THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2511 - Chương 2515

Chương 2511: Phân loại chân giải (hạ) (2)

- Khó trách Thủy Thiên Nhu nói, trừ vị Điện Chủ kia, bộ kiếm pháp này hậu nhân không có người thành công, chỉ sợ không phải không cố gắng, thiên phú không đủ, mà là... Nhãn lực không được!

Có thể trở thành Thánh Tử điện Điện Chủ, cũng giống như mình, nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, bởi vậy vị Kiếm Lưu Thủy Điện Chủ này mới có thể sáng chế kiếm chiêu lợi hại như thế, đáng tiếc, hậu thế rất nhiều Điện Chủ, phần lớn đều không am hiểu dùng kiếm, bộ kiếm pháp kia liền mai một, tương đương với cắt đứt truyền thừa.

Kiếm Tần Sinh làm hậu bối, mặc dù học, nhưng không có Minh Lý Chi Nhãn chống đỡ, cái gọi là Lưu Thủy kiếm quyết, cũng thô bỉ kinh khủng, khó trách không cách nào phát dương quang đại.

- Nhìn một chút có thể gom góp Thiên Đạo công pháp, sau đó học tập hay không!

Hắn có Minh Lý Chi Nhãn, vừa vặn thích hợp, cũng có thể thử một chút. Nghĩ đến cái này, Trương Huyền không do dự, tiếp tục xem, hơn mười phút sau, cả phòng hơn mười vạn quyển bí tịch liên quan tới kiếm pháp, toàn bộ đi vào trong óc.

- Thử trước một chút, có thể gom góp phương pháp tu luyện Linh Hư tam kiếm hay không... Chính xác!

Lấy công pháp Linh Hư tam kiếm ra, cùng rất nhiều thư tịch đặt chung một chỗ, tinh thần của Trương Huyền khẽ động. Mục đích tới chủ yếu là cái này, thử trước một chút lại nói.

Rầm!

Một quyển sách xuất hiện ở trước mặt, vội vàng mở ra, Trương Huyền lập tức nhíu mày.

- Chỉ bổ sung một chiêu?

Linh Hư tam kiếm, ẩn chứa ba chiêu kiếm pháp, theo thứ tự là: Một kiếm Phá Hải, một kiếm Ba Đào cùng một kiếm Lăng Thiên!

Ba chiêu này, một chiêu lợi hại hơn một chiêu, hiện tại mặc dù chỉ là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, nhưng nếu có thể thi triển ra một kiếm Lăng Thiên, đừng nói Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, coi như Thánh Vực thất trọng sơ kỳ, cũng có thể chiến một trận!

Nguyên nhân chính là như vậy, năm đó Kiếm lão nhân mới có thể ngang dọc Vạn Quốc liên minh, không ai cản nổi.

Kiếm Đồ thư các này, chừng hơn mười vạn cuốn bí tịch liên quan tới kiếm pháp, vốn cho rằng thu sạch ghi chép, có thể bổ sung hoàn chỉnh toàn bộ, để cho hắn từ từ tu luyện, làm sao cũng không nghĩ đến, chỉ bổ sung chiêu thứ nhất.

Bất quá cũng rất khủng bố, Linh Hư tam kiếm là kiếm trận, chỉ là chiêu thứ nhất Phá Hải, liền có ba trăm sáu mươi chỗ thiếu hụt, không có nhiều thư tịch như vậy, muốn bổ sung hoàn chỉnh, còn không biết năm nào tháng nào.

- Một kiếm Ba Đào cùng một kiếm Lăng Thiên, mặc dù không hoàn chỉnh, thiếu hụt cũng giảm mạnh... Cộng lại không đủ mười chỗ, về sau lại muốn bổ sung sẽ đơn giản!

Nhẹ nhàng cười một tiếng. Còn lại hai kiếm, mặc dù còn không thể tu luyện, nhưng thiếu hụt rõ ràng ít đi, về sau muốn kiếm ra cấp bậc Thiên Đạo, liền sẽ đơn giản hơn không ít.

- Chân giải quả nhiên có phần loại, Kiếm Lưu Thủy Điện Chủ lĩnh ngộ, là kiếm phòng ngự, như nước chảy, liên miên không ngớt, vòng đi vòng lại, vĩnh viễn không đứt gãy. Mà Kiếm lão nhân lĩnh ngộ là tiến công, sát phạt quả quyết, một kiếm đâm ra, như là trận đồ, không ai cản nổi...

Vô số kiến thức chảy xuôi, cũng rõ ràng rất nhiều.

Kiếm Tần Sinh nói không sai, chân giải chia làm rất nhiều loại, Lưu Thủy kiếm quyết, là phòng ngự trong kiếm pháp, mà Linh Hư tam kiếm là công phạt, hoàn toàn khác biệt.

- Theo lý thuyết, trừ phòng ngự, tiến công, hẳn là còn có linh mẫn, tốc độ...

Những nội dung này, là Kiếm Lưu Thủy lưu lại giới thiệu, bởi vì sách nơi này thực sự quá nhiều, nếu không phải thu vào thư viện, căn bản không phát hiện được. Khả năng Kiếm Tần Sinh cũng không tìm được, cho nên chỉ biết phân loại chân giải... Nhưng không biết chia làm loại nào.

- Thử Lưu Thủy kiếm quyết một chút!

Thử xong Linh Hư kiếm, tinh thần Trương Huyền khẽ động, bí tịch liên quan tới loại kiếm pháp phòng ngự, toàn bộ tập hợp chung một chỗ.

Phần phật! Một bản thư tịch mới xuất hiện, ngón tay điểm qua, kiến thức chảy vào thức hải.

- Có thể tu luyện...

Trương Huyền mắt sáng rực lên.

Kiếm Đồ thư các này, kiếm đạo bí pháp liên quan tới loại hình tiến công không nhiều, nhưng liên quan tới phòng ngự, lại như biển khói, để Lưu Thủy kiếm quyết ngưng tụ ra Thiên Đạo công pháp cực kỳ đơn giản.

Xem ra rất nhiều tổ tiên của Kiếm Tần Sinh, tu luyện đều là kiếm pháp phòng ngự, bởi vậy đối với phương diện này chăm chỉ khá nhiều.

- Trước luyện cái này!

Có công pháp, Trương Huyền lười nhác tiếp tục chạy loạn, ở trong thư các tìm địa phương ngồi xuống, bắt đầu học tập.

Lưu Thủy kiếm quyết, tên như ý nghĩa, là tu luyện kiếm pháp tới như nước chảy, triền triền miên miên, vĩnh viễn không cắt đứt.

Một khi luyện thành, phòng ngự có thể xưng vô địch, còn đáng sợ hơn lĩnh vực!

Thiên Đạo công pháp chảy xuôi ở trong đầu, tinh thần của Trương Huyền càng ngày càng tập trung, chân khí trong cơ thể nương theo ý niệm, hình thành từng chuôi tiểu kiếm, ở bốn phía thân thể xuyên tới xuyên lui.

Chân khí hóa kiếm, hắn đã sớm có khả năng làm được, Lưu Thủy kiếm quyết khó khăn nhất, là chuyển hóa những chân khí này thành kiếm ý phòng ngự, kín không kẽ hở.

Nắm giữ Thiên Đạo công pháp, lại có Minh Lý Chi Nhãn, một canh giờ sau, phun ra một ngụm trọc khí, Trương Huyền đứng dậy. Sau một phen khổ tu, Lưu Thủy kiếm quyết Thiên Đạo cấp đã đạt đến đại thành.

- Nơi này đâu đâu cũng có sách, không cách nào thí nghiệm, bất quá... Thông qua tu luyện, biết uy lực, một khi thi triển, Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, muốn phá vỡ phòng ngự cũng làm không được! Thậm chí, Thánh Vực thất trọng sơ kỳ, muốn làm tổn thương ta cũng rất khó!

Hai mắt Trương Huyền sáng lên.

Hiện tại hắn kém nhất là phòng ngự, bị anh vợ một quyền đánh hộc máu, có thể thấy được thiếu hụt. Hiện tại, có bộ kiếm pháp kia, Lạc Huyền Thanh lại tới, cho dù không địch lại, nhưng chí ít sẽ không một quyền liền bị thương. Hơn nữa, nương theo thực lực tăng thêm, lực phòng ngự sẽ càng ngày càng mạnh, thủ đoạn bảo mệnh cũng tăng cao.

Chương 2512: Là thời điểm biểu hiện ra chân chính kỹ thuật (1)

- Tiếp tục!

Cảm thụ kiếm ý có khả năng thi triển ra uy lực, Trương Huyền thoả mãn nhẹ gật đầu, không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục khoanh chân ngồi dưới đất, bắt đầu tu luyện Nhất Kiếm Phá Hải trong Linh Hư tam kiếm.

Chiêu kiếm pháp này, cần một trăm linh tám chuôi kiếm tới phối hợp, đi Kiếm trì một chuyến, thần phục Thánh khí trung phẩm, số lượng đầy đủ, hoàn toàn có thể thi triển đi ra.

Trong đầu không ngừng thôi diễn, mỗi một chuôi kiếm, mỗi một chiêu kiếm pháp đều chảy xuôi ở trong óc, cẩn thận phân tích, không chút sai lầm.

Đồng dạng một canh giờ, Trương Huyền đứng dậy. Trải qua cố gắng, Nhất Kiếm Phá Hải cũng hoàn toàn nắm giữ. Đương nhiên hai bộ kiếm pháp này, đều chỉ là ở trong óc thôi diễn, trên thực tế không có thi triển qua, uy lực cũng chỉ là suy đoán.

- Nhất Kiếm Phá Hải, kiếm khí như biển, không cần Linh Hư kiếm cùng rất nhiều vũ khí, chỉ bằng vào kiếm khí bản thân, liền có thể cùng Lĩnh Vực cảnh hậu kỳ chiến một trận, dùng hết toàn lực mà nói, cường giả đỉnh phong cũng có thể chém giết!

Con mắt Trương Huyền sáng lên.

Không hổ là chân giải chủ tu tiến công, quả thật cường đại đến đáng sợ! Không dùng binh khí, liền có thể đánh bại Lĩnh Vực cảnh hậu kỳ, thật muốn sử dụng, chỉ sợ Thánh Vực thất trọng sơ kỳ cũng không phải đối thủ, có thể nhẹ nhõm ngược sát!

Có loại thực lực này, coi như tân sinh của Thánh Tử điện cao thủ nhiều như mây, cũng coi như có năng lực tự vệ. hoàn thành tu luyện hai bộ kiếm pháp đỉnh tiêm, Trương Huyền thở ra một hơi, cố nén hưng phấn trong lòng. Có loại năng lực này, lại đi xông thông đạo chữ Giáp, hẳn là hết sức dễ dàng.

- Ra ngoài đi!

Thấy thời gian không còn sớm, Trương Huyền đứng dậy ra khỏi phòng, chỉ thấy Kiếm Tần Sinh vẫn đứng trong đại sảnh, đám người Thủy Thiên Nhu, Tạ sư huynh… đang khoanh chân ngồi dưới đất, nhìn chằm chằm chữ Kiếm trên vách tường, từng cái nhăn mày, tựa hồ khổ sở suy nghĩ.

- Trương sư, ngươi đi ra...

Kiếm Tần Sinh mỉm cười.

Mặc dù gia hỏa trước mắt chỉ là tân sinh, nhưng lĩnh ngộ kiếm đạo chân giải, địa vị ở trong lòng hắn đã cân bằng, không còn giọng đối đãi vãn bối như trước đó.

- Bọn họ đây là...

Trương Huyền nghi ngờ.

- A, bọn họ thấy ngươi nhìn một hồi, liền lĩnh ngộ chân giải, nhận khích lệ lớn, muốn ở chỗ này quan sát học tập, tranh thủ cũng có thể giống như ngươi, nhất phi trùng thiên...

Cười giải thích, trong mắt Kiếm Tần Sinh tràn đầy vui mừng. Trước kia, để đám tiểu gia hỏa này học tập, bọn họ đều cảm thấy một chữ Kiếm, có gì đáng quan sát? Hiện tại bị kích thích, cố gắng tu luyện, để hắn hết sức hài lòng.

- Nhận khích lệ lớn? Trương Huyền trợn tròn mắt.

Sở dĩ hắn đột phá, là bởi vì sưu tập Thiên Đạo công pháp, ở đây đơn thuần nhìn, có thể đột phá... Thật sự là gặp quỷ. Bất quá, đây đều là học sinh của đối phương, hắn một ngoại nhân không tiện xen vào, suy nghĩ một chút vẫn nhịn xuống, mỉm cười:

- Các ngươi chơi đi... Tu luyện vui vẻ là được rồi!

- Vừa rồi đọc sách, có thu hoạch được gì không?

Không biết trong lòng của hắn suy nghĩ, còn tưởng rằng trường kỳ quan sát, quả thực có thể tạo được tác dụng tăng thêm, cười cười, Kiếm Tần Sinh nhìn qua.

- Cảm tạ tiền bối để cho ta đọc sách, thu hoạch không nhỏ!

Trương Huyền khom người đa tạ.

Nếu như không có những sách này, không có khả năng học được Lưu Thủy kiếm quyết, hơn nữa tu luyện tới Thiên Đạo cấp. Cũng không có khả năng học được thức thứ nhất của Linh Hư tam kiếm, từ đó để thực lực đột nhiên tăng mạnh.

- Ồ?

Nghe hắn nói như vậy, ánh mắt của Kiếm Tần Sinh sáng lên:

- Đã như vậy, có ngại cùng lão phu so chiêu một chút hay không? Để cho ta nhìn một chút, kiếm đạo tông sư duy nhất lĩnh ngộ hai loại chân giải có thể sử dụng kiếm pháp đến tình trạng xuất thần nhập hóa như thế nào không! - Có thể được tiền bối chỉ điểm là vinh hạnh của ta!

Con mắt của Trương Huyền lập tức sáng lên.

Mới vừa tu luyện qua hai bộ kiếm pháp, còn không có thực tế vận dụng, vị này là kiếm đạo đại tông sư, mượn hắn thử chiêu, đối với kiếm đạo của mình tất nhiên có trợ giúp cực lớn.

- Tốt, vậy đừng quấy rầy bọn họ tu luyện, chúng ta đi nơi khác.

Kiếm Tần Sinh vuốt râu cười nói.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Đám người Thủy Thiên Nhu đang tu luyện, mặc dù hắn thấy, chỉ bằng vào nhìn chữ liền muốn triệt để lĩnh ngộ chân giải khả năng hầu như là không, nhưng đối với kiếm pháp có tăng tiến là rất dễ dàng làm được.

Trường kỳ quan sát thật có ích vô hại, nên không cần thiết nhiều lời. Đi theo sau lưng Kiếm Tần Sinh, thời gian không dài, đi tới một gian phòng, hẳn là luyện võ trường chuyên dụng, bốn phía bố trí lí phong ấn vững chắc. Những phong ấn này đều đạt đến cấp tám, xem như thực lực của hắn bây giờ, muốn toàn lực phá vỡ cũng cần tiêu tốn công phu rất lớn.

- Ở nơi này đi!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Kiếm Tần Sinh đi tới chính giữa, ngón trỏ, ngón giữa dựng thẳng lên, một đạo kiếm khí từ đầu ngón tay bắn ra.

- Tiền bối không đè thấp tu vi?

Nhìn thấy động tác của hắn, Trương Huyền sững sờ.

Thực lực của đối phương chí ít đạt đến Thánh Vực bát trọng, mình chỉ là ngũ trọng sơ kỳ, chênh lệch thực sự quá lớn. Không đè thấp tu vi, làm sao đánh?

- Đè thấp tu vi, ta sợ bộ xương già này không kiên trì được một chiêu, liền bị ngươi miểu sát!

Kiếm Tần Sinh cười khổ nói.

Vừa rồi tình cảnh vị trước mắt này cùng đồ đệ hắn giao đấu, đến bây giờ còn rõ mồn một trước mắt, nếu như áp chế thành cấp bậc giống nhau, cũng không dám xác nhận có khả năng vượt qua đối phương.

Chương 2513: Là thời điểm biểu hiện ra chân chính kỹ thuật (2)

Trương Huyền này mặc kệ lý giải kiếm đạo, hay lý giải chiến đấu đều đạt đến tình trạng khó tin, cùng cấp bậc có thể xưng vô địch. Những năm này gặp qua vô số thiên tài, nhưng có thể đạt tới thực lực như thế, chỉ sợ cũng chỉ có tiểu công chúa Lạc gia mà thôi.

- Nhưng... thực lực của ngươi ta cũng không cách nào chống lại...

Trương Huyền cau mày.

Thực lực của hắn trong lòng rất rõ ràng, vị trước mắt này, không chỉ Thánh Vực bát trọng, càng là kiếm đạo đại tông sư, không áp chế tu vi tới đối chiến, chỉ có bị đối phương ngược.

- Như vậy đi, ta không áp chế tu vi, nhưng sẽ khống chế lực lượng ở khoảng một phần trăm. Loại thực lực này đại khái tương đương Thánh Vực thất trọng sơ kỳ! Yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi bị thương. Mặt khác, không đè thấp tu vi, ngươi có thể không cần lo lắng, thỏa thích thi triển lực lượng, có thể biểu hiện ra tu vi chân chính tốt hơn, ta cũng nhìn càng thêm triệt để.

Kiếm Tần Sinh nhẹ nhàng cười một tiếng, nói.

- Tốt!

Nghe hắn nói như vậy, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, trong lòng hưng phấn không hiểu.

Nói thật, còn không có cùng Thánh Vực bát trọng đối chiến qua, có cơ hội phỏng đoán lực lượng của bọn hắn, đối với mình sau này phát triển tất nhiên có trợ giúp rất lớn.

- Ta bắt đầu!

Cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, hàn mang nổ tung, để lộ ra hàn ý.

Linh Hư kiếm.

Chuôi kiếm này uy lực quá mức mạnh mẽ, từ khi đạt được, một mực không có sử dụng qua, sợ sử dụng, đối thủ chống lại không được. Hiện tại vị kiếm đạo đại tông sư này không áp chế tu vi, không có cố kỵ nào nữa.

Ầm ầm!

Trường kiếm xuất hiện, kiếm khí giăng khắp nơi, lực lượng hùng hồn theo kiếm mang bắn ra, như không gian cũng bị ngưng kết.

- Đây là... Thánh khí thượng phẩm đỉnh phong?

Khóe miệng giật một cái, con ngươi của Kiếm Tần Sinh thu hẹp.

Thánh khí thượng phẩm, coi như ở Thánh Tử điện cũng ít thấy, một học viên tán tu, tiện tay lấy ra, để hắn khó mà tin được. Loại Thánh khí cấp bậc này, đơn thuần lực lượng liền vượt qua Thánh Vực thất trọng, coi như kém hắn, cũng sẽ không yếu hơn quá nhiều.

- Khụ khụ, chuôi kiếm này uy lực quá lớn, nếu như sử dụng tương đương với dựa vào lực lượng của kiếm, như vậy đi, ta có một chuôi, đưa cái ngươi sử dụng. Kiếm Tần Sinh đỏ mặt, đưa tới một thanh trường kiếm.

- Cũng tốt!

Suy nghĩ một chút, uy lực của chuôi kiếm này thực sự quá lớn, dùng để đối địch quả thực không công bằng, nhận lấy trường kiếm, Trương Huyền gật đầu.

Ngón tay nhẹ nhàng điểm mấy lần, một tiếng sắc nhọn kêu khẽ, trường kiếm thần phục. Thấy hắn nhanh chóng luyện hóa như thế, khóe miệng của Kiếm Tần Sinh giật một cái. Không hổ là siêu cấp thiên tài lĩnh ngộ hai loại chân giải, thuần phục trường kiếm cũng nhanh hơn người khác nhiều.

- Là Thánh khí trung phẩm...

Trường kiếm nơi tay, cảm thụ một lần, Trương Huyền âm thầm gật đầu, đang muốn động thủ, đột nhiên nhớ tới một sự kiện, lần nữa nhìn lại.

- Đúng rồi, ý tứ của tiền bối là cùng ngươi đối chiến, chỉ cần trường kiếm không cao hơn Thánh Vực trung phẩm đều có thể sử dụng đúng không?

- Đương nhiên!

Kiếm Tần Sinh nhẹ gật đầu:

- Thực lực của ngươi bây giờ, có khả năng hoàn toàn điều khiển Thánh khí trung phẩm, Thánh khí thượng phẩm quá mức mạnh mẽ, một khi sử dụng, cũng không phải lấy ngươi làm chủ đạo.

Thánh khí thượng phẩm bình thường nhất, đều có sức chiến đấu của Thánh Vực lục trọng Lĩnh Vực cảnh, vị trước mắt này, chỉ có Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, sử dụng vũ khí sức chiến đấu mạnh hơn, không những không thể phát huy ra thực lực của mình, còn có thể để vũ khí mang đi sai đường. Cuối cùng lấy vũ khí làm chủ đạo. Thật giống như lúc trước Kim Nguyên đỉnh cùng người chiến đấu, trên cơ bản đều là đặt mông ngồi xuống, không có bất kỳ chiêu số gì đáng nói.

- Vậy là tốt rồi!

Nghe đối phương nói, chỉ cần không cao hơn Thánh khí trung phẩm, đều có thể sử dụng, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, con mắt sáng lên.

Nhất Kiếm Phá Hải, từ khi luyện thành, còn không có sử dụng qua, vừa vặn có thể dùng đối phương luyện tập. Dù sao thực lực đối phương cao cường, sẽ không thụ thương.

Nghĩ đến cái này, trường kiếm trong tay lắc một cái, vẽ ra một đạo kiếm hoa, kiếm khí huy hoàng lập tức phun ra ngoài, thẳng tắp đâm tới trước mắt.

- Kiếm pháp không tệ!

Thấy Trương Huyền đâm tới, Kiếm Tần Sinh nhẹ nhàng cười một tiếng. Ngón tay liên tục điểm tới trên không trung, trong nháy mắt, từng đạo kiếm khí như nước chảy, ở trước người tạo thành một bình chướng to lớn.

Lưu Thủy kiếm quyết!

Giống như hắn nói, chỉ dùng một phần trăm lực lượng.

Bất quá dù vậy cũng rất đáng sợ, toàn bộ bình chướng kiếm khí lượn lờ, kín không kẽ hở, tựa như một lĩnh vực to lớn không thể phá hư.

Đinh đinh đinh đinh!

Kiếm phong gào thét, từng đạo kiếm khí không ngừng phóng tới, rơi vào trên màn ánh sáng, xao động ra từng cơn sóng gợn, trận pháp cả phòng ở dưới công kích đung đưa kịch liệt, mặt đất xuất hiện vết rách.

Mặc dù trận pháp bốn phía vô cùng cường hãn, nhưng Trương Huyền vừa ra tay liền dùng lực lượng mạnh nhất, lại phối hợp uy lực của Nhất Kiếm Phá Hải, nhìn bộ dạng phong ấn, tựa như lúc nào cũng sẽ không chịu nổi.

- Thật mạnh!

Cảm nhận được trên kiếm quang mang tới lực lượng càng ngày càng mạnh, lòng khinh thị của Kiếm Tần Sinh tiêu hết, vẻ mặt càng ngày càng ngưng trọng.

Không hổ là siêu cấp thiên tài nắm giữ hai loại kiếm đạo chân giải, vừa ra tay, uy lực quả nhiên không giống bình thường.

Hắn bên này khiếp sợ, Trương Huyền thì hưng phấn đến sắp nhảy dựng lên. Kiếm đạo đại tông sư Thánh Vực bát trọng, quả nhiên dùng hết toàn lực cũng không thể tổn thương. Đã như vậy, là thời điểm biểu hiện ra kỹ thuật chân chính rồi!

Chương 2514: Tâm tắc Kiếm Tần Sinh (1)

- Thử Nhất Kiếm Phá Hải chân chính một chút đi!

Con mắt Trương Huyền sáng lên, gào thét một tiếng, bàn tay lớn lăng không trảo một cái.

Vừa rồi thi triển, chỉ là kiếm ý trong Linh Hư tam kiếm, cũng không dùng hết toàn lực, giờ phút này thấy đối phương ngăn cản cực kỳ nhẹ nhõm, liền không chần chừ nữa.

Đùng đùng!

Thanh âm không gian xé rách vang lên, hơn một trăm thanh trường kiếm Thánh khí trung phẩm gào thét bay ra, yên tĩnh lơ lửng giữa không trung.

- Đi!

Trong mắt lóe lên hoa văn, một bộ kiếm pháp rườm rà phức tạp thẳng tắp đâm ra ngoài.

Tuy Nhất Kiếm Phá Hải chỉ là một chiêu kiếm pháp, nhưng mượn nhờ 108 thanh trường kiếm tổ hợp thành kiếm trận to lớn, mỗi một chuôi đều ẩn chứa một bộ kiếm chiêu, tính gộp lại, tựa như thiên quân vạn mã.

Ầm ầm!

Kiếm Đồ hóa thành biển, bao phủ xuống, vô số đạo kiếm khí lôi kéo khắp nơi, trong chốc lát liền bao phủ cả phòng.

- Đây là... tuyệt chiêu của Kiếm lão nhân? Ngươi...

Kiếm Tần Sinh chặn lại kiếm khí của đối phương, đang cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm, đột nhiên nhìn thấy Kiếm Đồ bao phủ xuống, con ngươi thu hẹp, thiếu chút nữa ngất đi.

Mặc dù hắn chưa bao giờ thấy qua Kiếm lão nhân, nhưng với tư cách cường giả dùng kiếm, đã sớm nghe nói họ tên, cũng đã được nghe nói tuyệt kỹ của đối phương.

Thậm chí lúc trước thời điểm du lịch bốn phía, còn chuyên môn đi qua Kiếm trì học một đoạn thời gian, phát hiện lý niệm không hợp, mới coi như thôi.

Vốn cho rằng truyền thừa của người này sớm đã cắt đứt, nằm mơ cũng không nghĩ đến, thanh niên trước mắt này phát huy ra, hơn nữa trò giỏi hơn thầy thắng vu lam, so với trong truyền thuyết càng thêm cường đại, càng thêm phong mang tất lộ.

Mấu chốt nhất là... Vừa rồi đối phương không có binh khí thích hợp, đưa một chuôi, nằm mơ cũng không nghĩ đến, chớp mắt lấy ra một đống lớn như thế.

Ngươi có nhiều như vậy, làm gì cầm thượng phẩm ra hù ta?

Da mặt lay động, cũng không để ý tới cái khác, hai tay mở ra, kiếm khí theo đầu ngón tay bắn mạnh, bình chướng trước mắt lập tức trở nên càng thêm dày nặng.

Ầm!

Mới vừa làm xong những cái này, hơn một trăm thanh trường kiếm liền đâm tới, lực trùng kích to lớn rơi vào trên bình chướng.
- Răng rắc! Răng rắc!

Giòn vang liên tiếp, người sau xuất hiện vết rách, ngay sau đó như thủy tinh vỡ vụn.

- Những kiếm khí này làm sao biết thiếu hụt trong Lưu Thủy kiếm quyết?

Thân thể hắn run lên.

Hắn vừa mới thi triển kiếm quyết, tựa như nước chảy, rút đao khó đoạn, đối phương lại có thể một lần đánh nát, nói rõ tìm được sơ hở cùng thiếu hụt, để hắn khó duy trì trạng thái di động.

Lúc trước cùng vị cao thủ sử dụng kiếm kia của Trương gia tỷ thí, đối phương cũng không thể làm được điểm ấy, vị trước mắt này đến cùng làm sao làm được?

Tràn đầy khiếp sợ, muốn ngăn cản chuyện này phát sinh, lại phát hiện đã không kịp, hơn trăm thanh trường kiếm bố thành Kiếm Đồ, bốn phương tám hướng, tuôn ra mà tới, như là bão tố, hội tụ thành hồng lưu, xuyên thấu qua sơ hở trong chiêu số, mạnh mẽ đâm vào trên người.

- Phốc!

Yết hầu ngòn ngọt, bay ngược ra, phanh một tiếng dán ở trên vách tường.

Phần phật!

Phong ấn sắp đặt ở bốn phía, ở dưới lực trùng kích to lớn, phát ra từng tiếng giòn vang, tựa như lúc nào cũng sẽ nổ tung.

Hô hô hô! Người dán ở trên tường, công kích còn chưa kết thúc, kiếm ảnh tầng tầng, lại liên tiếp mấy trăm đạo lực lượng đánh tới, giống như thủy triều, một đợt cường thế hơn một đợt.

Cả phòng giống như sáng lên cầu vồng bảy màu, con mắt thấy không rõ lắm, thân ảnh của Kiếm Tần Sinh bị kiếm mang triệt để bao phủ.

Ầm!

Phong ấn cũng không chịu nổi, rầm rầm nổ tung, gian phòng không còn trận pháp gia trì, cũng phát ra thanh âm kèn kẹt, không thể kiên trì được nữa, rầm rầm sụp đổ.

Đá vụn bắn tung toé, khói bụi xao động, Kiếm Tần Sinh lơ lửng giữa không trung muốn chạy trốn cũng không kịp, kiếm ảnh không ngừng rơi xuống, mỗi một chiêu đều đánh vào chiêu số sơ hở, phòng bị cũng làm không được.

Rầm rầm rầm!

Thân ảnh lùi lại, liên tục va sụp bảy tám gian phòng mới dừng lại.

- Hô!

Trương Huyền phun ra một hơi, khuôn mặt trắng bệch thu tay về, lúc này mới cảm thấy toàn thân đau đớn, ngay cả lực lượng giơ ngón tay lên cũng không có.

Vừa rồi chỉ là trong lòng thôi diễn, không có vận dụng thực tế, chân chính thi triển ra mới biết được, uy lực của chiêu này khủng bố đến mức nào, hơn nữa công kích đến cuối cùng, lấy lực lượng bây giờ của hắn thế mà không cách nào khống chế, thẳng đến tiêu hao sạch sẽ chân khí trong cơ thể.

- Thật đáng sợ, thân bất do kỷ, về sau vẫn là ít sử dụng cho thỏa đáng...

Trên đầu toát ra mồ hôi lạnh, Trương Huyền nhịn không được có chút hoảng sợ. Thi triển chiêu này đến cuối cùng, đã không bị hắn khống chế.

Cũng không phải nói chiêu thức có vấn đề, mà là thực lực của hắn vẫn quá thấp, không đủ để phát huy hoàn mỹ, thật giống như hài đồng cầm lấy chuỳ sắt, uy lực rất lớn, nhưng vung vẩy đi xuống, muốn thu tay lại cũng khó.

Hiện tại hắn liền chính là hài đồng cầm chuỳ sắt, toàn lực thi triển Nhất Kiếm Phá Hải, không triệt để tiêu hao sạch sẽ chân khí trong cơ thể, căn bản là không có cách thu hồi.

Tu luyện Phong Thánh giải, có chân khí thể đạt tới Thánh Vực, hầu như chưa hề dùng hết qua, bây giờ lại giọt nước không dư thừa, đủ thấy chiêu này đến cùng khủng bố cỡ nào!

Cùng người đối chiến, chân khí tiêu hao sạch sẽ, sẽ cực kỳ nguy hiểm, làm không cẩn thận chết cũng không biết chết như thế nào!

- Đúng rồi, Kiếm Tần Sinh tiền bối không có sao chứ?

Vừa rồi chỉ lo bản thân đánh thoải mái, không có chú ý tình huống của đối phương, nhìn phế tích trước mắt, Trương Huyền nhịn không được có chút lo lắng.

Chương 2515: Tâm tắc Kiếm Tần Sinh (2)

Mặc dù người này ngoài miệng nói không áp chế tu vi, nhưng cũng giảm thấp lực lượng xuống, ngộ nhỡ không chịu nổi, bị đánh chết tươi, bản thân tránh không được tội ngộ sát a?

Hô!

Loại lo lắng này còn không có triệt để dâng lên, chỉ thấy một bóng người từ trong phế tích bay ra. Chính là Kiếm Tần Sinh, lúc này hắn không còn bộ dáng cao thủ, quần áo trên người rách thật nhiều chỗ, lỗ kiếm đầy người, chật vật không nói ra được.

- Tiền bối...

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái, vội vàng hỏi.

- Ta không sao! Phốc!

Xấu hổ nở nụ cười, nói còn chưa dứt lời, lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, ngay sau đó phù phù!

Kiếm Tần Sinh liền từ không trung rớt xuống, đầu đâm vào trong bùn đất, bụi bặm cả người.

Hiện tại nội tâm hắn sụp đổ, dựa theo tình huống bình thường, lấy thực lực của hắn, cho dù kiếm chiêu của đối phương cường đại hơn nữa, cũng không thể tổn thương hắn chút nào.

Nhưng hắn chỉ vận dụng một phần trăm lực lượng, hơn nữa Lưu Thủy kiếm quyết bị đánh trúng thiếu hụt trực tiếp phá vỡ, dưới tình huống không có chút phòng bị nào, không có chết đã là mạng lớn.

Nằm ở trong phế tích, nuốt vào một viên đan dược, qua thật lâu, mới chậm rãi khôi phục lại.

Đứng dậy, nhìn bốn phía, trong lòng buồn bực. Vốn là muốn nhìn thực lực cùng kiếm pháp của đối phương một chút, kết quả bị một chiêu đánh thành như vậy... May mắn không có người nhìn thấy, nếu không mất mặt chết rồi...

- Lão sư, ngươi không sao chứ?

- Lão gia, xảy ra chuyện gì?

- Đây là người nào làm? Đừng để hung thủ chạy trốn...

Đang âm thầm vui mừng, liền nghe bốn phía thanh âm huyên náo vang lên. Xoay người, chỉ thấy Thủy Thiên Nhu, Tạ sư huynh… cùng một đám quản gia, hộ vệ, con mắt chờ mong đứng ở cách đó không xa, đồng loạt nhìn qua, tràn đầy lo lắng.

- Sao các ngươi lại tới đây?

Mắt tối sầm lại, Kiếm Tần Sinh suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Vừa nghĩ tới không có bị người thấy, liền có hơn trăm người tiếp cận, toàn bộ người của phủ đệ đều tới! Làm cái gì đó?

- Trương sư nói lão sư bị thương, để chúng ta tới xem một chút, Tạ sư huynh cho rằng đã xảy ra chuyện gì, không quá yên tâm, liền hô bọn họ tới...
Thủy Thiên Nhu giải thích nói.

- ...

Kiếm Tần Sinh che ngực, cảm thấy đau lòng không thể thở nổi. Hắn bị đánh thảm như vậy, ngược lại cũng thôi, còn gọi học sinh, hạ nhân tới vây xem... Quá đáng ah!

- Ta không có bị thương, chỉ là vừa rồi diễn luyện kiếm pháp không cẩn thận đánh sập phòng ốc...

Mặt mo đỏ ửng, tràn đầy xấu hổ khoát tay áo.

- Không bị thương?

Đám người Tạ sư huynh cùng Thủy Thiên Nhu nhìn nhau, toàn thân lỗ kiếm, mặt mũi bầm dập, chật vật như thế... Đây chỉ là diễn luyện kiếm pháp?

- Khụ khụ! Trương sư đâu?

Biết các học sinh nghĩ cái gì, Kiếm Tần Sinh ho khan một tiếng, nói sang chuyện khác. Mới vừa đứng lên, liền không thấy được đối phương, người làm sao không thấy?

- Trương sư nói, nhìn thư tịch của lão sư, cực kỳ cảm kích, có chút lĩnh ngộ, liền trở về tu luyện...

Thủy Thiên Nhu nói.

- Trở về tu luyện? Kiếm Tần Sinh cảm thấy càng tâm tắc.

Làm nơi này loạn thất bát tao, đánh mình trọng thương, bản thân lại vụng trộm chạy... Còn cảm kích, có cảm kích như thế ư?

- Đúng rồi, lão sư, trước khi Trương sư đi cho cái này, nói ta tự tay giao cho ngươi...

Đang buồn bực, hận không thể bắt tên kia lại giáo huấn một lần, chỉ thấy Thủy Thiên Nhu tiến lên một bước, đưa tới một quyển sách.

Kiếm Tần Sinh nhíu mày, bàn tay trảo một cái, cầm thư tịch tới, tiện tay mở ra, chỉ liếc mắt nhìn, toàn thân liền chấn động, trên mặt hiện ra vẻ khó có thể tin.

- Cái này, cái này...

Quyển sách này, vết mực chưa khô, rất hiển nhiên là vừa mới viết xong, phía trên kỹ càng chỉ ra sai lầm trong tu luyện, cùng đối chỗ nhầm lẫn trên lĩnh ngộ kiếm quyết.

Thậm chí có thật nhiều chỗ, là nan đề hắn nghi ngờ nhiều năm, lại không cách nào giải quyết... Nói cách khác, dựa theo phía trên này viết tu luyện, thực lực của hắn tuyệt đối có khả năng tiến thêm một bước...

- Cùng ta đối chiến một chiêu, ta cũng không có ra tay... Liền nhìn ra nhiều vấn đề như vậy?

Nắm quyển sách trên tay, Kiếm Tần Sinh khó tin.

Thân là kiếm đạo đại tông sư, càng là Thánh Tử điện lão sư, hắn thường xuyên giảng giải kiếm thuật cho người khác, chỉ điểm tu vi, nguyên nhân chính là như vậy, nhãn lực cũng hết sức lợi hại, không ít Danh Sư cùng cấp xa xa không bằng.

Dù vậy, đối với vấn đề của chính mình lại không thể tránh được, vị trước mắt này chỉ liếc mắt nhìn, liền tìm ra toàn bộ, hơn nữa cho biện pháp giải quyết... Cái nhãn lực này thực quá kinh khủng!

- Khó trách có thể bằng chừng ấy tuổi lĩnh ngộ hai loại chân giải, lý giải kiếm đạo, ta kém xa tít tắp...

Cho tới giờ khắc này, rốt cuộc minh bạch vì cái gì đối phương có khả năng đạt được kiếm ý của tổ tiên công nhận nhanh như vậy, cũng sáng chế ra kiếm pháp cường đại như vậy. Chỉ bằng vào loại lý giải cùng lĩnh ngộ này, là hắn xa xa không thể bằng. Căn bản không ở cùng một cấp bậc.

- Có lẽ... Đây mới thật sự là thiên tài!

Cảm khái một tiếng, trong lòng có chút buồn bã, đang muốn thu thư tịch, đột nhiên nhớ tới một việc, ánh mắt sáng lên:

- Đúng rồi!

- Lĩnh ngộ kiếm đạo thâm ảo như vậy, nếu như mang tho hắn đi Trương gia... Có lẽ có thể báo thù lúc trước!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau