THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2586 - Chương 2590

Chương 2586: Di tích sụp đổ (1)

- Ngươi nhận ra ta?

Trương Huyền sững sờ.

- Chỉ điểm ta tu luyện, để cho ta rõ ràng thiếu hụt trong tu luyện, nắm giữ tình nghĩa bán sư, làm sao nhận không ra?

Tượng đá lay động, thanh âm vang lên.

- Chỉ điểm tu luyện?

- Tình nghĩa bán sư?

- Trương sư... Chỉ điểm cổ thánh?

Đám người Lạc Huyền Thanh, Bích Hồng Âm run rẩy, thở mạnh cũng không dám. Chuyện này dính dáng quá lớn, sợ biết quá nhiều, sẽ bị giết người diệt khẩu.

- Nhưng... ngươi không phải một đạo ý niệm sao?

Nghe hắn giải thích, Trương Huyền choáng váng.

Dù ở Khâu Ngô cung bọn họ gặp mặt qua, nhưng ý niệm đều độc lập, dưới tình huống bình thường, chỉ cần rời khỏi di tích, liền không có khả năng cùng xuất hiện, sao có thể nhớ mình chứ?

- Ý niệm là độc lập, dưới tình huống bình thường là phía trước lưu lại, không cách nào biết được ý nghĩ cùng ký ức của ý niệm lúc sau, nhưng phía sau muốn biết được cái trước, không tính quá khó, huống chi ngươi còn tùy thân mang ở trên người, lấy lý giải đối với không gian của ta, lại càng thêm dễ dàng...

Tượng đá giải thích.

Trương Huyền hiểu được.

Khâu Ngô cung, hắn một mực mang ở trên người, dù hiện tại đặt ở trong trữ vật giới chỉ, đối phương thân là Thánh Nhân khống chế không gian, muốn biết chuyện phát sinh trong đó cũng không khó lắm.

- Khó trách có thể đi tới nơi này nhanh như vậy, hơn nữa thuận lợi lấy đi Động Hư Hồ Lô, là ngươi liền rất đơn giản, ầy, ta còn có việc... Gặp lại!

Thấy hắn hiểu được, tượng đá cảm khái một tiếng, đột nhiên tạch tạch!

Một vết nứt xuất hiện, ngay sau đó khí tức áp bức mọi người như thủy triều lui đi.

Ầm ầm!

Ngay sau đó, liền thấy pho tượng vỡ vụn thành vô số khối, nhao nhao rơi xuống, mới vừa rồi ánh mắt còn sáng ngời lần nữa tối xuống.

- Cái này...

- Cổ thánh ý niệm... Dập tắt? Còn chưa nói truyền thừa a...
Lông mày nhảy loạn, đám người Lạc Huyền Thanh nhịn không được nắm tóc. Trăm cay nghìn đắng chạy tới, mắt thấy truyền thừa ở trước mắt, ai biết vị Trương sư này nói hai câu, tượng đá liền trực tiếp nổ tung, ý niệm tiêu tán... Có cần hố như thế hay không? Đồng loạt xoay đầu lại:

- Trương sư...

- ...

Trương Huyền cũng mộng bức.

Khâu Ngô cổ thánh này quá không đáng tin cậy đi, lần trước không nói ra truyền thừa là cái gì, trực tiếp tán loạn, lần này lợi hại hơn, chỉ nói hai ba câu, lại sụp đổ... Gặp qua nhiều ý niệm như vậy... Nhưng luận nhanh, người này tuyệt đối là thứ nhất!

Khó trách có thể sáng tạo tuyệt chiêu Hành Giả Vô Cương, hoàn toàn phù hợp bản tính nha!

Bất quá, hình như... Khổng sư cũng rất nhanh, trước sau thấy hai lần, đều không kịp hỏi thăm sự tình Tiên Thiên thai độc. Đôi chủ tớ này... Thật là thích hợp.

- Hẳn là cổ thánh lưu lại khảo nghiệm, có khả năng truyền thừa lưu ở trong một nơi nào đó trong không gian gấp, cần chúng ta tìm kiếm, không có khả năng nói thẳng ra...

Thấy ánh mắt của mọi người như muốn giết người, khóe miệng Trương Huyền có giật nói.

Khâu Ngô cung chính là như vậy, sau khi cổ thánh ý niệm biến mất, cẩn thận nghiên cứu ba chữ Khâu Ngô cung, mới thuận lợi tìm ra Diễn Không thiên thư truyền thừa. Cùng là một người, hẳn sẽ là một cái đức hạnh. Mọi người liếc mắt nhìn nhau.

- Năm đó tổ tiên được Khâu Ngô cổ thánh truyền thừa, lĩnh ngộ không gian pháp tắc, dường như cũng từng có trải qua tương tự, Trương sư nói không sai, loại người như cổ thánh, thật muốn lưu lại truyền thừa, tất nhiên sẽ tiến hành khảo hạch nhân phẩm, tính cách, trí tuệ... làm sao có thể chỉ gặp mặt một lần, liền dốc túi truyền thụ!

Một lát sau, Lạc Huyền Thanh nói.

- Tất cả mọi người tìm bốn phía một chút đi, hẳn là sẽ có phát hiện! Thấy hắn giảng hòa, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm nói.

Đám người Bích Hồng Âm gật đầu, đứng dậy, dọc theo bức tường chậm rãi xoay chuyển.

Bức tường cung điện cũng không biết nham thạch gì dựng thành, giống như cửa chính, điêu khắc chữ viết. Đám người Bích Hồng Âm xem không hiểu, đồng loạt nhìn về phía Lạc Huyền Thanh.

- Những cái này không phải công pháp, chỉ là phù văn gia cố cung điện, tuy nơi này là không gian gấp, không có mưa gió xâm nhập, có thể duy trì vài vạn năm không hư, thứ này không thể bỏ qua công lao!

Lạc Huyền Thanh giải thích.

Cái không gian này, bởi vì chồng chất quá nhiều, linh khí lại dồi dào, không có phù văn gia cố, cung điện khẳng định đã sớm sập.

- Truyền thừa hẳn cũng thuộc về phạm trù bảo vật, Vân Liên Hải, không biết ngươi có thể tìm ra hay không?

Thấy những vật này không dùng, tất cả mọi người có chút buồn bực, đồng loạt nhìn về phía Vân Liên Hải cách đó không xa. Đã có khả năng tìm tới nơi này, có lẽ cũng có thể tìm được cổ thánh lưu lại truyền thừa, đến cùng là cái gì.

- Ta thử một chút đi!

Nhẹ gật đầu, Vân Liên Hải sử dụng năng lực đặc thù, tiến hành tìm kiếm.

Loại năng lực này của hắn, chỉ là vận dụng lực lượng huyết mạch, không thuộc về kích hoạt huyết mạch, tối đa là có chút tổn thương, sẽ không đến mức một tháng không cách nào dùng lực lượng. Mắt dọc ở mi tâm đảo qua, đột nhiên ngừng lại:

- Nơi này hình như có gì đó quái lạ...

Nói xong chỉ một chỗ.

Mọi người vội vã đi tới trước mặt.

Chính là phía dưới pho tượng, mở ra đá vụn, tìm rất lâu, quả nhiên phát hiện dấu vết một không gian chồng chất.

- Quá tốt rồi...

Ánh mắt tất cả sáng lên, ngón tay của Lạc Huyền Thanh nổi lên, nhấn tới.

Ông!

Một đạo quang mang lóe lên, một nhóm chữ lập tức từ chỗ chồng chất phun ra ngoài, xao động ở trước mặt mọi người.

- Đại Bi Thiên Ma quyền!

Chương 2587: Di tích sụp đổ (2)

Trương Huyền chấn động.

Vừa rồi chỉ là thuận miệng nói một chút, không có nghĩ đến cổ thánh này thật đúng là lưu lại truyền thừa.

- Truyền thuyết, võ kỹ cường hãn nhất của Khâu Ngô cổ thánh, theo thứ tự là chỉ, kiếm, quyền, chưởng, tên đều mang Đại Bi Thiên Ma. Chưởng là võ kỹ khoảng chừng Thánh Vực trung phẩm, quyền pháp thượng phẩm, kiếm là tuyệt phẩm... Bộ võ kỹ này, coi như tổ tiên, muốn tìm cũng không thể được, không nghĩ tới thế mà ở đây...

Lạc Huyền Thanh kích động đến con mắt sáng lên.

- Chỉ, kiếm, quyền, chưởng?

Trương Huyền sửng sốt một chút.

Hắn học qua Đại Bi Thiên Ma chưởng, quả thực là võ kỹ Thánh Vực trung phẩm, cùng cấp bậc có thể xưng vô địch, vốn cho rằng chỉ là một chiêu, nghe đối phương nói, nguyên lai là một bộ!

Vội vàng nhìn về phía văn tự trên không, trong đầu thở nhẹ.

- Thiếu hụt!

Rầm!

Một quyển sách xuất hiện ở trong thức hải, ngón tay điểm qua, trên mặt lần nữa lộ ra vẻ táo bón.

- Thiếu hụt càng nhiều...

Xoa xoa mi tâm, tràn đầy bất đắc dĩ.

Đại Bi Thiên Ma chưởng thiếu hụt hai mươi bảy chỗ, liền để hắn khó chịu đến cực điểm, cái này càng nhiều, đạt đến ba mươi mốt chỗ... Công pháp không tệ, lực lượng cũng rất mạnh, nhưng không luyện được ah!

Từ khi bắt đầu tu luyện Thiên Đạo công pháp, quen thuộc bí tịch không có thiếu hụt, tựa như mắc phải bệnh thích sạch sẽ, có một chút bụi bặm cũng cảm thấy khó nuốt xuống, huống chi nhiều như vậy... trước đó bản thân học qua quyền pháp bí tịch tìm ra toàn bộ, tới chất thành một đống.

- Chính xác!

- Còn có hai mươi tám chỗ...

Lúc trước hắn nhìn qua bí tịch liên quan tới quyền pháp, dù số lượng rất nhiều, nhưng cấp bậc thực sự quá thấp, muốn dung hợp võ kỹ trên Thánh Vực, vẫn như cũ kém không ít. Mấy vạn quyển, cũng chỉ trừ đi ba chỗ thiếu hụt mà thôi.

- Được rồi, trước mặc kệ, chờ trở lại Thánh Tử điện, đi tìm quyền pháp bổ sung...

Lắc đầu không nghĩ nhiều nữa.

Dù sao Thánh Tử điện có rất nhiều bí tịch, chỉ cần đi khảo hạch, tất nhiên có thể có được không ít, bộ quyền pháp này, thiếu hụt nhiều hơn nữa, chỉ cần cố gắng tìm kiếm, khẳng định có thể bổ sung hoàn chỉnh. Mới vừa cảm khái xong, liền cảm giác mặt đất lay động, toàn bộ không gian trở nên vặn vẹo.

- Nguy rồi, cổ thánh ý niệm biến mất, Động Hư Hồ Lô cũng bị lấy đi, cái không gian này có chút không chịu nổi, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ...

Lạc Huyền Thanh biến sắc. Giống như sơn môn của Thánh Tử điện, cái không gian này, bởi vì chồng chất quá nhiều, quá mức phức tạp, không có hạch tâm chuyên môn duy trì vận chuyển, một khi xuất hiện biến cố sẽ dẫn đến sụp đổ. Giờ phút này lay động kịch liệt, hiển nhiên xuất hiện vấn đề.

- Sụp đổ?

Khuôn mặt mọi người tái đi.

Dù thực lực của bọn hắn rất mạnh, nhưng ở trong không gian, sẽ bị không gian ảnh hưởng, một khi nơi này sụp đổ, vô cùng có khả năng biến thành tro bụi, trực tiếp tử vong. Trừ khi đạt đến tình trạng có thể vượt qua mảnh không gian này!

Mà loại thực lực này, thấp nhất cũng phải Thánh Vực cửu trọng!

- Không sai, nhanh rời khỏi, nếu không đều phải chết ở chỗ này...

Lạc Huyền Thanh tràn đầy lo lắng.

- Thế nhưng bộ quyền pháp này, ta mới ghi nhớ không đủ hai hàng...

Vẻ mặt Bích Hồng Âm đỏ lên nói.

- Ta cũng nhớ hai hàng...

Viên Hiểu cũng nói.

Đây chính là võ kỹ của Khâu Ngô cổ thánh, cả một đời cũng chưa chắc có cơ hội học, thật vất vả tìm ra, hơn nữa thấy được, lại không có thời gian nhớ kỹ, từng cái tràn ngập không cam lòng.

- Bảo vệ tính mạng quan trọng, võ kỹ mạnh hơn, mất mạng học cũng vô dụng... Ta cũng mới ghi nhớ bốn hàng, dù tiếc đến đâu cũng vô dụng... Lạc Huyền Thanh vẫy tay một cái:

- Đi mau!

Bộ võ kỹ này, là cổ thánh sáng chế, ẩn chứa hạch tâm tu luyện, trọn bộ có mấy trăm vạn chữ, dù thực lực của bọn hắn mạnh mẽ, trí nhớ kinh người, muốn ghi nhớ nhiều văn tự như vậy, cũng cần ít nhất nửa canh giờ...

Lúc này mới qua không đến một phút, có thể nhớ hai hàng, bốn hàng, đã coi như không tệ. Bất quá, không nhớ được cũng hết cách rồi, so sánh với nhau, công pháp lợi hại hơn nữa, cũng kém tính mạng của mình!

- Tốt!

Không gian lay động càng ngày càng lợi hại, đã có nhiều chỗ xuất hiện vết rách, đám người Bích Hồng Âm không nỡ, cũng biết không cách nào tiếp tục chờ đợi, vội vã đi theo Lạc Huyền Thanh, nhanh chóng bay ra phía ngoài.

Trương Huyền cũng theo sát.

Thời điểm tới, một bên tiến lên, một bên tìm đồ, dò xét bốn phía, tốc độ không nhanh, giờ phút này nguy cơ ở trước mắt, lại không đoái hoài tới suy nghĩ nhiều, dựa theo đừng cũ nhanh chóng tiến lên, không đến hai cái hô hấp, liền trở lại trên dòng sông linh khí.

Bắt chước làm theo, lần nữa dùng bọt khí không gian bọc mọi người, lực lượng toàn thân Lạc Huyền Thanh sôi trào, nhanh chóng khởi động. Hơn mười hô hấp sau, liền trở lại địa phương lúc trước.

Tạch tạch!

Tạch tạch!

Vừa tới nơi này, liền thấy dòng sông cách đó không xa cùng không gian xuất hiện vết rách to lớn, từng mảnh từng mảnh biến mất.

- Nguy hiểm thật...

Mọi người chảy đầy mồ hôi lạnh, may mắn chạy nhanh, hơi chậm một chút, giờ phút này chỉ sợ đã biến thành tro bụi.

- Nhanh rời khỏi đi...

Trong lòng cảm khái, Lạc Huyền Thanh lần nữa sử dụng phương pháp đặc thù, mở ra thông đạo rời đi, mọi người vội vàng nhảy lên, lao ra ngoài.

Hô hô hô hô!

Tiếng gió gào thét bên tai, một hồi xoay tròn kịch liệt, sau một khắc, lần nữa mở mắt, đã trở lại hang núi.

Ba!

Vừa mới đứng vững, liền nhìn thấy vòng xoáy to bằng hạt vừng trước mắt lấp lánh ra tia chớp, sau đó biến mất tại chỗ, muốn tìm cũng không tìm được. Cái di tích này... Hoàn toàn biến mất!

Chương 2588: Ta dạy cho ngươi (1)

- Đại Bi Thiên Ma quyền...

Nhìn lấy không gian biến mất, biết di tích này đã thành lịch sử, dù may mắn thoát hiểm, nhưng tất cả mọi người vẫn cảm thấy một hồi nhức nhối. Cách công pháp tuyệt thế chỉ kém một bước... Kết quả, lại bỏ qua như thế.

- Mặc dù chỉ ghi nhớ vài câu, nhưng dù sao cũng là pháp quyết Khâu Ngô cổ thánh lưu lại, cố gắng nghiên cứu, đối với lực chiến đấu tăng thêm, khẳng định cũng sẽ có rất nhiều chỗ tốt...

Viên Hiểu nhìn quanh một vòng:

- Như vậy đi, chúng ta đều nói nội dung mỗi người nhớ kỹ một lần, mọi người nghiên cứu, cũng coi như không có đi một chuyến uổng công!

- Tốt!

Đám người Bích Hồng Âm gật đầu.

Loại pháp quyết cấp bậc này, rất khó lý giải, mỗi một câu, đều thâm ý sâu sắc, dù bọn họ chỉ nhớ mấy hàng, nhưng cẩn thận lĩnh ngộ, hẳn là cũng sẽ có tác dụng...

- Lạc Huyền Thanh, trí nhớ của ngươi tốt nhất ở trong chúng ta, nhớ bốn hàng, không ngại nói ra đi...

- Ừm!

Lạc Huyền Thanh nhẹ gật đầu:

- Ta nhớ bốn hàng là...

Vị thiên tài Lạc gia này, trí nhớ thật không tệ, ngắn ngủi một hai phút, thế mà nhớ chừng hơn một trăm chữ, có thể nói đã gặp qua là không quên được. Nghe thấy cùng chữ bọn hắn nhớ không sai, đám người Viên Hiểu thở phào nhẹ nhõm.

- Ta hình như nhớ năm hàng...

Đang muốn nghiên cứu ý tứ mấy câu nói đó, Vân Liên Hải ở một bên nói.

- Năm hàng?

Con mắt mọi người đều sáng lên, đồng loạt nhìn qua.

- Ân!

Vân Liên Hải vội vàng nói ra hàng thứ năm. Hắn là Tầm Bảo sư, am hiểu nhất là ghi nhớ, tìm kiếm dấu vết để lại, tuy trí nhớ của Lạc Huyền Thanh mạnh, nhưng so với hắn còn kém một chút.

- Xem như năm câu, đối với chúng ta cũng có dẫn dắt rất lớn...

Nghiên cứu một lần, Lạc Huyền Thanh cảm khái lên tiếng, đột nhiên nhớ tới cái gì, nhìn về phía Trương Huyền ở cách đó không xa một mực không lên tiếng:

- Trương sư, ngươi nhớ bao nhiêu?

- Ta? Vừa rồi một mực thất thần, cảm thấy cái di tích này sụp đổ có chút đáng tiếc, nếu như hòa vào không gian gấp của mình, nhất định có thể để không gian tăng lớn, nghe được hắn hỏi, sửng sốt một chút, lúc này mới hồi phục tinh thần lại:

- A, ta nhớ kỹ toàn bộ!

- Toàn bộ... Nhớ kỹ?

Mọi người ngẩn ngơ.

Bọn họ đều là cường giả Thánh Vực thất trọng, nửa bước bát trọng, tu vi mạnh mẽ, suy nghĩ như thiểm điện... một đám người như vậy, nhiều nhất cũng chỉ nhớ năm câu... Ngươi nhớ toàn bộ?

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

- Cái kia... Có thể phiền phức nói một lần không?

Lạc Huyền Thanh vội vàng nhìn qua.

- Có thể, như vậy đi, ta viết cho các ngươi xem, như vậy tốt hơn đọc thuộc lòng...

Nhẹ gật đầu, ngón tay vung lên, một đạo chân khí từ ngón tay bắn ra, lơ lửng ở giữa không trung, trước mặt mọi người xuất hiện một màn ánh sáng lớn, sau một khắc, hiện ra một bộ pháp quyết. Chính là Đại Bi Thiên Ma quyền vừa rồi nhìn thấy ở trong không gian!

Hắn dùng thư viện phục chế, ngay cả nửa cái hô hấp cũng không cần, lúc này nguyên dạng dời ra ngoài mà thôi, cực kỳ đơn giản.

- Cái này...
Nhìn thấy công pháp lít nha lít nhít trước mắt, một chữ cũng không ít, tất cả đều nuốt nước bọt, giống như nhìn quái vật. Mấy tức nhớ nhiều chữ như vậy... Thậm chí mỗi một chữ cũng không sai chút nào... Đến cùng làm sao làm được?

- Không đúng, Trương sư, nơi này có mấy chữ không giống ta nhớ lắm...

Đột nhiên, Vân Liên Hải mở lời.

Mọi người đồng loạt nhìn, chỉ thấy hắn chỉ ở trên câu thứ ba, nhìn một chút, quả nhiên có ba chữ khác biệt trước đó mọi người thương thảo.

Mặc dù chữ không nhiều, nhưng thay đổi như vậy, phương pháp tu luyện cùng áo nghĩa của công pháp sẽ hoàn toàn khác biệt. Chẳng lẽ... mặc dù tốc độ đọc thuộc lòng của người này rất nhanh, trên thực tế lại sai lầm?

Thật như vậy mà nói, liền xong. Công pháp không nhớ không sao, kiêng kỵ nhất là nhớ sai, bởi vì một khi phạm sai lầm, rất có thể ở trong quá trình tu luyện, đi đến lối rẽ, cuối cùng một đi không trở lại.

- A, vừa rồi ghi xong, cảm thấy còn có chút thời gian, liền nghiên cứu một lần, phát hiện bộ công pháp này có chút vấn đề, thuận tiện sửa đổi, chỉ là kiến thức có hạn, sửa không nhiều, cực kỳ xấu hổ...

Trương Huyền than thở một tiếng, vẻ mặt đỏ bừng.

Nếu có thể có càng nhiều võ kỹ quyền pháp trên Thánh Vực quan sát, hoàn toàn có thể sửa càng nhiều, sưu tập không đủ, ba mươi mốt chỗ thiếu hụt, chỉ sửa lại ba chỗ, không đến một phần mười, thực sự ít đến thương cảm.

- Sửa, sửa chữa?

Mọi người suýt chút nữa hộc máu.

Chúng ta chỉ nhớ hai ba hàng, bốn năm hàng... Ngươi không chỉ nhớ toàn bộ, còn cảm thấy có thời gian, sửa lại công pháp... vẻ mặt mọi người đỏ lên, cảm thấy buồn bực sắp nổ.

Bày trận nhanh, nhịn; giải độc nhanh, nhịn; giúp người đột phá nhanh; cũng nhịn... Đọc sách nhanh như vậy, còn sửa chữa công pháp... Có chút trang bức quá đáng!

- Nếu không chư vị trước không vội ghi, ta trở lại Thánh Tử điện, cứu một chút quyền pháp, sửa càng hoàn mỹ hơn một chút, lại tiến hành tu luyện...

Trương Huyền nói.

Hai mươi tám chỗ thiếu hụt, quả thực khó mà nuốt xuống, còn không bằng đổi xong, lại cho mọi người, đến lúc đó không cần lại phiền phức.

- Được rồi, chúng ta muốn ghi nguyên thủy nhất...

Viên Hiểu nhịn không được nói.

- Ta cũng vậy, làm phiền Trương sư viết công pháp trước khi sửa chữa!

Loại pháp quyết cường giả này lưu lại, coi như lão tổ của bọn họ còn sống, cũng không dám tùy tiện đi sửa, coi như thiên phú của đối phương cực cao, thủ đoạn nhiều, nhưng đổi xong, bọn họ cũng không dám tu luyện ah!

- Tốt!

Chương 2589: Ta dạy cho ngươi (2)

Biết mọi người lo lắng thứ gì, Trương Huyền không kiên trì, bàn tay vạch một cái, địa phương vừa rồi sửa đổi khôi phục lại. Thấy hắn sửa chữa xong, mọi người vội vàng lấy ra bút mực, nhanh chóng sao chép. Ngộ nhỡ nhớ lầm liền phiền toái, ghi chép cho an toàn. Sau nửa canh giờ, toàn bộ chép xong.

- Trương sư, vừa rồi cổ thánh nói... Nhận biết ngươi, trước đó các ngươi gặp qua?

Lạc Huyền Thanh kỳ quái nhìn qua.

- Là dưới tình huống một cơ duyên khảo hạch, được phương pháp tu luyện Đại Bi Thiên Ma chưởng...

Trương Huyền thuận miệng, nhưng không nói ra Khâu Ngô cung.

- Ah!

Mọi người giật mình.

- Cái kia... Cổ thánh nói chỉ điểm, sửa chữa công pháp, có ý tứ gì?

Viên Hiểu nói.

- Ta làm sao có thể chỉ điểm cổ thánh... là trước đó từng nhìn qua một quyển sách, bên trong ghi chép thiếu hụt của bộ chưởng pháp này, cho nên thời điểm nhìn thấy ý niệm của cổ thánh, thuận miệng nói ra, kết quả bị hiểu lầm...

Trương Huyền nói.

Chỉ điểm cổ thánh, thực sự quá kinh thế hãi tục, hắn cũng không muốn bốc lên nguy hiểm. Khoe khoang, không phù hợp tính cách của hắn. Còn đối phương có tin hay không, vậy liền không quản được nhiều như vậy.

- Cái này...

Mặc dù cảm thấy hắn nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng nói như vậy, còn có thể tiếp nhận, mọi người không hỏi thêm nữa.

- Trở về đi!

Lần này đi ra, dù Lạc Huyền Thanh không được Động Hư Hồ Lô, nhưng thực lực lại có đột phá, những người khác cũng nhận được Đại Bi Thiên Ma quyền, tất cả đều thấy chuyến đi này không tệ.

Mới vừa ra sơn động, thì thấy Thanh Long thú tiến lên đón.

Hỏi thăm một câu, mới biết đám người Trương Thuần sớm ở một canh giờ trước tỉnh táo lại, trực tiếp rời đi. Lạc Huyền Thanh tràn đầy thất vọng.

Vừa mới tấn cấp, vốn muốn tìm tên kia đánh một hồi, ai biết tiểu tử này quá thông minh, trực tiếp chạy trốn.

Thanh Long thú không thuộc về Thánh thú phi hành, dù cấp bậc rất cao, tốc độ trong cự ly ngắn cũng nhanh, nhưng sức chịu đựng kém xa Thất Thải Thiên Hạc, bởi vậy Trương Huyền thu nó vào không gian gấp, cùng đám người đi ra sơn cốc, ngồi ở trên lưng hạc.

- Đây là trận kỳ của ngươi!

Đi tới trước mặt Bích Hồng Âm, trả đồ vật cho nàng.

Những trận kỳ này, đối phương chỉ cho hắn mượn sử dụng, mà không phải đưa tặng, hiện tại dùng xong, tự nhiên phải trả cho nguyên chủ. Nếu không, chẳng phải thành thổ phỉ sao?
- Ta lý giải trận pháp chỉ bình thường... Thứ này liền để cho ngươi!

Bích Hồng Âm khoát tay áo.

Trong mắt ngoại nhân, nàng không chỉ chức nghiệp Ma Âm mạnh mẽ, trận pháp cũng vô cùng tinh thông, là thiên tài thực sự, nhưng so sánh với gia hỏa này, kém quá nhiều. Căn bản không dám nói mình biết trận pháp, nếu không tâm tình sẽ bị tiêu cực rất lớn.

- Vô công bất thụ lộc, làm như vậy không được...

Trương Huyền liên tục xua tay.

Đây đều là trận kỳ cấp tám, coi như dùng đến trận pháp cấp tám đỉnh phong, cũng hoàn toàn đủ, chế tạo ra một cây cũng cần tiêu tốn không ít đánh đổi, huống chi nhiều như vậy.

Hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ nợ ân tình của người. Huống chi đối phương là nữ tử, còn ở trước mặt anh vợ... Nhất định phải có chỗ kiêng kị.

- Nếu như cảm thấy quý giá, đợi thời điểm ta xung kích Thánh Vực bát trọng, chỉ điểm giúp ta, tính như vậy đi, là ta chiếm tiện nghi...

Bích Hồng Âm nói.

Tiện tay đưa tặng vật trân quý như vậy, tự nhiên không phải nhiều tiền, mà là muốn lôi kéo quan hệ, đến lúc đó, xung kích Thánh Vực bát trọng sẽ đơn giản hơn không ít, miễn đi không ít phiền phức.

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

Giúp đối phương đột phá, có kinh nghiệm của Lạc Huyền Thanh, không tính quá khó, mấu chốt là... Phải bao lâu? Vượt qua tháng tư sang năm, chỉ sợ không có thời gian. Nghĩ đến nơi này, nhịn không được nói:

- Ngươi đại khái cần bao lâu? - Bao lâu?

Vẻ mặt Bích Hồng Âm tự tin:

- Ta hiện tại là Thánh Vực thất trọng hậu kỳ đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá, chỉ cần tích lũy, trong ba năm khẳng định có thể thành công, đạt tới đỉnh phong từ từ củng cố, nhanh thì mười năm, chậm thì hai mươi năm, tất nhiên có khả năng tích lũy đến đỉnh phong nhất, đạt tới tình trạng có thể xung kích!

- Ba năm... Mười năm? Nói cách khác, nhanh nhất cũng mười ba năm mới có thể xung kích Thánh Vực bát trọng?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đúng!

Bích Hồng Âm gật đầu:

- Loại tốc độ này của ta, xem như tương đối nhanh, đạt tới Xuất Khiếu cảnh trở lên, tu luyện càng ngày càng khó, mỗi một lần tiến bộ, đều cần tiêu tốn công phu cùng đánh đổi cực lớn!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn cũng cảm thấy, từ khi tu luyện tới Xuất Khiếu cảnh, Linh Thạch linh khí hao tổn càng lớn, thời gian cũng từ một canh giờ, biến thành hai cái, khó khăn lớn để người tê cả da đầu... Nếu không mỗi lần tiến bộ, cũng không trở thành rầu rĩ như vậy.

- Ý tứ của Trương sư, là ta tu luyện quá nhanh, hay quá chậm?

Thấy biểu lộ của thanh niên không dễ nhìn, Bích Hồng Âm hỏi.

- Cái này...

Trương Huyền chần chờ một chút:

- Mười ba năm quá lâu, ta sợ đợi không được thời gian dài như vậy... Như vậy đi, hiện tại ngươi đột phá đến Thánh Vực thất trọng đỉnh phong, sau đó củng cố một chút, đến Thánh Tử điện ta lại giúp ngươi xung kích bát trọng!

- Hiện tại đột phá?

Da mặt của Bích Hồng Âm co lại, nói:

- Trương sư nói giỡn, nếu có thể đột phá, khẳng định sớm đã đột phá, không đến mức một mực khốn tại nguyên chỗ...

- Không nói đùa, đột phá Thánh Vực thất trọng đỉnh phong mà thôi, không phải đại sự gì.

Trương Huyền cười cười:

- Như vậy đi... Ta dạy cho ngươi, hai mươi phút, được rồi, trong vòng năm phút, tranh thủ đột phá đi!

Chương 2590: Ta dẫn ngươi đi (1)

- Năm phút đồng hồ?

Mí mắt nhảy lên, Bích Hồng Âm cắn răng:

- Ta nên làm như thế nào?

Người khác nói với nàng như vậy, khẳng định đã sớm đánh từ trên lưng hạc rơi xuống, nhưng người trước mắt lại không giống.

Thông qua chỉ điểm, có thể để cho Lạc Huyền Thanh trong thời gian ngắn đột phá, đã nói rõ năng lực, Thánh vực thất trọng đỉnh phong, đột phá lên, dù không dễ dàng, nhưng so sánh với bát trọng, đã đơn giản đến không coi vào đâu.

- Cho ta xem công pháp ngươi tu luyện một chút, ta muốn biết pháp quyết ngươi tu luyện, mới có thể từ đó tìm ra thời cơ đột phá!

Trương Huyền nói.

- Tốt!

Cổ tay khẽ đảo, Bích Hồng Âm đưa tới một quyển sách.

Trương Huyền tiện tay mở ra.

- Thất Huyền Luyện Âm công!

Bích Hồng Âm tu luyện là công pháp đứng đầu nhất của Ma Âm sư, lấy thân làm cầm, lấy khí làm dây đàn, nhất niệm sinh mà tiếng đàn, một xướng một ngâm đều mang lực lượng đặc thù, để cho người ta chìm đắm trong đó.

Xem xong công pháp, Trương Huyền lấy ra thư tịch khi đối phương thi triển võ kỹ hình thành, so sánh nghiên cứu, thời gian không dài, đã tìm được phương pháp giải quyết.

- Thất Huyền Luyện Âm công, lấy chân khí ngưng tụ thất huyền, Nhập Hư cảnh, cũng là hình thành lĩnh vực thất huyền, tiến vào bên trong, giống như rơi vào thế giới Ma Âm, có thể tuỳ tiện để cho người ta sinh ra tâm ma, nguyên thần bị xâm nhập... Bộ pháp quyết này, muốn đột phá, quả thực không dễ dàng, có điều, tích lũy của ngươi đã đầy đủ, kém chỉ có một điểm...

Trương Huyền nhíu mày.

- Không biết là điểm nào?

Bích Hồng Âm vội vàng nhìn qua.

- Thất Huyền lĩnh vực còn chưa đủ sắc bén, nếu có người có thể lấy Ma Âm đồng dạng tiến hành áp chế ngươi, tiến công địa phương yếu kém trong cầm âm của ngươi, hẳn là có thể kích phát tiềm lực, thuận lợi đột phá!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nói.

Dù công pháp của đối phương thiếu hụt không nhỏ, nhưng đã tu luyện tới loại cảnh giới này, không cách nào sửa lại, muốn đột phá ràng buộc, chỉ có một phương pháp, chính là lấy âm phá âm! Dùng cầm âm đánh vỡ địa phương yếu kém trong cơ thể nàng, phá rồi lại lập, một lần thành công.

- Áp chế ta?

Sửng sốt một chút, Bích Hồng Âm cười khổ:

- Ma Âm áp chế, lấy âm phá âm, cần nắm giữ cầm âm đến cực hạn, đoán chừng cũng chỉ có lão sư ta mới có thể làm được, đáng tiếc nàng không ở đây, nói đến đơn giản, nhưng muốn hoàn thành, rất khó... - Ta vừa vặn cũng có chút nghiên cứu Ma Âm, có thể thử một chút!

Trương Huyền cười cười.

- Ngươi hiểu Ma Âm?

Bích Hồng Âm khó tin.

- Học qua một chút... Đúng rồi, ngươi có thư tịch về Ma Âm không, lấy ra cho ta xem một chút, số lượng càng nhiều càng tốt, ta nghiên cứu một chút, nhìn xem có thể từ đó tìm được phương pháp giúp ngươi đột phá hay không!

Trương Huyền nói.

- Tốt!

Cổ tay khẽ đảo, trên lưng hạc lập tức nhiều ra một đống lớn thư tịch, nữ hài nhìn qua:

- Đây đều là ta ghi chép, tổng cộng có hơn hai ngàn bản, đều là về Ma Âm!

Trương Huyền gật gật đầu, con mắt quét tới, thu nội dung thư tịch vào trong óc.

Tiện tay cầm lấy một quyển giả vờ giả vịt, tinh thần thì đắm chìm trong thức hải, nghiên cứu những sách vở này. Tuy hắn có huy chương Ma Âm sư thất tinh, trên thực tế lại chỉ nhìn qua công pháp lục tinh, lĩnh ngộ Ma Âm miễn cưỡng đạt tới thất tinh sơ kỳ, loại năng lực này, còn chưa đủ để giúp giải quyết vấn đề trên người đối phương.

- Chính xác!

Một quyển sách rơi ra, đối phương sưu tập đủ nhiều thư tịch, thuận lợi tạo thành Thiên Đạo công pháp, ngón tay điểm lên, nội dung trong sách dung hội quán thông, trở thành kiến thức của mình, lúc này mới lần nữa mở mắt ra: - Ta đã tìm được phương pháp giúp ngươi giải quyết vấn đề!

- Nhanh như vậy?

Cúi đầu nhìn quyển Nhạc Phổ đại cương trong tay hắn, vẻ mặt của Bích Hồng Âm khó tin.

Quyển sách này, là lúc nàng mới vừa trở thành Ma Âm sư thất tinh xem qua, giới thiệu một chút nhạc phổ thất tinh bình thường, cùng kỹ xảo diễn tấu, mức độ đại khái tương đương ba trăm bài hát thiếu nhi... Có thể giúp người tấn cấp?

- Ừm, khoanh chân ngồi xuống, lấy đán của ngươi ra!

Cũng không giải thích, Trương Huyền nói.

Bích Hồng Âm nghi ngờ, lấy đàn ra, ngón tay nhẹ nhàng vạch một cái.

Leng keng!

Tiếng đàn lập tức vang lên.

Thấy đối phương thi triển cầm âm, khí chất lập tức thay đổi, thời gian nháy mắt, để cho người ta sinh ra cảm giác như đối mặt sóng lớn ngập trời, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị dìm ngập.

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra đàn ngọc của mình.

Cái đàn này là lúc trước Tưởng viện trưởng dùng Ngô Đồng thụ trong viện làm giúp, cho dù thực lực bây giờ không tính tụt hậu, có thể phát huy tác dụng.

Thanh âm vang lên, tiếng đàn của hắn không có lực công kích quá lớn, lại mang theo một hương vị du dương, tựa như vang lên ở trong óc, để cho người ta kìm lòng không được say mê.

Vừa rồi ngưng tụ Thiên Đạo Ma Âm thất tinh, có điều còn chưa kịp tu luyện, hiện tại thi triển tiếng đàn, mặc dù chỉ có uy lực thất tinh sơ kỳ, nhưng mỗi một thanh âm, đều đánh vào điểm thiếu hụt của đối phương, uy lực to lớn, không kém tiếng đàn thất tinh đỉnh phong cũng chút nào.

Đông đông đông đông!

Liên tục mấy lần, vẻ mặt của Bích Hồng Âm trở nên đỏ thẫm, suýt chút nữa hộc máu.

- Thật mạnh...

Vốn còn có chút lo nghĩ, giờ khắc này đã rõ ràng, đối phương lý giải Ma Âm, thế mà cao thâm hơn nàng nhiều lắm!

Đáng sợ!

Trận pháp, y thuật, thuần thú... Không gì không giỏi, không có chỗ nào không hiểu, ngay cả Ma Âm cũng lợi hại như vậy, người này đến cùng học thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau