THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2591 - Chương 2595

Chương 2591: Ta dẫn ngươi đi (2)

Bên này, Trương Huyền giúp Bích Hồng Âm phá rồi lại lập, xung kích Nhập Hư cảnh đỉnh phong, bên kia trên mặt đám người Viên Hiểu tràn đầy hâm mộ. Bất quá thời gian hâm mộ không dài, liền nghe thanh âm của Vân Liên Hải vang lên:

- Hình như tiên hạc... đang rơi xuống!

Đám người Lạc Huyền Thanh cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện, Thất Thải Thiên Hạc mới vừa rồi còn phi hành vững vàng, giờ phút này quả nhiên lảo đảo rơi xuống dưới.

- Là rơi xuống, chẳng qua tốc độ không nhanh, không có việc gì!

Lạc Huyền Thanh gật đầu, lời còn chưa dứt, liền thấy tiên hạc đột nhiên duỗi thẳng cổ, con mắt trừng sắp lồi ra, cổ nghiêng một cái, đầu lưỡi ngậm ở bên khóe miệng.

Hôn mê bất tỉnh.

- Cái này...

Khóe miệng đám người Lạc Huyền Thanh co giật.

Bọn họ đều là cường giả Thánh Vực, tọa kỵ rơi xuống, cũng có thể phi hành, sẽ không thụ thương, nhưng hai người các ngươi không thể động tác nhỏ một chút sao?

Nhìn xem, hạc cũng không chịu nổi!

Nếu nó thật xảy ra vấn đề, còn làm sao về Thánh tử điện? Vội vàng ra tay, nâng tiên hạc cùng đám người lên, chậm rãi rơi trên mặt đất.

Bên kia Trương Huyền cùng Bích Hồng Âm như còn không biết tiên hạc đã rơi xuống, vẫn mặt đối mặt đánh đàn.

Tiên hạc nằm dưới đất, nghe được tiếng đàn, trong hôn mê lần nữa co quắp mấy lần, trong miệng không ngừng phun ra bọt mép, tựa như bị lấy roi đánh thi thể.

Ầm ầm!

Đang lo lắng có nên khuyên can hay không, để bọn hắn không nên tiếp tục, chừa cho tiên hạc chút đường sống, liền nghe Bích Hồng Âm hét dài một tiếng, khí tức trên người đâm thủng bầu trời, tu vi giam cầm ở Nhập Hư cảnh hậu kỳ, trong nháy mắt đánh vỡ!

- Nhập Hư cảnh đỉnh phong? Thật đúng là đột phá... Vừa vặn năm phút đồng hồ!

Mọi người nhìn nhau, con mắt của Viên Hiểu cùng Vân Liên Hải trợn tròn. Từ lúc Trương sư nói năm phút giúp đối phương đột phá, sau đó đọc sách, đánh đàn, nói phức tạp, trên thực tế... không nhiều không ít, vừa vặn năm phút! Cái này... Tính toán quá chính xác a!

- Được rồi!

Gảy ra tiếng đàn cuối cùng, Trương Huyền thu đàn ngọc vào trữ vật giới chỉ, thở ra một hơi đứng dậy. Lúc này mới từ trong ý cảnh đặc thù, khôi phục lại, sửng sốt một chút, nhịn không được cau mày:

- Ừm? Sao chúng ta lại ở trên mặt đất?

Vừa rồi đánh đàn đi vào cảnh giới vong ngã, không có phát giác, không phải ở trên lưng hạc sao? Làm sao rơi xuống đất?

- Ngươi xem tiên hạc một chút liền biết!

Thấy vẻ mặt hắn mê man, Lạc Huyền Thanh im lặng chỉ. Trương Huyền vội vàng quay đầu, sau đó nhìn thấy tiên hạc duỗi ra đầu lưỡi, hai chân xuội lơ, thỉnh thoảng run rẩy một hai cái, vậy mà có chút giống nhạc khúc hắn vừa tấu, cho dù choáng, cũng duy trì tiết tấu.

- Quả nhiên rất hiểu âm nhạc!

Trương Huyền khen ngợi:

- Người hiểu ta, chỉ có tiên hạc!

- ...

Mọi người.

- Trương sư, tu vi của ta cũng đến bình cảnh, ngươi xem có thể chỉ điểm cho ta một chút hay không?

- Ta cũng kém một chút...

...

Bích Hồng Âm đột phá, để Viên Hiểu, Vân Liên Hải đỏ mắt, nhao nhao đi tới.

Lúc đầu Trương Huyền không muốn giúp, nhưng khi thấy hai gia hỏa này đưa tới đồ tốt, tất cả đều không kém trận kỳ bát tinh, rầu rĩ hồi lâu, liền vui vẻ đồng ý.

Tu vi Vân Liên Hải thấp nhất, hơn nữa sức chiến đấu không mạnh, đột phá tương đối dễ dàng, Viên Hiểu phòng ngự vô địch, muốn đột phá phiền toái không ít.

Bất quá cũng khó không được hắn, triệu hoán Địa Ngục Thanh Long thú ra, mạnh mẽ đánh một trận, thời gian không dài, liền thuận lợi đột phá.
Tại nguyên chỗ nghỉ dưỡng sức một ngày, củng cố tu vi, lúc này mới tiếp tục hành trình.

Lúc này Thất Thải Thiên Hạc rốt cục khôi phục lại, mặc dù đang phi hành trên không trung, nhưng thỉnh thoảng vẫn dừng lại một lần, giống như phanh xe, sau đó lại bay mấy trăm mét, nhưng dù sao đã có khả năng phi hành bình thường a.

Dù vậy, tốc độ cũng chậm hơn trước không ít, trước đó chỉ có năm ngày lộ trình, bây giờ bay mười ngày, mới lần nữa nhìn thấy Thánh Tử điện xuất hiện ở trước mắt.

Tuy lần này chậm trễ thời gian nhiều, vừa đi vừa về hơn nửa tháng, nhưng thực lực mọi người bạo tăng, nhất là Lạc Huyền Thanh, nửa bước Động Hư cảnh, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá, ở trong Thánh Tử điện viện cũng được cho đỉnh phong.

- Trương sư, có hứng thú theo ta đi tìm Trương Thuần hay không?

Rơi vào một tiểu viện rộng lớn, nhảy xuống lưng tiên hạc, con mắt của Lạc Huyền Thanh sáng lên.

- Tìm Trương Thuần?

- Không sai, ta muốn đánh hắn một trận cho hả giận, không đánh, thực lực bạo tăng, chẳng phải giống như áo gấm đi đêm sao?

Lạc Huyền Thanh liếm môi một cái nói.

- Cái này...

Trương Huyền chần chờ một chút:

- Ta còn có ý định đi khảo hạch chức nghiệp phụ tu, xung kích Danh Sư bát tinh...

Cầm Điện Chủ lệnh đã rất lâu, cũng nên nhanh chóng khảo hạch Danh Sư bát tinh a. Thời gian không đợi người, chậm trễ nữa, sợ rằng Lạc Nhược Hi thật sẽ bị người khác cướp đi.

- Khảo hạch phụ tu?

Lạc Huyền Thanh nhìn qua:

- Ngươi muốn khảo hạch chức nghiệp gì?

- Khải Linh sư, Luyện Đan sư, Y sư, Thư Họa sư, Thuần Thú sư, Thiên Công sư, Kinh Hồng sư, Giám Bảo sư... Bất kỳ chức nghiệp nào cũng được!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

Danh Sư bát tinh, cần tám loại phụ tu đều đạt tới bát tinh, hiện tại hắn chỉ có Trận Pháp sư đạt tới, còn cần tiếp tục cố gắng.

- Những nghề nghiệp này, ta đều làm hỏng... xông qua, rất quen thuộc bọn hắn, chờ đánh Trương Thuần xong, ta dẫn ngươi đi...

Bàn tay vẫy một cái, Lạc Huyền Thanh rất khí phách.

Chương 2592: Thiên Cơ đường (1)

- Vậy làm phiền Lạc huynh!

Vừa vặn không quen Thánh Tử điện, đi đâu cũng không tìm được địa phương, nghe Lạc Huyền Thanh lời thề son sắt, ánh mắt của Trương Huyền lập tức sáng lên.

Có người dẫn đầu, có thể tiết kiệm không ít phiền phức, lại nói, đi đánh Trương Thuần, hắn cũng rất vui vẻ, huống chi người này còn nợ mình linh thạch, đã qua lâu như vậy, cũng nên đi đòi nợ.

- Khách khí với ta cái gì...

Lạc Huyền Thanh cười ha ha một tiếng, đi thẳng về phía trước.

Gia hỏa trước mắt này, mặc dù tu vi không cao, nhưng bất kể bố trí trận pháp, hay chỉ điểm người khác đột phá, đều có năng lực vượt qua thường nhân, tới quan hệ thân thiết, đối với hắn mà nói cũng có lợi ích rất lớn. Loại cơ hội này, đương nhiên sẽ không buông tha.

Một bên tiến lên, một bên dùng ngọc phù truyền âm, một lát sau, Lạc Huyền Thanh mỉm cười, xoay đầu lại nói:

- Người này không ở trong viện, mà ở Thiên Cơ đường, chúng ta đến đó chặn hắn!

- Thiên Cơ đường?

Trương Huyền cau mày.

- Ừm, Thiên Cơ đường giống như Trận Pháp sư công hội trước đó chúng ta đi khảo hạch, thuộc về phân bộ một loại chức nghiệp đặc thù ở Thánh Tử điện.

Lạc Huyền Thanh nói.

- Ngươi nói chính là... Thiên Cơ sư?

Mắt Trương Huyền sáng rực lên.

Trước đó hắn nghe qua nghề nghiệp này, thuộc về chức nghiệp thượng cửu lưu, vô cùng thần bí, có khả năng sử dụng kỹ xảo đặc thù, trước thời hạn dự đoán chuyện sắp phát sinh trong thời gian ngắn, thôi diễn họa phúc, dự báo cát hung.

Thánh Nhân gia tộc, bình thường đều sẽ nuôi mấy vị, tiến hành đại điển, dự phán đủ loại quyết định. Cùng nhau đi tới, chỉ nghe tin đồn, chưa bao giờ thấy qua, không nghĩ tới Thánh Tử điện lại có.

- Người này mới vừa bị thú sủng của ngươi đánh một trận, đoán chừng cảm thấy xuất sư bất lợi, muốn đi qua xem bói một lần, cũng có thể là muốn tìm người suy tính ra lai lịch của ngươi!

Lạc Huyền Thanh cười nói.

Có thể nhanh như vậy liền biết Trương Thuần ở Thiên Cơ đường, nói rõ Thánh Tử điện có không ít ánh mắt, biết mục đích của đối phương, không tính quá khó.

- Suy tính lai lịch? Tìm người hỏi thăm một chút không phải tốt sao?

Trương Huyền lắc đầu.
Lai lịch của hắn còn cần suy tính ư? Tìm người hỏi thăm một chút, hẳn là càng thêm đơn giản, càng thêm chuẩn xác!

- Người Trương gia từ trước tới nay lải nhải, sùng bái nhất chính là Thiên Cơ xem bói, không nói cái khác, gia chủ đương thời Hưng Mộng Kiếm Thánh, những năm này mời khắp tất cả Thiên Cơ sư cửu tinh của đại lục!

Lạc Huyền Thanh cười nhạo.

- Mời Thiên Cơ sư làm gì?

Trương Huyền tò mò.

Trương gia thân là đại lục đệ nhất gia tộc, quyền thế to lớn, thiên tài vô số, còn có cái gì không hài lòng, cần Thiên Cơ sư thôi diễn?

- Ai biết được! Dù sao người Trương gia bệnh thần kinh, gặp nhất định phải cẩn thận...

Lạc Huyền Thanh khoát tay áo.

Thiên Cơ đường giống như điểm khảo hạch của những nghề nghiệp khác, tọa lạc ở Trí điện, tốc độ của hai người rất nhanh, thời gian không dài liền đến trước mặt.

Dù nơi này cũng ở trong phạm vi Trí điện, nhưng so với điểm khảo hạch của những nghề nghiệp khác, hoàn toàn khác biệt, thoạt nhìn cũng cũ kỹ, để lộ ra khí tức viễn cổ.

Toàn bộ kiến trúc, hình như mai rùa móc ngược, mặt ngoài mang theo đủ loại vết rách kỳ quái, như ẩn chứa ý niệm thiên đạo, lại như một loại trận pháp đặc biệt, đang dòm ngó bí ẩn giữa thiên địa. chỗ khảo hạch khác cửa chính đều rộng mở, mà nơi này lại đóng chặt.

- Đây là Thiên Cơ đường?

- Ừm, chức nghiệp Thiên Cơ, ta cũng học qua, nghiên cứu vài ngày, ngay cả nhập môn cũng làm không được, sau đó liền từ bỏ! Cái nghề nghiệp này, nói gạt người, một số thời khắc rất chuẩn, nhưng nói thật... Chỉ bằng vào mấy cái mai rùa, tiền đồng, liền suy tính họa phúc, thực sự để cho người ta khó mà tiếp nhận, cụ thể như thế nào, ta cũng không rõ lắm! Lạc Huyền Thanh lắc đầu.

- Tồn tại liền có đạo lý! Cái nghề nghiệp này có khả năng truyền thừa vài vạn năm mà không bị lịch sử chôn vùi, nói rõ quả thực có giá trị tồn tại.

Trương Huyền cảm khái nói.

Lịch sử đều là đi về phía trước, có khả năng truyền thừa lâu như vậy, được vô số Danh Sư vây đỡ, tuyệt không phải đơn giản như mặt ngoài nhìn thấy.

- Ngươi nói chuyện sao giống muội muội của ta như vậy, lần trước trò chuyện Thiên Cơ sư, nàng cũng nói như vậy...

Con mắt liếc tới, Lạc Huyền Thanh lắc đầu.

Muội muội của hắn đã từng nói qua lời giống như vậy.

- Có thể cùng tiểu công chúa ý nghĩ đồng dạng, là vinh hạnh của ta...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Không cần vuốt mông ngựa!

Lạc Huyền Thanh cảnh giác:

- Ta khuyên ngươi không nên đánh chủ ý muội muội ta, đầu tiên loại thực lực như ngươi nàng căn bản chướng mắt, tiếp theo, ý niệm của Trương gia cùng Lạc gia, không phải một ngoại nhân như ngươi có thể chống lại! Tốt nhất bỏ đi tâm tư này đi!

Thông qua những ngày này tiếp xúc, hắn cũng phát hiện, vị Trương Huyền này, nơi nào cũng tốt, chỉ là đối với sự tình của muội muội hắn, quan tâm có chút quá mức.

Đổi lại người khác khẳng định đã sớm đánh một trận tơi bời, nhưng vị trước mắt này giúp hắn rất lớn, lại để cho thành công đột phá... Mới nhịn khuyên can.

Mặc dù cũng rất muốn đối phương trở thành muội phu của mình, nhưng rõ ràng chuyện này, là tuyệt đối không thể nào. Thân là con cháu Lạc gia, hơn nữa còn là huyết mạch hạch tâm nhất, cũng không thể thay đổi vận mệnh của muội muội, huống chi một tiểu nhân vật chỉ có Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong!

Cho nên, còn là đừng suy nghĩ, nghĩ càng nhiều, đau lòng càng nhiều, hắn cũng không muốn thật vất vả công nhận một vị bằng hữu, lại bởi vì sự tình của muội muội hắn mà rơi vào nguy cơ.

- Chướng mắt ta? Cái này chưa hẳn, hai chữ duyên phận khó nói lắm...

Trương Huyền nhịn không được mở lời.

Hắn cùng Lạc Nhược Hi nhận biết ở trong dãy núi mênh mông, nếu như không có những linh thú kia, không có tâm huyết của hắn dâng lên nhất định phải giúp một tay, khả năng liền không có hai người quen biết hiểu nhau. Hai chữ duyên phận, nghe kỳ diệu, nhưng thường thường ngay ở trong nháy mắt.

Chương 2593: Thiên Cơ đường (2)

- Trước đó cũng không ít người nghĩ như vậy, đều bị ta đánh cho tàn phế, cũng có một chút bị Trương Thuần đánh phế...

Hừ một câu, Lạc Huyền Thanh đang muốn nói tiếp, đột nhiên nghe kẹt kẹt ột tiếng, cửa chính trước mắt từ từ mở ra. Ngay sau đó từ bên trong đi ra một thanh niên mặc trường bào.

- Hai vị sư huynh, lão sư cho mời!

Đi tới trước mặt, thanh niên ôm quyền, dáng vẻ cung thỉnh.

- Ngươi lão sư, ngươi nói là... Phong Trọng Thuyên đại sư?

Lạc Huyền Thanh sững sờ, con mắt nhịn không được sáng lên.

- Không sai!

Nhẹ gật đầu, trên mặt thanh niên lộ ra vẻ tự hào.

- Phong Trọng Thuyên đại sư, từ trước tới nay thần long thấy đầu không thấy đuôi, ta nghe nói Trương Thuần liên tục bái kiến qua bảy lần cũng ăn bế môn canh... Lại muốn gặp ta?

Lạc Huyền Thanh kích động, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Người Trương gia cực kỳ tôn trọng Thiên Cơ sư, vị Phong Trọng Thuyên đại sư này càng là người lợi hại nhất toàn bộ Thánh Tử điện, Trương Thuần từng nhiều lần đến đây bái kiến, lại một mực bị cự tuyệt ở ngoài cửa, mình ngay cả danh thiếp cũng không có phát, đối phương liền phái người tới nghênh đón, chẳng phải đại biểu, vượt qua đối phương rất nhiều? Như vậy mà nói, sau đó gặp phải Trương Thuần, liền có thể chế nhạo một phen.

- Ngươi suy nghĩ nhiều, không phải muốn gặp ngươi, lão sư chỉ đích danh muốn gặp là, vị tiểu hữu bên cạnh ngươi.

Thấy bộ dáng của hắn, thanh niên khinh thường khoát tay áo.

- Ta?

Trương Huyền sửng sốt:

- Vì sao?

Hắn vừa mới tới, ngay cả đối phương là ai cũng không biết, gặp mình làm gì?

- Ta cũng không rõ lắm, đi qua liền biết.

Thật ra thì, thanh niên cũng cảm thấy có chút khó tin.

Lấy thân phận của lão sư, xem như Thánh Tử điện quyền điện chủ cùng trưởng lão, nói không nể mặt mũi, cũng không có biện pháp gì, bây giờ lại muốn gặp một tân sinh không có bất kỳ danh khí gì, thoạt nhìn chỉ có 20 tuổi, càng lệnh mình tự mình ra nghênh tiếp... Trong lòng tràn đầy nghi ngờ.

Nếu đối phương giống như vị tiểu công chúa kia, nắm giữ thực lực siêu tuyệt, ngược lại cũng thôi, chỉ có Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, ở địa phương khác coi như thiên tài, nhưng ở Thánh Tử điện, vừa nắm một bó to, không đáng kể chút nào.
- Gặp Trương sư?

Không chỉ Trương Huyền kỳ lạ, Lạc Huyền Thanh cũng mở to hai mắt nhìn. Còn tưởng rằng rốt cục có cơ hội, ở trước mặt Trương Thuần biểu hiện một chút, không nghĩ tới... Đối phương muốn gặp là vị bên cạnh này.

- Tốt a!

Mặc dù kỳ lạ, nhưng thấy đối phương cũng không biết, Trương Huyền không nói thêm lời, theo sát ở sau lưng, nhấc chân đi vào cửa chính.

Trong Thiên Cơ đường thoạt nhìn càng thêm cũ kỹ, từng cột cờ cổ quái cắm trên mặt đất, góc đại sảnh chia cắt thành vô số khu vực nhỏ hẹp, mấy chục người trẻ tuổi ngồi ở bên trong, có cầm tiền đồng, có cầm mai rùa, nhắm mắt lại, trầm tư suy nghĩ, tựa hồ thôi diễn cái gì.

Trước mặt bọn họ, một con giáp trùng màu đỏ xanh, đang bị gác ở trên lửa than nóng rực, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

- Đây là... Khinh Giáp Trùng có thể sinh tồn ở trong lôi đình?

Trương Huyền tràn đầy nghi ngờ.

Mặc dù chưa thấy qua Khinh Giáp Trùng, lại nhìn qua thư tịch ghi chép, nghe nói qua tin đồn, nghe nói loại sinh mạng này, không ăn cơm, không uống nước, chỉ có dông tố đan xen, mới có thể từ trong đất chui ra ngoài, xông lên bầu trời, dựa vào hấp thu lực lượng lôi điện duy trì sinh tồn.

Số lượng hiếm thấy, cực kỳ thưa thớt, một chút Thuần Thú sư muốn tìm kiếm cũng không thể được, ở đây lại gác lên lửa nướng... Để cho người ta không hiểu rõ nổi.

Chưa từng nghe nói cái đồ chơi này có thể ăn ah, coi như muốn ăn, mười mấy người, một con côn trùng lớn chừng ngón cái, cũng không đủ nhét kẽ răng ah...

- Những cái này là Thiên Cơ sư bình thường huấn luyện, ngăn cách ở trong không gian phong kín, đóng lại lục thức, dùng ý niệm tìm kiếm Thiên Cơ, suy đoán Khinh Giáp Trùng sẽ bị lửa than thiêu chết hay từ trong đó leo ra?

Nhìn ra hắn nghi hoặc, Lạc Huyền Thanh truyền âm giải thích. Mặc dù hắn không phải Thiên Cơ sư, thế nhưng tới học qua, biết tình huống trong đó.

- Cái này...

Trương Huyền kỳ lạ.

Đặt Khinh Giáp Trùng ở trên lửa than, tùy thời có thể sẽ bị thiêu chết, lại có cơ hội chạy ra thăng thiên, cụ thể là sống hay tử vong, không tận mắt quan sát liền không có kết quả, giống như tiết định ngạc miêu, thuộc về nghịch lý, làm sao thôi diễn Thiên Cơ?

- Khinh Giáp Trùng, có khả năng không sợ lôi đình, trên thực tế là chống lại thiên đạo, bởi vậy cũng được xưng là Thiên Cơ trùng, phỏng đoán loại sinh mạng này sinh tử, có thể khiến người ta càng dễ biết rõ cơ duyên hư vô mờ mịt kia, quy luật Thiên Đạo vô thường!

Tựa hồ nghe được hai người truyền âm, thanh niên xoay đầu lại, giải thích nói.

- Nha...

Trương Huyền cái hiểu cái không, nhìn côn trùng trên lửa than, nhíu mày một cái:

- Hỏa diễm nóng bỏng như thế, côn trùng này hẳn là lập tức liền chết a?

- Chết?

Thanh niên cười cười:

- Con côn trùng này ta thôi diễn qua, có thể sống lâu trăm tuổi, sẽ không chết...

Lời còn chưa dứt, liền nghe một tiếng bóng bay nổ tung vang lên, Khinh Giáp Trùng nguyên bản nằm ở trên lửa than, đột nhiên bành trướng, trong nháy mắt nổ thành bột phấn.

Bành!

- Ây...

Trương Huyền nhìn qua, vẻ mặt kỳ lạ:

- Chẳng lẽ... Hôm nay là sinh nhật một trăm tuổi của nó?

- ...

Thanh niên.

Chương 2594: Nhìn trộm vô tội (1)

Không có trả lời Trương Huyền, mà đi tới trước mặt Khinh Giáp Trùng, nhìn kỹ một hồi, thanh niên có chút không dám tin tưởng.

Năng lực thôi diễn của hắn, đã đạt đến bát tinh, không ít chuyện đều có thể xem bói ra, không sai chút nào, côn trùng trước mắt này, trước đó tính qua nhiều lần, đều là thọ chung mà chết, sao nói nổ liền nổ?

Cái gọi là sống lâu trăm tuổi chỉ là hư từ mà thôi, đương nhiên không phải như đối phương nói, ngày hôm nay vừa vặn một trăm tuổi!

Hơn nữa xem như thật sự là loại tình huống này, cũng không có khả năng mới nói xong, liền trực tiếp nổ thành bột phấn.

Đứng tại chỗ rầu rĩ một hồi, thực sự không hiểu đến cùng chuyện gì xảy ra, lúc này mới không suy nghĩ nhiều, tiếp tục mang theo hai người đi thẳng về phía trước.

Chỉ chốc lát, đi tới một căn phòng, còn chưa kịp gõ cửa, liền nghe bên trong có thanh âm vang lên:

- Vào đi!

Ngay sau đó cửa phòng từ từ mở ra.

Trương Huyền nhìn vào trong, chỉ thấy một lão giả ngồi ngay ngắn ở chính giữa đại sảnh, một thanh niên thì đứng ở một bên, không phải người khác, đúng là Trương Thuần bọn họ muốn tìm!

Lúc này thương thế trên người hắn đã khỏi, khí tức so với trước càng thêm tinh thuần, như lần trước mặc dù bị đánh một trận, nhưng thực lực cũng có tăng lên không nhỏ, xem như trong họa được phúc.

- Là ngươi?

Nhìn thấy vào cửa là Trương Huyền, vẻ mặt của Trương Thuần trở nên tái mét.

Đường đường thiên tài Trương gia, bị gia hỏa không biết tên kia mượn tay thú sủng đánh một trận tơi bời, suýt chút nữa chết tại hạp cốc, nhục nhã mãnh liệt sắp nổ. Bất quá, như nhớ tới sự tình gì, vội vàng xoay người, tràn đầy nghi ngờ:

- Phong lão, ngươi nói quý khách kia... Chẳng lẽ là hắn?

Vừa rồi Phong lão nói, để học sinh của hắn đi nghênh đón khách quý, nghe trong tai, còn tưởng rằng là cường giả nào đó, nằm mơ cũng không nghĩ đến, là người này!

Một tiểu nhân vật chỉ có Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, may mắn thuần phục Địa Ngục Thanh Long thú, mới hung hăng như vậy, cho dù có chút vốn liếng, cũng không đáng để vị này ngay cả gia chủ cũng kính trọng thái độ như thế!

- Không sai!

Phong lão đứng dậy, nhìn về phía Trương Huyền, quan sát tỉ mỉ một phen, hai mắt nhịn không được sáng lên:

- Quả nhiên là Diễn Hư thể!

- Diễn Hư thể?

Vẻ mặt Trương Huyền nghi hoặc. Mặc dù Thiên Đạo thư viện không cách nào nhìn ra tình huống cụ thể của hắn, nhưng xem qua nhiều thư tịch như vậy, biết rất nhiều thể chất đặc thù, không thuộc về bất kỳ một cái nào trong đó.

Nói cách khác, chỉ là người bình thường không thể lại bình thường! Không giống Triệu Nhã cùng Ngụy Như Yên, có thể kích hoạt thể chất, nhanh chóng tấn cấp.

Diễn Hư thể là cái quái gì?

Trước kia chưa từng nghe qua nha? Thật có thể chất đặc thù gì, thì sẽ không tiến bộ chậm như vậy, ngay cả học sinh, bạn gái cũng không sánh bằng.

- Đại Diễn bốn mươi chín, nhiều một là hư, mà ngươi chính là thể chất "Hư" kia.

Vuốt râu, Phong lão cười giải thích:

- Dùng phổ thông mà nói, là không cách nào dùng Thiên Cơ thôi diễn, tới xác định vận mệnh cùng hướng đi của ngươi!

Trương Huyền còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thanh niên ở bên cạnh giật nảy mình, khắp khuôn mặt là vẻ khó tin.

- Lão sư, loại thể chất này thật tồn tại?

- Trước kia ta cũng tưởng rằng này là truyền thuyết, thẳng đến lần kia nhận ủy thác của người, mới hiểu được, không chỉ tồn tại, còn có mấy vị...

Phùng lão lắc đầu, như không muốn tiếp tục vướng víu trong vấn đề này, nói:

- Không tin, ngươi có thể suy tính một lần. - Cái này...

Thanh niên sửng sốt một chút, cổ tay khẽ đảo, lấy ra ba tiền đồng, trầm tư một lát, nhẹ nhàng quăng lên. Tiền đồng rơi trên mặt đất, không ngừng xoay tròn, có điều, còn không có triệt để hiển lộ ra quẻ tượng, tất cả đều phát ra thanh âm Tạch tạch! Tạch tạch! giòn vang, xuất hiện vết rách. Ngay sau đó giống như Khinh Giáp Trùng trước đó,

- Bành!

Sắc mặt hắn trắng nhợt, như gặp phải trọng kích, thanh niên liên tục lui về phía sau mấy bước, một ngụm máu tươi theo khóe miệng tràn ra, trong mắt tràn đầy hoảng sợ cùng khó tin.

Vị trước mắt này, rõ ràng đang ở trước mắt, thế nhưng sử dụng Thiên Cơ thôi toán, lại phát hiện tựa như hư vô. Căn bản không tính được nhân quả cùng lai lịch.

- Như thế nào?

Dường như đã sớm biết kết quả này, Phong lão nhìn lại.

- Suy tính không ra...

Hít sâu vài hơi, hóa giải thương thế trong cơ thể, thanh niên cắn răng nói.

- Không sai, quả thực suy tính không ra! Bởi vì, hắn là hư vô, không chỉ vận mệnh, ngay cả sự tình đã làm trước đó, thậm chí phương hướng về sau muốn tiến lên, cũng không cách nào tính toán!

Phong lão nói.

- Cái này...

Vẻ mặt chấn kinh, thanh niên mới chợt hiểu ra, rõ ràng vì sao lão sư muốn đích thân tiếp kiến vị này.

Diễn Hư thể, là thể chất đặc thù thích hợp trở thành Thiên Cơ sư nhất, trong lịch sử cho dù có, cũng chỉ rải rác hơn mười người mà thôi, nằm mơ cũng không nghĩ đến, vị trước mắt này cũng vậy.

- Tính toán không ra lai lịch?

Nghe song phương trò chuyện, Trương Huyền nhíu mày, có điều, thời gian không dài liền hiểu được.

Sở dĩ hắn không cách nào bị thôi diễn, đoán không sai, hẳn là vì Thiên Đạo thư viện. Có thứ này, mình là Thiên Đạo, che đậy Thiên Cơ, làm cho không người nào có thể phát giác, hẳn là chuyện cực kỳ đơn giản. Nói cách khác, căn bản không phải cái gọi là Diễn Hư thể.

- Không sai, không cách nào suy tính lai lịch, chẳng khác nào thân ở trong sơ hở của thiên cơ, loại người này một khi trở thành Thiên Cơ sư, thôi diễn tương lai, tính toán thiên hạ, sẽ không gặp phải phản phệ, thành tựu vô hạn!

Con mắt Phong lão sáng lên.

Chương 2595: Nhìn trộm vô tội (2)

Thiên Cơ sư thôi diễn tương lai, tương đương với tiết lộ cơ mật của thiên đạo, tất nhiên cũng sẽ chịu đến thiên đạo trừng phạt, nguyên nhân chính là như vậy, Thiên Cơ sư lợi hại, thường thường đều không được chết yên lành.

Suy tính việc nhỏ, bằng vào thực lực cùng tầm mắt của mình, có lẽ còn có thể lẩn tránh, không bị ảnh hưởng, nhưng việc lớn... Thường thường chịu đến xâm hại, cuối cùng lúc độ kiếp, bị oanh kích thành cặn bã, hài cốt không còn.

Bởi vậy, Thiên Cơ sư thoạt nhìn nở mày nở mặt, thần bí, trên thực tế tương đương với đang rình coi Thiên Đạo, so với những nghề nghiệp khác càng thêm nguy hiểm.

Diễn Hư thể, tương đương với thể chất sơ hở, coi như Thiên Đạo cũng không thể tính toán, nhìn trộm mà không bị trừng phạt... Nhìn trộm vô tội, chính là thể chất thích hợp làm Thiên Cơ sư nhất.

- Trước đó không có chú ý, Trương Thuần để cho ta thôi diễn lão sư cùng bối cảnh của ngươi, ta mới phát hiện đặc thù...

Phong lão tiếp tục nói.

Vẻ mặt Trương Thuần nghẹn đỏ lên, buồn bực sắp bùng nổ.

Hắn bị đánh một trận, muốn trả thù, cho nên mới tiêu tốn đánh đổi to lớn, tìm kiếm vị Phong lão này, muốn đối phương giúp một tay thôi diễn lai lịch đối thủ, nằm mơ cũng không nghĩ đến... tính là tính, nhưng không những không nói kết quả cho hắn, đối phương còn thành khách quý! Cái này gọi là chuyện gì!

- Ngươi thân là Diễn Hư thể, thích hợp trở thành Thiên Cơ sư nhất...

Giải thích xong, Phong lão lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt mang theo hưng phấn:

- Có bằng lòng làm thân truyền của ta? Bái ta làm thầy hay không?

- Phong lão thu học sinh vô số, nhưng thân truyền vẫn không có...

Da mặt Trương Thuần nhảy một cái.

Dù sức chiến đấu của Thiên Cơ sư không mạnh, nhưng thân là chức nghiệp thượng cửu lưu, địa vị vô cùng kính trọng, xem như gia chủ cũng lễ ngộ ba phần, nhất là vị Phong lão này, càng là cường đại nhất trong đó... Trương Huyền thật thành đệ tử thân truyền của đối phương, tương đương với thân phận không kém gì hắn, lại muốn báo thù liền khó khăn.

- Thân truyền?

Thanh niên ở một bên cũng hâm mộ.

Mặc dù hắn là học sinh của lão sư, lại chỉ là giảng bài, không phải thân truyền, không đột phá tầng thân phận này, chỉ sợ đời này, Thiên Cơ sư bát tinh liền đi tới đỉnh phong, không cách nào tiến bộ.

Bất quá, loại thể chất này, hâm mộ cũng vô dụng, không học được. Không nghĩ tới đối phương vừa thấy mặt liền muốn thu đồ, Trương Huyền nhíu mày, không vội vàng cự tuyệt, cũng không có cho thấy thái độ của mình, mà mang theo nghi ngờ nhìn qua:

- Diễn Hư thể rất ít sao?

- Cực kỳ thưa thớt, toàn bộ đại lục, ta biết, cộng thêm ngươi hết thảy chỉ bốn người mà thôi!

Phong lão giải thích nói. - Bốn người? Không biết bốn người nào?

Không nghĩ tới, trừ hắn, còn có ba người, Trương Huyền nhịn không được có chút hiếu kỳ. Trương Thuần cũng dừng lại suy nghĩ lung tung, đồng loạt nhìn qua.

- Vị này là Lạc gia Lạc Huyền Thanh đi!

Không có trả lời Trương Huyền nói, Phong lão đột nhiên nhìn về phía thanh niên cách đó không xa.

- Huyền Thanh gặp qua Phong lão!

Lạc Huyền Thanh ôm quyền.

- Ừm, không cần khách khí, lần trước, tiểu công chúa bị phong ấn tu vi rời đi, quý gia chủ từng để cho ta giúp một tay suy tính... Ta không thể cảm giác hành tung xác thực của nàng, đoán không sai... Nàng cũng là Diễn Hư thể!

Phong lão nói.

- Muội muội ta cũng vậy?

Lạc Huyền Thanh sững sờ.

Trước đó liền kỳ lạ, vì sao sau khi muội muội rời khỏi, gia tộc tìm không ít Thiên Cơ sư, lại thẩm tra không ra... Nguyên nhân chính là việc này, mới có thành kiến với Thiên Cơ sư, tưởng rằng gạt người, không nghĩ tới muội muội lại là loại thể chất đặc biệt này.

Phong lão gật đầu. - Vậy hai vị khác thì sao?

Trương Thuần hỏi.

- Một cái khác, là Diễn Hư thể thứ nhất ta đã thấy, cũng chính là vị tiểu thiên tài kia của Trương gia các ngươi... vô luận suy tính như thế nào, cũng không biết bất kỳ tung tích của hắn, thật giống như chưa hề xuất hiện qua!

Phong lão nói.

- Hắn?

Trương Thuần nhẹ gật đầu, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. May mắn tiểu thiên tài là loại thể chất này, nếu không, Lạc Huyền Thanh khẳng định sẽ không ngừng đắc ý ở trước mặt hắn.

- Vị cuối cùng, là nữ tử, cùng Trương sư tuổi tác tương đương, thần bí, mạnh mẽ, mấy tháng trước gặp qua một lần... Đáng tiếc, còn không có nói chuyện, đã biến mất không thấy!

Lắc đầu, Phong lão cười khổ một tiếng.

- Ah!

Trương Huyền lên tiếng, lông mày nhăn lại.

Một mực nghe nói tiểu thiên tài lợi hại như thế nào như thế nào, vừa nói như vậy, mới hiểu được, quả thực rất lợi hại. Cũng giống như mình, không ai có thể thôi diễn... Khó trách có thể trang bức một mực không xuất hiện, ngay cả anh vợ như Lạc Huyền Thanh cũng không biết người ở nơi nào!

- Không đúng... Ngươi nói ta là Diễn Hư thể, không cách nào thôi diễn lai lịch cùng hành động! Vậy... Vừa rồi ta cùng Lạc huynh đi tới cửa, ngươi làm sao biết được, hơn nữa để cho người đi nghênh đón?

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Trương Huyền nhịn không được nhìn lại.

Mình đã không cách nào suy tính, đối phương làm sao biết lúc này sẽ tới? Hơn nữa, làm sao biết đến bên ngoài đại sảnh, trực tiếp mở cửa ra?

- Cái này...

Không nghĩ tới hắn sẽ hỏi thăm vấn đề này, Phong lão dừng lại một chút, vẻ mặt cổ quái nhìn qua:

- Ngươi... Không biết sử dụng thần thức sao? Nơi này cách cửa chính gần như vậy, thần thức có thể tuỳ tiện lan tràn qua nha!

- ...

Trương Huyền.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau