THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Ngươi chính là Trương Huyền lão sư! (2)

Dù sao, nếu chẳng may “Dương Huyền” thật sự thu Lưu Lăng làm học sinh, Lục Tầm chính là đồ tôn của hắn. Người này tự cho mình là đúng, giả vờ giả vịt như vậy...

Nếu đồ tôn như vậy, hắn thấy rất không thoải mái!

Có phần không muốn lắm!

“Cho ngươi giả vờ. Ta xem một lát nữa ngươi còn có thể giả vờ được nữa không...”

Thấy người này thấy quan tài cũng không rơi lệ, còn ở nơi này giả vờ giả vịt, trong mắt hai người liều mạng muốn trở thành đồ tôn của hắn đầy khinh bỉ.

Đã thấy kẻ không biết trời cao đất rộng, chưa thấy qua kẻ nào không biết trời cao đất rộng như thế.

Chỉ cần ba danh sư đi tới, Lục Tầm sẽ lập tức trở thành danh sư trợ giáo. Nói cũng đã nói đến mức này, hắn còn không biết xấu hổ ngồi ở chỗ này... Làm sao không biết xấu hổ như vậy chứ?

Hơn nữa, còn ngồi ở tại chỗ không nhúc nhích, rót trà uống... Nước trà này, hắn làm sao uống tiếp được!

Nếu như là ta, chỉ sợ sớm đã mất mặt nhảy lầu...

- Ha hả, Vương huynh cũng không thể nói như vậy. Mới vừa rồi ta còn nghe Tiểu Ngữ, Bạch tiểu vương gia gọi vị Trương lão sư này là Trương đại sư. Nghe nói hắn lại là đại sư thư họa, rất uy phong đấy!

Thấy da mặt Trương Huyền dày vượt quá sức tưởng tượng, Điền Long cười mà như không cười nói.

- Đại sư thư họa?

Lục Tầm đưa hai tay ra sau lưng, liếc mắt nhìn qua, đầy xem thường:

- Nói ngươi là đại sư thư họa? Ngươi không cảm thấy buồn cười sao? Khoác lác cũng phải có một giới hạn!

Tuy rằng hắn nhiều năm không về nhà, nhưng muốn trở thành đại sư thư họa, độ khó lớn tới mức nào, hắn sẽ không biết sao?

Một lão sư phế vật nổi danh trong học viện, không biết thế nào lại nối quan hệ với Hoàng Ngữ, nhảy nhót một chút thì cũng thôi. Thật sự càng giả vờ càng nghiện sao?

- Đúng vậy, Điền huynh nghe nhầm rồi. Lục huynh lại sinh ra ở thế gia thư họa. Phụ thân Lục huynh, Lục Trầm đại sư, là đại sư thư họa lợi hại nhất Thiên Huyền vương quốc. Thẩm Truy bệ hạ còn từng theo học tập. Lục huynh từ nhỏ đến lớn tiếp xúc tối đa chính là thứ này. Bên trong vương quốc có đại sư thư họa hay không, sao có thể không biết được?

Vương Siêu cũng cười lắc đầu.

- Có hai người các ngươi mở miệng, ta lại yên tâm. Mới vừa rồi ta còn thật sự tưởng là thật. Dù sao Nguyên Ngữ...

Điền Long đang muốn nói ra thái độ của Nguyên Ngữ đại sư vừa rồi, liền nghe được dưới lầu ầm ĩ, hỗn loạn một hồi.

- Nhanh một chút, ba danh sư tới!

- Còn có Thẩm Truy bệ hạ nữa. Nhanh đi nghênh đón...

Tiếng bàn luận vang lên.

- Ba danh sư và Thẩm Truy bệ hạ tới? Nghe được tiếng nói xôn xao phía dưới, Điền Long lập tức ngừng nói, nhìn về phía hai người Lục Tầm:

- Lục huynh, Vương huynh, chúng ta cũng xuống đi nghênh đón!

- Được!

Ba đại danh sư đi tới, người trong phòng lại đều không ngồi yên, đi xuống lầu.

- Hoàng Ngữ học tỷ, đi thôi. Đi nghênh đón lão sư!

Lục Tầm cười nói.

- Ai là học tỷ của ngươi...

Hoàng Ngữ hừ một tiếng, nhìn về phía Trương Huyền.

- Đi xuống đi!

Biết Hoàng Ngữ thân là học sinh, lão sư đi tới, nhất định phải đi nghênh đón, Trương Huyền gật đầu.

Lại nói, hắn tới đây chính là gặp ba danh sư. Nếu qua, vừa vặn đi qua gặp một chút.

Xôn xao!

Mấy người nối đuôi nhau đi ra. Lúc này tầng một đều đi sạch, không còn ai.
Đi ra đại sảnh, quả nhiên thấy trên lối đi phía trước có mấy bóng người đi tới. Đó chính là ba đại danh sư Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi và Thẩm Truy bệ hạ.

Mấy người này ở trước mặt Dương sư lễ độ cung kính, ở chỗ này vẫn khí tức mười phần.

- Bái kiến Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư. Bái kiến bệ hạ!

Tới tham gia tiệc mừng thọ có đủ tộc trưởng, trưởng lão của gia tộc lớn. Lúc này tất cả đều cúi đầu.

- Chúng ta giống như các ngươi, cũng tới chúc thọ cho Điền lão. Mọi người không cần câu nệ.

Thẩm Truy bệ hạ cười nói.

Hắn nói thoái mái, mọi người lại không dám. Mỗi một người cười theo, không dám nói lời nào.

- Chúng ta quá khứ!

Điền Long thấy ba danh sư và Thẩm Truy bệ hạ đi tới, mỉm cười, dẫn đám người Lục Tầm, Vương Siêu nghênh đón. Hoàng Ngữ làm danh sư học đồ, làm sao có thể tụt lại phía sau. Nàng và Bạch Tốn, Trương Huyền cùng nhau đi song song tới.

- Lão sư!

Đi tới trước mặt, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đồng thời khom người.

- Người mời đã tới chưa?

Nhìn thấy được hai người, mắt Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi đồng thời sáng lên.

Hai ngày nay, bọn họ vẫn thay đổi trang phục, canh giữ ở Hồng Thiên học viện, chờ Trương Huyền đi ra, muốn xem thử có thể tìm cơ hội thu làm học đồ hay không. Nhưng nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, người này căn bản không có trở về, giống như biến mất. Ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng không tìm được tung tích.

Không có cách nào, không thể làm gì khác hơn, bọn họ đành sai hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đi tìm. Ban đầu, bọn họ không có hy vọng quá lớn. Lúc này nhìn thấy trên mặt hai người hoàn toàn không có chút chán nản nào, trong lòng bọn họ đồng thời thoáng động.

- Mời tới rồi. Chính là vị bên cạnh ta đây...

Hoàng Ngữ đang muốn giới thiệu, Lục Tầm ở bên cạnh cắt ngang lời của nàng, vẻ mặt kích động tiến lên ôm quyền:

- Tại hạ Lục Tầm, ra mắt Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư...

Tự giới thiệu xong, vốn tưởng rằng ba đại danh sư sẽ lập tức cao hứng hỏi han ân cần, thu làm học đồ, hắn lại thấy ba người hoàn toàn không có để ý tới mình, giống như không thấy được, lao thẳng đến chỗ Điền Long đang đi tới, vây quanh hắn, vẻ mặt tươi cười.

- Ngươi chính là Trương Huyền lão sư. Cuối cùng cũng để n cho chúng ta nhìn thấy người thật. Có thể để cho chúng ta tìm tới dễ dàng...

- Á?

Điền Long đứng ngây ra tại chỗ.

Chương 257: Điền lão (1)

- Ta...

Điền Long đứng đờ người tại chỗ, nhìn ba đại danh sư vẻ mặt tươi cười, thậm chí thoáng hiện ra vẻ lấy lòng, vẻ mặt mơ hồ không hiểu, muốn nói điều gì lại một câu cũng không nói được.

Đây là... tình huống thế nào vậy?

Trương Huyền ở một bên càng không hiểu ra sao. Thế nào mới mấy ngày không gặp... ba người này lại ngu ngốc tới mức choáng váng như vậy?

Ta mới là Trương Huyền không nói. Loại ánh mắt hưng phấn này của các ngươi là chuyện gì?

Dường như lừa tiền các ngươi là Dương sư, không có liên quan với ta đi... Oan có đầu nợ có chủ. Cho dù khám phá ra thân phận, tìm hắn đòi đi...

- Khụ khụ, Lưu sư, hắn không phải là Trương lão sư. Đó là tôn tử của Điền lão, Điền Long...

Hoàng Ngữ không nhịn được, vội vàng nói.

- A? Không phải? Không phải, vậy ngươi giả vờ tính làm cái gì? Làm hại ta cao hứng hụt một hồi!

Trừng mắt nhìn Điền Long trước mặt, Trịnh Phi hừ lạnh một tiếng, hận không thể một tát đánh tới.

Nhìn thấy được ánh mắt hung ác của hắn, Điền Long nước mắt tuôn rơi.

Không phải ta giả vờ. Là các người vừa xông lại, đã nhận định ta là Trương Huyền lão sư. Ngay cả cơ hội phản bác ta cũng không có. Ta là sợ hãi có được không...

Thảo nào ba sư sẽ nhận sai. Bất kể chiều cao hay diện mạo, Điền Long cũng tốt hơn Trương Huyền tốt hơn rất nhiều. Hoàng Ngữ chỉ nói ở bên cạnh nàng, còn chưa kịp nói ở bên trái hay bên phải, đã bị Lục Tầm cắt ngang. Nhìn một cái, bọn họ tự nhiên nhận định người cao lớn đẹp trai này chính là người mình muốn tìm.

- Hắn không phải, vậy... Trương lão sư ở đâu?

Lưu Lăng lại nhìn qua.

- Ta là Trương Huyền...

Biết tránh né không được, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là kiên trì đứng ra.

- Ngươi chính là Trương lão sư? Quả nhiên ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lịch sự.

Lưu Lăng bước lên trước, cười nói.

- Đúng vậy, anh tuấn có khí chất, hơn người như thế, ta liếc mắt lại nhận ra.

Trang sư cũng nói.

- Không hổ danh là lão sư kiểu mẫu của Thiên Huyền vương quốc. Không tệ, không tệ.

Trịnh Phi theo sát đó mở miệng.

- ...

Trên trán Trương Huyền hiện ra vạch đen.

Ta ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lịch sự, hơn người, anh tuấn có khí chất?

Đã như vậy, các ngươi còn có thể nhận sai? Cảm thấy Điền Long là ta? Không nghĩ tới đường đường là danh sư, cũng trợn mắt nói mò... còn tỏ ra lẽ thẳng khí hùng như vậy.

Mặt mũi đâu?

Thân phận đâu?

- Không biết ba vị danh sư tìm ta có chuyện gì?

Thấy ánh mắt của bọn họ càng ngày càng nóng bỏng, Trương Huyền lại không nhịn được, vội vàng mở miệng.

- A, ở đây nhiều người. Chúng ta có thể tìm một chỗ nói kỹ càng hơn không?

Lưu Lăng nói.

Nhiều người nhìn như vậy, hắn dù sao cũng không khả năng nói, nghe nói về rất nhiều sự tích của ngươi, cũng đặc biệt chạy học viện khảo sát xong, muốn nhận ngươi làm học đồ!

Nếu thật sự nói như vậy, người khác không nhưng cảm giác bọn họ bị bệnh tâm thần, Trương Huyền trước mắt này khẳng định cũng sẽ trực tiếp sợ bỏ chạy.

Nào có danh sư nào nhận học đồ, lại tích cực như vậy?

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

Bộ dáng đối phương thế này, chắc không biết hắn chính là “Dương Huyền“. Nếu không, khẳng định đã sớm động thủ.

Đã như vậy, hắn vừa lúc cũng muốn hỏi thăm một chút về chuyện khí đen, không bằng trực tiếp đáp ứng.

- Đi thôi! Thấy vị Trương lão sư này dễ nói chuyện như vậy, ba người thở phào nhẹ nhõm, vây hắn vào giữa, dường như rất sợ hắn chạy mất, đi về phía trước.

Mọi người nghi ngờ, kỳ quái. Lục Tầm cách đó không xa, trong lòng lại suy sụp.

Vốn tưởng rằng ba đại danh sư đi tới, chỉ cần nói ra thân phận, sẽ được thưởng thức, do đó thuận lý thành chương trở thành học đồ của Lưu sư, nổi danh thiên hạ. Nhưng... tình huống trước mắt là gì vậy?

Sau khi nghe được tên mình, hoàn toàn không có để ý tới, trái lại trực tiếp lao về phía Trương Huyền, kẻ hắn vẫn không nhìn để ý tới, thái độ thân mật...

Không phải nói mình là danh sư học đồ đã quyết định trong nội bộ sao?

Trương Huyền này chỉ là lão sư cấp thấp, hơn nữa danh dự còn kém như vậy, vây quanh hắn làm gì?

Cắn răng một cái, hắn đi lên phía trước.

- Lưu sư... ta là Lục Tầm, lão sư sao kim Lục Tầm của Hồng Thiên học viện...

- A, đã biết. Lần trước ở vương cung đã từng thấy qua.

Lưu Lăng gật đầu, một tay đẩy hắn ra:

- Được rồi, tránh đường ra. Ta có việc muốn bàn bạc cùng Trương lão. Đi sang một bên, khác cản đường!

- ...

Lục Tầm thoáng lảo đảo. Ngay sau đó hắn liền thấy Lưu sư đi xa. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, ngay cả tâm tư muốn chết cũng có.

Bất kể nói thế nào, ta cũng là lão sư sao kim, đứng đầu của Thiên Huyền vương quốc. Nói một câu đã gặp là xong. Chẳng lẽ không muốn hỏi thêm vài câu sao? Hơn nữa, còn đẩy ta ra, chê ta cản đường...

Đối với Trương Huyền kia, rất sợ hắn đi mất, ba người coi trọng vây quanh. Đối với mình...

Tim Lục Tầm hoàn toàn nghẹn lại.

Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Cố nén kích động muốn nôn ra máu, hắn quay đầu lại nhìn về phía Điền Long cách đó không xa.

Ngươi không phải có tin tức nội bộ sao?

Ngươi không phải nói, Lưu sư viết thư qua, nói muốn thu ta làm học đồ sao?

Ai từng thấy lão sư nhìn cũng không liếc mắt nhìn học đồ hay không?

- Ta...

Nhìn thấy được ánh mắt của hắn, Điền Long cũng có phần muốn phát điên.

Ta thật sự nhìn lá thư này. Trong này có chuyện gì, ta cũng không biết...

Chương 258: Điền lão (2)

Hai người rầu rĩ. Vương Siêu ở một bên lại cảm thấy da mặt giống như cũng bị đánh tới đỏ ửng.

Vừa rồi hắn nói Trương Huyền nói rất vui vẻ, cũng cho rằng thân phận danh sư học đồ của Lục Tầm là chuyện ván đã đóng thuyền, không chạy đi được. Kết quả hắn lại phát hiện, mình ở trước mặt mọi người bị đánh vào mặt, còn là loại vô cùng tàn nhẫn này!

Nói người ta làm nền, làm bàn đạp để bay lên. Thế nào lại có cảm giác, náo loạn một hồi, Lục Tầm giống như làm nền và bàn đạp hơn?

Vừa rồi còn cảm thấy đối phương không biết liêm sỉ, chắc hẳn phải nhảy lầu... Phải nhảy lầu chính là chính hắn mới đúng!

Có thể...

Kể cả Vương Siêu và hai người Lục Tầm, Điền Long, đồng loạt nhìn về phía Hoàng Ngữ, Bạch Tốn.

Nếu nói trong mọi người, ai biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, nhất định là hai người bọn họ.

Một người là học đồ của Lưu sư, một người là học sinh của Trang sư.

Trương Huyền lại là do bọn họ tìm tới.

- Chúng ta... Cũng không biết!

Hoàng Ngữ vội vàng lắc đầu.

Ba sư chỉ nói với bọn họ nói, tìm Trương Huyền tới, cũng chưa nói muốn làm gì. Cho dù là các nàng bây giờ, trên đầu cũng đều là dấu chấm hỏi.

Ở trong lòng bọn họ, bất kể Lưu sư hay Trang sư đều nói năng thận trọng, cao cao tại thượng. Lúc này hai người lại giống như theo đuổi ngôi sao, quay xung quanh trước mặt Trương Huyền lão sư. Cho dù tận mắt nhìn thấy, bọn họ cũng cảm thấy không thể tin được.

- Nếu không... Đi qua xem thử?

Tất cả mấy người đều không hiểu nổi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Bọn họ không thể tiếp tục nhịn được nữa, đi theo sát phía sau.

Nhất là Lục Tầm. Ngày hôm nay không biết được đáp án, đừng nói ngủ, tức cũng có thể tức chết.

Trước đó vẫn tỏ vẻ cao ngạo, cảm thấy xem thường ở cùng một chỗ với Trương Huyền. Lúc này thì hay rồi. Ba đại danh sư dán sát vào người ta... Hắn bị ném tới trong góc...

Người này rốt cuộc có chỗ nào tốt? Khiến cho ba sư ngay cả liếc mắt nhìn ta cũng không muốn?

...

- Bệ hạ, Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư, biết các ngươi tới đến, lão gia sai cho ta đặc biệt nghênh đón.

Mấy người còn chưa đi xa, một lão già lại tiến lên nghênh đón.

Đó là quản gia Điền phủ, Điền Cương.

- Ừ!

Lưu sư gật đầu.

Tuy rằng hắn rất muốn lập tức nói với Trương Huyền, mình có ý định thu hắn làm học đồ. Nhưng ở đây dù sao cũng là tiệc mừng thọ của Điền lão, không thể giọng khách át giọng chủ.

- Mời đi bên này. Lão gia đã ở chủ điện chờ.

Điền Cương đi trước dẫn đường. - Trương lão sư, cùng đi đi. Điền lão là lão sư trà đạo của ta trước kia, tính tình hiền lành.

Lưu Lăng cười giải thích.

Đối mặt với thái độ thân mật của ba danh sư như thế, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là gật đầu đáp ứng.

Đi được mấy bước, hắn lại thấy Thẩm Truy bệ hạ đi tới đến trước mặt, cười lớn nhìn qua.

- Trương Huyền lão sư, ta đã sớm nghe nói về đại danh của ngươi. Quả nhiên anh hùng trẻ tuổi. Tương lai khẳng định sẽ có thành tích xuất sắc, nổi danh thiên hạ. Sau này, nếu như có nhu cầu gì, cứ nói với ta. Thiên Huyền vương quốc tuy rằng không tính là quốc gia lợi hại gì, nhưng trên vật tư cũng không thiếu. Chỉ cần chúng ta có thể tìm tới, nhất định sẽ dốc hết toàn lực, không chối từ!

Nghe được đối phương hứa hẹn, sắc mặt Trương Huyền càng cổ quái hơn.

Thẩm Truy bệ hạ có ý định lấy lòng, hắn tự nhiên có thể nhìn ra. Chỉ là... hắn là một lão sư học viện bình thường, có tư cách gì đáng để đường đường một quốc vương lấy lòng?

Lại nói, trước đó ngươi nghe được... là danh tiếng phế vật của ta...

Thế nào mấy ngày không gặp, mấy tên này đều giống như đổi thành người khác, thái độ tốt như vậy?

Mấy ngày qua ta vẫn ngụy trang thành Dương sư, còn chưa lấy thân phận Trương lão sư xuất hiện!

Trương Huyền có chút không hiểu nổi, rốt cuộc có chuyện gì phát sinh, khiến cho thái độ của những người này biến thành như vậy.

Chỉ có điều như vậy cũng tốt. Trước đó còn nghĩ, bọn họ có địa vị cực cao, dựa vào thân phận này của Trương Huyền rất khó tiếp xúc. Hiện tại xem ra, mình đã suy nghĩ nhiều...

Mấy ngày không để ý, thật không biết cái tên Trương Huyền này cũng đã trở nên lợi hại như vậy.

Khiến cho đường đường là bệ hạ, danh sư đều vội vàng nịnh bợ.

Thấy có ý định lấy lòng, người thanh niên đối diện khẽ gật đầu liền không nói thêm gì nữa, khuôn mặt không chút kinh ngạc, Thẩm Truy bệ hạ thầm than. Không hổ danh là nhân vật có thể được ba danh sư coi trọng. Chỉ riêng phần tâm tính này cũng quá nổi bật.

Đổi lại thành những người trẻ tuổi khác, bệ hạ khích lệ vài câu, lại làm ra loại hứa hẹn này, tất nhiên sẽ dương dương đắc ý, tự cho mình siêu phàm. Nhìn người ta đi, trầm ổn bình tĩnh, không hề dao động. Phần trầm ổn này giống như núi thái sơn sụp đổ trước mặt cũng không thay đổi, lại khiến người bội phục.

Hắn âm thầm bội phục, nhưng không biết Trương Huyền làm đương sự, cũng không phải trầm ổn, mà là... thất thần.

Lại nói, mấy ngày qua ngụy trang thành Dương sư, đều tiếp xúc thành quen, từ lâu không có áp lực, đương nhiên tâm tính hắn thả lỏng.

Mấy người đi theo phía sau quản gia. Chỉ chốc lát bọn họ lại đi đến một tòa đại điện rộng lớn.

Vừa đi vào trong đó, lại ngửi được mùi trà thơm xông vào mũi, khiến tinh thần người ta thoáng cái trở nên thoải mái.

- Tới đây, ngồi đi!

Một lão già ngồi ngay ngắn ở vị trí chính giữa của đại điện. Trước mắt hắn là một bộ dụng cụ trà tinh mỹ. Nước nóng hình thành sương trắng, lượn lờ dâng lên. Mùi trà thơm chính là từ chỗ này bay ra.

- Thẩm Truy (Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi) ra mắt Điền lão!

Mấy người bước lên trước.

Trương Huyền đi theo ở phía sau, nhìn về phía lão già trước mặt.

Đại thọ chín mươi, thoạt nhìn lại không khác với bảy mươi cho lắm. Chòm râu trắng như tuyết. Từ phía xa nhìn lại, cho người ta một loại cảm giác tiên phong đạo cốt.

- Ừ!

Đáp một tiếng, lão già tùy ý khoát tay, vẫn chưa ngẩng đầu.

Cầm lấy chén trà, chậm rãi rót nước sôi vào trong. Lá trà nhất thời tản ra mùi thơm thoang thoảng. Bàn tay khẽ vuốt, trà cụ dường như tự mình mọc ra tay chân. Nước trà nóng hổi, được trực tiếp rót vào trong đó.

Một bộ thủ pháp, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, cho người ta một loại thẩm mỹ đặc biệt. Còn chưa có uống được trà, lại khiến người ta tán thưởng không dừng, ánh mắt khó có thể rời đi.

Hoàn toàn là một loại hưởng thụ.

- Đây là trà đạo? Lợi hại!

Trước đó vẫn cảm thấy trà đạo không thể so sánh được với các loại luyện đan. Nhìn thấy được động tác của lão già này, hắn mới biết được có thể trở thành một trong những nghề của cửu lưu, quả nhiên không tầm thường.

- Mời!

Lão già ngoắc tay. Mấy thị nữ xung quanh đi tới, rót đầy chén trà bưng về phía Thẩm Truy bệ hạ và ba đại danh sư.

Tổng cộng sáu chén, phân ra bốn chén, còn lại hai chén.

Nước trà đưa ra, lão già xoa xoa tay, ngẩng đầu nhìn về phía mọi người. Lúc này hắn mới nhìn thấy Trương Huyền, không nhịn được sửng sốt.

- Vị này chính là...

Chương 259: Thử thách (1)

- Hồi bẩm Điền lão sư, vị này chính là Trương Huyền, lão sư kiệt xuất trẻ tuổi của Hồng Thiên học viện.

Lưu Lăng giới thiệu.

Tuy rằng Điền lão đã không còn dạy hắn, nhưng hắn vẫn theo thói quen gọi là lão sư.

Một ngày làm thầy, cả đời làm cha.

Thế giới này, tôn nghiêm của sư đạo là vô cùng nghiêm khắc. Cho dù là danh sư, cũng không dám vi phạm.

- Trương Huyền?

Điền lão lắc đầu, trên mặt không chút kinh ngạc, mang theo nghi ngờ:

- Lão sư kiệt suất của Hồng Thiên học viện không phải là Lục Tầm sao?

- Lục lão sư cũng rất ưu tú. Nhưng Trương lão sư hoàn toàn không yếu hơ, thậm chí còn có phần vượt trội.

Nhớ tới từng cảnh tượng nhìn thấy được ở ở Hồng Thiên học viện trong hai ngày nay, Lưu Lăng không nhịn được tán thưởng.

Tùy tiện dạy học sinh chừng mười ngày, còn ba ngày đánh cá hai ngày phơi nắng lưới không đến. Kết quả... mỗi một đệ tử đều đột nhiên tiến mạnh, thực lực tăng bạo phát.

Loại này dạy học thành quả, đừng nói giống nhau lão sư, cho dù ba người bọn họ, đều rất khó làm được.

- Có phần vượt trội?

Ánh mắt Điền lão lóe lên:

- Có thể được ngươi tán dương như vậy, chứng tỏ quả thật có bản lĩnh, có tư cách ngồi xuống. Chỉ có điều, muốn uống trà của ta, không dễ dàng như vậy. Phải thông qua thử thách.

- Thử thách?

Trương Huyền nhìn qua.

Ta chỉ là theo đám người Lưu sư đi tới, không phải muốn uống trà.

Lại nói, trà của ngươi chẳng lẽ là rượu thần tiên? Cần phải thông qua sát hạch mới có thể uống sao?

Hắn đang muốn mở miệng từ chối, lại thấy Lưu Lăng đứng cách đó không xa, ánh mắt nhất thời sáng lên, hưng phấn nhìn qua.

- Quá tốt. Trương Huyền lão sư, đây chính là cơ hội tốt, ngươi cần phải nắm chặt...

- Cơ hội? Lại uống một chén trà mà thôi, có cơ hội tốt gì?

- Có thể uống trà do Điền lão sư tự tay pha, là chuyện vô số người tu luyện tha thiết ước mơ.

Thấy hắn không rõ, Lưu Lăng cười giải thích:

- Ngươi có khả năng không biết. Trà của Điền lão sư, bất kể từ lá trà hay thủ pháp pha trà, đều rất được coi trọng.

- Hiện tại đặt trên bàn này, gọi là tĩnh thần trà. Toàn bộ Thiên Huyền vương quốc không vượt quá ba gốc trà, sinh trưởng ở trên đỉnh núi tuyết cao nhất của Bạch Châu phong, mỗi ngày ánh sáng mặt trời chiếu xuống, vượt quá tám canh giờ. Chính vì vậy, khi pha ra, mùi thơm xông vào mũi, kéo dài không giảm.

- Cây trà ít ngược lại cũng thôi. Hái lá cây, không thể là quá non, cũng không thể quá già. Chỉ có thể hái tại canh giờ thứ ba sau khi cây trà nở hoa xong. Canh giờ này, lá trà ẩn chứa mùi hoa thoang thoảng, kết hợp với băng tuyết trên đỉnh núi Bạch Châu phong, sử dụng nước sôi pha ra mới có thể khiến người ta càng hưởng thụ hơn.

- Một cây trà, vốn không có bao nhiêu lá cây, lại yêu cầu hà khắc như vậy. Có thể tưởng tượng được sản lượng lá trà loại này thế nào. Nói thật cho ngươi biết, sản lượng ở toàn bộ Thiên Huyền vương quốc cộng lại, một năm cũng chỉ có khoảng ba lạng.

Trương Huyền líu lưỡi.

Thảo nào đối phương nói trịnh trọng như vậy. Uống một trà cũng phải sát hạch. Chỉ riêng mức độ quý hiếm của loại trà này, cũng đáng giá.

- Đương nhiên, số lượng rất ít ỏi. Nhưng chỉ nói loại lá trà này trân quý, đối với người tu luyện mà nói, có thể uống hay không uống, không tính là cơ hội.

Người tu luyện, chú trọng nhất chính là tu vi của bản thân. Trà cho dù uống ngon, không uống cũng sẽ không bớt đi cái gì, không cần thiết vì thèm muốn ăn uống, trả cái giá quá lớn.

- Sở dĩ quan trọng, là bởi vì tác dụng của trà! Tĩnh Thần trà, có công hiệu tĩnh tâm an thần. Người bình thường dùng, có thể cải thiện giấc ngủ, khôi phục tinh thần, tinh lực tăng lên rất nhiều. Mà võ giả sử dụng, có thể ở trong khoảng thời gian ngắn, đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng. Tuy chỉ là tiến vào trong thời gian ngắn, thời gian không lâu sẽ lại tự động lui ra ngoài, nhưng có thể khiến cho người ta sớm cảm nhận loại ảo diệu của tâm cảnh này, đối với tiến bước sau này, có trợ giúp cực lớn.
Lưu sư nói tiếp:

- Đương nhiên, chỉ riêng trà sẽ không có công hiệu này. Cần phải phối hợp với tài nghệ trà đạo cao siêu của Điền lão sư, mới có năng lực như vậy!

- Có thể khiến cho người ta đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng trong khoảng thời gian ngắn sao?

Mắt Trương Huyền trợn tròn.

Chỉ có đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng, làm một chuyện gì mới có khả năng chăm chú, không bị tâm tình khác ảnh hưởng.

Thật giống như lúc tranh luận đan gặp phải hai vị luyện đan sư Mạnh Nham, Trần Tiêu, chế luyện Tĩnh Tâm đan. Loại đan dược an thần tĩnh tâm này, rất dễ dàng vì tâm tình và thân thể của mình chi phối, do đó dẫn đến đan dược biến dị, mất đi công hiệu vốn có.

Sở dĩ xuất hiện loại tình huống này, cũng là bởi vì nguyên nhân tâm cảnh không đột phá.

Chỉ cần đạt được tâm như mặt nước phẳng lặng đệ nhị cảnh, mặc dù có trong người có chuyện xấu xảy ra, vẫn có thể duy trì tâm thần an bình, không bị ảnh hưởng, chế luyện ra Tĩnh Tâm đan hoàn mỹ.

Hội trưởng công hội luyện khí sư, La Trùng lại đạt tới loại cảnh giới này. Kết quả là bởi vì Long Lân Hà mỗi lần luyện khí vẫn không có cách nào tĩnh tâm, cuối cùng ngay cả luyện khí cũng làm không được.

- Rất nhiều người tu luyện không chú trọng tâm cảnh, cảm thấy không có tác dụng gì. Thật ra không phải vậy. Võ giả muốn đột phá Tông Sư, trở thành võ giả cường giả bát trọng, nhất định phải đạt được tâm cảnh đệ nhị trọng. Bằng không, tâm cảnh không tinh khiết, bất kể trùng kích như thế nào, cũng rất khó nắm chặt được ý nhị và ý cảnh của Tông Sư. Không chỉ võ giả yêu cầu, không ít chức nghiệp cũng có yêu cầu đặc biệt. Thật giống như sát hạch danh sư, trận pháp sư, không đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng, đều không có tư cách sát hạch.

Lưu Lăng rất sợ Trương Huyền không hiểu, lại giải thích một câu.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Miêu tả liên quan tới tâm cảnh, trong tàng thư khố của vương quốc có chút ghi chép. Tinh thần hắn thoáng động, lại gần như nhìn xong, xem như biết được một ít, không phải là bí mật gì.

Cũng bởi vì biết những điều này, hắn mới biết được độ khó tiến bước của tâm cảnh. Uống một chén trà, lại có thể đi vào. Mặc dù là thời gian ngắn ngủi, cũng rất khủng khiếp. Công hiệu to lớn, ngay cả Tĩnh Tâm đan cũng làm không được.

Thảo nào trà đạo ở trong phạm vi vương quốc được lưu hành như thế, thậm chí vượt qua thư họa, Nguyên nhân quan trọng nhất chính là chỗ này.

Nói cách khác, nếu như trước đây hai vị đan sư Mạnh Nham và Trần Tiêu, trước khi luyện đan, uống một chén, là có thể chế luyện ra Tĩnh Tâm đan không có vấn đề gì. Trương Huyền tranh luận đan chỉ sợ cũng sẽ không dễ dàng thắng lợi như vậy.

- Trà có công hiệu như vậy, cho dù mỗi lần ta qua, cũng không nhất định có thể uống được. Ngày hôm nay vẫn dính ánh sáng của ba vị danh sư, Điền lão nếu đáp ứng cho ngươi cơ hội, tuyệt đối là ngàn vàng khó cầu.

Thẩm Truy bệ hạ cũng cười nhìn qua.

- Không biết là thử thách gì?

Chương 260: Thử thách (2)

Trương Huyền có chút động tâm, không nhịn được nhìn sang.

Hắn tuy rằng đã đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng, cũng chỉ là sơ cấp nhất. Trà này hữu dụng, có lẽ lại có thể khiến cho hắn cảm nhận được trung cấp thậm chí càng cao.

Điền lão vẫn chưa trả lời, mà vẫy tay:

- Để cho bọn họ cùng vào đi!

Quản gia Điền Cương gật đầu lui ra ngoài. Thời gian không lâu, có mấy người đi đến.

Đó chính là đám người Điền Long, Lục Tầm, Vương Siêu cùng với Hoàng Ngữ, Bạch Tốn.

- Lục Tầm ra mắt Điền lão!

Đi vào gian phòng, Lục Tầm bước lên trước, ôm quyền khom người.

- Ừ, đều ngồi đi! Ngươi và vị Trương lão sư này đều là lão sư kiệt xuất của Hồng Thiên học viện. Đáng tiếc trà chỉ có một chén, cho nên, cũng chỉ có thể thử thách. Như vậy đi, ta ra đề mục cho các ngươi. Hai người so tài, ai thắng, ai lại có tư cách uống trà. Lưu Lăng, ta nói có được không?

Để cho đám người Lục Tầm ngồi xuống, Điền lão nhìn về phía Lưu sư.

Hắn nói là uống trà, thật ra chỉ cần không ngốc, đều có thể nghe hiểu được chuyện gì xảy ra.

“Hóa ra lão già này thử thách là giả, là muốn tạo điều kiện cho Lục Tầm...”

Nhìn đến đây, Trương Huyền làm sao có thể không hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Tuy rằng không rõ đám người Lưu sư vì sao đột nhiên khách khí đối với hắn như vậy, nhưng lúc này hắn cũng đoán đúng. Nhất định là muốn nhận mình làm học đồ. Nếu không đường đường là ba đại danh sư ăn no rửng mỡ, dây dưa với một lão sư cấp thấp như mình sao?

Chuyện này phát sinh ở trang viên của Điền gia. Điền lão làm chủ nhân, nếu muốn nói không biết, tuyệt đối là không có khả năng.

Cho nên, cái gọi là uống trà là giả. Có thể là cố ý gây khó dễ cho mình, để cho Lục Tầm biểu hiện tốt một chút, một lần nữa thu được sự coi trọng của Lưu sư.

Trương Huyền cũng không có ý định làm học đồ của Lưu sư. Chỉ có điều, đối phương tới đây tuyển chọn, vẫn khiến cho trong lòng hắn âm thầm khó chịu, có loại cảm giác giống như chui lồng sắt bị đối phương đùa bỡn.

Chỉ có điều, hiện tại hắn lại không thể cự tuyệt.

Sau chuyện đánh giá sư giả truyền ra, hắn vẫn bị người ta lấy ra so sánh với Lục Tầm. Thoạt nhìn là tranh đoạt một chén trà, trên thực tế lại tranh đoạt tư cách học đồ của Lưu sư. Một khi từ chối, nhất định sẽ bị dán lên cái mác khiếp sợ.

Lục Tầm này khẳng định càng dương dương tự đắc.

Trương Huyền cũng nghe được ý tứ, Lưu Lăng tất nhiên cũng nghe được. Hắn nhíu mày, sắc mặt có chút khó coi.

Rất hiển nhiên, Điền lão quyết định như vậy, cho dù là hắn cũng không nghĩ tới.
Chỉ có điều, nếu Điền lão sư mở miệng, hắn không thể làm gì khác hơn là gật đầu đáp ứng:

- Được!

Lưu sư, Trương Huyền đều có chút mất hứng. Thật ra Điền lão cũng vô cùng phiền muộn.

Trước đó Lưu sư viết thư cho hắn, quả thật có nhắc tới Lục Tầm, rõ ràng có ý định thu làm học đồ. Chính vì vậy, hắn mới đặc biệt mời tới, cố ý chuẩn bị thêm một chén trà, đợi hắn qua, giả vờ sát hạch, trên thực tế là để tiện giới thiệu.

Ai biết... Lục Tầm không qua, Trương Huyền tới trước.

Hơn nữa nhìn thái độ của Lưu sư, chắc là coi trọng vị Trương lão sư này, bỏ qua Lục Tầm, khiến cho chuẩn bị của hắn trước đó đều thất bại. Hắn tự nhiên có chút mất hứng.

Cho nên hắn mới tạm thời đưa ra thử thách này.

Nếu không, đã sớm nói với Lục Tầm, kết quả lại để cho đối phương không có cách nào trở thành học đồ, chẳng phải rất mất mặt sao?

- Lục Tầm nghe theo an bài của Điền lão!

Cũng hiểu rõ ý của đối phương, sắc mặt Lục Tầm vui vẻ, ôm quyền mở miệng.

- Nếu muốn thử thách, chung quy phải có nội dung. Không biết thử thách cái gì?

Biết không có thể từ chối, Trương Huyền cũng không lại rầu rĩ nữa.

- Các ngươi là vì uống trà, đương nhiên phải thảo luận về trà đạo! Điền Long ở một bên bực bội nói.

- Trà đạo?

Trương Huyền nhíu mày.

- Trương lão sư chưa bao giờ tiếp xúc qua trà đạo, thử thách trà đạo, khó tránh khỏi có phần bất công!

Hoàng Ngữ có chút không nhịn được, mở miệng.

Nàng và vị Trương lão sư này tiếp xúc tương đối nhiều. Đối phương là đại sư thư họa, đối với trà đạo lại hoàn toàn không biết gì cả. Thậm chí trước lần nói chuyện ngày hôm nay, hắn nghe cũng chưa từng nghe nói qua.

Thử thách người hoàn toàn không biết gì về trà đạo?

Đây không phải là cố ý gây khó dễ sao?

Hơn nữa, theo nàng biết, Lục Tầm lại từng đặc biệt học qua trà đạo. Tuy rằng không bằng Điền Long, nhưng thật sự từng nghe Điền lão truyền thụ. Chí ít có thể pha ra nước trà nhất cảnh... Loại sát hạch này, cho dù là người mù, cũng có thể nhìn ra sự không công bằng.

- Muốn trở thành danh sư học đồ, biết nhiều kiến thức là tất nhiên. Các loại chức nghiệp chắc hẳn phải đều có đọc lướt qua... Trà đạo thân là một trong những chức nghiệp trong cửu lưu, thịnh hành trong toàn bộ vương quốc, làm sao có thể không biết, không hiểu? Nếu như, Trương lão sư thật sự cái gì cũng không biết, vậy thật ngại quá, chén trà này không thể làm gì khác hơn là ta uống...

Lục Tầm khẽ cười, ánh mắt lộ ra tự tin, trên mặt đầy vẻ nho nhã.

Thằng nhóc, đấu với ta sao? Xem ta có đánh chết ngươi hay không.

- Không sai, nếu như ngay cả trà đạo cũng không biết, còn làm danh sư học đồ cái gì? Chủ động chịu thua là được, tránh khỏi mất mặt xấu hổ!

Vương Siêu mở miệng.

Vừa rồi mất mặt, tìm được cơ hội, hắn lập tức trả thù một câu.

- Được rồi, tuy rằng hôm nay ta mới nghe nói tới trà đạo. Chỉ có điều, có thể lập tức học tập. Muốn thử thách thế nào, trực tiếp bắt đầu đi!

Nhìn thấy được bộ dạng rắm thối của đối phương, Trương Huyền lắc đầu.

Đã có người muốn bị đánh vào mặt, vậy hắn sẽ hung hăng tát một cái.

Tuy rằng ngày hôm nay hắn mới nghe nói tới trà đạo, nhưng trong tàng thư khố của vương quốc, sách liên quan tới trà đạo tròn bảy, tám giá sách, ước chừng hơn vạn quyển.

Trước đó, hắn chỉ thu vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán, vẫn chưa quan sát, học tập. Hiện tại... đến lúc xem rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau