THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2621 - Chương 2625

Chương 2621: Một phần sáu lực lượng (2)

- Đừng nói Phá Hải, xem như Nhất Kiếm Lăng Thiên cũng không có loại uy lực này!

Tổng bộ Danh Sư đường, hội tụ võ công thiên hạ, dù Kiếm lão nhân không có truyền chiêu này ra ngoài, nhưng lĩnh ngộ chân giải trong kiếm ý, uy lực kiếm chiêu có bao lớn, còn có thể suy tính ra.

Đừng nói Phá Hải, coi như Nhất Kiếm Lăng Thiên uy lực mạnh nhất trong Linh Hư tam kiếm, cũng chưa chắc có thể bộc phát ra loại uy lực này.

- Kiếm pháp lúc đầu của Kiếm lão nhân, quả thực không có loại uy lực này, có điều, ta hơi sửa đổi một chút...

Trương Huyền giải thích.

Nhất Kiếm Phá Hải, dù không yếu, nhưng so với trước mắt hắn thi triển, còn kém quá lớn, không thể so sánh nổi.

Sở dĩ uy lực cường đại như thế, thậm chí lúc trước Kiếm Tần Sinh cũng bị đánh bay, chủ yếu là bởi vì tất cả thiếu hụt đều được bổ sung hoàn chỉnh, để tuyệt chiêu nguyên bản hơn một trăm thiếu hụt trở nên hoàn mỹ, tạo thành Thiên Đạo kiếm pháp chân chính.

- Sửa đổi một chút?

Phùng Tử Dật giật nảy mình.

Tuyệt chiêu của Kiếm lão nhân, muốn nói lão sư hắn sửa đổi, khẳng định không có vấn đề, nhưng vị này, chỉ có... Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, sao có thể sửa được tuyệt chiêu cường đại như vậy?

- Đúng vậy, không sửa một chút, làm sao có thể chỉ dùng một phần ba lực lượng, liền đánh bay ngươi?

Trương Huyền gật đầu.

- Một phần ba?

Khóe miệng giật một cái, da mặt Phùng Tử Dật run rẩy.

Vừa rồi vì chặn kiếm khí của đối phương, hắn dùng ra thủ đoạn mạnh nhất, dù vậy cũng bị đánh bay mấy chục mét, vốn cho rằng đối phương đã dùng lực lượng mạnh nhất, không nghĩ tới... Cố nén xúc động muốn thổ huyết, nhịn không được nhìn qua:

- Chiêu kiếm pháp này của ngươi, lộng lẫy đại khí, tựa như hải dương lật đổ, tuyệt sẽ không là một phần ba lực lượng, liền có thể hoàn thành...

Hai bên giao thủ, tâm lý chiến cũng rất trọng yếu, vừa rồi đánh khó bỏ khó phân, xác thực mà nói, đối phương còn bị hắn áp chế, làm sao có thể sau khi dùng vũ khí, một phần ba lực lượng liền nghiền ép hắn? Có phải cố ý nói ngoa hay không, để đánh tan tự tin của hắn?

- Cái này... Bị ngươi nhìn ra rồi, thật ra thì... Ta là người khiêm tốn, trên thực tế, vừa rồi chỉ dùng một phần sáu lực lượng...

Trương Huyền vò đầu. Đối phương dù sao cũng là học sinh của Dương sư, cho nên thời điểm xuất thủ, lưu lại lực lượng rất lớn, cẩn thận tính toán ra, giống như hắn nói, chỉ dùng một phần sáu uy lực mà thôi!

Lúc đầu khiêm tốn một chút, cho đối phương chút tự tin, không nghĩ tới bị nhìn ra. Đã như vậy, chỉ có thể thừa nhận.

Mắt Phùng Tử Dật tối sầm lại, suýt chút nữa thổ huyết. Hắn ý tứ là muốn hỏi, đối phương có phải đã dùng hết toàn lực, lại nói một phần ba, để đả kích hắn hay không, làm sao cũng không nghĩ đến, đối phương còn khiêm tốn...

- Đừng giữ lại lực lượng, dùng ra toàn lực tiến công, ta muốn nhìn một chút, chiêu này của ngươi, đến cùng mạnh cỡ bao nhiêu!

Cố nén buồn bực trong lòng, Phùng Tử Dật cắn răng một cái. Hắn không tin uy lực lớn như thế!

- Toàn lực tiến công?

Trương Huyền nhíu mày:

- Dùng hết toàn lực mà nói, ta sợ không khống chế được, sẽ giết ngươi!

Vừa rồi không dám sử dụng toàn lực, đối phương là học sinh của Dương sư chỉ là thứ nhất, càng quan trọng hơn là, một khi thi triển toàn lực, nhất định phải hao hết chân khí mới có thể hoàn tất...

Trước đó, chân khí ít, ngược lại cũng thôi, giờ phút này, đan điền ở dưới hồ lô cải tạo, chân khí dự trữ tăng gấp năm lần, lại muốn không khống chế được... Sợ sẽ xuất hiện vấn đề lớn. (*trong đan điền không gian hình vòng, có thể để cho số lượng chân khí dự trữ tăng gấp mười lần, nhưng lôi kiếp của Lạc Huyền Thanh, phần lớn đều bị hồ lô, phân thân hấp thu, hắn chỉ hoàn thành chừng phân nửa, cho nên chỉ có thể coi là tăng lên gấp năm lần)

- Không khống chế được? Phùng Tử Dật cắn răng:

- Yên tâm đi, ta là cường giả Nhập Hư cảnh, hơn nữa nhiều thủ đoạn, coi như ngươi không khống chế được, muốn làm tổn thương ta, cũng không dễ dàng như vậy!

- Cái này...

Trương Huyền vẫn có chút chần chờ, trên mặt khó xử:

- Thực lực ngươi mạnh mẽ, ta cực kỳ bội phục, nhưng nơi này là khu dừng chân của tân sinh, ngộ nhỡ chiêu số quá mạnh, sợ sẽ hủy kiến trúc...

Mới từ bên ngoài trở về không bao lâu, liền hủy Thiên Cơ sư công hội cùng Khải Linh sư công hội, nếu lại hủy chỗ ở của tân sinh này, thật sợ Linh Thạch tuyệt phẩm vừa tới tay, còn không có vầm nóng, liền bị lấy ra đền bù.

- Cái này...

Phùng Tử Dật nhìn quanh một vòng.

Vừa rồi hai người chiến đấu, quả thực làm vỡ nát tiểu viện này, tiếp tục đánh xuống, nơi này không có trận pháp bảo vệ, thật đúng là sẽ tạo thành phá hư rất lớn.

- Như vậy đi, chúng ta đi Lễ điện! Vừa vặn ngày hôm nay Phí sư mang theo lớp tinh anh, ở nơi đó tiến hành thực chiến luyện tập, có dám cùng ta ở nơi đó chiến đấu một hồi hay không?

Chần chờ một chút, Phùng Tử Dật gật đầu nói.

- Lễ điện? Tốt!

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền gật đầu.

Lễ điện là nơi đám học sinh tỷ thí, chiến đấu, nơi này có trận pháp phòng ngự tốt nhất, càng có cơ quan quan sát, tổng kết số liệu, ở đây tỷ thí, không chỉ không cần phá hư, còn có thể phân tích số liệu cùng thiếu hụt của bản thân, để sức chiến đấu trở nên mạnh hơn!

- Đi thôi!

Thấy hắn bằng lòng, Phùng Tử Dật xoay người, thẳng tắp đi tới Lễ điện. Cũng không do dự, Trương Huyền theo sát.

Năm đại điện, hiện nay đi qua Trí điện, Nghĩa điện cùng Nhân điện, Lễ điện còn chưa hề đi qua, vừa vặn đi qua nhìn một chút, nếu như nơi này thật không sợ phá hư mà nói, về sau hoàn toàn có thể tới tu luyện, không cần tiếp tục lo lắng.

Chương 2622: Ngươi không phải (1)

Lễ điện không giống những điện đường khác vắng vẻ, dòng người cuồn cuộn, đâu đâu cũng có tu luyện giả.

Dù Danh Sư đại lục, đủ loại chức nghiệp rực rỡ, tựa như quần tinh, ánh sáng chói mắt, nhưng đối với tu luyện giả mà nói, trọng yếu nhất vẫn là sức chiến đấu.

Bởi vậy, chiến đấu đối bọn hắn mà nói, vẫn như cũ trọng yếu nhất, Lễ điện là nơi đám học sinh tỷ thí, chiến đấu, mỗi ngày đều hấp dẫn vô số người đến đây giao đấu, thông qua thực chiến tăng cao tu vi.

Theo sát ở sau lưng Phùng Tử Dật, rất nhanh thì tới một đại điện độc lập, điện đường rộng lớn, bị phân chia ra vô số lôi đài, bốn phía bị người dùng lực lượng sắp đặt ra lồng ánh sáng trong suốt, tựa như tường rào thủy tinh.

- Đám người Phí sư ở nơi đó...

Phùng Tử Dật chỉ về phía trước.

Trương Huyền nhìn, quả nhiên thấy Phí sư, đám người Trương Hủ đứng ở trước một lôi đài. Đi tới trước mặt, hai người đang giao đấu, thấy rõ thân ảnh, mỉm cười, rõ ràng đều là người quen biết cũ.

Trần Nhạc Dao cùng Trương Trác!

Lần trước Trương Trác bị đánh ngất xỉu, lại bị ở trước mặt tát bạt tai, nhận lấy sỉ nhục cực lớn, trải qua những ngày này tu dưỡng, không chỉ khôi phục thực lực, thậm chí so với trước càng hơn một bậc, kìm nén không được, hẹn Trần Nhạc Dao tới chiến đấu, ý định tự mình báo thù.

Trong lồng ánh sáng, chân khí ngang dọc, lực lượng lăn mình, hai người dùng đủ loại thủ đoạn, trong lúc nhất thời thế mà tương xứng.

- Không tệ!

Nhìn một cái, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Trần Nhạc Dao là hai mươi ngày trước, dưới sự chỉ điểm của hắn đột phá đến Lĩnh Vực cảnh, vốn cho rằng thời gian ngắn như vậy, tu vi sẽ có chút phù phiếm, không nghĩ tới đã triệt để củng cố, bằng vào tu vi bản thân, cùng Trương Trác cũng không hề yếu.

Xem ra hơn hai mươi ngày này, cũng không có lười biếng, triệt để tiêu hóa chỉ điểm của hắn.

- Trương sư cảm thấy bọn họ ai có thể chiến thắng?

Đang cảm khái, một giọng nói vang lên, quay đầu nhìn, chỉ thấy Trương Hủ xếp hạng thứ hai của lớp tinh anh nhìn qua.

Trước đó, Trương Hủ đối với tiểu nhân vật miễn cưỡng đi vào lớp tinh anh này, cũng không để ở trong lòng, thấy tận mắt hắn chỉ điểm Trần Nhạc Dao đột phá, mới hiểu được, đối phương bất kể thực lực hay ánh mắt đều cực kỳ bất phàm, có tâm tư lôi kéo.
- Bọn họ...

Đang muốn trả lời, đột nhiên sửng sốt một chút, Trương Huyền xoay đầu lại:

- Ngươi chỉ điểm tu vi cho Trương Trác?

Trương Trác này, hai mươi ngày trước chiến đấu, hắn thấy mặc dù tu vi không tệ, nhưng kỹ xảo chiến đấu kém không ít, nguyên nhân chính là như vậy, Trần Nhạc Dao mới có thể ở dưới sự chỉ điểm của mình, thành công hắn đánh bại.

Đổi lại Phùng Tử Dật, chính hắn tạm thời ứng biến, cũng rất khó vượt qua, chỉ điểm người khác, liền khẳng định không thể nào.

Gia hỏa chiến đấu nguyên bản rất bình thường, hiện tại cùng Trần Nhạc Dao sau khi đột phá đánh khó bỏ khó phân, trong thời gian ngắn nhìn không ra thắng bại, chỉ sợ cùng Trương Hủ có quan hệ không nhỏ.

- Ta chỉ điểm hắn năm phút đồng hồ!

Chắp hai tay sau lưng, Trương Hủ thản nhiên nói, vẻ mặt ngạo nghễ.

Vị trước mắt này, chỉ điểm Trần Nhạc Dao năm phút, để đối phương đột phá, đánh bại Trương Trác, hắn cũng không chiếm tiện nghi, đồng dạng chỉ điểm năm phút. Thời gian chỉ điểm giống như, hắn là muốn chứng minh, bản thân so với đối phương càng thêm cường đại, nhãn lực cũng càng thêm sắc bén.

- Năm phút đồng hồ có thể để cho tu vi tăng thêm nhiều như vậy, quả thực rất lợi hại...
Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Không hổ là tên thứ hai xếp hạng lần này, đuổi sát Phùng Tử Dật, không kém nhiều, vị Trương Hủ này, thoạt nhìn cũng không phải hạng đơn giản.

Dù so với Trương Thuần, Trương Phong còn kém nội tình cùng thời gian, nhưng bất kể thiên phú hay nhãn lực, đã không kém gì bọn họ.

Khó trách Trương gia mệnh danh đệ nhất gia tộc, dù trong lòng khó chịu đối phương, cũng không thể không thừa nhận, quả thực thiên tài lớp lớp, để cho người ta sợ hãi thán phục.

- Thế nào? Ngươi cảm thấy bọn họ ai có thể chiến thắng?

Lần nữa nhìn qua, Trương Hủ tiếp tục hỏi.

- Trương Trác tiến bộ rất lớn, nhưng mà Trần Nhạc Dao, tiến bộ cũng không nhỏ, hai mươi ngày trước, có thể vượt qua, lần này, hẳn là cũng không kém nhiều...

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền gật đầu.

Trước đó thời điểm chỉ điểm Trần Nhạc Dao, đã chỉ ra thiếu hụt của Trương Trác, dù trong khoảng thời gian này có chỗ tiến bộ, nhưng rất nhiều là thói quen dung ở trong lòng, rất khó sửa đổi, chỉ cần không ngốc, lần nữa tìm ra, hơn nữa vượt qua, không khó.

- Lần trước là vận may, lần này, chỉ sợ không có vận tốt như vậy...

Hai tay vẫn chắp ở sau lưng, Trương Hủ mang theo vẻ tự tin.

Lần trước Trần Nhạc Dao chiến thắng, hắn thấy, là bởi vì vị trước mắt này, điều tra Trương Trác đầy đủ kỹ càng, lúc này mới chiếm được tiên cơ, lần này hắn cẩn thận điều tra Trần Nhạc Dao, càng chỉ điểm tính nhắm vào cho người sau, lại muốn chiến thắng, gần như không có khả năng!

Trương Huyền lắc đầu.

Thật ra thì đối với ai có thể chiến thắng, hắn cũng không thèm để ý, có đôi khi thua, lấy được thu hoạch, so với chiến thắng còn nhiều hơn, tựa như hắn, chiến đấu nhiều lần, trên thực tế, nội tâm chỉ cầu cùng cấp bậc bại một lần...

Đáng tiếc, cái yêu cầu đơn giản nhất này, không có người có thể cho, để hắn tránh không được thổn thức.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Chương 2623: Ngươi không phải (2)

Đang cảm khái, trên lôi đài, Trương Trác như lần nữa thi triển bí pháp nào đó, khí tức bạo tăng, thực lực có chút kinh người, Trần Nhạc Dao vốn đang có thể ngang hàng, hiện tại liên tục trốn tránh, có chút lực bất tòng tâm.

Liên tiếp lui về phía sau, thời gian không dài liền bị lách vào một bên lôi đài, xem ra bị thua đã không còn bất kỳ huyền niệm gì.

- Không cần nhìn, thế thua đã định!

Thấy người sau đỡ trái hở phải, quyền chủ động toàn bộ biến mất, khóe miệng Trương Hủ nâng lên.

- Đúng vậy, thế thua đã định...

Trương Huyền gật đầu.

Hắn nhìn thấy khác biệt đối phương. Dù Trần Nhạc Dao bị buộc lùi về góc, nhưng mỗi một bước, đều cực kỳ trầm ổn, giống như chủ động dụ địch đi sâu, mà Trương Trác, nhìn giống như chủ động tiến công, trên thực tế dùng ra bí pháp, có thời gian hạn chế, đã mất đi tâm bình tĩnh.

Cả hai so sánh, ai thắng ai thua, đã có thể xác định. Không thể không nói, trong khoảng thời gian này Trần Nhạc Dao quả thực không có hoang phế, ghi nhớ hắn chỉ điểm vào trong lòng, thậm chí còn có khắc sâu hơn hiểu. Không có phụ lòng bản thân một phen bồi dưỡng.

- Trương sư, chiến đấu ở đây, không cần lo lắng lực lượng quá mạnh hủy hoại kiến trúc, xin mời!

Ngay thời điểm trong lòng hai người đều có đáp án, cảm thấy rất nhanh liền phân ra kết quả, một thanh âm vang lên.

Lúc này Phùng Tử Dật đã đi tới một võ đài khác, tay cầm trường kiếm, nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt mang theo chiến ý hừng hực.

- Phùng Tử Dật muốn khiêu chiến Trương Huyền?

- Vị Trương sư này, lớp tinh anh xếp hạng thứ nhất đếm ngược, coi như nhãn lực không tệ, năng lực chỉ điểm không yếu, nhưng thực lực bản thân chỉ có Xuất Khiếu, thiên tài như Phùng Tử Dật ra tay khiêu chiến, có chút bắt nạt người đi!

- Đúng vậy, đến cùng chuyện gì xảy ra?

Chung quanh xôn xao.

Phùng Tử Dật, là trong thiên tài nhiều như vậy, chói mắt nhất, rất nhiều người đều xem hắn là cường địch, mong đợi có một ngày có thể vượt qua, nhưng đều rõ ràng, khả năng rất nhỏ...

Vốn cho rằng vị này coi như khiêu chiến, cũng là đám người Trương Hủ, thế nào khiêu chiến một tên sau cùng? Thắng cũng thắng không võ, có sai lầm uy nghiêm ah!
- Phùng huynh... Ngươi muốn chiến đấu mà nói, ta có thể tiếp...

Trương Hủ nhíu mày, nhìn sang.

- Ngươi không phải đối thủ của ta!

Phùng Tử Dật xua tay.

- Không thử qua làm sao biết?

Trương Hủ híp mắt lại, cắn răng một cái nhảy lên đài cao.

Thời điểm xông sơn môn, đối phương thứ nhất, hắn liền tức sôi ruột, giờ phút này nói thẳng, không phải đối thủ, liền kìm nén không được.

Ta đường đường tên thứ hai, ngươi không khiêu chiến, lại khiêu chiến người thứ năm mươi...

Đã như vậy, vậy liền để ngươi biết sự lợi hại của ta!

Ầm ầm!
Người trên không trung, lực lượng liền tự nhiên trút xuống, năm ngón tay như câu, nghiền ép xuống dưới, bao phủ toàn bộ lôi đài, tựa hồ muốn nghiền nát thân ảnh kia. Hắn sợ đối phương cự tuyệt chiến đấu, vừa ra tay liền phát huy ra bản lĩnh cường đại nhất, không có chút lưu tình nào.

- Ừm...

Nhìn thấy lực lượng của hắn, Trương Huyền nhịn không được gật đầu.

Xem ra không chỉ Phùng Tử Dật tu vi bạo tăng, Trương Hủ tiến bộ cũng không nhỏ, đã đạt đến Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, cách đột phá Nhập Hư cảnh, cũng chỉ kém một bước.

Không hổ là thiên tài cường hãn nhất của Trương gia khóa này, bất kể từ mặt nào tới xem, đều có vẻ cực kỳ cường đại.

- Ta nói rồi, ngươi không phải đối thủ!

Đối mặt hắn công kích, Phùng Tử Dật mí mắt nhấc cũng không nhấc, mà nghiêng thân thể, bàn tay bỗng nhiên tiến lên đón.

- Ít ngạo mạn tự đại đi, thiên phú của ngươi rất cao, nhưng ta cũng là thiên tài trong vạn người chưa chắc có một, rốt cuộc hươu chết vào tay ai, còn chưa nhất định...

Thấy hắn cuồng vọng như vậy, Trương Hủ tức giận sắp bùng nổ, trong tiếng gầm gừ, lực lượng điên cuồng tuôn ra, chưởng lực tự nhiên, tựa hồ muốn ép toàn bộ đài tỷ thí thành bột phấn.

Bất quá, cỗ lực lượng này còn chưa tới trước mặt Phùng Tử Dật, Trương Hủ liền cảm thấy chưởng lực của đối phương đi ngang qua mà tới, thời gian nháy mắt đã đột phá lực lượng của hắn bao vây, rơi vào trên ngực.

Bành!

Sắc mặt trắng nhợt, biểu tình không dám tin tưởng, bay ngược ra ngoài, từ không trung rơi xuống, đâm vào trên mặt đất cách đó không xa.

Trong mắt người ngoài, hắn còn không có nhảy lên đài cao, liền bị đối phương tát bay, giống như đánh bay con ruồi, không có một chút sức phản kháng.

- Thiên tài trong vạn người chưa chắc có một?

Một cái tát quất bay đối phương, Phùng Tử Dật lắc đầu, hai tay mở ra, ánh mắt tràn đầy than thở:

- Rất rõ ràng, ngươi không phải!

Chương 2624: Quá khiêm tốn! (1)

- Ngươi...

Không nghĩ tới dùng hết toàn lực, còn không có nhảy lên đài cao liền bị đối phương một tát đánh trở về, Trương Hủ giãy dụa từ dưới đất rút đầu ra, sắp điên rồi.

Hắn là thiên chi kiêu tử, Trương gia cùng thế hệ, là tồn tại cường hãn nhất, vốn cho rằng coi như thắng không nổi, cũng có thể chiến một hồi, đánh khó bỏ khó phân, nằm mơ cũng không nghĩ đến, ngay cả lôi đài cũng không có lên, liền bị người ta đánh xuống.

Mấu chốt nhất là... Còn bị xem thường như vậy.

Ở dưới cảm giác nhục nhã mãnh liệt, có chút phát điên!

Bất quá, mặc dù tức giận, nhưng cũng nhìn ra thực lực chân chính của đối phương... Thế mà trước hắn một bước, bước vào cảnh giới kia, trở thành cao thủ Nhập Hư cảnh! Dù kém một tia, lại tựa như lạch trời, khó mà vượt qua.

- Hắn đã đạt tới Nhập Hư cảnh, vì sao còn muốn khiêu chiến Trương sư?

Nắm đấm xiết chặt, cũng không có xúc động tiếp tục tiến lên, tới chiến đấu, mà tràn đầy nghi ngờ.

Nếu như thực lực của đối phương, cùng hắn không kém bao nhiêu, cảm thấy Trương Huyền này là thiên tài, muốn khiêu chiến một chút, cho cái ra oai phủ đầu ngược lại cũng thôi, hiện tại đã đạt tới Nhập Hư cảnh, so với một ít học sinh cũ, còn cường đại hơn, cần gì khiêu chiến một tân sinh?

Bành!

Đang kỳ lạ, liền nghe một tiếng rên lên, ngay sau đó nhìn thấy một bóng người bay tới, rơi vào bên cạnh mình.

Chính là Trương Trác vừa rồi hắn cho rằng nhất định thắng không thể nghi ngờ.

Lúc này, trên mặt Trương Trác sưng tấy như đầu heo, thê thảm không nói ra được, trước đó khí tức trên người còn hung mãnh, hoàn toàn biến mất, nghiêng nghiêng nằm rạp trên mặt đất, uốn éo thành một độ cong đặc thù, thoạt nhìn cực kỳ quái dị.

Lông mày nhảy một cái, vội vàng nhìn lên đài, chỉ thấy vẻ mặt của Trần Nhạc Dao trở nên có chút trắng đi xuống, mấy bước đi tới trước mặt Trương Huyền, ôm quyền khom người, trong ánh mắt phát ra vẻ hưng phấn.

- Không có khả năng, điều đó không có khả năng... Ngươi làm sao có thể chiến thắng?

Hắn bị Phùng Tử Dật một quyền đánh bay, tài nghệ không bằng người, nhưng Trương Trác rõ ràng đã chiếm ưu thế tuyệt đối, thế nào lại lấy loại kết quả này kết thúc?

Thấy cảnh này, cảm giác so với bản thân hắn thua, càng bất khả tư nghị.

- Không có khả năng?

Trần Nhạc Dao nhìn qua, đưa ngón trỏ ra, lắc lắc ở trước ngực:

- Trương sư chỉ điểm cho ta, hiện tại tu vi tiến bộ, lại thắng không nổi đối phương, chẳng phải ngay cả trước kia cũng không bằng? Trương sư chỉ điểm, không phải là ai cũng có thể học, ngươi không được!

Trương sư là lão sư của thiếu cung chủ, nhân vật như vậy, dù chỉ tùy tiện chỉ điểm, cũng không phải một tiểu nhân vật như đối phương có thể so sánh.

- Nhưng...

Trương Hủ xiết chặt nắm đấm, khuôn mặt tái mét.

Thua ở trong tay Nhập Hư cảnh Phùng Tử Dật ngược lại cũng thôi, bại bởi một tiểu gia hỏa Xuất Khiếu cảnh... Tràn đầy không cam lòng. - Không được, sự tình ta chỉ điểm Trương Trác, về sau khẳng định sẽ có người biết, đồng dạng chỉ điểm, lại bại bởi một người tu vi thấp hơn, danh dự ở đâu?

Híp mắt lại:

- Thực sự không được, tới tỷ thí một trận, trước dùng thực lực tuyệt đối, nghiền ép một hồi lại nói...

Trong lòng đang lóe lên, liền nghe thanh âm của Phùng Tử Dật ở trên đài vang lên lần nữa.

- Trương sư, tới để cho ta mở mang kiến thức một chút, toàn lực của ngươi có phải giống như ngươi nói hay không!

- Như ngươi mong muốn!

Thấy đối phương một lòng muốn thử xem, Trương Huyền cũng không có gì phải giấu diếm, thân thể nhảy lên đài cao, ngón tay điểm một cái.

Ô ô ô ô!

Hơn một trăm thanh trường kiếm lơ lửng ở trước mặt, từng chuôi thẳng tắp chỉ về phía trước, mang theo sát ý.

- Tốt!

Biết uy lực kiếm này cực lớn, Phùng Tử Dật không dám coi thường, trường kiếm trong tay vạch ra một nửa hình tròn, ở chung quanh người hội tụ vô số kiếm khí, tựa như tạo thành một màng ánh sáng.

- Là Lạc Nhứ kiếm pháp của Tổng bộ Danh Sư đường?

Vẻ mặt Trương Hủ nghiêm túc.
- Lạc Nhứ kiếm pháp?

Có người không hiểu.

- Võ kỹ Thánh Vực thượng phẩm, là một vị Danh Sư của Tổng bộ Danh Sư đường, quan sát bầu trời bềnh bồng sáng tạo ra, phòng ngự so với Lưu Thủy kiếm pháp của điện chủ đời thứ tư của Thánh Tử điện, cũng chỉ yếu hơn một tia! Chỉ cần thi triển, xơ bông bay đầy trời, tựa như hoa rơi, đặt song song với tuyệt học Lạc Tuyết kiếm pháp của Âm Dương cung...

Trương Hủ chậm rãi nói.

Giờ phút này hắn rốt cuộc biết vị trước mắt mạnh mẽ, bộ kiếm pháp kia, coi như không cần sức chiến đấu Nhập Hư cảnh, lấy lực lượng tương đồng hắn đối chiến, muốn vượt qua, cũng không dễ dàng như vậy.

Trừ khi... Vận dụng lực lượng huyết mạch!

Bất quá, trừ khi sống chết trước mắt, loại lực lượng này, tốt nhất đừng vận dụng, nếu không, tiêu hao nguyên khí, coi như hắn ở Trương gia địa vị không thấp, nắm giữ tài nguyên rất lớn, cũng khó có thể khôi phục.

- Hắn lý giải kiếm pháp mạnh như vậy, lại vừa ra tay là phòng ngự... Chẳng lẽ, Trương Huyền này, thực lực có thể chống lại?

Khiếp sợ, đồng thời cũng hiểu được, lần nữa nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, tràn đầy tò mò.

Phùng Tử Dật cường đại như vậy, nhưng vừa ra tay lại thi triển ra kiếm pháp lợi hại như thế... Chẳng lẽ, vị Trương sư này lợi hại hơn?

- Lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là Xuất Khiếu cảnh mà thôi, còn có thể mạnh bao nhiêu?

Lắc đầu, đang muốn nhìn Phùng Tử Dật ra tay như thế nào, chỉ thấy vị cường giả siêu cấp trong lòng của hắn, tay trái điểm về phía trước một cái.

Ông!

Chân khí trong cơ thể tuôn ra, ở trước mặt tạo thành một lồng ánh sáng.

- Là Bắc Đẩu chân nguyên tráo...

Lông mày lần nữa nhảy lên, khóe miệng Trương Hủ giật một cái.

Nếu như nói, vừa rồi đối phương thi triển ra Lạc Nhứ kiếm pháp để hắn không hiểu, cái lồng ánh sáng này, càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Bắc Đẩu chân nguyên tráo, Tổng bộ Danh Sư đường, một vị Danh Sư cửu tinh quan sát Bắc Đẩu Thất Tinh, sáng lập ra tuyệt chiêu, một khi thi triển, phòng ngự vô địch, cùng cấp bậc không người có thể phá...

Thi triển Lạc Nhứ kiếm pháp, còn muốn thi triển cái này...

Đây rốt cuộc là phòng ngự cái gì?

Phần phật!

Chấn kinh còn không có kết thúc, bàn tay của Phùng Tử Dật tiếp tục trảo một cái, bóp nát một cái ngọc bài.

Chương 2625: Quá khiêm tốn! (2)

Ông!

Có một vòng sáng màu tím nhạt bao phủ hắn.

- Đây là hộ thân phù do cường giả Nhập Hư cảnh luyện chế, mặc dù không bằng Đại Vũ hộ thân phù, nhưng cũng có thể phòng ngự Thánh Vực thất trọng công kích...

Con ngươi lần nữa co lại.

Không phải muốn tỷ thí ư?

Phùng Tử Dật dùng kiếm pháp, công pháp phòng ngự, hiện tại ngay cả hộ thân phù cũng tế đi ra, đến cùng là vật gì, để hắn sợ đến như vậy?

Tạch tạch, tạch tạch!

Trong không hiểu, thân thể Phùng Tử Dật lần nữa phồng lên, giống như trước đó, biến thành tên cơ bắp.

- Đây là... Kim Thiềm thân của Tổng bộ Danh Sư đường! Nghe nói là một vị Danh Sư, quan sát pháp môn tu luyện của kim thiềm sáng lập ra, một khi thi triển, toàn thân sẽ hình thành một tầng lân giáp thật dày, phòng ngự như hổ, lực lớn vô cùng, công kích mạnh hơn cũng không thể công phá...

Trương Hủ nắm tóc:

- Rốt cuộc muốn ngăn cản chiêu số gì, cần liên tiếp thi triển ra nhiều thủ đoạn phòng ngự như vậy?

Tu luyện giả, trước khi học tập tiến công, đều phải học tập phòng ngự, chỉ có giữ được tính mạng, mới có thể chém giết đối thủ...

Bởi vậy, xem như hắn, đối với thủ đoạn phòng ngự cũng biết cực nhiều, học qua không ít. Nhưng một lần thi triển ra nhiều như vậy, Phùng Tử Dật đây là điên rồi, hay muốn làm cái gì?

- Chuẩn bị xong chưa?

Không để ý tới đám người phía dưới chấn kinh, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, nói.

- Tốt, bắt đầu đi!

Hít sâu một hơi, Phùng Tử Dật nhẹ gật đầu.

Dù cảm thấy đối phương khả năng đang khoác lác, nhưng mà hắn vẫn không dám chủ quan, tất cả thủ đoạn đều thi triển ra.

- Vậy tốt... Ta bắt đầu!

Ngón tay điểm về phía trước một cái.

Chân khí trong cơ thể truyền vào trong trường kiếm, thời gian nháy mắt, trường kiếm liền phá không bay ra, hóa thành một giang hải to lớn, bao phủ Phùng Tử Dật.

- Cái này...

Sắc mặt Trương Hủ trắng nhợt, kìm lòng không được lui về sau bảy, tám bước, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh.
Một chiêu này, hắn tính toán một chút, coi như dùng hết toàn lực, cũng không ngăn cản nổi!

Không phải Xuất Khiếu cảnh sao?

Tại sao có thể có lực công kích cường đại như thế?

Yết hầu phát khô, quay đầu nhìn, chỉ thấy Phí sư ở một bên, mở to hai mắt nhìn, giống như bị người nắm cổ họng, thân thể không tự chủ được run rẩy.

- Phí sư... kiếm pháp này, ngươi cũng không ngăn cản nổi?

Biết đối phương nghĩ cái gì, Trương Hủ nhịn không được hỏi.

Phí sư chậm rãi nhắm mắt lại, lắc đầu, cưỡng ép áp chế nội tâm sợ hãi:

- Ta cũng không ngăn cản nổi... Nếu như đối chiến, trực tiếp thi triển, có thể sẽ bị trực tiếp chém giết, chỉ có thể tạm tránh mũi nhọn!

- Lợi hại như vậy?

Thân thể nhoáng một cái, Trương Hủ muốn khóc.

May mắn vừa rồi không có đi khiêu chiến đối phương, nếu không, đoán chừng còn thảm hơn Trương Trác.

- Khó trách, có thể để cho Trương Thuần, Trương Phong đều cúi đầu nhận thua... Không nghĩ tới, ta cũng nhìn lầm, hắn ở trong tân sinh khóa này, là tồn tại kinh khủng nhất!

Phí sư cười khổ.

- Trương Thuần, Trương Phong nhận thua? Trương Hủ sững sờ, vội vàng nhìn qua.

Những ngày này hắn một mực tu luyện, không để ý đến chuyện bên ngoài, cũng không biết chuyện ngoại giới.

- Đúng vậy, hôm qua Trương Thuần tới tìm ta, tìm kiếm tư liệu của Trương Huyền, nói bị người này đánh một trận... Hiện tại còn không có triệt để khôi phục!

Phí sư gật đầu.

Trương Huyền là tân sinh, hắn là chủ nhiệm lớp tân sinh, Trương Thuần muốn điều tra, tự nhiên phải thông qua hắn mới được, bởi vậy, cũng biết chuyện người này bị đánh. Mặc dù không có nói tỉ mỉ, đến cùng đánh như thế nào, thảm trạng lại là thật, không cách nào che giấu.

- Còn Trương Phong... Tin tức vừa mới truyền ra, Trương Huyền này chạy tới đại náo Khải Linh sư công hội, một lần trở thành Thánh tử... Cũng khải linh thân thể của hắn, để hắn cuồng đánh mình một hồi...

Bàn tay run lên, ném tới một ngọc bài đưa tin.

Học sinh lớp mình, gây ra động tĩnh lớn như vậy, hắn làm chủ nhiệm, đã đạt được tin tức.

- Khải linh thân thể? Thánh tử Khải Linh công hội?

Da mặt co lại, Trương Hủ suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Vốn cho rằng lần này trong tân sinh đáng giá chú ý chỉ có Phùng Tử Dật, nằm mơ cũng không nghĩ đến, vị này càng thêm đáng sợ.

Người khác không biết, hắn đối với Trương Thuần, Trương Phong lại biết rất rõ ràng, thiên tài tuyệt đỉnh nổi danh Trương gia, nhân vật thần tượng của hắn, bị tân sinh đánh bại... Không phải Phí sư nói, cũng không dám tin tưởng!

- Loại thực lực cùng năng lực này của hắn, thế nào chỉ khảo hạch thứ năm mươi?

Trong lòng hơi động, một việc hiện lên ở trong óc.

Hắn cũng có thể thi đến thứ hai, người này không nói cái khác, chỉ là kiếm thuật, chỉ sợ sẽ là đệ nhất tuyệt đối.

- Hẳn là tính cách của hắn khá khiêm tốn, không muốn khoe khoang... Nếu không, không có khả năng vừa vặn khống chế ở thứ năm mươi, không nhiều không ít...

Nhớ tới chuyện phát sinh của ngày khảo hạch, Phí sư gật đầu.

Cuối cùng trong vòng ba phút, một lần trở thành người thứ năm mươi, trước đó không lộ ra trước mắt người đời, rất rõ ràng, không giống những người khác, dùng hết toàn lực.

- Ừm...

Cũng đã được nghe nói sự kiện kia, lúc này Trương Hủ hiểu được, trong mắt mang theo bội phục, không tự chủ được cảm khái.

- Hắn thật sự là quá khiêm tốn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau