THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2531 - Chương 2535

Chương 2531: Một đám quái nhân (thượng) (2)

Lạc Huyền Thanh trước đó biến mất xuất hiện ở trước mắt, dù có chút mơ hồ, cũng đã không phải không nhìn thấy nữa.

Ầm ầm!

Minh Lý Chi Nhãn chiếu rọi, anh vợ như đang cùng người nào chiến đấu, năng lượng to lớn tán loạn bốn phía, cả đồng ruộng đều nhấc lên.

Không thể không nói, dù vị anh vợ này thô bạo, làm việc lỗ mãng, nhưng sức chiến đấu lại quả thực không giả, thực lực của hắn bây giờ toàn bộ gộp lại, cũng khẳng định không phải đối thủ.

- Ngoan Nhân, ngươi đánh thắng được hắn không?

Trong lòng hơi động, nhịn không được hỏi.

Ngoan Nhân từng nói qua, cường giả Thánh Vực thất trọng không phải đối thủ, thực lực của anh vợ cũng đạt tới loại cảnh giới này, có thể chiến thắng hay không?

- Thánh Vực thất trọng bình thường, ta có thể nhẹ nhõm ngược sát, nhưng vị này... Không phải đối thủ!

Ngoan Nhân có chút xấu hổ nói.

Dù hắn thôn phệ ý niệm của Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc, có tiến bộ cực lớn, nhưng đối phó Thánh Vực thất trọng bình thường còn được, Lạc Huyền Thanh là thiên tài hạch tâm nhất của Lạc gia, càng là phá hư vương người người sợ hãi của Thánh Tử điện... Coi như tăng thêm không ít lực lượng, cũng không phải đối thủ.

- Còn tưởng rằng Thánh Vực thất trọng thật cũng không phải đối thủ chứ...

Trương Huyền nhếch miệng.

Lúc người này mới vừa tỉnh, cưa bom thổi mìn vang cả trời, còn tưởng rằng thật rất lợi hại, có khả năng uy phong giống như anh vợ, hiện tại xem ra, suy nghĩ nhiều...

- Cái này...

Nghe được hắn không vui, Ngoan Nhân vội vàng nói:

- Chủ nhân, chỉ cần ngươi để cho ta nuốt chữ Trí kia, ta tuyệt đối có thể nhẹ nhõm đánh bại người này! Để cho ta nuốt thêm chữ Nghĩa, Thánh Vực bát trọng cũng có thể chiến một trận, lại nuốt chữ Nhân, Thánh Vực cửu trọng cũng chưa chắc có thể thắng ta...

- Được rồi, đừng khoác lác, mấy cái chữ kia, nghĩ cũng đừng nghĩ!

Trong lòng khinh bỉ một chút, Trương Huyền cẩn thận nói.

Đây chính là bảo vật Khổng sư lưu cho Thánh Tử điện, chuyên môn trấn áp số mệnh, ngươi mở miệng thôn phệ, ngậm miệng thôn phệ... Lá gan thật là lớn!

Bất quá, suy nghĩ một chút cũng có thể rõ ràng, người này là cường giả siêu cấp lúc trước ngay cả Khổng sư cũng vây khốn thật nhiều ngày không thể chạy trốn, đương nhiên không có sợ hãi Khổng sư giống những người khác.

- Vâng...

Bị trách mắng, Ngoan Nhân không dám nói lời nào, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía trước. - Ha ha, không hổ là thiên tài Lạc gia, thực lực quả nhiên mạnh mẽ, lời mời của ngươi, ta tiếp!

Phần phật!

Tình cảnh thấy không rõ trước mắt khôi phục lại, sau đó Trương Huyền liền thấy, bên cạnh Lạc Huyền Thanh nhiều ra một người lùn, chỉ cao bằng một nửa đối phương, làn da đen kịt, tựa như than đen, hai mắt lại mang theo hào quang chói sáng, như bất cứ lúc nào cũng sẽ xé rách không khí.

Đồng ruộng cách đó không xa, bị giao chiến vừa rồi xé rách ra mấy cái hố to, còn có khe rãnh rất sâu, nếu không phải vừa rồi tận mắt thấy nơi này cực kỳ bằng phẳng, đều sẽ nghi ngờ đến sơn mạch địa thế hung hiểm gì.

- Cũng là cường giả Thánh Vực thất trọng!

Trong lòng Trương Huyền run lên.

Dù không nhìn ra tu vi của đối phương, nhưng có thể cùng Lạc Huyền Thanh đại chiến, hơn nữa đánh bất phân thắng bại, nói rõ sức chiến đấu tuyệt đối không kém gì Thánh Vực thất trọng.

- Đây là ai? Dẫn hắn tới làm cái gì?

Hắn nhìn thấy đối phương, người lùn cũng nhìn lại, nhíu mày.

- Hắn là...

Lạc Huyền Thanh đang muốn nói chuyện, ngay sau đó nghe được trên bầu trời có tiếng hạc ré, ngay sau đó liền thấy một tiên hạc to lớn nhanh chóng bay tới.

Tiên hạc này cũng không phải là màu trắng, mà giống như Phượng Hoàng, đuôi mang theo lông vũ bảy màu, như có hỏa diễm ở phía trên lưu chuyển.
- Là... Thất Thải Thiên Hạc!

Vẻ mặt Trương Huyền ngưng trọng, tràn đầy khiếp sợ.

Con tiên hạc này, hoàn toàn khác biệt những gia hỏa vụng về lúc trước hắn đánh đàn thu hút, là một Thượng Cổ Thánh thú… Thất Thải Thiên Hạc, coi như không cần tu luyện, trưởng thành cũng sẽ nắm giữ sức chiến đấu Thánh Vực thất trọng!

- Hai người các ngươi tới rất sớm ah!

Đang khiếp sợ, một thanh âm vang lên, ngẩng đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện, trên lưng hạc đứng một thanh niên.

Bộ dáng chừng ba mươi tuổi, nhưng cả người mập mạp, dáng người cũng cực kỳ đồ sộ, so với Lạc Huyền Thanh còn cao hơn một cái đầu, Tôn Cường ở trước mặt đối phương, quả thực giống như hài đồng, so sánh với nhau, sẽ có vẻ gầy không thể lại gầy hơn.

- Con Thất Thải Thiên Hạc này có thể chở được hắn, cũng không dễ dàng a...

Trong lòng Trương Huyền âm thầm cảm khái.

Mập như vậy, có thể nói lần đầu tiên trong đời thấy được, Thất Thải Thiên Hạc lại có thể chở đi, phi hành bốn phía, thật rất không dể dàng.

- Không phải chúng ta tới sớm, là ngươi tới muộn, xuống đây đi!

Lạc Huyền Thanh có chút tức giận, hừ lạnh một tiếng, bàn tay lần nữa nâng lên, lăng không trảo một cái.

Không gian bốn phía lần nữa vặn vẹo, tiên hạc trên bầu trời giống như đụng đầu vào vách tường, lảo đảo, bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống.

- Ha ha, ngươi vận dụng không gian quả thực lợi hại, có điều muốn làm tổn thương ta, không dễ dàng như vậy!

Người béo nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không tránh né, đột nhiên bàn chân đạp mạnh, từ trên lưng hạc lên nhảy xuống.

Hô hô hô hô!

Cái nhảy này của hắn, trọng lượng bản thân cộng thêm quán tính, tốc độ nháy mắt liền đạt đến đỉnh phong, thậm chí vượt qua tốc độ thanh âm.

Răng rắc!

Thân thể mập mạp mạnh mẽ đâm vào trên không gian giam cầm, vết rách to lớn xuất hiện, nổ vang một tiếng, không gian vỡ vụn, Lạc Huyền Thanh lui về phía sau mấy bước.

Ầm!

Người béo rơi trên mặt đất, đập ra một cái hố to.

Chương 2532: Một đám quái nhân (hạ) (1)

- Cái này...

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái.

Tu vi đạt tới Hóa Phàm, độ cao bình thường liền ngã không chết, gia hỏa mập mạp này, thực lực rõ ràng không kém Lạc Huyền Thanh, dựa theo tình huống bình thường, từ trên lưng hạc rơi xuống, chắc chắn sẽ không có việc gì, nhưng ở trên không trung tăng tốc, cứ thế đụng nát phong ấn, lại thêm đập ra một cái hố to, tốc độ nhanh chóng từ trên mấy vạn mét không trung rơi xuống.

Loại tình huống này, so với một ngọn núi lớn đập ở trên đầu, uy lực còn lớn hơn nhiều lắm, để hắn không nhịn được nghi ngờ, có thể chết tại chỗ hay không!

Thật muốn như vậy, liền cười chết người ta rồi.

Bất quá trong lòng khiếp sợ không có quá lâu, thân ảnh như núi của mập mạp liền từ trong hố lớn bò ra, vai run lên, bụi đất trên người dồn dập rơi xuống, vậy mà một chút tổn thương cũng không có, giống như vừa rồi té xuống đất, không phải hắn, mà là người khác vậy.

- Phòng ngự thật mạnh!

Trương Huyền líu lưỡi.

Ngũ Diệu kim thân của hắn đạt tới đỉnh phong nhất, thân thể có thể so với Thánh khí trung phẩm, nhưng nếu dựa theo tốc độ vừa rồi của đối phương lao xuống, cũng sẽ bị rơi lục phủ ngũ tạng nứt toác, miệng phun máu tươi, coi như không chết, nửa cái mạng cũng mất... Đối phương lại chẳng có chuyện gì, đơn thuần thân thể, so với hắn cũng cường đại hơn không biết bao nhiêu lần!

Đáng sợ!

- Vị này... Là ai? Chưa bao giờ thấy qua ah!

Run tro bụi xong, nhìn về phía Trương Huyền, khóe miệng nứt ra hỏi:

- Bị giam cầm lại, trong cơ thể hình như có chút không đúng, chẳng lẽ đắc tội ngươi, bị bắt tới? Có cần ta giúp một tay, một cái mông ngồi chết đối phương hay không? Có thể được ta ngồi chết, cũng rất vinh hạnh nha...

Trên đầu Trương Huyền tràn đầy hắc tuyến.

Mập mạp này yêu thích, như thế nào giống Kim Nguyên đỉnh như vậy, đều ưa thích ngồi lên người khác?

- Vị này là ta chuyên môn mời tới!

Sợ người này thật ngồi chết Trương Huyền, Lạc Huyền Thanh vội vàng khoát tay áo nói.

- Mời tới?

Người béo cùng người lùn đều có chút không tin.

Tính cách của Lạc Huyền Thanh, bọn họ biết, có thể ở Thánh Tử điện quấy đến long trời lở đất, cao ngạo đến cực điểm, không phục ai cả, chuyên môn mời một người hai mươi tuổi, tu vi chỉ có Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ... Lai lịch ra sao?

- Đúng vậy... Lạc Huyền Thanh gật đầu, định giới thiệu, chỉ thấy một đoàn sương mù nhàn nhạt, chẳng biết lúc nào bao phủ bốn phía, ngay sau đó một thanh âm câu hồn phách người vang lên.

- Nhất khúc đoạn nhân tràng, thiều hoa tẫn khứ lệ mãn thường. Chư vị đợi lâu...

Thanh âm phiêu hốt, như vang lên ở bên tai, lại như xuất hiện ở sâu trong linh hồn, làm cho không người nào có thể cự tuyệt.

Vẻ mặt của Lạc Huyền Thanh, người béo cùng người lùn đều ngưng trọng lên, chân khí trong cơ thể sôi trào, trên đầu toát ra khói trắng, tựa hồ chống cự thanh âm này công kích.

- Là Ma âm!

Trương Huyền cũng âm thầm cảnh giác.

Dù vận chuyển Thiên Đạo chân khí, lực ảnh hưởng của Ma âm đối với hắn không tính quá lớn, nhưng mà hơi không cẩn thận, vẫn rất dễ dàng bị mê hoặc, sinh ra tâm ma. Tâm ma của hắn đã đủ nhiều, tạm thời còn không muốn thu nữa.

- Bích Hồng Âm, lâu như vậy không gặp, thủ đoạn của ngươi dường như không cao minh bao nhiêu nha?

Cảm nhận được thanh âm công kích càng ngày càng mãnh liệt, trên mặt Lạc Huyền Thanh không vui, quát lạnh một tiếng.

- Không cao minh, vậy liền thử một chút...

Thanh âm đột nhiên biến hóa, cho người ta một loại cảm giác như yêu như mị, sương mù tăng lên không ít, tựa như có tầng tầng Quỷ Ảnh, làm người chấn động cả hồn phách, để cho tinh lực của người ta rất khó tập trung.
- Thử một chút liền thử một chút, còn tưởng rằng ta sợ ngươi sao?

Lạc Huyền Thanh bước ra một bước, bàn chân tiếp xúc mặt đất, tựa như cắm rễ ở trên đại địa, phát ra thanh âm nổ vang tựa như trống lớn.

Chân khí bắn nhanh, tạo thành một mặt trời chói mắt, để cho con mắt người ta không mở ra được.

Quang mang phân tán bốn phía, sương mù bị đuổi tản ra không ít, hai mắt của hắn mở to, tựa như đèn lồng, lăng không trảo một cái.

Bầu trời lập tức xuất hiện một chưởng ấn to lớn, bao trùm chừng hơn mười mẫu, lực lượng hùng hồn không ngừng xoay quanh, không gian trên đồng ruộng đều bị ngưng kết, như bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Lực khống chế không gian thật mạnh, một đoạn thời gian không thấy, không nghĩ tới ngươi tiến bộ lớn như thế...

Ma âm phát ra kêu rên, như hai bên giao thủ ăn một chút thiệt ngầm.

- Đó là đương nhiên, không có khả năng chỉ có ngươi tiến bộ, ta lại không tiến bộ nha!

Lạc Huyền Thanh thu tay, trở lại trước mặt Trương Huyền.

Xì xì xì xì...

Sương mù tụ tập, một bóng hình xinh đẹp chậm rãi xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Là một nữ tử dung mạo cực đẹp, dáng người cao gầy, nhất là đôi chân dài thẳng tắp, chiều cao lại không dưới Trương Huyền.

Tu luyện Thiên Đạo kim thân, không chỉ làn da của Trương Huyền trở nên càng thêm trơn mềm, tựa như hài nhi, dáng người cũng cực kỳ hoàn mỹ, ít nhất đạt đến 1m8 trở lên. Độ cao như thế, ở trong nam tử cũng không tính thấp, không nghĩ tới vị nữ tử này, vậy mà còn cao hơn hắn, để cho người ta kinh ngạc.

- Người đến đông đủ, ta giới thiệu cho các ngươi một chút.

Thấy nàng tới, Lạc Huyền Thanh không nói thêm gì nữa, nhìn quanh một vòng:

- Vị này là Trương Huyền Trương sư, là tân sinh năm nay Thánh Tử điện mới thu, hôm qua hai ta lần đầu tiên gặp mặt.

- Lạc Huyền Thanh, ngươi mang một tân sinh làm gì?

- Thực lực của tân sinh ngươi cũng không phải không biết, dẫn đi chẳng phải cản trở sao?

- Chỗ kia nguy hiểm như thế, mang một người tu vi Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ đi qua, muốn làm gì? Họ Trương, chẳng lẽ là một thiên tài nào đó của Trương gia, bất quá... Ngươi không phải rất chán ghét người Trương gia sao?

Chương 2533: Một đám quái nhân (hạ) (2)

...

Nghe nói chỉ là tân sinh, ba người đều nhíu mày.

Khó trách bộ dáng như thế, thực lực của bọn hắn đều đạt đến Thánh Vực thất trọng, đối phương mang đến một Thánh Vực ngũ trọng sơ kỳ... Khó tránh khỏi sẽ cảm thấy khó tin.

- Không nên xem thường Trương sư, mặc dù tuổi tác không lớn, lại là một Trận Pháp đại tông sư đỉnh phong, tốc độ bày trận nhanh chóng khoáng cổ tuyệt kim. Thậm chí Trận Pháp sư bát tinh đỉnh phong, cũng xa xa không bằng...

Lạc Huyền Thanh nói.

Tốc độ bày trận của đối phương nhanh hơn hắn không biết gấp bao nhiêu lần, dù chuyện ngày hôm qua có chút mất hứng, nhưng trong lòng vẫn cực kỳ bội phục.

- Trận pháp?

Trương Huyền giờ mới hiểu được.

Còn tưởng rằng tìm hắn đến, là biết sự tình của mình cùng Lạc Nhược Hi, xem ra không phải là chuyện như vậy.

Hẳn là hôm qua thời điểm khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, thấy được trình độ trận pháp của mình, nên chuyên môn mời tới, cùng mấy người kia chung một chỗ tham dự một loại thí luyện hoặc khảo hạch nào đó.

- Một tân sinh chỉ có Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, tốc độ bày trận nhanh hơn Trận Pháp sư bát tinh đỉnh phong, ngươi sẽ không nhìn lầm chứ?

Người lùn nhíu mày, có chút không tin.

Hai người khác cũng nghi ngờ nhìn qua.

Trận Pháp sư xem như chức nghiệp thượng cửu lưu, có yêu cầu tu vi cực cao, thực lực không đủ, liền không cách nào bố trí. Tiểu nhân vật Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ được đánh giá như vậy, làm sao có thể?

- Thế nào, lời của ta cũng không tin?

Lạc Huyền Thanh có chút không vui:

- Ta và hắn đồng thời khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, ta còn không có xem xong trận đồ, hắn đã bố trí ra trận pháp, không phải như vậy, các ngươi cảm thấy ta sẽ mời hắn tới?

- Ngươi chưa xem xong trận đồ, hắn liền bố trí ra trận pháp?

Ba người đều sững sờ, lộ ra vẻ khó tin.

Thân là cường giả Thánh Vực thất trọng, nguyên thần củng cố, thần thức mạnh mẽ, một ít bí tịch công pháp, chỉ cần không phải quá mức phức tạp, quét mắt một vòng liền có thể ghi nhớ. Ngay cả nhìn cũng chưa nhìn xong, đối phương liền bố trí ra trận pháp, cái kia là nhanh như thế nào?

- Ta cũng hơi nghiên cứu trận pháp, đã như vậy, không bằng để cho ta thử một chút... Bích Hồng Âm vuốt lọn tóc, cười một tiếng.

Hô!

Trương Huyền còn không kịp phản ứng liền cảm thấy thấy hoa mắt, lực lượng giam cầm ở chung quanh thân thể lập tức biến mất không thấy gì nữa, cả người tựa như lâm vào một trận pháp nào đó, bốn phía đen kịt, âm phong gào thét, đồng thời một cỗ áp lực tinh thần cực mạnh cuốn tới, để cho người ta đau đầu muốn nứt.

- Người này không chỉ am hiểu Ma âm, đối với trận pháp cũng có nghiên cứu rất sâu...

Nắm đấm của Trương Huyền căng thẳng.

Người này vừa xuất hiện, bốn phía dâng lên sương mù dày đặc, liền biết tất nhiên là sử dụng một loại trận bàn lợi hại nào đó, nếu không sẽ không có hiệu quả như thế. Có thể trong nháy mắt kích hoạt trận bàn, vây khốn mọi người, nói rõ trình độ trận pháp ít nhất đạt đến bát tinh.

- Bích Hồng Âm, ngươi muốn làm gì?

Không nghĩ tới nàng đột nhiên ra tay, Lạc Huyền Thanh tức giận, đang muốn tiến lên ngăn cản, liền cảm thấy cánh tay căng thẳng, bị người giữ chặt.

- Yên tâm, nàng có chừng mực... Để nàng thử một chút, nếu không xem như chúng ta cũng sẽ không tin!

Nói chuyện chính là người béo.

Rất hiển nhiên, hắn cũng có chút không phục Trương Huyền, muốn mượn tay Bích Hồng Âm nhìn xem đối phương đến cùng nắm giữ dạng năng lực gì.

- Cái này... Cũng tốt! Dừng lại một chút, dù Lạc Huyền Thanh không vui, nhưng vẫn gật đầu.

Mấy vị này là hảo hữu nhiều năm của hắn, mặc dù lẫn nhau không chịu thua, nhưng làm việc lại rất đúng mực, không có khả năng vô cớ hại người.

- Lạc Huyền Thanh nói ngươi nghiên cứu trận pháp rất cao minh, đây là ta chuyên môn mời Trận Pháp sư bát tinh thượng phẩm chuyên môn đúc thành, cho ngươi hai canh giờ, nếu như có thể phá vỡ, nói rõ có tư cách cùng chúng ta chung một chỗ...

Không biết tình huống bên ngoài, Trương Huyền bị bao vây ở trong trận pháp, ngay sau đó nghe được một thanh âm nhàn nhạt.

- Hai canh giờ phá vỡ?

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Hắn chỉ là đi lớp tinh anh báo danh, liền bị Lạc Huyền Thanh bắt tới, hiện tại bị khảo nghiệm... Suy nghĩ một chút cũng không khỏi tâm tắc. Ngươi cho rằng ta muốn gia nhập các ngươi?

Bất quá nếu anh vợ tự mình mời, hơn nữa khẳng định năng lực của mình như thế, thì không thể hao tổn mặt mũi của hắn. Nếu không Lạc Nhược Hi sẽ không bỏ qua mình.

- Thiếu hụt!

Rõ ràng điểm ấy, hắn cũng lười nhác nhiều lời, trong mắt lóe sáng, một quyển sách đã xuất hiện ở trong óc.

- Trận bàn rất rác rưởi a, nhiều thiếu sót như vậy...

Nhìn nội dung một chút, Trương Huyền nhếch miệng.

Đối phương nói mời Trận Pháp sư bát tinh thượng phẩm chuyên môn đúc thành, còn tưởng rằng cao minh cỡ nào, hiện tại xem ra, cũng không có chuyện như vậy a...

- Hết thảy có một trăm ba mươi tám loại phương pháp giải quyết...

Tính toán một chút, rất nhanh được ra kết luận.

Học tập xong thư tịch Trận Pháp sư bát tinh, trình độ trận pháp của hắn sớm đã đạt đến bát tinh đỉnh phong, thậm chí không kém một chút Trận Pháp sư cửu tinh sơ kỳ. Biết sơ hở, lại lý giải trận pháp như vậy, phá giải một cái trận bàn, cực kỳ đơn giản.

- Vậy liền để anh vợ vui vẻ a... Dùng phương pháp trực tiếp nhất, nhanh nhất đi!

Trầm ngâm một chút, Trương Huyền có biện pháp. Chọn tốt một phương pháp, đang định áp dụng, đột nhiên cảm thấy thân thể cứng ngắc, tất cả kinh mạch trong cơ thể bị đông cứng.

- Nguy rồi, tai hoạ ngầm của Hàn Băng linh dịch còn không có đi qua...

Chương 2534: Lôi kiếp đơn giản (1)

Nuốt vào ba bình Hàn Băng linh dịch, chưa kịp luyện hóa, Phí sư liền đến tâm sự, tiếp lấy anh vợ đưa hắn đến nơi này, dù trên đường hóa giải một bộ phận, nhưng vẫn có phần lớn lực lượng lưu lại trong cơ thể.

Chỉ khoanh chân ngồi dưới đất, không có vấn đề quá lớn, nhưng vừa muốn vận dụng lực lượng phá giải trận pháp, nhất thời tạo đến phản phệ. Vẻ mặt trắng bệch, thân thể không ngừng run rẩy, Trương Huyền chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng giống như biến thành băng, toàn bộ đông cứng cùng một chỗ, ngay cả chân khí cũng giống như có chút không khống chế nổi.

- Trước không thể phá trận... Nếu không có thể sẽ chết cóng ở đây!

Trong lòng Trương Huyền run lên.

Vốn còn nghĩ làm sao phá giải trận pháp, biểu hiện ra cho Lạc Huyền Thanh nhìn một chút, lưu cái ấn tượng tốt, hiện tại xem ra, căn bản làm không được.

Không nhanh chóng luyện hóa linh dịch trong cơ thể, bỏ phí nhiều đồ tốt như vậy là chuyện nhỏ, làm không cẩn thận, còn có thể xảy ra tai hoạ ngầm, để thân thể xuất hiện biến cố không được khống chế.

- Luyện hóa!

Biết sự tình không thể chần chờ, hít sâu một hơi, vừa mới ngưng tụ Thiên Đạo chân khí lần nữa tụ lại, mượn nhờ băng hàn linh lực cuộn trào mãnh liệt, tiến hành chạy nước rút xông phá bình cảnh.

Thiên Đạo chân khí, không có bất kỳ thuộc tính gì, không chỉ có thể hóa giải tất cả kịch độc trong thiên hạ, thậm chí ngay cả Sát Lục chân khí của Dị Linh tộc cũng có thể mô phỏng giống như đúc, để lúc trước Thanh Diệp Vương, Kim Diệp Vương không thể phát giác.

Nguyên nhân chính là có năng lực này, Băng Nguyên cung cũng sợ hãi Hàn Băng linh dịch, đối với hắn mà nói, không tính là gì.

Cô cô cô cục cục!

Chân khí vận chuyển rất nhanh, lúc đầu thân thể cứng ngắc, lần nữa hòa tan ra, chân khí hùng hồn bỗng nhiên đánh tới bình cảnh.

Răng rắc!

Răng rắc!

Xuất Khiếu cảnh trung kỳ ràng buộc, nhất thời bị xé rách, chân khí tiếp tục tuôn ra, lực lượng kéo lên.

Linh khí dồi dào, lại thêm Trương Huyền sớm đã có phương pháp đột phá Xuất Khiếu cảnh, nghiên cứu không biết bao nhiêu năm, xe nhẹ đường quen, Thiên Đạo chân khí giống như quả cầu tuyết, nương theo thời gian trôi qua, hội tụ càng lớn, đột phá Xuất Khiếu cảnh trung kỳ không đủ năm cái hô hấp, hậu kỳ ràng buộc cũng thuận lợi phá tan.

Mười cái hô hấp sau, đã đạt đến Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong.

Hô!

Liên tục đột phá ba tiểu cấp, lúc này linh lực của Hàn Băng linh dịch mới chậm rãi tiêu tán, tiêu hao hầu như không còn, không còn uy lực.

- Thành công...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, mắt sáng rực lên.
Không hổ là bảo bối của Băng Nguyên cung, đồ vật Trần Nhạc Dao cũng không nguyện ý từ bỏ, dùng để đột phá, quả nhiên làm ít công to, thế như chẻ tre.

- Nếu như đã đột phá, vậy liền trực tiếp độ lôi kiếp đi!

Đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, Trương Huyền không chần chờ nữa.

Ầm ầm!

Lôi vân bị thu hút tới, tản mát ra lực lượng dữ tợn.

Đạt tới Xuất Khiếu cảnh, chỉ cần không tận lực che lấp tu vi, liền có thể dẫn tới lôi kiếp, hơn nữa kiếp số lớn nhỏ, sẽ căn cứ thực lực bản thân tiến hành biến hóa. Thực lực càng mạnh, lôi kiếp sẽ càng khủng bố hơn....

- Lạc Huyền Thanh, đã ngươi tôn sùng Trương Huyền này như vậy, vậy ngươi đoán xem, hắn đại khái bao lâu có khả năng phá vỡ trận bàn của Bích Hồng Âm?

Người béo nói, còn nâng bụng của mình, miễn cho nó rơi xuống trên mặt đất, cười khanh khách nhìn qua.

- Trận bàn của Bích Hồng Âm là cấp tám trung kỳ, muốn phá giải... Khả năng cần tiêu tốn một phen tay chân!

Dừng lại một chút, Lạc Huyền Thanh nói:

- Ta suy đoán, cần ít nhất nửa canh giờ!

Phá trận đơn giản hơn bày trận một chút, có khả năng trong mấy hơi thở bố trí ra một trận pháp cấp tám, cho dù là cấp thấp nhất, trình độ trận pháp cũng cực cao, coi như trận bàn của Bích Hồng Âm lợi hại, hắn thấy, hẳn cũng có thể làm được. Bất quá, lần đầu tiên tiếp xúc trận bàn lợi hại như thế, làm sao cũng cần nửa canh giờ, thậm chí càng lâu.

- Nửa canh giờ? Ngươi rất tin tưởng hắn nha... Bất quá, ta cảm thấy rất khó làm được! Người lùn cười nhạo một tiếng, lắc đầu:

- Trận pháp của Bích Hồng Âm ngươi cũng không phải không biết, xen lẫn Ma âm cùng nguyên thần công kích, bị nhốt trong đó, tinh thần không thể tập trung, muốn phá trận, nào có đơn giản như vậy! Coi như Trận Pháp sư bát tinh thượng phẩm, muốn thành công, không có hai ba canh giờ cũng làm không được, vị này, coi như lợi hại giống như ngươi nói, không có một canh giờ, là không thể hoàn thành!

- Các ngươi vẫn quá tin tưởng hắn, ta cảm thấy, còn chưa chắc có khả năng thành công!

Người béo lắc đầu.

Thân là cường giả Thánh Vực thất trọng, kiến thức rộng rãi, Trận Pháp sư lợi hại không biết gặp bao nhiêu, biết năng lực của đối phương là cái gì.

Bích Hồng Âm không chỉ thực lực Ma âm đạt tới đỉnh phong, trận pháp cũng cực mạnh, hai hai kết hợp, mặc dù chỉ là trận bàn cấp tám trung phẩm, nhưng uy lực lại cường đại hơn thượng phẩm không ít. Lần đầu tiên tiếp xúc, có thể trốn ra được hay không cũng rất khó nói, chớ nói chi là một hai canh giờ liền triệt để phá giải.

- Cái này...

Nghe hai người nói, Lạc Huyền Thanh cũng mất đi lòng tin trước đó.

Bày trận nhanh, dính dáng rất nhiều phương diện, có thể là thiên phú mạnh mẽ, nhìn thấy trận pháp liền có thể trong nháy mắt suy đoán ra tiết điểm bố trí, một lần thành công.

Cũng có thể là nhiều lần luyện tập, trận pháp nhập môn cấp tám kia, hắn chưa thấy qua, không có nghĩa là đối phương chưa thấy qua. Nếu như trước kia thấy qua, hơn nữa luyện tập nhiều lần, rất nhanh bố trí thành công, cũng là chuyện đương nhiên.

Ầm ầm!

Đang lo lắng, liền cảm thấy trận pháp trước mắt lay động kịch liệt, như có một đoàn năng lượng to lớn nhanh chóng kéo lên. Duy trì được 20 cái hô hấp, ngay sau đó liền thấy bầu trời đen lại, một cỗ lực lượng khiến người ta run sợ từ phía trên cuốn tới.

Tình huống trong trận pháp, có sương mù dày đặc không cách nào dò xét, nhưng lôi vân huyền phù ở trên đỉnh đầu, để bọn hắn không khỏi rùng mình.

- Chuyện gì xảy ra?

Bích Hồng Âm chủ trì trận pháp cũng có chút dại ra.

Nàng chỉ là duy trì trận pháp, khảo nghiệm năng lực phá trận của đối phương một chút, không có phạm vào sai lầm gì nha, cũng không có làm điều ác, sao lại gặp phải sét đánh?

Không đến mức ác như vậy a!

Nàng duy trì trận pháp, chỉ là truyền chân khí vào trận bàn, không có nhìn kỹ tình huống trong trận pháp, cũng không biết thanh niên bên trong, ngắn ngủi hai mươi cái hô hấp, liền từ Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ đạt đến đỉnh phong, càng không có nghĩ tới lôi kiếp là người sau dẫn tới.

- Đáng ghét!

Chương 2535: Lôi kiếp đơn giản (2)

Chần chờ một chút, thấy lực lượng sấm sét đánh đến trận bàn, bất cứ lúc nào cũng sẽ đánh nó nát bấy, nữ tử xiết chặt nắm đấm, đột nhiên công kích qua.

Ầm ầm!

Lực lượng còn chưa tới trước mặt mây đen, một đạo lôi điện to hơn eo người thẳng tắp rơi xuống.

Răng rắc!

Mang theo uy lực vô cùng lớn, cùng khí tức đâm thủng bầu trời trút xuống, lôi điện chỉ nháy mắt liền nuốt chửng lực lượng công kích của nàng.

Xì xì xì xì...

Trong nháy mắt, Bích Hồng Âm bị điện giật đến toàn thân cứng ngắc, tóc dựng lên, mặt mũi cháy đen, không còn chút quyến rũ như vừa rồi.

Dù thực lực của nàng đạt đến Thánh Vực thất trọng, nhưng ở trước mặt thiên địa đại thế vẫn không đáng chú ý.

Nàng phóng ra lực lượng khổng lồ, mây đen trên bầu trời tiêu tán đi không ít, bất cứ lúc nào cũng sẽ tán loạn. Thở dài một hơi, Bích Hồng Âm đang cảm thấy vui mừng, liền cảm thấy trong trận pháp tuôn ra một cỗ lực lượng đặc thù, cảm nhận được loại khí tức này, mây đen trên bầu trời giống như điên rồi, lần nữa tụ tập, mấy tức liền tăng lên gấp đôi.

- Tình huống gì?

Bích Hồng Âm tê cả da đầu, người sắp nổ tung, cảm thấy sắp điên rồi.

Đám người Lạc Huyền Thanh cũng nghẹn họng nhìn trân trối, không biết đến cùng xảy ra chuyện gì.

Răng rắc!

Răng rắc!

Thời gian không cho bọn hắn cân nhắc quá nhiều, mới hội tụ ra, lôi điện trên bầu trời liền bổ xuống.

Lần này thể tích càng lớn, đường kính chừng hơn hai mét.

Hai chân Bích Hồng Âm run rẩy, khuôn mặt trắng bệch. Bất quá biết trốn không thoát, chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ, cắn răng một cái, hai tay nâng lên, dùng ra lực lượng toàn thân, đột nhiên công kích qua.

Răng rắc!

Lôi điện lần nữa rơi vào trên người, toàn thân nữ tử đen kịt, cả người khét lẹt, không ngừng bốc lên khói trắng. Chân khí trong cơ thể bị chấn tán loạn bảy tám phần, nhịn không được nữa phun ra một ngụm máu tươi.

- Xem như chịu đựng được...

Bích Hồng Âm buồn bực sắp nổ tung, hai đầu gối như nhũn ra, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi lôi đình mạnh mẽ, nhưng nhìn tư thế của mây đen, công kích hai lần, lực lượng hao hết, hẳn là sắp tản đi. Ý nghĩ vừa mới kết thúc, trong trận pháp lần nữa truyền ra lực lượng đặc thù.

Ầm ầm!

Mây đen sắp tiêu tán lần nữa tụ tập lại, trở nên càng thêm cường đại, càng thêm hùng hồn. Nếu như nói trước đó mây đen bao phủ diện tích chỉ có phạm vi mấy trăm mét, thì bây giờ đã đạt đến hai ba cây số, còn không có ngăn cản, liền cảm thấy lực lượng sấm sét to lớn, như cự long ở bên trong, không ngừng lăn mình, gào thét, tựa như lúc nào cũng sẽ phá tan ràng buộc, xé rách đại địa thành bụi phấn.

- Vì cái gì?

Hai chân Bích Hồng Âm mềm nhũn, suýt chút nữa té ngã trên đất.

Vừa rồi đạo lôi kiếp kia, để nàng suýt chút nữa bị đánh chết tại chỗ, đạo này lại mạnh mẽ hơn gấp bội, thật muốn rơi xuống, căn bản không có khả năng chịu nổi.

Đến cùng tại sao lại bổ nàng?

Hơn nữa nhìn bộ dáng, là không chết không thôi a?

- Đừng xem náo nhiệt, mau tới đây giúp một tay!

Biết chỉ bằng vào nàng là không có khả năng chống lại, nhịn không được rống lên.

- Được!

Đám người Lạc Huyền Thanh cũng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, vội vã vọt tới trước mặt. Rầm rầm!

Mọi người đồng loạt ra tay.

Tứ đại cao thủ liên hợp, lực lượng gào thét, thiên địa cũng bị xé rách. Hào quang bảy màu cùng lôi điện đối đầu chung một chỗ, tiếng động trăm dặm, mặt đất xuất hiện vết rách to lớn.

Đám người Lạc Huyền Thanh chỉ cảm thấy vẻ mặt ửng hồng, khí huyết trong cơ thể sôi trào, như sắp nổ tung, từng cái mặt mũi đen kịt, tóc dựng lên, đồng loạt phun ra máu tươi.

Dù thực lực của bọn hắn mạnh mẽ, nhưng lôi điện trên bầu trời kia thực quá đáng sợ, liên hợp lại, cũng chỉ là đánh ngang tay.

May mắn bọn họ đều là con cháu thế lực lớn, có thủ đoạn bảo mệnh, nếu không chỉ lần này, không chết cũng trọng thương, trong vòng mấy tháng nằm ở trên giường khó mà dậy nổi.

Bên ngoài trận pháp, đám người bị lôi kiếp đánh cho sắp hộc máu, trong trận pháp, Trương Huyền bị ngăn cách thanh âm cùng thần thức đang ngồi ở trên mặt đất, vẻ mặt mê man nhìn bầu trời.

- Sau khi ta đột phá, phóng thích lực lượng, hẳn là có thể cảm ứng được khí tức, hạ xuống lôi kiếp ah... sao nửa ngày còn không có tới?

Hắn ở chỗ này chờ lôi kiếp, nhưng cái bóng cũng không gặp, chẳng lẽ, bản thân phóng thích lực lượng sai phương pháp?

Hô!

Lại phóng ra một lần.

Không có động tĩnh.

Lần nữa phóng ra một lần.

Vẫn không có động tĩnh!

- Có phải... Lần trước độ kiếp quá đơn giản, lôi đình cũng bị đả kích không dám đến không?

Trương Huyền xoa xoa mi tâm, không ngừng phóng thích lực lượng, mặt mũi không vui:

- Còn tưởng rằng Xuất Khiếu kiếp sẽ khó khăn giống như Phong Thánh kiếp, quá đơn giản đi...

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Bên ngoài, đám người Lạc Huyền Thanh không ngừng bị điện giật, trên đầu bốc khói...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau