THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2556 - Chương 2560

Chương 2556: Ta đi hạ độc chết hắn (1)

- Trương Thuần? Sao hắn lại tới đây?

Viên Hiểu biến sắc, mấy người Bích Hồng Âm cũng nhíu mày, hiển nhiên tất cả đều biết được cái tên này.

- Hắn là...

Trương Huyền gãi đầu, trong mắt mang theo hỏi thăm.

Con cháu hạch tâm Trương gia, hiện nay chỉ nghe nói tiểu thiên tài cùng Trương Hủ, Trương Thuần này, còn chưa từng nghe người đề cập qua.

- Trương Thuần cùng Lạc huynh là thiên tài cùng năm đi vào Thánh Tử điện, lẫn nhau cạnh tranh, quan hệ...

Nhìn Lạc Huyền Thanh ở cách đó không xa, Viên Hiểu hạ giọng:

- Không quá hòa thuận!

- Ngươi cũng không cần giấu diếm!

Nghe nói như thế, Bích Hồng Âm cười nhạo:

- Nào chỉ không hòa thuận, quả thực là tử thù! Bất kể làm chuyện gì cũng sẽ so sánh, nhất định để một phương nhận thua mới bỏ qua! Ngươi chạy tới hủy một đại điện, hắn liền chạy đi hủy hai cái... Những năm này, hai người kia gây ra động tĩnh còn nhỏ sao?

- Cái này...

Thanh âm của nàng không có cố ý giấu diếm, Lạc Huyền Thanh ở cách đó không xa nghe rõ ràng, mặt mo đỏ ửng, muốn phản bác lại nói không ra lời.

- Hủy điện? Lạc huynh... tên tuổi phá hư vương, là cố ý sao?

Trương Huyền ngẩn người.

- Dĩ nhiên không phải, ta... chỉ là quá muốn thắng, không khống chế được lực lượng mà thôi...

Lạc Huyền Thanh hừ một tiếng.

- Quá muốn thắng?

- Ừm, tỷ như vượt quan, nếu như Trương Thuần dùng mười phút, hắn coi như liều mạng, cũng phải đạt tới chín phút... Dùng hết toàn lực, tự nhiên không khống chế nổi...

Bích Hồng Âm giải thích.

Khóe miệng Trương Huyền co giật.

Liều mạng như vậy, lực lượng quả thực không dễ khống chế, xuất hiện không may liền không thể tránh được.

Hiện tại xem ra, mặc dù hắn cũng phá hư, nhưng trên ý nghĩa chân chính, vẫn còn rất đúng mực, chưa bao giờ vì phá hư mà phá hư, nhiều khi đều là cử chỉ vô tâm, nội tâm không muốn! Như vậy so ra, lập tức phân cao thấp, bố cục của đối phương nhỏ đi không ít.
- Bọn họ cái gì cũng so sánh lẫn nhau, như vậy hiện tại Trương Thuần tới, có thể nghe được tin tức của Động Hư Hồ Lô, muốn tới đây cắm một chân vào hay không?

Đột nhiên nhớ tới cái gì, Trương Huyền cau mày.

Có thể cạnh tranh với Lạc Huyền Thanh, tu vi nhất định không kém nhiều, thật muốn tới làm loạn, có thể đoán được muốn lấy bảo vật như Động Hư Hồ Lô, sẽ không đơn giản như tưởng tượng.

- Sự tình Động Hư Hồ Lô, chỉ có chúng ta biết được, yên tâm đi, hắn tuyệt không hiểu rõ tình hình!

Lạc Huyền Thanh bình tĩnh nói.

- Ồ?

Thấy hắn nói như thế, mọi người khó hiểu.

Nếu như không phải vì Động Hư Hồ Lô, tại sao lại chạy đến nơi đây?

Thánh Tử điện cách nơi này ít nhất trăm vạn dặm, không khả năng đi xa như vậy, chỉ vì ngắm cảnh du lịch nha!

- Hắn mang theo học sinh nội viện của Thuần Thú đường Triệu Huân, Triệu Nghị, Thiên Công sư am hiểu cơ quan bẫy rập Lý Ngân, cùng Y sư Thường Ngọc Văn! Nếu như không nhìn lầm, là vì thuần thú!

Không có trả lời, Lạc Huyền Thanh nói.

- Thuần thú?

Vân Liên Hải nhớ tới cái gì, bừng tỉnh hiểu ra:

- Nghe ngươi nói, ta mới nghĩ ra, đoạn thời gian trước, Trương Thuần ban bố nhiệm vụ thuần thú, nói muốn mời người thuần phục một Thánh thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc, thù lao là ba Ngọc Mạch linh tủy... Sẽ không phải người này muốn thuần phục, chính là Địa Ngục Thanh Long Thú chứ? - Ta cũng nhớ tới...

Nghe hắn nói như vậy, mọi người sững sờ tại nguyên chỗ. Ngay cả Trương Huyền cũng hơi kinh ngạc.

Trước mấy ngày, để Tôn Cường ra ngoài hỏi thăm tin tức, thời điểm trở về, nói có nhiệm vụ thuần thú, thù lao phong phú, lúc đầu ý định đi nhận, bởi vì phải đi lớp tinh anh báo danh, nên quên mất... Không nghĩ tới là Trương Thuần ban bố.

Mấu chốt nhất là... đụng nhau ở đây.

- Hắn muốn thuần phục chính là con này!

Thấy mọi người kịp phản ứng, ánh mắt của Lạc Huyền Thanh chợt lóe.

- Đây cũng quá đúng dịp đi...

- Đúng vậy, chúng ta muốn đối phó đại gia hỏa kia, hắn cũng muốn tới thuần phục... Lạc huynh, trong này không có nguyên nhân của ngươi chứ?

Mọi người đồng loạt nhìn qua.

Thiên hạ Thánh thú nhiều như vậy, khả năng cả hai đụng phải một con rất nhỏ, mọi người không tin tưởng này chỉ là trùng hợp.

- Đương nhiên là có quan hệ!

Khóe miệng Lạc Huyền Thanh nâng lên:

- Hai ta từ trước tới nay cạnh tranh, hắn đối với hành tung của ta biết rõ rõ ràng ràng, lần trước tới đây, dù rất bí ẩn, nhưng vẫn bị phát hiện, vì phòng ngừa tiết lộ bí mật của Động Hư Hồ Lô, ta liền mua sắm đồ vật thuần phục Thánh thú, để cho người ta chế tạo Nhiếp Hồn Kim Châu... Mục đích đúng là để hắn hiểu lầm, cảm thấy ta ý định thuần phục Thánh thú... Không nghĩ tới người này thật bị lừa rồi!

Mọi người hai mặt nhìn nhau, còn có thể như vậy?

Bất quá cũng hợp tình hợp lý.

Hai người từ trước tới nay cạnh tranh, Trương Thuần biết Lạc Huyền Thanh có ý định thuần phục Thánh thú Thánh Vực bát trọng, khẳng định sẽ không bỏ qua, tranh thủ ở trước khi đối phương thành công, tiến hành đả kích!

- Thông minh!

Trương Huyền cảm khái.

Lạc Huyền Thanh làm như vậy, đã dời đi lực chú ý của đối phương, không đến mức truy xét mục đích của hắn, lại để đối phương giúp diệt trừ nguy hiểm, nhất cử lưỡng tiện!

Mặc kệ Trương Thuần này có thể thuần phục Địa Ngục Thanh Long Thú hay không, khẳng định đều sẽ thu hút sự chú ý của đối phương, mọi người lại nghĩ biện pháp đi vào di tích, sẽ càng thêm đơn giản.

Không hổ là thiên tài của Thánh Nhân Lạc gia, anh vợ của mình, chơi mưu kế thuần thục như thế... Thoạt nhìn cử chỉ thô cuồng, trên thực tế lại tâm tư tỉ mỉ.

Chương 2557: Ta đi hạ độc chết hắn (2)

- Hắn muốn thuần phục Thanh Long thú, vậy chúng ta không phải có thể lặng lẽ nấp đi, chờ Thánh thú cùng hắn kiềm chế lẫn nhau, lại đi ra không phải được sao?

Hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Vân Liên Hải cũng không nhịn được khen ngợi nói.

Mới vừa rồi còn sầu lo, làm sao giải quyết đại gia hỏa kia, Trương Thuần đã xuất hiện, làm chim đầu đàn, bọn họ đúng lúc vui nhàn hạ.

- Làm như vậy cũng không phải không được, chỉ là ta cùng Trương Thuần đấu nhiều năm như vậy, lẫn nhau hiểu rõ, sở dĩ người này tới nhanh như vậy, hẳn là lần nữa nắm giữ tung tích của ta... Một khi phát hiện ta trốn, nhất định sẽ nghi ngờ, đến lúc đó bí mật Động Hư Hồ Lô, sẽ rất khó ẩn giấu...

Lạc Huyền Thanh lắc đầu.

- Vậy làm sao bây giờ?

Vân Liên Hải nói.

- Rất đơn giản!

Lạc Huyền Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt lóe lên:

- Bọn họ không phải muốn thuần phục Địa Ngục Thanh Long Thú sao? Chúng ta nghĩ biện pháp ngăn cản, hơn nữa dẫn Thanh Long thú qua, như vậy đại gia hỏa kia sẽ bị đối phương kiềm chế, chúng ta có thể thừa cơ hội...

- Không sai!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Đã diễn trò, đương nhiên phải làm nguyên bộ. Biết đối phương đã đến, mình lại không ra tay, chẳng phải xin lỗi khán giả sao?

Cho nên, nhất định phải nghĩ phương pháp, làm cho đối phương thoạt nhìn vô cùng tức giận, nhưng lại không thể làm gì! Như vậy mới có thể để cho lòng hư vinh của đối phương thỏa mãn, vui vẻ giúp mình đánh quái, thừa cơ nhặt thành quả thắng lợi.

- Lạc huynh, có biện pháp gì không?

Thấy hắn tin tưởng như thế, hiển nhiên đã có kế hoạch của mình, Trương Huyền hỏi.

- Đương nhiên!

Lạc Huyền Thanh nhẹ gật đầu:

- Phương pháp rất đơn giản, phái người đi ngăn cản bọn họ, sau đó lại tìm người thu hút Thanh Long thú, giả bộ như muốn thuần phục, một khi Trương Thuần phát hiện ta vượt lên trước, tất nhiên sẽ lo lắng, như vậy rất dễ dàng lộ ra sơ hở, có thể thừa dịp... Còn lại liền đơn giản!

Đám người Trương Huyền gật đầu.

Đối phương biết hắn là tới thuần phục Thanh Long thú, kết quả tới lại tùy ý hắn đi qua, ngu nữa cũng sẽ cảm thấy có bẫy, còn không bằng đóng kịch tranh đoạt, trên thực tế là cố ý khích nộ Thánh thú, làm cho đối phương tiếp chiêu.

Dù sao thực lực cùng thủ đoạn của đối phương, Thanh Long thú nhiều nhất để hắn bị thương, chém giết còn làm không được, chỉ là chịu chút đau khổ, không phải phạm tội giết người, cũng không vi phạm đạo nghĩa Danh Sư.

- Mọi người đã cảm thấy không có vấn đề, vậy hiện tại ta liền an bài một chút!
Thấy mọi người rõ ràng ý tứ của hắn, Lạc Huyền Thanh nhìn về phía Trương Huyền cùng Viên Hiểu, nói:

- Hai người các ngươi, đi phía trước thu hút Thanh Long thú, Trương sư phụ trách bày trận, thân thể Viên Hiểu mạnh mẽ, thủ đoạn bảo mệnh nhiều, phụ trách vào sơn động thu hút! Bọn họ không xuất hiện, chúng ta có thể đợi đến tối, mượn nhờ lực lượng của Nhiếp Hồn Kim Châu mê hoặc đối phương, nhưng bây giờ không cần cố kỵ nhiều như vậy, chỉ cần chọc giận đối phương, nghĩ biện pháp để đám người Trương Thuần tiếp chiêu là được!

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Nói phức tạp, trên thực tế rất đơn giản, hắn cùng Viên Hiểu phụ trách dụ quái, đưa quái ra giao cho đám người Trương Thuần là được... Dù sao đối phương là tới gây rối, không cần cố kỵ.

- Tốt, còn lại đi nghênh đón Trương Thuần, vô luận như thế nào cũng phải ngăn cản bọn họ tiếp tục đi tới!

Lạc Huyền Thanh nói xong, thân thể nhảy lên, nghênh đón đám người Trương Thuần.

- Chúng ta cũng nhanh một chút đi!

Thấy bọn họ rời khỏi, Viên Hiểu hô một tiếng, vòng qua nham thạch lặng lẽ đi tới.

- Trương sư, một lát nữa ngươi bày trận trước, không cần mạnh cỡ nào, chỉ cần có thể thời gian ngắn vây khốn Thanh Long thú là được, ta vào sơn động hấp dẫn nó ra, nghĩ biện pháp đưa vào trong trận pháp! Chỉ cần hoàn thành, coi như thành công!

Vừa tiến lên, Viên Hiểu vừa truyền âm nói.

Trương Huyền gật đầu.

Làm như vậy, quả thực đơn giản nhất, dù sao mục đích của bọn hắn không phải thuần phục gia hỏa này, cũng không phải chém giết, mà là chọc giận, xem như mượn đao.

- Sau khi vây khốn Thanh Long thú, chúng ta đi qua giúp một tay, mặc dù Lạc Huyền Thanh rất mạnh, nhưng Trương Thuần cũng không yếu, hai người tranh đấu, coi như ở nội viện cũng làm cho rất nhiều người chú mục! Hai mắt Viên Hiểu sáng lên, tràn đầy hưng phấn.

Võ giả đều thích xem cao thủ tỷ thí, như vậy bản thân mới có thể tăng lên, học được nhiều thứ hơn.

Lạc Huyền Thanh, Trương Thuần, cho dù ở nội viện cũng là nhân vật đỉnh phong, hai người tranh đấu, đối với hắn mà nói cũng có lực hấp dẫn thật lớn.

- Cũng tốt!

Trương Huyền lên tiếng.

Thật ra thì đối với song phương chiến đấu, hắn không có hứng thú quá lớn, thực lực còn không có đạt tới, coi như xem cũng xem không hiểu, hoàn toàn không thấy xuất sắc ở nơi nào.

Huống chi hắn xem xét, tất nhiên sẽ dẫn động thư viện, đến lúc đó nhìn thấy rất nhiều thiếu hụt, cực kỳ khó chịu, nôn tại chỗ cũng không tốt lắm đâu!

- Thế nào? Không hứng thú?

Nhìn ra ý nghĩ của hắn, Viên Hiểu cười một tiếng:

- Ngươi đừng tưởng rằng bọn họ chỉ luận bàn, hai người giao thủ, thật đúng là sát sinh giết chết, chiêu chiêu hung hiểm!

- Sát sinh giết chết?

Trương Huyền kỳ lạ:

- Đều là con em đại gia tộc, có thể có cừu hận gì a? Chỉ là lẫn nhau so sánh, còn không đến mức như thế.

- Ngươi còn không biết? Cũng đúng, ngươi vừa mới đến, không biết cũng rất bình thường!

Viên Hiểu sững sờ, sau đó nở nụ cười, nhìn quanh hai bên một vòng, thấp giọng:

- Nghe nói... Trương Thuần muốn theo đuổi tiểu công chúa Lạc gia... Ai, ngươi làm gì?

Còn chưa nói xong, chỉ thấy thanh niên theo sát ở phía sau xoay người rời đi.

- Ta đi hạ độc chết Trương Thuần này!

Trương Huyền xua tay.

- ...

Viên Hiểu.

Chương 2558: Trương gia không biết xấu hổ (1)

Trương Huyền tức giận, cuối cùng vẫn không có đi, mày nhăn lại, tràn đầy nghi ngờ:

- Tiểu công chúa, không phải xác định hôn ước với tiểu thiên tài Trương gia kia sao? Trương Thuần này, thân là tử đệ gia tộc, chẳng lẽ còn dám cướp đoạt với gia chủ?

- Cướp đoạt, hắn đương nhiên không dám, chỉ là... Tiểu thiên tài không phải một mực không có lộ diện sao? Ta nghe được một tin tức!

Viên Hiểu giống như ăn trộm, nhìn hai bên một vòng, thấy không có người ở bên cạnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ truyền âm:

- Tên tiểu thiên tài này, nếu như tháng tư sang năm còn không xuất hiện, Trương gia cũng sẽ không hối hôn, rất có khả năng sẽ chọn một hậu bối tuổi tác tương đương, huyết mạch tinh thuần hoàn thành thông gia... Trương Thuần này, vừa lúc ở trong hàng ngũ! Gia tộc thông gia, cơ bản đều là như vậy...

- Còn có loại sự tình này?

Trương Huyền hơi đỏ mặt, suýt chút nữa tức điên!

Trước đó, mặc dù khó chịu tiểu thiên tài cùng Nhược Hi thông gia, nhưng dù sao hai bên đều là siêu cấp thiên tài, còn là huyết mạch tinh thuần nhất của đại gia tộc, coi như nhịn không được, cũng có thể tiếp nhận.

Hiện tại tiểu thiên tài kia không tôn trọng người, một mực trang bức không xuất hiện thì thôi... Còn muốn tìm người khác thông gia... Quả thực không thể nhịn được nữa!

Lạc Nhược Hi không phải thương phẩm, không phải a miêu a cẩu gì cũng có thể xứng đôi! Còn gia tộc vạn năm, đại lục đệ nhất, quả thực không biết xấu hổ đến cực hạn.

- Có cơ hội đi Trương gia, không làm cho bọn họ long trời lở đất, ta liền không họ Trương!

Trương Huyền cắn chặt răng, lên cơn giận dữ.

- Đây chỉ là tin tức ta nghe được, không nhất định là thật...

Thấy vẻ mặt của thanh niên trước mắt không đúng, Viên Hiểu giải thích một câu, tiếp tục nói:

- Tiểu công chúa Lạc gia mỹ lệ vô song, phàm là đã gặp, đều si mê lạc lối, Trương Thuần này từng gặp một lần, thích nàng cũng rất bình thường... Lạc Huyền Thanh ngươi cũng biết, sủng muội cuồng ma, người này dám ngấp nghé muội muội của hắn, không giết chết đã là chuyện tốt! Cho nên giữa hai bên chiến đấu, một khi bắt đầu, ai cũng không ngăn cản nổi...

Nhớ tới đã từng thấy hai người chiến đấu mấy lần, Viên Hiểu kìm lòng không được rụt cổ.

Mặc dù phòng ngự của hắn vô địch, nhưng Lạc Huyền Thanh thật muốn vận dụng lực lượng huyết mạch, dùng hết toàn lực, khẳng định không chống lại được!
Gia hỏa hình người bạo long kia, ở toàn bộ Thánh Tử điện, có thể để cho vô số chấp pháp trưởng lão nhức đầu, tuyệt không phải chỉ dựa vào phá hư, càng quan trọng hơn là sức chiến đấu cường hãn.

- Ta đã biết, ta ở chỗ này bày trận, một lát nữa, chỉ cần ngươi dẫn Địa Ngục Thanh Long Thú tới vị trí ngươi đang đứng, ta sẽ kích hoạt trận pháp, để nó trong thời gian ngắn không thể chạy trốn!

Ép xuống phẫn nộ trong lòng, Trương Huyền khoát tay áo.

Dám ngấp nghé bạn gái của hắn, lát nữa nhất định phải đi xem một chút, đến cùng là thần thánh phương nào, thật chọc giận hắn, trước hạ độc chết lại nói!

Mới vừa sưu tập nọc độc của Xích Vĩ Phong Vương, có thể độc chết Thánh Vực bát trọng, thực lực của đối phương tương đương Lạc Huyền Thanh, hẳn là không chống lại được.

- Tốt!

Viên Hiểu nhẹ gật đầu, ánh mắt ngưng trọng, thân thể trùn xuống, như một viên cầu lăn qua hang núi.

Đi tới cửa động, kẹt ở phía trên, vùng vẫy nửa ngày mới chui vào được. Thấy hắn vào động, Trương Huyền hít sâu một hơi, bàn tay khẽ động, mấy trăm trận kỳ huyền phù ở bốn phía.

Thực lực của hắn bây giờ, nhiều nhất chỉ có thể bố trí ra trận pháp cấp tám sơ kỳ, trung kỳ thì có chút lực bất tòng tâm.

Bất quá muốn vây khốn Thánh thú Thánh Vực bát trọng, không có tu vi trung kỳ đỉnh phong, thậm chí hậu kỳ... Căn bản là không có cách nào làm được.
- Vẫn là thực lực quá thấp...

Chỉ bằng vào lý giải trận pháp, hắn có thể bố trí ra cấp tám đỉnh phong, thậm chí trận pháp cấp chín sơ kỳ cũng không có vấn đề gì, nhưng tu vi không đủ, lý giải trận pháp mạnh hơn cũng uổng công. Trận pháp đạt tới loại cấp bậc này, cần tu vi Nhập Hư cảnh, lĩnh ngộ hư không, nếu không chân khí lại hùng hồn cũng không có tác dụng quá lớn.

- Bố trí ra trận pháp một mực vây khốn đối phương, quả thực không làm được, nhưng vây khốn nửa canh giờ, hẳn là có thể hoàn thành... dùng Sâm La khốn trận là được!

Đại não nhanh chóng vận chuyển, thời gian nháy mắt, một cái trận pháp hiện lên ở trong óc.

Sâm La khốn trận, mặc dù chỉ là trận pháp bát tinh hạ phẩm đỉnh phong, nhưng tiến vào bên trong, như đi vào đêm tối, có khả năng phong bế ngũ giác lục thức của người, thần thức cũng không cách nào lan tràn...

Chỉ cần rơi vào trong đó, sẽ như rơi vào bóng tối vĩnh hằng, cái gì cũng không tìm được! Truyền thuyết, lúc trước tiền bối thiết kế trận pháp này, từng bắt được một trăm linh tám con cú mèo đạt tới Thánh thú am hiểu phi hành ban đêm, trận pháp hoàn thành, toàn bộ giam ở trong đó, một con cũng không có chạy ra...

Nhân loại nắm giữ la bàn, muốn vây khốn không quá dễ dàng, nhưng đối phó Thánh thú, hiệu quả vô cùng tốt, một canh giờ không dám hứa chắc, nhưng nửa canh giờ, đoán chừng sẽ không quá khó.

- Dùng cái này đi!

Trong lòng cân nhắc nhiều lần, phát hiện hiện nay có khả năng bố trí ra trận pháp, chỉ có cái này thích hợp nhất, liền nhướng mày, ngón tay đột nhiên bắn ra.

Sưu sưu sưu sưu!

Thời gian nháy mắt, trận kỳ bắn ra ngoài, rơi vào bốn phương tám hướng, ở dưới lực trùng kích to lớn, chui vào khe hở bùn đất nham thạch, biến mất không thấy gì nữa.

Trận kỳ, mặc kệ là lộ ở trên mặt đất, hay để dưới đất, chỉ cần tìm đúng trung tâm linh khí di động, hiệu quả mới không kém nhiều.

Làm xong những thứ này, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, chờ đợi Viên Hiểu đi ra. Tại nguyên chỗ, đứng hơn mười phút, Viên Hiểu cũng không có đi ra, Trương Huyền nhịn không được cau mày, đi qua kéo quái mà thôi, sao thời gian dài như vậy?

- Đi qua nhìn một chút!

Thân thể nhoáng một cái, trực tiếp đi vào hang núi, còn chưa tới trước mặt, đột nhiên cảm thấy một đạo khí tức lăng lệ cuộn trào mãnh liệt tới, con ngươi co rụt lại, thi triển ra Hành Giả Vô Cương, thân thể nhanh chóng tiến lên.

Bành!

Chương 2559: Trương gia không biết xấu hổ (2)

Dù vậy vẫn chậm mấy phần, sau lưng bị một cỗ lực lượng khổng lồ cuốn tới, tựa như sóng lớn đập lên người.

Phốc!

Yết hầu ngòn ngọt, cả người bay ra ngoài, thẳng tắp ngã ở trên vách đá bên cạnh hang núi, đập ra một cái hố to.

Vẻ mặt Trương Huyền trắng bệch, bị va chạm thân thể cứng ngắc, chỉ cảm thấy cơ bắp bị xé rách nhiều chỗ, xương cốt toàn thân cũng sắp tan ra thành từng mảnh, đau đớn phát ra tới từ linh hồn.

Một kích liền bị trọng thương, nếu không phải Thiên Đạo kim thân có tiến bộ cực lớn, có thể so với nửa bước Thánh khí thượng phẩm, chỉ sợ đã chết ngay tại chỗ.

- Người nào?

Trương Huyền khó chịu quát, Thiên Đạo chân khí vận chuyển, mau chóng chữa trị thương thế, đồng thời, bàn tay ở trên vách tường nhấn một cái, thân thể nhanh quay ngược trở lại, muốn nhìn xem đến cùng là ai đánh lén.

Chẳng qua còn không có xoay người lại, đã cảm thấy lông tơ dựng đứng, lại một đạo lực lượng đi tới trước mặt. Đối phương liên tục công kích, để hắn ngay cả cơ hội xoay người cũng không có.

- Đáng ghét!

Biết loại lực lượng này công kích đến, xoay người tương đương bị giết, tinh thần khẽ động, học tập Diễn Không thiên thư mà lĩnh ngộ ra lĩnh vực bất ngờ xuất hiện ở bên ngoài thân, tu vi đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, lĩnh vực vây ở chung quanh hắn không còn là một mét, mà tương đương Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ, đạt đến phạm vi năm mét.

Hơn nữa lực lượng củng cố, mạnh mẽ hơn Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ không biết gấp bao nhiêu lần. Lĩnh vực xuất hiện, lực lượng đánh tới giảm bớt không ít, còn chưa kịp buông lỏng một hơi, liền phát hiện cái trước giống như trứng gà bị đá tảng nghiền ép.

- Răng rắc! Răng rắc!

Xuất hiện từng vết rách, vết rách càng lúc càng lớn, ngay sau đó ầm một tiếng, trực tiếp nổ tung.

Phốc!

Lại phun ra một ngụm máu tươi, Trương Huyền áp sát vào trên vách đá, tựa hồ bị ép thành bánh thịt.

- Quá mạnh, ít nhất phải đạt tới Thánh Vực thất trọng đỉnh phong!

Trái tim nguội lạnh, liên tục hai chiêu, một chút phản ứng cũng không có, thậm chí ngay cả đối thủ là ai cũng không thấy, Trương Huyền chỉ cảm thấy bất lực xông lên đầu.
Giống như lúc trước gặp phải Lạc Thừa Tân, lật tay thành mây, trở tay thành mưa, trước đó tự nhận là thực lực không yếu, ở trước mặt đối phương, vậy mà không có chút tác dụng.

- Đến cùng là ai!

Trên đầu nổi gân xanh, biết lúc này không được chần chừ, Trương Huyền cắn răng:

- Khôi lỗi, chặn lại cho ta!

Phần phật!

Hơn trăm đầu khôi lỗi ở trong giới chỉ lập tức bay ra, chính là ban đầu ở đầm lầy Tề Bắc luyện hóa đầu lâu Ngoan Nhân, mượn nhờ tâm ma thu phục.

Mặc dù đại bộ phận chỉ là Nguyên Thần cảnh, nhưng số lượng nhiều như vậy gộp lại, uy lực cũng to đến kinh người!

Ầm!

Khôi lỗi vừa xuất hiện, nhất thời kết thành trận pháp, chặn đánh gia hỏa công kích ở sau lưng.

Sau khi trở thành Trận Pháp sư bát tinh, Trương Huyền lại điều chỉnh trận pháp hợp kích của khôi lỗi, lúc này liên hợp cùng một chỗ, không khí bốn phía bị trận pháp vận chuyển ép ra âm bạo, lực lượng cường đại đến cực điểm, thời gian nháy mắt đã tuôn trào ra.
Trước đó những khôi lỗi này sử dụng trận pháp của Chiến Sư đường, có thể nhẹ nhõm đánh bại Nhạc đường chủ Thánh Vực lục trọng sơ kỳ, hiện tại càng thêm cường đại, toàn lực ra tay, cường giả Thánh Vực thất trọng cũng có thể chiến một trận!

Sưu sưu sưu sưu!

Lực lượng liên hợp chung một chỗ, tựa như biển cả lan tràn tới, chẳng qua còn không có triệt để bộc phát ra uy lực cường đại nhất, lần nữa cảm thấy công kích ở sau lưng đổ xuống, như tảng đá từ trên núi cao lăn xuống, vô luận phản kháng như thế nào cũng không cải biến được kết cục, chỉ có một con đường bị nghiền ép.

Thình thịch thình thịch bành!

Trận pháp sụp đổ, ngay sau đó rất nhiều khôi lỗi bay ra ngoài, từng cái khảm nạm ở trên vách đá, tất cả đều mất đi sức chiến đấu!

Sưu!

Ngay thời điểm khôi lỗi bị đánh bay, không khí kêu khẽ, chẳng biết lúc nào một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong hư không, hóa thành một đạo kiếm mang màu lam nhạt đâm về phía sau.

Đạo kiếm khí này, rõ ràng tích súc lực lượng rất lâu, vừa xuất hiện, không khí bốn phía hội tụ thành một vòng xoáy khổng lồ, nhoáng một cái liền xuất hiện ở sau lưng.

Linh Hư kiếm!

Biết đám khôi lỗi khẳng định ngăn cản không nổi, chuôi Thánh khí thượng phẩm này, vừa rồi liền núp ở đó trước, xem như sát chiêu chân chính của hắn!

Dù chưa kịp thi triển Nhất Kiếm Phá Hải, nhưng bản thân Linh Hư kiếm không kém gì cường giả Thánh Vực thất trọng, lại thêm đánh lén, lập tức biểu hiện ra uy lực không giống bình thường, tựa hồ muốn bổ ra thiên địa!

Ông!

Ngay thời điểm Trương Huyền cảm thấy gia hỏa đánh lén ở sau lưng, gặp được kiếm này tất nhiên sẽ luống cuống tay chân, khó mà ứng đối, một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Ngay sau đó không gian bốn phía như thay đổi kết cấu, trong chốc lát, Linh Hư kiếm giống như rơi vào không gian gấp, liên hệ với tinh thần của hắn biến mất, không thể khống chế.

- Thánh Vực bát trọng...

Thân thể Trương Huyền cứng ngắc, da đầu nổ tung.

Chương 2560: Gọi ngươi một tiếng dám đáp lại không? (1)

Thánh Vực bát trọng Động Hư cảnh, khống chế lực lượng động thiên, lĩnh vực bày ra, như không gian gấp, có khả năng ngăn cách tinh thần truyền lại, vũ khí thuần phục cũng không thể liên hệ, thậm chí đánh ra công kích, tiến vào bên trong cũng sẽ giống như trâu đất xuống biển, mất đi khống chế.

Nếu như nói, Lĩnh Vực cảnh, Nhập Hư cảnh là sơ bộ nắm giữ không gian, như vậy Động Hư cảnh, đã đạt đến cảnh giới thuần thục, nắm giữ lực lượng không gian thuộc về mình!

Nhất niệm ra, tự thành động thiên!

Kiếm cương của Linh Hư kiếm mới vừa súc thế, dù uy lực cực lớn, cường giả Nhập Hư cảnh cũng phải tạm lánh phong mang, nhưng gặp phải cường giả Động Hư cảnh, liền không có bất kỳ tác dụng nào!

Coong coong coong coong!

Trường kiếm không ngừng lay động, tràn đầy sợ hãi, có điều vô luận dùng sức như thế nào, cũng không thể tiến lên, giống như đóng đinh ở trên tường, khẽ động cũng không động được.

- Ngoan Nhân, chuẩn bị ra tay đi!

Biết giờ phút này lo lắng vô dụng, tâm cảnh xoay chuyển, lần nữa đi vào trạng thái tâm như chỉ thủy, tinh thần khẽ động, liên hệ Ngoan Nhân.

Nói thật, Ngoan Nhân, phân thân, Độc sư, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn là không muốn sử dụng, một khi sử dụng, thì nhất định phải chém giết đối thủ, không có con đường thứ hai có thể đi!

Lúc đầu nghĩ khôi lỗi, Linh Hư kiếm có khả năng đối phó, hiện tại xem ra, gia hỏa đánh lén hắn đã vượt ra phạm trù những thủ đoạn này có khả năng chống lại, chỉ có thể vận dụng át chủ bài cuối cùng.

- Vâng, chủ nhân!

Biết nguy hiểm, Ngoan Nhân lên tiếng, nương theo tinh thần của Trương Huyền khẽ động, một ngón tay bất ngờ xuất hiện ở sau lưng.

Phần phật!

Nhẹ nhàng điểm một cái, một cỗ lực lượng đặc thù lan tràn ra, lĩnh vực tựa như động thiên phía trước vỡ vụn.

Thực lực của Ngoan Nhân, dù chỉ có Thánh Vực thất trọng đỉnh phong, muốn vượt qua Lạc Huyền Thanh cũng không dễ dàng như vậy, nhưng dù sao cũng là nhân vật từng đứng ở đỉnh phong của đại lục, nhãn lực cùng kiến thức còn đó, hơn nữa đối phương liên tục bị thủ đoạn của Trương Huyền công kích, lại áp chế Linh Hư kiếm đang xao động... Lực lượng không còn một phần mười bình thường, một chiêu liền bị đánh trở tay không kịp.

Răng rắc! Răng rắc!

Động thiên không duy trì được, Trương Huyền cảm thấy lực lượng đè ở trên người nới lỏng, vội vàng xoay người qua. Chỉ thấy một cự thú hình long đường kính hơn một mét, dài hơn ba mươi thước huyền phù ở cách đó không xa, toàn thân màu nâu xanh, hai mắt đỏ thẫm, mang theo uy nghiêm nồng đậm.

- Địa Ngục Thanh Long Thú?

Nắm đấm căng thẳng, trong lòng Trương Huyền lộp bộp một cái.

Trước đó còn tưởng rằng là đám người Lạc Huyền Thanh thua, Trương Thuần cùng đồng bạn của hắn ra tay với mình, nằm mơ cũng không nghĩ đến, lại là Thánh thú hắn muốn đi tìm kia!

Nó ở đây... như vậy trong sơn động chẳng phải không có cái gì sao? Khó trách Viên Hiểu đi lâu như vậy còn không có ra, hẳn là hang núi trống trải, tìm kiếm khắp nơi mới chậm trễ thời gian, cũng không biết gia hỏa này căn bản không ở bên trong!

Thánh thú Thánh Vực bát trọng... Chẳng trách mình dùng nhiều thủ đoạn, cũng không có biện pháp gì, đối mặt loại cường giả này, hắn đích xác không có một chút năng lực phản kháng.

- Muốn đến thuần phục ta, các ngươi thật to gan...

Thanh Long thú hừ lạnh một tiếng, chậm rãi mở miệng. Thanh âm không lớn, lại vang lên ở trong óc, như chung cổ gõ vang.

- Thuần phục... Chỉ bằng thực lực như ta? Nói đùa...

Da mặt Trương Huyền co lại, vội vàng mở miệng, trong lòng thì căng thẳng. Bọn họ căn bản không có ý định thuần phục, mà là muốn gắp lửa bỏ tay người, vì sao gia hỏa này lại nói như vậy?

Thánh thú cao ngạo, muốn thuần phục rất khó, nguyên nhân chính là như vậy, địa vị của Thuần Thú sư bát tinh cực cao. Bình thường thuần thú, đều cần chuẩn bị đủ loại quà tặng, nghĩ biện pháp kéo quan hệ thân thiết, đợi triệt để quen thuộc, lại lấy thân phận bằng hữu mời...

Dưới tình huống bình thường, một Thuần Thú sư bát tinh đỉnh phong, muốn thuần phục một Thánh thú Thánh Vực bát trọng, không có mấy năm là không làm được!

Giờ phút này, cái gì cũng không có chuẩn bị, liền bị đối phương phát giác... Vốn chỉ là dụ quái đơn giản, Viên Hiểu phụ trách kéo cừu hận, hắn phụ trách bố trí bẫy rập... Làm sao lại biến thành như vậy?

Thánh thú ghét nhất khuất phục người khác, thực lực mạnh hơn nó, không có lực lượng phản kháng thì thôi, một Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong cũng muốn ra tay... Khó trách nó tức giận, vừa ra tay liền không chút lưu tình, nếu không phải thủ đoạn rất nhiều, chỉ sợ đã chết.

- Vậy ngươi tới đây làm gì? Có người nói với ta, các ngươi muốn ta thuần phục, trở thành thú sủng, thay nhân loại các ngươi quyết đấu sinh tử!

Thanh Long thú gào lên, thanh âm chấn bụi bặm không ngừng rơi xuống. - Có người nói với ngươi?

Trương Huyền sửng sốt, con ngươi co rụt lại.

- Nhất định là Trương Thuần kia...

Mới vừa rồi còn cảm thấy Trương Thuần quá ngu, dễ dàng liền bị Lạc Huyền Thanh đùa bỡn ở trong lòng bàn tay, hiện tại xem ra, là nhóm người mình bị đối phương chơi...

Trước thời hạn tìm tới Thanh Long thú, nói có người muốn thuần phục nó... một là được đối phương hảo cảm, thứ hai, để nó sinh ra ác cảm với Lạc Huyền Thanh, lại muốn thuần phục, liền không có bất cứ hy vọng nào!

Không hổ là thiên tài Trương gia, quả nhiên không phải nhân vật đơn giản gì. Chỉ là... coi như ngươi tìm, cũng phải tìm Lạc Huyền Thanh ah... Tìm ta làm gì?

Trương Huyền buồn bực, vội vàng xua tay:

- Không phải ta muốn thuần phục ngươi, mà là gia hỏa nói chuyện này với ngươi kia, hắn gọi Trương Thuần, cố ý khiêu khích ly gián...

- Hừ, nhân loại các ngươi đều xấu như nhau!

Ầm ầm!

Trương Huyền còn chưa nói xong, lần nữa cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại nghiền ép đến, sau đó nhìn thấy đuôi của Thanh Long thú quét ngang tới.

Phần phật!

Không gian chung quanh ngưng đọng, hắn giống như rơi vào không gian gấp, muốn chạy trốn cũng làm không được.

- Thiếu hụt!

Biết giờ phút này ai cũng không trông cậy vào được, hai mắt nhìn chằm chằm đối phương, trong đầu vội vàng la lên.

Ôooo!

Một quyển sách xuất hiện, vô số kiến thức chảy vào trong óc.

- Nó là Thánh thú, hơn nữa tự mình tu luyện, lĩnh ngộ Động Hư không tính quá mạnh...

Xem xong nội dung trong sách, Trương Huyền lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau