THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2626 - Chương 2630

Chương 2626: Gọi ta sư huynh! (1)

Vì trở thành đệ tử của Thánh Tử điện, tất cả mọi người dùng hết toàn lực biểu hiện, giống như hắn, khảo hạch ba ngày, không dám chợp mắt một lần, tất cả thủ đoạn mà bản thân có thể thi triển, đều phát huy ra, không dám khinh thường chút nào.

Vị này ngược lại tốt, miễn cưỡng đi vào lớp tinh anh là được, còn tên thứ mấy, căn bản không quan tâm!

Thậm chí... Bị nhiều người nghi ngờ, cũng không có mở miệng phản bác! Yên tĩnh như nước, không tranh quyền thế, đây mới thật sự là cao thủ, thiên tài chân chính, người khiêm tốn chân chính.

- Đúng vậy, quả thực rất biết điều, nếu không phải Phùng Tử Dật khiêu chiến, ta cũng không biết, trong tân sinh khóa này, lại có nhân vật lợi hại như thế...

Phí sư cũng cảm khái một câu, đang muốn tiếp tục khen ngợi, chỉ thấy một học viên vội vã đi tới trước mặt, ghé vào lỗ tai hắn nói một câu, lông mày đột nhiên giương lên, vội vàng xoay người.

- Hàn Phù trưởng lão, sao ngươi lại tới đây?

Vẻ mặt cung kính, Trương Hủ vội vàng xoay người, chỉ thấy một lão giả râu tóc trắng tinh, tiên phong đạo cốt đi tới trước mặt.

- Hàn Phù trưởng lão?

Trong đầu vội vàng suy tư, nhớ lại lúc trước ở Trương gia nhìn thấy tin tức về Thánh Tử điện, rất nhanh vẻ mặt nghiêm túc.

- Thánh Tử điện, đại trưởng lão của Khải Linh sư công hội, tu vi đạt đến Thánh Vực bát trọng đỉnh phong...

Âm thầm gật đầu, cũng ôm quyền khom người:

- Trương gia Trương Hủ, gặp qua Hàn trưởng lão!

- Không cần khách khí...

Tùy ý khoát tay áo, Hàn trưởng lão nhìn về phía lôi đài, có chút nóng nảy:

- Trương sư... Lúc nào chiến đấu xong?

- Không biết Hàn trưởng lão tìm Trương sư vì chuyện gì? Gấp gáp mà nói, ta có thể nghĩ biện pháp để bọn hắn dừng lại...

Phí sư nhịn không được nhìn qua.

Đối phương là cao thủ Khải Linh sư mạnh nhất của Thánh Tử điện, coi như Trương sư trở thành Thánh tử, cũng không cần hắn tự mình chạy tới tìm kiếm a.

- Ta tìm hắn...

Nghe được hỏi thăm, vẻ mặt Hàn trưởng lão đỏ hồng, tràn đầy xấu hổ:

- Là muốn hỏi một chút, tượng đá trấn thủ một mực chạy bộ kia, đến cùng lúc nào mới có thể dừng lại? Bởi vì chạy càng lúc càng nhanh, đã đụng hủy bốn công hội ở lân cận, lại không dừng lại mà nói, ta sợ... Khải Linh sư công hội sẽ bị công hộ khác đuổi giết, dù không giết, cũng không đủ tiền bồi thường a...

Người khác khải linh tượng đá trấn thủ, đi bảy bước, cũng đã đánh vỡ ba ngàn năm ghi chép, vị này ngược lại tốt, không chỉ làm nóng người, còn chạy không dừng được... Đã lâu như vậy, còn một mực chạy như điên, hắn đi qua ngăn cản, cũng bị đạp thổ huyết ba trở về, vẫn không có biện pháp.

Nói thật, ngoan ngoãn chạy cũng không có gì, dựa theo đặc thù của tượng đá, sớm đã dừng lại, nhưng cái đồ chơi này thực sự quá lớn, càng chạy càng nhanh, thỉnh thoảng nhảy cóc, chống đẩy, lộn nhào, nâng cao chân, tăng tốc, lộn ngược ra sau... Ngược lại cũng thôi, nhưng phạm vi chạy càng lúc càng lớn, công hội ở bốn phía bị phá hủy va sụp... Lại không dừng, thật muốn chọc giận công hội khác, sợ sẽ trực tiếp hủy tượng đá, đến lúc đó... Thật sự sẽ rất phiền toái.

- Tượng đá trấn thủ... Không dừng được?

- Làm sập mấy công hội?

Phí sư cùng Trương Hủ đồng thời lay động một chút.

- Còn nữa, khi ta tới, nhìn thấy Thiên Cơ sư công hội cũng đổ sụp biến thành phế tích, nghe nói liên quan đến hắn, thuận tiện muốn tới đây nhìn một chút, đối phương không có gây phiền phức chứ...

Hàn trưởng lão nói tiếp.

- Thiên Cơ sư công hội... Biến thành phế tích?

Phí sư cùng Trương Hủ nhìn nhau, khóe miệng co giật... Không phải rất biết điều ư?

Sao mấy sự tình này, đều không giống người khiêm tốn có khả năng làm ra... nhịn không được nữa, ngẩng đầu nhìn về phía lôi đài.

Ngay sau đó, nhìn thấy Phùng Tử Dật đang kề sát trên phong ấn thủy tinh, mặt uốn éo thành bánh quai chèo, sau lưng kiếm khí ngang dọc, không ngừng vọt tới, ánh mắt mập mờ, cả người biểu lộ không muốn sống nữa, tựa như lúc nào cũng sẽ điên mất.

- Thật mạnh...
Thấy Phùng Tử Dật, sớm chuẩn bị bốn cái phòng ngự, giờ phút này tất cả đều vỡ vụn, toàn thân là lỗ kiếm, cả người giống như ăn mày, hai người lần nữa nuốt ngụm nước bọt.

Phá vỡ nhiều công kích như vậy, kiếm khí vẫn uy lực không giảm... Coi như Phí sư cũng làm không được.

- Ta hỏi thăm một chút, lúc nào có thể kết thúc...

Thấy kiếm khí cuồn cuộn, không có ý tứ đình chỉ, Phí sư hít sâu một hơi, đang muốn la lên, liền nghe đến Phùng Tử Dật tràn đầy tức giận nói.

- Ngươi gạt người, gạt người... Vừa rồi rõ ràng chỉ dùng một phần mười lực lượng, lại gạt ta nói một phần sáu...

Vị Dương sư thân truyền này, cũng sắp muốn điên rồi.

Trước đó đối phương nói một phần ba lực lượng, hắn liền cảm thấy giả, về sau còn nói một phần sáu, cảm thấy càng giả...

Lúc này mới đề nghị tới đây, để hắn dùng hết toàn lực biểu hiện ra thực lực, muốn thăm dò một chút, có phải như đối phương nói hay không...

Kết quả, người này quả thật nói láo... Căn bản không phải là một phần sáu, mà chỉ dùng một phần mười!

Một phần mười, thì nói một phần mười... Làm gì nói một phần sáu, để cho phòng ngự của ta không đủ, hiện tại sắp bị đánh chết... Ngươi có biết, có đôi khi khiêm tốn, thực sẽ hại chết người hay không...

Ầm ầm! Ầm ầm!

Chân khí trong cơ thể toàn bộ tiêu hao không dư thừa, lúc này Trương Huyền mới ngừng tay, miệng lớn thở hổn hển, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Dù số lượng chân khí trong cơ thể tăng gấp năm lần, thực lực cũng từ Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ tăng thêm tới đỉnh phong, nhưng Nhất Kiếm Phá Hải vẫn không cách nào triệt để khống chế, một khi thi triển, nhất định phải chân khí trong cơ thể tiêu hao sạch sẽ mới có thể dừng tay.

Trước kia chân khí ít, đánh một hồi liền dừng lại, hiện tại kiếm khí ngang dọc, trọn vẹn duy trì hơn mười phút, mới hoàn toàn tiêu hao sạch sẽ.

Thở ra một hơi, thu hồi trường kiếm đầy trời, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Phùng Tử Dật xếp thành một hình dáng quỷ dị, kề sát ở trên phong ấn, quần áo toàn thân đã vỡ không sai biệt lắm, mặc dù không có chết, nhưng bị trọng thương, thê thảm không nói ra được.

- Thật không có lừa ngươi, vừa rồi thi triển kiếm pháp, lại có cảm ngộ mới, uy lực hơi tăng trưởng một chút...

Đi tới trước mặt, kéo đối phương từ trên phong ấn xuống, Trương Huyền mang theo xấu hổ giải thích.

Thật đúng là không phải cố ý lừa gạt đối phương, mà từ trước đến giờ không có dùng hết toàn lực thi triển qua chiêu này, chân khí dồi dào, có đầy đủ thời gian thí nghiệm, bởi vậy lúc thi triển, có càng nhiều lĩnh ngộ, lực công kích mới càng ngày càng mạnh.

Thiên Đạo công pháp, dù không có sai lầm, nhưng thể lực cùng tinh thần của hắn có hạn, phát huy càng nhiều, phối hợp càng tốt, uy lực tự nhiên sẽ càng ngày càng mạnh mẽ.

- Còn có thể tăng thêm...

Chương 2627: Gọi ta sư huynh! (2)

Phùng Tử Dật lần nữa thổ huyết.

Đã có uy lực như vậy, còn tăng trưởng, để cho người ta sống như thế nào?

- Thực lực của ngươi, quả thực rất lợi hại, nhưng Danh Sư, mạnh nhất không phải chiến đấu, mà là giảng bài... Có dám so với ta một phen không?

Qua thật lâu, lúc này Phùng Tử Dật mới khôi phục lại, hung tợn nhìn qua.

Lúc này, Trương Huyền cũng giao phó xong Hàn trưởng lão, làm sao khống chế tượng đá, thấy hắn vẫn muốn tỷ thí, không buông tha, nhịn không được mở miệng:

- Thôi được rồi, ta sợ ngươi nhận đả kích càng lớn!

Mặc dù không biết vì sao đối phương quyết tỷ thí với hắn, nhưng tỷ thí giảng bài... Thật sợ đối phương không chịu nổi, sẽ trực tiếp điên mất.

- Không có gì có thể đả kích, lão sư từng nói cho ta biết, chỉ thu một học sinh, hiện tại ngươi lại xuất hiện, ta muốn xem, đến cùng là dạng tư chất gì, mới có thể để cho hắn phá lệ!

Phùng Tử Dật nói.

- Phá lệ? Tư chất?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Nghe khẩu khí của đối phương, dường như cũng không biết bản thân là giả, còn tưởng rằng là Dương sư thu học sinh khác, lúc này mới mang theo hương vị ghen ghét, đến đây khiêu chiến.

Kết quả, không nghĩ tới, bại thê thảm như thế.

- Một chút cao nhân lợi hại, đều tùy duyên thu đồ, cụ thể có bao nhiêu đệ tử, ngoại trừ chính hắn, người ngoài không hiểu rõ tình hình, thậm chí đồ đệ trong lúc đó, cũng sẽ không biết!

Nhìn qua không ít sách vở, biết một chút thói quen của Danh Sư.

Tựa như hắn, nếu như bây giờ thu đồ, đám người Triệu Nhã, Vương Dĩnh, Viên Đào khẳng định đều không biết, có tiểu sư đệ hoặc tiểu sư muội tồn tại.

- Ta cũng là vận khí tốt, mới được lão sư ưu ái...

Thấy đối phương không hiểu rõ tình hình, cũng không phải là vạch trần bản thân giả tạo, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, một mặt mong đợi nhìn qua:

- Ta rất lâu không gặp lão sư, không biết lão nhân gia ông ta hiện tại ở nơi nào? Có thể dẫn ta gặp hắn hay không?

- Lão sư, cùng ta ở hai năm trước liền tách ra, cụ thể đi nơi nào, thì không hiểu rõ tình hình, dù sao ngọc phù đưa tin cũng liên lạc không được...

Phùng Tử Dật lắc đầu.
- Quá tốt rồi...

Trương Huyền hưng phấn suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Vốn đang lo lắng, người này sẽ để lộ bí mật tố cáo, đã liên lạc không được, thì quá tốt, chí ít hiện nay tránh thoát một kiếp.

Chỉ cần về sau trở thành Thánh Tử điện điện chủ, coi như đối phương đi đến tìm, vạch trần giả mạo, có loại thân phận này, đoán chừng cũng không có người còn dám đến tìm phiền phức...

Nói cách khác, đối với hắn mà nói, thời gian cực kỳ quan trọng, có thể rút ngắn một chút, liền là một chút.

- Quá tốt rồi?

Phùng Tử Dật nhíu mày.

Nghe không liên lạc lão sư được, không phải rất mất mát ư? Ngươi hưng phấn như vậy làm cái gì?

- A, ta nói chính là, quá làm cho người ta thất lạc...

Biết vừa rồi có chút thất lễ, Trương Huyền vội vàng mở miệng.

- Ngươi thất lạc là như thế này?

Tức xạm mặt lại, lông mày Phùng Tử Dật nhảy loạn, cũng nhịn không được nữa:

- Thế nào? Có dám so giảng bài với ta hay không? - Tử Dật sư đệ, ngươi không phải đối thủ của ta, thôi được rồi, đều là học sinh của Dương sư, ta sẽ không đả kích ngươi...

Trương Huyền khoát tay áo.

- Sư đệ?

Phùng Tử Dật suýt chút nữa nổ tung:

- Ta bảy tuổi đi theo lão sư, nhập môn sớm, hơn nữa tuổi tác cũng lớn hơn ngươi, ngươi là sư đệ mới đúng...

- Đừng khách khí... Đạt giả vi sư, thực lực của ta còn mạnh hơn ngươi, đương nhiên là sư huynh rồi! Chờ ngươi lúc nào có thể vượt qua ta, lại xưng hô sư đệ cũng không muộn...

Khoát tay áo, tâm tình của Trương Huyền rất thư thái.

Vị trước mắt này đã không biết, về sau liền có thể lấy hắn làm lá chắn, chứng thực thân phận đệ tử của Dương sư.

- Ngươi...

Nghẹn đến sắc mặt đỏ lên, Phùng Tử Dật muốn nói cái gì lại nói không ra miệng.

Tu vi của đối phương thấp hơn hắn, nhưng sức chiến đấu quả thực mạnh mẽ hơn hắn quá nhiều, thật muốn thi triển chiêu kiếm pháp kia, căn bản không ngăn cản nổi.

Đồng dạng là thân truyền, trước khi lão sư không có xác định thân phận, quả thực đều là thực lực mạnh nắm giữ quyền nói chuyện, bản thân không cách nào vượt qua đối phương, muốn làm sư huynh, quả thực không có sức thuyết phục.

- Tỷ thí xong giảng bài lại nói, ngươi thắng, ta tự nhiên nhận ngươi làm sư huynh...

Hất ống tay áo, Phùng Tử Dật nói.

- Giảng bài?

Thấy hắn chưa từ bỏ ý định, Trương Huyền nhíu mày, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy một thanh niên cổ quái vội vã đi tới.

- Phí sư, Liêu trưởng lão ở thông đạo khôi lỗi, chờ ở bên ngoài, nhất định đòi muốn bái Trương Huyền làm thầy...

- Liêu trưởng lão... Muốn bái sư?

Phùng Tử Dật ngây người, tất cả mọi người xôn xao.

Chương 2628: Âm Sương hỏa độc (1)

Mặc dù Liêu trưởng lão chỉ là Chấp Sự trưởng lão tầng dưới chót nhất, nhưng cũng có tu vi Thánh Vực thất trọng Nhập Hư cảnh, loại cường giả này, chạy tới bái một gia hỏa Xuất Khiếu cảnh làm thầy... Không có lầm chứ?

Một đám học sinh lớp tinh anh, tất cả đều quái lạ nhìn qua. Phùng Tử Dật càng cảm thấy trên mặt nhức nhối, muốn thổ huyết.

Mới vừa đòi muốn cùng đối phương tỷ thí giảng bài, người ta liền đến một trưởng lão tu vi còn cao hơn hắn... Cái này còn so thế nào?

Đánh mặt đánh quá nhanh a!

Trương Hủ càng mặt mũi phát điên. Để trưởng lão cũng muốn bái sư, khiêm tốn cái rắm ah!

- Liêu trưởng lão ở thông đạo khôi lỗi?

Trương Huyền cũng sững sờ, ngay sau đó bừng tỉnh hiểu ra.

Hơn hai mươi ngày trước, thời điểm xông thông đạo khôi lỗi, không có khống chế lực lượng, phế bỏ cả đường hầm, cực kỳ băn khoăn, liền thuận tay chỉ điểm một chút, nói cho vị Liêu trưởng lão này, để hắn gần đây tốt nhất đừng tu luyện Hàn Âm quyết.

Lúc đó đối phương cũng không có coi ra gì, hiện tại chạy tới muốn bái sư, chỉ sợ là phát giác cái gì.

- Để hắn vào đi!

Biết chuyện gì xảy ra, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Vị học viên này nhìn Phí sư một cái, thấy hắn đồng ý, liền lui ra ngoài.

Thời gian không dài, liền thấy hai người bộ dáng học viên giơ lên cáng cứu thương đi tới, phía trên nằm một người, thoạt nhìn uể oải, bất cứ lúc nào cũng sẽ hôn mê.

Bên cạnh cáng cứu thương, là lão giả râu bạc trắng, mày nhíu lại chung một chỗ, khuôn mặt nặng nề.

- Là Thánh y Bạch Vũ!

Nhìn rõ ràng dung mạo vị lão giả này, Phùng Tử Dật ở một bên nhíu mày.

- Bạch Vũ?

Trương Huyền nhìn qua.

Mặc dù tới Thánh Tử điện thời gian hơn hai mươi ngày, nhưng phần lớn thời gian hắn đều ở bên ngoài, không có tìm người hỏi thăm qua, rất nhiều trưởng lão, cường giả, đều không nhận ra.

- Là người phụ trách Y Sư công hội ở Thánh Tử điện, một tay y thuật diệu thủ hồi xuân, đạt đến tình trạng làm người ta không thể tưởng tượng, người xưng Diệu Thủ Thánh Y!

Phùng Tử Dật gật đầu.

Thánh y Bạch Vũ ở Thánh Tử điện, mặc dù thực lực không phải mạnh nhất, cũng không lộ ra trước mắt người đời, nhưng danh vọng tuyệt đối là gần phía trước.

Không biết bao nhiêu cường giả, nhận qua ân huệ của hắn, từng chiếm được chỗ tốt. Bởi vậy, danh khí cực lớn.

Trương Huyền lên tiếng. - Một vị Thánh y đi theo, lại nằm ở trên cáng cứu thương, chẳng lẽ... Vị Liêu trưởng lão này, không nghe ta khuyên can, tiếp tục tu luyện Hàn Âm quyết?

Trương Huyền nhíu mày.

Trước đó chuyên môn nhắc nhở qua đối phương, tuyệt đối không nên tu luyện, bây giờ lại bộ dáng này, sẽ không phải không có nghe khuyến cáo chứ!

- Ngươi là Trương Huyền?

Rất mau tới đến trước mặt, Bạch Vũ y sư nhìn qua.

- Hắn là Trương sư... Mong Trương sư cứu ta...

Liêu trưởng lão trên cáng cứu thương, khuôn mặt màu bạc, tựa như bên ngoài thân hiện lên một tầng sương lạnh, thân thể không ngừng run rẩy, còn không có đợi Trương Huyền trả lời, liền giãy dụa muốn ngồi dậy.

- Tại sao có thể như vậy?

Ánh mắt ngưng lại, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Mặc dù hắn nhìn ra thân thể đối phương có tai hoạ ngầm, khuyên bảo đừng tu luyện Hàn Âm quyết, nhưng coi như tu luyện, chỉ cần xử lý thoả đáng, cũng sẽ không có vấn đề lớn, sao đột nhiên biến thành bộ dáng này?

- Trước yên tĩnh, nếu không ai cũng cứu không được ngươi!

Ngón tay điểm một cái, tiếp tục cố định Liêu trưởng lão ở trên cáng cứu thương, Bạch Vũ y sư nhìn qua:

- Là ngươi quãng thời gian trước, bảo hắn đừng tu luyện Hàn Âm quyết?

- Đúng vậy!
Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Hồ đồ!

Bàn tay lớn vẫy một cái, Bạch Vũ y sư nhíu mày, lạnh lùng nhìn lại:

- Ngươi biết thân thể của hắn đến cùng như thế nào, liền bảo hắn đừng tu luyện? Tuổi còn trẻ, tuỳ tiện mở miệng, có biết kết quả nghiêm trọng không?

- Có ý tứ gì?

Không nghĩ tới đối phương trực tiếp quát tháo, Trương Huyền nhíu mày.

Vì đền bù hủy đi thông đạo khôi lỗi, hắn chuyên môn dùng thư viện kiểm tra, bởi vì đối phương bị ám thương, cùng Hàn Âm quyết có chút xung đột lẫn nhau, tiếp tục tu luyện mà nói, sẽ mang đến cho thân thể gánh nặng cực lớn, lúc này mới khuyên bảo một câu.

Thế nào nghe khẩu khí của đối phương, vị Liêu trưởng lão này hiện tại như thế, là bản thân không cho tu luyện công pháp đưa đến?

Coi như hắn không cho, làm trưởng lão Thánh Vực thất trọng, cũng không phải nghe lời như thế, thật sự không có tu luyện chút nào đi!

- Có ý tứ gì?

Chắp hai tay sau lưng, khuôn mặt Bạch Vũ y sư tái mét:

- Năm đó Liêu Hâm cùng người chiến đấu, trong cơ thể mang theo hỏa độc cực nóng, cần loại công pháp như Hàn Âm quyết mới có thể áp chế. Ngươi khuyên bảo hắn đừng tu luyện, hỏa độc bạo phát, lúc này mới dẫn đến loại tình huống này... Thế nào, còn muốn phủ nhận?

- Không hiểu y thuật, tốt nhất đừng tùy ý chẩn bệnh cho người khác, coi như hiểu, thực lực không bằng, cũng không được vọng ngôn kết luận, chẳng lẽ không biết, lang băm hại người sao?

Bạch Vũ y sư hét lớn một tiếng, càng nói càng giận.

Liêu trưởng lão cùng hắn quan hệ không cạn, không nghĩ tới mấy ngày ngắn ngủi không gặp, liền sắp tử vong, làm sao không tức giận? Nếu không phải nghe vị trước mắt này nói, cũng không trở thành như vậy.

- Ngươi nói... Đây là hỏa độc bạo phát?

Trương Huyền sửng sốt.

Toàn thân kết đầy băng sương, lại còn nói là hỏa độc bạo phát... Không phải đùa giỡn chứ?

- Không sai, hắn trúng là Âm Sương hỏa độc, một khi phát tác, bên ngoài thân băng lãnh như sương, trong cơ thể lại nóng như lô, chân khí cũng có thể thiêu đốt sạch sẽ, đan điền triệt để phế bỏ, Hàn Âm quyết, chính là công pháp áp chế tốt nhất!

Bạch Vũ y sư khẽ nói.

- Âm Sương hỏa độc?

Trương Huyền không có cảm thấy cái gì, Phí sư ở một bên thân thể run lên, khuôn mặt hơi trắng bệch:

- Bạch y sư nói là... Âm Sương hỏa diễm trong Hàn Tề địa quật?

Chương 2629: Âm Sương hỏa độc (2)

- Hàn Tề địa quật?

- Danh Sư đại lục, có bảy Địa quật lợi hại nhất, là thông đạo liên tiếp vực ngoại chiến trường, vô cùng nguy hiểm, trong đó xếp hạng thứ bảy, chính là cái này!

- Ta cũng đã được nghe nói, nơi này để cho người kính sợ là Âm Sương hỏa diễm, băng hàn như sương, cực nóng như lửa, nói nó là hỏa diễm, nhưng lại có tất cả thuộc tính của sương lạnh, nói là sương lạnh, Thánh khí thượng phẩm rơi vào trong đó, cũng sẽ trong nháy mắt bùng cháy thành chất lỏng...

Bốn phía thấp giọng nghị luận.

Mọi người phần lớn đều là thiên tài các thế lực, gia tộc lớn đi ra, mặc dù các loại sự tình ở Địa quật bí ẩn, nhưng cũng biết một chút.

- Không sai, chính là Âm Sương hỏa diễm, năm đó Liêu Hâm vì phòng ngừa Dị Linh tộc lao ra, rơi vào trong địa hỏa, mặc dù may mắn chạy ra tính mạng, nhưng thân trúng hỏa độc...

Bạch Vũ y sư than thở một tiếng, lắc đầu:

- Thậm chí sử dụng phương pháp thay máu, cạo xương, cũng không thể giải quyết, chỉ có thể mỗi ngày tu luyện Hàn Âm quyết tiến hành áp chế, trong khoảng thời gian này, ta đi ra ngoài một chuyến, mục đích đúng là vì tìm kiếm cuống hỏa liên, hy vọng có thể giải quyết triệt để vấn đề trong cơ thể hắn, không nghĩ tới, vị tân sinh này, để hắn đừng tu luyện, đưa đến loại cục diện hiện tại, lúc này, hỏa độc công tâm, thậm chí xâm nhập sâu trong linh hồn, xem như ta cũng không có cách nào cứu chữa...

- Cái này...

Nghe được lời giải thích, mọi người lần nữa nhìn lại.

Phí sư cũng nhíu mày.

Y thuật không phải như những nghề nghiệp khác, lang băm hại người, không xác định chứng bệnh, không xác định bệnh tình, tốt nhất đừng trị liệu cho người ta, nếu không sẽ hại người hại mình.

- Bạch y sư không thể nói như vậy, ta cũng cảm thấy tu luyện Hàn Âm quyết xuất hiện vấn đề, mới dừng lại, loại tình huống này, cùng Trương sư không quan hệ...

Liêu trưởng lão ở trên cáng cứu thương lắc đầu.

- Làm hại ngươi thảm như vậy, ngươi còn tin tưởng hắn?

Bạch Vũ y sư tức đến râu mép dựng lên.

- Có thể liếc mắt nhìn ra ta tu luyện Hàn Âm quyết, ta cảm thấy hắn có thể tin...

Liêu sư nói.

Hàn Âm quyết, công pháp bí ẩn, đối phương chỉ liếc mắt nhìn liền nhận ra, hơn nữa khuyên can, lúc ấy liền cảm thấy tràn đầy chấn kinh, trở về suy đi nghĩ lại, lúc này mới giảm đi tu luyện bộ công pháp này.

Mới đầu cảm giác càng ngày càng tốt, ai biết ba ngày trước, hỏa độc đột nhiên bạo phát, lúc này mới xuất hiện loại tình huống này.

Coi như Bạch Vũ y sư cũng bó tay toàn tập.

Rơi vào đường cùng, nhớ tới vị thanh niên này nói, liền chuyên môn tìm kiếm.

Đối phương có thể nhìn ra Hàn Âm quyết, lại thêm tuổi còn trẻ thực lực mạnh mẽ, hoàn thành hành động vĩ đại mà Lạc gia tiểu công chúa cũng không có làm được, có lẽ thật sự có phương pháp, để cho hắn thay đổi tình trạng hiện nay, khôi phục như lúc ban đầu.

Cho nên, mới có trước đó, thanh niên nói tới bái sư. Có thể trị hết tai hoạ ngầm, bái sư lại như thế nào?

Có thể có loại y thuật cùng năng lực này, đừng nói hắn, xem như trưởng lão chân chính của Thánh Tử điện, chỉ sợ cũng vô cùng bội phục. - Có thể tin? Có thể tin lại biến thành như vậy...

Bạch Vũ y sư tức sắp nổ tung.

Thật không biết vị lão hữu này của mình nghĩ như thế nào.

Hắn đường đường Thánh y của Thánh Tử điện, cũng không tin, lại tin tưởng một tân sinh...

- Được rồi, người cũng bệnh thành như vậy, chớ ồn ào, ta xem một chút, đến cùng xảy ra chuyện gì...

Thấy hai người cãi lộn, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Tình huống của Đối phương là thư viện dò xét, để hắn dừng lại tu luyện Hàn Âm quyết, tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, làm sao lại dẫn đến hỏa độc bạo phát, để cho người ta sắp tử vong?

- Ngươi xem một chút? Ngươi hiểu y thuật sao?

Bạch Vũ y sư cau mày.

Chẳng muốn trả lời đối phương, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, ném tới một cái huy chương.

Vội vàng nhận lấy, Bạch Vũ y sư cúi đầu nhìn, ngay sau đó sửng sốt.

Phía trên bảy ngôi sao lấp lánh sáng lên.

Y sư thất tinh, mặc dù kém xa hắn, nhưng có thể khảo hạch ra loại huy chương này, hẳn không phải là hạng người ăn nói bừa bãi.

- Tốt, ta liền nhìn một chút, ngươi nói như thế nào... Biết đối phương là Y sư chân chính, hơn nữa đạt đến thất tinh, địch ý của Bạch Vũ y sư không còn nồng đậm như vừa rồi, bàn tay lớn vẫy một cái, nhìn qua.

Đám người Phí sư cũng tràn ngập tò mò.

Vị Trương sư này, vừa mới thi triển kiếm pháp, mạnh mẽ như vậy, chỉ điểm tu vi càng vượt qua mọi người quá nhiều... Khải linh cũng được Thánh tử, nếu y thuật cũng cường đại, thật sự quá lợi hại.

- Ừm!

Không để ý tới đám người, Trương Huyền hai bước đi tới trước mặt Liêu trưởng lão, bàn tay nhẹ nhàng đưa lên, một lát sau lắc đầu.

- Thế nào?

Thấy biểu lộ của hắn không đúng, Liêu trưởng lão tràn đầy lo lắng nhìn qua.

- Cái này...

Trương Huyền trầm ngâm một chút:

- Liêu trưởng lão, có thể cùng ngươi thương nghị một chuyện hay không?

- Trương sư cứ nói đừng ngại, chỉ cần có thể để cho ta miễn trừ thống khổ, nhất định sẽ không cự tuyệt...

Liêu trưởng lão hữu khí vô lực nói, như tay cũng không giơ lên được.

- Vậy là tốt rồi...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt thành khẩn nhìn qua:

- Có thể để cho ta trước tiên đánh ngươi ngất xỉu hay không?

- Đánh ngất xỉu?

- Phải, thực sự không tiện, chính ngươi tự ngất cũng được, dù sao chỉ cần ngất đi, ta có thể dò xét ra chứng bệnh, trị liệu giúp ngươi...

Trương Huyền xấu hổ vò đầu.

- ...

Liêu trưởng lão.

- ...

Bạch Vũ y sư.

Chương 2630: Ngươi là lang băm! (1)

Tình huống hiện tại của đối phương, để hắn đứng người lên, đánh một quyền, khẳng định không quá hiện thực, phương pháp nhanh nhất, thuận tiện nhất là ngất đi, xem như vật phẩm đồng dạng dò xét.

Trước đó còn có dược liệu, có thể mê ngất người, nhưng đối phương thực lực mạnh như vậy, những vật này, đã không còn hiệu quả.

- Hồ đồ!

Liêu trưởng lão còn chưa lên tiếng, Bạch Vũ Thánh y ở một bên suýt chút nữa tức điên.

Thân là Thánh y của Thánh Tử điện, đủ loại phương pháp chẩn bệnh, biết không biết bao nhiêu, cũng đã gặp vô số phương pháp dò xét mới lạ bách quái, nhưng đánh người ngất xỉu... Chưa từng nghe thấy!

Một khi người ngất đi, thay cũ đổi mới đều khác biệt bình thường, ngoại thương có thể chẩn bệnh, nhưng loại nội thương tích góp rất này lâu, là không thể làm căn cứ, mở miệng bảo người ta ngất đi, rốt cuộc muốn làm gì?

- Thế nào? Ngươi là tự mình ngất, hay ta tới?

Không để ý tới Thánh y tức giận, Trương Huyền mỉm cười nhìn lại.

- Ta...

Liêu trưởng lão cũng không nghĩ tới, còn có loại phương pháp chẩn bệnh này, quay đầu nhìn về phía Thánh y cách đó không xa, mang theo mê man.

- Được rồi, ta tự mình tới đi!

Thấy hắn chần chừ, Trương Huyền lại chẳng muốn nói nhảm, bàn tay nâng lên, bỗng nhiên vỗ một cái.

Phần phật!

Không khí lập tức bị áp súc, để cho người ta hô hấp khó khăn, ngay thời điểm đầu ngón tay sắp tiếp xúc đối phương, bỗng nhiên nhấc lên.

Ba!

Tiếng đánh vang lên, Liêu trưởng lão mắt tối sầm lại, nhất thời hôn mê bất tỉnh.

- Đây là... Bài Không Phá Thần pháp? Bí pháp Y sư bát tinh cũng làm không được?

Con ngươi của Bạch Vũ Thánh y co lại.

- Bài Không Phá Thần pháp?

Phí sư không hiểu.

- Có chút thương thế, quá mức trị liệu đau đớn, cần hôn mê mới tránh khỏi phiền phức, nhưng bất kể dược vật, hay thủ đoạn khác, đều sẽ tạo thành tổn thương không đồng nhất. Mà Bài Không Phá Thần pháp, là lợi dụng chưởng phong âm bạo, kích thích nguyên thần, để nó tạm thời mất đi ý thức... Thuộc về một loại Ma âm, vừa vặn không ở trong đám này!

- Ý thức hôn mê, nhưng lại không bị tổn thương... Nguyên nhân chính là như vậy, là vô số Y sư muốn học, nhưng lại rất khó làm được, xem như ta, cũng không thể hoàn thành, không nghĩ tới hắn làm được...

Bạch Vũ Thánh y cảm khái một tiếng, trong mắt mang theo nghi ngờ:

- Chẳng lẽ... Hắn còn là một vị Ma Âm sư?
Thấy Liêu trưởng lão ngất đi, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, ở trên cổ tay đối phương nhẹ nhàng đáp.

Ông!

Một quyển sách xuất hiện ở trong óc, vội vàng mở ra, chỉ liếc mắt nhìn, lông mày không ngừng nhảy loạn, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn về phía lão giả trước mắt, không nén được lửa giận.

- Ngươi cái lang băm này, là muốn tươi sống hại chết Liêu trưởng lão, mới cam tâm soa?

- Ngươi nói cái gì?

Bạch Vũ sầm mặt lại.

Ở Thánh Tử điện được người tôn xưng Thánh y, đừng nói trưởng lão chấp pháp, coi như trưởng lão chân chính nhìn thấy, cũng phải tôn xưng một tiếng Bạch Thánh y...

Người này ngược lại tốt, mở miệng liền mắng hắn là lang băm, lửa giận cuồng bạo để hắn sắp nổ!

Ầm ầm!

Lực lượng trong cơ thể không thể áp chế, lập tức cuộn trào mãnh liệt ra, đám người bốn phía cảm thấy cứng đờ, như rớt vào hầm băng.

Thánh Vực bát trọng đỉnh phong!

Loại thực lực này, coi như ở toàn bộ đại lục, cũng là đỉnh tiêm.

- Nói cái gì, trong lòng ngươi không rõ ràng ư? Không biết trị, cũng đừng trị loạn, còn Thánh y... Ta xem phế y thì đúng hơn!

Bàn tay lớn vẫy một cái, không thèm để ý khí tức của đối phương áp bức, vẻ mặt Trương Huyền không kiên nhẫn.
- Ngươi...

Nhanh chóng hô hấp, nhìn khinh thường trong mắt thanh niên, Bạch Vũ Thánh y chỉ cảm thấy ngực nghẹn sắp nổ. Từ nhỏ đến lớn, lúc nào bị người nhục mạ qua như vậy.

- Mặc kệ ngươi lai lịch ra sao, ngày hôm nay không giải thích rõ ràng, đừng trách ta không khách khí!

Râu trắng bồng bềnh, Bạch Vũ Thánh y cưỡng ép áp chế lực lượng bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ.

Có thể đi vào Thánh Tử điện, đều có bối cảnh cùng lai lịch mạnh mẽ, mặc dù cực kỳ tức giận, nhưng cũng không dám trực tiếp động thủ.

- Giải thích?

Trương Huyền lắc đầu, không để ý tới đối phương, mà ngẩng đầu nhìn về phía Liêu trưởng lão hôn mê, đột nhiên giơ tay lên, bỗng nhiên đánh tới đầu đối phương!

- Ngươi làm gì...

Thấy tốc độ cùng lực lượng công kích, chỉ cần bị đánh trúng, nhất định sẽ nổ tung tại chỗ, Bạch Vũ suýt chút nữa không điên rồi.

Bị điên rồi sao?

Để ngươi xem bệnh, trước đánh người ngất xỉu, như vậy thì cũng thôi đi, mắng bản thân một hồi, trực tiếp ra tay với bệnh nhân hôn mê... Đây là ngại chết không đủ nhanh ư?

Phần phật!

Thân thể nhoáng một cái, đi tới trước mặt, bàn tay đưa về phía trước, lực lượng Động Hư cảnh tạo thành gợn sóng, ngăn Trương Huyền lại.

- Trước tiên đánh hắn ra ngoài...

Mí mắt vừa nhấc, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo.

Bạch Vũ sững sờ, còn không có kịp phản ứng, liền cảm thấy trái tim nhảy một cái.

Phần phật!

Một con Địa Ngục Thanh Long thú, bất ngờ xuất hiện ở trước mặt mọi người, cái đuôi thô to cuốn một cái, vọt tới Bạch Vũ Thánh y.

- Ngươi...

Bạch Vũ Thánh y chưa kịp phản ứng, liền bị rút trúng bả vai, đau đớn kịch liệt bay ngược ra ngoài.

Thực lực của hắn, mặc dù cùng vị này đồng cấp, nhưng người sau ẩn chứa huyết mạch Long tộc, trời sinh mạnh mẽ, lại thêm bất ngờ xuất hiện, tựa như đánh lén ra tay, một chiêu giao chiến, trực tiếp ăn thua thiệt to lớn.

- Đáng ghét...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau