THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Đã lâu không gặp (1)

- Khẳng định như vậy không được...

Trương Huyền vội vàng lắc đầu.

Nếu thật sự như vậy, hắn có khả năng rất nhanh sẽ tinh thần phân liệt.

Chỉ có điều, không bái một người trong đó làm lão sư, lại không nhận được tư cách trợ giáo, không có khả năng sát hạch danh sư chân chính.

Suy nghĩ một chút hắn cũng có chút đau đầu.

- Thôi đi. Tạm thời không nghĩ nữa. Chỉ có điều, lấy thân phận của Trương Huyền đi gặp ba vị danh sư này cũng tốt. Đầu tiên có thể lăn lộn làm quen một lần. Thứ hai, cũng hỏi thăm một vài chuyện có liên quan tới khí độc trong cơ thể!

Rầu rĩ một hồi, hắn có quyết định.

Tuy rằng luồng khí đen trong cơ thể hắn tạm thời không nguy hiểm, nhưng phải loại bỏ. “Dương Huyền” đi hỏi thăm, sẽ mất đi thân phận cao nhân. Mình đi vào ngược lại là vừa vặn.

Nếu như để cho đám người Lục Tầm, Vương Siêu biết được suy nghĩ này của hắn, nhất định sẽ khóc chết.

Hai người kia thấy không thể nào bái Dương Huyền làm lão sư, ngày hôm qua đặc biệt tới thăm hỏi ba danh sư, kết quả gặp cũng không gặp được... Người này thì hay rồi. Ba danh sư muốn gặp hắn, hắn còn phải suy nghĩ một chút, vẻ mặt không tình nguyện...

Không ra vẻ ta đây thì có thể chết sao?

- Nàng nói tiệc mừng thọ khi nào thì bắt đầu? Điền lão kia lại là người nào. Ngay cả ba danh sư và Thẩm Truy bệ hạ đều đi tới thăm hỏi sao?

Trương Huyền vẫn cảm thấy có chút kỳ quái.

Có thể khiến cho ba đại danh sư và Thẩm Truy bệ hạ tự mình chúc thọ, Điền lão này khẳng định không đơn giản. Nếu quả thật là nhân vật lợi hại nào đó, tiền thân chắc hẳn đã sớm biết. Tại sao lại không có một chút ấn tượng nào vậy?

- Tiệc mừng thọ chính là ngày hôm nay. Hiện tại chạy tới vừa vặn kịp.

Thấy hắn hỏi như vậy, Hoàng Ngữ biết hắn có quyết định, thở phào nhẹ nhõm, giải thích:

- Điền lão đã từng là lão sư của Bắc Vũ học viện. Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư đều học qua hắn. Tuy rằng không dạy tu vi chính, nhưng cũng có nửa nghĩa lão sư. Lần này hắn qua đại thọ chín mươi. Nếu ba danh sư ở Thiên Huyền vương quốc, nhất định phải đi chúc mừng...

Vị Điền lão này mặc dù là người của Thiên Huyền vương quốc, nhưng từng làm lão sư ở Bắc Vũ học viện. Ba danh sư đều từng học tập ở dưới cửa của hắn. nắm giữ nửa nghĩa lão sư. Lưu sư để cho Hoàng Ngữ về trước, thật ra chính là để cho nàng tham gia tiệc mừng thọ.

Kết quả, bởi vì chuyện của Thẩm Hồng, ba danh sư tập trung lại. Nếu đã tới Thiên Huyền vương quốc, bọn họ tất nhiên phải tham gia tiệc mừng thọ. Bọn họ cũng tham gia, Thẩm Truy bệ hạ i làm sao có thể không đi?

Về phần Bắc Vũ học viện, là học viện lớn nhất của Bắc Vũ vương quốc. Hoàng Ngữ, Bạch Tốn trước kia đều đến đó học.

Trương Huyền lật xem qua tàng thư khố của toàn bộ vương quốc, những địa vực phân chia đơn giản. Tinh thần thoáng động, lại tìm hiểu rõ ràng.

Bắc Vũ vương quốc là một vương quốc nhị đẳng ở gần Thiên Huyền vương quốc. Danh sư trấn giữ chính là Lưu Lăng, Trang Hiền.

Vương quốc phân chia ra làm: phong hào, nhất đẳng, nhị đẳng cùng với loại ngay cả đẳng cấp cũng chưa được xếp hạng như Thiên Huyền vương quốc này. Đẳng cấp vương quốc càng cao càng thêm phát đạt, tài nguyên giao dịch cũng lại càng phong phú, cấp bậc võ giả cũng lại càng cao.

- Vị Điền lão này dạy cho người tu luyện, lẽ nào cũng là lão sư?

Trương Huyền kỳ quái.

Tất cả lão sư Hồng Thiên học viện đều giảng dạy tu vi. Cho dù Vương Siêu lão sư nổi danh về thương pháp, không chỉ truyền thụ thương pháp, cũng phụ trách chỉ điểm thực lực cho học sinh.

Không dạy tu luyện vậy dạy cái gì?

Thế nào cũng lại là lão sư?

- Quy mô của Bắc Vũ học viện còn lớn hơn i Hồng Thiên học viện rất nhiều. Lão sư trong đó phân loại cũng nhiều. Tu luyện chỉ là một trong số đó. Cũng không thiếu lão sư giảng dạy chức nghiệp đặc biệt. Ví dụ như lão sư luyện đan giảng dạy thuật luyện đan. Lão sư thư họa giảng dạy bức tranh... Những nghề nghiệp này, học sinh học tập có thể trở thành mục tiêu phấn đấu cả đời, cũng có thể trợ giúp tu luyện, tăng thêm phương diện tri thức, thả lỏng tâm cảnh. Đám người Lưu sư vì sát hạch danh sư, chỉ học tập một khoảng thời gian, cũng không thuộc về học sinh chân chính, cho nên chỉ có nghĩa nửa lão sư.

Hoàng Ngữ kiên nhẫn giải thích.

Nếu như lão sư là một chức nghiệp rất đơn giản, chỉ truyền thụ tu vi, vậy rất nhiều chức nghiệp khác như luyện đan sư, luyện khí sư các loại lại làm thế nào truyền thừa xuống? Dù sao cũng không có khả năng đều để cho danh sư làm thay!

Nếu thật sự như vậy, danh sư còn không mệt sống mệt chết?

Rất hiển nhiên, cũng có loại lão sư chuyên môn của chức nghiệp này.

Vị Điền lão này lại đã từng là lão sư loại chức nghiệp đặc biệt này.

- Vậy hắn dạy cái gì? Hiểu được, Trương Huyền gật đầu.

Cái này không khác với trường học ở kiếp trước, có người dạy thể dục, tiếng Anh. Cũng có người dạy số học, vật lý. Lão sư không có khả năng toàn tài, tất nhiên cũng không thể dạy tất cả các khoa.

- Điền lão dạy chính là trà đạo, là một vị trà đạo sư chính thức!

Hoàng Ngữ mỉm cười.

- Trà đạo sư?

Tàng thư khố của vương quốc có giới thiệu liên quan đến trà đạo sư.

Đó là một loại chức nghiệp hạ cửu lưu, nghe cũng không đáng chú ý. Chỉ có điều, ở bên trong một ít vương quốc lại gặp được sự theo đuổi cực lớn.

Pha trà, có thể thả lỏng tâm cảnh, làm cho lòng người rất bình thản. Một ít trà đạo đại sư lợi hại, còn có thể pha ra nước trà xoa dịu tâm cảnh của người ta, sau khi để cho người ta uống vào, hoàn toàn thả lỏng, có trợ giúp cực lớn đối với tu luyện. Công hiệu không thua gì Tĩnh Tâm đan.

Mấu chốt nhất chính là, trà đạo so với các loại luyện đan, luyện khí, thư họa học được dễ dàng hơn nhiều. Tuy rằng muốn học cao thâm trở thành trà đạo sư chính thức khó khăn, nhưng nhập môn lại đặc biệt dễ dàng. Một ít vương quốc cao đẳng có không ít con em thế gia, vương hầu tướng lĩnh, cơ bản đều lĩnh hội mấy tay.

- Được, ta cùng các nàng qua đó.

Hỏi rõ chuyện gì xảy ra, Trương Huyền không chậm trễ nữa. Nếu tiệc mừng thọ sắp bắt đầu, hắn trực tiếp đi theo phía sau Hoàng Ngữ, Bạch Tốn, lên xe ngựa.

Chỗ Điền lão ở tại vùng ngoại thành của vương thành, cách Hồng Thiên học viện một đoạn. Xe ngựa đi gần một canh giờ, dừng lại ở phía trước ở một tòa trang viên cực lớn.

Đi ra khỏi xe ngựa, hắn lập tức nhìn thấy được xung quanh người đông nghìn nghịt.

Điền lão từng là lão sư ở Bắc Vũ học viện, chỉ đạo qua danh sư. Chỉ riêng điều này, là có thể thu hút vô số thế lực lớn đến đây chúc mừng.

- Trương đại sư, đi theo ta...

Đi xuống xe ngựa, Hoàng Ngữ đi phía trước dẫn đường. Nàng đi tới cửa, lấy ra bái thiếp, dễ dàng tiến vào trong viện.

Không hổ danh là người ngay cả ba sư cũng phải tới viếng thăm, phủ đệ rộng lớn, đường ngang ngõ dọc. Người mới lần đầu tiên qua đây, làm không tốt còn có thể lạc đường.

- Lưu sư bọn họ chắc hẳn còn chưa tới. Chúng ta có thể ở thiên điện bên này chờ.

Hoàng Ngữ hình như đã từng tới đây, quen việc dễ làm. Ba người một đường đi về phía trước. Thời gian không lâu, bọn họ đi tới một đại điện rộng rãi.

Còn không có tiến vào trong đó, liền thấy nhiều người ra vào. Đã có không ít người tới đây.

Chương 252: Đã lâu không gặp (2)

- Tiểu Ngữ, nàng rốt cuộc đã tới...

Mới đi tiến cửa đại điện, liền nghe được giọng nói kinh ngạc vui mừng vang lên. Ngay lập tức một người thanh niên vẻ mặt mừng rỡ tiến lên nghênh đón.

Dáng vẻ của người thanh niên này khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, toàn thân mặc trang phục màu trắng, bộ dạng cực kỳ anh tuấn. Trương Huyền vừa so sánh với hắn, cũng kém hơn rất nhiều.

Nhìn thấy người này, sắc mặt Bạch Tốn trầm xuống, ngăn cản trước mặt Hoàng Ngữ.

- Bạch Tốn, ngươi muốn làm gì?

Người thanh niên nhếch miệng lên.

- Tiểu Ngữ cũng tên cho ngươi gọi sao? Ta khuyên ngươi cách xa nàng một chút. Nếu không, đừng trách ta không khách khí.

Bạch Tốn nhìn chằm chằm vào đối phương, nổi giận đùng đùng.

- Không khách khí? Chúng ta cũng không phải chưa đánh nhau. Ngươi thắng được ta sao?

Đối mặt với uy hiếp của hắn, người thanh niên không thèm quan tâm:

- Lại nói, đây là nhà ta. Tiểu Ngữ tới nhà của ta làm khách, đương nhiên ta phải tận tình đón tiếp. Vậy ngươi cũng muốn quản sao? Bạch tiểu vương gia ngươi cũng không tránh khỏi quản quá rộng đi!

- Ngươi...

Bạch Tốn nhướng mày, lại muốn động thủ.

- Được rồi!

Hình như sớm biết rằng hai người sẽ cãi nhau, Đôi mi thanh tú của Hoàng Ngữ thoáng nhíu lại, nhìn về phía hai người:

- Chúng ta là vội tới chúc thọ cho Điền lão. Muốn đánh nhau, một lát nữa các ngươi lại đánh!

- Tiểu Ngữ yên tâm, ta lười chấp nhặt với người này. Một tên vũ phu cả ngày chỉ biết là đánh đánh giết giết!

Nói xong, người thanh niên khẽ cười:

- Tiểu Ngữ, ta vừa học được một bộ thủ pháp pha trà. Đi, ta dẫn nàng đi thưởng thức. Tuyệt đối an thần ngưng khí. Uống thêm vài lần, bảo đảm nàng có thể sớm ngày bước vào tâm phẳng lặng như mặt nước...

- Không, ta còn phải ở chỗ này chờ Lưu sư!

Đối với sự nhiệt tình của đối phương, Hoàng Ngữ cũng không quá để ý, xua tay từ chối.

- Không đi cũng không quan trọng. Ta vừa vặn cũng muốn bái kiến Lưu sư. Ta lại ở trong này cùng nàng chờ...

Đối với lời từ chối của nàng, người thanh niên hoàn toàn không để ý chút nào, cười khanh khách nói. Hắn không đi, Hoàng Ngữ cũng không có cách nào.

- Không biết xấu hổ!

Bạch Tốn nổi giận đùng đùng, cũng không nhắc lại động thủ.

Xem ra chắc hẳn không phải là đối thủ của người này, bằng không, lấy tính tình hung bạo của hắn, cần gì quan tâm mừng thọ hay không mừng thọ.

Biết tình tình của vị tiểu vương gia này, người thanh niên lười để ý tới. Lúc này hắn mới phát hiện ra Trương Huyền. Hắn nghi ngờ nhìn lại:

- Tiểu Ngữ, vị này là...

- A, ta tới giới thiệu cho các ngươi một chút!

Hoàng Ngữ nhìn qua:

- Trương đại sư, vị Điền Long này chính là chủ nhân nơi này. độc tôn của Điền lão. Điền Long, vị này chính là Trương Huyền lão sư của Hồng Thiên học viện.

- Trương Huyền? Tên này thật quen. Hình như từng nghe nói ở đâu...

Người thanh niên Điền Long nghe được cái tên nhướng mày, suy tư một lát. Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên:

- Hồng Thiên học viện, ngươi là Trương Huyền cùng Lục Tầm lão sư, đánh giá sư giả?

Đánh giá sư giả huyên náo đến mức sôi sùng sục, hắn muốn không biết cũng khó. - Lục Tầm là lão sư sao kim lợi hại nhất Hồng Thiên học viện. Dám cùng hắn tiến hành đánh giá sư giả, lá gan của ngươi thật là lớn. Bội phục, bội phục!

Trong miệng nói bội phục đối phương, trên mặt lại hoàn toàn không có chút ý bội phục nào, trái lại đầy vẻ hả hê, cười trên nỗi đau của người khác.

Lục Tầm thành danh biết bao năm, hơn nữa là con trai của Lục Trầm đại sư, danh tiếng rất lớn. Gần như tất cả mọi người đều cảm thấy cuộc so tài lần này, là cục diện nghiêng về một phía.

Nhìn thấy được bộ dạng này của hắn, Trương Huyền lắc đầu.

Lại một nhân vật nhỏ tự cho mình là đúng mà thôi.

- Điền Long, ngươi nói vậy là có ý gì?

Bạch Tốn nhìn không được.

- Không có ý gì, người sang tự hiểu lấy mình. Không biết tự lượng sức mình, càng sống chỉ càng thêm mệt.

Điền Long lắc đầu.

- Ngươi nói cho rõ ràng. Ai không biết tự lượng sức mình? Trương đại sư, chỉ là tính tình khiêm tốn, không muốn bộc lộ rõ mà thôi...

Bạch Tốn nổi giận đùng đùng.

Hắn tuy rằng cũng quen biết Lục Tầm, nhưng không mấy quen thuộc. Ngược lại đối với Trương Huyền, hắn bội phục sát đất. Nghe đối phương nói như vậy, hắn lập tức không bỏ qua.

- Đại sư? Đại sư cái gì? Tiếng xưng hô đại sư này có thể tùy tiện gọi sao?

Điền Long cười nhạo, bàn tay vung, mang theo sự cao ngạo lạnh lùng:

- Đó là đạt được nhất định trình độ đối với một chức nghiệp mới có thể gọi. Giống như gia gia ta, ở trên trà đạo theo đuổi tới cực hạn, mới có tư cách xưng là đại sư trà đạo. Một lão sư Hồng Thiên học viện, mới chỉ khoảng hai mươi tuổi, gọi là lão sư, xem như nể tình. Cũng dám gọi là đại sư? Thực sự không biết trời cao đất rộng...

Điền Long lạnh lùng cười, đang muốn nói tiếp, lại thấy một lão già đi tới. Hắn lập tức khép chặt miệng, một mực cung kính ôm quyền, nghênh đón:

- Điền Long ra mắt Nguyên Ngữ đại sư!

Người tới chính là y sư đứng đầu Thiên Huyền vương quốc, Nguyên Ngữ.

Đối với sự cung kính của hắn, Nguyên Ngữ đại sư chỉ gật đầu, trên mặt không chút kinh ngạ. Hắn đang muốn tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên nhìn thấy được Trương Huyền ở bên cạnh. Nhất thời ánh mắt hắn sáng lên, lập tức vọt tới, vẻ mặt nhiệt tình.

- Trương đại sư, ngươi cũng ở đây sao... Đã lâu không gặp!

Chương 253: Lần sau không được dùng lý do này nữa (1)

- Hả?

Vẻ mặt Điền Long đang cung kính, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, thân thể chợt cứng đờ, giống như là bị đập trúng một gậy vào đầu.

Gọi hắn cái gì?

Đại sư?

Nguyên Ngữ đại sư là ai? Là y đạo đại sư chân chính, y sư chính thức, là tồn tại có địa vị ngang hàng cùng tổ phụ Điền lão, đi đến chỗ nào cũng được người ta tôn sùng. Ngay cả Thẩm Truy bệ hạ đều phải lấy lễ đối đãi.

Cho dù là loại thiên tài như hắn, tồn tại tiếng tăm lừng lẫy trong thế hệ trẻ tuổi, nói chuyện cùng, cũng phải cẩn thận, không dám lớn tiếng rất sợ đắc tội. Nhân vật như vậy... lúc này không ngờ dùng vẻ mặt cung kính chạy đến trước mặt một người còn nhỏ hơn mình, gọi là... đại sư?

Nhìn thái độ kia, giống như nhìn thấy thần tượng sao kim vậy...

Trời ạ, chuyện gì xảy ra vậy?

Mấu chốt nhất chính là, mình vừa nói người này có tư cách gì được gọi là đại sư, Nguyên Ngữ đại sư đã chạy tới. Đây là đánh vào mặt...

Điền Long chỉ cảm thấy gương mặt vặn vẹo, môi cũng có chút nóng hừng hực.

Chỉ có điều, chuyện khiến cho hắn phát điên còn chưa có kết thúc. Vốn tưởng rằng Nguyên Ngữ đại sư có thân phận cao như vậy, đặc biệt chạy tới, tiểu tử này nhất định sẽ cảm thấy vinh hạnh, đầy đắc ý. Lại thấy hắn nhăn mày:

- Không phải mấy ngày hôm trước mới thấy sao?

Nhăn mày?

Ngươi nhăn mày cái rắm ấy!

Khóe miệng Điền Long giật một cái.

Đối phương là trưởng bối, nói đã lâu không gặp... là khách sáo. Người này thì hay rồi, trực tiếp vạch trần... Còn có thể cố gắng nói chuyện phiếm hay không?

Vốn tưởng rằng Nguyên Ngữ đại sư sẽ vì vậy mà tức giận. Lại thấy hắn vỗ trán một cái, bừng tỉnh hiểu ra:

- Đúng, đúng! Chủ yếu ta treo bức tranh của đại sư ở trong gian phòng, mỗi ngày quan sát, càng xem càng cảm thấy trình độ chênh lệch quá lớn, lúc này mới quên chúng ta mới gặp mặt mấy ngày hôm trước.

- Một bức tranh, có gì có thể học tập. Thật sự muốn học, ta có thể dạy ngươi!

Trương Huyền gật đầu.

- Được, vậy rất cảm tạ...

Nguyên Ngữ đại sư kích động, râu mép nhếch lên.

Phù phù!

Điền Long thoáng lảo đảo một cái, cảm thấy trước mắt giống như có sấm sét đánh xuống từng đợt. Nguyên Ngữ... Ngươi không là đại sư sao? Thế nào lúc này thoạt nhìn, giống như là học sinh tiểu học vậy?

Học tập tiểu tử này? Học cái quỷ gì chứ?

Hắn có tư cách này sao?

- Hắn...

Thật sự không nhịn được, hắn nhìn về phía Bạch Tốn.

- Trương lão sư là đại sư thư họa chân chính. Ngay cả Lục Trầm đại sư cũng bội phục không thôi. Nếu như hắn cũng không xứng với cách gọi đại sư, còn ai xứng nữa?

Bạch Tốn đầy đắc ý, khinh bỉ nhìn qua.

Cho ngươi khoe mẽ!

Lần này nói không ra lời rồi!

Nhìn bộ dạng ngươi vừa rồi kiêu ngạo, còn “không biết trời cao đất rộng“. Là ngươi không biết trời cao đất rộng ấy!

- Đại sư thư họa?

Lúc này Điền Long mới nhớ tới, Nguyên Ngữ đại sư không chỉ tinh thông y đạo, ngay cả thư họa cũng hết sức lợi hại.

Chỉ là dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra, người này ngay cả hai mươi tuổi cũng chưa tới, là lão sư có tiếng xấu trong học viện, rốt cuộc đạt tới trình độ gì, ngay cả loại đại gia thư họa chân chính như Nguyên Ngữ này cũng phải tôn sùng như vậy.
Tuy rằng thư họa kém thịnh hành hơn so với trà đạo, nhưng cũng là một trong những ngành nghề cửu lưu chân chính, rất khó học thành.

- Có thể là mô phỏng bức tranh của một vài tiền bối, có chút danh tiếng. Đại sư, chỉ là cách gọi lấy lòng thôi. Nếu không, với tuổi tác này, cho dù vừa sinh ra đã học vẽ tranh, cũng không có khả năng đạt được tiêu chuẩn đại sư...

Trà đạo, thư họa cùng loại, hắn biết độ khó trong đó.

Hắn từ bảy tuổi liền bắt đầu học tập trà đạo, đến bây giờ đã tròn mười tám năm, cũng chỉ đạt được trà đạo nhị trọng cảnh giới quy chân hoàn phác.

Sử dụng phân chia cấp bậc luyện đan sư để nói, tương đương với luyện đan học đồ cao cấp đỉnh phong, còn cách chính thức một khoảng cách không nhỏ.

Đối phương còn nhỏ hơn mình, làm sao có thể thật sự đạt được cấp đại sư?

Đại sư lại là xưng hô cho nghề nghiệp chính thức.

Thật giống như luyện đan sư chính thức, có thể xưng là luyện đan đại sư. Thi họa sư chính thức, hoặc có thể vẽ ra bức tranh tứ cảnh, cũng có thể xưng hô như vậy.

Một tiểu tử chưa đủ hai mươi tuổi, vẽ ra bức tranh tứ cảnh?

Lại giống như nói hắn có thể pha ra nước trà tứ cảnh vậy. Đùa kiểu gì vậy?

...

Không biết Điền Long ở bên cạnh không tin, Trương Huyền thấy Nguyên Ngữ đại sư chạy tới tìm mình, thu hút không ít ánh mắt, liền khoát tay áo:

- Ngươi làm chuyện của ngươi trước đi. Nếu thật sự muốn học, tranh thủ thời gian tìm ta là được!

Hắn tới đây chính là muốn gặp ba danh sư một lần, thuận tiện hỏi một chút về chuyện khí đen trong cơ thể. Hắn không muốn quá mức xuất chúng. Đù sao, làm người phải khiêm tốn!

Nếu như người này cứ đi theo, vẫn giấu mình thế nào?

Căn bản không phù hợp với phẩm chất và yêu cầu làm người của hắn!

- Vâng. Vậy ta tới bên kia trước. Chờ khi có thời gian rảnh rỗi sẽ tìm Trương đại sư học tập.

Nguyên Ngữ đại sư cũng biết thân phận của hắn làm người khác chú ý quá mức. Nếu cứ ở đây, khẳng định sẽ dẫn tới phiền phức không cần thiết. Hắn ôm quyền rời đi.

Người giỏi hơn làm lão sư. Đối phương tuy rằng trẻ tuổi, lại có thể vẽ ra bức tranh ngũ cảnh. Chỉ dựa vào điểm ấy, đã làm cho hắn tôn kính và học tập.

...

Điền Long chấn động kinh ngạc, tức giận. Hai người nói chuyện với nhau, hắn còn không nghe rõ. Lúc này, hắn lại nhìn về phía vị Trương Huyền lão sư này, không những không có bội phục, còn càng tức giận hơn.

Hắn thích Hoàng Ngữ không phải là bí mật gì. Chính vì vậy, hắn và Bạch Tốn vẫn đối chọi gay gắt.

Chương 254: Lần sau không được dùng lý do này nữa (2)

Biết đại thọ của gia gia Hoàng Ngữ sẽ đến, hắn đặc biệt học một bộ thủ pháp pha trà, muốn biểu hiện một chút. Còn chưa kịp làm gì, đã bị người này đánh vào mặt, còn đánh đau như thế. Hắn nhịn không động thủ, đã xem như rất giỏi kìm chế.

- Cho dù không phải là đại sư chân chính gì, có thể khiến cho Nguyên Ngữ đại sư tự mình tới hỏi thăm, khẳng định cũng không đơn giản...

Tuy rằng tức giận, nhưng hắn lại không mất đi bình tĩnh. Hắn đang nghĩ làm thế nào khiến cho người này cũng một lần xấu mặt, hòa nhau một phần. Đột nhiên tròng mắt hắn xoay chuyển, một ý nghĩ xông ra.

“Đúng, ngày hôm nay bọn họ cũng tới. Vừa rồi có người báo với ta. Ta chỉ muốn chờ Tiểu Ngữ, còn chưa kịp qua. Để cho bọn họ gặp mặt, khẳng định rất thú vị...”

Nghĩ vậy, hắn bước lên trước:

- Trương lão sư, thật sự ngại quá. Ta không biết ngươi am hiểu thư pháp, đã có nhiều mạo phạm, mong rằng thứ lỗi!

Ngoài miệng nói ngại quá, trên mặt không có một chút biểu tình ngượng ngùng.

Đối với loại người hai mặt, trong ngoài không đồng nhất này, Trương Huyền cũng lười tính toán, tùy ý khoát tay áo:

- Lần này thì thôi đi. Lần sau không được lấy lý do này nữa!

- Ngươi...

Thấy mình khách khí nói một câu, đối phương lại mang theo giọng điệu giáo huấn, giống như lão sư giáo huấn học sinh. Điền Long lại cảm thấy ngực bị đè nén, thiếu chút nữa nổ tung.

Ta còn có thể từ từ nói chuyện phiếm được không?

Ta nghe người ta nói, người am hiểu thư họa đều tao nhã, ăn nói có hàm dưỡng có độ sâu. Người này thế nào chỉ một câu nói đã có thể khiến người ta tức chết...

Thực sự là đại sư thư họa sao?

Xiết chặt nắm đấm, hắn thiếu chút nữa nổ tung. Chỉ có điều, hắn càng tức giận, càng không biểu hiện ra ngoài. Một cảm giác lạnh lẽo lóe lên ở trong đáy mắt. Trên mặt hắn lại mỉm cười:

- Đúng, lần sau sẽ ta chú ý. Lưu sư bọn họ vẫn không biết tới khi nào mới qua. Ta thấy chúng ta không bằng đi lên trên lầu chờ. Chỉ cần bọn họ tới, khẳng định có thể nhìn thấy được!

Để người quen biết hắn nhìn thấy được biểu tình này của hắn, tuyệt đối sẽ biết, nhất định sắp có người gặp xui xẻo.

- Chuyện này...

Hoàng Ngữ có chút do dự, nhìn về phía người thanh niên bên cạnh.

Tuy rằng nàng là danh sư học đồ, địa vị được tôn sùng, nhưng Trương Huyền lại có thể cùng Lục Trầm đại sư bàn luận ngang hàng. Nàng không muốn tự ý làm chủ.

Trương Huyền gật đầu.

Vừa rồi Nguyên Ngữ đại sư bái kiến, đã có không ít người chú ý. Đối với hắn mà nói, đi trên lầu chờ cũng vậy. Dù sao thời gian hôm nay cũng làm trễ, không có chuyện gì phải vội.

- Được rồi!

Thấy hắn đồng ý, Hoàng Ngữ đáp ứng. Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, Điền Long càng phát điên.

Hắn không biết quan hệ giữa Trương Huyền và Hoàng Ngữ, thấy bộ dạng của hai người như vậy, còn tưởng rằng bọn họ mắt đi mày lại, tình chàng ý thiếp...

Đố kỵ mãnh liệt khiến cho da mặt hắn co giật, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát.

Đại sảnh lầu hai, mới là nơi chiêu đãi khách, có thể uống trà, cũng có thể ngồi ở bên cửa sổ thưởng thức phong cảnh. Từ nơi này có thể quan sát toàn bộ sơn trang, giống như một hoa viên cực lớn, cảnh đẹp ý vui.

Dọc theo thang lầu, bốn người đi lên.

Lầu hai là một phòng trang nhã. Có không ít người đã đi vào ngồi, pha trà uống nước, chuyện trò vui vẻ.

Có thể tới tham gia tiệc mừng thọ của Điền lão, gần như đều là nhân vật nổi danh ở Thiên Huyền vương quốc, thân phận không thấp, đều có nha hoàn đặc biệt hầu hạ.

Những nha hoàn này xem ra cũng đặc biệt học qua, đều thành thục với trà đạo, pha trà mây bay nước chảy lưu loát sinh động, khiến người ta có thẩm mỹ khác thường.

- Bên này...

Điền Long đi trước dẫn đường. Vừa đi hắn vừa nhìn quanh, hình như đang tìm người nào đó. Đột nhiên ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, dừng lại.

- Lục huynh, Vương huynh, tới cũng không gọi ta một tiếng. Ta cũng không biết các ngươi ở đây...

Thuận theo phương hướng hắn nói nhìn lại, chỉ thấy hai người ngồi ở cách đó không xa.

Đó chính là Lục Tầm và Vương Siêu, lão sư sao kim của Hồng Thiên học viện.
Ngày hôm nay, bọn họ cũng tới tham gia tiệc mừng thọ của Điền lão.

- Điền Long, ngươi là cố ý sao?

Nhìn thấy được người này không ngờ dẫn đám người mình đến nơi đây, Hoàng Ngữ làm sao có thể không biết mục đích của đối phương. Sắc mặt nàng trầm xuống.

Mọi người đều biết Trương Huyền lão sư sắp cùng Lục Tầm lão sư so đấu, hai người thủy hỏa bất dung. Hắn dẫn tới trước mặt, rất rõ ràng có dụng ý không tốt.

- Tiểu Ngữ, nàng đang nói gì vậy. Ta không phải vừa rồi mới nhìn thấy được Lục huynh, Vương huynh sao? Nếu đều quen biết, không bằng cùng ngồi uống trà, cũng vừa vặn nếm thử tay nghề của ta.

Khóe miệng Điền Long khẽ nâng lên, len lén nhìn về phía Trương Huyền.

Tiểu tử, ngươi vừa rồi không phải rất kiêu ngạo sao?

“Lần sau không được dùng lý do này nữa”. Lần sau em gái ngươi ấy!

Hiện tại Lục Tầm lão sư ở đây, còn đại sư, còn cao nhân... Ta xem ngươi còn ra vẻ thế nào nữa!

Lục Tầm Vương Siêu hiển nhiên cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải Trương Huyền ở chỗ này. Vương Siêu nhăn mày, nhìn về phía Điền Long:

- Điền huynh, tiệc mừng thọ của Điền lão không kiểm tra thư mời sao? Tại sao người nào cũng có thể tiến đến vậy?

Nghe hắn nói như thế, Điền Long hưng phấn thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Sớm nghe nói tính cách Vương Siêu nóng nảy, không nghĩ tới quả nhiên ra sức.

Hắn vẫn buồn phiền làm thế nào dẫn dắt mâu thuẫn qua. Người này vừa mở miệng lại giơ gậy lên.

Trong lòng hắn vui như hoa nở, trên mặt lại cố ý lộ ra vẻ khổ sở:

- Thư mời khẳng định đã kiểm tra qua. Hoàng Ngữ trợ giáo, Bạch tiểu vương gia đều do ta tự mình mời. Về phần vị này... Trương lão sư, ta tuy rằng không mời, nhưng nếu là khách của bọn họ, ta cũng không tiện nhiều lời...

- Khách? Một lão sư cấp thấp, cũng có thể xưng là khách sao?

Vương Siêu cười nhạo.

Trương Huyền chỉ là lão sư cấp thấp trong học viện, ngay cả cao cấp còn chưa lăn lên được, càng chưa nói tới lão sư sao kim. Nếu thật sự muốn bàn về địa vị, quả thật không đủ tư cách tới tham gia tiệc mừng thọ của Điền lão.

- Được rồi, Vương Siêu!

Lục Tầm khoát tay áo, cắt ngăng lời châm chọc của bằng hữu tốt. Hắn liếc mắt nhìn Trương Huyền, thần sắc thản nhiên:

- Thật ngại qua, Trương lão sư, Vương Siêu luôn luôn nói chuyện nhanh mồm nhanh miệng, không có quy củ. Chỉ có điều... ở đây quả thật không phải là nơi ngươi nên tới. Mau trở về đi. Đừng để cho Hoàng Ngữ tiểu thư bị mắng vì ngươi. Cũng đừng khiến cho Hồng Thiên học viện mất hết danh tiếng!

Chương 255: Ngươi chính là Trương Huyền lão sư! (1)

- Lục Tầm, ngươi nói vậy là có ý gì?

Nghe hắn nói như thế, Hoàng Ngữ ở bên cạnh lại không nhịn được.

Bị mắng cái gì? Mất danh tiếng cái gì?

Trương lão sư tới tham gia tiệc mừng thọ, là do ba danh sư mời. Thế nào đến trong miệng ngươi, lại thành mất mặt?

- Thật ngại quá, thân phận gì, đi tới địa phương như thế. Hoàng Ngữ tiểu thư, ta biết tiểu thư là trợ giáo, nhận sự tin cậy và sủng ái sâu của Lưu. Chỉ có điều, cũng không thể tùy hứng làm bậy. Đây là tiệc mừng thọ của Điền lão. Tốt nhất nên chú ý một chút! Điền lão là ai? Đó từng là lão sư của Lưu sư, nắm giữ nghĩa nửa lão sư. Nàng dẫn theo một lão sư cấp thấp có tiếng xấu qua, một khi chọc cho Lưu sư không vui, vậy thì phiền toái!

Lục Tầm lắc đầu.

Sắc mặt của hắn không có vẻ châm chọc cũng không có tức giận. Chỉ giống là đang trần thuật sự thực rất bình thản.

Trong mắt hắn, Trương Huyền cuối cùng có thật sự đạt được sát hạch giáo viên không điểm hay không, đều không thể có vấn đề gì. Người này chỉ là một lão sư cấp thấp. Loại tiệc mừng thọ cao cấp này, đối phương căn bản không có tư cách tham gia. Mạnh mẽ dẫn tới, chỉ kéo thấp đẳng cấp của mình.

Cái này giống như dẫn một tên ăn mày đi vào tửu lâu lớn, trên người có ăn mặc xinh đẹp đi nữa, lại có khí chất đi nữa, cũng bị bạn đồng hành liên lụy, cũng lại trở nên nực cười.

Rồng và phượng hoàng ở cùng một chỗ, mới là rồng. Ở cùng một chỗ với heo, đó chính là chó.

- Ngươi...

Nghe hắn nói như thế, Hoàng Ngữ tức giận vẫn muốn nói gì thêm, lại thấy Trương Huyền khoát tay ngăn lại, đi tới cái bàn trước mặt, ngồi xuống.

Trương Huyền tiện tay cầm ấm trà lên rót đầy một chén trà, ngẩng đầu nhìn về phía trước mắt hai lão sư sao kim tự cho mình là đúng.

- Náo loạn một hồi, ta là lão sư cấp thấp có danh tiếng xấu. Đã như vậy... Lục đại lão sư, vì sao lại muốn cùng ta tiến hành đánh giá sư giả? Chẳng phải sẽ đánh mất danh tiếng anh minh thần võ của ngươi sao?

Ban đầu, hai người này thích ra vẻ ta đây, hắn lười để ý tới. Ai biết được...

Cho các ngươi mặt các ngươi không cần? Không giẫm đạp lên ta, các ngươi mất hứng hay sao?

Nghe hắn nói như thế, hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn nhìn nhau, đồng thời cảm thán. Thật không hổ danh là Trương đại sư, nói chuyện thật là ngoan độc.

Đúng vậy. Ngươi không phải nói dẫn hắn theo sẽ kéo chân sau của ta sao?

Đã như vậy, ngươi đường đường là đại lão sư sao kim, cùng hắn so tài làm cái gì? Đây không phải là tự mình đánh vào mặt mình sao?

- Ngươi?

Lục Tầm khẽ cười, hoàn toàn không có cảm giác bị đánh vào mặt. Mí mắt hắn thoáng nâng lên:

- Ngươi chỉ là một bàn đạp để ta đặt chân tiến về phía trước mà thôi. Muốn trách, cũng chỉ trách ngươi vận khí không tốt, đúng tới trên đầu ta.

- Bàn đạp?

- Không sai, ngày mai đánh giá sư giả, nhất định sẽ thu hút Dương sư cùng với ba vị danh sư đến đó. Đến lúc đó Lục huynh sẽ thể hiện ra thành quả dạy học của mình. Đến lúc đó, bốn vị danh sư tất nhiên cũng nhìn với cặp mắt khác. Lục huynh có thể nhảy một cái vượt long môn, trở thành trợ giáo học đồ chân chính. Ngươi, chỉ là một kẻ làm nền mà thôi! Vương Siêu khẽ cười, sử dụng ánh mắt thương hại nhìn qua.

Chỉ là một hòn đá kê chân mà thôi. Thật sự xem mình thành nhân vật lớn sao?

Nói thật, có thể giẫm đạp lên ngươi cũng là để mắt tới ngươi. Đáng lẽ ngươi phải cảm thấy vinh hạnh mới phải.

- Các ngươi lại xác định có thể thắng sao?

Lúc mới biết đối phương đánh chủ ý như vậy, Trương Huyền lắc đầu.

Hắn không rõ suy nghĩ của ba danh sư, nhưng “Dương sư” chắc chắn sẽ không đến xem, hơn nữa lại không thu nhận vị Lục Tầm làm học đồ.

- Thật ra thắng hay không thắng đều không có vấn đề gì. Còn có việc, các ngươi không biết!

Vương Siêu, Lục Tầm đang muốn nói tiếp, Điền Long ở một bên nở nụ cười.

- Cái gì?

Vương Siêu nhìn qua.

Điền Long khẽ cười, vẻ mặt tự tin:

- Lần này Lưu sư tới vương thành, chúc thọ cho gia gia ta, chỉ là một mục đích trong đó. Chủ yếu nhất là muốn thu Lục huynh làm trợ giáo. Chuyện này vốn là bí mật. Nhưng trong thư Lưu sư viết cho lão gia có nói tới. Ta vừa vặn nhìn thấy được, biết rõ ràng tất cả.

- A? Thật sao?
Hiển nhiên Lục Tầm cũng không biết tin tức này. Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

- Đó là tất nhiên. Lục huynh có danh tiếng lớn như vậy, nhận được danh sư thưởng thức, cũng rất bình thường. Lưu sư là học sinh của gia gia ta, không dám giấu diếm, một năm một mười đều viết trong thư. Cũng bởi vì biết những điều này, gia gia mới bảo ta phát thiệp mời mời ngươi, dự định ở chỗ này hỗ trợ tiến cử ngươi một hồi, cuối cùng để cho một lão sư học sinh quen biết nhau, lập tức thu đồ đệ, truyền thành giai thoại!

Điền Long nói.

- Cảm ơn ân tình của Điền lão...

Nghe được đối phương xác nhận như vậy, Lục Tầm đứng lên, vẻ mặt hưng phấn.

Biết không có hi vọng gì từ phía bên Dương sư, hắn lại đưa mắt chuyển tới ba danh sư bên này. Chỉ có điều hai ngày nay, ba danh sư hình như cũng không ở đây. Mỗi lần tới thăm hỏi đều không gặp được, khiến cho hắn có chút nóng nảy.

Vốn tưởng rằng sẽ giống như Dương sư đều ngâm nước nóng, nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, Lưu sư hóa ra đã sớm coi trọng mình.

Thật sự là quá tốt.

- Xem ra chúng ta sau này sẽ trở thành đồng môn học đồ...

Lục Tầm cao hứng cười, nhìn về phía Hoàng Ngữ, lộ ra nụ cười vui mừng.

- Ai với đồng môn với ngươi!

Hoàng Ngữ hừ lạnh một tiếng.

Lưu sư rốt cuộc có ý tưởng gì, nàng cũng không biết. Nếu như Điền Long dám nói vậy, khẳng định có nắm chắc. Chẳng lẽ... nàng thật sự phải làm đồng môn với người này sao?

Hoàng Ngữ có chút rầu rĩ.

Vẻ mặt người này tự cho mình là đúng, khiến cho nàng vô cùng khó chịu.

Chỉ có điều, nói thật, người này nhưng cũng thật sự có năng lực. Ngay cả nàng cũng bội phục không thôi.

Không có danh sư chỉ đạo, cũng có thể ở Thiên Huyền vương quốc lăn lộn với sức sống bừng bừng, đối với giáo dục học sinh, khẳng định có cách nhìn rất sâu sắc.

- Có nghe được không? Lục huynh lập tức trở thành danh sư học đồ. Ngươi chẳng lẽ còn có mặt mũi đợi ở chỗ này?

Nhận được tin tức tốt như vậy, Vương Siêu cũng đầy cao hứng. Hắn lại nhìn về phía Trương Huyền ngồi ở phía trước, mặt vẻ không để ý, lại càng thấy chán ghét.

- Lập tức trở thành? Không phải còn chưa nhận sao?

Đối với sự cao hứng của mấy người này, Trương Huyền lười để ý tới.

Hắn cũng không nghĩ tới, Lưu sư hóa ra đã sớm coi trọng Lục Tầm. Trong lòng hắn không khỏi suy nghĩ có nên sử dụng thân phận “Dương Huyền”, khuyên can một chút hay không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau