THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2561 - Chương 2565

Chương 2561: Gọi ngươi một tiếng dám đáp lại không? (2)

Mặc dù đối phương là Thánh thú Thánh Vực bát trọng, sức chiến đấu cường đại đến đáng sợ, nhưng cũng có thiếu hụt rất lớn! Cái kia chính là tự mình tu luyện, không có phương pháp tu luyện chính thống, phương thức công kích cùng lĩnh ngộ Động Hư có chút đơn giản.

- Ngoan Nhân...

Biết những thứ này, tinh thần khẽ động, truyền qua những thiếu hụt này.

Xương ngón tay của Ngoan Nhân nhẹ nhàng nhoáng một cái, giống như xuyên toa không gian, sau một khắc, đã xuất hiện ở bên cạnh đối phương.

Lần nữa điểm một cái! Răng rắc! Động thiên của Địa Ngục Thanh Long Thú lần nữa tán loạn.

- Ừm?

Không nghĩ tới một Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, liên tục hai lần phá vỡ công kích của nó, con mắt của Địa Ngục Thanh Long Thú lộ ra nghi ngờ.

Dù nó ở trong sơn cốc xưng vương xưng bá, không có Thánh thú dám chọc, nhưng tiếp xúc với nhân loại quá ít, càng không có nghĩ tới, gặp một quái thai trong nháy mắt có thể nhìn thấu thiếu hụt của nó.

Hô!

Động thiên bị phá hư, thân thể Trương Huyền buông lỏng, biết không thể cách quá gần, thi triển Hành Giả Vô Cương, thời gian nháy mắt xuất hiện ở ngoài trăm mét.

Đại gia hỏa này, lấy thực lực của hắn, khẳng định là không cách nào chiến thắng, chỉ có thể chờ đợi đám người Lạc Huyền Thanh trở về. Dù thực lực của bọn họ không bằng đối phương, nhưng chỉ cần bản thân nói ra thiếu hụt, liên hợp lại, muốn chiến thắng hẳn là sẽ không quá khó.

- Ngón tay này của ngươi rất kỳ lạ!

Thanh Long thú hừ một tiếng, đầu lâu to lớn lắc một cái, đuôi quất tới. Liên tục hai lần phá hủy lực lượng Động Hư của nó, nó muốn nhìn một chút, đến cùng đối phương là vận may hay thực lực.

Biết công kích của đối phương căn bản là không có cách ngăn cản, Trương Huyền đành phải để Ngoan Nhân tới, nhắm ngay một chỗ thiếu hụt nhấn tới.

Răng rắc!

Giống như vừa rồi, đối phương duy trì lĩnh vực Động Hư cảnh bị vỡ vụn.

- Ngươi có thể nhìn ra thiếu hụt trong lĩnh vực của ta?

Thẳng đến lúc này, Địa Ngục Thanh Long Thú rốt cuộc minh bạch, tràn đầy khó tin.

Nếu như là cường giả đồng cấp, có thể làm được điểm ấy, cảm thấy không có gì, một tiểu nhân vật chỉ mới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, liên tục ba lần đánh tan lĩnh vực của nó, để nó sinh ra hứng thú nồng đậm.

- Đương nhiên... Ta là một vị Danh Sư, không chỉ có thể nhìn ra, nếu như chỉ điểm ngươi mà nói, thực lực của ngươi, tuyệt đối không chỉ như bây giờ, khẳng định còn có thể đi càng xa!

Thấy nó ngừng công kích, trong lòng Trương Huyền hơi động, vội vàng nói. Không cần quan tâm nhiều, nếu như có thể lừa dối đối phương thành thú sủng, còn lại liền đơn giản, trước bất chấp tất cả, đánh Trương Thuần một trận tơi bời, đã sớm nhìn hắn không vừa mắt nha.

- Chỉ điểm ta?

Đầu Địa Ngục Thanh Long Thú lệch qua một bên, suy nghĩ một chút:

- Ngươi có thể bằng vào thực lực của mình đánh bại ta, ta liền để ngươi chỉ điểm!

- Bằng vào thực lực của mình?

- Không sai, khí tức của ngón tay này cùng ngươi hoàn toàn khác biệt, hẳn là một pháp bảo! Còn khôi lỗi, trường kiếm, đều thuộc về vật ngoài thân... Không cần cái này, đánh bại ta, đừng nói để ngươi chỉ điểm, nhận ngươi làm chủ cũng không có gì!

Thanh Long thú nói.

Gia hỏa trước mắt này, chỉ có Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, liền có thể nhẹ nhõm nhìn ra thiếu hụt trong lĩnh vực của nó, để hắn chỉ điểm, có lẽ thật có thể tiến nhanh hơn...

Bất quá điều kiện tiên quyết là, nắm giữ năng lực để nó thần phục, nếu không đường đường Thánh thú có huyết mạch Long tộc, làm sao có thể tuỳ tiện thần phục người?

- Đánh bại ngươi?

Trương Huyền cau mày.

Nói thật, không mượn Ngoan Nhân, cùng rất nhiều thủ đoạn, đừng nói hắn, xem như phân thân, khẳng định cũng không chống lại được! Cường giả Thánh Vực, sau Nguyên Thần cảnh, mỗi một cấp đều chênh lệch cực lớn, Động Hư cảnh cùng Nhập Hư cảnh càng lớn, có thể nói không thể so sánh.

Mượn nhờ nhiều thủ đoạn như vậy, cũng đỡ không nổi đối phương, vẫn là dùng thiếu hụt của thư viện, mới thành công đánh tan Động Hư của đối phương... Thật muốn tay không chiến đấu, thắng... Làm sao có thể!

- Đúng rồi, cái kia... Có hữu dụng hay không?

Trong lòng hơi động, nhớ tới một việc, nhịn không được ngẩng đầu nhìn tới:

- Ngươi gọi Địa Ngục Thanh Long Thú, trong cơ thể hẳn là nắm giữ huyết mạch Long tộc rất nồng đậm a?

Đối phương nắm giữ huyết mạch Long tộc, có lẽ hắn thật có thể chỉ bằng vào thực lực chiến thắng.

- Không sai!

Thanh Long thú kiêu ngạo.

- Đã như vậy...

Trương Huyền mỉm cười, huyền phù ở trên không, mang theo phong độ cao nhân:

- Ta gọi ngươi một tiếng, ngươi dám đáp lại không?

- Gọi ta một tiếng?

Thanh Long thú nghi ngờ.

- Không sai...

Trương Huyền gật gật đầu, hít sâu một hơi.

- Hồng! Bò....ò...!

Đột nhiên phát ra thanh âm, thân thể của Địa Ngục Thanh Long Thú ở trên bầu trời co lại.

Lạch cạch!

Rơi trên mặt đất, không ngừng phun bọt mép.

Chương 2562: Giết chết nha! (1)

Lúc trước học Thiên Long Bát Âm, chỉ cần không có đạt tới Chân Long, hơn nữa Thánh thú trong cơ thể nắm giữ huyết mạch Long tộc, liền có thể tuỳ tiện áp bức, không có lực lượng phản kháng.

Vốn cho rằng đại gia hỏa này là Thánh Vực bát trọng, rống một tiếng tác dụng hẳn không quá lớn, không thành công, bản thân lại tiêu hao lực lượng quá lớn, chỉ có thể mặc cho đối phương xâm lược, cho nên không dám tùy tiện động thủ, nằm mơ cũng không có nghĩ đến, uy lực của hai chữ này vẫn mạnh như vậy!

Sớm biết như vậy, vừa thấy mặt liền hô, sẽ không bị động như vậy, suýt chút nữa bị đánh chết tại chỗ.

- Ngươi là... Chân Long?

Hắn bên này cảm khái, Địa Ngục Thanh Long Thú nằm trên mặt đất, không ngừng co giật, lần nữa nhìn qua, trong mắt lộ ra hoảng sợ.

Huyết mạch Long tộc đẳng cấp sâm nghiêm, dù nó mệnh danh Thanh Long thú, nhưng so với Long tộc chân chính, vẫn có chênh lệch rất lớn, đối phương có khả năng hô lên Thiên Long Bát Âm tinh thuần như vậy, tất nhiên nắm giữ huyết mạch Long tộc còn tinh khiết hơn nó.

- Mặc dù ta không phải Chân Long, nhưng chỉ cần thần phục ta, có thể để cho huyết mạch của ngươi trở nên càng thêm tinh thuần, thực lực mạnh hơn!

Trương Huyền đi tới, xem ra chỉ cần đối phương không đồng ý, thì sẽ tiếp tục thi triển Thiên Long Bát Âm, đánh chết tươi nó.

- Ta thần phục...

Không chần chờ quá lâu, Thanh Long thú cúi đầu xuống.

Có khả năng nói ra Thiên Long Bát Âm, coi như không phải Chân Long, cũng tất nhiên có liên quan đến hắn, huyết mạch áp chế, thần phục chẳng những không cảm thấy mất mặt, còn cực kỳ may mắn.

Loại cơ hội này không nắm chặt, mới là thật ngu.

Thấy nó đồng ý, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm. Vốn là giúp Lạc Huyền Thanh tìm kiếm Động Hư Hồ Lô, nằm mơ cũng không nghĩ đến, thu được Thánh thú Thánh Vực bát trọng...

Bất quá như vậy cũng tốt, về sau ở Thánh Tử điện, hoàn toàn có thể xông pha, trong học viên, đệ tử có thể thắng được đại gia hỏa này, hầu như không có nha...

Trong sơn động, Viên Hiểu thận trọng tiến lên. Trong này có Thánh thú Thánh Vực bát trọng, hắn không dám phóng ra thần thức, cũng không dám phi hành, chỉ có thể dùng mắt thường tìm kiếm... Chỉ bất quá hang núi thực sự quá lớn, đi hơn mười phút còn chưa đi hết.

- Tại sao không có?

Lại đi một hồi, lần nữa trở lại vị trí cửa động, mày nhăn lại.

Một vòng lớn như vậy, cả sơn động đều xoay một lần, vì sao ngay cả cái bóng của Thanh Long thú cũng không thấy?

Chẳng lẽ ra ngoài kiếm ăn, còn chưa trở về?

Thật như vậy thì quá tốt rồi, hoàn toàn có thể ở ngoài động bố trí trận pháp, một khi đối phương trở về, kích hoạt vây khốn, không cần hắn mạo hiểm đi hấp dẫn.

- Nhanh nói chuyện này cho đám người Lạc Huyền Thanh...

Thần thức lan tràn, quét một lần, quả nhiên không có phát hiện, Viên Hiểu vội vã đi ra ngoài.

Nhất định phải nhanh nói cho đám người Lạc Huyền Thanh chuyện này, để bọn hắn không cần chờ... đi ra hang núi, đang muốn gọi Trương Huyền, chỉ thấy một Thanh Long thú to lớn nằm rạp trên mặt đất, vẻ mặt nịnh nọt dùng đầu lưỡi liếm láp ống quần hắn. - Cái này...

Con mắt Viên Hiểu trợn tròn, giống như gặp quỷ:

- Trương sư... Đây là có chuyện gì?

Hắn cũng bối rối.

Đi vào hang núi tìm kiếm Địa Ngục Thanh Long Thú, tìm một vòng cũng không tìm được, ở bên ngoài nhìn thấy không nói, còn ghé vào trước mặt Trương Huyền liếm ống quần... Đến cùng xảy ra chuyện gì?

- A, Thanh Long thú từ bên ngoài tới, đụng phải ta, vừa lúc rảnh rỗi, liền thuận tay thuần phục...

Trương Huyền giải thích.

- Thuận tay thuần phục...

Thân thể nhoáng một cái, Viên Hiểu thiếu chút nữa ngất đi.

Đây chính là Thánh thú Thánh Vực bát trọng... Bọn họ gặp phải có thể chạy bao xa thì chạy bao xa, trực tiếp thuần phục... Lúc này mới bao lâu?

Mười phút?

Hai mươi phút?

Dù sao cách nửa canh giờ còn kém rất xa! Cố áp chế mình làm chuyện điên rồ, lần nữa nhìn qua: - Ngươi... Còn tinh thông thuần thú?

- Khảo hạch qua Thuần Thú sư!

Trương Huyền gật đầu.

Viên Hiểu nghẹn nói không ra lời.

Người này bày trận nhanh thì thôi, còn là Luyện Đan sư, Y sư... Hiện tại thuần thú cũng lợi hại như vậy, còn có gì không biết sao?

- Đi xem đám người Lạc huynh một chút đi!

Thuần phục Thanh Long thú, giải trừ nguy hiểm, tiếp tục đợi ở chỗ này, cũng không có ý nghĩa gì, Trương Huyền khoát tay áo.

Hắn ở chiến đấu bên ngoài sơn động, động tĩnh như thế lớn, Viên Hiểu đi vào trong động, không thả ra thần thức, chung quanh còn có trận pháp, không thể cảm giác thì thôi, đám người Lạc Huyền Thanh cách gần như vậy, cũng không nghe thấy, không có người tới, sẽ không phải đã xảy ra chuyện gì chứ!

Hai người lao về phía đám người Lạc Huyền Thanh, còn chưa tới trước mặt, liền cảm thấy từng tiếng gió rít gào, thổi đến tảng đá trong sơn cốc lăn mình, tựa hồ sợ gây ra động tĩnh quá lớn, dẫn tới càng nhiều Thánh thú, hai bên tựa hồ rất khắc chế lực lượng, kình khí chỉ vận chuyển ở trong phạm vi nhất định, không có chút tiết lộ nào.

Vòng qua nham thạch nhìn, chỉ thấy hai bóng người đang ở giao thủ phía trước, một chiêu một thức, mang theo uy lực cực kỳ mạnh, coi như lấy thực lực của hắn, nhìn một hồi cũng cảm thấy trong lòng run sợ.

- Hắn là Trương Thuần?

Nhận ra một phương chiến đấu chính là Lạc Huyền Thanh, Trương Huyền hỏi.

Đối diện là một thanh niên chừng ba mươi tuổi, lông mày đen nhánh, cánh tay thon dài, nhất cử nhất động mang theo lực lượng hồn nhiên thiên thành, thực lực tương đương Lạc Huyền Thanh, đều là Thánh Vực thất trọng đỉnh phong.

- Ừm!

Viên Hiểu gật đầu lên tiếng.

Trương Huyền nhìn kỹ lại.

Giống như lúc trước hắn nói, hai người chiến đấu, quả thực chiêu chiêu tàn nhẫn. Chỉ bất quá, hai bên biết rõ cực sâu, mỗi một chiêu đều giống như biết trước thời hạn, dù hung hiểm, lại không cách nào làm bị thương đối phương.

Ngược lại bởi vì động tác quá nhanh, giống như đồng môn sư huynh đệ, lặp đi lặp lại tiếp chiêu. Đối diện Bích Hồng Âm, Vân Liên Hải thì đứng bốn người, từng cái hai tay ôm ở trước ngực, rất hứng thú nhìn hai bên chiến đấu.

- Sao lại đánh nhau?

Đi tới trước mặt, Viên Hiểu thấp giọng hỏi. Không phải nói tới ngăn cản đối phương tiến lên, làm bộ dáng ư?

Chương 2563: Giết chết nha! (2)

Sao lại thật đánh nhau?

- Chúng ta tới ngăn cản bọn họ, Trương Thuần nói dùng võ quyết thắng thua, người nào thắng, liền đi thuần phục Thanh Long thú, thua, trực tiếp cuốn xéo! Cho nên bọn họ liền đánh nhau, có điều thực lực hai người tương đương, lẫn nhau quen thuộc, thời gian dài như vậy vẫn không có phân ra thắng bại!

Bích Hồng Âm giải thích một câu, nhíu mày:

- Thế nào? Thanh Long thú kia đâu? Có dẫn tới hay không?

- Cái này...

Nhớ tới sự tình vừa rồi, Viên Hiểu không biết trả lời như thế nào, đành phải lắc đầu:

- Ngươi hỏi Trương sư đi!

Bích Hồng Âm có chút kỳ quái, có điều vẫn xoay đầu lại:

- Trương sư, thế nào?

- A, mới vừa cùng Thanh Long thú đánh một lúc...

Trương Huyền đang muốn giải thích chuyện phát sinh vừa rồi, liền cảm thấy phía trước sóng khí lăn mình, song chưởng của Trương Thuần bỗng nhiên đẩy một cái, thoát ly vòng chiến, sau đó nhíu mày, vẻ mặt khó tin nhìn về phía hai người Trương Huyền:

- Các ngươi không có việc gì?

Thanh Long thú nổi giận đùng đùng đi tìm phiền toái, làm sao có thể để hai người không bị thương chút nào trở về?

- Có ý tứ gì?

Thấy biểu lộ của hắn, Lạc Huyền Thanh ý thức được không đúng, cũng nhìn lại.

- Huyền Thanh, trước khi người này tới đây, liền gặp Thanh Long thú, cố ý nói ngươi muốn thuần phục nó, kích thích đối phương nổi giận, chỉ cần chúng ta tiếp xúc, sẽ gặp phải công kích...

Viên Hiểu nói.

Thời điểm tới, Trương Huyền giải thích sự tình cặn kẽ một lần, đã biết trúng thủ đoạn của đối phương.

- Không sai, ta là trước thời hạn gặp Thanh Long thú, vừa rồi ngươi cố ý ngăn cản ta, trên thực tế ta cũng ngăn cản ngươi, muốn nhìn một chút, Thanh Long thú cuồng bạo, đến cùng có thể phát ra bao nhiêu lực lượng...

Trương Thuần nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không phủ nhận, tràn đầy nghi ngờ nhìn qua:

- Hai người các ngươi, gặp được đại gia hỏa kia, sao lại không có việc gì?

Cũng khó trách hắn kỳ lạ, Địa Ngục Thanh Long Thú, Thánh thú Thánh Vực bát trọng, trong cơn giận dữ, hắn cũng không chống lại được, hai người kia không có việc gì, không bị thương chút nào trở về, căn bản không phù hợp đạo lý.

Dựa theo kế hoạch lúc trước của hắn, cố ý ngăn Lạc Huyền Thanh, không để cho đối phương cứu viện, như vậy hai đồng bọn của hắn tất nhiên bị thương, làm không cẩn thận sẽ mất đi sức chiến đấu, đến lúc đó lại dẫn Thanh Long thú tới, không chỉ có thể thu hoạch được hảo cảm, còn để người sau chịu thiệt, nhất cử lưỡng tiện... Hai người trở về như thế, chẳng lẽ không có gặp được?
- Ngươi chính là Trương Thuần?

Lười nhác trả lời, Trương Huyền nhìn qua.

- Không sai, ngươi là ai?

Trương Thuần nhíu mày, trên mặt không vui. Một tiểu gia hỏa Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong mà thôi, dám gọi thẳng tên của hắn, lá gan thật là không nhỏ.

- Không cần phải để ý đến ta là ai, ta nghe nói, ngươi có ý nghĩ xấu với tiểu công chúa Lạc gia?

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Ngươi có ý tứ gì?

Trương Thuần híp mắt lại, quay đầu nhìn về phía Lạc Huyền Thanh:

- Lạc Huyền Thanh, đây là người của ngươi?

- Trương sư...

Nghe đối phương nhắc tới muội muội của mình, Lạc Huyền Thanh cũng nhíu mày, nhịn không được nhìn qua.

- Lạc huynh, ngươi liền nói, có phải hắn có ý nghĩ xấu với tiểu công chúa hay không!

Trương Huyền cũng không nhiều lời, nhìn lại.

- Hừ, con cóc muốn ăn thịt thiên nga, muội muội ta, há là hắn có thể xứng đôi! Không biết Trương Huyền có ý tứ gì, nhưng nói đến muội muội, Lạc Huyền Thanh vẫn hừ một tiếng, tràn đầy không vui.

Hắn vốn khó chịu với người Trương gia, người này còn dám quấy rối muội muội của hắn, nếu không phải thực lực tương đương, khẳng định đã sớm đánh đối phương đến cha ruột cũng không nhận ra được.

- Lạc huynh đã nói như vậy, như vậy đánh hắn một trận cũng không xử oan nha!

Trương Huyền gật đầu.

- Đánh ta? Chỉ bằng ngươi?

Còn tưởng rằng gia hỏa đột nhiên xuất hiện kia muốn làm gì, nghe muốn đánh hắn, Trương Thuần giận quá mà cười. Hắn ở trong Thánh Tử điện cũng là cường giả đỉnh phong, tuyệt thế thiên tài của Thánh Nhân Trương gia, ai thấy không dọa đến run rẩy?

Một tiểu gia hỏa Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, lại ăn nói ngông cuồng... Quả thực không để hắn vào mắt!

- Trương sư...

Lạc Huyền Thanh cũng không hiểu ra sao.

Trương Huyền này có phải mới vừa bị người đánh ngu hay không?

Đây chính là Trương Thuần, ngay cả hắn muốn vượt qua cũng khó... Ngươi muốn đánh hắn?

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy thì tốt, để cho ta nhìn một chút, đến cùng có dạng thực lực gì, lại dám càn rỡ như thế...

Trương Thuần cười lạnh một tiếng, bàn tay lăng không trảo một cái, nhất thời một cỗ lực lượng cường đại tới cực điểm bao phủ tới Trương Huyền.

- Giết chết nha!

Trương Huyền đứng ở chỗ không nhúc nhích, vỗ tay phát ra tiếng.

Rống!

Thanh âm còn chưa kết thúc, một con Thanh Long thú dài đến hơn ba mươi mét xuất hiện ở trước mặt mọi người, cái đuôi thô to quét qua.

Bành!

Trương Thuần còn không kịp phản ứng, liền bay ngược ra ngoài, đầu đâm vào trong lòng núi, đập ra một cái hố to lớn.

Chương 2564: Thực lực của Thanh Long thú! (1)

Hoàn toàn yên tĩnh.

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn trên không.

- Địa Ngục Thanh Long thú, thế nào... Nghe lời của Trương sư?

Khóe miệng của Lạc Huyền Thanh giật một cái, chậm chạm kịp phản ứng.

Đại gia hỏa này, thời điểm hắn tới lần đầu tiên, từng ở phía xa thấy qua, cực kỳ hung mãnh, cường giả Thánh Vực bát trọng cũng chưa chắc có khả năng chống lại...

Lúc đầu hắn nghĩ, mượn nhờ Nhiếp Hồn Kim Châu mê choáng đối phương, sau đó len lén tiến vào hang núi, tìm kiếm Động Hư Hồ Lô, ai biết Trương Thuần xuất hiện.

Ngay sau đó dựa theo kế hoạch lúc trước, gắp lửa bỏ tay người... Chưa kịp hoàn thành, Thanh Long thú này làm sao lại bay tới, hơn nữa nhìn bộ dáng, đối với Trương Huyền nói, lại không chút phản kháng mảy may!

Vội vàng quay đầu nhìn về phía Viên Hiểu, chỉ thấy những người khác cũng nhìn lại, tất cả đều không hiểu ra sao.

- Đừng nhìn ta, ta cũng không biết xảy ra chuyện gì!

Thấy vạn chúng nhìn trừng trừng, biểu lộ của Viên Hiểu như sắp khóc, hai tay mở ra, trên mặt run rẩy:

- Ta vào sơn động tìm nó, ý định chọc giận, kết quả cái gì cũng không có tìm thấy, vừa ra liền thấy nó liếm ống quần của Trương sư... Cụ thể xảy ra chuyện gì, ta cũng không thấy được!

- Liếm ống quần?

Lông mày của Lạc Huyền Thanh nhảy một cái:

- Chẳng lẽ... Trương sư đã thuần phục Thanh Long thú?

- Còn phải nói nữa sao? Quá rõ ràng ah!

Viên Hiểu gật đầu.

- Nhưng...

Lạc Huyền Thanh đến bây giờ cũng không dám tin tưởng:

- Lúc này mới qua gần hai mươi phút, bằng vào thực lực Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, thuần phục một Thánh thú Động Hư cảnh?

Bày trận có thể nhanh, luyện đan có thể nhanh, giải độc cũng có thể nhanh... nhưng thuần thú cần tình cảm tích lũy, để Thánh thú hoàn toàn thần phục... thời gian ngắn như vậy liền thành công, ngươi xác định không có nói đùa? Coi như Thuần Thú sư cửu tinh, cũng làm không được a!

- Trước khi nhìn thấy hắn, ngươi tin tưởng trận pháp bát tinh có thể bố trí còn dễ dàng hơn kích hoạt trận bàn ư?

Biết hắn không tin, Viên Hiểu hỏi lại.

- Cái này... Lạc Huyền Thanh lắc đầu.

Thân là thiên tài Lạc gia, thấy qua vô số Trận Pháp sư lợi hại, thậm chí Danh Sư cửu tinh cũng đã gặp không chỉ một vị, bọn họ bày trận cũng không có nhanh như vậy!

Coi như muội muội thiên tư vô song của mình, tốc độ bày trận cũng xa xa không bằng.

- Ngươi tin tưởng, có người bị Xích Vĩ Phong Vương cắn, một chút việc cũng không có, ngược lại người sau bị độc chết ư?

Viên Hiểu hỏi tiếp:

- Ngươi tin tưởng, có người độ lôi kiếp, có thể dọa chạy lôi kiếp, không dám tiếp tục trở về ư?

Lạc Huyền Thanh lại nói không ra lời.

Từ trước đến nay, đều cho rằng bản thân là siêu cấp thiên tài không kém gì muội muội, xem anh hùng thiên hạ không có gì, nhìn thấy người này mới biết được, so sánh với đối phương, còn kém một đoạn rất lớn.

Không thể so sánh nổi.

- Thanh Long thú, vừa rồi ngươi ta đã ước định, ngươi làm gì vậy?

Bên này hạ giọng trò chuyện, trong vách đá, Trương Thuần lần nữa bay ra, vẻ mặt phẫn nộ. Hiển nhiên cũng không nghĩ tới, người này lại đột nhiên phản bội.

- Ước định vừa rồi hết hiệu lực, chủ nhân của ta bảo ta đánh ngươi... Ngoan, đừng phản kháng!

Thanh Long đảo mắt, đuôi quất tới lần nữa. Vừa rồi người này hứa hẹn bảo vật trân quý, có điều hiện tại nó đã nhận chủ, tự nhiên không có khả năng làm ra sự tình vi phạm ý nguyện của chủ nhân.

Răng rắc!

Cường giả Động Hư cảnh vận chuyển toàn lực, không gian bốn phía giống như đông cứng, Trương Thuần lùi về phía sau mấy bước, lần nữa bị quất trúng, đầu lại đâm vào trên vách đá.

Lần này so với vừa rồi còn thê thảm hơn, nội tạng lệch vị, xương cốt chặt mấy cái, còn không có leo ra liền phun máu tươi, khuôn mặt trắng bệch.

- Ngươi... Nhận người này là chủ?

Dùng một viên đan dược, khôi phục một chút, từ trong lỗ thủng leo ra, Trương Thuần sắp cắn nát hàm răng.

Vì thuần phục đại gia hỏa này, hắn chuẩn bị rất nhiều đồ vật, vốn cho rằng dễ như trở bàn tay, tất nhiên có khả năng thành công, nằm mơ cũng không nghĩ đến, vừa mới qua mấy chục phút, Thánh thú đã bị người thuần phục, còn cuồng ẩu với hắn!

- Dám sỉ nhục chủ nhân của ta, ngươi tự tìm chết!

Địa Ngục Thanh Long thú híp mắt lại, đuôi lần nữa quét ngang tới. Lần này so với vừa rồi uy lực còn lớn hơn, vừa xuất hiện, không gian trong sơn cốc muốn vỡ vụn, một vết rách đen kịt xuất hiện ở trước mặt Trương Thuần, tựa hồ muốn xé hắn thành bột phấn.

Nhìn thấy công kích này xuất hiện, biết lấy thực lực của hắn bây giờ, căn bản ngăn cản không nổi, cắn răng một cái, lòng bàn tay của Trương Thuần nhiều ra một viên ngọc phù, bỗng nhiên bóp nát.

Ông!

Trên không xuất hiện một đạo gợn sóng, như nước chảy ngăn ở trước người, công kích của Địa Ngục Thanh Long thú rơi vào phía trên, trong nháy mắt biến mất không thấy hình bóng.

- Đại Vũ hộ thân phù! Thủ bút thật lớn!

Mắt Viên Hiểu sáng lên.

- Đại Vũ hộ thân phù?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Là hộ thân phù Danh Sư cửu tinh mới có thể luyện chế, một khi kích hoạt, chỉ cần tu vi không cao hơn Thánh Vực cửu trọng, đều có thể nhẹ nhõm chặn lại, không đả thương được chút nào!

Viên Hiểu giải thích:

- Không hổ là thiên tài Trương gia, ngay cả thứ này cũng có!

Trương Huyền líu lưỡi.

Chương 2565: Thực lực của Thanh Long thú! (2)

Chỉ bằng vào có khả năng chặn lại công kích không cao hơn Thánh Vực cửu trọng, liền có thể đoán ra, thứ này giá trị không nhỏ, chỉ là không nghĩ tới lại là Danh Sư cửu tinh luyện chế!

- Thanh Long thú, đừng tưởng rằng ta sợ ngươi... Thực lực của ngươi rất mạnh, nhưng muốn giết ta, cũng không dễ dàng như vậy!

Thấy hộ thân phù ngăn được công kích, Trương Thuần thở phào nhẹ nhõm, tràn đầy nhức nhối.

Tấm hộ thân phù này, là hắn hao tốn vô số bảo vật mới có được, có thể nói là bảo vật quý nhất trên người, chuyên môn dùng để bảo vệ tính mạng, nằm mơ cũng không có nghĩ đến, lại dùng ở nơi này. Không thèm để ý phẫn nộ của hắn, đuôi của Thanh Long thú tiếp tục quất tới, đụng cho gợn sóng không ngừng lay động.

- Ngươi đánh như vậy không phá được nó!

Thấy Thanh Long thú không ngừng dùng man lực công kích, Trương Huyền lắc đầu:

- Theo ta nói công kích, ngưng tụ lực lượng ở đuôi, đâm chỗ giao hội bên trái ba thước...

- Rõ!

Nghe chủ nhân phân phó, Địa Ngục Thanh Long thú nhẹ gật đầu, lực lượng toàn thân trong nháy mắt tập hợp ở trên đuôi, tìm đúng vị trí, mãnh liệt điểm một cái.

Răng rắc!

Thanh âm xé rách gấm lụa vang lên, gợn sóng trên không giống như bóng bay bị kim đâm thủng, nhất thời xuất hiện một vết rách to lớn, nứt ra hai bên.

Phốc!

Hộ thân phù xé rách, Trương Thuần không chịu nổi lực lượng phản kích, ngực xẹp xuống, lần nữa bay ngược ra ngoài, còn ở trên không đã phun ra máu tươi.

- Cái này...

Lần này không chỉ đám người Lạc Huyền Thanh khiếp sợ nói không ra lời, ngay cả mấy người đi cùng Trương Thuần, cũng mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt như gặp phải quỷ.

Bọn họ được mời đến đây thuần phục Thanh Long thú, biết độ khó thành công, thanh niên này, ngắn ngủi không tới hai mươi phút thuần phục thì cũng thôi, còn có thể nháy mắt nhìn ra vị trí sơ hở của Đại Vũ hộ thân phù...

Hộ thân phù, dù có thể ngăn cản công kích, nhưng cũng không phải phòng ngự trăm phần trăm, dù sao đồ vật lợi hại hơn nữa, cũng là ngoại lực, không phải Danh Sư cửu tinh chân chính ra tay...

Nhưng loại cường giả cấp bậc này luyện chế, đã sớm che giấu thiếu hụt, cùng cấp bậc cũng nhìn không ra, hắn nháy mắt liền nhìn ra, đến cùng làm sao làm được?

- Ngươi đến cùng là ai? Đây là ân oán giữa ta cùng Lạc Huyền Thanh, ngươi có biết, thay hắn ra mặt, sẽ bỏ ra cái giá gì không?

Nham thạch bay loạn, Trương Thuần lần nữa từ trong vách núi bay ra, khóe miệng tràn đầy vết máu, tức giận gào thét.

Tới thuần phục Thanh Long thú, vốn là hắn cùng Lạc Huyền Thanh cạnh tranh, người này chỉ là đối phương mời đến giúp một tay, cần gì vì đối phương triệt để đắc tội mình, đắc tội Trương gia, về sau ở Thánh tử điện bước đi liên tục khó khăn?

- Trả giá? Đương nhiên hiểu!
Trương Huyền nhẹ gật đầu, lần nữa vỗ tay:

- Tiếp tục đánh cho ta! Đánh cho hắn, không nói nhảm được mới thôi!

- Rõ!

Đầu lâu to lớn gật một cái, thân thể của Thanh Long thú lần nữa nhoáng lên, xuất hiện ở trước mặt đối phương, móng vuốt sắc bén lăng không bắt tới. Vừa rồi chỉ dùng đuôi, móng vuốt cũng không dùng, lúc này thi triển ra, lực lượng lần nữa bạo tăng.

- Ngươi...

Không nghĩ tới người này khó chơi như vậy, đã nói như thế còn động thủ, Trương Thuần tức đến sắp thổ huyết, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều hơn một thanh trường kiếm, lăng không đâm tới.

Kiếm pháp của hắn cùng chân giải mà Trương Huyền lĩnh ngộ, hoàn toàn khác biệt, vô cùng đơn giản, không có bất kỳ hoa lệ, lại cho người ta một loại cảm giác nặng nề, vừa xuất hiện, liền như trời xanh rơi xuống, lưu tinh đánh tới, không thể ngăn cản.

- Kiếm không tệ, kiếm pháp cũng không tệ!

Trương Huyền gật đầu.

Kiếm trong tay đối phương, hẳn là một chuôi vũ khí không kém gì Linh Hư kiếm, ít nhất cũng đạt tới Thánh khí thượng phẩm, hơn nữa người này lý giải kiếm, còn muốn cao hơn Thủy Thiên Nhu, ít nhất đạt đến nửa bước chân giải.

Khó trách có thể cùng anh vợ Lạc Huyền Thanh bất phân thắng bại, quả thực không thể khinh thường.

Bất quá loại thực lực này, dù kinh người, nhưng ở trước mặt Thánh Vực bát trọng Thanh Long thú, vẫn không đáng chú ý. Móng vuốt tiếp tục tiến lên, không thèm quan tâm kiếm khí đầy trời, nhẹ nhàng nắm chặt.

Bành! Kiếm khí tan thành mây khói, trường kiếm ông một tiếng, bay ngược ra ngoài, cắm ở trên vách đá, Trương Thuần phun ra máu tươi, xương sườn gãy mất bảy tám cái, trên thân máu tươi chảy đầm đìa.

- Đồng loạt ra tay, giúp ta chặn nó lại...

Biết tiếp tục nữa, vô cùng có khả năng bị đánh chết ở đây, Trương Thuần rống to.

- Tốt!

Bốn thanh niên cùng hắn tới đồng loạt bay lên.

Bốn người này, đều giống như đám người Viên Hiểu, đạt đến Thánh Vực thất trọng, liên hợp lại, cho dù đối diện Thanh Long thú, cũng có thể chiến một trận.

Hô!

Năm đại cao thủ liên hợp chung một chỗ, tuôn ra lực lượng, lập tức ngưng tụ thành dây thừng ánh sáng, rơi xuống đỉnh đầu của Thanh Long thú.

- Chân Khí tác? Bọn họ quả nhiên có chuẩn bị mà đến!

Thấy chân khí của mọi người tạo thành dây thừng, Bích Hồng Âm hừ lạnh một tiếng.

- Chân Khí tác là cái gì?

Trương Huyền nhìn qua.

- Là một loại phương pháp mà Thuần Thú sư cao cấp thường dùng, tập hợp lực lượng rất nhiều người, dùng chân khí ngưng tụ thành dây thừng, một khi bị bắt lại, coi như Thánh thú Thánh Vực bát trọng cũng khó có thể chạy trốn!

Bích Hồng Âm nói:

- Không ít Thuần Thú sư cao cấp, đều là dùng loại phương pháp này bắt Thánh thú trở về, ân uy cùng tồn tại, sau đó lại nghĩ biện pháp thuần phục!

Phần phật!

Đang khi nói chuyện, năm đại cao thủ hình thành Chân Khí tác rơi vào trên đầu Thanh Long thú.

Nổi giận gầm một tiếng, móng vuốt của Địa Ngục Thanh Long thú nâng lên, xé ra hai bên.

Bành!

Chân Khí tác nổ tung, năm đại cao thủ đồng thời cảm thấy ngực khó chịu, bị cự chùy đánh trúng, từng cái đều từ không trung rớt xuống. Năm người liên thủ, thế mà cũng không phải đối thủ của Địa Ngục Thanh Long thú!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau