THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2616 - Chương 2620

Chương 2616: Mắt mù mới có thể coi trọng ngươi! (1)

- Nói?

Trương Huyền rụt cổ, da đầu nổ tung, chân khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, một khi phát hiện đối phương xông lại, sẽ nhanh chân bỏ chạy.

Vị anh vợ này, có chút không nói đạo lý, hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, ngộ nhỡ thật động thủ, chỉ có thể trước chạy trốn, đợi hắn nguôi giận lại cẩn thận câu thông.

- Không sai!

Tựa hồ có chút bực bội, Lạc Huyền Thanh phất tay. Thấy hắn vẫn chưa động thủ, Trương Huyền chần chờ một chút, lần nữa nhìn qua:

- Vậy... Hắn là ai?

- Cụ thể là ai, ta cũng không rõ ràng lắm, là trong khoảng thời gian nàng ra ngoài này nhận biết, nghe nói là một vị Danh Sư, lòng dạ rộng lớn, bao dung thiên hạ, dù thực lực thấp, phẩm hạnh lại hoàn mỹ, đặc biệt là thuật luyện đan khoáng tuyệt cổ kim, thiên hạ hiếm có...

Càng nói càng cảm thấy tức giận, Lạc Huyền Thanh xua tay:

- Bất quá, nàng không nói tên, cụ thể là ai, ta cũng không rõ ràng lắm.

- Không nói tên?

Lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cực kỳ cảm động, không nghĩ tới hắn ở trong lòng Lạc Nhược Hi hoàn mỹ như thế, không hổ là người hiểu hắn, có thể phát hiện tất cả ưu điểm của mình. Trong lòng cảm khái, lần nữa nhìn qua:

- Tiểu công chúa mới nói, vị này hoàn mỹ như vậy, ngươi còn có cái gì có thể lo lắng?

Hắn đích xác không hiểu vị anh vợ này, người hoàn mỹ như vậy cũng muốn cự tuyệt, rốt cuộc muốn tìm dạng gì? Nam nhân ưu tú như vậy, thiên hạ cũng chưa chắc có thể tìm ra cái thứ hai.

- Hoàn mỹ? Hừ! Nàng càng nói như vậy, nói rõ càng là bị tiểu tử kia mê hoặc sâu... Trên thế giới này trừ ta, đâu còn có nam nhân hoàn mỹ?

Lạc Huyền Thanh phất tay.

- Khụ khụ!

Da mặt Trương Huyền co lại, lông mày nhịn không được nhảy hai lần, suýt chút nữa sặc nước bọt mà chết, vị anh vợ này nơi nào cũng tốt, chỉ là quá tự luyến... Ngươi hoàn mỹ?

Đến chỗ nào hủy chỗ đấy, người người kêu đánh, cái này cũng kêu hoàn mỹ? Chẳng lẽ trong lòng một chút tự ái cũng không có sao? Nghĩ đến cái này, thực sự nhịn không được lắc đầu:

- Nói đến hoàn mỹ, ngươi không tính, chỉ sợ cũng chỉ có ta, mới có thể gắng gượng làm...

- Ngươi?

Không nghe lời này còn tốt, nghe nói như thế, Lạc Huyền Thanh khinh bỉ nhìn một cái:

- Leo xuống đi, lời này của ngươi không phải nói nhảm sao, thủ đoạn của ngươi quả thực không ít, trận pháp, Thuần Thú cùng độ lôi kiếp đều có phương pháp đặc biệt, nhưng mà làm việc kỳ lạ, nói chuyện không thông qua đại não, chỉ số thông minh thấp như vậy, còn hoàn mỹ... Ta nhổ vào! Ta còn hoài nghi có nữ hài nào sẽ thích được ngươi hay không, coi như thật ưa thích, đó cũng là mắt bị mù...

Dù cùng vị trước mắt này chỉ tiếp xúc khoảng 20 ngày, nhưng mà thông qua lý giải, đã biết rất sâu, EQ thấp, phản ứng chậm, nói chuyện nghẹn người, nhìn thấy nữ hài, một chút phản ứng của nam nhân bình thường cũng không có... Để hắn từng một lần nghi ngờ, có phải có đam mê đặc thù gì hay không, loại người này nếu như có người ưa thích mà nói, vậy khẳng định là bởi vì mắt bị mù. - Ngươi...

Trương Huyền xạm mặt lại:

- Ngươi cũng như vậy thôi, không phải cũng không có bạn gái sao? Người thông minh, có nữ nhân có thể thích tính cách như ngươi mới gọi quái dị!

Cái ngoạn ý gì đây! Ta kính trọng ngươi là anh vợ, lại còn nói ta không có người ưa thích, càng nói mình muội muội mắt bị mù... Ta nhìn mắt bị mù chính là ngươi đi.

Đồng dạng huyết mạch, đồng dạng gia tộc, một cái ca ca một người muội muội, nhãn lực thế nào chênh lệch lớn như thế? Khó trách đã ba mươi mấy tuổi, ngay cả bạn gái cũng không có.

- Ngươi... Nói láo! Đó là ta không muốn tìm, nữ nhân tiếp cận ta, đều vì thân phận Lạc gia thiếu chủ, không có một cái nào ta để ý...

Con mắt trợn tròn, Lạc Huyền Thanh nói.

- Ít kiếm cớ, không có người để ý liền không có người để ý, trang cái gì chứ!

Trương Huyền bĩu môi.

- Ngươi...

Tức giận không ngừng thở loạn, Lạc Huyền Thanh sắp bùng nổ.

Hai đại nam nhân, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều hận không thể xé ăn đối phương. Qua không biết bao lâu, Trương Huyền mới khoát tay áo:

- Nói thật cho ngươi biết, ta có bạn gái, hơn nữa bạn gái của ta rất yêu ta... - Ha ha.

Lạc Huyền Thanh.

- Ta nói là thật, bạn gái của ta cực kỳ xinh đẹp, hơn nữa thực lực rất mạnh.

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Ha ha.

Lạc Huyền Thanh.

- Thế nào, ngươi không tin? Ta ưu tú như vậy làm sao khả năng không có bạn gái?

Trên đầu Trương Huyền toát ra hắc tuyến.

- Ha ha.

Lạc Huyền Thanh.

- ...

Trương Huyền.

Một lát sau.

- Nói cho ngươi đi, ta cũng có bạn gái.

Lạc Huyền Thanh nói.

- Ha ha.

Trương Huyền.

- Bạn gái của ta cũng rất đẹp, thực lực cũng rất mạnh...

Lạc Huyền Thanh.

- Ha ha.

Chương 2617: Mắt mù mới có thể coi trọng ngươi! (2)

Trương Huyền.

- Ngươi...

Lạc Huyền Thanh cắn răng.

Hai người lần nữa trừng mắt nhìn.

- Không nhiều lời với ngươi, mới vừa rồi ta nhờ, giúp ta thẩm tra một chút, muội muội ta ưa thích người kia đến cùng là ai.

Giằng co không biết bao lâu, lúc này Lạc Huyền Thanh mới khoát tay áo, nói tiếp.

Hắn nói có chuyện muốn phiền phức, liền là cái này.

- Ta giúp ngươi kiểm tra?

Trương Huyền cau mày:

- Ngươi thân là Lạc gia thiếu chủ, thủ hạ nhiều như vậy, nguồn tin tức cũng rộng rãi hơn ta nhiều lắm, làm gì để cho ta kiểm tra?

Mặc dù đối phương thoạt nhìn rất nhiều chuyện không thông qua đại não, có chút lỗ mãng, trên thực tế trải qua sự tình đối phó Thanh Long thú liền biết chỉ là bề ngoài thô cuồng, nội tâm lại hết sức tinh tế.

- Ta đã hứa với muội muội, không đi truy xét người kia, chỉ có thể hi vọng những người khác ra tay. Chuyện này chỉ có ngươi biết, sau khi điều tra rõ ràng, ở trước mặt ta nói một câu, ta trong lúc vô tình nghe được... Không coi là không tuân theo quy định.

Lạc Huyền Thanh xua tay.

Không phải hắn không muốn kiểm tra, mà là muội muội chuyên môn nói qua, không hy vọng người khác quấy rầy người nàng ưa thích, mình lúc đầu không bằng lòng, nhưng nhìn thấy nàng mang theo cầu khẩn, thực sự nhịn không được.

Mình đã không thể kiểm tra chuyện này, lại không tiện nói với những người khác, cũng chỉ có thể hi vọng vị trước mắt này hỗ trợ.

- Cái này...

Không nghĩ tới Lạc Nhược Hi để cho ca ca mình không kiểm tra, Trương Huyền hơi nghi hoặc một chút, có điều, ngay sau đó hiểu được. Nàng hẳn là biết, mình bây giờ thực lực còn chưa đủ chống lại anh vợ, cùng toàn bộ Lạc gia, bởi vậy không muốn mình đã bị quấy rối cùng tổn thương.

- Ai!

Trong lòng than thở, Trương Huyền lắc đầu.

Khó tiêu thụ nhất là mỹ nhân ân, đối phương vì hắn trả giá thực sự quá nhiều.

- Tốt, ta bằng lòng giúp ngươi tìm kiếm, có điều, có đầu mối gì không?

Dừng lại một chút, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Bằng lòng giúp đối phương, có thể tùy thời biết rõ tình huống của Nhược Hi, cũng nắm giữ quyền chủ động ở trong tay mình, về sau, thật muốn ném tin tức ra ngoài, cũng sẽ trở nên đơn giản rất nhiều. - Manh mối chính là... Mới vừa rồi cùng ngươi nói, người nàng ưa thích là một vị Danh Sư, nghe nói nhân phẩm rất tốt, lớn lên hẳn là cũng rất dễ nhìn... Còn trong khoảng thời gian này, nàng đến cùng đi nơi nào, không nói với ta, cũng không quá rõ ràng, đợi ta hỏi rõ ràng, lại cùng ngươi nói tỉ mỉ.

Dừng lại một chút, Lạc Huyền Thanh nói.

Trong khoảng thời gian này muội muội rời đi, đủ loại tin tức cắt đứt, cụ thể đi nơi nào, coi như hắn là ca ca, cũng không rõ lắm. Có lẽ trong tộc có người biết được, có điều cần tìm người hỏi thăm.

- Ngươi hỏi rõ ràng, lại nói tỉ mỉ cho ta.

Nghe đối phương biết không nhiều, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Như vậy tương đương cho hắn rất nhiều thời gian, có thể nhanh chóng tăng thực lực lên.

Biết Lạc Nhược Hi không bị đến bất kỳ tổn thương, Trương Huyền không hỏi thêm nữa.

Tình huống hiện tại, hắn không thích hợp hiện thân, phải làm nhất chính là mau chóng trở thành Danh Sư bát tinh, đồng thời thực lực tăng lên, trở thành Thánh Tử điện điện chủ chân chính.

Làm được những chuyện này, mới có tư cách cho thấy thân phận, cùng Lạc Nhược Hi đối kháng hai đại gia tộc sinh ra áp lực.

- Ta vừa mới đột phá, cần củng cố một đoạn thời gian, đây là Linh Thạch tuyệt phẩm trước đó bằng lòng cho ngươi.

Thấy hắn đáp ứng, Lạc Huyền Thanh không nói thêm lời, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một cái hộp ngọc đưa tới. Xem ra vừa rồi hẳn gặp tộc nhân, lấy thù lao của mọi người.

- Cảm ơn!

Đây là hắn nên được, Trương Huyền cũng không chối từ, đưa tay nhận lấy. Bàn tay vừa tiếp xúc hộp ngọc, lập tức cảm thấy linh khí tinh thuần tràn vào kinh mạch, để Thiên Đạo chân khí trong cơ thể hắn kìm lòng không được sôi trào.

Không hổ là Linh Thạch tuyệt phẩm, còn không có mở hộp ngọc ra, liền có công hiệu to lớn như thế, Tinh Nguyên thượng phẩm tới so sánh, kém quá nhiều.

- Ta củng cố tốt tu vi, lại đi tìm ngươi...

Nói xong, Lạc Huyền Thanh khoanh chân ngồi xuống. Lôi kiếp kết thúc, đại biểu hắn triệt để đột phá Động Hư cảnh, là một cường giả Động Hư cảnh chân chính.

- Ừm!

Thấy hắn tu luyện, biết bằng vào loại thân phận này của hắn, ở Thánh Tử điện sẽ không nguy hiểm, Trương Huyền không nói thêm lời, thân thể nhoáng một cái, dọc theo con đường lúc đến, bay lượn rời đi.

Lần nữa trở lại chỗ ở, đang định lợi dụng Linh Thạch tuyệt phẩm, bổ sung hoàn chỉnh chân khí trong cơ thể, chỉ thấy Tôn Cường vội vã tiến lên.

- Thiếu gia, đã có người ở chỗ này chờ ngươi mấy ngày...

- Chờ ta?

Trương Huyền cau mày.

Vừa đến Thánh Tử điện, liền đủ loại bận rộn, ngay cả chỗ ở cũng không có ở mấy ngày, càng hầu như người nào cũng không nhận ra... Ai tìm mình? Còn đợi vài ngày?

- Đúng vậy!

Tôn Cường gật đầu.

- Người nào, thế lực nào?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Là nam tử khoảng hai mươi tuổi, thế lực nào không biết, nhưng hắn nói tên của mình!

Tôn Cường nhớ lại một chút:

- Hình như gọi... Phùng Tử Dật!

- Phùng Tử Dật? Học sinh của Dương Huyền Dương sư?

Trong lòng lộp bộp một chút, Trương Huyền ngây người tại chỗ.

Chương 2618: Cùng Phùng Tử Dật giao thủ (1)

Phùng Tử Dật, gặp qua một lần, lần này xông sơn môn hoàn toàn xứng đáng đệ nhất, ngay cả Trương gia Trương Hủ cũng bị ép xuống, không cách nào so sánh!

Trước đó, chỉ biết hắn là thân truyền của một vị Thái Thượng trưởng lão ở Tổng bộ Danh Sư đường, nhưng không biết thân phận cụ thể, nghe đám người Viên Hiểu giới thiệu mới biết, là học sinh của Dương Huyền... So với hàng giả như hắn, thật không thể so! Chạy tới đợi bản thân vài ngày... Chẳng lẽ biết hắn là giả, ý định tự mình bắt về quy án?

- Hắn... Có nói, tới tìm ta làm cái gì hay không?

Trương Huyền nhịn không được nữa, vội vàng hỏi.

Chỉ là một người ngược lại cũng thôi, ngộ nhỡ vị Dương sư kia cũng tới, thật chỉ có thể chạy.

Tổng bộ Danh Sư đường, Thái Thượng trưởng lão thần bí nhất, cường đại nhất, thực lực mạnh mẽ, chỉ sợ đã vượt qua Thánh Vực cửu trọng, căn bản không phải hắn có thể giấu diếm cùng chống lại.

- Chưa nói qua... Bất quá, hắn có vẻ rất kiên nhẫn, liên tục đợi mấy ngày, biết rất rõ ràng ngươi không có mặt, nhưng không đi...

Tôn Cường giải thích.

- Đây là ý định chặn ta...

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái.

Trước đó coi như giáo huấn cũng là người Trương gia, không có cùng xuất hiện gì, lại ở nơi này cam nguyện đợi vài ngày, nếu không phải thân phận “Dương Huyền thân truyền” bị tiết lộ, thì tuyệt không có khả năng làm như thế.

- Đúng rồi, Trương Cửu Tiêu đi cùng hắn, cũng ở nơi đây đợi mấy ngày!

Đột nhiên nhớ tới cái gì, Tôn Cường nói tiếp.

- Cửu Tiêu? Hắn tới đây làm gì? Làm sao lại quen biết Phùng Tử Dật?

Trương Huyền ngẩn ngơ.

Trương Cửu Tiêu chỉ miễn cưỡng trở thành học viên Thánh Tử điện, cách lớp tinh anh còn có một khoảng cách rất lớn, làm sao lại quen biết vị tinh anh đệ nhất này?

- Thiếu gia có muốn gặp bọn hắn hay không, nếu như không muốn gặp, ta liền nói ngươi bế quan...

Thấy hắn âm tình bất định, Tôn Cường hỏi.

- Gặp đi!

Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, đã như vậy, cố ý che giấu cũng vô dụng, còn không bằng đi qua nhìn một chút, nhìn đối phương đến cùng muốn làm gì.

Lại nói mình vừa về, Thiên Cơ sư, Khải Linh sư công hội biến thành phế tích, chỉ sợ đối phương đã chiếm được tin tức, cố ý tránh né... Cũng không phải tác phong của hắn. Làm ra quyết định, liền không chần chờ nữa, đi tới đại sảnh, tiến vào bên trong, quả nhiên thấy hai người ngồi ở vị trí khách quý, yên tĩnh chờ đợi. Một cái bên trong thấy hắn đi tới, vội vàng đứng dậy, hai mắt sáng lên:

- Trương sư, ngươi rốt cục trở về, để cho chúng ta đợi thật lâu, vị Phùng sư huynh này, chắc hẳn ngươi đã sớm biết, không nghĩ tới, thế mà cũng là học sinh của Dương sư, cùng ngươi đồng căn đồng nguyên, mang tới cho các ngươi quen biết một chút...

Chính là Trương Cửu Tiêu.

- Học sinh của Dương sư?

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái, nhất thời hiểu được, hung tợn nhìn đối phương một cái, hận không thể một tát đập chết.

Vừa rồi một mực đang nghĩ, đến cùng ai tiết lộ tin tức bản thân là học sinh của Dương Huyền, nằm mơ cũng không nghĩ đến, là gia hỏa khốn kiếp này...

Trương Cửu Tiêu ở Thanh Nguyên thành liền quen biết, đám người Ngô sư, Liêu đường chủ cơ bản đều biết “sư thừa” của hắn, tùy tiện nghe ngóng, liền có thể biết “Dương Huyền” cũng không kỳ lạ.

Thế nhưng biết liền biết, nói cho Phùng Tử Dật làm cái gì?

Ngộ nhỡ tin tức này truyền ra ngoài, để Dương sư biết... Chẳng phải xong?

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền tràn đầy im lặng, nhưng lại không nói ra được, đành phải xấu hổ cười một tiếng:

- Ngươi... Cũng là đệ tử của Dương sư?

Phùng Tử Dật đứng dậy, không có trả lời hắn, mà duỗi tay, đi tới trong đại sảnh: - Có dám cùng ta tỷ thí một trận không?

- Tỷ thí!

Trương Huyền cau mày.

- Không sai!

Phùng Tử Dật cũng không giải thích, khí tức trên người bỗng nhiên bay lên, lực lượng cường đại, lăn mình xao động, tựa hồ muốn đập vụn không khí.

- Đây là... Nhập Hư cảnh sơ kỳ?

Trương Huyền tràn đầy khó tin.

Lần trước nhìn thấy người này, mới Lĩnh Vực cảnh hậu kỳ, ngắn ngủi hai mươi ngày không gặp, không chỉ đột phá, còn đạt đến Nhập Hư cảnh sơ kỳ, liên tục tăng hai tiểu cấp...

Cũng quá kinh khủng đi!

Thánh Vực thất trọng Nhập Hư cảnh, mặc dù là nhập môn của Động Hư cảnh, lại đủ để làm khó vô số thiên tài, để cho người ta chùn bước.

Vị trước mắt này, chỉ dùng hai mươi ngày, đã đột phá thành công, mấu chốt tuổi của hắn chỉ hai mươi bốn, hai mươi lăm... Phần thiên tư này, so với hắn cũng không hề yếu, rất đáng sợ.

Thấy hắn chần chừ, Phùng Tử Dật cười lạnh:

- Trong khoảng thời gian này, ta tiến bộ, có vẻ như ngươi đột phá cũng không chậm! Lần trước gặp mặt, chẳng qua Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, hiện tại đã đạt tới đỉnh phong! Thời điểm Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, liền có thể vượt qua đám người Trương Trác, hiện tại khẳng định mạnh hơn! Thế nào, đối phó người Trương gia dễ như trở bàn tay, đối phó ta lại không dám?

Đối phương chấn kinh tu vi hắn bạo tăng, hắn cũng chấn kinh tốc độ tiến bộ của đối phương.

Thời điểm xông sơn môn, chỉ có Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, ngắn ngủi hai mươi ngày, đã tiến bộ một đại cấp, biến thành Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, tốc độ so với hắn còn nhanh hơn!

Lại thêm thấy tận mắt đối phương vượt cấp chiến đấu, cũng nhịn không được nữa.

- Làm sao không dám...

Biết không tránh né được, Trương Huyền không nói nhiều, đi tới giữa phòng:

- Xin mời!

Chương 2619: Cùng Phùng Tử Dật giao thủ (2)

Chỉ cần vị “Dương Huyền” kia không xuất hiện, liền không sợ.

Đưa đầu một đao, rụt đầu cũng một đao, đối phương muốn động thủ, vậy trước tiên đánh một trận lại nói.

Phần phật!

Thấy hắn nghênh chiến, Phùng Tử Dật tiến về phía trước một bước, đã đi tới trước mặt, bàn tay nhẹ nhàng bóp một cái.

Rầm!

Lĩnh vực Nhập Hư cảnh lập tức bao phủ gian phòng, thần thức rơi vào trong đó, như rơi vào một không gian khác, cũng không cảm thấy được, cùng thời khắc đó, bàn tay nghiền ép tới, lực lượng hung mãnh, giống như cầm giữ bốn phía, để cho người ta như rơi vào chân không, hô hấp cũng khó làm được.

- Thủ đoạn thật cao cường...

Trương Huyền híp mắt lại.

Mặc dù hắn không chiến đấu qua với Nhập Hư cảnh sơ kỳ, nhưng giao thủ qua với Bích Hồng Âm, vị Phùng Tử Dật trước mắt này, dù chỉ là sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu so với hậu kỳ như nàng cũng không kém bao nhiêu!

Bích Hồng Âm là thiên tài trong thiên tài, dù so với đám người Lạc Huyền Thanh còn hơi có không bằng, nhưng đã vượt qua rất nhiều thiên tài... Thực lực đối phương thấp nhiều như vậy, liền nắm giữ loại lực lượng này, thực rất đáng sợ!

- Phá!

Cảm nhận được ngực khó chịu, Trương Huyền biết chỉ cần trốn tránh, tất nhiên sẽ rơi vào cục diện càng thêm bị động, không tránh né, cũng không phản kích, ngược lại gào lên một tiếng.

Thanh âm của hắn, mang theo Ma âm mê hoặc, càng mang theo linh hồn công kích, chỉ nháy mắt, lĩnh vực giam cầm ở trước mắt tựa như nổ tung, xuất hiện vết rách.

Học tập thư tịch Ma âm của Bích Hồng Âm, lĩnh ngộ Ma âm đã đạt đến bát tinh đỉnh phong, dù bị tu vi hạn chế, không phát huy ra thực lực mạnh nhất, nhưng một khi sử dụng, cũng cực kỳ kinh khủng, không có tâm cảnh siêu tuyệt, là căn bản không chịu nổi.

Tiếng quát đánh văng lĩnh vực của đối phương, ngón tay của Trương Huyền điểm một cái, một đạo kiếm khí bắn tới.

Thực lực của hắn thấp hơn đối phương, biện pháp dự phòng không có bất kỳ ý nghĩa gì, trực tiếp thi triển ra công kích sắc bén nhất.

Xì xì xì xì...!

Kiếm khí từ ngón tay dâng trào, ở trên không trung hình thành một đạo hải dương, mặc dù không phải Nhất Kiếm Phá Hải, nhưng nhiều kiếm ý như vậy liên hợp chung một chỗ, cũng mang theo uy lực cường đại, tựa như gió lốc, nghênh đón bắn tới!

- Lợi hại...

Nhìn thấy chiêu này của hắn, con mắt của Phùng Tử Dật nhất thời sáng lên:

- Dựa theo tình huống bình thường, không có đạt tới Nhập Hư cảnh, không chống lại được lĩnh vực của Thánh Vực thất trọng, gào thét một tiếng, dùng Ma âm đánh gãy lĩnh vực của ta khống chế, sau đó dùng kiếm khí tạo thành lĩnh vực thuộc về mình, cùng ta đối kháng... Sở dĩ cường giả Lĩnh Vực mạnh mẽ, là bởi vì ở trong phạm vi này, nắm giữ khống chế tuyệt đối. Đối phương chỉ là Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, không có lĩnh ngộ, tới chính diện chống đỡ, nhất định sẽ chịu thiệt, nhưng hắn lại chia ra lối tắt, lợi dụng kiếm khí lĩnh vực tới chiến đấu... xem như hắn, cũng không ngờ tới! Có thể nói diệu đến đỉnh phong.

Bành!

Kiếm khí cùng bàn tay của hắn đối đầu, Phùng Tử Dật nhịn không được lui về sau hai bước.

Trương Huyền lui về phía sau càng nhiều, liên tục bảy, tám bước. Một chiêu liền phân biệt ra được lực lượng mạnh yếu.

- Thấp hơn ta hai đại cấp, thế mà còn có thể chặn lại công kích của ta, ngươi lý giải chiến đấu rất sâu, bất quá... nhìn xem có thể đỡ được chiêu này hay không!

Hai mắt sáng lên, bàn chân của Phùng Tử Dật lần nữa đạp mạnh.

Hô!

Thân ảnh giống như hư ảo, thời gian nháy mắt bước ra hơn mười mét, đi tới trước mặt.

- Tốc độ thật nhanh...

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại.

Đối phương trong nháy mắt vọt tới, tốc độ không kém Thiên Đạo thân pháp của hắn, thậm chí còn hơn!
Tốc độ của Lạc Huyền Thanh nhanh hơn hắn, là bởi vì tu vi cao, lĩnh ngộ không gian mạnh, gia hỏa trước mắt cũng nhanh như vậy... Không hổ là học sinh của Dương sư, thiên tài của Tổng bộ Danh Sư đường, thật là đáng sợ.

Biết tốc độ nhanh như vậy, né tránh không kịp, một khi bị đánh trúng, nhất định sẽ trọng thương, Trương Huyền cũng không mạnh mẽ chống đỡ, thân thể vội vàng co rụt lại, thi triển Thiên Đạo thân pháp, nhanh chóng lùi về phía sau.

Xì xì xì!

Hắn lui nhanh, đối phương tiến công nhanh hơn, Phùng Tử Dật duỗi ra ngón tay, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ điểm lên cổ họng của hắn.

Hô hô hô!

Liên tục thi triển mấy loại thân pháp, đều như bóng với hình theo sát tới, Trương Huyền có chút nóng nảy.

- Tiếp tục như vậy, nhất định thua không thể nghi ngờ...

Một mực bị đối phương truy kích, hơn nữa điểm ngay cổ họng, dù có thể trốn tránh mấy lần, nhưng một mực như vậy, tương đương với bị đối phương nắm giữ tiết tấu, nhận thua chỉ là vấn đề thời gian.

- Đụng một cái!

Hít sâu một hơi, hai mắt đột nhiên trở nên ngưng trọng, thân ảnh lui về phía sau tránh né, bỗng nhiên ngừng lại, cơ bắp trước cổ đột nhiên co rụt lại.

Hô!

Tay của đối phương điểm ở trên cổ họng, có điều không giống như tưởng tượng, trực tiếp xuyên thủng, ngược lại giống như đánh vào vũ khí, phát ra thanh âm kim thiết giao kích.

Thiên Đạo kim thân!

Thông qua học tập công pháp luyện thể của Viên Hiểu, thân thể của hắn đã cứng rắn như nửa bước Thánh khí thượng phẩm, chỉ cần đối phương không dùng binh khí, muốn đâm thủng căn bản không có khả năng!

- Nằm xuống cho ta!

Ngón tay của đối phương bị ngăn trở, rõ ràng hiển lộ ra vẻ kinh ngạc, Trương Huyền biết tận dụng thời cơ, lông mày nâng lên, nắm đấm xiết chặt, trực tiếp đánh tới.

Một quyền này, không chỉ lực lượng chân khí, ngay cả thân thể, hồn lực cũng toàn bộ vận chuyển lên, còn chưa tới trước mặt, lĩnh vực Nhập Hư cảnh của đối phương liền vỡ vụn thành từng mảnh, giống như bọt biển.

- Ngươi... Cái này sao có thể?

Biểu lộ không hề bận tâm của Phùng Tử Dật, nhất thời biến đổi.

Chương 2620: Một phần sáu lực lượng (1)

Nếu như chỉ là Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong liền thi triển ra, lực lượng không kém hắn mảy may, thì cũng thôi, mấu chốt nhất là, thời cơ, vị trí quả đấm của đối phương đánh tới tuyệt không thể tả, đúng là thời điểm lực trước tan biến, hậu lực chưa kịp của hắn!

Nói cách khác, đối phương phảng phất như nhìn ra thiếu hụt của hắn, một chiêu đã tìm được căn nguyên, ý định đánh giết hắn.

Hắn tu luyện công pháp, võ kỹ, đều truyền lại từ lão sư, so với tuyệt chiêu hạch tâm nhất của Trương gia, Lạc gia cũng không hề yếu. Võ kỹ, công pháp cao thâm như vậy, cho dù là Phí sư muốn liếc mắt nhìn thấu, cũng làm không được, vị trước mắt này, lại trong nháy mắt sáng tỏ, hơn nữa tìm được thiếu hụt, chỉ sợ đối với hắn biết rất nhiều.

- Hừ, như vậy liền muốn thắng ta, không dễ dàng như vậy!

Hắn kinh ngạc chỉ ở trong óc không đến một phần mười cái hô hấp, ánh mắt Phùng Tử Dật run lên, thân thể thay đổi phương vị, đồng dạng một quyền nghênh đón.

Nắm đấm của hắn, nhắm ngay ngực của Trương Huyền, cùng người sau nhắm ngay hắn, cũng là vị trí tương đồng, không nghĩ tới thế mà dùng chiêu số lưỡng bại câu thương.

- Nhìn xem phòng ngự của ngươi mạnh cỡ nào!

Trong mắt lóe lên tàn nhẫn, Trương Huyền cũng không thay đổi, bắp thịt toàn thân nhúc nhích, tựa như có quang mang kim sắc ở trong đó xoay quanh.

Bành!

Một quyền rơi vào ngực đối phương, lập tức cảm thấy giống như đập vào trên tảng đá, năm ngón tay có chút run lên, nắm đấm của đối phương rơi vào trên người hắn, lần nữa cảm thấy ngực khó chịu, lui về phía sau mấy bước.

- Cơ thể ngươi...

Trương Huyền kinh ngạc.

Hắn tu luyện Thiên Đạo kim thân, thân thể vô cùng mạnh mẽ, so với nửa bước Thánh khí thượng phẩm cũng không hề yếu, không nghĩ tới đối phương cũng có bí pháp luyện thể tương tự, thân thể không kém hắn chút nào! Cả hai man lực đối kháng, thoạt nhìn tương xứng, trên thực tế tu vi hắn kém, nên vẫn bị thất thế.

- Ha ha, thoải mái!

Cứng đối cứng, vị trước mắt này, thế mà không hề rơi xuống hạ phong một chút nào, Phùng Tử Dật hưng phấn gào thét, hai tay chấn động, cơ bắp trên người giống như thổi khí cầu, lúc đầu áo quần hơi có vẻ rộng rãi căng kín. Dường như, trong nháy mắt ngắn ngủi, ăn đại bổ hoàn gì đó, từ hình thể gầy yếu biến hóa thành tráng hán.

Bành!

Lần nữa đạp mạnh, cảm giác áp bách kịch liệt nghiền ép tới. lần này, khí tức cùng thực lực của Phùng Tử Dật thế mà chợt tăng tiếp cận gấp đôi.

- Đây là bí pháp gì?

Trương Huyền kinh ngạc, xiết chặt nắm đấm. Cùng nhau đi tới, gặp qua không ít phương pháp có thể để cho thực lực trong nháy mắt bạo tăng, nhưng không có bất kỳ dấu hiệu gì, liền tăng thêm cơ bắp, hơn nữa thoạt nhìn không có tác dụng phụ gì, chưa bao giờ thấy qua a.

Bất quá, lúc này biết đối phương căn bản sẽ không cho hắn quá nhiều thời gian suy nghĩ, nhiệt huyết trong cơ thể cũng xao động lên, Thiên Đạo kim thân vận chuyển tới cực hạn, lại đánh tới một quyền.

Thình thịch thình thịch bành!

Thời gian nháy mắt, hai người liền giao thủ hơn mười chiêu, hầu như đều là cứng đối cứng, bốn phía tiếng gió rít gào, lúc đầu Tôn Cường theo sát ở sau lưng Trương Huyền, giờ phút này đều cùng Trương Cửu Tiêu rời khỏi phòng khách.

Dù vậy, vẫn cảm thấy toàn thân đau rát, phảng phất như bị liệt diễm thiêu đốt.

- Nhớ ngày đó, thực lực của ta cùng Trương sư không kém bao nhiêu, lúc này mới bao lâu? Làm sao lại chênh lệch lớn như vậy?

Trương Cửu Tiêu hoảng sợ.

Lúc trước ở Thanh Nguyên thành lần đầu nhìn thấy Trương sư, cùng đối phương không kém nhiều, vốn cho rằng trong khoảng thời gian này, cố gắng tu luyện, khẳng định sẽ giảm bớt một chút, nằm mơ cũng không có nghĩ đến... Ngược lại chênh lệch càng lớn!

Thời khắc này đối phương, coi như khỏi cần cận thân, xa xa một quyền, chỉ sợ hắn cũng sẽ biến thành bánh thịt, tử vong tại chỗ. Cả hai, đã có cách biệt trời vực, không thể so sánh nữa.

Phần phật!
Trong lòng đang cảm khái, chỉ thấy cổ tay của Phùng Tử Dật khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, lăng không vạch một cái, không khí trong căn phòng bắt đầu vặn vẹo.

- Có dám cùng ta dùng binh khí so một hồi hay không?

- Vui lòng tiếp!

Ngón tay của Trương Huyền điểm ra, hơn một trăm thanh trường kiếm lơ lửng ở trước mắt.

- Ngươi làm gì...

Con ngươi của Phùng Tử Dật co rụt lại, vừa định nói chuyện, liền cảm thấy hải dương kiếm khí nghiền ép tới.

Bành! Bành!

Bay ngược ra, sống lưng đâm vào trên vách tường, đập ra một cái động lớn, ngay sau đó lực lượng hung mãnh tiếp tục đánh đến, sống lưng chấn bức tường thành bột phấn.

Liên tục bay ra bảy tám trăm mét, lúc này mới cảm thấy công kích trước mắt ngừng lại, khuôn mặt trắng bệch, cánh tay không ngừng run rẩy, gan bàn tay tựa như lúc nào cũng sẽ xé rách.

- Ngươi... Đây là chiêu số gì?

Hít sâu mấy hơi, mới áp chế chân khí sôi trào trong cơ thể, tràn đầy khó tin nhìn qua.

Hắn là Thánh Vực thất trọng Nhập Hư cảnh sơ kỳ, đối phương chẳng qua Thánh Vực ngũ trọng đỉnh phong, tu vi chênh lệch lớn như thế, một kiếm liền đẩy lùi, suýt chút nữa bổ chết, đây là chiêu số gì, lại lợi hại như vậy?

- Là Nhất Kiếm Phá Hải của Kiếm lão nhân!

Trương Huyền gật đầu.

Cái này cũng không có gì cần giấu diếm, năm đó Kiếm lão nhân có thể xông ra danh khí, chỉ cần muốn điều tra, có lẽ rất dễ dàng có thể biết được.

- Không có khả năng!

Phùng Tử Dật lắc đầu:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau