THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Cửu Niên Xuân (1)

- Hiện tại học tập?

Nghe được Trương Huyền nói, đám người Lục Tầm, Điền Long cười nhạo một tiếng.

Nói đùa sao!

Hiện tại học tập? Ngươi xem trà đạo là thủ nghệ của thợ thủ công ven đường sao? Nói học liền học được sao?

Đây là một loại chức nghiệp. Cho dù mỗi ngày nghiên cứu, không mất thời gian mấy năm, cũng không thể tiến bước. Hiện tại học tập, đã muốn thông qua thử thách... Không ra vẻ ta đây, sẽ chết sao?

Chỉ có điều cũng tốt. Không làm không chết. Một lát nữa lại khiến cho ngươi cũng không ngóc đầu lên được.

Lục Tầm hừ lạnh một tiếng.

Đối phương hưng phấn. Hoàng Ngữ ở một bên, thiếu chút nữa khóc lên. Nàng vội vàng truyền âm khuyên can:

- Không thể đáp ứng. Lục Tầm đã biệt từng học qua trà đạo, vô cùng tinh thông...

Ngươi ngay cả trà đạo cũng không biết, đi so tài cùng một cao thủ trà đạo, đây không phải là đùa giỡn hay sao?

Đã thấy ăn nói tùy tiện, lại chưa thấy qua kẻ nào ăn nói tùy tiện như thế.

- Không có việc gì! Biết đối phương thật lòng thật ý quan tâm tới mình, Trương Huyền mỉm cười, an ủi một câu.

Thấy thái độ của hắn đã quyết, không thể thay đổi, Hoàng Ngữ lo lắng, lại không có cách nào.

- Hừ!

Nhìn thấy được Trương lão sư lỗ mãng như vậy, sắc mặt Điền lão cũng có chút không dễ nhìn.

Trà đạo là tài nghệ hắn tiêu hao hết tất cả tâm huyết để nghiên cứu, người này cái gì cũng không biết, tự nhiên mở miệng, hiện tại học tập...

Học cái gì? Học thế nào?

Ngươi tưởng chơi trò qua mỗi nhà sao? Xem một chút sẽ biết sao?

Đùa kiểu gì vậy!

Ngay cả ba danh sư ở một bên cũng nhìn nhau. Mỗi người đầu nhăn mày lại.

Bọn họ chỉ từng nghe nói tới sự tích của Trương lão sư, người thật lần đầu tiên thấy. Thật không nghĩ tới lỗ mãng và ăn nói tùy tiện như vậy. Thực sự là loại tính cách này, cho dù giảng bài có tốt, cũng phải suy tính một chút, có nên thu làm học đồ hay không.

- Vậy liền bắt đầu đi!
Cố nén sự mất hứng trong lòng, Điền lão vẫy bàn tay một cái:

- Thử thách rất đơn giản. Long nhi, ngươi bây giờ đi pha một bình trà. Lục lão sư, Trương lão sư hai vị ai có thể nói ra là dùng thủ pháp gì, mùi trà thơm đạt được mấy phẩm là được!

Trà đạo giống như luyện đan, trải qua không biết bao nhiêu năm truyền thừa, nắm giữ nhiều loại lưu phái và thủ pháp. Thủ pháp không giống nhau, trà pha ra, hương vị cảm giác trong miệng, màu sắc, cũng hoàn toàn khác nhau.

Chính vì vậy, pha trà, không có cách nói chính xác thật sự và sai lầm. Chỉ có yêu cầu được, tốt hơn, tốt nhất.

Thủ pháp pha trà tốt, có thể khiến cho cùng một lá trà, mùi thơm của trà phát huy đến cực hạn. Người uống trà, tinh khí thần đều có thể nhận được tẩm bổ cực lớn.

- Vâng!

Khóe miệng Điền Long nâng lên, liếc mắt nhìn Trương Huyền. Hắn tiếp nhận trà biển(1), dụng cụ trà do quản gia Điền Cương đưa dến.

Nước sôi chậm rãi chảy xuôi làm nóng bộ dụng cụ trà. Bàn tay giơ lên cao hộp một cái. Mấy hạt lá trà lại xuất hiện ở trong ấm trà. Nước sôi chảy xuôi xuống. Khi vừa tiếp xúc với lá trà, trà thơm giống như dây pháo nổ tung, trong nháy mắt phân tán ra bốn phía. Toàn bộ đại sảnh đều có mùi thơm nồng đậm.

- Lợi hại!

- Không vừa nghĩ tới Điền Long này tuổi không lớn lắm, lý giải đối với trà đạo lại khiến cho người ta bội phục.

- Xem bộ dáng là được Điền lão sư chân truyền. Tương lai trở thành một vị trà đạo sư lợi hại, là chuyện ở trong tầm tay!

Ba đại danh sư nhìn thấy được động tác của Điền Long, đồng thời âm thầm gật đầu.

Bọn họ đều cùng Điền lão học qua trà đạo. Tuy rằng không đạt được tiêu chuẩn trà đạo sư chính thức, nhưng cũng chìm đắm không biết bao nhiêu năm, trình độ không thấp, tự nhiên cũng nhìn ra vị Điền Long này có tài nghệ không tầm thường. - Trà đạo cũng chia ra làm tứ cảnh, theo thứ tự là sắc hương đều tốt, trở lại nguyên trạng, thần tồn ý tại, hương bay khắp nơi! Bốn cảnh giới lần lượt tương ứng với lục thực, linh động, ý tồn, kinh hồng trong thư họa! Điền Long mặc dù làm người không được tốt lắm, tài nghệ trên trà đạo lại có thật. Nhìn thủ pháp, đã đạt được đệ nhị cảnh, cảnh giới trở về nguyên trạng!

Rất sợ Trương Huyền không hiểu, Hoàng Ngữ ở một bên truyền âm.

- Đệ nhất cảnh, sắc hương câu giai, là chỉ ngâm trà ra, bất kể màu sắc hay mùi thơm, đều đạt được tiêu chuẩn nhất định, khiến người ta có cảm giác cảnh đẹp ý vui. Đừng xem thường cảnh giới này. Người pha trà phải hiểu sâu sắc đối với nước, phân lượng lá trà cùng với trạng thái của bộ dụng cụ trà mới được. Không mất mấy năm khổ công, rất khó đạt được.

- Đệ nhị cảnh, cũng chính là cảnh giới của Điền Long hiện tại, gọi là trở lại nguyên trạng. Lúc này pha trà đã không chỉ là kỹ năng làm nóng, mà là dung nhập loại tài nghệ này vào trong xương tủy máu, có thể khiến cho mùi bản chất nhất của lá trà tản ra, khiến người ta thưởng thức được mùi trà thơm thuần chính nhất.

- Đệ tam cảnh, thần tồn ý tại, tương tự với ý tồn trong thư họa. Người pha trà lĩnh ngộ được trà đạo chân chính, đã có thể dung nhập ý cảnh của mình vào trong nước trà. Người uống trà có thể thông qua thưởng thức trà, lĩnh hội được vui buồn hờn giận của người pha trà. Đạt được loại cảnh giới này, có thể tham gia sát hạch, trở thành một trà đạo sư chân chính.

- Đệ tứ cảnh hương bay khắp nơi là chỉ người pha trà có thể khiến cho mùi trà thơm tản ra. Trong phạm vi mấy ngàn thước đều có mùi thơm xông vào mũi, cũng có thể khống chế khiến mùi trà thơm kéo dài không tiêu tan, khiến người ta uống xong, giống như uống rượu tiên. Điền lão lại đạt tới loại trình độ này. Ngươi xem hắn rót nước trà ra, hơi nóng xoay quanh mép chén đỉnh cũng không tản ra. Loại tài nghệ này không chỉ sẽ không lãng phí trà thơm, bất cứ lúc nào uống vào, đều sẽ nóng hổi, không bởi vì thời gian trôi qua, dẫn đến nước trà trở nên lạnh đi, do đó ảnh hưởng tới mùi vị.

Hoàng Ngữ chậm rãi nói ra rất nhiều điều mình biết được đối với trà đạo.

Biết đối phương là vì để cho mình có hiểu biết càng trực quan hơn đối với trà đạo, Trương Huyền thoáng lộ ra vẻ cảm kích, gật đầu.

Nghe nàng vừa nói như vậy, trà đạo quả nhiên không đơn giản.

Chỉ riêng tứ cảnh này, sợ rằng phải tiêu tốn vô số thời gian của không ít người.

Vù!

Trong khi nói chuyện, Điền Long cũng pha xong trà, chậm rãi rót ra, giống như suối trên núi chảy xuôi, rơi vào thành chén, phát ra âm thanh vui tai, giống như nhạc cụ cùng cất tiếng hát.

- Bêu xấu rồi!

Rót xong nước trà, mùi trà thơm thật sự mới phân tán ra bốn phía ra, cho người ta một loại cảm giác vui vẻ thoải mái. Điền Long khẽ cười, đầy đắc ý.

Hắn từng tuổi này, có thể lĩnh ngộ trà đạo đến đệ nhị cảnh, đã coi như là thiên tài trong thiên tài.

Hưng phấn qua đi, hắn nhìn về phía Hoàng Ngữ, vốn tưởng rằng nàng sẽ sùng bái có thừa, giống như con chim yến bay vào lòng mình. Nhưng hắn lại thấy nàng căn bản không thấy, trái lại cùng Trương Huyền nói nhỏ. Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, toàn thân cũng sắp nổ mạnh.

Khó nhọc học tập một bộ thủ pháp, lại biểu diễn hoàn mỹ như vậy, đã tưởng ở trước mặt mỹ nhân biểu hiện tốt một chút... Kết quả lại là loại kết cục này.

- Trương Huyền...

Một ngọn lửa giận lại chuyển tới trên người Trương Huyền.

Nhìn thấy được ánh mắt phẫn nộ của hắn, Trương Huyền chớp mắt... Dường như mình không đắc tội hắn. Đầu óc của người này cũng có vấn đề sao?

Chương 262: Cửu Niên Xuân (2)

...

- Nước trà đã pha xong. Các ngươi ai tới trước?

Điền lão nhìn quanh một vòng.

- Ta tới đi!

Lục Tầm đứng dậy, trong mắt đầy vẻ tự tin, rất có ý chỉ điểm giang sơn:

- Thủ pháp của Điền huynh gọi là lá rụng về cội, xuất phát từ Trường Phong đại sư trăm năm trước. Hắn quan sát lá trà mọc ra, trải qua ba năm, có cảm giác, sáng lập ra bộ thủ pháp này.

- Lá rụng về cội là lấy mỗi một mảnh lá trà, dựa theo trình tự sinh trưởng trưng bày ở trong dụng cụ trà. Lúc ngâm trà, cũng dựa theo trình tự này. Lá trà giống như người, nắm giữ kinh mạch. Dựa theo trình tự sinh trưởng tiến hành ngâm trà, lại giống như từ bộ rễ cây, ngâm đến cuối. Loại thủ pháp này tiến hành theo chất lượng, có thể phát ra mùi bản chất nhất của lá trà, khiến cho trà đạo đạt được đệ nhị cảnh, trở lại nguyên trạng.

Nói đến đây Lục Tầm vung ống tay áo, khẽ cười:

- Điền huynh, không biết ta nói có thể chính xác hay không?

- Lục huynh tài lớn, không có một chút sai lầm nào.

Điền Long lên tiếng nói.

- Nói xong thủ pháp, nói một chút về mùi trà thơm!

Lục Tầm đứng tại chỗ, hít một hơi thật sâu, mỉm cười:

- Mùi thơm xông vào mũi, quanh quẩn không thôi. Người ta giống như đặt mình vào trong vườn trà. Nếu như ta đoán không sai, chắc hẳn là đạt tới trình độ tứ phẩm.

Vì làm rõ ràng đẳng cấp và mùi trà, một ít trà đạo đại sư lợi hại phân đẳng cấp cho mùi trà thơm. Tổng cộng có chín phẩm, từ thấp đến cao.

Mùi trà thơm nhất phẩm, miệng lưỡi sinh ra nước bọt.

Mùi trà thơm nhị phẩm, tâm thần dao động.

...

Mùi trà thơm tứ phẩm, hồn dẫn mộng quấn quanh.

...

Mùi trà thơm cửu phẩm, trăm chim tới triều.

Điền Long thi triển ra thủ pháp trà đạo đệ nhị cảnh, tự nhiên có mùi trà thơm đạt tới trình độ tứ phẩm, hồn dẫn mộng quấn quanh.
Nói cách khác, loại mùi thơm này đủ để khiến người ta uống lần thứ nhất, hồn dẫn mộng quấn quanh, thật lâu không có cách nào quên được.

- Ừ!

Nghe được Lục Tầm trả lời, Điền lão cũng thoả mãn gật đầu.

Không hổ danh là Lục Tầm lão sư, tinh thông đối với trà đạo, nói hoàn toàn chính xác.

- Ta nói xong. Trương Huyền lão sư, tới phiên ngươi...

Lục Tầm mỉm cười, nhìn qua.

- Ta? Ngươi đều nói hết, bảo ta nói cái gì?

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Người này cũng quá vô sỉ.

Sát hạch thủ pháp pha trà và mùi trà thơm cực phẩm của đối phương, hắn đều nói hết, bảo mình nói như thế nào?

Nếu nói như nhau, đối phương hoàn toàn có thể nói ngươi là học vẹt, hoặc bắt chước theo.

- Lục huynh chỉ nói tên và xuất xứ của thủ pháp mà thôi. Trà đạo bác đại tinh thâm. Nếu như có lời muốn nói, khẳng định có thể nói không ít. Trương lão sư, không biết là căn bản không biết đây là thủ pháp gì, hay cái gì cũng không nói ra được!

Điền Long ở một bên, cười khanh khách nhìn qua: - Nếu là như vậy, ta khuyên ngươi vẫn nên trực tiếp chịu thua, để tránh cho tất cả mọi người xấu hổ!

- Chịu thua? Điều này không phù hợp với tác phong của ta. Nếu chịu thua, cũng là để cho người khác chịu thua!

Trương Huyền lắc đầu. Nói đến đây, khóe miệng hắn nâng lên, thoáng hiện ra vẻ nghiền ngẫm nhìn về phía Điền Long:

- Ngươi nhất định muốn ta nói sao?

- Bớt ở đây giả vờ giả vịt đi!

Điền Long vung ống tay áo.

- Tốt lắm!

Trương Huyền đứng dậy:

- Vừa rồi Lục lão sư nói không sai. Điền Long quả thật sử dụng thủ pháp lá rụng về cội. Đây vốn là tài nghệ cao siêu có thể ngâm ra nước trà tam cảnh. Đáng tiếc... Đến trong tay của hắn, sử dụng chỉ tốt ở bề ngoài, chó má không phải, thất bại!

- Ngươi...

Điền Long thiếu chút nữa nhảy lên.

- Ngươi không cần phải vội vàng phủ nhận!

Trương Huyền thản nhiên cười, chậm rãi đi tới trước mặt Điền Long, tiện tay cầm chén trà lên, ngón tay nhẹ nhàng đảo qua.

- Chén trà, trà biển, dụng cụ trà, ta cũng không muốn nói nhiều. Phủ đệ của Điền lão cho dù sử dụng không phải là tốt nhất, cũng không kém bao nhiêu. Lại từ thủ pháp ngươi pha trà mà nói, thủ pháp lá rụng về cội, chú ý tiến hành theo chất lượng, nước nóng thẩm thấu vào mạch lạc, giống như lá trà tự chủ hút nước. Trình tự lá trà của ngươi mở ra không có bất kỳ vấn đề gì. Đáng tiếc, ngươi bỏ quên đặc tính của lá trà.

- Lá trà ngươi pha, gọi là Cửu Niên Xuân. Từ khi lá trà sinh ra, đến ngắt lấy đem sao, từng việc trải qua, chín năm là chu kỳ tốt nhất. Mùi thơm cũng rất nồng đậm. Điểm ấy ta nói không sai chứ?

Trương Huyền nhìn qua.

- Không... Không sai!

Điền Long gật đầu.

Cửu Niên Xuân là một loại lá trà rất hiếm hoi, số lượng cũng không nhiều, cơ, cơ bản không có lưu hành ở bên ngoài. Cho dù là Điền phủ bọn họ, cũng thu thập rất lâu, mới tìm được mấy lạng. Cái loại người này trước đó ngay cả trà đạo là gì cũng không hiểu, làm sao biết được?

(1) Trà biển: còn có tên là chén công đạo, là dụng cụ uống trà, hình dáng như ấm trà có miệng rộng không có tay cầm.

Chương 263: Tìm nhầm người (1)

- Lá trà bình thường, một năm là dùng được, cái này lại cần chín năm, nói rõ sự đặc biệt. Cần phải ngâm càng lâu, mới có thể làm cho mùi thơm càng thuần khiết, càng xa xăm. Nhưng ngươi, sau khi nước vừa sôi lăn tăn qua, dùng không đến ba lần hít thở, lại ngâm tất cả lá trà, trên thời gian quá nhanh, dẫn đến mùi thơm của Cửu Niên Xuân chưa có hoàn toàn phát huy. Đây là thất bại đầu tiên!

- Cửu Niên Xuân, sinh trưởng ở nơi ẩm ướt. Bên trong lá trà nhiều khí ẩm. Trước khi ngâm, cần dùng nước muối nhạt rửa sạch, mới có thể khiến mạch lá linh hoạt, khiến cho lá trà phát ra mùi thơm tốt hơn. Ngươi không những không có rửa, còn trực tiếp bỏ vào ngâm, ảnh hưởng tới vị không nói, còn làm cho Cửu Niên Xuân cứng rắn giảm xuống một cấp. Đây là thất bại thứ hai!

- Trước khi pha trà, làm nóng dụng cụ trà không có vấn đề. Đáng tiếc, khoe khoang kỹ xảo quá độ, còn không có hoàn toàn nóng triệt để, đã lại cho lá trà vào. Hơn nữa còn là lá trà dưới trạng thái bình thường, dẫn đến nhiệt lượng bị mất, hiệu quả giảm đi. Đây là thất bại thứ ba!

...

- Lá rụng về cội, thời điểm rót trà ra cuối cùng, đáng lẽ phải ở trong ba lần hít thở, phải rót xong, mới có thể bảo đảm mỗi một chén đều có mùi tương đồng. Ngươi lại kéo dài tới tròn bảy lần hít thở. Chén trà thứ nhất và chén thứ năm cuối cùng rót ra chênh lệch nhau. Trên phương diện vị đã kém gần một cấp. Ngươi có thể thử một chút. Chén thứ nhất đạt tới tứ phẩm. Một chén cuối cùng tối đa cũng lại là tam phẩm. Cùng một bình trà lại có hai loại khẩu vị, thứ mười bảy chỗ thất bại!

Trương Huyền không có ngừng lại, nói liên tiếp mười bảy chỗ chỗ không đúng. Lúc lại nhìn về phía Điền Long, vẻ mặt hắn lộ vẻ đồng tình:

- Một thủ pháp lá rụng về cội rất tốt, lá trà Cửu Niên Xuân rất tốt, bị ngươi ngâm thành như vậy, không phải “chó má không phải” thì là cái gì?

- Ngươi... ngươi...

Sắc mặt Điền Long trắng bệch, giống như là gặp quỷ.

Hắn muốn phản bác, lại một câu nói cũng nói không nên lời.

Hắn vừa học được bộ thủ pháp này, có rất nhiều chỗ thiếu hụt là bình thường. Dựa theo đạo lý, không ảnh hưởng tới toàn cục. Nhưng đối phương làm sao nhìn ra được?

Hắn không phải không biết trà đạo sao?

Phải biết rằng, những điều đối phương nói, cùng gia gia hắn giáo huấn không sai chút nào, thậm chí còn nhiều hơn!

Gia gia cũng chỉ nói ra bốn, năm chỗ mà thôi. Hắn nói một hơi mười bảy chỗ...

Lẽ nào hắn nghiên cứu về trà đạo còn lợi hại hơn gia gia?

Sao có thể như vậy được?

Không chỉ hắn phát điên, toàn bộ đại điện im ắng, kim rơi cũng có thể nghe được.

Tất cả mọi người nhìn về phía Trương Huyền, giống như là nhìn một con quái vật.

Nhất là Lục Tầm, mắt trợn trừng sắp rơi xuống trên mặt đất. Hắn cũng có phần phát điên.

Hắn vừa nói ra thủ pháp Điền Long sử dụng và phẩm cấp mùi trà thơm, đã cảm thấy mình rất lợi hại, rất tự hào. Kết quả... đối phương không chỉ nhìn ra được những điểm này, ngay cả vấn đề trong lúc pha trà, sai lầm trên phương diện kỹ xảo, cũng đều nói ra tất cả, tất cả đều rõ ràng...

Nhất thời hắn cảm thấy mặt mình giống như bị người hung hăng đánh phải, nóng hừng hực, đã nhanh bị xé nát.

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Một hơi nói ra nhiều điều như vậy, hơn nữa còn hiểu rõ về Cửu Niên Xuân như vậy. Ngươi bán lá trà sao? - Điền lão, không biết ta nói có đúng không?

Không để ý tới sự chấn động kinh ngạc của mọi người, Trương Huyền khẽ cười, nhìn về phía Điền lão đang ở chính giữa.

Trà đạo sư pha trà giống như võ giả đánh quyền, đồng thời có thể sinh ra sách ghi lại chỗ thiếu hụt. Điền Long này không khiêu khích, hắn cũng lười để ý tới, cho một bậc thang đi xuống. Nhưng ngay từ lúc mới bắt đầu, đối phương lại gây phiền phức cho mình, còn giúp trợ Lục Tầm, vậy ngại quá.

Đương nhiên, đây cũng là hắn hạ thủ lưu tình, chỉ nói một phần chỗ thiếu hụt mà thôi. Nếu thật sự muốn noi ra toàn bộ, sợ rằng người này sẽ giống như Bạch Minh đan sư trước đây, niềm tin kiên định mấy năm liền ầm ầm đổ nát, dẫn đến sau này ở trên trà đạo, lại không có cách nào tiến bước.

- Ngươi nói...

Nói thật, đối phương nói ra, gần một nửa, hắn cũng không biết chính xác hay không. Nhưng nửa còn lại, hắn có thể xác định, chính xác trăm phần trăm.

Hơn nữa, phân nửa hắn không biết này, bất kể cân nhắc từ thuộc tính lá trà, thủ pháp pha trà, chắc hẳn không có bất kỳ vấn đề gì.

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn pha trà, đã nói ra nhiều vấn đề như vậy sao?

Rốt cuộc hắn là đại sư trà đạo, hay là ta?

Bộ dạng Điền lão như gặp quỷ, do dự hồi lâu:

- Hoàn toàn đúng!

- Hoàn toàn đúng?

- Trương lão sư nói đúng?
Nghe được đánh giá của hắn, trong đại sảnh ồ lên.

Đặc biệt là Hoàng Ngữ, Bạch Tốn nhìn nhau. Mỗi người từ trong mắt đối phương nhìn ra được cảm giác muốn phát điên.

Trên đường đến đây, Trương lão sư vẫn hỏi chuyện liên quan tới trà đạo, tiểu bạch tới mức không thể tiểu bạch hơn, tuyệt đối không biết trà đạo là vật gì... Mới vừa rồi mình còn lo lắng, so tài với Lục Tầm, hắn chắc chắn phải thua không thể nghi ngờ. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại xuất hiện loại kết quả này.

Đại ca, có thể đừng chơi trò khiến tim người ta đập nhanh như vậy đi?

Ngươi tinh thông trà đạo như vậy, làm gì phải giả vờ hoàn toàn không biết gì cả?

- Hắn nhất định là cố ý...

Nhớ tới mới vừa rồi còn lòng tốt truyền âm giảng giải tứ cảnh trà đạo cho hắn, Hoàng Ngữ không ngừng nôn ra máu. Sợ rằng trong lòng người này đang cười mình vô tri...

- Dường như... Trương đại sư trước kia vẽ tranh cũng như vậy...

Trong lòng nàng đang thầm mắng, bên tai liền nhớ lại giọng nói mờ mịt của Bạch Tốn.

Nghe hắn nói như thế, Hoàng Ngữ nhất thời cũng nghĩ tới.

Dường như... Trương đại sư này lúc trước vẽ tranh, cũng thoạt nhìn giống như đần độn, cái gì cũng không biết. Kết quả... xem sách một lát, tùy tiện vẽ vài nét bút, ngay cả bức tranh ngũ cảnh cũng có thể làm ra...

Người này, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Trên thế giới làm sao có thể có người quái lạ như thế sao?

- Nếu hoàn toàn đúng, có phải đã thông qua thử thách của ngươi hay không?

Hai tay để ra sau lưng, Trương Huyền trở lại chỗ ngồi của mình, thần sắc thản nhiên nhìn qua.

- Khoan đã!

Điền lão còn chưa lên tiếng, Vương Siêu ở phía đối diện đột nhiên đứng lên:

- Vừa rồi Điền lão ra đề mục là, Trương Huyền và Lục huynh ai có thể nói ra dùng thủ pháp gì, mùi trà thơm đạt được mấy phẩm, người đó lại thắng lợi! Lục huynh nói thủ pháp lá rụng về cội, cũng nói ra mùi trà thơm là tứ phẩm, trả lời công bằng, phù hợp vấn đề! Về phần Trương lão sư, nói nhiều như vậy, thứ quan trọng nhất ngược lại không nói ra. Lại cẩn thận nói tiếp, là đáp án sai lầm. Ta cho rằng Lục huynh chắc hẳn là người thắng.

- Không sai, Lục huynh chưa nói những lời sau, không có nghĩa là không biết. Hắn chỉ là trả lời chính xác vấn đề mà thôi.

Ánh mắt Điền Long nhất thời sáng lên, cũng cắn răng nói.

Nếu như người này thật sự giành thắng lợi, trở thành học đồ của Lưu sư, chẳng phải mỗi ngày đều ở cùng với Hoàng Ngữ? Vậy mình còn có chuyện gì nữa?

Chương 264: Tìm nhầm người (2)

Cho nên, nhất định không thể để cho hắn thực hiện được!

Hơn nữa vừa rồi bị chửi giống như tôn tử, loại cơ hội tốt này, hắn có thể nào buông tha.

- ...

Nghe được luận điệu của đối phương, Trương Huyền sửng sốt.

Vốn cho rằng mình lại đủ vô sỉ, không nghĩ tới hai người này còn vô sỉ hơn cả mình.

Hỏi một đằng, trả lời một nẻo sao?

Lại cẩn thận nói tiếp, mình thật sự hỏi một đằng, trả lời một nẻo. Chỉ có điều...

- Lục lão sư là người trả lời đầu tiên, đã nói ra đáp án. Nếu như Trương lão sư không nói như vậy, chẳng lẽ còn muốn lặp lại đáp án của hắn sao?

Hoàng Ngữ cũng không nhịn được nữa, đứng dậy.

Đùa kiểu gì vậy?

Ngươi cũng nói ra đáp án, bảo người phía sau trả lời như thế nào?

Nói giống như ngươi, nhất định sẽ bị nói là kể lại. Nói không giống, lại thành nói hỏi một đằng, trả lời một nẻo...

Đều là lão sư sao kim, có thể giữ mặt mũi không?

- Được rồi, không nên tranh cãi nữa.

Thấy hai bên có chút nổi nóng, Điền lão vung tay lên:

- Cái đề mục này là do ta đưa ra có chút sơ sót, lại xóa bỏ.

- Xóa bỏ?

Trương Huyền nhìn qua, biết đối phương rõ ràng là giúp đỡ Lục Tầm.

Điều này cũng khó trách được hắn. Mình cô đơn lẻ loi. Trước ngày hôm nay, ngay cả Điền lão này là ai mình cũng không biết. Đối phương đương nhiên phải giúp trợ Lục Tầm quen thuộc hơn.

- Điền lão sư...

Nghe Điền lão nói như thế, Lưu Lăng nhíu mày.

Làm bất công cũng quá trắng trợn!

- Được rồi, ngươi cũng đừng nói nữa. Là do ta sơ suất, ra lại một đề khác là được, không nhất định phải xoắn xuýt ở chỗ này.
Cắt ngang lời Lưu sư nói, Điền lão thản nhiên nói.

- Vâng!

Lão sư đã nói như vậy, Lưu Lăng không dám phản bác. Hắn không thể làm gì khác hơn là đầy áy náy liếc mắt nhìn Trương Huyền.

- Vừa rồi sát hạch trà đạo, là do ta sơ suất. Chỉ có điều, ta cũng nhìn thấy, hai vị vô cùng tinh thông về trà đạo. Nếu quả thật phải đánh tới ngươi chết ta sống, ngược lại tổn thương hòa khí. Như vậy đi, ta ngoại trừ trà đạo ra, đối với thư họa cũng có chút nghiên cứu. Hơn nữa, vừa vặn nhận được một bức tranh, chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại kinh sợ tới ngây người. Hai vị đều là lão sư, ta nghĩ cũng có chút hiểu biết về thư họa. Không bằng ta lấy ra để cho hai vị giám định và thưởng thức một chút. Ai nói chính xác, người đó lại giành thắng lợi...

Do dự một lát, Điền lão vuốt chòm râu nói.

- Sát hạch thư họa?

Nghe được lời của đối phương, Trương Huyền sửng sốt, thiếu chút nữa thì bật cười.

Nếu như sát hạch cái khác, hắn có thể còn phải tìm kiếm sách từ bên trong Đồ Thư Quán, học tập qua một chút. Thư họa... lại hoàn toàn không cần!

Có thể vẽ ra bức tranh ngũ cảnh, dĩ nhiên đạt được cảnh giới tông sư thư họa, có thể so với thi họa sư nhị tinh. Ngươi xác định... Lục Tầm so tài với ta, có thể giành thắng lợi sao?

Chỉ có điều, suy nghĩ một chút hắn cũng lại bừng tỉnh. Thông qua chuyện vừa rồi, hắn khẳng định cũng nhìn ra bản thân vô cùng tinh thông về trà đạo. Tiếp tục so tài, Lục Tầm cũng sẽ thất bại.

Nếu hai người đã sớm quen biết, tất nhiên biết nguồn gốc sâu xa của gia đình Lục Tầm. Phụ thân hắn Lục Trầm là đại sư thư họa chính thức. Hắn từ nhỏ mưa dầm thấm đất, hiểu biết về thư họa tất nhiên càng tốt hơn trà đạo.

Cho nên, trực tiếp cho tới một sát hạch thư họa.

Như vậy chẳng khác nào lấy sở trường của Lục Tầm so tài với mình.

Chỉ tiếc, hắn không nghĩ tới... Ngay cả phụ thân của Lục Tầm, Lục Trầm đại sư gặp phải mình, cũng phải tôn trọng gọi mình một tiếng đại sư. - Không biết hai vị có dị nghị gì không?

Nói xong, Điền lão nhìn lại.

- Điền lão an bài, Lục Tầm tất nhiên không dám có dị nghị.

Lục Tầm ôm quyền, bộ dạng cục cưng ngoan ngoãn, thật ra đã sớm vui muốn nở hoa.

Tuy rằng trước đó Điền Long nói qua Trương Huyền có thể là đại sư thư họa, nhưng hắn cho rằng đó là lời nói dối, căn bản không có lưu tâm.

Hơn nữa so với trà đạo, hắn tuyệt đối tinh thông thư họa hơn nhiều.

Ở trong đầu hắn nghĩ tới Mặc Trần Tử, Nguyên Ngũ, phụ thân Lục Trầm, và rất nhiều đại sư thư họa một lượt. Rất nhiều sạc đọc qua từ nhỏ không ngừng hiện ra ở trong đầu hắn. Trên mặt hắn lập tức lộ ra vẻ tự tin.

Nói đùa. Về trà đạo, hắn chỉ là có đọc lướt qua. Nhưng thư họa, đây chính là gia truyền.

Chỉ cần đối phương không phải là đại sư thư họa, muốn thắng được mình, tuyệt đối là không có khả năng.

Lục Tầm có loại tự tin tuyệt đối này.

- Trương lão sư?

Thấy hắn đồng ý, Điền lão gật đầu, nhìn về phía Trương Huyền.

- Ta... cũng đồng ý!

Trương Huyền gật đầu.

- So tài giám định và thưởng thức thư họa sao?

Đám người ba danh sư, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn biết chuyện, mỗi một đưa mắt nhìn nhau.

Một lát sau, bọn họ đồng thời nhìn về phía Lục Tầm, đầy thương hại.

Vừa rồi so tài về trà đạo có khả năng còn không gọi là công kích. Dù sao không phải là chuyên nghiệp, thất bại cũng không nản lòng. So tài về thư họa...

Một lát nữa đứa trẻ này chắc hẳn sẽ khóc sống khóc chết.

Ôi, hài tử đáng thương.

Nói thật, Lục Tầm, so tài về thư họa, ngươi thật sự tìm nhầm người...

Chương 265: Trình độ giám định tranh của Lục Tầm (1)

Ban đầu, Lưu Lăng còn muốn nhắc nhở Điền lão một câu. Nhưng nhớ tới vừa đánh hắn cắt ngang lời của mình, sợ nói nhiều chọc cho hắn mất hứng, nên cũng tính không nhiều lời nữa.

- Nếu hai người các ngươi đều không có vấn đề gì, Điền Cương, đi cầm bức tranh kia tới.

Nói xong Điền lão vẫy tay một cái.

- Vâng!

Thời gian không lâu, Điền Cương đã ôm một cái hộp dài nhỏ đi tới.

- Đây là bức tranh Lưu sư đưa cho ta, có thể nói là hoàn mỹ. Mỗi lần quan sát, đều khen không dứt miệng. Ngày hôm nay cũng coi như các ngươi có phúc, có thể thấy loại tác phẩm cấp bậc như vậy!

Điền lão cười lấy bức tranh từ trong hộp ra ngoài.

- Thật hy vọng lúc còn sống có thể nhìn thấy đại sư thư họa này, tận mắt nhìn thấy tài nghệ cao siêu phi phàm của hắn.

Vuốt ve bức họa trong tay, ánh mắt Điền lão mang theo sự thành kính.

Trà đạo và thư họa, có không ít điểm giống nhau. Chính vì vậy, hắn đối với thư họa, yêu cực kỳ tha thiết. Tuy rằng không đạt được cấp đại sư, nhưng cũng nghiên cứu khá sâu.

- Không nói nhiều nữa. Hiện tại lại cho các ngươi nhìn. Trang Hiền, Trịnh Phi, các ngươi cũng tinh thông thư họa, thuận tiện chỉ điểm một chút.

Cẩn thận từng li từng tí mở bức tranh cuộn. Bức tranh dạng thủy mặc lập tức xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Là một mảnh bãi cỏ, phía trên có một con hươu đang đứng đầy cảnh giác ăn cỏ. Xung quanh đầy hoa dại, cho người ta một loại cảm giác hoa núi rạng rỡ, mùi thơm xông vào mũi.

Mặc dù chỉ là tranh vẽ bằng phẳng, lại khiến người ta nhìn vào, có cảm giác bất cứ lúc nào con hươu kia cũng sẽ chạy đến, vọt tới trước mặt.

- Đây là... bức tranh ngũ cảnh?

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, đồng tử Lục Tầm lập tức co lại, hơi thở dồn dập.

Thân là người từ thế gia thư họa đi ra, hắn hiểu rất nhiều về thư họa. Chỉ liếc mắt hắn liền nhìn ra chỗ tinh diệu của bức tranh này.

Hiển nhiên vượt qua kinh hồng, đạt tới cảnh giới cao thâm hơn.

Loại bức tranh cấp bậc như vậy, cho dù ở Thiên Huyền vương quốc đều là trăm năm khó gặp. Điền lão có thể có được một bức, đồng thời cầm tới cho bọn họ giám định và thưởng thức, tuyệt đối kiếm lời lớn.

Cho dù loại cấp bậc đại sư như phụ thân hắn, cũng chưa từng thấy qua.
- Không sai, chính là một bức ngũ cảnh bức tranh. Chỉ tiếc, tác giả không lưu lại tên của mình và tên gọi của bức tranh, bằng không, ta nhất định sẽ tự mình đến nhà thăm hỏi!

Điền lão lắc đầu, đầy xúc động:

- Được rồi, nếu muốn giám định và thưởng thức, liền bắt đầu đi. Quan sát bức tranh này, sau đó đưa ra bình luận. Ai bình luận chuẩn xác nhất, sát với thực tế, người đó lại thắng. Điều này do ta và ba danh sư phán xét, chắc hẳn không cần hoài nghi về sự công bằng chính trực. Lần này... do Trương lão sư mở miệng trước.

Mới vừa rồi là Lục Tầm nói trước tiên. Vì công bằng, lần này để cho Trương Huyền mở miệng trước.

Điền lão nói xong, thấy không ai trả lời, hắn không nhịn được nhìn về phía cách đó Trương Huyền không xa, đã thấy hắn nhìn tranh vẽ trước mắt, trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt không yên lòng.

Thấy bộ dạng này của hắn, Điền lão nhíu mày một cái.

Bức tranh ngũ cảnh quá mức cao siêu. Một vài người thường không hiểu biết về thư họa, rất dễ dàng bị lạc mất phương hướng ở trong đó, không phân rõ hiện thực hay bức tranh. Hiển nhiên, vị Trương lão sư này chính là như vậy.

Loại người ngay cả bức tranh và hiện thực cũng không phân rõ, làm sao có thể hiểu về tranh?

Xem ra lựa chọn so tài thư họa là đúng rồi. Vị Trương lão sư này chắc hẳn còn lâu mới là đối thủ của Lục Tầm.

“Hừ, cho ngươi ra vẻ ta đây. Lại trình độ loại này, còn là đại sư thư họa sao? Đùa kiểu gì vậy!”

Điền Long ở một bên nhìn thấy được hắn thất thố, cũng lạnh lùng cười.

Nếu như nói trước đó bởi vì Nguyên Ngũ gọi là đại sư, khiến cho trong lòng hắn sinh nghi ngờ, vậy thời khắc này nhìn thấy được bộ dạng của người này, hắn nhất thời trấn định lại. Thật sự là đại sư thư họa, nhìn thấy được bức tranh ngũ cảnh, làm sao có thể biến thành bộ dạng này?

Nhất định là quá mức chấn động, bị lạc mất chính mình.

- Trương lão sư!

Điền lão nói.

- Ừ!

Trương Huyền này mới khôi phục lại, vẻ mặt cổ quái:

- Không cần, hãy để cho Lục lão sư nói trước đi. Ta... nghe là được!

- Tốt lắm, ta lại không khách khí. Chỉ có điều, hi vọng một lát nữa thua, không nên lại kiếm cớ!

Thấy đối phương ngay cả dũng khí mở miệng nói trước cũng không có, Lục Tầm lộ ra vẻ mặt xem thường.

Người này nhất định là thấy bức tranh trước mắt quá mức cao thâm, không biết giám định và thưởng thức như thế nào, mới để cho mình nói trước, đến lúc đó chỉ cần trông mèo vẽ hổ là được.

Chỉ có điều, chiêu này vừa rồi có thể sử dụng. Lần này ta có sự đề phòng, lại làm sao có thể để cho ngươi thành công!

Vung tay áo một cái, đi đến giữa đại sảnh, trên mặt Lục Tầm lộ ra vẻ tự tin nồng đậm.

- Bức tranh ngũ cảnh, do tông sư thư họa lưu lại, ta không dám xen vào quá nhiều. Nếu như một lát nữa có điểm nào không đúng, vẫn hi vọng các vị chỉ ra chỗ sai, coi như trao đổi!

Đi tới trước mặt bức tranh, hai mắt Lục Tầm tỏa sáng, mang theo phong thái đặc biệt của đại sư:

- Giám định và thưởng thức loại bức tranh cấp bậc này, cần phải từ xa đến gần, từ cạn đến sâu. Đã như vậy, ta nói trước về bố cục chỉnh thể của bức tranh này.

Vừa rồi, thời điểm trà đạo, hắn chỉ nói ra tên gọi và mùi trà thơm mấy phẩm, làm cho đối phương có cơ hội để lợi dụng. Lần này hắn lại chuẩn bị xong, dự định nói ra hết toàn bộ những gì mình biết.

Chỉ cần nói hết tất cả mọi thứ, xem ngươi một lát nữa nói như thế nào!

Ta đi con đường cường hãn, khiến cho ngươi không còn đường nào có thể đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau