THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Học tâm khảo vấn

- Trương Huyền, chỉ mới không gặp một ngày mà ngươi lại to gan như vậy. Dám lừa gạt tiểu thư Vương Dĩnh và tiểu thư Triệu Nhã. Hơn nữa còn lừa gạt cả học sinh của lão sư Tào Hùng. Ai cho ngươi lá gan lớn vậy hả?

Vừa bước vào phòng, Thượng Bân liền nhìn xung quanh lớp học một lần. Hắn thật không ngờ rằng cái tên vô dụng như Trương Huyền lại có thể nhận được đến năm học sinh. Vì vậy hắn liền hung dữ, nhìn chằm chằm Trương Huyền hét lớn.

- Lão sư Thượng Bân? Lão sư Tào Hùng?

Nhìn thấy Thượng Bân và Tào Hùng đột nhiên xông vào lớp học, lông mày Trương Huyền khẽ nhíu chặt:

- Ta đang giảng bài. Có chuyện gì hai lão sư hãy để tan học rồi nói sau!

- Giảng bài cái đầu nhà ngươi ấy! Hừ, cái gì cũng không biết mà còn bày đặt ra vẻ với ta à? Với cái trình độ kia của ngươi, không dạy hư học sinh là đã tốt lắm rồi, còn bày đặt giả vờ cái gì nữa? Mau hủy hết khóa học của năm học sinh này, để bọn họ có cơ hội được học với những lão sư ưu tú khác, nhanh lên.

Dù sao thì hai người cũng đã trở mặt với nhau rồi, do đó Tào Hùng hắn cũng không cần phải giả vờ thân thiện với cái tên vô dụng kia làm gì.

- Ra ngoài mau! Ở đây không chào đón mấy người!

Trương Huyền nhắm mắt lại nói.

- Vẫn còn dám ra vẻ cơ đấy? Hay là ngươi bị điên rồi? Trương Huyền, ngươi còn nhớ mình họ gì không đấy?

Thượng Bân cười lạnh:

- Bây giờ hãy lập tức hủy bỏ khóa học của Triệu Nhã tiểu thư và Vương Dĩnh tiểu thư ngay tức khắc cho ta. Đồng thời chuyển Lưu Dương cho Tào lão sư Hùng dạy. Hôm nay ta không ra tay đánh người được, bởi vì một nguyên nhân... Ta sợ ngươi phải ngồi xe lăn về trong suốt học kỳ này mất.

- Ngươi muốn đánh ta sao?

Trương Huyền nhìn Thượng Bân nói:

- Học viện có quy định cấm các lão sư tự ý đấu võ riêng với nhau. Chẳng lẽ lão sư Thượng Bân không biết điều này sao?

- Nội quy học viện được định ra chính là để giúp cho mọi người lấy lại công bằng. Nếu đánh với người khác, chắc ta sẽ rất lo lắng về hình phạt sắp nhận được từ trường. Nhưng nếu đối tượng bị đánh là ngươi thì... Ha ha, ngươi nghĩ trong trường này có ai muốn ra mặt bênh vực giúp ngươi hay không?

Vẻ mặt Thượng Bân đầy vui vẻ, hắn khẳng định với Trương Huyền.

- Ta biết rồi, có phải bởi vì hôm qua ta nói chuyện quá thẳng thắn, làm mất lòng ngươi, vậy nên hôm nay ngươi cố tình chạy đến đây tìm ta kiếm chuyện đúng không? Ngươi làm như vậy, lỡ như Trầm Bích Như lão sư biết được nhất định sẽ không vui sao? Ngươi không sợ điều đó sao?

Trương Huyền khẽ nói.

- Ha ha, không ngờ ngươi cũng có chút hiểu biết đó! Đã muốn dạy dỗ ngươi, đương nhiên ta không sợ rồi. Ngươi đừng nói nhảm nữa...

Thượng Bân cũng không phủ nhận. Trong lúc hắn đang đắc ý cười nhạo cái tên rác rưởi trước mặt thì đột nhiên bị một tiếng hét giận dữ cắt ngang.

- Thì ra là ngươi!

Ánh mắt Diêu Hàn đỏ lên vì tức giận. Hắn lạnh lùng nhìn Thượng Bân.

Thượng Bân là người hôm qua Trương Huyền đã đắc tội. Hơn nữa hắn ta cũng có quen biết với lão giáo Thẩm Bích Như. Hừ, quá rõ ràng rồi còn gì? Nếu như lúc này Diêu Hàn hắn còn chưa xác định được cái tên đáng ghét đã đánh hắn hôm qua là ai, vậy hắn thật sự chính là kẻ ngu rồi!

- Hả, là sao?

Đang dạy dỗ Trương Huyền, Diêu quản gia bỗng nhiên lại nổi giận cắt ngang, vì vậy Thượng Bân quay sang nhìn hắn, vẻ mặt khó hiểu hỏi.

- Ngay cả chuyện chính mình đã làm mà ngươi cũng không biết sao?

Chỉ nghe thấy một tiếng hét lớn, Thượng Bân còn chưa kịp phản ứng đã bị đấm một đấm thật đau vào mặt.

- Cái gì vậy!

Thượng Bân cảm thấy mắt tối sầm lại, không còn nhìn rõ chung quanh nữa. Đôi mắt hắn biến thành màu đen như gấu trúc, thân thể chao đảo vài cái, sau đó té ngã xuống mặt đất.

- Dám đánh ta thành bộ dáng tệ hại thế này, ta sẽ cho ngươi biết tay!

Nhớ tới cơn đau thấu xương hôm qua hắn phải chịu, Diêu Hàn không chút do dự đấm ra một đấm thật mạnh. Tiếp theo hắn nhảy lên ngồi trên người Thượng Bân, giận dữ đánh liên tục trên người đối phương.

- Diêu quản gia...

Mọi chuyện tới quá đột ngột, khiến cho Vương Đào và Tào Hùng chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn.

Thật ra không riêng gì hai người Vương Đào và Tào Hùng, ngay cả mấy người Triệu Nhã, Vương Dĩnh cũng khó hiểu nhìn nhau.

Vừa rồi những người này còn rất tức giận, xông vào lớp tìm Trương lão sư để kiếm chuyện. Trong lúc năm người học viên bọn họ đang tính thay lão sư ấy giải thích, ai ngờ bọn họ đã tự mâu thuẫn nội bộ, lại tự đánh với nhau luôn rồi.

Thật kỳ lạ!

Người cảm thấy khó hiểu nhất chính là Triệu Nhã. Nàng hiểu rõ con người Diêu quản gia. Hắn là người thận trọng, bình tĩnh, làm việc có trước có sau. Nếu không như vậy, làm sao phụ nàng có thể để hắn làm quản gia được.

Nhưng... sự việc đang xảy ra ngày hôm nay là như thế nào? Sao còn chưa nói xong, đã ra tay đánh người rồi?

Trong đám người vẫn còn đang mơ hồ kia, chỉ có một mình Trương Huyền là hiểu rõ ràng mọi việc.

Mới nãy hắn đã cố ý nhắc đến việc hôm qua đắc tội Thượng Bân, sau đó lại cố tình nói ra tên Thẩm Bích Như, để Diêu quản gia nghe được... Kết quả đúng như hắn dự đoán, bọn họ đã tự mình đánh nhau rồi.

Trên thực tế Diêu Hàn không phải là người lỗ mãng. Hành động của hắn cũng rất dễ hiểu. Dù là ai đi nữa, vô duyên vô cớ bị đánh thành bộ dạng thảm hại thế này, chắc chắn sẽ rất tức giận và oán hận. Đã vậy Diêu Hàn còn là quản gia Bạch Ngọc thành, là người có địa vị cao quý, có lúc nào phải chịu oan ức như vầy đâu? Bên cạnh đó hai ngày nay, vì tiểu thư cứ liên tục ngăn cản nên mặc dù hắn bị Trương Huyền chọc tức lại không có ai để xả giận cả. Hắn đã sớm tức giận đến muốn phát điên rồi. Chính vì vậy, vào giờ phút này, khi gặp được kẻ thù, hắn cũng không còn nhịn được nữa mà lập tức xông vào đánh nhau với đối phương một trận.

- Diêu quản gia, ngươi nổi điên cái gì vậy?Ánh mắt Thượng Bân mơ hồ, hắn cảm nhận được cơn đau nhức từ “mưa nắm đấm” mà Diêu Hàn dành “tặng” cho hắn. Hắn khó hiểu hỏi, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Hôm nay là lần đầu tiên hắn gặp vị Diêu quản gia này, nên nhất định chưa từng làm mất lòng người này. Vậy tại sao người này lại hung dữ đánh hắn như vậy?

Thượng Bân cố nghĩ mãi mà không ra. Hắn vẫn không hiểu được mình đã làm gì để đắc tội đối phương!

- Nổi điên ư? Ngươi còn dám hỏi ta. Hừ, bớt giả ngu đi, ngươi không biết ngươi đã làm gì sao?

Bốp... bốp... bốp!

Diêu quản gia không có ý định dừng lại. Hắn vẫn tiếp tục đánh thật mạnh vào người Thượng Bân.

Tuy Thượng Bân là lão sư giỏi trong trường, hơn nữa còn là võ giả ngũ trọng - Đỉnh Lực cảnh. Thế nhưng nếu so sánh với một cường giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh như Diêu Hàn, chênh lệch trình độ giữa hai người vẫn rất lớn. Lúc bình thường chiến đấu, Thượng Bân đã không phải là đối thủ của Diêu Hàn rồi, huống gì bây giờ người này lại ra tay bất ngờ, đánh ngã hắn chỉ bằng một cú đấm?

- Diêu quản gia, ngươi bớt giận đi. Có chuyện gì chúng ta từ từ nói...

Bấy giờ Tào Hùng và Vương Đào mới kịp phản ứng. Hai người bọn họ vội vàng chạy đến ngăn cản Diêu Hàn.

Gương mặt điển trai của Thượng Bân lúc trước giờ đã bị đánh bầm dập, sưng to như cái đầu heo.- Khốn kiếp!

Thượng Bân tức điên hét lớn.

Hồi nãy hắn vốn định tới đây để dạy dỗ Trương Huyền một trận. Vậy mà ai ngờ được bây giờ... có nằm mơ hắn cũng thật không nghĩ tới, vị Diêu quản gia ôn hòa kia lại bất ngờ nổi điên đánh hắn nặng tay như vậy.

Giờ phút này, người hắn oán hận nhất chỉ có Diêu quản gia!

- Nếu hai người có ân oán cá nhân gì, xin mời ra ngoài lớp học giải quyết. Ở đây là lớp học, không phải chỗ cho các người đánh nhau. Nếu còn không đi, làm phiền ta không thể giảng bài được, ta sẽ báo cáo lên trên, để bọn họ tới xử lý mấy người...

Trương Huyền mở miệng nói.

- Được lắm... Các người đều chờ đó cho ta.

Nghe thấy Trương Huyền muốn báo cáo lên trên, Thượng Bân liền xoay người rời đi.

- Thượng Bân... Thượng Bân!

Cứ tưởng mọi chuyện sẽ rất dễ dàng. Chỉ cần Thượng Bân tự ra tay, khẳng định Trương Huyền sẽ sợ hãi nhường học sinh lại cho hắn. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, cái việc kỳ lạ trước mắt lại có thể xảy ra. Vì thế sau khi mơ hồ một lát, Tào Hùng đã vội vàng đuổi theo Thượng Bân.

Hai người nhanh chóng biến mất trước mắt bọn họ.

- Diêu thúc, thúc làm gì vậy?

Thấy hai người kia vừa đi, Triệu Nhã liền bước tới đứng trước mặt Diêu Hàn, tức giận hỏi hắn.

Vị Diêu thúc này hồi trước cũng còn rất bình thường, ôn hòa với mọi người. Không hiểu sao hắn càng ngày lại càng quá đáng hơn rồi?
- Tiểu thư, ta...

Diêu Hàn không biết phải trả lời như thế nào.

Hắn cũng không thể nói ra sự thật, rằng hôm qua hắn tới dạy dỗ Trương Huyền, muốn thiến người này, ai ngờ đâu lại bị Thượng Bân đánh tơi tả. Sau khi xác định được đối phương là ai, hắn đã đánh đối phương một trận để trả thù.

- Được rồi, đây là giờ ta dạy học. Mời mấy vị còn lại đi ra ngoài!

Trương Huyền phất tay đuổi người.

Diêu Hàn, Vương Đào, Lưu lão nhìn nhau. Ba người do dự một lát rồi cũng đi ra ngoài.

......................

- Khốn kiếp, đáng ghét!

Sau khi đi ra khỏi lớp học của Trương Huyền, Thượng Bân tức giận chửi lớn:

- Cái tên Diêu Hàn chó chết kia, ta nhất định sẽ dạy dỗ hắn một trận. Còn cái tên Trương Huyền đáng ghét nữa, lại dám xem thường ta. Hừ, ta đây sẽ dạy dỗ cả hai ngươi một trận ra trò. Cứ chờ đấy cho ta!

Thượng Bân vốn là cháu trai trưởng lão, mọi việc từ trước đến nay luôn thuận buồm xuôi gió. Có bao giờ hắn phải chịu oan ức, bị đánh thành thế này đâu!

Mới vừa rồi còn nói chuyện với nhau bình thường. Vậy mà chỉ trong nháy mắt Diêu Hàn đã nổi điên bay đến đánh hắn. Đúng là cái thứ vô lại mà!

- Hừ, cái tên Diêu Hàn này nhất định là đồng bọn của Trương Huyền! Chứ nếu không phải, tại sao hắn ta có thể thay Trương Huyền đánh Thượng Bân thiếu gia được chứ? Ta nghĩ hắn nghe theo chỉ thị của Trương Huyền nên mới làm như vậy!

Tào Hùng nói.

- Ừ, cũng có thể lắm!

Thượng Bân đáp.

Trước đó hắn chưa hề làm mất lòng Diêu Hàn, nhưng đối phương lại trực tiếp ra tay đánh hắn. Khẳng định là bởi vì hắn muốn đánh Trương Huyền!

- Ngươi có chắc chắn rằng học viên Lưu Dương kia nhận Trương Huyền làm lão sư là vì bị lừa, chứ không phải là do hắn tự nguyện?

Một lát sau, Thượng Bân bình tâm lại, hắn quay đầu nhìn Tào Hùng hỏi.

- Ta chắc chắn. Hắn không phải tự nguyện đâu!

Nhớ đến vẻ mặt không cam tâm của Lưu Dương trước khi rời đi vào ngày hôm qua, Tào Hùng tự tin gật đầu.

- Vậy thì tốt. Nếu ngươi đã chắc chắn như vậy, bây giờ ngươi hãy đến nói rõ với phòng “học tâm khảo vấn” đi!

Thượng Bân nói.

- Học tâm khảo vấn? Cái này...

Tào Hùng nghe vậy liền thay đổi sắc mặt.

Học tâm khảo vấn là nơi xét xử cho những lão sư nào đang muốn lấy lại học sinh của mình. Họ dùng một cách rất đặc biệt để tiến hành kiểm tra và kết luận. Đến lúc đó, học sinh nào được hai lão sư tranh giành sẽ phải trải qua một hồi kiểm tra với “học tâm tháp”. Khi kiểm tra, mọi ý nghĩ trong lòng và độ tín nhiệm của học sinh đó dành cho các lão sư tham gia xét xử sẽ được biểu hiện ra ngoài.

Nếu như người kiện cáo nói đúng, học sinh kia không phải tự nguyện đăng kí học ở chỗ người bị kiện, như vậy lão sư bị kiện kia sẽ phải chịu phạt thật nặng. Ngược lại, nếu như học sinh kia là tự nguyện học, giáo viên khởi kiện sẽ bị phán tội vu cáo và phải chịu hình phạt tương tự.

Khi hai lão sư cùng tranh giành nhau một học sinh, nếu thật sự không còn cách nào khác để giải quyết, mới đi đến bước này, kiện lên “học tâm khảo vấn”.

Mặc dù Tào Hùng cũng biết đến việc này nhưng hắn thấy sự việc cũng còn chưa nghiêm trọng đến mức đó. Vì thế khi nghe xong, hắn rất ngạc nhiên và do dự.

- Sao vậy? Hay là ngươi gạt ta? Học sinh kia là tự nguyện đăng kí học với Trương Huyền sao?

Thấy hắn vẫn còn phân vân, mặt Thượng Bân liền tối sầm lại. Hắn vốn dĩ đã bực bội từ nãy giờ rồi.

- Không phải, hắn... chắc chắn không phải tự nguyện đâu. Ta... Được, ta sẽ đi nhờ “học tâm khảo vấn” xét xử, để hắn ta bị phạt thật nặng!

Tào Hùng gật đầu đồng ý.

- Ừm, vậy ngươi nhanh đến đó đi!

Thấy Tào Hùng đồng ý, Thượng Bân hài lòng gật đầu nói:

- Lúc đăng ký xét xử, nhớ tăng hình phạt lên mức cao nhất! Để cái tên Trương Huyền kia phải chịu khổ một trận. Hừ, nếu đuổi được hắn đi thì càng tốt!

Mức độ trừng phạt có thể tùy theo yêu cầu của người xin xét xử mà tăng lên hoặc hạ xuống. Nếu tăng mức độ lên càng cao, người bị thua kiện sẽ phải chịu hình phạt càng nặng.

- Được!

Ánh mắt Tào Hùng sáng lên. Hắn vui mừng tưởng tượng ra cảnh tượng Trương Huyền bị đuổi khỏi trường.

Chương 27: Đám người Vương gia phát điên

- Được rồi, bài học hôm nay đến đây là kết thúc. Tan học thôi. Sau khi các ngươi về nhà nhớ cố gắng suy nghĩ kĩ về những vấn đề lão sư đã giảng ngày hôm nay. Nếu có cái gì không hiểu, cứ đến hỏi lão sư.

Trương Huyền phất tay.

- Dạ!

Năm học sinh nghe vậy liền đáp một tiếng. Bọn họ lần lượt chào Trương Huyền rồi ra về.

Mặc dù thời gian học của bọn họ không được nhiều, đã vậy lại còn bị người khác làm phiền. Nhưng bọn họ hiểu được, bọn họ đã có được lợi ích không nhỏ từ lời giảng của Lão sư Trương Huyền. Nếu như bọn họ có thể thấu hiểu được hết ý nghĩa thâm sâu trong bài giảng, lại cố gắng siêng năng học tập, khẳng định tu vi sẽ tăng tiến rất nhanh.

Cứ nghĩ đến việc đó, năm người bọn họ lại cảm thấy vui vẻ vô cùng. Thấy Vương Dĩnh đi ra, Vương Đào vội vàng chạy đến kéo tay muội muội về nhà.

- Đi, mau cùng ca ca về nhà ngay!

- Về nhà ư? Ca ca, tại sao lại bắt muội về nhà chứ...

Vương Dĩnh giật mình hỏi.

- Hừ, không chịu nghe lời ca ca gì hết. Tại sao muội lại có thể nhận một cái tên lão sư tệ nhất trường để làm lão sư chứ? Ca ca đã nói việc này với phụ thân rồi. Phụ thân muốn nói chuyện riêng với muội!

Vương Đào khẽ nói.

Lần đầu tiên xông vào lớp học thì bị Trương Huyền ném ra ngoài. Lần thứ hai đi vào lại chỉ biết trơ mắt đứng nhìn mọi chuyện xảy ra mà không làm được gì. Nhìn dáng vẻ của Vương Dĩnh, hắn biết mình thật sự không thể khuyên được muội muội này. Chính vì vậy hắn đã hạ lệnh cho Lưu lão trở về nhà thông báo tin này với gia đình.

Hắn muốn nói cho phụ thân biết việc này để phụ thân có thể khuyên bảo và ngăn cản nàng.

Tuy tính tình Vương Dĩnh hơi cố chấp, nhưng bình thường nàng vẫn luôn kính trọng và nghe lời phụ thân mình.

- Phụ thân...

Vương Dĩnh nghe ca ca nhắc đến phụ thân liền bị dọa tái xanh mặt.

Phụ thân của hai người bọn họ chính là tộc trưởng Vương gia của thành Thiên Huyền - Vương Hoằng.

Hắn là một người luôn thận trọng và nghiêm khắc trong mọi việc. Do đó mặc dù hai người bọn họ đều là con trai và con gái của hắn, thế nhưng mỗi lần gặp mặt người phụ thân vương gia này, bọn họ đều cảm thấy sợ hãi vô cùng.

- Thật ra lão sư Trương Huyền không có tệ như mọi người thường nói đâu. Hắn giảng bài rất hay...

Vương Dĩnh vội phản bác.

- Hừ, mấy lời này muội hãy để dành nói cho phụ thân nghe đi, thử coi phụ thân có tin không thì biết!

Vương Đào phất tay chặn lại. Hắn không nói thêm gì nữa mà lôi kéo muội muội đi về hướng cổng trường.

Bởi vì nơi ở của Vương gia và Hồng Thiên học viện đều ở thành Thiên Huyền, khoảng cách hai bên lại không quá xa, nên chỉ trong một thời gian ngắn hai huynh muội Vương Đào đã về tới nhà. Vừa đến nơi, Vương Đào đã lôi Vương Dĩnh đi nhanh đến thư phòng của phụ thân.

- Vào đi!

Giọng nói lạnh lùng của Vương Hoằng vang lên.

- Dạ!

Vương Dĩnh bị dọa đến nỗi cả người đều run rẩy. Nàng sợ sệt cắn răng kiềm chế nỗi sợ, sau đó theo sau lưng ca ca vào phòng.

Lúc này, trong thư phòng có khá nhiều người. Người ngồi ở chính giữa chính là vị phụ thân nghiêm khắc của bọn họ - tộc trưởng Vương Hoằng. Tiếp theo, ngồi hai bên trái phải của hắn là những trưởng lão có quyền thế trong gia tộc. Trong đó còn có một thiếu niên đang đứng bên cạnh.

Vương Dĩnh nhận ra cậu thiếu niên này. Đó là cháu trai của Nhị trưởng lão, Vương Nham.

Mặc dù nàng và Vương Nham nhập học cùng lúc với nhau, nhưng trong khi hắn ta nhận lão sư Lục Tầm làm lão sư, nàng lại nhận một lão sư tệ nhất trường như Trương Huyền làm lão sư của mình.

- Phụ thân!

Cảm nhận được bầu không khí nghiêm trọng trong phòng, nên ngay cả thở mạnh một cái Vương Dĩnh cũng không dám.

- Quỳ xuống!

Vương Hoằng quát lớn.

Đối với một võ giả, việc lựa chọn cho mình một lão sư giỏi là một điều rất quan trọng. Vì vậy trước khi Vương Dĩnh nhập học, hắn đã liên tục dặn dò nàng phải cố gắng tìm được lão sư Lục Tầm và xin nhận làm học viên. Thế mà nha đầu này lại toàn làm trái lời hắn...

Nhận ai làm lão sư mà không được?

Lại cứ cố tình đi nhận cái tên lão sư đứng chót học viện làm lão sư?

Lúc mới nghe được tin tức này, hắn suýt chút nữa đã bị nàng làm cho tức chết rồi.

Thấy phụ thân tức giận, Vương Dĩnh khẽ run rẩy quỳ xuống đất.

- Con đã biết sai chưa?

Vương Hoằng hừ lạnh nói.

- Con...

- Hừ, lúc đầu ta không muốn nói gì thêm, vì ta tôn trọng con nên mới để mặc con tự chọn lão sư cho mình. Nhưng còn con thì sao? Đâu phải là con chưa từng nghe kể về Trương Huyền. Cái tên này chính là lão sư đứng chót trường, dạy học viên đến nỗi tẩu hỏa nhập ma. Loại người này làm sao có thể xứng làm lão sư của con chứ?

Sắc mặt Vương Hoằng tối sầm:

- Cho dù con không biết điều đó đi nữa thì tại sao khi ca ca con khuyên con hủy khóa học con lại không chịu? Rốt cuộc con muốn làm gì hả?

Vương Hoằng càng nói càng giận dữ, tiếng la đầy uy nghiêm của hắn vang vọng cả phòng, cũng làm cho Vương Dĩnh nghẹn ngào khóc vì sợ hãi.

- Con...

Thấy phụ thân giận dữ quát, Vương Dĩnh khóc đến mặt ửng hồng. Một lát sau nàng cắn chặt răng đáp:

- Phụ thân à, thật ra lão sư Trương Huyền rất tốt. Hắn không giống như những gì mọi người nói đâu. Hắn thật sự là một lão sư tài năng nhưng chỉ vì tính cách hắn khiêm tốn nên mới không nói cho ai biết thôi. Con muốn tiếp tục học với lão sư. Con sẽ không đổi lão sư đâu!

Mặc dù chỉ mới học với Trương Huyền có một tiết nhưng Vương Dĩnh đã học hỏi được rất nhiều điều. Nàng biết, được Trương Huyền nhận làm học viên chính là một cơ hội hiếm có và may mắn trong cuộc đời nàng. Nếu như làm mất đi cơ hội này, nàng nhất định sẽ phải hối hận cả đời.

- Lão sư tài năng? Ha ha, một người kiểm tra được không điểm mà cũng được coi là tài năng sao?

- Vương Dĩnh, con nên nghe lời tộc trưởng khuyên đi. Đừng có tin vào những lời lường gạt giả dối của cái tên Trương Huyền kia nữa.
- Con hãy học tập theo Vương Nham này. Mặc dù hôm nay chỉ mới vừa học có một ngày mà sức mạnh của hắn đã có thể tăng lên thêm tới 40% rồi. Tất cả đều nhờ bài giảng của lão sư Lục Tầm đấy. Ở trong Hồng Thiên học viện, Lục Tầm chắc chắn là lão sư giỏi nhất rồi!

.................

Nghe được lời Vương Dĩnh nói, mấy vị trưởng lão khác đều lắc đầu cười.

Danh tiếng của Trương Huyền thế nàom ở thành Thiên Huyền này có ai mà không biết chứ. Vậy mà Vương Dĩnh lại còn dám nói hắn ta là một lão sư tài năng... Đùa kiểu gì vậy!

- Con...

Vương Hoằng thật không ngờ nữ nhi của mình lại có thể trả lời như vậy. Hắn tức giận lớn giọng quát:

- Ta mặc kệ con nói cái gì. Dù sao đi nữa hôm nay con nhất định phải hủy bỏ khóa học với tên Trương Huyền đó cho ta! Nếu không nghe theo ta, từ nay về sau con cũng đừng về nhà nữa.

- Con không phục!

Tuy nhìn Vương Dĩnh có vẻ yếu đuối thế, nhưng tính tình nàng lại rất cố chấp và kiên cường. Thế nên sau khi nghe Vương Hoằng nói xong, nàng đã đứng dậy cãi lại:

- Mọi người đều chưa từng nghe lão sư Trương Huyền giảng bài, làm sao biết được lão sư giảng rất tệ? Dựa vào cái gì lại bắt con phải hủy khóa học chứ?

- Mặc dù chúng ta chưa từng nghe hắn giảng bài nhưng thanh danh bên ngoài của hắn đã đủ để chứng minh mọi thứ rồi. Nếu như hắn không phải kiểm tra được không điểm, làm sao người khác lại nói như vậy? Là do người chấm thi nói dối sao?

Một trưởng lão nói.

- Vương Dĩnh tiểu thư à, tiểu thư cũng đừng cố chấp nữa. Nếu như Trương Huyền thật sự là một lão sư giỏi thì trong số các học sinh của trường chúng ta, chắc chắn sẽ có một số người nhận ra được tài năng của hắn, chứ đâu chỉ riêng mình tiểu thư.

Một vị trưởng lão khác tiếp lời.

- Con không biết điểm kiểm tra giáo viên đó là thật hay giả. Con chỉ biết một điều, lão sư ấy đã chữa khỏi hai chân cho con, lại còn dạy con cách tăng tu vi, giúp con dễ dàng gia tăng sức mạnh lên thêm 100%!

Vương Dĩnh nói.

- Chữa khỏi chân cho con ư? Nói đùa sao?

- Chân của con ngay cả Nguyên Ngữ đại sư còn không thể chữa khỏi. Vậy mà con lại nói cái tên vô dụng, kiểm tra được không điểm kia lại có thể chữa khỏi sao? Đúng là hoang đường!

- Vương Dĩnh tiểu thư à, dù tiểu thư có muốn nói dối đi nữa cũng nên tìm lý do nào đáng tin một chút chứ...

Tất cả những người trong dòng họ đều biết đến tình trạng vết thương ở chân của Vương Dĩnh. Thế nên hiện tại khi nghe nàng nói như vậy, mấy vị trưởng lão đều lạnh lùng hừ một tiếng.

- Nếu mọi người không tin thì cứ kiểm tra!

Thấy mấy vị trưởng lão vẫn không tin, Vương Dĩnh cũng không nhiều lời nữa. Nàng nhanh chân bước đến cột đá đo lực trong thư phòng, nhấc chân đá mạnh vào nó.

Bùm!

Cột đá lắc lư vài cái sau đó hiện lên một con số.

205!

- Cái gì?

Nhìn thấy cảnh này, đôi mắt Vương Hoằng liền mở to đầy kinh ngạc.

Mấy vị trưởng lão mới quát lớn khi nãy cũng sững sờ tại chỗ, đôi môi run rẩy nói không nên lời.

Chân của Vương Dĩnh bị thương, việc này các trưởng lão đều biết. Bọn họ cũng đã từng nghiên cứu và thử qua rất nhiều cách, thế nhưng vẫn không có cách nào có thể trị khỏi, cũng không cách nào có thể giúp nàng phát huy sức mạnh. Chỉ có thể giúp nàng đi lại như người bình thường là đã tốt lắm rồi.

Nhưng tình hình hiện tại là thế nào, chỉ đá một cái lại có thể khiến cho cột đá đo lực lên đến 205 kg?

Điều này... sao có thể xảy ra được chứ?Đá xong một đá, Vương Dĩnh không ngừng lại, tiếp tục xoay người, nắm chặt tay đánh lên cột đá một quyền nữa.

Ầm!

Cột đá lại biểu hiện một con số.

120!

Lực đánh của tay là 120 kg!

- Con... con chỉ mới là Tụ Tức cảnh sơ kỳ thôi, làm sao có thể đánh ra được sức mạnh lên đến 120 kg? Hôm qua trước lúc đi con cũng chỉ mới đánh ra được 53 kg thôi mà?

Vương Hoằng thấy vậy liền kích động, run rẩy đứng lên.

Võ giả nhất trọng - Tụ Tức cảnh, chỉ mới học về cách tập trung chân khí trong cơ thể, cảm nhận linh khí, quan sát linh khí bên trong cơ thể và điều khiển nó!

Thông thường những người tu luyện sơ kỳ sẽ có sức mạnh ở mức 50 kg, trung kỳ là 70 kg, hậu kỳ là 90 kg và đỉnh phong là 110 kg.

Giai đoạn càng cao thì chỉ số sức mạnh sẽ càng tăng. Nhưng lực đánh tay có thể tăng hoặc giảm tùy theo thể trạng của võ giả.

Bình thường có thể gia tăng sức mạnh thêm 20% hoặc 30% đã quá tốt rồi. Ngay cả lão sư giỏi như Lục Tầm cũng chỉ có thể giúp học viên tăng thêm 40% là cùng!

Tuy Vương Dĩnh vẫn chưa đột phá, tu vi vẫn nằm ở Tụ Tức cảnh sơ kỳ nhưng lại có thể đánh ra một quyền mạnh 120 kg, sức mạnh tăng thêm đến 100%, có thể so sánh với một cường giả đỉnh phong. Cái này cũng quá sức tưởng tượng rồi!

- Nhờ lão sư Trương Huyền chỉ dạy, con mới có thể tiến bộ được như vậy đó!

Sau khi đánh xong, Vương Dĩnh ngừng lại bình tĩnh nói.

- Hắn chỉ mới dạy con trong một thời gian ngắn, con đã có tiến bộ lớn như vậy sao? Hơn nữa... hắn còn có thể chữa khỏi chân cho con ư?

Vương Hoằng không thể tin vào mắt mình. Hắn vội đi đến trước mặt nữ nhi. Chỉ cần nhìn thoáng qua hắn đã có thể xác định được, chân của nữ nhi hắn đã hoàn toàn được chữa khỏi rồi!

Một tên lão sư đứng chót trường lại có thể chữa khỏi vết thương mà ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không có cách trị? Đã vậy chỉ sau một tiết học mà có thể giúp Vương Dĩnh tăng sức mạnh lên cao như vậy? Là thật hay giả đây?

- Nội dung bài giảng hôm nay của Trương Huyền là gì, con hãy nói cho chúng ta nghe nào!

Vương Hoằng kinh ngạc trong chốc lát liền nói.

- Dạ được. Trương lão sư hôm nay giảng cho tụi con nghe về công pháp. Nhưng mà lời lão sư nói rất cao siêu nên con cũng chỉ nhớ được một phần mười trong đó mà thôi. Để con nói cho mọi người nghe...

Vương Dĩnh do dự một chút liền nói ra những gì mình còn nhớ được.

- Chỉ mới có tập trung hơi thở dưỡng khí, một Tụ Tức cảnh nho nhỏ lại có nhiều kiến thức thâm sâu như vậy sao?

- Cái này... thật sự là quá tốt rồi. Nếu như lúc trước ta có thể nghe được những bài giảng thế này bây giờ đã không cần phải “giậm chân tại chỗ” ở cảnh giới này rồi.

- Đây đúng là những kiến thức cao siêu mà, giúp ta hiểu ra...

.................

Vương Dĩnh chỉ mới kể lại vài câu đã thu hút tất cả mọi người trong phòng. Phụ thân nàng và các vị trưởng lão khác đều say mê suy ngẫm từng câu từng chữ. Vẻ mặt ai nấy đều biến đổi liên tục. Khi thì vui mừng lúc lại tiếc nuối...

Có thể trở thành tộc trưởng của gia tộc và trưởng lão tất nhiên phải là những người có tu vi rất cao, ít nhất phải đạt đến võ giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh.

Tu luyện càng nhiều năm có khả năng thấu hiểu cũng càng cao, kiến thức cũng rộng hơn rất nhiều!

Nên mặc dù Vương Dĩnh kể lại không được đầy đủ và rõ ràng lắm, nhưng bọn họ vẫn có thể hiểu được khá nhiều điều. Lúc này đối với họ, từng câu nói của Vương Dĩnh như âm thanh của thần tiên trên trời, khai sáng cho bọn họ, thức tỉnh bọn họ thoát khỏi u mê. Những thắc mắc trong quá trình tu luyện trước đây đều đã có câu trả lời.

- Cái này... đây quả thực là một đại sư... Không đúng, ngay cả đại sư đi nữa cũng không thể giảng giải được những triết lý cao siêu như vậy?

Ánh mắt Vương Hoằng tỏa sáng. Hắn kích động nói.

- Phụ thân à, phụ thân?

Nhìn thấy bộ dạng như sắp phát điên của phụ thân mình, Vương Dĩnh không nhịn được hô.

- A? Dĩnh Nhi, khóa học của Trương lão sư, con nhớ nhất định không được hủy đó! Nhớ phải cố gắng học tập thật tốt...

Sau khi tỉnh táo lại, Vương Hoằng liền nghiêm túc nói.

- Nhưng mà phụ thân mới vừa nói...

Không nghĩ tới người luôn cố chấp như phụ thân lại thay đổi nhanh như vậy, nên Vương Dĩnh vẫn chưa thích ứng kịp.

- Mới vừa rồi là do phụ thân không biết Trương lão sư của con lại là người lợi hại như vậy! À, đúng rồi...

Nói đến đây trong mắt Vương Hoằng tràn đầy vui vẻ và hi vọng:

- Dĩnh Nhi, con nhớ hỏi Trương lão sư thử xem... lão sư có còn muốn nhận thêm học viên nữa không? Nếu có thì cho Vương Nham và Đào Nhi học với. Còn không được, con hãy xin cho phụ thân đăng ký làm học sinh của lão sư...

- Tộc trưởng, ngươi là một tộc trưởng Vương gia, làm sao có thể hạ thấp mình để làm học sinh của một lão sư bình thường chứ? Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, chúng ta còn mặt mũi nào mà sống ở thành Thiên Huyền này nữa đây?

Lời Vương Hoằng còn chưa nói xong thì đã bị một trưởng lão cắt ngang. Sau khi la tộc trưởng, vị trưởng lão này liền xoay đầu nhìn Vương Dĩnh cười nói:

- Vương Dĩnh à, con xem ta này. Ta chỉ là một trưởng lão bình thường nên sẽ không làm mất mặt mũi của Vương gia. Cùng lắm, nếu không được thì ta sẽ xin tộc trưởng hủy bỏ chức trưởng lão này của ta. Nên con ráng giúp ta hỏi ý Trương lão sư, xem lão sư có thể nhận ta làm học viên hay không?

- ...

Vương Đào, Vương Dĩnh, Vương Nham.

- ...

Vương Hoằng.

Chương 28: Mặc lão tức giận

Trương Huyền không hề biết những chuyện đã xảy ra ở chỗ Vương gia. Sau khi tan học, hắn liền đi đến Tàng Thư Các.

- Mặc dù tu vi đã tiến bộ không ít, nhưng nếu nói về nội dung công pháp, vẫn còn rất nhiều chỗ mình chưa hiểu được. Chính vì vậy, ngay từ lúc này càng phải cố gắng nghiên cứu học tập, không được lãng phí thời gian vô ích! Có lẽ mình cũng nên học thêm một ít công pháp nhất trọng, nhị trọng. Chứ nếu không lỡ như lúc giảng bài có vấn đề nào đó mình không giải thích được, vậy mọi cố gắng từ trước đến giờ chẳng phải sẽ trở nên vô ích sao?

- Mặc lão!

Đi vào Tàng Thư Các, vẫn như cũ, Trương Huyền nhìn thấy Mặc lão đang canh giữ ở bên ngoài.

- Ngươi tới đây làm gì nữa?

Hôm qua tiểu tử giả dối, hám danh này đã đến đây, nhưng chỉ vào tùy tiện xem hết quyển sách này đến quyển sách khác, cũng chẳng thèm sao chép lại để học, làm hắn thấy khó chịu và chán ghét người này vô cùng. Do đó hôm nay khi thấy người này lại tới nữa, hắn không nhịn được nhướng mày hỏi.

- Ta muốn xem các loại sách luyện võ.

Trương Huyền cúi người chào xong liền đáp.

- Sách luyện võ ư? Muốn nâng cao tu vi cần phải cố gắng tu luyện cho tốt. Ngươi đã không lo chăm chỉ tu luyện thì thôi, lại còn hết lần này đến lần khác bắt chước người khác, đua đòi chạy theo hư vinh, tham lam, nóng nảy! Hừ, ngày hôm nay ngươi đừng hòng bước chân vào Tàng Thư Các!

Mặc lão phất tay áo.

Theo hắn thấy, cái tên Trương Huyền này đến đây không phải vì để đọc sách, mà là muốn xem đại vài ba cuốn rồi nhớ tên các tiêu đề quan trọng để ra vẻ “ta đây là người có kiến thức phong phú” với mọi người.

Là một lão sư, điều cần tránh nhất chính là chỉ lo học qua loa, kiến thức sở hữu lại nông cạn. Nếu ngươi chỉ có kiến thức “nửa vời” làm sao có thể dạy học sinh thành tài, càng không phải sẽ hại bọn họ dễ dàng bị tẩu hỏa nhập ma hơn hay sao?

Cái tên Trương Huyền này hôm qua đã đến đây hai lần. Nhưng lần nào cũng chỉ đến cầm đại sách rồi xem qua loa. Với tốc độ của hắn, đừng nói là nhớ kỹ, chỉ sợ ngay cả tên sách là gì hắn cũng không nhớ rõ nữa. Làm như vậy không phải giả dối, hám danh thì là gì đây?

Tàng Thư Các là nơi để các lão sư trong học viện học tập, tìm thêm tư liệu giảng dạy, nên làm sao có thể để loại người bộp chộp, hám danh lợi này vào đó được?

- Ta là người dối trá, mê danh lợi?

Trương Huyền nháy mắt vài cái, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mặc lão.

Ngươi nghe được lời này từ đâu vậy?

Trương Huyền không nhịn được liền nói tiếp:

- Mặc lão à, ta đến đây thật sự là vì muốn học, nhất định sẽ không làm phiền...

Cộp... cộp... cộp!

Ngay khi Trương Huyền đang tính lựa lời giải thích rõ ràng cho Mặc lão hiểu, hắn bỗng nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng. Lời giải thích đã bị cắt ngang. Ngay sau đó một âm thanh trong trẻo vang lên.

- Mặc lão, ta muốn đi vào tìm vài quyển sách!

Trương Huyền quay đầu lại, phát hiện đó là nữ thần của Hồng Thiên học viện hôm qua hắn đã gặp - Thẩm Bích Như!

Lúc này Thẩm Bích Như đang mặt một bộ quần áo màu tím nhạt, làm nổi bật dáng người thướt tha, tuyệt mỹ và gương mặt không khuyết điểm của nàng. Ở nàng toát lên một vẻ đẹp thanh cao, thuần khiết, xem thường danh lợi, thu hút ánh mắt của người khác.

- Ồ, hóa ra là Thẩm lão sư, nàng cứ vào trong đi!

Thấy là Thẩm Bích Như, Mặc lão không ngăn cản còn nhiệt tình cho nàng vào.

Thẩm Bích Như không chỉ nổi tiếng là người đẹp nhất trường, nàng còn nổi tiếng là thiên tài luyện võ trong các lão sư. Tuy chỉ mới hai mươi tuổi nhưng nàng đã đạt tới võ giả ngũ trọng đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa đã có thể tiến lên lục trọng Ích Huyệt cảnh.

- Cám ơn Mặc lão!

Thẩm Bích Như lễ phép gật đầu, sau đó mới xoay mặt sang nhìn bên cạnh. Bây giờ nàng mới phát hiện ra kế bên còn có một người đang đứng. Người đó lại còn là Trương Huyền. Điều này làm nàng hơi bất ngờ.

Trước kia, mặc dù Trương Huyền chưa hề nói thích nàng, thế nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy nàng là hắn ta lại đỏ mặt, nói ấp a ấp úng, vẻ mặt xấu hổ giống như một cô nương. Bởi vậy dù là người ngu đi nữa cũng có thể nhìn ra được là hắn thích nàng.

Cứ tưởng lần này cũng như vậy. Nhưng ai ngờ Trương Huyền chỉ nhìn nàng một lát rồi liền quay đầu đi. Hắn không hề nhìn nàng lưu luyến như trước đây mà thay vào đó là nét mặt vô cùng bình tĩnh. Ánh mắt hắn trong suốt như một dòng suối tinh khiết, cứ như thể vẻ đẹp của nàng không hề thu hút được hắn vậy.

Mà điều quan trọng nhất là trước đây, bởi vì thực lực Trương Huyền không cao, thành tích kiểm tra cũng không tốt, nên khi nhìn thấy các giáo viên khác, hắn ta đều sẽ thể hiện thái độ tự ti, thua kém người khác. Nhưng bây giờ lại hoàn toàn ngược lại. Trương Huyền của hiện tại tuy chỉ đứng tại chỗ nhưng lại có thể khiến cho người ta cảm nhận được thái độ tự tin, khí phách. So với lúc trước quả thật không thể tưởng tượng được đó lại là cùng một người.

Hơn nữa hôm qua khi nhìn thấy Trương Huyền, ngay cả Thượng Bân, hắn ta cũng dám phản bác. Điều này làm Thẩm Bích Như thấy khó hiểu vô cùng. Từ lúc nào mà thiếu niên luôn ngại ngùng, tự ti kia lại có thể biến đổi nhanh như vậy?

- Mặc lão, tại sao hai chúng ta đều đến xem sách, nhưng chỉ có nàng ấy được vào còn ta lại không thể?Trương Huyền không biết được ý nghĩ của người này, nên đành bất lực phất tay nói.

Đều là lão sư giống nhau nhưng riêng hắn lại không được vào xem sách. Chết tiệt! Đây rõ ràng là phân biệt đối xử còn gì!

- Thẩm lão sư vào đó để học. Còn ngươi vào đó để làm gì, trong lòng ngươi tự hiểu lấy! Hừ, còn muốn ta phải nói trắng ra sao?

Mặc lão hừ lạnh.

- Bên trong chỉ toàn là sách. Ta vào đó còn có thể làm gì được nữa?

Trương Huyền lắc đầu cười khổ:

- Đương nhiên chính là để xem sách, tích lũy thêm kiến thức rồi!

- Tích lũy thêm kiến thức? Hừ!

Mặc Lão không vui hừ lạnh.Liên tục lật sách lung tung, ngay cả nhìn cũng không nhìn. Vậy mà nói là muốn học hỏi thêm? Mỗi bản công pháp ở đây đều là vật vô cùng quý báu, không thể đọc một lần là có thể nhớ hết được. Vậy mà ngay cả sao chép cũng không làm, nói gì đến hai chữ học tập kia?

- Mặc lão!

Ngay khi Trương Huyền đang tính tiếp tục giải thích, Thẩm Bích Như đứng bên cạnh chợt mỉm cười nói:

- Có thể lão sư Trương Huyền thật sự muốn vào đó để học. Ta nghĩ hay là cứ để hắn ta vào trong đi! Cứ đứng đây ngăn cản, để các lão sư khác nhìn thấy cũng không tốt lắm!

- Ừm! Nể tình Thẩm lão sư, hôm nay ta sẽ cho ngươi vào đó. Nhưng ta nói cho ngươi biết, muốn xem sách thì hãy xem cho đàng hoàng. Nếu như để ta phát hiện cngươi lại tùy tiện lấy đại sách, giả vờ đọc, vậy chờ xem ta dạy dỗ ngươi thế nào!

Mặc lão phất tay.

- Cám ơn.

Trương Huyền gật đầu, làm động tác tay bày tỏ sự cám ơn đối với Thẩm Bích Như, sau đó bước vào Tàng Thư Các.

- Hả?

Ban đầu, nàng còn nghĩ rằng sau khi giúp đỡ Trương Huyền, hắn ta chắc chắn sẽ nhân cơ hội đó trò chuyện với nàng vài câu. Ai dè đâu, sự thật lại trái ngược. Hắn chỉ cám ơn một tiếng rồi xoay người rời đi. Thẩm Bích Như kinh ngạc nhìn theo Trương Huyền.

Ở đây không tiện nói nhiều, vì vậy Thẩm Bích Như cũng nhanh chân theo sau Trương Huyền đi vào trong.
Nàng giúp Trương Huyền chỉ vì khi nãy lỡ buộc miệng nói ra mà chưa kịp suy nghĩ thôi, chứ không phải vì nguyên nhân đặc biệt nào khác. Do đó nếu đối phương không muốn nói chuyện với nàng thì cũng chẳng sao. Đúng lúc nàng cần sự yên tĩnh để đọc sách.

- Lần này đến Tàng Thư Các đã phiền phức như vậy. Lần sau khẳng định không có cách nào để vào trong xem sách nữa rồi!

Đứng trước kệ sách, Trương Huyền cũng không gấp gáp đọc sách mà đứng “vò đầu bứt tóc” suy nghĩ.

Hắn không biết tại sao Mặc lão lại không cho hắn vào. Nhưng chắc chắn việc này phải có liên quan gì đó đến việc hắn là lão sư tệ nhất trường!

Với cái thành tích tệ hại đó, dù đi tới chỗ nào cũng đều rất xấu hổ. Không chỉ riêng việc tuyển nhận học sinh mà ngay cả giữa những đồng nghiệp với nhau cũng có sự phân biệt đối xử rất lớn. Lần này may mắn nhờ có Thẩm Bích Như nói giúp, hắn mới có thể đi vào được. Vậy còn lần sau thì phải làm thế nào?

“Tàng Thư Các này cũng không lớn lắm. Nếu như mình đọc nhanh có lẽ chỉ cần một ngày là có thể xem hết sách rồi! Như vậy lần sau cũng không cần phải đến đây nữa!”

Trương Huyền chợt nghĩ. Ánh mắt hắn sáng lên vì vui mừng.

Nếu Mặc lão đã ngăn cản không cho hắn vào, vậy cùng lắm lần sau hắn không vào nữa thôi.

Một thư viện lớn như vậy, nếu đổi lại là người khác, cho dù có ở lại đây xem sách cả đời cũng chưa chắc có thể xem hết được. Thế nhưng hắn lại khác bọn họ. Dù đó là loại sách nào đi nữa, chỉ cần hắn lật một cái, Thiên Đạo Đồ Thư Quán sẽ tự động hình thành một quyển sách giống ý hệt trong đầu. Đã vậy còn được đánh dấu khuyết điểm rõ ràng.

Nếu hắn cố gắng lật thật nhanh, vậy việc nhớ hết một đống sách này vào đầu trong một ngày cũng không phải là không làm được!

Một khi đã thành công rồi, sẽ không cần đến đây tìm sách, không cần phải gặp rắc rối như vậy nữa!

- Bắt đầu!

Nghĩ là làm liền, Trương Huyền cũng không nói thêm gì nữa, nhanh chân đi thẳng đến giá sách ở hàng đầu tiên.

Hắn mặc kệ đó là sách gì, chỉ đưa tay lấy ra rồi lật xem một chút.

Rầm... rầm... rầm!

Giống trong dự đoán, Thiên Đạo Đồ Thư Quán khẽ hoạt động. Trong nháy mắt Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã hình thành mấy quyển sách giống y hệt mấy quyển mà hắn đang cầm trên tay.

- Ừm, cứ tiếp tục như vậy thôi!

Sau khi Trương Huyền phát hiện ra việc lấy cùng lúc mấy quyển sách vẫn có thể thành công, hắn cũng không trì hoãn nữa, tiếp tục đi về phía trước. Đi qua chỗ nào hắn cũng sẽ lấy ra vài ba quyển sách ở chỗ đó, tiếp theo nhanh chóng đọc lướt qua để Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể tổng hợp lại.

Cộp... Cộp... Xoẹt… xoẹt...!

Trong Tàng Thư Các liên tục vang lên tiếng bước chân cùng tiếng lật sách.

- Cái tên đáng ghét này còn bày đặt nói không phải là người mê danh lợi... Hừ giả vờ cho ai xem chứ?

Tuy Mặc lão đang đứng ngoài cửa. Nhưng từ khi Trương Huyền bước vào đó, hắn vẫn luôn quan sát người này rất kỹ. Lúc trước mặc dù cái tên khốn kiếp này chỉ tùy tiện xem vài cuốn nhưng ít ra cũng còn ra vẻ chuyên tâm được một chút. Hiện tại thì hay rồi. Hắn cầm một lúc mấy chục quyển sách, tùy ý xem lung tung. Thậm chí ngay cả tên sách cũng không nhìn kỹ đã vội vàng bỏ qua xem quyển khác.

Muốn làm cái gì đây?

Đọc sách chứ có phải lựa rau củ, cải trắng ngoài chợ đâu?

Thêm vào đó, nhìn kỹ tên những quyển sách Trương Huyền đã cầm qua, hắn càng cảm thấy tức giận đến choáng váng mặt mày.

- Cách trồng cây Tử Đằng, tóm tắt về mối quan hệ giữa nam và nữ, công pháp kết hợp âm và dương với nhau, cách luyện chế Bích Thanh Đan, Những điều cần chú ý khi luyện khí công...

Đủ loại sách khác nhau, loại nào cũng có.

Công pháp, võ kỹ, cách điều chế đan dược, tên các đan được bổ dưỡng... kể cả quan hệ nam nữ... Chỉ cần là sách, loại nào tên đáng ghét này cũng đều cầm qua xem.

Bất kỳ ai cũng phải có sở trường và khuyết điểm riêng. Khả năng mỗi người là có hạn, không thể nào đọc hết toàn bộ sách khi chưa hiểu rõ nó được. Vì vậy khi muốn đọc sách người ta phải lựa chọn thật cẩn thận. Cái tên nông nổi này thì ngược lại. Coi những quyển sách quý hiếm kia như đồ chơi mà tùy tiện lật đại. Đây không phải là tới quậy phá thì là làm gì?

- Nhất định là hắn tới đây để phá rối rồi! Chờ hắn ra tới nơi, ta phải dạy dỗ cho hắn ta một trận nhớ đời mới được.

Vẻ mặt Mặc lão khó coi, ông hừ lạnh một tiếng

Chương 29: Nàng bị điên à!

- Hả?

Giống với Mặc lão, Thẩm Bích Như cũng nghe được tiếng bước chân và lật sách liên tục của Trương Huyền. Lúc đầu nàng cũng nghĩ việc đó là bình thường thôi. Thế nhưng càng về sau nàng lại càng cảm thấy kỳ lạ.

Đọc sách cần phải chậm rãi đọc rồi suy nghĩ. Như vậy mới có thể tiếp thu được hết ý nghĩa của nó. Đâu có ai đọc sách mà lại nhanh như vậy được?

Thẩm Bích Như nghi ngờ. Nàng không nhịn được đi đến chỗ Trương Huyền xem thử.

Khi đã đến gần, Thẩm Bích Như nhìn thấy Trương Huyền đang đứng ở giá sách hàng thứ nhất. Hắn ta đang mở ra một quyển sách. Sau khi nhìn lướt qua một lần hắn liền bỏ xuống, tiếp tục cầm quyển sách khác lên xem lướt qua. Bộ dạng hắn không giống đọc sách, mà giống đang tìm kiếm thứ gì đó.

- Chẳng lẽ Mặc lão không cho hắn vào là vì chuyện này?

Nhìn một lát, thấy Trương Huyền vẫn luôn tiếp tục làm như vậy, không hề có ý định dừng lại, Thẩm Bích Như cảm thấy hơi chán nản.

Ban nãy bởi vì nàng thấy thiếu niên trước mặt đã thay đổi, khác hơn rất nhiều so với trước kia nên nhịn không được lên tiếng nói giúp hắn. Mục đích của nàng rất đơn giản, chính là để tạo điều kiện cho hắn được học giỏi hơn một chút, thoát khỏi tình huống khó khăn, xấu hổ lúc trước.

Nhưng nằm mơ nàng cũng không ngờ rằng, cái tên kia đi vào thư viện không phải để học, mà là để tìm đồ!

Ở Tàng Thư các này mỗi ngày có không biết bao nhiêu lão sư đến đây để đọc sách. Nên chắc chắn ngoài sách ra ở đây chẳng có đồ vật nào quý giá cả. Lật sách xem lung tung thế này chính là một loại hành vi sỉ nhục, thiếu tôn trọng đối với Tàng Thư các.

Đồ đáng ghét!

- Không chừng bởi vì hắn đã sớm biết hôm nay mình sẽ đến đây, thế nên mới đứng chờ sẵn ở chỗ này. Sau đó cố ý tạo ra tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của mình... Hừ, làm như vậy còn khiến mình chán ghét hơn!

Trong nháy mắt, Thẩm Bích Như gần như đã mất hết thiện cảm với Trương Huyền.

Thẩm Bích Như vốn là một người xinh đẹp nên nàng đã quá quen với việc người khác dùng đủ loại cách khác nhau để lấy lòng và thu hút sự chú ý của nàng. Do đó nàng mới cho rằng Trương Huyền không phải đến đây để đọc sách, mà để thu hút nàng đến chỗ hắn, để nàng nghĩ hắn là một người siêng năng chăm chỉ, để nàng phải thay đổi cách nhìn về hắn.

Hừ, có lẽ hắn ta không biết, loại người chuyên giả vờ, ra vẻ như hắn là loại người Thẩm Bích Như nàng ghét nhất.

Lại nhìn thêm một lát nữa, nàng càng chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình.

Nếu hắn thật sự muốn đọc sách, làm sao có thể đọc lung tung hết quyển này đến quyển kia như vậy được? Hơn nữa, tốc độ đọc nhanh như vậy, ngay cả tiêu đề sách bên ngoài còn không biết đã có thể nhìn thấy rõ chưa, chứ đừng nói chi đến nội dung bên trong.

- Hừ!

Gương mặt xinh đẹp của Thẩm Bích Như lúc này mang đầy vẻ tức giận. Nàng bước thêm vài bước đến trước mặt Trương Huyền, sau đó cất tiếng hỏi:

- Trương lão sư, ngươi đang làm gì vậy?

- Đọc sách!

Trương Huyền vẫn chưa nhận ra hành động của mình đã vô tình khiến cho người khác hiểu lầm và gắn cho hắn cái mác là giả vờ, ra vẻ học thức. Hắn trả lời nhưng vẫn không ngẩng đầu lên nhìn đối phương.

- Đọc sách sao? Hừ!

Thẩm Bích Như nghe vậy liền hừ lạnh, gương mặt trắng nõn, thuần khiết kia hiện lên vẻ lạnh lùng:

- Nếu ngươi nghĩ rằng làm như vậy là rất đẹp trai và sẽ có thể thu hút được sự chú ý của ta, như vậy ngươi đã sai lầm to rồi. Hãy lo bỏ cái ý nghĩ trẻ con ấy đi! Thẩm Bích Như ta không phải là người ngu ngốc và dễ dàng bị ngươi lừa gạt bởi ba cái trò đó. Nếu ngươi còn tiếp tục làm như vậy nữa sẽ chỉ càng khiến ta chán ghét thêm thôi!

- Ồ, thế à? Ta biết rồi!

Trương Huyền vẫn tiếp tục lật sách.

Hắn tính nội trong ngày hôm nay sẽ cố gắng sao chép hết sách trong Tàng Thư các vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Chỉ có một ngày hôm nay thôi, thời gian quá gấp. Hắn cũng không rảnh để nói chuyện với người khác.

Với lại theo hắn thấy, đối phương cũng chỉ đang “tự cho mình là đúng” thôi, đâu có liên quan gì tới hắn?

Phải, Thẩm Bích Như rất xinh đẹp. Nhưng xinh đẹp thì sao chứ? Kiếp trước, khoa học kỹ thuật hiện đại, hắn cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều nữ nhân xinh đẹp rồi. Chỉ cần mở máy tính lên là đã có thể nhìn thấy rất nhiều mỹ tử với những nét đẹp khác nhau. Không chỉ đẹp bọ họ còn biết được rất nhiều thứ như ca hát, đánh đàn, thổi sáo,... Thẩm Bích Như chỉ là một người đẹp lạnh lùng, không có gì thú vị khiến hắn để ý cả!

Hắn cũng không phải người rảnh rỗi đến nỗi đi làm những việc thế này để thu hút sự chú ý của nàng.

- Nếu đã biết thì mời ngươi nhanh chóng rời khỏi Tàng Thư các. Đừng ở chỗ này làm chuyện vô ích nữa!

Thấy Trương Huyền còn chưa chịu ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục giả vờ, Thẩm Bích Như tức giận xoay người giơ tay làm ra động tác mời hắn đi về.

Cộp... cộp... cộp!

Nghe thấy tiếng bước chân rời đi của Trương Huyền, Thẩm Bích Như liền gật đầu hài lòng.

- Như vậy còn tạm được. Coi như hắn cũng biết điều...

Thấy Trương Huyền đã đi, Thẩm Bích Như liền xoay người. Nàng tính nghiên cứu tiếp quyển sách còn đang đọc giữa chừng lúc nãy. Nhưng chưa đi được bao xa đã nghe tiếng lật sách vang lên lần nữa.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt!

Quay đầu nhìn lại, nàng thấy Trương Huyền vẫn chưa đi mà đang đứng lật sách ở một kệ sách khác.

- Ngươi...

Thẩm Bích Như tức giận đến muốn điên lên.Rốt cuộc làm thế nào hắn mới chịu dừng lại đây?

Nàng đã nói rồi. Làm như vậy chỉ khiến nàng ghét thêm thôi. Vậy mà hắn vẫn không chịu ngừng lại. Chẳng lẽ làm vậy vui lắm sao?

Nghĩ đến đây, nàng lại đi đến trước mặt Trương Huyền lần nữa, đôi mắt đen nhánh xinh đẹp kia nhìn Trương Huyền với vẻ ghét bỏ:

- Lời ta nói ngươi không nghe thấy sao? Ngươi càng như vậy chỉ càng khiến ta ghét ngươi nhiều hơn thôi, chứ không phải là thích!

- Nàng bị điên à?

Thấy Thẩm Bích Như lại tiếp tục đuổi theo, Trương Huyền cũng nhịn không được nữa liền nói.

- Nàng xem sách của nàng, ta xem sách của ta, có liên quan gì với nhau đâu chứ? Nếu như nàng rảnh rỗi đến nỗi không có chuyện gì làm, cứ chạy đến đây nói với ta, vậy không bằng nàng tránh qua một bên ngồi vẽ vòng tròn một mình đi. Đừng đứng đây làm phiền ta nữa!

Gái đẹp hắn cũng đã thấy rất nhiều, cần gì phải giả vờ chứ!

- Ngươi...

Không nghĩ tới Trương Huyền sẽ nói ra những lời thế này, Thẩm Bích Như cảm thấy hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa là bị hắn làm tức chết rồi.

Nàng là ai kia chứ?

Nàng không chỉ là người đẹp nhất Hồng Thiên học viện, mà còn là một lão sư nổi tiếng, có tài năng, có sắc đẹp. Ở học viện này tất cả các học sinh và lão sư đều xem nàng là nữ thần của họ. Đứng trước mặt nàng, có ai mà không cố gắng hết sức để lấy lòng nàng kia chứ. Ngay cả nói chuyện lớn tiếng một chút bọn họ cũng không dám, vì sợ làm mất lòng nàng.

Thế nhưng cái tên Trương Huyền này thì sao? Hắn lại dám nói nàng điên?

Còn bảo nàng tránh qua một bên ngồi tự kỉ một mình, vẽ vòng tròn sao?

Nàng là một thục nữ (1) mà dám bắt nàng ngồi một góc vẽ vòng tròn. Hừ, vẽ cái đầu nhà hắn!

Thẩm Bích Như cảm thấy khó chịu trong lồng ngực. Nàng tức giận đến nỗi hô hấp cũng thấy khó khăn.

Cộp... cộp... Xoẹt... xoẹt!

Gương mặt xinh đẹp của Thẩm Bích Như đỏ lên vì tức giận. Nàng đang định quát lớn bảo đối phương nhanh chóng đi ngay, nàng lại chợt phát hiện, sau khi nói xong Trương Huyền đã đi đến kệ sách khác, tiếp tục lật sách ra xem, mà không hề liếc nhìn nàng thêm lần nào nữa.

- Được, được lắm! Có giỏi thì ngươi cứ tiếp tục ra vẻ đi! Để coi ta sẽ vạch trần bộ mặt giả dối của ngươi thế nào!

Thẩm Bích Như cắn răng, nàng giậm chân một cái thật mạnh để phát tiết sự tức giận trong lòng.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên nàng bị một nam nhân nói như vậy!

Được lắm, không phải hắn muốn ra vẻ tri thức sao? Vậy nàng sẽ ở thư viện chờ hắn. Để nàng xem hắn có thể giả vờ được bao lâu. Chờ đến lúc hắn không thể giả vờ được nữa, nàng sẽ vạch trần hắn, để hắn biết thế nào là mất mặt, xấu hổ.

Nghĩ như thế nên Thẩm Bích Như không đi theo Trương Huyền nữa, tức giận đi tìm quyển sách mình muốn đọc. Nàng cầm nó đến một góc khác của căn phòng, chậm rãi ngồi xuống sao chép lại.

Đáng lẽ ra hôm nay tâm trạng nàng rất tốt. Cũng vì vậy mà nàng mới tới thư viện dự định học thêm một lát, bổ sung thêm kiến thức. Thế nhưng có nằm mơ nàng cũng không nghĩ tới, đến đây lại gặp phải cái tên Trương Huyền đáng ghét kia.Vừa sao chép, Thẩm Bích Như vừa nhìn sang hướng Trương Huyền.

Chỉ thấy thiếu niên kia vẫn như cũ, nhanh tay lật hết quyển sách này đến quyển sách khác xem sơ qua. Hắn hầu như không bỏ sót quyển sách nào cả. Chỉ cần là sách ở Tàng Thư các đều sẽ bị hắn lật qua một lần.

- Hừ! Để ta xem ngươi có thể ra vẻ đến khi nào!

Sau khi bị Trương Huyền mắng cho một trận, Thẩm Bích Như cũng đã bình tĩnh lại. Nàng không còn ý định muốn xông lên đánh với đối phương một trận nữa mà thay vào đó nàng chỉ ngồi từ từ sao chép sách, chờ đến lúc Trương Huyền không thể kiên trì giả vờ đọc được nữa.

Thế nhưng có một việc rất khó hiểu. Từ giữa trưa đến tối, Trương Huyền vẫn luôn duy trì với tốc độ đọc sách như vậy, vẫn lặp lại động tác lật sách như thế từ giá sách ở hàng thứ nhất đến giá sách ở các hàng khác mà không hề có ý định dừng lại. Hắn cứ liên tục đi xem hết giá sách này đến giá sách khác mà không ngừng nghỉ một phút giây nào!

Đợi ở đây đã sáu, bảy tiếng đồng hồ, cái tên khó ưa kia vẫn chưa chịu dừng lại, Thẩm Bích Như cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Nếu như hắn ta thật sự muốn thu hút sự chú ý của nàng, khi nãy lúc nàng đã nói rõ ràng với hắn, hắn phải lập tức dừng lại mới đúng. Chứ tại sao lại tiếp tục đọc sách như vậy được? Lại có thể kiên trì đọc trong thời gian dài như vậy?

- Hay là đầu óc hắn không được bình thường? Luyện công luyện đến nỗi tẩu hỏa nhập ma, bị điên luôn rồi sao?

Đột nhiên, trong đầu Thẩm Bích Như nghĩ đến một vấn đề.

Nghe nói những người bị tẩu hỏa nhập ma sẽ có rất nhiều hành vi không bình thường. Chẳng lẽ việc Trương Huyền liên tục lật sách chính là vì lý do này?

Ngay lúc Thẩm Bích Như đang suy nghĩ hết nguyên nhân này đến nguyên nhân khác về hành động không bình thường của Trương Huyền, hắn cũng đã lật xong quyển sách cuối cùng của thư viện và dừng lại.

- Có thật nhiều kiến thức!

Liên tục sáu, bảy canh giờ không ngừng nghỉ, cuối cùng Trương Huyền cũng đã xem hết sách trong Tàng Thư các.

Thông qua Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn không chỉ có thể sao chép lại hết tất cả các quyển sách ở đây, còn có thể biết được ưu điểm và khuyết điểm của mỗi loại. Từ sách công pháp đến sách võ kỹ, sách luyện đan được, luyện khí công, cách lập trận pháp... tất cả đều được tổng hợp lại rất đầy đủ và chi tiết.

- Triệu Nhã có cơ thể thuần âm, vậy tốt nhất nên luyện quyển này. Nhưng mà trước lúc dạy, mình cũng cần phải chuẩn bị trước một chút...

Sau khi sao chép hết tất cả sách trong Tàng Thư các vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán, cuối cùng Trương Huyền đã hiểu ra nên làm thế nào để giải quyết vấn đề trên cơ thể Triệu Nhã. Hắn nhẹ nhàng thở ra. Bây giờ hắn đã hiểu được những khuyết điểm của tầng ba hắn đã tu luyện lúc trước là gì. Bây giờ chỉ cần tốn chút thời gian tu luyện lại từ đầu, võ công của hắn nhất định sẽ trở nên hoàn mỹ, không còn một khuyết điểm nào.

- Ọc... ọc... ọc!

Làm xong xuôi hết mọi việc, Trương Huyền mới phát hiện ra trời đã tối. Sau một thời gian đọc sách dài như vậy, hắn đã sớm đói bụng.

Lắc đầu vài cái, Trương Huyền đi về phía cửa. Vừa bước được vài bước hắn liền nhìn thấy Thẩm Bích Như đang đứng phía trước lạnh lùng nhìn hắn.

Hắn đã đứng lật sách đến sáu, bảy tiếng đồng hồ, vậy mà nữ nhân này còn chưa chịu đi sao?

Hắn cũng không muốn để ý đến loại người “tự cho mình là đúng” này, vì thế nhanh chóng bước chân ra khỏi Tàng Thư các.

- Đứng lại cho ta!

Vừa đi đến cửa, Trương Huyền liền nghe thấy tiếng hét lớn từ Mặc lão.

Bây giờ sắc mặt Mặc lão vô cùng kém. Cơn tức của hắn giống như một cơn lốc xoáy mạnh mẽ, bất cứ lúc nào cũng có thể cuốn trôi Trương Huyền.

Hắn đã nhịn Trương Huyền rất lâu rồi!

Hiện tại trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Đó là người này đang phá rối!

- Mặc lão!

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Hừ, lão sư Trương Huyền!

Mặc lão giận đến tái mặt, cố ý nhấn mạnh từng chữ. Nét mặt hắn lạnh lùng:

- Ngươi đến Tàng Thư các này không phải để học mà là để phá rối thôi! Kể từ hôm nay trở đi, Tàng Thư các này sẽ không chào đón ngươi nữa. Nếu như ngươi còn dám tới đây, ta nhất định sẽ đánh gãy chân ngươi!

- Phá rối? Mặc lão, sao lão lại có thể nói như vậy? Ta vẫn luôn chuyên tâm đọc sách, sao bây giờ lại thành phá rối rồi?

Mặc dù nhờ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn đã tạo ra một kho tàng sách giống như của Tàng Thư các, không cần phải đến đây nữa. Thế nhưng khi nghe Mặc lão nói như thế, Trương Huyền vẫn cảm thấy khó chịu vô cùng.

Người khác tới chính là đọc sách, tại sao hắn tới lại trở thành phá rối chứ?

Đây là lý luận kiểu gì vậy?

Cái lão nhân này cũng thật là... quá vô lý rồi!

(1) Thục nữ: Người con gái đẹp và thùy mị.

Chương 30: Thẩm Bích Như kinh ngạc

- Chuyên tâm đọc sách sao?

Mặc lão tức giận. Hắn có cảm giác sắp tức đến phát điên luôn rồi:

- Không chịu ghi chép, không suy ngẫm, chỉ biết xem qua loa hết quyển này đến quyển kia. Ngươi nói thử xem, có ai mà đọc sách giống ngươi vậy không?

- Chẳng lẽ lúc nào đọc sách cũng phải sao chép hay suy ngẫm mới gọi là đọc sách sao?

Bấy giờ Trương Huyền mới hiểu được tại sao đối phương lại giận dữ như vậy. Hắn cảm thấy có chút dở khóc dở cười (1).

Kiếp trước hắn là một nhân viên quản lý thư viện, công việc cũng giống với Mặc lão. Thế nhưng chỉ cần có thẻ mượn sách, bất cứ ai cũng có quyền được vào thư viện. Ở trong đó muốn đọc sách kiểu nào cũng được. Thậm chí đi ngủ, ăn cơm ở đó cũng chẳng ai cản. Miễn là đừng làm mấy việc xấu như giết người, phóng hỏa là được rồi.

Hắn cứ tưởng Mặc lão khó chịu với hắn là vì chủ nhân thân thể này lúc trước thi kiểm tra giáo viên quá kém. Mất cả nửa ngày hắn mới biết được nguyên nhân là như vầy.

- Những quyển sách ở đây đều là do các bậc tiền bối (2) đã hao tốn rất nhiều công sức, tiền bạc mới có được. Mỗi một quyển sách đều chứa đựng tâm huyết (3) của bọn họ. Nếu như ngươi không muốn học thì đừng có đụng vào những quyển sách này nữa! Người xem sách tùy tiện như ngươi, nếu không phải đến để phá rối thì để làm gì?

Mặc lão phất tay.

- Ta... Được thôi, nếu như lão đã nghĩ ta là hạng người chuyên phá rối thì thôi... tùy lão.

Tính giải thích một câu, nhưng sau một lúc suy nghĩ, Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

Chuyện về Thiên Đạo Đồ Thư Quán hắn dĩ nhiên không thể nói ra. Mà nếu như vậy thì hoàn toàn không có cách nào để giải thích về chuyện hắn lại lật sách lung tung như vậy.

Dù sao từ nay trở đi cũng không cần phải tới đây nữa. Hắn cũng không cần phải giải thích nhiều làm gì cho mệt. Với lại thanh danh của hắn cũng đã kém sẵn rồi, nếu thêm một cái tội danh nữa cũng chẳng sao.

- Hừ, biết thừa nhận là tốt! Cút đi!

Thấy Trương Huyền nhận tội, Mặc lão ghét bỏ phất tay đuổi hắn.

- Tạm biệt!

Đang muốn rời đi thì bỗng nhiên có một bóng người chợt phóng tới gần. Một mùi thơm mát theo làn gió truyền vào mũi Trương Huyền. Nhìn kỹ lại, hắn thấy Thẩm Bích Như đang đứng trước mặt hắn ngăn cản:

- Khoan đã!

- Gì nữa đây?

Trương Huyền bất đắc dĩ nhìn nàng:

- Nàng xem sách của nàng, ta xem sách của ta. Ta cũng đâu có làm phiền nàng đọc sách.

- Hừ!

Những người khác bị nàng ngăn lại, chắc chắn sẽ vui sướng đến nhảy cẫng lên. Tên đáng ghét này thì ngược lại. Cái vẻ mặt phiền chán của hắn khiến nàng thấy bực mình. Nàng nhíu mày nói:

- Không phải chuyện này. Không phải ngươi mới vừa nói ngươi vào đó để đọc sách sao? Đã xem lâu như vậy, ít nhất cũng phải nhớ được vài cái chứ!

- Ý nàng là sao?

Không biết nữ nhân này lại muốn bày trò gì đây, Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Rất đơn giản. Vừa rồi ta có thấy ngươi xem qua quyển “tám phương pháp luyện đan”. Quyển sách này ta có vài chỗ không hiểu muốn nhờ ngươi giải đáp giúp ta. Đều là lão sư với nhau, chắc ngươi cũng sẽ không từ chối đâu nhỉ?

Thẩm Bích Như nói.

Kỳ thật ý nghĩ của nàng rất đơn giản. Chẳng phải Trương Huyền chỉ giả vờ xem sách sao?

Như vậy nếu như nàng cố ý đặt câu hỏi, chắc chắn hắn sẽ không thể trả lời được. Mà như vậy có thể vạch trần lời nói dối của hắn rồi!

- Tám phương pháp luyện đan?

Tinh thần Trương Huyền khẽ động. Một quyển sách liền xuất hiện trong đầu. Mới nãy đúng là hắn có xem qua quyển sách này.

- Có gì không hiểu nàng cứ hỏi đi. Ta sẽ giúp nàng giải đáp. Nhưng mà ta còn muốn về nhà ăn cơm nữa, nên không có nhiều thời gian đâu. Vì vậy nàng hỏi nhanh đi...

- Ngươi...

Nắm chặt tay, Thẩm Bích Như tức đến nỗi suýt ngất xỉu luôn rồi.

Giọng điệu này của đối phương thật giống như kiểu nàng là một học sinh, đang nhờ lão sư như hắn chỉ dạy vậy.

Thứ nhất, nàng là một mỹ nữ. Thứ hai, nàng là lão sư giỏi của học viện, cũng là một lão sư nổi tiếng! Nàng hỏi hắn chính là để kiểm tra kiến thức của hắn, làm sao hắn có thể nói kiểu như nàng đang học hỏi kiến thức của hắn vậy?- Làm cái gì cũng phải có trước có sau. Không phải ai cũng là người toàn diện.

Tuy trong học viện cũng có rất nhiều lão sư thảo luận và học hỏi lẫn nhau. Thế nhưng một lão sư kiểm tra được điểm không như Trương Huyền có tư cách gì để nàng học hỏi chứ?

Cố nén tức giận, Thẩm Bích Như nhìn qua:

- Ta thấy trên đó có viết “thuốc tản ra khắp nơi thì khó kết tụ thành đan! Thuốc ngưng tụ trên bếp lửa sẽ có màu vàng!”. Câu nói này có chút kỳ lạ, cũng có chút khó hiểu. Không biết Trương lão sư có thể giải đáp giúp ta hay không?

Lúc nói đến hai chữ “giải đáp”, Thẩm Bích Như nghiến răng thật mạnh.

Nàng là ai chứ? Là nữ thần trong mắt mọi người. Hừ, nếu như không phải vì vạch trần bộ mặt của Trương Huyền, còn lâu nàng mới mở lời hỏi một tên vô dụng như hắn.

- Với cái trí nhớ kém cỏi này của nàng mà còn muốn hỏi thêm vấn đề...

Không nghĩ tới đối phương lại nói sai, Trương Huyền nhếch miệng:

- Câu này phải nói là “thuốc ngưng tụ trên bếp lửa thì khó kết tụ thành đan! Thuốc phân tán khắp nơi thì đan có màu vàng!”. Ý của câu này rất đơn giản. Đó là khi luyện chế đan dược, thuốc bột, thuốc nước, nếu như để chúng ngưng tụ thành viên trong bếp lửa, viên thuốc này sẽ không còn đầy đủ công dụng vốn có nữa, hoặc cũng có khả năng sẽ không thể luyện thành đan dược được! Ngược lại nếu như nó có thể phân tán ra hoàn toàn, sau đó mới kết tụ lại, vậy đan dược mới có thể thành công. Cái này cũng giống như lòng đỏ trứng vậy!

Tinh thần khẽ động, Trương Huyền xem lại tất cả quyển sách đã sao chép từ Tàng Thư các trong đầu, sau đó nhanh chóng nói ra phương pháp luyện đan. Chỉ có chút kiến thức như vậy, làm khó người khác còn có thể, muốn làm khó hắn thì không thể nào!

Đã vậy đối phương còn nói sai kiến thức nữa chứ? Trình độ thế này cũng quá kém rồi!

- Thế nào? Không trả lời được sao? Hả... ngươi vừa nói cái gì?

Cứ tưởng Trương Huyền sẽ không đáp lại được. Thế nhưng có nằm mơ nàng cũng không thể ngờ, hắn vậy mà lại có thể trả lời nhanh và lưu loát đến thế. Thẩm Bích Như không hề nghĩ đến trường hợp này, thế nên nàng vô cùng kinh ngạc, trừng mắt nhìn Trương Huyền.

Ban nãy nàng cố tình nói sai, mục đích là để thử Trương Huyền. Theo suy nghĩ của nàng, khi nãy ở Tàng Thư các, cái tên đáng ghét kia chỉ cố ra vẻ mà thôi, chứ chưa hề đọc một quyển sách nào cả. Vậy nên nếu nàng nói đại nội dung trong một quyển sách nào đó, khẳng định hắn sẽ không biết được.

Sau đó nàng sẽ nói ra sự thật rằng nàng đã cố ý nói sai để vạch trần Trương Huyền, khiến hắn phải mất mặt và xấu hổ trước mọi người!

Thế nhưng ai ngờ... nàng đã tính sai rồi. Hắn không chỉ nhìn ra chỗ sai mà còn có thể giải đáp một cách đầy đủ như vậy.

Cái này... làm sao có thể?

Chẳng lẽ chỉ mới lật qua loa vài trang, cái tên kia đã có thể nhỡ kỹ được hết nội dung của “tám phương pháp luyện đan” sao?

Không hợp lý chút nào!

Cái tên khó ưa đó ngay cả bài kiểm tra giáo viên cũng chỉ thi được có không điểm, làm sao có thể hiểu được hết ý nghĩa của một quyển sách cao cấp như luyện đan chứ?

- Được rồi, còn câu hỏi gì nữa không?
Xoa cái bụng xẹp lép vì đói của mình, Trương Huyền liền hối thúc.

- Có!

Thẩm Bích Như nhìn Trương Huyền khẽ nói:

- Còn có một câu ta cũng không hiểu rõ lắm. Đó là “vàng đốt trong lửa, không ngâm không tan!”.

Nói xong Thẩm Bích Như liền đắc ý nhìn Trương Huyền. Nàng đang chờ đến lúc hắn không thể trả lời được.

Vừa rồi nàng hỏi về luyện đan, còn đây là thuật ngữ trong luyện khí. Câu nói này nàng đã từng nhìn thấy trong một quyển sách cổ, nghiên cứu hơn một tháng vẫn không hiểu rõ. Cho đến khi gặp được một vị đại sư luyện khí, sau khi hỏi hắn mới có thể hiểu ra được hết ý nghĩa của nó.

Thật ra lúc đầu nàng chỉ muốn làm khó Trương Huyền một chút thôi, cho hắn biết hậu quả của việc đắc tội nàng là gì. Nào ngờ hắn lại có thể giải thích được rõ ràng về nội dung “tám phương pháp luyện đan” như vậy.

Điều này đã kích thích tính háo thắng trong con người nàng. Thế nên nàng mới ra một đề thật khó để hắn không thể trả lời được.

- Cái này...

Mặc lão đang đứng kế bên cũng cảm thấy rất kinh ngạc khi Trương Huyền có thể trả lời được câu hỏi thứ nhất của Thẩm Bích Như. Thế nhưng hắn chỉ kinh ngạc chứ chưa phải khiếp sợ.

Tám phương pháp luyện đan chính là phương pháp luyện đan cơ bản của người mới bắt đầu học, cũng giống với Hồng Thiên Cửu Trọng quyết. Bởi vậy dù hắn không học luyện đan cũng có thể biết được chút ít.

Đến khi Thẩm Bích Như hỏi ra vấn đề thứ hai, hắn mới ngạc nhiên và sửng sốt. Bởi lẽ ngay cả hắn cũng không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào.

- Vàng đốt trong lửa, không ngâm không tan?

Ngay tại lúc hai người kia đều nghĩ Trương Huyền không thể trả lời được, hắn lại lắc đầu, nhìn Thẩm Bích Như như nhìn một kẻ ngốc.

- Câu này có gì khó hiểu đâu! Ý nói khi luyện khí, đầu tiên phải thiêu đốt tất cả các loại vật phẩm trong lửa, luyện thật kỹ để tạp chất của chúng bị loại bỏ hoàn toàn. Như vậy khi tập luyện mới có hiệu quả tốt được! Làm phiền nàng sau này hỏi những câu khó hơn một chút. Những kiến thức đơn giản thế này, chỉ cần xem nhiều sách đã có thể hiểu được rồi!

- Cái này...

Thẩm Bích Như run rẩy.

Vấn đề này nàng đã phải hỏi qua rất nhiều người mới có thể hiểu được. Vậy mà Trương Huyền lại có thể trả lời dễ dàng như vậy. Điều này...

Không riêng gì cô, Mặc lão đang đứng kế bên cũng vô cùng khiếp sợ.

Ngay cả hắn cũng không thể trả lời được vấn đề này. Vậy mà đối phương lại có thể bình thản đáp lại... Chẳng lẽ khi nãy người này thật sự xem sách, mà không phải là tùy tiện lật lung tung sao?

- Lão sư Trương Huyền, câu trả lời này của ngươi không đúng rồi. Ta nhớ có một quyển sách tên là “tạp nghi luận”, nội dung nó giải thích hoàn toàn khác với lời ngươi đã nói. Trong sách ghi là phải hòa tan đan dược vào các vật phẩm kim loại trong lần đầu tiên luyện khí, nếu không sau này không thể hòa tan được!

Trong lòng Mặc lão vẫn còn chút nghi ngờ, vì vậy hắn mở miệng hỏi.

- Lão nhớ lầm rồi. Trong “tạp nghi luận” không có câu này. Cũng không có câu nào gần giống như vậy. Nhưng lời lão nói gần giống với một câu trong quyển “tạp thuyết luận” của Liễu Trạch tiền bối. Có điều nó là “đốt vàng với đan, không ngâm không tan” chứ không phải “vàng đốt trong lửa”.

Trương Huyền phất tay.

Trương Huyền cũng không biết rằng hai người kia đang cố ý thử hắn. Hắn còn tưởng đối phương thật sự không nhớ rõ, thế nên tiếp tục nói:

- À, quyển sách đó được sắp xếp ở một góc vắng ít người trong Tàng Thư các, trên giá sách thứ chín. Câu nói của lão được ghi ở trang 49! Còn câu hỏi của Thẩm lão sư ban nãy, nếu như nàng không tin giải thích của ta có thể xem qua quyển sách “Ba bí quyết luyện khí trên lửa” của Đỗ Khúc tiền bối. Quyển này nằm trên giá sách thứ mười lăm. Lời giải thích được ghi ở trang 24!

- Để ta đi xem thử!

Thẩm Bích Như nghi ngờ nhìn Trương Huyền, sau đó nàng vội vã đi vào Tàng Thư các. Một lát sau trở lại trong tay nàng đã có hai quyển sách. Chính là “tạp thuyết luận” và “ba bí quyết luyện khí trên lửa”. Lúc lật đến trang Trương Huyền nói, cả người nàng liền run rẩy, suýt chút nữa là ngất xỉu tại chỗ.

Cái này... cùng lời Trương Huyền nói lại giống nhau như đúc, không sai một chữ!

Không chỉ nhớ kỹ câu nói mà ngay cả đến tên sách, vị trí, số trang, hắn đều có thể nhớ rõ?

Đây là thật hay giả đây?

(1) Dở khóc dở cười: Tình huống trớ trêu, oái ăm khiến người ta không biết nên vui hay buồn.

(2) Tiền bối: Những người ở thế hệ trước.

(3) Tâm huyết: Chân thành, nhiệt tình, tận lực làm việc gì đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau