THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2506 - Chương 2510

Chương 2506: Một tóc toái kiếm (1)

Đắm chìm trong kiếm pháp tổ tiên lưu lại, không biết bao nhiêu năm, Kiếm Tần Sinh hiểu rõ tất cả biến hóa của bộ kiếm thuật này.

Vừa rồi chiêu kia, có thể diễn hóa mười tám chiêu phương thức công kích khác biệt, nhưng tuyệt không có góc độ này, loại phương pháp tiến công này thoạt nhìn nhẹ nhàng, lại như thần lai chi bút, để cho người ta không thể không phòng, nhưng lại không cách nào phòng ngự!

- Cái này cần nắm bắt thời cơ, rõ ràng chiêu số của đối thủ như lòng bàn tay mới có thể làm được, xem như ta cũng phải tiêu tốn rất lâu mới có thể nghĩ đến, trong chiến đấu, tử vong chỉ ở sát na, thời khắc khẩn trương như vậy còn có khả năng làm được điểm ấy...

Kiếm Tần Sinh khó tin.

Chiêu này thoạt nhìn đơn giản, trên thực tế lại kết hợp lĩnh ngộ của một người đối với kiếm thuật, cùng nắm chắc thực lực đối thủ.

Cho dù là hắn, muốn thi triển ra cũng rất khó.

- Ngươi...

Trong lòng của hắn cảm khái, Tạ sư huynh chỉ cảm thấy ngực bị đè nén, sắp nổ tung.

Mặc dù không hiểu chiêu này của đối phương đến cùng tinh diệu ở nơi nào, nhưng cọng tóc đâm tới, khí tức toàn thân hắn bị đánh gãy, không nghĩ biện pháp sẽ trực tiếp đụng vào, trốn cũng trốn không thoát!

Trong tay đối phương, tuy chỉ là một sợi tóc, nhưng truyền vào chân khí, sẽ không kém trường kiếm sắc bén, thật muốn đâm trúng, hoàn toàn có thể đâm thủng cổ họng, thậm chí cắt đầu lâu đi!

- Lui!

Biết tiếp tục tiến lên mà nói, trọng thương là không thể tránh né, cắn răng một cái, tay trái nắm pháp quyết, bỗng nhiên vỗ về phía trước.

Đùng!

Không khí phát ra âm bạo, mượn nhờ lực lượng này lui về phía sau.

Bởi vì đột nhiên thay đổi lực lượng, chân khí trong cơ thể sôi trào không sao khống chế được, lục phủ ngũ tạng giống như bị đại chùy va chạm, vẻ mặt đỏ lên, máu tươi chảy ra khóe miệng.

Liên tục hai chiêu, một lần cũng không có đối đầu, liền bị thương...

Nói ra cũng không có người tin tưởng.

- Cái này... xảy ra chuyện gì?

- Ta cũng không biết, Tạ sư huynh làm cái gì vậy?

Lấy nhãn lực của bọn hắn nhìn không ra uy lực chiêu này của Trương Huyền, chỉ thấy Tạ sư huynh chiếm cứ thượng phong, kết quả lại đột nhiên lui về phía sau, dẫn đến lực lượng phản phệ, từng cái choáng váng, không rõ ràng cho lắm.

- Chẳng lẽ... Tạ sư huynh có khuynh hướng tự ngược?

- Có lẽ vậy, ta nhớ hình như sư huynh theo đuổi qua Thủy sư tỷ, kết quả không biết bị ai đánh mặt mũi bầm dập!

- Đúng vậy, về sau liền không còn dám có ý đồ với sư tỷ... Chỉ là cái này cùng tự ngược không quan hệ gì a?

- Ai nói không? Người người đều biết, một đại nhân vật của học viện thích Thủy sư tỷ, hắn còn dám đi trêu chọc, không phải tìm tai vạ thì là cái gì? Mấy vị sư đệ vịn cằm, trong lòng âm thầm phỏng đoán.

- Ngươi...

Nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, Tạ sư huynh sao không biết nghĩ cái gì, mặt cũng tái rồi.

Vốn muốn giúp lão sư giáo huấn gia hỏa không biết trời cao đất rộng này một chút, làm sao cũng không nghĩ đến, tay cầm Thánh khí trung phẩm, lại không làm bị thương gia hỏa cầm tóc, ngược lại bản thân hộc máu.

- Ngươi có thể ngăn cản chiêu này, ta liền nhận thua!

Lui về sau một bước, hít sâu một hơi, ánh mắt của Tạ sư huynh híp lại.

Rầm!

Kiếm ý trong cơ thể như nước sôi trào lên, kình khí cuồng bạo phóng lên trời.

- Là Vô Ưu kiếm lợi hại nhất của sư huynh!

- Chiêu này là lão sư sáng chế, một kiếm đoạn phiền não, vô bi vô ưu, cấp bậc giống nhau, hầu như không có người chống đỡ được!

- Lão sư thi triển chiêu này, có khả năng trong nháy mắt bắn ra chín mươi chín đạo kiếm khí, Tạ sư huynh là ngộ tính cao nhất trong chúng ta, mặc dù cách chín mươi chín còn kém rất xa, nhưng cũng chừng ba mươi hai đạo kiếm khí!

- Bao vây ba mươi hai huyệt đạo của đối thủ, ở dưới khí thế dẫn dắt, ngay cả năng lực phản kháng cũng không có......

Bốn phía xôn xao, trong mắt của Thủy Thiên Nhu cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Trương Huyền này là nàng mang tới, ngộ nhỡ bởi vì tỷ thí bị sư huynh kích thương, mặt mũi sẽ rất khó coi.

- Lấy thực lực của hắn, hẳn sẽ không có vấn đề...

Bất quá vừa nghĩ tới đối phương ngay cả thông đạo chữ Ất cũng có thể thông qua, mặc dù Tạ sư huynh rất mạnh, nhưng còn không phải đối thủ.

Xì xì xì!

Khí tức trong người đạt đến đỉnh điểm, thân thể của Tạ sư huynh lăng không bay lên, nhân kiếm hợp nhất, bỗng nhiên đâm tới.

- Võ kỹ thật lợi hại!

Con mắt của Trương Huyền lập tức sáng lên.

Chiêu này lấy thân hóa kiếm, thoạt nhìn đơn giản, trên thực tế lại hòa tinh, khí, thần vào kiếm đạo, không có ngộ tính cực mạnh là rất khó làm được.

Một kiếm ra, khóa chặt ba mươi hai huyệt đạo của đối thủ, chỉ cần di động liền sẽ bị thương, quả nhiên rất lợi hại.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Không dám suy nghĩ nhiều, trong mắt hoa văn lấp lánh, thời gian nháy mắt, thiếu sót trong chiêu số của đối phương kỹ càng xuất hiện ở trước mắt, như soi gương vậy.

- Uy lực không tệ, có điều vẫn có rất nhiều sơ hở...

Nhìn ra ít nhất mười sơ hở, Trương Huyền cũng không lui về phía sau, tuyển một cái, cọng tóc trong tay bỗng nhiên nghênh đón tiếp lấy.

- Hắn muốn làm gì?

- Dùng cọng tóc liều với trường kiếm của Tạ sư huynh?

- Không cần nhìn, đây là bản thân tự tìm chết......

Nhìn thấy động tác của hắn, đám người xôn xao.

Trong mắt bọn họ, thanh niên mới tới này thấy công kích hung mãnh như vậy của Tạ sư huynh, không những không tránh, còn nghênh đón, rõ ràng tự tìm cái chết.

Ngay cả Kiếm Tần Sinh cũng có chút nghi ngờ.

Vô Ưu kiếm là hắn sáng chế, vô cùng sắc bén, lực công kích cực mạnh, coi như kiếm chiêu cùng cấp bậc cũng không dám liều, dùng một sợi tóc nghênh đón... rất dễ dàng bị thương, thậm chí có thể bị chém giết tại chỗ!

Rầm!

Trong ánh mắt nghi hoặc, trường kiếm đã tiếp xúc với cọng tóc.

Chương 2507: Một tóc toái kiếm (2)

Hô!

Ngay thời điểm tất cả mọi người cho rằng, người sau sẽ bị kiếm khí quấy thành mảnh vỡ, cọng tóc đột nhiên uốn lượn, gạt một đường cong để cho người ta không tưởng tượng nổi, rơi vào trên sống kiếm!

Ông!

Thanh âm giống như chùy đánh lên chung cổ vang lên, ngay sau đó răng rắc răng rắc!

Tất cả đều sững sờ, mọi người vội vàng nhìn, chỉ thấy sợi tóc đánh lên trường kiếm, trường kiếm giống như đồ sứ, bắt đầu xuất hiện vết rách, thời gian nháy mắt, liền vỡ thành vô số khối, từ không trung rơi xuống trên mặt đất.

Phốc!

Trường kiếm bị đánh nát, chân khí phản phệ, Tạ sư huynh hơi đỏ mặt, máu tươi phun mạnh ra, thân thể nhoáng một cái, từ không trung rớt xuống.

Mặc dù uy lực của Vô Ưu kiếm rất mạnh, nhưng dưới tình huống nhân kiếm hợp nhất, đối với kiếm có yêu cầu cực cao, trường kiếm vỡ vụn, tương đương với tinh, khí, thần bị chặt đứt, chỉ nháy mắt liền trọng thương.

- Cái này...

Bốn phía lặng ngắt như tờ, từng cái nhìn về phía thanh niên cầm sợi tóc trong tay, biểu lộ giống như gặp quỷ.

- Ta thua...

Ăn vào đan dược, đứng dậy, Tạ sư huynh tràn đầy chán nản, nhưng cũng biết quả thực là thua! Cầm trong tay Thánh khí trung phẩm, bại bởi một sợi tóc...

Tự mình trải qua, cũng cảm thấy giống như nằm mơ, khó có thể tin.

- Ngươi thua không oan!

Con mắt của Kiếm Tần Sinh sáng lên, nhìn về phía Trương Huyền, giống như thấy được trân bảo:

- Kiếm thuật của vị tiểu huynh đệ cao minh hơn ngươi không ít!

- Vâng...

Tạ sư huynh gật đầu, vẻ mặt xấu hổ.

- Lẫn nhau luận bàn, lẫn nhau học tập mà thôi, kiếm thuật của Tạ sư huynh cao minh, ta cũng vô cùng bội phục!

Trương Huyền vội nói.

- Dùng một sợi tóc, chấn vỡ trường kiếm của hắn, nắm giữ kiếm pháp, có thể xưng đăng phong tạo cực!

Kiếm Tần Sinh mở miệng:

- Nếu như không nhìn lầm, cọng tóc của ngươi hẳn cũng đã đứt gãy a!

- Đúng vậy!
Trương Huyền gật đầu, chân khí buông lỏng.

Hô!

Sợi tóc nguyên bản thẳng tắp, gió nhẹ thổi, lập tức hóa thành bột phấn, phiêu tán ở bốn phía.

Mọi người giật mình.

Truyền chân khí vào sợi tóc bình thường không tính quá khó, nhưng vỡ thành như vậy, còn có thể duy trì vận chuyển chân khí, hơn nữa đánh nát trường kiếm của Tạ sư huynh...

Lực khống chế nên mạnh bao nhiêu?

- Thật ra thì ngươi cũng không cần chán nản, trường kiếm của ngươi cũng không phải là tóc của hắn chặt đứt!

Xác nhận suy đoán trong lòng, Kiếm Tần Sinh cười cười, an ủi học sinh của mình.

Tạ sư huynh không hiểu, những người khác cũng mê man.

Vừa rồi rõ ràng nhìn thấy đối phương dùng tóc chém lên trường kiếm, kiếm đứt gãy, làm sao lại không phải?

- Ngươi thi triển Vô Ưu kiếm, kiếm khí thẳng tắp đâm tới trước, toàn bộ lực lượng tập trung vào mũi kiếm, hy vọng có thể đánh bại đối thủ, lúc này thân kiếm là yếu nhất, hắn dùng tóc đụng vào thân kiếm, vừa lúc là tiết điểm của lực lượng, vừa đụng một cái, chân khí trong thân kiếm xao động, không khống chế được... nói trắng ra, là lực lượng của ngươi chấn vỡ trường kiếm, tóc của hắn, chỉ là tìm vị trí cùng thời cơ cực kỳ xảo diệu mà thôi!

Vì phòng ngừa học sinh mất đi tự tin, Kiếm Tần Sinh giải thích một câu, sau đó nhìn qua:

- Không biết ta nói có chính xác hay không?

- Tiền bối minh xét!
Trương Huyền gật đầu.

Đối phương nói không sai, dù cọng tóc hội tụ chân khí, cũng không có khả năng chặt đứt Thánh khí trung phẩm, sở dĩ xuất hiện loại hiệu quả này, giống như đối phương nói, mượn lực lượng của Tạ sư huynh!

Chân khí va chạm, tán loạn bốn phía, hung mãnh trùng kích vào, không chỉ để hắn bị thương, còn trực tiếp chấn vỡ thân kiếm.

Gặp phải lực lượng phản phệ, tóc cũng không chịu nổi hóa thành tro bụi, nếu không phải chân khí của hắn tinh thuần, chảy xuôi ở trong đó, khả năng vừa rồi đã không thấy tăm hơi.

- Ở trong chiến đấu tìm ra vị trí thiếu hụt, dẫn động lực lượng, lấy tóc đánh tan thân kiếm, nếu như không nhìn lầm...

Ánh mắt lấp lánh nhìn qua, Kiếm Tần Sinh mang theo kích động cùng khó tin:

- Ngươi lĩnh ngộ kiếm đạo, đã đạt tới trình độ chân giải?

Cũng chỉ có đạt tới kiếm đạo chân giải, mới có thể nhìn rõ mọi việc như vậy, phán đoán kiếm khí rõ ràng, ngay cả Tạ sư huynh thi triển ra tuyệt chiêu cũng không phải đối thủ.

- Vâng!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, cũng không có phủ nhận.

Nếu như không ra tay, còn có thể giấu diếm, vừa rồi thi triển ra kiếm chiêu, thực lực như đối phương lại nhìn không ra, vậy thì không cách nào nói nổi.

- Khoảng chừng 20 tuổi liền lĩnh ngộ kiếm đạo chân giải... Ngươi là người Trương gia?

Nghe hắn xác nhận, Kiếm Tần Sinh khiếp sợ, vẫn có chút không dám tin tưởng.

Cái này cần thiên phú kiếm đạo đạt tới cấp bậc gì mới có thể làm được, năm đó hắn cũng được xưng thiên tài, nhưng vì đạt tới loại cảnh giới này, cũng hao tốn không biết bao nhiêu tâm huyết.

- Trương gia? Ta thật không phải...

Trương Huyền cười khổ, vì cái gì mỗi người nghe được tên hắn đều nghĩ là người Trương gia? Chẳng lẽ chỉ có Trương gia mới có thể xuất hiện thiên tài? Người bình thường không thể thiên tài sao?

- Không phải?

Kiếm Tần Sinh sững sờ, lập tức cười như điên:

- Vậy thì quá tốt rồi, ha ha!

- Cái này...

Thấy hắn hưng phấn như thế, Trương Huyền nhịn không được sững sờ.

Nghe nói không phải người Trương gia, liền hưng phấn như thế, chẳng lẽ Kiếm Tần Sinh này có thù với Trương gia?

Chương 2508: Phân loại Chân giải (thượng) (1)

- Là ta thất lễ...

Cười xong, Kiếm Tần Sinh khôi phục bộ dáng trước đó, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, càng xem càng thoả mãn:

- Vừa rồi ngươi thi triển là Lưu Thủy kiếm quyết!

Sửng sốt một chút, Trương Huyền lắc đầu:

- Đó là cái gì? Chưa từng nghe qua!

- Chưa từng nghe qua?

Kiếm Tần Sinh cau mày:

- Bộ kiếm pháp kia, chính là ta vừa rồi tu luyện, là Điện Chủ đời thứ ba của Thánh Tử điện Kiếm Lưu Thủy sáng tạo, truyền thừa đến ta, đã không biết bao nhiêu đời, trong điện cũng có lưu truyền... vừa rồi ngươi thi triển, bất kể kiếm ý, chiêu số đều giống nhau y hệt, làm sao có thể không phải?

Bộ kiếm pháp kia, mặc dù là tổ tiên của hắn sáng tạo, lại không phải chỉ truyền cho nhất mạch của hắn, Kiếm đường của Thánh Tử điện cũng có không ít học sinh tu luyện. Vốn cho rằng, vị này coi như không phải người Trương gia, khẳng định cũng là thông qua khảo hạch, đạt được tư cách tu luyện Lưu Thủy kiếm quyết, mới có thể trong khoảng thời gian ngắn, đạt tới thực lực như thế, làm sao cũng không nghĩ đến, người ta ngay cả bộ kiếm quyết này nghe cũng không có nghe qua!

- Vừa rồi thi triển, là kiếm pháp ta sáng tạo, cùng kiếm quyết ngươi nói, là hai việc khác nhau!

Rõ ràng đối phương nói, có thể là vừa rồi tu luyện chiêu số tất cả đều là sai kia, Trương Huyền cười lắc đầu.

Loại kiếm pháp rác rưởi kia, sai không hợp thói thường như thế, thật muốn gặp gỡ, nhìn cũng không nhìn, còn học... Làm sao có thể?

- Sáng tạo?

Kiếm Tần Sinh sửng sốt, con mắt trợn tròn:

- Đó là kiếm pháp ngươi sáng lập ra?

Trương Huyền gật đầu.

Nơi này là Thánh Tử điện, cơ quan đỉnh phong nhất của đại lục, nếu như lại nói Dương Huyền, một khi tổng bộ Danh Sư đường thẩm tra không có người này, phiền phức càng nhiều, còn không bằng nói mình sáng tạo. Lĩnh ngộ kiếm đạo chân giải, đã được cho là kiếm đạo đại tông sư, sáng chế mấy bộ kiếm pháp không tính là gì.

- Cái này...

Kiếm Tần Sinh vẫn còn có chút khó tin:
- Có thể thi triển lại bộ kiếm pháp ngươi sáng lập ra kia hay không?

- Được!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, ngón tay bóp một cái, một đạo kiếm khí từ trong đầu ngón tay bắn ra, cổ tay rung lên, từng đạo hàn mang lóe lên ở trên không trung, tựa như muốn đâm rách không khí. Chiêu kiếm của hắn rất đơn giản, thoạt nhìn không có bất kỳ hoa chiêu gì, lại mang theo sắc bén để cho người ta khó mà tránh né, như chỉ cần gặp gỡ, sẽ bị đánh trúng.

Tốc độ của kiếm chiêu giống như vừa rồi, rất chậm, lại xen lẫn đại thế làm cho không người nào có thể kháng cự. Kháng cự kiếm pháp, tựa như là chống cự Thiên Đạo.

- Quả nhiên không phải Lưu Thủy kiếm quyết...

Kiếm Tần Sinh lẩm bẩm, có chút kinh hồn bạt vía.

Còn tưởng rằng đối phương tu luyện kiếm pháp của tổ tiên, hiện tại xem ra, hai loại kiếm quyết ý cảnh hoàn toàn khác biệt, căn bản không thuộc về một truyền thừa.

Hơn nữa kiếm pháp của đối phương, mặc dù chỉ có một chiêu, lại bao hàm vô số biến hóa, so với Lưu Thủy kiếm quyết của tổ tiên càng thêm tinh diệu. Chỉ là uy lực kém không ít, hẳn chỉ là kiếm pháp đẳng cấp thấp, không cao hơn Thánh vực trung phẩm.

- Trương sư có khả năng sáng chế kiếm chiêu cường đại như thế, bản thân càng đạt đến tình trạng chân giải, hẳn không phải tới học tập a!

Tâm cảnh xoay một cái, dứt bỏ cảm xúc thất lạc, Kiếm Tần Sinh lần nữa nhìn qua.

Có khả năng lĩnh ngộ kiếm đạo chân giải đã là một phương đại tông sư, càng sáng chế kiếm pháp như vậy, so với mình cũng không thua bao nhiêu, muốn nói tới học tập, rất khó để cho người ta tin tưởng.
- Ta tới nơi này quả thực là có chuyện muốn nhờ, nghe nói tiền bối sưu tầm rất nhiều bí tịch kiếm pháp, có thể cho ta mượn xem một chút hay không?

Trương Huyền nói ra mục đích đến.

- Đọc sách? Cũng không phải không được, chỉ bất quá...

Kiếm Tần Sinh chần chờ một chút:

- Kiếm Đồ thư các của ta là năm đó Lưu Thủy tổ tiên xây dựng, trong đó ẩn hàm kiếm ý của tổ tiên, chỉ có đạt được công nhận, mới có thể đi vào. Những năm này ta thu đồ cũng là dùng cái này làm tiêu chuẩn, mục đích đúng là muốn đệ tử thuận lợi đi vào Kiếm Các học tập.

- Đạt được kiếm ý công nhận?

Trương Huyền nhíu mày, trước đó Thủy Thiên Nhu cũng đã nói một lần. Vốn cho rằng là quy củ của vị Kiếm Tần Sinh này định, thì ra cũng không phải như vậy.

- Phải! Thực lực của tổ tiên vượt xa ta, đạt đến đại lục đỉnh phong nhất, hắn lưu lại kiếm ý huy hoàng mạnh mẽ, xem như ta cũng không cách nào phá hư quy tắc!

Kiếm Tần Sinh cười khổ.

Người người đều nói hắn cứng nhắc, có kiếm pháp cao minh nhưng không thể phát dương quang đại, mới rơi vào kết quả như vậy, thật ra thì chỉ có chính hắn biết, những quy củ này đều là tổ tiên quyết định, với tư cách hậu bối, căn bản không có cách nào sửa đổi.

- Muốn vào Kiếm Đồ thư các đọc sách, hoặc là có Điện Chủ lệnh, hoặc được kiếm ý công nhận, ngoài ra không có loại phương pháp thứ ba. Nếu như ngươi thật muốn đi, không ngại kiểm tra một chút, có lẽ có thể đạt được công nhận, nhẹ nhõm tiến vào bên trong.

- Kiểm tra?

Trầm tư một lát, Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Được!

Tuy hắn có Điện Chủ lệnh, nhưng thực lực chân chính chỉ là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, cấp bậc Danh Sư cũng chỉ tới Thất Tinh... Cái nào cũng không phù hợp điều kiện phá giải phong ấn.

Lúc này lấy ra mà nói, bị người phát hiện, phiền phức vô cùng lớn, không phù hợp tính cách khiêm tốn của hắn. Còn không bằng trực tiếp kiểm tra một chút, có lẽ nhờ vào Thiên Đạo công pháp và Thiên Đạo kiếm pháp đặc thù, có khả năng tuỳ tiện thông qua.

- Đi theo ta!

Thấy hắn đồng ý, Kiếm Tần Sinh nhẹ gật đầu.

Chương 2509: Phân loại Chân giải (thượng) (2)

Vị trước mắt này, đã không phải người Trương gia, lại có thiên phú như vậy, chỉ đọc sách mà nói, vẫn là rất tình nguyện giúp một tay, chỉ tiếc quy củ không thể phá, cũng không có phương pháp.

Trương Huyền theo sát phía sau, mấy người Thủy Thiên Nhu, Tạ sư huynh cũng theo sau. Bọn họ có khả năng ở đây, nói rõ đều thông qua khảo hạch, lúc này cũng muốn nhìn vị cao thủ kiếm đạo trước mắt kia, có thể giống như bọn họ hay không. Thời gian không dài, đi tới một gian phòng rộng lớn, trên vách tường có một chữ Kiếm to lớn, ngân câu thiết họa, tựa như muốn đâm thủng bầu trời. có chút tương tự ở Kiếm Trì, nhưng lại hoàn toàn khác biệt, ẩn chứa ý cảnh khác biệt.

Trên vách tường, cũng điêu khắc đầy đủ loại chú thích, xem xét liền biết niên đại xa xưa, không biết tồn tại đã bao nhiêu năm, hẳn là lịch đại tiền bối lưu lại tâm đắc cùng kinh nghiệm.

- Chữ này là Lưu Thủy tổ tiên lưu lại, chỉ cần có thể đi vào trong vòng năm mét, không bị công kích đã nói lên đạt được công nhận.

Kiếm Tần Sinh giới thiệu nói.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Tu luyện kiếm ý tới cao thâm, có khả năng tự động hộ chủ, chữ trên tường ẩn chứa ý niệm cả đời của Kiếm Lưu Thủy, uy lực đương nhiên bất phàm, nếu như tu luyện lý niệm trái ngược hắn, sẽ bị trực tiếp công kích. Cũng không phải là không cho phép chiêu số khác tồn tại, mà là kiếm ý bảo vệ bản thân.

- Ta thử một chút!

Biết muốn đi đọc sách, chỉ có thể nghĩ biện pháp tới gần, hít sâu một hơi, không nói thêm lời, Trương Huyền nhấc chân chậm rãi đi tới. Trước mắt kiểu chữ to lớn, như một mặt trời, làm cho người ta cảm thấy cảm giác áp bách nồng đậm, ngay cả nguyên thần cũng có loại cảm giác cháy bỏng.

- Chẳng lẽ kiếm ý ta tu luyện thật không phù hợp?

Trước đó chỉ là suy đoán, bây giờ còn chưa tới gần, liền cảm thấy áp lực nồng đậm, trong lòng đã xác nhận.

Vậy thì phiền toái.

Hắn cũng không muốn len lén lẻn vào thư khố của đối phương trộm sách. Không nói trước có loại thực lực này hay không, cho dù có, ở Thánh Tử điện cũng không dám tùy ý làm như thế.

Dù sao thật muốn làm như vậy, về sau thân phận Điện Chủ công khai, sẽ trở nên hết sức khó xử.

Ai, danh lợi hại chết người! Làm Điện Chủ, cũng không vui vẻ như vậy.

Vẫn là thời điểm lúc trước nghèo xơ xác, tự do tự tại, muốn làm gì thì làm cái đó, không bị gò bó! Thật hy vọng chỉ là học sinh bình thường, có thể muốn làm gì thì làm!

Trong lòng cảm khái, dưới chân không ngừng, tiếp tục đi về phía trước, càng đi, cảm thấy áp lực càng lớn, hình như trên đầu có một thanh trường kiếm, bất cứ lúc nào cũng sẽ bổ xuống. kiếm ý trong cơ thể mình cảm thấy loại uy hiếp này, rục rà rục rịch, bất cứ lúc nào cũng sẽ nghênh đón lên, chống lại.

- Hắn có thể thông qua ư?

Thấy thanh niên từng bước một tiến về phía trước, Thủy Thiên Nhu tràn đầy lo lắng. - Chỉ sợ rất khó...

Kiếm Tần Sinh lắc đầu.

Thông qua quan sát, hắn đã nhìn ra, đối phương có con đường của mình, cùng Lưu Thủy kiếm quyết của tổ tiên hoàn toàn khác biệt, muốn có được công nhận, khả năng không lớn.

Ô ô ô!

Đang khi nói chuyện, quả nhiên thấy trên vách tường nhẹ nhàng chấn động, một đạo kiếm khí huy hoàng thẳng tắp bổ xuống Trương Huyền.

- Ai!

Biết không đạt được công nhận, lắc đầu, Kiếm Tần Sinh đưa tay về phía trước. Lực lượng khổng lồ từ đầu ngón tay bắn ra, ngăn cản kiếm khí trở về.

- Lui về đi!

- Ừm!

Biết ra kết quả, Trương Huyền đành phải lắc đầu, lui về bên người mọi người.

- Xem ra là không được công nhận, Kiếm Đồ thư các, chỉ sợ không thể mở ra cho ngươi...
Kiếm Tần Sinh tràn đầy áy náy.

Trương Huyền bất đắc dĩ, vốn cho rằng Thiên Đạo kiếm pháp có khả năng dung hợp, hiện tại xem ra, vẫn là nghĩ quá đơn giản.

- Không biết có biện pháp nào có thể được công nhận không?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Mặc dù Kiếm đạo chỉ có một, nhưng mà chân giải lại có rất nhiều, tổ tiên lĩnh ngộ là một loại, vị gia chủ kia của Trương gia, là một loại khác, năm đó Kiếm lão nhân cũng là một loại... Chân giải khác biệt, lẫn nhau bài xích! Trừ lĩnh ngộ chân giải khác, còn có thể lĩnh ngộ của Lưu Thủy tổ tiên, hơn nữa cũng đạt tới tình trạng chân giải, cùng kiếm ý trong cơ thể ngươi ngang hàng, nếu không, tuyệt đối không thể!

Kiếm Tần Sinh cười khổ.

Trăm sông cuối cùng sẽ đổ về biển, nếu như kiếm đạo, nếu như nói kiếm đạo là biển, như vậy chân giải chính là sông, phương hướng xác định, sông tất nhiên có rất nhiều. Thật giống như đề mục, có rất nhiều loại giải pháp, cuối cùng đều có thể thu hoạch được đáp án giống như. Chân giải khác biệt, lực lượng khác biệt, có chút thậm chí hoàn toàn trái lại, làm sao có thể đạt được công nhận?

- Ngươi ý tứ là... Chỉ cần tu luyện kiếm ý trên chữ Kiếm kia, hơn nữa đạt tới chân giải, liền có thể đạt được công nhận?

Trương Huyền nhìn qua.

- Không sai!

Kiếm Tần Sinh gật đầu:

- Bất quá, loại sự tình này, nghĩ cùng đừng nghĩ, một loại kiếm đạo chân giải, tiêu hao tinh lực một đời cũng khó mà làm được, loại thứ hai... Tuyệt đối không thể! Thánh Tử điện, vô số thiên tài kiếm thuật, chưa từng có người thành công, vẫn là đừng nghĩ...

- Thật khó như vậy?

Trương Huyền hơi nghi hoặc, lập tức nhìn về phía chữ Kiếm, chậm rãi nhắm mắt lại.

- Đúng vậy, độ khó bao lớn, không thể tưởng tượng! Ta xem qua một chút thư tịch liên quan tới tổ tiên, nghe nói sau khi Lưu Thủy tổ tiên lĩnh ngộ loại kiếm ý này, từng ý định học tập cái khác, kết quả suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma...

Kiếm Tần Sinh thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, đang định nói tiếng xin lỗi, để hắn rời khỏi, liền nghe nổ vang dồn dập. Một cỗ kiếm ý thẳng tắp từ mi tâm đối phương phun ra, chữ Kiếm ở phía trước giống như cảm nhận được cái gì, hưng phấn rung động, phòng ốc xuất hiện thanh âm kẹt kẹt.

- Kiếm đạo chân giải của Tổ tiên?

Con ngươi của Kiếm Tần Sinh co rụt lại.

Chương 2510: Phân loại chân giải (hạ) (1)

Tổ tiên lĩnh ngộ chân giải, hắn từ nhỏ liền tiếp xúc, biết rất rõ ràng, tựa như nước chảy liên miên không ngớt, đối phương lĩnh ngộ, mang theo đại thế, không thể ngăn cản... Rõ ràng hoàn toàn bất tương dung, làm sao thời gian nháy mắt, trong cơ thể đối phương sinh ra kiếm ý giống như tổ tiên?

Hơn nữa, nhanh chóng kéo lên, cảm giác đang đột phá chân giải?

Ong ong ong!

Đang tại khó hiểu, bội kiếm, trường kiếm trong tay các đệ tử ở bốn phía, không ngừng run rẩy, đồng loạt nổ vang, bay ra vỏ kiếm, nằm rạp trên mặt đất.

- Đột phá chân giải...

Thân thể nhoáng một cái, yết hầu của Kiếm Tần Sinh phát khô.

Dưới tình huống bình thường, lĩnh ngộ chân giải, sẽ được thiên địa chúc phúc, trong nháy mắt, chỉ cần trường kiếm cấp bậc không cao hơn mình, đều sẽ tại chỗ thần phục, không có lực lượng phản kháng.

Vị trước mắt này, trước đó liền lĩnh ngộ chân giải, hiện tại lại đột phá, chẳng lẽ... Lĩnh ngộ hai loại chân giải khác biệt?

Một loại chân giải, liền có thể vây khốn vô số người, cuối cùng cả đời, cũng khó có thể thành công, tên này mới hai mươi tuổi, liên tục lĩnh ngộ hai loại...

Mấu chốt nhất là, mới vừa nói không có khả năng lĩnh ngộ cái khác, đối phương đã đột phá... Có cần đánh mặt nhanh như vậy hay không?

Bờ môi run rẩy, khuôn mặt hơi trắng bệch, Kiếm Tần Sinh cảm thấy trước đó nhận thức toàn bộ thế giới, đều sụp đổ.

Ba tuổi luyện kiếm, mười bảy tuổi lĩnh ngộ hạ kiếm tâm, bốn mươi sáu tuổi lĩnh ngộ thượng kiếm tâm, sáu mươi ba tuổi lĩnh ngộ chân giải... Nhân sinh của hắn như là bật hack, ở trước mặt đối phương, trắng xám như giấy, một chút tâm tư so sánh cũng sinh không nổi.

- Chân giải giống như lão sư?

Thân thể mềm mại của Thủy Thiên Nhu cũng run rẩy.

Dường như trước khi đối phương đến, ngay cả lão sư lĩnh ngộ chân giải là cái gì cũng không biết, bây giờ nói đột phá đã đột phá... Nàng ở môn hạ tu luyện nhiều năm, cũng chỉ học da lông, đối phương tán gẫu cũng có thể đột phá... Cả người bị đả kích nói không ra lời.

Hô!

Không biết đám người khiếp sợ, khí tức trên người Trương Huyền thu lại, mở mắt. Lần này lại không có do dự, nhanh chân đi đi đến chữ Kiếm, đi tới trước mặt, ngón tay tới một cái, toàn bộ kiểu chữ tựa như nhảy lên, bất cứ lúc nào cũng sẽ phá không bay ra. - Được rồi, tiền bối... Ta như vậy xem như đạt được công nhận chứ?

Quay đầu nhìn về phía Kiếm Tần Sinh cách đó không xa, Trương Huyền mỉm cười.

- Cái này... công nhận!

Khóe miệng giật một cái, Kiếm Tần Sinh liền vội vàng gật đầu. Ngay cả tổ tiên cũng công nhận, hận không thể chạy theo... Làm sao có thể không thông qua?

- Vậy là tốt rồi...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Nghe Kiếm Tần Sinh nói, còn có thể lĩnh ngộ loại kiếm đạo chân giải thứ hai, liền thu rất nhiều nội dung của chữ Kiếm vào trong óc. Không thể không nói, có thể ở đây lưu lại chữ, hầu như đều đạt đến tình trạng chân giải, mặc dù số lượng không nhiều, nhưng lời nói lại sâu sắc, sưu tập xong, để hắn nhẹ nhõm ngưng tụ ra Thiên Đạo công pháp. Có kinh nghiệm lần đầu tiên đột phá chân giải, lần thứ hai thì càng dễ dàng, lúc này mới nhanh như vậy.

- Kiếm Đồ thư các ngay ở chỗ này, hiện tại ta liền mở ra...

Đi tới góc tường, Kiếm Tần Sinh nhẹ nhàng đẩy một cái, bức tường trước mắt chậm rãi tách ra, sau đó một cánh cửa xuất hiện.

- Đa tạ, ta hơi nghi hoặc một chút, cần tìm rất nhiều thư tịch nghiệm chứng, xem xong liền ra... Ánh mắt sáng lên, Trương Huyền giải thích một câu, nhấc chân đi vào.

Không thể không nói, Kiếm Đồ thư các này bí tịch liên quan tới kiếm pháp quả thực không ít, hẳn là sưu tập không biết bao nhiêu năm, mới hội tụ ra quy mô như vậy. Hít sâu một hơi, nhìn chung quanh. Chỗ con mắt đến, thư tịch nhìn thấy toàn bộ phục chế vào thư viện, từng dãy, từng nhóm, thật chỉnh tề. Một bên tiến lên, một bên sưu tập.

- Ừm? Lưu Thủy kiếm quyết?

Chỉ chốc lát, đột nhiên dừng bước.

Trên giá sách tận cùng, lại có bí tịch Lưu Thủy kiếm quyết. Suy nghĩ một chút liền hiểu được, đây là Thánh Tử điện, càng là nhất mạch truyền thừa, có khả năng đến, đều là được công nhận, thông qua khảo hạch, bí tịch trọng yếu nhất được trưng bày ở đây là rất bình thường. Thu vào trong óc, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.

- Lưu Thủy kiếm quyết, kiếm ý như nước chảy, kéo dài không dứt, kiếm khí rậm rạp, phòng ngự vô địch, do Điện Chủ đời thứ ba của Thánh Tử điện… Kiếm Lưu Thủy sáng tạo, thuộc về một loại trong kiếm đạo chân giải. Thiếu sót:...

- Thiếu hụt cũng đủ nhiều...

Trương Huyền lắc đầu.

Không thể không nói, bộ Lưu Thủy kiếm quyết này quả thực rất mạnh, có chút tương tự Thiên Đạo kiếm pháp, nhưng cấp bậc cao hơn, uy lực càng lớn.

Hiện tại Thiên Đạo kiếm pháp của hắn chỉ tiến tới Thánh Vực trung phẩm, cùng cấp bậc, uy lực rất mạnh, nhưng so sánh với võ kỹ thượng phẩm vẫn kém không ít.

Lưu Thủy kiếm quyết thiếu hụt không ít, cấp bậc lại vượt qua Thánh Vực trung phẩm, thậm chí thượng phẩm, có khả năng học mà nói, sức chiến đấu tuyệt đối bạo tăng!

Thật giống như nỏ hộ thành cùng cung tên, cả hai nguyên lý giống nhau, người sau thậm chí thêm vào cơ quan, nhưng muốn nói uy lực, cái trước mạnh mẽ hơn quá nhiều, không thể so sánh nổi.

- Bộ kiếm pháp kia, đối với lực khống chế yêu cầu cực cao!

Lưu Thủy kiếm quyết, kiếm khí tựa như nước chảy.

Yêu cầu này, kiếm ý cực kỳ tinh tế, chủ yếu là nhãn lực vượt xa người thường, không phải Minh Lý Chi Nhãn, muốn tu luyện tới đại thành, hầu như không có khả năng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau