THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2551 - Chương 2555

Chương 2551: Trương Huyền bày trận (2)

Trận Pháp đại tông sư mà Lạc Huyền Thanh chuyên môn mời tới phá trận, thậm chí ngay cả trận kỳ cũng không có... Suy nghĩ một chút cũng choáng váng a.

- Đây, ta có chuẩn bị một chút...

Hừ một tiếng, cổ tay khẽ đảo, một đống trận kỳ xuất hiện ở trước mắt, lít nha lít nhít chừng năm sáu trăm cây. Nàng am hiểu trận pháp, thứ này chuẩn bị không ít, không chỉ số lượng nhiều, chất lượng cũng không kém.

- Cảm ơn...

Bàn tay trảo một cái, trận kỳ chậm rãi huyền phù, chân khí trong cơ thể đột nhiên phóng ra.

Sưu sưu sưu!

Lá cờ lập tức bay ra ngoài.

- Ngươi... Ta hết thảy chỉ có bấy nhiêu trận kỳ ấy, ném đi như vậy, ngộ nhỡ bố trí trận pháp thất bại, cũng chỉ có thể ngạnh chiến...

Thấy người này ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn, liền ném ra ngoài, Bích Hồng Âm tức đến gương mặt xinh đẹp thấu hồng, lời còn chưa dứt, chỉ thấy bốn phía bay lên sương mù, mọi người đã đi vào một trận pháp cấp tám ngăn cách thanh âm, ẩn nấp lực lượng!

- Cái này liền... Xong?

Bích Hồng Âm nuốt ngụm nước bọt, yết hầu khô khốc.

Không chỉ nàng như vậy, Vân Liên Hải, Viên Hiểu cũng mở to hai mắt nhìn.

Dù nghe Lạc Huyền Thanh nói, tốc độ bày trận của vị này rất nhanh, tận mắt nhìn thấy, vẫn như cũ khó tin.

Không đến một cái hô hấp, hoàn thành trận pháp cấp tám... Coi như Trận Pháp sư cửu tinh cũng không nhanh như vậy a!

Dù sao bố trí trận pháp, liên lụy đến địa hình, môi trường, còn có lực lượng đối thủ… rất nhiều nhân tố. Một cái chớp mắt liền hoàn thành, thậm chí ngay cả hoàn cảnh cũng không nhìn nhiều, đến cùng làm sao làm được?

- Không đúng... Trận pháp này, không chỉ ẩn nặc khí tức, còn giống như có tác dụng mê hoặc, để ong độc không cách nào chạy trốn...

Sau khi hết khiếp sợ, Bích Hồng Âm đang muốn sử dụng tiếng đàn công kích, như phát hiện cái gì, con ngươi co rụt lại.

Trận pháp trước mắt, cũng không chỉ ngăn cách khí tức, để người ngoài không cách nào dò xét, càng quan trọng hơn là còn có hiệu quả mê hoặc, ong độc chỉ quanh quẩn ở bên trong, không thể chạy trốn. Như vậy sẽ không cần lo lắng những gia hỏa kia sẽ ra ngoài báo tin, dẫn tới sinh mệnh càng cường đại hơn.

- A, vừa rồi ngươi cho trận kỳ số lượng quá nhiều, bố trí xong trận pháp ẩn nấp, còn thừa một ít, nên tiện tay tăng thêm cái mê trận!

Trương Huyền cười cười.

- Tiện tay... Thêm mê trận? Khóe miệng mọi người giật một cái.

Nói như vậy, vừa rồi không đến một cái hô hấp... Người này bố trí ra hai trận pháp?

Mấu chốt nhất là trận pháp điệp gia! Trận pháp trùng điệp, dính dáng càng nhiều nhân tố, so với thích ứng môi trường thì càng thêm phức tạp, không ít Trận Pháp đại tông sư, cần dùng la bàn đo đạc hơn mấy tháng, cũng không thể để xuống một trận kỳ... Người này, cảm thấy còn thừa, liền bố trí ra...

Bích Hồng Âm chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng bỏng, bất cứ lúc nào cũng sẽ phát điên. Nàng cũng là thiên tài trận pháp, nhưng so sánh với đối phương, cảm giác mình chính là phế vật.

- Có mê trận này, những Xích Vĩ Độc Phong kia không cách nào bay ra ngoài, có phải không cần chiến đấu hay không?

Khiếp sợ một hồi, Vân Liên Hải nhịn không được nói.

- Cái này...

Mọi người sững sờ, tất cả đều vội vàng gật đầu.

Đúng nha, mục đích của mọi người cũng không phải giết chết những ong độc này, mà vì không để cho chúng chậm trễ nhóm người mình tìm kiếm Động Hư Hồ Lô, đã bị mê trận vây khốn, cần gì phải đánh nhau?

Không bằng rời khỏi.

- Khẳng định phải chiến đấu, loại trận pháp tiện tay bố trí ra này, không có thời gian tích lũy, cũng không có linh khí duy trì, chịu không được bao lâu sẽ tán loạn, không giải quyết triệt để, một khi chúng ta bị vây ở địa phương càng sâu, sẽ chỉ càng thêm nguy hiểm!

Lạc Huyền Thanh nói. Trận pháp vận chuyển, cần linh khí duy trì, thật giống như xe ngựa cần ngựa, không có động lực, thì không thể kéo dài. Mê trận vây khốn một hai con ong độc thì thôi, nhiều như vậy, liên hợp công kích, uy thế cực mạnh, không có linh khí dồi dào ủng hộ, hẳn là chẳng mấy chốc sẽ sụp đổ. Chờ đến lúc đó bị động, còn không bằng hiện tại giải quyết phiền phức.

- Sẽ không ah... Vừa rồi thời điểm bày trận, sợ duy trì không được, ta còn thuận tiện bố trí Tụ Linh trận, có Tụ Linh trận tập hợp linh khí, trận pháp này duy trì mấy trăm năm, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề!

Trương Huyền ngắt lời hắn, giải thích nói.

- Còn bố trí Tụ Linh trận?

Mọi người lại nhoáng một cái.

Vội vã nhìn qua, quả nhiên thấy trận pháp cực kỳ củng cố, dường như có động lực to lớn liên tục không ngừng duy trì vận chuyển.

- Cái này...

Da đầu mọi người nổ tung.

Trận pháp điệp gia ba tầng... Một cái hô hấp bố trí xong, đại ca, ngươi bật hack sao!

- Đã như vậy, chúng ta liền đi thôi...

Lạc Huyền Thanh kìm nén đến sắc mặt đỏ lên, vội nói.

An bài rất nhiều phương pháp, một cái cũng không dùng, đối phương ném ra một đống trận kỳ liền giải quyết triệt để... Để hắn cảm giác rất thất bại.

- Đi? Đi như vậy, không phải tương đương với ném hết trận kỳ sao?

Trương Huyền mở trừng hai mắt.

Những trận kỳ này, luyện chế ra rất đáng tiền nha, trực tiếp rời trận mà đi, tương đương với ném hết, thực sự đáng tiếc.

- Không ném còn có thể làm sao? Muốn giết sạch những thứ này, chúng ta khẳng định cũng sẽ có tổn thương rất lớn...

Lạc Huyền Thanh cau mày.

- Tổn thương? Có thể có tổn thương gì, vừa rồi nhìn thấy số lượng trận kỳ quá nhiều, ta còn thuận tiện bố trí sát trận, chờ linh khí đầy đủ sẽ tự động vận chuyển, chúng ta ở chỗ này xem cuộc vui là được!

Trương Huyền cười nói.

Chương 2552: Ta là Y sư (1)

Tâm tình của mọi người vào giờ khắc này, đã không thể dùng khiếp sợ để hình dung, đều có chút chết lặng.

Bố trí trận pháp, nhất là trận pháp điệp gia, độ khó là tăng lên gấp mấy lần. Trận Pháp sư bình thường, bố trí một trận pháp bát tinh, cần một tháng, hai cái điệp gia, đại khái sẽ bốn tháng, ba cái ít nhất phải mười sáu tháng, bốn cái... Không có mười mấy năm, hơn hai mươi năm tính toán, căn bản không có khả năng hoàn thành!

Gia hỏa này ngược lại tốt, bàn tay lắc một cái, không đến một tức bố trí ra bốn cái... Chuyện này đối với lý giải trận pháp, đã không phải mạnh mẽ, mà là vượt xa tưởng tượng, để cho người ta hoảng sợ!

- Trương sư, ngươi thật sự là... Trước mấy ngày mới kiểm tra Trận Pháp sư bát tinh?

Bích Hồng Âm nhịn không được nữa hỏi.

- Đúng vậy, ta cùng Lạc huynh chung một chỗ kiểm tra, còn rất phiền phức...

Nhớ tới ngày đó khảo hạch, Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

- Phiền phức...

Khóe miệng của Lạc Huyền Thanh co giật, không muốn cùng kẻ trước mắt này nói chuyện. Từ bắt đầu nhìn trận đồ, đến bày trận, hết thảy không đến năm cái hô hấp... phiền phức gì chứ?

Muốn phiền phức, cũng là ta phiền phức có được hay không?

Đến bây giờ, lệnh bài Trận Pháp sư bát tinh còn chưa xin được đây...

- Sát trận bắt đầu vận chuyển...

Đang khi nói chuyện, sát trận bố trí tốt đã hấp thu đủ linh khí, ánh sáng lấp lóe, bắt đầu vận chuyển, thời gian nháy mắt, liền phóng ra vô số kiếm mang.

Mọi người chỉ cảm thấy phía trước lực lượng mãnh liệt, không ngừng dâng trào, ngay sau đó nhìn thấy vô số ong độc bị chém thành bột phấn, từ không trung rớt xuống.

- Thật mạnh...

Mọi người nuốt ngụm nước bọt, từng cái tê cả da đầu.

Mặc dù đây chỉ là trận pháp cấp tám sơ kỳ, nhưng phối hợp Mê trận, Tụ Linh trận, uy lực lớn không hợp thói thường, coi như bọn họ bị nhốt ở trong đó, muốn phá vỡ cũng cần tiêu tốn một phen tay chân rất lớn.

- Không đúng...

Nhìn một hồi, Lạc Huyền Thanh kịp phản ứng:

- Uy lực của sát trận lớn như thế, vì sao những ong độc kia không tránh né? Mà lơ lửng ở giữa không trung chờ bị giết?

- Đúng vậy!

- Chuyện gì xảy ra?

Hắn nói chuyện, mọi người cũng phát hiện.
Dựa theo tình huống bình thường, dù sát trận cấp tám rất lợi hại, Xích Vĩ Độc Phong cũng không phải đối tượng có thể tùy ý chém giết, nhưng tình huống trước mắt là, ong độc như không biết sát trận đột kích, từng cái đần độn lơ lửng ở trên không trung, chờ bị giết chết... Quả thực có chút quỷ dị.

- Ah, ta còn thuận tiện bố trí một huyễn trận, những gia hỏa này tu vi không cao, trí tuệ cũng không mạnh, đi vào huyễn cảnh, rất khó chạy ra!

Trương Huyền cười nói.

- Lại là thuận tiện?

Da mặt của Lạc Huyền Thanh run rẩy dữ dội, có chút nhịn không được, vội vàng nhìn qua:

- Ngươi... Trong này đến cùng bố trí mấy cái trận pháp?

Lúc đầu cho rằng bố trí ra một trận pháp, kết quả hai cái, ba cái, bốn cái... Hiện tại xuất hiện năm cái! Còn có mấy cái là chúng ta không biết a?

- Không phải các ngươi nói, trên người những thứ này có độc sao? Ta còn bố trí một trận pháp thông hơi, có thể hội tụ độc khí vào một chỗ, lại bố trí trận pháp thu thập... nọc độc hạ độc chết Thánh Vực lục, thất trọng... Chiết xuất ra mà nói, tuyệt đối là đồ tốt, có thể bán được không ít tiền!

Trương Huyền bẻ ngón tay không ngừng tính toán:

- A, còn có một cái trận pháp tìm kiếm ong chúa, nếu gia hỏa này là vương, khẳng định lợi hại hơn, trên thân có không ít bảo bối! Bất quá, ta không biết nó mạnh bao nhiêu, vì lý do an toàn, lại bố trí một khốn trận, ngộ nhỡ giết không chết, còn có thể vây khốn, để nó không thể chạy trốn, còn có một trận pháp thấu thị cùng một trận pháp duy trì không khí tươi mới, mọi người có thể ở đây quan sát mà không cảm thấy buồn bực, đúng rồi, còn có trận pháp điều tiết nhiệt độ, để cho người ta quan sát đồng thời tâm tình vui vẻ, không đến mức quá nóng... Đại khái chỉ có như vậy a!

Nói xong nhìn qua, chỉ thấy đám người Lạc Huyền Thanh há miệng, giống như nhìn quái vật, lời nói cũng nói không ra. Qua nửa ngày, mọi người mới bình phục, từng cái cảm thấy ngực khó chịu. Cùng người này nói trận pháp, thật nghẹn khó chịu. Tâm tình của bọn họ bây giờ, hoàn toàn có thể dùng ba chữ con mẹ nó để hình dung.

- Lạc huynh, nghe nói tốc độ bày trận của tiểu công chúa cũng rất nhanh, có nhanh như vậy hay không?

Bích Hồng Âm rốt cục miệng khép lại được, nhìn qua.

- Nàng, nàng... không có nhanh như vậy đâu! Lạc Huyền Thanh nuốt ngụm nước bọt:

- Bất quá, muội muội ta ở mỗi chức nghiệp học tập thời gian đều không dài, trừ luyện đan hơi yếu, còn tinh thông mười mấy loại chức nghiệp! Muội muội ta thiên tài không chỉ là tu luyện, những nghề nghiệp khác cũng học rất nhanh, người khác tiêu tốn mấy chục năm mới có thể học được chức nghiệp, mấy tháng liền có thể dung hội quán thông, đạt tới đỉnh phong. Kém nhất có khả năng là luyện đan.

Thật giống như hắn, Trận Pháp trên thực tế là kém nhất trong rất nhiều chức nghiệp, khảo hạch ba lần mới miễn cưỡng thông qua.

- Nha...

Bích Hồng Âm gật đầu, nhịn không được nhìn về phía thanh niên trước mắt:

- Trương sư, không biết... Ngươi biết luyện đan không?

- Không biết...

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn trên lý thuyết rất mạnh, nhưng trên thực tế không biết luyện đan, nếu không lúc trước cũng sẽ không tìm người hỗ trợ khắp nơi.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Trận pháp lợi hại như vậy, nếu như những nghề nghiệp khác cũng mạnh mẽ, sẽ cảm thấy có chút kinh khủng. Không biết luyện đan, nói rõ chí ít không phải thập toàn thập mỹ.

- Không đúng, ngươi không phải có huy chương Luyện Đan sư thất tinh sao?

Nghe hắn nói không biết, Lạc Huyền Thanh nghi ngờ.

Lúc trước người này từng biểu hiện ra cho hắn nhìn.

- A, ta quả thực không biết luyện đan, thân phận Luyện Đan sư là dựa vào biện đan lấy được!

Trương Huyền giải thích.

- Biện đan...

Mắt Lạc Huyền Thanh tối sầm lại, không muốn tiếp tục hỏi.

Biện đan so với luyện đan càng khó! Luyện đan thông qua khảo hạch, một ngàn người chừng mấy chục, mà biện đan... trong mười vạn người cũng không có một cái!

- Xong rồi, tất cả ong độc đều chết...

Một lát sau, cảm nhận được trận pháp không còn lay động, Trương Huyền cười cười.

Chương 2553: Ta là Y sư (2)

Mọi người nhìn, quả nhiên tất cả Xích Vĩ Độc Phong đã rơi ở trên mặt đất.

- Ong chúa cũng bắt được, đi qua xem đi!

Trương Huyền cảm thụ một chút, ánh mắt sáng lên, vội vã đi thẳng về phía trước.

Mọi người sợ đi nhầm, bị trận pháp công kích, tất cả đều theo sát ở phía sau, thời gian không dài, quả nhiên thấy một con Xích Vĩ Độc Phong uể oải lơ lửng giữa không trung, thoạt nhìn nửa chết nửa sống.

Con ong mật này không khác những con khác, lớn nhỏ cũng tương đương, chỉ nhìn bề ngoài, là căn bản không phát hiện ra.

Minh Lý Chi Nhãn lóe lên, Trương Huyền nhìn sang.

Ong độc khác đều khoảng Thánh Vực tam trọng, mà con này, lại nắm giữ thực lực Thánh Vực lục trọng Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, khó trách có thể trở thành vương giả.

- Ong chúa độc tính mạnh mẽ, ta cảm thấy nên giết chết đi, miễn cho xuất hiện phiền toái không cần thiết...

Thấy quả nhiên bắt được ong chúa, Lạc Huyền Thanh nói.

Ong độc bình thường, độc tố nhiều cũng có thể độc chết cường giả Thánh Vực thất trọng, con này là vương giả, khẳng định càng thêm cường đại, đồ vật kịch độc như vậy, tốt nhất đừng giữ lại, trước giết lại nói, để tránh nỗi lo về sau.

- Ừm, quả thực độc tính rất lớn!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền duỗi hai ngón tay ra, nhẹ nhàng bóp một cái, bắt đối phương đến.

- Cẩn thận...

Thấy hắn dùng tay đi bắt, mọi người lông tơ dựng đứng.

Ông!

Đúng lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến, ong độc nguyên bản uể oải suy sụp, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, đột nhiên giãy dụa lên, độc châm trực tiếp đâm tới Trương Huyền.

Phốc!

Đâm ra một lỗ thủng nhỏ, nọc độc chảy vào cơ thể. Gia hỏa này, vừa rồi lại đang giả chết, thấy Trương Huyền bắt mình, lập tức nhảy lên hại người!

- Đây là... Bản mệnh độc châm... vô cùng độc, Thánh Vực bát trọng cũng không chống lại được... Xong, căn bản không có thuốc nào chữa chữa!

Nhìn thấy Trương sư bất cẩn như vậy, bị ong chúa đâm trúng, khuôn mặt mọi người tái đi.

Bản mệnh độc châm của Xích Vĩ Phong Vương, là ngay cả Y sư bát tinh đỉnh phong cũng không giải quyết được, cường giả Thánh Vực bát trọng đụng phải, sẽ bị độc chết tại chỗ... Trực tiếp đâm vào người, không cần nghĩ, vị thiên tài trận pháp này, sẽ lập tức bỏ mạng...

Lạch cạch!

Đang cực kỳ lo lắng, liền thấy ong chúa rớt xuống, nằm trên đất co quắp hai lần, con mắt trừng lớn, không cam lòng cắt đứt hô hấp.
- Ong chúa, bị độc chết...

Tất cả mọi người đều giật nảy mình.

Nhìn bộ dáng kia, rất rõ ràng ong chúa không những không có độc được đối phương, ngược lại bị đối phương hạ độc chết tại chỗ...

- Cái này...

Trương Huyền cảm thấy có chút xấu hổ.

Người này đột nhiên đánh lén, ngay cả hắn cũng không kịp phản ứng, trong nháy mắt độc tố đi vào trong cơ thể, Thiên Đạo chân khí cũng đi vào trong cơ thể đối phương, ngay sau đó... Nó liền chết.

- Ngươi là Độc sư?

Đám người kìm lòng không được nhìn qua.

- Ta...

Trương Huyền vò đầu.

Ong chúa muốn độc chết mình, lại bị mình hạ độc chết, mọi người nhìn rõ ràng, muốn giải thích cũng không biết nói như thế nào.

- Nếu như ta nói... Nó là tự mình muốn chết, các ngươi tin sao?

Rầu rĩ một chút, Trương Huyền nói.

Mọi người lắc đầu. - Được rồi, nói thật với các ngươi đi, ta là... Y sư! Trước khi đi vào hạp cốc, chuyên môn dùng thuốc giải độc, ong chúa muốn độc chết ta, lại chạm phải dược lực của Giải Độc đan, lúc này mới tử vong!

Tâm niệm vận chuyển, Trương Huyền giải thích.

Độc sư có thể hạ độc chết người, Y sư cũng có thể làm được. Chỉ bất quá người sau càng thêm quang minh chính đại, không để người ta kiêng kị mà thôi.

- Y sư?

- Thuốc giải độc?

Thuốc giải độc gì, có thể giết chết ong chúa?

Mọi người sửng sốt một chút, cau mày.

- Chính là cái này...

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra một viên đan dược.

- Cái này?

Mọi người nhận lấy, nhìn một chút, tất cả đều nhíu mày. Thấy thế nào cũng chỉ là giải độc đan bình thường, thứ này có thể hạ độc chết ong chúa?

- Không tin, các ngươi có thể thử một chút, nơi này nhiều độc vật như vậy, tùy tiện hít vài ngụm, đều có thể dùng đan dược này giải quyết!

Trương Huyền cười nói.

- Được rồi... Chúng ta tin tưởng ngươi là Y sư!

Mọi người rùng mình.

Những chất độc này đụng vào liền chết, coi như bọn hắn có nhiều thủ đoạn, cũng không dám tuỳ tiện đi thử! Dù sao tất cả mọi người có bí mật, không cần thiết hỏi tới cùng.

- Vậy thì tốt, chúng ta đi thôi!

Thấy mọi người không hỏi thêm nữa, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, bàn tay trảo một cái, thu lại trận kỳ ở bốn phía, chần chờ một chút, cuối cùng thu thi thể Xích Vĩ Phong Vương vào nhẫn.

Thứ này tác dụng không lớn với hắn, nhưng dùng để đối phó những người khác vẫn rất hữu dụng.

Thấy hắn thu hồi trận kỳ, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, chiến đấu mới vừa rồi vẫn không gây ra Thánh thú khác chú ý, mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Lạc Huyền Thanh cầm giải độc đan, chần chờ một chút, thận trọng bỏ vào một cái bình ngọc cất giữ, lúc này mới tới trước mặt mọi người, nhanh chân đi vào trong.

Chương 2554: Nhiếp Hồn Kim Châu (1)

- Trận kỳ của ngươi...

Bàn tay vạch một cái, một đống trận kỳ bay về phía Bích Hồng Âm.

- Ngươi cầm đi, ở trong tay ngươi, tác dụng lớn hơn ở chỗ ta...

Bích Hồng Âm khoát tay áo.

Tận mắt thấy lực chưởng khống của đối phương ở trận pháp, biết những vật này đặt ở trong tay đối phương, có thể phát huy tác dụng càng lớn.

- Cảm ơn!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Những trận kỳ này, đối với hắn mà nói, quả thực có tác dụng không nhỏ. Nếu như nói thực lực bây giờ, chỉ có thể chém giết nửa bước Nhập Hư cảnh, nhưng có những thứ này, thừa dịp đối phương không để ý, bố trí ra, Thánh Vực thất trọng sơ kỳ thậm chí trung kỳ cũng sẽ ăn thiệt thòi lớn!

Tiếp tục tiến lên, đã gặp phải một nhóm ong độc, mọi người càng thêm cẩn thận. Liên tục đi hai canh giờ, trong lúc này cũng gặp phải mấy lần Thánh thú đánh lén quy mô nhỏ, có điều có trận pháp ẩn nấp của Trương Huyền, lại thêm thực lực mọi người mạnh mẽ, không tiêu tốn khí lực quá lớn liền triệt để giải quyết.

- Động Hư Hồ Lô, ở trong hang núi phía trước kia...

Tiến vào sơn cốc không biết bao sâu, Lạc Huyền Thanh ngừng lại ở đằng sau một nham thạch to lớn, chỉ về phía trước nói.

Theo hắn chỉ nhìn qua, mọi người nhìn thấy một hang núi không lớn xuất hiện ở trước mắt, bốn phía mọc đầy dây leo, che lấp cửa hang chỉ còn một khe hở không lớn, không cẩn thận quan sát, căn bản không phát hiện được.

- Nơi này... không khác biệt gì địa phương khác nha?

Bích Hồng Âm lần đầu tiên tới, có chút không tin.

Hang núi trước mắt, thoạt nhìn không có bất kỳ đặc thù gì, không có lực lượng dày đặc, cũng không có linh khí tập hợp, không khác hang núi bình thường quá nhiều. Loại bảo vật Động Hư Hồ Lô, lại ở trong đó?

- Bởi vì trong này có trận pháp ngăn cách khí tức, mới có vẻ không có bất kỳ đặc thù gì, nếu không Động Hư Hồ Lô sớm đã bị người ngắt đi!

Lạc Huyền Thanh nói.

Mọi người giật mình.

Cũng đúng, nếu linh khí tập hợp, lực lượng tràn đầy, không cần người phát hiện, chỉ sợ Thánh thú ở đây đã sớm xông vào tìm. Nương theo Danh Sư càng ngày càng nhiều, Nhân tộc càng ngày càng cường đại, rất rõ ràng, đã không còn là thời đại Thượng Cổ đâu đâu cũng có bảo vật.

- Chúng ta đi vào đi, chờ ở chỗ này làm gì?

Con mắt Vân Liên Hải sáng lên.

Thân là Tầm Bảo sư, nghe được bảo tàng đang ở trước mắt, huyết dịch cũng trở nên sôi trào lên.

- Hiện tại còn không thể qua, nhất định phải chờ đến tối!

Vẻ mặt Lạc Huyền Thanh nghiêm túc hạ giọng nói.
- Vì sao?

Vân Liên Hải hiếu kỳ hỏi.

Mọi người cũng có chút khó hiểu, ở đây chờ lâu một đoạn thời gian, sẽ nhiều một phần nguy hiểm, vì sao nhất định phải đợi đến trời tối?

- Cái sơn động này, có một con Địa Ngục Thanh Long Thú trú ngụ!

Lạc Huyền Thanh truyền âm.

- Địa Ngục Thanh Long Thú?

Con ngươi mọi người co rụt lại.

- Rất lợi hại sao?

Thấy biểu tình của mọi người biến hóa, Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

Hiện tại cấp bậc thuần thú của hắn chỉ là lục tinh, mặc dù nhìn qua không ít sách vở, biết không ít Thánh thú lợi hại, nhưng không ít Thánh thú hiếm có, là chưa từng nghe nói qua.

- Địa Ngục Thanh Long Thú, là một loại Thánh thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc, chỉ cần trưởng thành liền nắm giữ thực lực tương đương Thánh Vực bát trọng!

Viên Hiểu trầm giọng nói.

- Thánh Vực bát trọng?

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc.
Loại Thánh thú cấp bậc này, nói thật, thấy cũng chưa thấy qua. Nếu như có thể thuần phục một con, coi như đi Trương gia cướp cô dâu, nắm chắc cũng sẽ lớn hơn rất nhiều.

- Đúng vậy, chỉ mong không quấy nhiễu nó, nếu không mấy người chúng ta gộp lại, cũng không phải đối thủ!

Lạc Huyền Thanh thở ra một hơi, nói.

Thánh thú Thánh Vực bát trọng, dựa vào thiên phú, sức chiến đấu đã mạnh hơn Thánh Vực bát trọng, mặc dù bọn họ là hậu bối của thế lực lớn, thủ đoạn nhiều, nhưng chân chính gặp được cũng rất khó ứng đối.

- Loại Thánh thú cấp bậc này, thực lực mạnh mẽ, chỉ cần có một chút gió thổi cỏ lay sẽ phát giác, chờ đến tối, hay hiện tại cũng không có gì khác biệt nha!

Trương Huyền nhìn qua.

Thánh thú đạt tới Thánh Vực nhị trọng, liền có thể sinh ra thần thức, bỏ qua đêm tối ảnh hưởng, con này nắm giữ lực lượng Thánh Vực bát trọng, có thể xưng đỉnh phong của đại lục, đối với nó mà nói, ngày sáng đêm tối có gì khác nhau?

- Là bởi vì món bảo vật này!

Lạc Huyền Thanh cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một cái hộp ngọc, nhẹ nhàng mở ra, nhất thời chói mắt ánh sáng, không ngừng lóe lên. Là một cái hạt châu màu vàng óng, không biết cái gì luyện chế mà thành, mười phần chói mắt, phóng xuất ra đặc thù ánh sáng.

- Đây là cái gì?

Mọi người hiếu kỳ, ngay cả Trương Huyền cũng không hiểu rõ.

- Đây là Nhiếp Hồn Kim Châu ta chuyên môn nhờ người luyện chế!

Lạc Huyền Thanh gật đầu.

- Nhiếp Hồn Kim Châu?

Mọi người không hiểu.

- Địa Ngục Thanh Long Thú, nắm giữ huyết mạch Long tộc, trời sinh mẫn cảm với vật phẩm màu vàng kim lấp lánh, cho nên ta chế tạo thứ này, chỉ cần ném đi, rất dễ dàng hấp dẫn nó tới... Bên trong có khắc trận văn cùng trận pháp, chỉ cần nhìn thời gian dài, sẽ bị thôi miên, rơi vào u ám!

Lạc Huyền Thanh giải thích:

- Bất quá bây giờ là ban ngày, ánh nắng quá mạnh, rất khó thu hút nó, ban đêm hiệu quả lớn nhất!

Mọi người giật mình.

Yêu thú có huyết mạch Long tộc, ưa thích vật phẩm ánh sáng lấp lánh, không tính là bí mật gì, chỉ cần vận dụng thoả đáng, quả thực có thể tạo được hiệu quả không tệ. Một khi ngủ say, bọn hắn có thể lặng lẽ lẻn vào, không còn nguy hiểm.

- Lạc huynh, Nhiếp Hồn Kim Châu này của ngươi, có thể cho ta nhìn một chút không?

Trương Huyền nhìn qua.

Chương 2555: Nhiếp Hồn Kim Châu (2)

- Đây!

Bàn tay lắc một cái, kim châu lóng lánh ánh sáng đặc thù bay tới. Tiện tay nhận lấy, Trương Huyền nhìn sang.

Không thể không nói, quả thực vô cùng khéo léo, chỉ sợ luyện chế thứ này, ít nhất là Thiên Công sư bát tinh. Ngón tay đụng một cái, một quyển sách xuất hiện.

- Nhiếp Hồn Kim Châu, Thiên Công sư bát tinh Tưỏng Phi Phi luyện chế thành...

Phía trên lít nha lít nhít đầy chữ viết.

- Chẳng lẽ Trương sư cũng có nghiên cứu vật phẩm thiên công?

Thấy hắn nhìn cẩn thận, Lạc Huyền Thanh hỏi.

- Nhìn qua một chút thư tịch về thiên công...

Trương Huyền gật đầu.

Hiện tại trình độ Thiên Công sư của hắn vẫn là lục tinh khảo hạch ở Hồng Viễn học viện. Cơ quan bình thường xem như tinh thông, nhưng ở Thánh Tử điện, liền có vẻ hơi yếu.

- A, đã có nghiên cứu, có thể giúp ta nhìn xem Nhiếp Hồn Kim Châu này như thế nào hay không?

Lạc Huyền Thanh hỏi.

Dù sao đến tối còn có một đoạn thời gian, người này tinh thông trận pháp như vậy, không biết đối với thiên công có thể lý giải bao nhiêu.

- Nhìn thủ pháp, đây là một vị Thiên Công sư bát tinh luyện chế thành, tinh diệu là cực kỳ tinh diệu, có điều thiếu hụt cũng không ít, dùng để đối phó Thánh thú Thánh Vực bát trọng, ta sợ còn có chút không đủ...

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

Đồ vật này, thiết kế rất tốt, Thánh thú Thánh Vực thất trọng bình thường, muốn thôi miên không tính quá khó, nhưng bát trọng... sẽ không dễ dàng như vậy!

- Đây là ta tiêu tốn đánh đổi to lớn, để vị thiên tài am hiểu thiên công ở nội viện kia ra tay, chỉ cần là Thánh thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc thấy, khẳng định sẽ cực kỳ ưa thích, từ đó bị trận văn ẩn chứa trong đó ảnh hưởng, rơi vào trạng thái ngủ say...

Lạc Huyền Thanh bình tĩnh nói.

Sau khi luyện chế ra thứ này, hắn chuyên môn tìm trưởng bối trong tộc xem xét, lấy được kết quả, là có hiệu quả rất lớn với Thánh thú Thánh Vực bát trọng, nếu không sao dám đến đây?

- Trận văn này ẩn chứa bí ẩn linh hồn ở bên trong, đối với người quả thực có tác dụng thôi miên, nhưng mà dùng ở trên người Thánh thú ta lại không dám khẳng định, hồn phách Yêu thú không giống nhân loại... thời điểm ngươi mời người luyện chế, có nói muốn đối phó Địa Ngục Thanh Long Thú hay không?

Trương Huyền hỏi.

- Cái này...

Lạc Huyền Thanh sững sờ.

Động Hư Hồ Lô dính dáng quá lớn, thời điểm luyện chế thứ này, quả thực chưa nói qua muốn đối phó cái gì, chỉ nói dùng để đối kháng cường giả nắm giữ thực lực Thánh Vực bát trọng! Đã có thể đối phó loại cường giả cấp bậc này, Thánh thú hẳn cũng có thể nha!
- Thân thể Thánh thú lớn hơn nhân loại, hồn phách càng thêm mạnh mẽ, sử dụng thứ này, muốn thôi miên đối phương, cũng không phải không thể nào, nhưng sẽ tiêu tốn không ít thời gian, sẽ không thuận lợi giống như ngươi tưởng tượng...

Trương Huyền nói tiếp.

- Chỉ cần có thể thôi miên là được, thời gian dài ngắn không quan trọng!

Lạc Huyền Thanh lắc đầu.

Chỉ cần có thể thôi miên đối phương, thêm một ngày, bớt một ngày không tính là gì. Vì Động Hư Hồ Lô, mình chuẩn bị gần nửa năm, sẽ không quan tâm nhiều một hai ngày.

- Tiếp xúc Thánh thú Thánh Vực bát trọng, thời gian kéo càng dài sẽ càng phiền phức... ý tứ của ta là, nếu có phương pháp khác thay thế, tốt nhất đừng dùng thứ này... Ta sợ không đáng tin cậy!

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Loại Thánh thú cấp bậc này, tương đương với bom, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung, có thể thôi miên ngủ thì thôi, nhưng nếu không thành công thì sao?

- Thay thế? Ngươi có thể luyện chế lại Nhiếp Hồn Kim Châu tốt hơn sao?

Lạc Huyền Thanh hỏi.

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn xem qua thư tịch thiên công rất ít, hiện tại chỉ có thể tìm ra thiếu hụt, còn tìm không thấy phương pháp giải quyết.

- Vậy nói nhiều như vậy có ích lợi gì? Dùng thứ này đối phó Thánh thú có huyết mạch Long tộc, cũng là ta tra xét rất nhiều thư tịch mới biết! Được rồi, không cần nói nữa, trước thử một chút, nếu như không thành công, cũng chỉ có thể liều mạng, coi như giết không chết, có thể kéo lại mấy canh giờ, đầy đủ chúng ta hái đi Động Hư Hồ Lô!

Lạc Huyền Thanh nói.
Mục đích của hắn là vì Động Hư Hồ Lô, không phải giết chết Địa Ngục Thanh Long Thú, coi như không mê được, chỉ cần có thể nghĩ biện pháp kiềm chế một đoạn thời gian, cũng coi như thành công.

- Được rồi!

Thấy đối phương nói như vậy, bản thân cũng không có biện pháp tốt hơn, Trương Huyền đành phải lắc đầu.

Mọi người tiếp tục thương nghị việc cần phải làm, mỗi người đều có nhiệm vụ của mình, đang định điều chỉnh một chút, khôi phục thể lực, nghênh đón buổi tối chiến đấu, đột nhiên Trương Huyền nhíu mày:

- Có người đến...

- Có người?

Mọi người lộ ra nghi ngờ.

Bọn họ đều là cường giả Thánh Vực thất trọng, cũng không phát hiện có người, vị này làm sao biết được?

- Khi ta tới, lưu lại một vài trận pháp nhỏ, chỉ cần có người đi ngang qua hoặc đụng vào, sẽ kích phát...

Trương Huyền giải thích.

Thần trí của hắn bao phủ phạm vi lớn hơn người bình thường mấy lần, khẳng định không thể nói ra được, đành phải tìm cái cớ.

- Là người nào?

Thấy hắn nói như vậy, Lạc Huyền Thanh hỏi.

- Ta cũng không biết, sắp tới rồi, tới đằng sau tảng đá kia hẳn là có thể nhìn thấy...

Trương Huyền chỉ chỉ.

Thân thể Lạc Huyền Thanh nhoáng một cái, đi tới đằng sau nham thạch, ánh mắt tập trung nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy vài bóng người chậm rãi đi tới.

- Là hắn?

Khuôn mặt hắn trầm xuống.

- Ai?

Viên Hiểu nhịn không được mở miệng hỏi.

Lạc Huyền Thanh xiết chặt nắm đấm, híp mắt lại:

- Trương gia Trương Thuần!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau