THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2571 - Chương 2575

Chương 2571: Ngươi tại sao không phải em rể ta! (2)

Hắn gặp qua không ít đè thấp khí tức, nhưng ở dưới Minh Lý Chi Nhãn, đều sẽ lộ ra nguyên hình, lộ rõ, bí pháp này của đối phương, ngay cả mình cũng nhìn không ra, có thể xưng kinh khủng.

- Đây là tổ tiên sáng tạo ra bí pháp, dùng để sáng tạo không gian gấp, phong ấn lực lượng, thần thức cũng dò xét không ra!

Thấy ánh mắt mọi người khiếp sợ, Lạc Huyền Thanh giải thích.

- Ừm!

Trong lòng khen ngợi, Trương Huyền nhẹ gật đầu, dặn dò một tiếng:

- Sau khi đi vào, mặc kệ nhìn thấy cái gì, cũng không thể vận dụng lực lượng, nếu không, lực lượng càng mạnh, gặp phải bài xích sẽ càng lợi hại!

Không gian trước mắt này, giống như khối gỗ nổi trên nước, ép càng hung ác, tốc độ bắn lên sẽ càng nhanh, lực lượng phản kích sẽ càng lớn. Chỉ có lực lượng người bình thường, tiến vào bên trong, mới sẽ không bị công kích.

- Ừm!

Lạc Huyền Thanh nhẹ gật đầu, cắn răng một cái đi thẳng về phía trước. Phong ấn tu vi, quả nhiên không có gặp phải công kích, có điều mới đi mấy bước, vẻ mặt liền trở nên trắng bệch, hình như gặp đồ vật khó tin gì, mang theo sợ hãi.

- Tuyệt đối không nên thả ra phong ấn...

Thấy hắn như vậy, Trương Huyền nhíu mày.

Bất quá lời còn chưa dứt, liền thấy vị anh vợ này không nhịn được nữa, chân khí trong cơ thể phun ra ngoài.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang kịch liệt, giống như Viên Hiểu vừa rồi, ngã bay ra ngoài, khóe miệng tràn đầy máu tươi, vẻ mặt trở nên trắng bệch.

- Lạc huynh...

Vội vàng đi tới trước mặt, lấy ra một viên thuốc chữa thương ẩn chứa Thiên Đạo chân khí đưa tới. Ăn dược vật vào, thương thế dịu đi một chút, Lạc Huyền Thanh mở mắt ra, lắc đầu, khuôn mặt đầy vẻ áy náy.

- Ta không sao...

- Vừa rồi đã dặn dò, không thể thả ra lực lượng, sao ngươi...

Trương Huyền nhíu mày.

Hắn đã nói, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng phải áp chế tu vi, không được phóng ra, lúc này mới đi vào hai ba cái hô hấp, liền bị ném ra... Tâm tính quá không trầm ổn đi!

- Bên trong có huyễn cảnh, ta nhìn thấy... Có người bắt nạt muội muội ta, cho nên nhịn không được!

Lạc Huyền Thanh có chút xấu hổ.
Lúc đầu nghĩ, đi vào nơi này, nhất định phải khống chế lực lượng của mình, nhưng tận mắt thấy muội muội bị bắt nạt, vẫn còn có chút nhịn không được.

Trương Huyền mỉm cười, không hổ là sủng muội cuồng ma, biết rõ là huyễn cảnh cũng nhịn không được.

- Thực lực của tiểu công chúa lợi hại hơn ngươi nhiều, nàng bị bắt nạt, ngươi ra tay có thể có ích lợi gì?

Bích Hồng Âm ở một bên bĩu môi.

Biểu lộ của đám người Vân Liên Hải cũng giống nhau.

Tiểu công chúa, không chỉ thiên phú mạnh, thực lực bản thân xuất chúng, càng quan trọng hơn là, luyện hóa Tĩnh Không châu, nhất niệm vận chuyển, không gian phong bế, Thánh Vực cửu trọng cũng có thể tuỳ tiện nghiền ép, hắn chỉ là Thánh Vực thất trọng, có thể có ích lợi gì? Coi như muốn bảo vệ, cũng là đối phương bảo vệ ngươi đi?

- Thực lực của ta không bằng muội muội, nhưng mà nếu có người dám khi dễ nàng, ta sẽ liều tính mạng bảo vệ!

Trong mắt Lạc Huyền Thanh mang theo dịu dàng:

- Mẫu thân chết sớm, chỉ có muội muội là để ta lo lắng, quyết không cho phép nàng chịu oan ức!

- Cũng bởi vì như vậy, ngươi mới có địch ý với Trương gia?

Trương Huyền nhìn qua.

- Phải, tiểu thiên tài chó má gì kia của Trương gia, dựa theo thuyết pháp bên ngoài, huyết mạch tinh thuần, quả thực xứng với muội muội ta, nhưng quá tự đại, từ khi thông gia, một lần cũng không có xuất hiện... Quả thực ngạo mạn đến cực điểm, loại người này, làm sao không để cho người ta tức giận?

Lạc Huyền Thanh cũng không phủ nhận, khẽ nói. - Người này quả thực ngạo mạn!

Nhớ tới gia hỏa cướp bạn gái của mình kia, Trương Huyền cũng một bụng lửa giận, nhịn không được hùa theo. Nếu hắn cùng Lạc Nhược Hi có hôn ước, khẳng định đã sớm hấp tấp chạy ra ngoài, tuyệt sẽ không giống đối phương, tự cho mình thanh cao, giả vờ giả vịt!

- Đúng vậy!

Lạc Huyền Thanh nổi giận đùng đùng:

- Nếu như để ta nhìn thấy, nhất định đập nát đầu của hắn!

- Không sai!

Bàn tay lớn vẫy một cái, Trương Huyền nghĩa chính ngôn từ:

- Tính ta một người, thật muốn nhìn thấy, ta cũng đánh hắn tới răng rơi đầy đất!

- Cái này...

Nhìn hai người lòng đầy căm phẫn, thở phì phò, Viên Hiểu, Bích Hồng Âm hai mặt nhìn nhau, đều có chút choáng váng.

Nhất là nhìn về phía Trương Huyền, tất cả đều như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

Lạc Huyền Thanh lo lắng cho muội muội của mình trôi qua không hạnh phúc... Ngươi một ngoại nhân, lẫn vào làm cái gì? Mấu chốt còn tức thành như vậy... Cần gì phải chứ? Viên Hiểu nhịn không được nữa, nhìn lại:

- Khụ khụ, Trương sư, hình như tiểu thiên tài Trương gia không có đắc tội ngươi a?

- Ta...

Trương Huyền sững sờ, nhất thời nghẹn lời:

- Ta là ấm ức thay Lạc... Lạc huynh! Lạc huynh là người tốt như vậy, cũng tức thành như thế, người này tuyệt đối là tiểu nhân vô sỉ, hèn hạ, không biết xấu hổ! Loại người này, thân là Danh Sư, có trách nhiệm giáo huấn một lần, để hắn biết trời cao đất rộng!

- Cái này...

Mọi người nhìn nhau.

Mặc dù nói không có vấn đề gì, nhưng vì sao cảm giác quái như thế nhỉ? Lạc Huyền Thanh cũng sững sờ, nhìn qua, thấy hắn là thật tức giận, mà không phải cố ý làm bộ, trong lòng nhịn không được cảm khái.

- Anh em tốt ah, người tốt như vậy, tại sao không phải em rể của ta chứ?

Chương 2572: Diễn Không thiên thư đệ tam trọng (1)

- Viên huynh cùng Lạc huynh đều bị thương, các ngươi chăm sóc một chút, ta vào xem!

Biết nói tiếp, khẳng định sẽ lộ tẩy, Trương Huyền vội vàng nói sang chuyện khác.

- Vẫn là ta tới đi!

Bích Hồng Âm tiến về phía trước một bước:

- Ta am hiểu huyễn cảnh cùng nguyên thần công kích, linh hồn phòng ngự hơi mạnh hơn một chút, hẳn là có thể kiên trì một đoạn thời gian!

- Cũng tốt!

Chần chờ một chút, Trương Huyền gật đầu:

- Cẩn thận huyễn cảnh, tuyệt đối không nên vận dụng thực lực!

Không gian mới vừa rồi để Viên Hiểu, Lạc Huyền Thanh bị thương, cũng không phải là một chỉnh thể, coi như hắn dùng thư viện, hai lần nhìn thấy cũng hoàn toàn khác biệt.

Nếu không khẳng định vừa rồi liền biết có huyễn cảnh, mà tiến hành nhắc nhở, nàng đã muốn đi vào, vừa vặn có thể nhìn nhiều một chút, có càng nhiều tham khảo.

- Ừm!

Nhẹ gật đầu, Bích Hồng Âm cũng phong ấn tu vi.

Pháp quyết phong ấn của nàng không bằng Lạc Huyền Thanh, Minh Lý Chi Nhãn có thể rõ ràng nhìn ra, có điều không có chân khí, trận pháp bình thường cảm giác không nhạy cảm như vậy, hẳn là khó có thể phát giác.

Hô!

Nữ hài đi thẳng về phía trước, đi tới địa phương vừa rồi Lạc Huyền Thanh cùng Viên Hiểu bị công kích, cũng giống như nhìn thấy cái gì, ngừng lại, không nhúc nhích.

- Cẩn thận...

Vân Liên Hải nhịn không được nói.

- Không cần hô, vô dụng, chỗ kia không chỉ thanh âm truyền không qua, ngay cả thần thức cũng không thể xuyên thấu!

Lạc Huyền Thanh lắc đầu.

- Thần thức cũng không thể xuyên thấu?

Trương Huyền nhíu mày, thần thức lan tràn ra, quả nhiên phía trước không xa, giống như rơi vào một thế giới khác, không nhìn thấy bất kỳ vật gì.

Rõ ràng nhìn một cái liền có thể nhìn thấy, lại giống như cách xa nhau hai thế giới.

Trong ánh mắt lo lắng của mọi người, Bích Hồng Âm tiếp tục đi ra một bước, bất quá vẫn nhịn không được, chân khí trong cơ thể xoay chuyển, giống như hai người trước, ngã bay ra ngoài. - Thế nào?

Trương Huyền đi tới trước mặt.

- Ta tiến vào bên trong, dường như bị truyền tống đến một không gian khác, nhìn thấy một Thánh thú, bốn phía tàn sát, khắp nơi ăn người, mới nhịn không được ra tay...

Sắc mặt Bích Hồng Âm đỏ lên, giải thích.

Lúc đầu nàng có thể nhịn được, nhưng trơ mắt nhìn một đứa bé bị Thánh thú cắn rơi đầu, thực sự làm không được.

- Bị truyền tống? Ngươi ở yên tại chỗ không động ah!

Vân Liên Hải nói.

Bọn họ rõ ràng nhìn thấy Bích Hồng Âm đứng ở cách đó không xa, nơi nào cũng không có đi, làm sao có khả năng nhìn thấy Thánh thú cùng hài tử.

- Thần thức cũng không thể dò xét, chúng ta lại có thể nhìn thấy, các ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Ngắt lời hắn, Lạc Huyền Thanh nói.

- Cái này...

Vân Liên Hải sửng sốt.

Có đôi khi con mắt nhìn thấy, chưa hẳn là thật. Thật giống như Hải Thị Thận Lâu, rõ ràng thấy có vô số nhà cao tầng ngay ở cách đó không xa, nhưng trên thực tế lại là giả.

Tu luyện giả càng tin tưởng thần thức của mình, bởi vì thần thức là tinh thần lan tràn, tuyệt sẽ không nhìn lầm... tình cảnh hiện tại, thần thức không thấy được, mắt thường lại rất rõ ràng, chẳng lẽ liền có thể bảo đảm đây là sự thực?

- Vân huynh, ngươi cảm thụ một chút, Động Hư Hồ Lô kia có phải thật hay không?

Đột nhiên Trương Huyền mở miệng.

- Tốt!

Vân Liên Hải nhẹ gật đầu.

Vừa rồi nhìn thấy hình ảnh đám người Bích Hồng Âm, Lạc Huyền Thanh có thể là giả, Động Hư Hồ Lô ở trên không cũng chưa chắc là thật. Huyết dịch bay ra, mi tâm như nhiều hơn một con mắt, quan sát về phía hư không. Một lát sau, lắc đầu:

- Ta cảm giác không thấy khí tức bảo vật...

- Cảm giác không thấy?

Vẻ mặt của Lạc Huyền Thanh trở nên trắng bệch.

Vì Động Hư Hồ Lô này, chuẩn bị không biết bao lâu, nếu là giả, chỉ là huyễn tượng, vậy mình thật sự khóc.

- Ta qua xem một chút!

Trương Huyền nhíu mày, cũng phán đoán không ra đến cùng xảy ra chuyện gì, đành phải mở miệng nói.

Tình cảnh trước mắt vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn, xem như hắn cũng cảm thấy không hiểu ra sao, chỉ sợ chỉ có tự mình đi qua nhìn một chút, mới có thể có đáp án.

- Cẩn thận một chút...

Biết thanh niên trước mắt này thủ đoạn rất nhiều, Lạc Huyền Thanh dặn dò một tiếng.

- Ừm!

Trương Huyền lên tiếng, hít sâu một hơi, áp chế tu vi lại, nhấc chân đi vào trong.

Phương pháp hắn phong ấn tu vi, dù không cao minh bằng Lạc Huyền Thanh, nhưng hắn tu luyện Thiên Đạo chân khí, thật muốn che giấu, Thánh Vực cửu trọng cũng không thể phát giác, những người khác càng đừng suy nghĩ.

Hô!

Chương 2573: Diễn Không thiên thư đệ tam trọng (2)

Tiến vào bên trong, lập tức nhìn thấy trước mắt trắng xóa, thần thức lan tràn, vẫn giống như trước đó, kéo dài đến khoảng cách cực xa, lại không nhìn thấy cái gì, hình như đi tới một nơi hoang dã, trừ thiên địa, chỉ có một mình hắn. Mới vừa tách ra đám người Lạc Huyền Thanh, đã biến mất không thấy gì nữa, như căn bản không có xuất hiện qua.

- Quả nhiên quỷ dị...

Lông mày nhíu một cái, Trương Huyền tiếp tục đi về phía trước, ngay sau đó một vùng núi xuất hiện trước mắt. Thác nước, đầm nước, tiếng nước róc rách.

- Đây là...

Nhìn một cái, trái tim nhịn không được nhảy lên kịch liệt. Nơi này, lúc trước hắn tới qua, chính là địa phương lần đầu tiên gặp được Lạc Nhược Hi… Huyễn Vũ sơn mạch!

Ở đây, thấy được vô số linh thú xông lại, còn tưởng rằng là muốn gây bất lợi cho nàng, vọt thẳng lên, hai người cứ như vậy quen biết hiểu nhau.

Vội vàng nhìn về phía thác nước, quả nhiên thấy một thân ảnh yên tĩnh đứng, như một bức tranh thuỷ mặc nhàn nhạt. Nữ hài xinh đẹp như hoa sen xuất trần không nhiễm, điềm tĩnh thản nhiên, dường như sự tình gì cũng không liên hệ tới nàng.

- Nhược Hi...

Trái tim nhảy một cái, Trương Huyền cực kỳ kích động.

Vốn cho rằng đi tới Thánh Tử điện liền có thể nhìn thấy, nhưng theo biết càng nhiều, càng minh bạch áp lực trên người, ngược lại không dám gặp. Mặc dù như thế, trong lòng nhớ nhung lại không yếu bớt chút nào, càng thêm nồng đậm.

- Không đúng, đây là huyễn cảnh...

Nắm đấm xiết chặt, cố nén ý định tiến lên, hô hấp dần dần bình phục lại. Bản thân đang tìm Động Hư Hồ Lô, không có khả năng đi đến Huyễn Vũ sơn mạch, càng không có khả năng lần nữa nhìn thấy Lạc Nhược Hi, cũng nói rõ, đây là giả, coi như không phải huyễn trận, cũng có thể liên quan đến không gian chồng chất, kinh nghiệm của bản thân trước đó bị phản chiếu ra.

Sưu!

Trong lòng khôi phục lại bình tĩnh, đang muốn tiếp tục đi tới, một ánh sáng lăng lệ bất ngờ xuất hiện, thời gian nháy mắt, liền đến trước mặt Lạc Nhược Hi, trong nháy mắt đâm thủng nàng. Ngay sau đó một thanh niên khuôn mặt bỉ ổi xuất hiện ở sau lưng nữ hài:

- Gia tộc an bài ngươi gả cho ta, ngươi lại dám ưa thích người khác, đã như vậy... Liền chết đi cho ta!

Trong mắt mang theo điên cuồng, dung mạo của thanh niên thoạt nhìn có chút giống Trương Thuần, nhưng chẳng biết tại sao, lại cùng hắn có chút tương tự.

- Tiểu thiên tài Trương gia...

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại, cắn răng.

Người này khẳng định là thiên tài Trương gia, dám động thủ với Nhược Hi, quả thực tự tìm cái chết... Chân khí trong cơ thể chấn động, vừa định giải phong, thư viện trong đầu đột nhiên nhoáng một cái, hình như có thanh âm hoàng chung đại lữ vang lên ở bên tai, thân thể trở nên băng lãnh, lần nữa kịp phản ứng:

- Là huyễn cảnh...

Tâm cảnh nhanh chóng vận chuyển, khôi phục cảnh giới tâm như chỉ thủy, lần nữa nhìn về phía trước, tiểu thiên tài không thấy, Lạc Nhược Hi cũng không thấy, thậm chí toàn bộ sơn mạch cũng không thấy. Vẫn như cũ là một mảnh trắng xóa.

- Nguy hiểm thật...

Trên đầu Trương Huyền tràn đầy mồ hôi lạnh. Biết rất rõ ràng là huyễn cảnh, nhưng nhìn thấy Lạc Nhược Hi bị thương, vẫn không nhịn được muốn động thủ, người lưu lại di tích này, không chỉ nắm giữ không gian cực mạnh, nắm giữ nhân tâm cũng đạt tới cảnh giới cực kỳ cao thâm!

- Nhờ có thư viện, nếu không, sợ rằng sẽ giống như đám người Lạc Huyền Thanh, bị trực tiếp đánh ra...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nhìn về phía trước, đang muốn tiến lên, thân thể đột nhiên xuất hiện cảm giác mất trọng lượng kịch liệt, như từ không trung hạ xuống, bốn phía không khí nghẹn ngào.

Cúi đầu nhìn, chỉ thấy người ở trên không trung, phía dưới mặt đất càng ngày càng gần, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống. Hiện tại hắn áp chế tu vi đến cảnh giới như người bình thường, rơi xuống như vậy, tất nhiên sẽ ngã chết, chân khí trong cơ thể bị phong ấn rục rà rục rịch, bất cứ lúc nào cũng sẽ lao ra, duy trì phi hành.

- Là huyễn cảnh...

Áp chế khí tức lại, Trương Huyền chậm rãi nhắm mắt.

Nếu như không trải qua chuyện vừa rồi, khẳng định sẽ nhịn không được, mà bây giờ, tâm cảnh có tăng lên, lại không bối rối giống như trước đó. Thật muốn vận dụng chân khí, tốc độ phản kích sẽ chỉ càng lúc càng nhanh, đến lúc đó, coi như phòng ngự mạnh hơn, cũng sẽ bị chấn thất khiếu chảy máu, không chết cũng rơi nửa cái mạng.

Hô!

Không buồn không vui, tâm như chỉ thủy, quả nhiên không thấy tiếng gió gào thét cùng cảm giác rơi xuống nữa, lần nữa mở mắt, phát hiện vẫn đứng tại chỗ, đồng thời không có nhúc nhích.

- Không gian có thể sinh ra hiệu quả huyễn trận, đây chính là chưa hề nghĩ tới...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, cực kỳ kỳ lạ, ngẩng đầu nhìn bốn phía.

Hắn lý giải trận pháp, đạt đến bát tinh đỉnh phong, học tập Diễn Không thiên thư, cũng đạt tới cảnh giới cao thâm, dựa theo tình huống bình thường, không gian gấp bình thường đã giữ không nổi hắn, nhưng nơi này, có thể để cho tinh thần thất thủ, không phát giác ra dị thường, nắm giữ không gian mạnh mẽ làm người ta tắc lưỡi.

Minh Lý Chi Nhãn chiếu xuống, không gian chung quanh giống như tổ ong, từng ngăn chứa không lớn tập hợp chung một chỗ, lại tựa như nước chảy, chậm rãi chảy xuôi, tiến vào bên trong liền sẽ chịu ảnh hưởng, nguyên thần cũng không thể chạy trốn. - Không gian là một loại sóng văn cùng tần số, chỉ cần tìm được, liền có thể vận dụng...

Nội dung của Diễn Không thiên thư chảy xuôi ở trong đầu.

- Thì ra là thế!

Không biết qua bao lâu, ánh mắt sáng lên, bộ phận không thể nào hiểu được trong thiên thư, cùng ngăn chứa trước mắt dung hợp lại, để hắn bừng tỉnh hiểu ra.

Trước đó học tập Diễn Không thiên thư, là bởi vì dung hợp nội dung trong cổ tịch, lại thêm tu vi có hạn, không cách nào tìm hiểu cao hơn, giờ phút này thực lực đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, kết hợp cảnh tượng trước mắt, để hắn lĩnh ngộ không gian tiến thêm một bước.

- Khó trách có khả năng sinh ra huyễn cảnh, không gian cũng có thể dùng trận pháp bố trí ra, được cho một loại trận pháp, tự nhiên có thể ảnh hưởng người suy nghĩ...

Trương Huyền hiểu được.

Trận pháp có thể bố trí ra không gian, không gian tự nhiên cũng có thể bố trí thành trận pháp, ảnh hưởng suy nghĩ, để hắn nhìn thấy khát vọng nhất mà không thể được, rất dễ dàng.

- Lĩnh ngộ những cái này, đối với không gian xem như đạt tới “nắm giữ” đi!

Phun ra một ngụm trọc khí, con mắt Trương Huyền sáng lên.

Diễn Không thiên thư đối với lĩnh ngộ không gian chia làm năm cảnh giới, theo thứ tự là súc địa, xuyên toa, nắm giữ, sáng tạo, cùng hủy diệt. Súc địa, tựa như có thể giảm bớt không gian, để cho tốc độ của người ta tăng nhanh.

Xuyên toa, đạo lý đồng dạng, nắm giữ không gian quen thuộc, tốc độ công kích sẽ giống như thuấn di, khoảng cách mấy trăm mét, trong nháy mắt mà thôi. Cảnh giới này đại thành, xem như gặp phải cường giả Nhập Hư cảnh, công kích cũng có thể xuyên qua lĩnh vực của đối phương, đi tới trước người, không còn bị không gian ảnh hưởng.

Nắm giữ, thì là năng lực chưởng khống không gian nhất định, giống như không gian gấp, không cách nào vây khốn, thậm chí còn có thể nắm giữ lực lượng trong đó, tiến hành áp chế đối thủ.

Còn sáng tạo và hủy diệt, hiện nay còn chưa hiểu, biết không nhiều, chỉ biết người lưu lại di tích này, khẳng định đã đạt đến, nhưng cụ thể sáng tạo như thế nào, lại nói không ra.

- Đạt tới tam cảnh, nơi này hẳn không giữ được ta nữa...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, lý giải không gian đạt tới cảnh giới nắm giữ, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía không gian giống như tổ ong trước mắt, đã không có bất kỳ bí mật gì đáng nói.

Đồ vật vừa rồi để hắn rơi vào huyễn cảnh, như là trận pháp, cũng rõ mồn một trước mắt, tùy thời có thể phá hư.

- Ra ngoài đi!

Chân khí trong cơ thể bay lên, nhẹ nhàng vạch một cái.

Hắn sải bước ra, sau một khắc, đã xuất hiện ở trước mặt dòng sông lúc trước, hồ lô màu xanh biếc huyền phù ở trước mắt, tản mát ra khí tức cường đại.

Chương 2574: Trương Huyền bị đánh (1)

Dòng sông là một linh mạch, trong đó linh khí nồng đậm giống như thực chất. Hồ lô liền treo ở phía dưới, hấp thu lực lượng, chậm chạp phát triển.

- Hái xuống, cầm tới là được...

Trương Huyền thở ra một hơi, nhẹ nhàng cười một tiếng.

Muốn tấn cấp, chỉ cần sưu tập Thiên Đạo công pháp và đầy đủ linh thạch là được, mặc dù Động Hư Hồ Lô trân quý, nhưng đối với hắn mà nói, tác dụng ngược lại không lớn, còn không bằng dùng để kéo quan hệ, đến lúc đó, chỉ cần Lạc Huyền Thanh giúp một tay nói tốt vài câu, so với mình liều mạng cố gắng cũng mạnh hơn nhiều.

Cánh tay duỗi ra, bỗng nhiên bắt tới.

Dù vẫn không vận dụng lực lượng, nhưng lĩnh ngộ không gian đạt đến Diễn Không thiên thư tam trọng, bàn tay trảo một cái, không gian bốn phía bị đọng lại, hồ lô giống như bị chụp vào lồng cá, lộ tuyến chạy trốn bị phong tỏa.

Ngay thời điểm bàn tay sắp rơi vào trên hồ lô, đột nhiên, đồ vật màu xanh biếc trước mắt giống như tỉnh ngủ, bỗng nhiên lắc lư một cái.

Tạch tạch!

Không gian phong tỏa lập tức nứt ra, ngay sau đó Trương Huyền cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ nghiền ép tới, tựa hồ muốn chấn cánh tay của hắn thành bụi phấn.

- Ừm?

Con ngươi co rụt lại, cũng nhịn không được nữa, lực lượng trong cơ thể lập tức kích hoạt, chân khí tuôn ra, tạo thành một bình chướng to lớn. Lĩnh ngộ đối với không gian tăng thêm, coi như giờ phút này vận dụng lực lượng, cũng sẽ không gặp phải công kích.

Hô!

Hồ lô trước mắt giãy dụa một cái.

Tê lạp!

Bình chướng tựa như giấy bị xé nứt, xuất hiện vết rách to lớn, ngay sau đó giống như núi lớn đập xuống, hai tay Trương Huyền nghênh đón tiếp lấy, chỉ cảm thấy đau đớn kịch liệt.

- Ầm!

Trương Huyền bay ngược ra, tầng tầng ngã xuống đất, vẻ mặt trắng bệch.

Lần nữa đứng dậy, mới cảm thấy toàn bộ cánh tay mất đi tri giác, xương cốt sắp vỡ nát. Hiện tại thân thể của hắn đã đạt đến nửa bước Thánh khí thượng phẩm, Thánh khí trung phẩm chém ở trên người cũng sẽ không cảm thấy cái gì, nhẹ nhàng chấn động, liền cảm giác đau nhức kịch liệt, lực lượng của hồ lô đã vượt ra khỏi tưởng tượng.

- Đáng ghét!

Thiên Đạo chân khí vận chuyển, thương thế khôi phục lại, lần nữa nhìn về phía hồ lô cách đó không xa, tròng mắt Trương Huyền đỏ hoe.

- Không tin không bắt được ngươi!

Hít sâu một hơi, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường kiếm, nhẹ nhàng vạch một cái, kiếm mang hóa thành hoa sen bắn tới.

Linh Hư kiếm!
Động Hư Hồ Lô này, đã có thể giúp người lĩnh ngộ Động Hư cảnh, chỉ sợ cấp bậc không thấp, vừa rồi bị thiệt lớn, không dám chủ quan nữa, trực tiếp tế ra binh khí mạnh nhất.

Xì xì xì!

Linh Hư kiếm vừa xuất hiện, không gian bốn phía bắt đầu vặn vẹo, hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị xé nát.

Không gian gấp vốn không có ổn định như ngoại giới, lại thêm hắn lĩnh ngộ không gian đạt tới tam trọng, coi như không cách nào phá vỡ ràng buộc của nơi này, nhưng để nó xuất hiện vặn vẹo trong nháy mắt, vẫn rất dễ dàng.

Hô!

Nhìn thấy kiếm khí đánh tới, hồ lô giãy dụa một cái, giống như một gia hỏa mông lớn đang khoe khoang phong tao.

Ầm!

Lực lượng hùng hồn, nhẹ nhàng nhoáng một cái, kiếm khí vô cùng huy hoàng ngừng lại, giống như khối gỗ rơi xuống trên sắt thép, không cách nào tiến lên nữa.

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

Dù không dùng chiêu số trong Linh Hư tam kiếm, chiêu này vẫn sử dụng kiếm đạo chân giải, lại phối hợp Linh Hư kiếm, Thánh Vực thất trọng Nhập Hư cảnh sơ kỳ, cũng không dám chính diện ngăn cản... Đối phương chỉ bóp méo thân thể một cái, liền chặn lại, để cho mình làm công vô dụng... cũng quá cường đại đi!

- Đi!

Trương Huyền không giữ lại, một trăm linh tám thanh trường kiếm, xuất hiện ở trước mắt.

Sưu! Kiếm khí ngang dọc, kiếm ý Phá Hải, nương theo chân khí trong cơ thể hắn bị rút khô, hơn một trăm thanh trường kiếm tập trung lại, hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp bắn tới hồ lô trước mắt.

Lạch cạch!

Hồ lô cũng cảm thấy chiêu này mạnh mẽ, giãy dụa càng thêm vui vẻ, bởi vì giãy dụa quá lớn, phốc một tiếng, từ trên dây leo rớt xuống, chuyển phương hướng tiến lên đón.

Rầm rầm rầm!

Cùng kiếm khí đối đầu, trong không khí xuất hiện từng đạo gợn sóng, toát ra hào quang bảy màu.

Nhất Kiếm Phá Hải, dù vô cùng mạnh mẽ, nhưng ở trước mặt hồ lô, hình như không có đưa đến bất cứ tác dụng gì, kiếm mang đinh đinh đương đương rơi vào phía trên, một chút bạch ấn cũng không lưu lại, trái lại tốc độ của hồ lô càng lúc càng nhanh, thời gian nháy mắt, liền phá vỡ toàn bộ kiếm chiêu.

- Mạnh như vậy?

Con ngươi của Trương Huyền thu hẹp, lông tơ nổ lên.

Hiện nay Nhất Kiếm Phá Hải là tuyệt chiêu mạnh nhất của hắn, toàn lực thi triển, gặp phải đám người Viên Hiểu cũng không có sợ hãi quá lớn. Nhưng tuyệt chiêu lợi hại như thế, liền bị phá giải nhẹ nhõm như thế, để hắn cực kỳ khó tin.

Quá cường đại đi!

Bất quá đối phương dường như không cho hắn thời gian suy tính, phá vỡ Nhất Kiếm Phá Hải, sau một khắc liền đi tới trước mặt, mạnh mẽ đánh tới lồng ngực của hắn.

Thi triển xong Linh Hư tam kiếm, chân khí trong cơ thể tiêu hao hầu như không còn, thấy đối phương hung mãnh như vậy, ngay cả trốn tránh cũng không kịp, cũng không suy nghĩ nhiều, song chưởng tiến lên đón, đồng thời Vu Hồn nhanh chóng vận chuyển, hồn lực gia trì.

Trước đó tiêu hao hết chân khí, sức chiến đấu tương đương số không, giờ phút này cảnh giới thân thể cùng Vu Hồn tăng lên, chỉ bằng vào hai thứ này, cũng có thực lực không yếu.

Bành!

Thanh âm xương cốt vỡ vụn vang lên, cánh tay của Trương Huyền bị đánh rách tả tơi.

Thân thể bay ngược ra, đập xuống đất, xương ngực, xương sườn cũng đứt mấy cái.

Đối phương thực sự quá mạnh, không chỉ phá hết Nhất Kiếm Phá Hải, còn chấn hắn trọng thương. Nếu không có kiếm pháp trước đó cản trở một phần lực lượng, chỉ sợ lần này không chết cũng không sai biệt lắm.

Sưu!

Toàn thân bại liệt, còn không có từ dưới đất bò dậy, liền thấy hồ lô đã thoát khỏi dây leo, ở trên không trung nhoáng một cái, hung ác đánh tới.

Lần này tốc độ nhanh hơn, như muốn đột phá không gian ràng buộc, không đâm chết thề không bỏ qua.

Vẻ mặt của hắn trở nên trắng bệch.

Chương 2575: Trương Huyền bị đánh (2)

Dùng hết tực lượng cũng không phải đối thủ, giờ phút này chân khí tiêu hao sạch sẽ, lại bị trọng thương, thật muốn mặc cho đối phương đánh tới, sợ rằng sẽ bị giết chết.

- Không gian bao vây, phân thân!

Không biết tình huống bên ngoài, nhưng vì phòng ngừa đám người Lạc Huyền Thanh nhìn thấy, ngón tay búng một cái, bao vây không gian bốn phía, người ngoài lại không cách nào thăm dò, cùng thời khắc đó, phân thân phóng ra.

Phân thân tu luyện Thiên Đạo Vu Hồn bí pháp, thực lực lần nữa bạo tăng, sức chiến đấu mạnh mẽ hơn hắn không ít, hẳn là có thể chống cự một lát.

Hô!

Phân thân xuất hiện, giao lưu tinh thần, lập tức rõ ràng xảy ra chuyện gì, nắm đấm bốc lên, nghênh đón hồ lô.

Bất quá mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng so với hồ lô vẫn kém một chút, nắm đấm còn không có rơi vào trên người đối phương, người sau đã xuất hiện ở trước mắt.

Lạch cạch!

Nó đập ở trên mặt, trong nháy mắt khuôn mặt bị đập dẹp, biến thành bộ dáng hồ lô.

- Ta thao...

Phân thân điên rồi:

- Dám đả thương ta, ta muốn giết ngươi!

Mỗi lần đi ra, đều sẽ thỏa thích chế giễu bản tôn, thỏa thích trang bức, lần này còn chưa kịp nói, liền bị một cái hồ lô đập dẹp, tức giận mãnh liệt để hắn sắp nổ tung. Trong tiếng gầm gừ, nắm đấm bỗng nhiên tiến lên đón.

Ầm!

Đối đầu cùng một chỗ, thân thể nhoáng một cái, bờ môi của phân thân phát run, vội vàng quay đầu:

- Đánh không lại hắn, mau chạy đi...

Dù lực chiến đấu của hắn mạnh hơn Trương Huyền, nhưng so với hồ lô trước mắt này, vẫn là kém một đoạn rất lớn.

- Chạy?

Trương Huyền sững sờ.

Hắn là tới lấy hồ lô, còn không có đụng đối phương, liền bị đánh chạy trốn... Khó tránh khỏi có chút không thể nào nói nổi đi!

- Không chạy, ngươi qua đây đối kháng, ta không chơi với ngươi nữa...

Liên tục chặn lại hồ lô công kích, phân thân cũng hoàn toàn thay đổi, bị đánh không còn nhân dạng, cắn răng hét.

Ngươi chạy ra sau trốn tránh, ta bị đánh thảm như vậy, còn có mặt mũi hỏi chạy cái gì... Không chạy, ngươi xông lên cho ta xem!
- Tốt a!

Trương Huyền hơi đỏ mặt, biết hiện tại chân khí tiêu hao sạch sẽ, không phải là đối thủ, không chần chừ nữa, bàn tay trảo một cái, thu phân thân cùng rất nhiều trường kiếm vào nhẫn, thân thể nhoáng một cái, nhanh chóng lui ra.

Tạch tạch!

Hồ lô tựa hồ không muốn bỏ qua hắn, lần nữa nghiền ép tới, Trương Huyền tiếp tục ngăn cản, cảm thấy thân thể giống như sắp nổ tung, bay ra, có điều giờ phút này hắn đã lùi về địa phương vừa rồi xuất hiện ảo cảnh, thân ảnh chợt lóe, biến mất tại chỗ.

Người ở trên không trung, loáng thoáng nhìn thấy hồ lô, sau khi đánh bay hắn, rất thoả mãn trở lại trước mặt dây leo, nhẹ nhàng nhoáng một cái, lần nữa dính lên.

Dây leo nháy mắt liền khôi phục như lúc ban đầu, giống như vừa rồi nó không có chạy xuống.

Bên ngoài...

Nhìn thân ảnh cách đó không xa đi tới, đám người Lạc Huyền Thanh mang theo lo lắng.

- Trương sư... Sẽ không có chuyện gì chứ!

- Trương sư lý giải trận pháp cực cao, coi như cái này không phải trận pháp, cũng không kém nhiều, sẽ không có sự tình!

- Đúng vậy, chỉ cần có thể nhịn xuống không bộc lộ tu vi, sẽ không có sự tình...

Đám người nghị luận ầm ĩ, mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng đều không chắc chắn.

Nhất là Lạc Huyền Thanh, mang theo nhiều người như vậy tới, tiêu tốn đánh đổi to lớn, nếu như ngay cả hồ lô cũng không nhìn thấy, thật không biết phải làm gì bây giờ.

- Mau nhìn, Trương sư đi về phía trước... Viên Hiểu đột nhiên nói.

Đám người vội vàng nhìn, quả nhiên thấy Trương Huyền mới vừa rồi còn ở cách đó không xa, đi về phía trước hai bước, sau đó đột ngột biến mất.

- Hẳn là thông qua được...

Ánh mắt sáng lên, Lạc Huyền Thanh đang cảm thấy tràn đầy kích động, liền thấy một bóng người trực tiếp bay ra ngoài, bành một cái, đập ở cách đó không xa, từng ngụm từng ngụm hộc máu.

- Trương sư...

Tất cả đều giật nảy mình, đám người vội vã xông lại, trong mắt tràn đầy lo lắng.

- Ta không sao...

Giãy dụa đứng lên, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

May mắn chạy nhanh, vừa tiến vào đoạn không gian huyễn cảnh liền tiếp tục lui ra sau, nếu không chỉ sợ hiện tại đã chết ở trong tay gia hỏa kia.

- Trương sư cũng thả ra lực lượng, bị trận pháp công kích thành như vậy?

Thấy hắn thương thế rất nặng, Lạc Huyền Thanh nhịn không được nói.

Bọn họ đều bởi vì kìm lòng không được thả ra lực lượng, bị trận pháp gây thương tích, gia hỏa trước mắt này còn thảm hơn bọn hắn, sẽ không phải cũng bởi vì như vậy chứ!

Chẳng lẽ cũng gặp phải sự tình gì, thực sự không nhịn được?

- Không phải...

Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy vì sao bị thương?

Mọi người nhìn nhau, Viên Hiểu tràn đầy tò mò.

Chẳng lẽ không gian trước mắt, trừ trận pháp, còn có những vật khác có thể hại người? Nếu thực như thế, vậy phải nên cẩn thận...

- Ta là...

Trương Huyền xấu hổ:

- Bị một cái hồ lô đánh...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau