THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2476 - Chương 2480

Chương 2476: Ngoan Nhân tỉnh rồi (2)

Một tháng trước, tên này mới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, sau khi dung hợp, vậy mà trực tiếp tăng hai cấp bậc, thật là đáng sợ!

Ai, bên cạnh ta đều là người gì ah, một cái biến thái hơn một cái, để hắn áp lực rất lớn...

Học sinh của mình Triệu Nhã, nghe Trần Nhạc Dao nói, tu vi khẳng định cao hơn hắn hiện tại...

Thuộc hạ cũng nắm giữ thực lực Thánh Vực thất trọng khó mà chống lại, thật vất vả có cái phân thân thực lực không mạnh, nhưng bản tôn còn ngày ngày chịu đòn...

- Ta luyện hóa đại não, truyền thừa xuống rất nhiều kiến thức, nhất là Vu Hồn chi đạo, một mực đến Thánh Vực cửu trọng, tất cả đều có...

Ngoan Nhân nói tiếp.

- Quá tốt rồi!

Mắt Trương Huyền sáng rực lên.

Trước đó từ trong tay Mặc Hồn Sinh chỉ lấy được công pháp Hóa Phàm cảnh, đến Thánh Vực, bởi vì không có cách nào tu luyện mà dừng lại một đoạn thời gian, về sau từ chỗ Thanh Điền Hoàng đạt được pháp quyết trước Thánh Vực tứ trọng, giờ phút này cũng đã tu luyện đến đỉnh phong.

Có cái này, về sau liền có thể tìm kiếm pháp quyết tu luyện liên quan tới hồn phách, dung hợp Thiên Đạo công pháp, mau chóng tăng lên lực lượng Vu Hồn.

- Không đúng... pháp quyết Vu Hồn không phải đặc thù của Vu Hồn sư sao? Vì sao Ngoan Nhân lại biết?

Một cái ý nghĩ hiện lên ở trong đầu.

Căn cứ Mặc Hồn Sinh lưu lại kiến thức, công pháp Vu Hồn là truyền thừa của Vu Hồn sư, Ngoan Nhân là Dị Linh tộc, làm sao lại biết? Hơn nữa còn là bản hoàn chỉnh?

- Trước không nghĩ nhiều như vậy...

Biết nghĩ những thứ này cũng vô dụng, trong lòng Trương Huyền tiếp tục hỏi:

- Trừ công pháp Vu Hồn, thì có pháp môn tu luyện chân khí không?

Ngoan Nhân là cường giả siêu cấp có thể chiến đấu với Khổng sư, bản thân tu luyện công pháp, tất nhiên cũng cực kỳ tinh diệu, nếu có thể học tập, thực lực của hắn tăng lên cũng có trợ giúp rất lớn.

- Có pháp môn tu luyện của Dị Linh tộc nhân, nhưng không thích hợp thể chất của chủ nhân, hiện tại ta liền truyền cho ngươi...

Ngoan Nhân nói xong, Trương Huyền lập tức cảm thấy vô số kiến thức chảy vào trong óc.

Hắn cũng có thể làm được ý niệm truyền thừa kiến thức, đối phương dung hợp ký ức của Ngoan Nhân, đương nhiên càng thêm dễ dàng.

- Quả nhiên không thể tu luyện...

Xem hết kiến thức truyền đến, Trương Huyền lắc đầu.
Công pháp Vu Hồn có thể tiến hành nghiên cứu, nhưng pháp môn tu luyện của Dị Linh tộc thì không có tác dụng gì. Thể chất của Nhân loại cùng Dị Linh tộc có chênh lệch rất lớn, coi như hắn tu luyện Thiên Đạo công pháp, cũng không cách nào bù đắp, bởi vậy pháp quyết của đối phương, coi như thiên phú của hắn cực cao, cũng không cách nào luyện thành.

- Đáng tiếc...

Trương Huyền cảm khái một tiếng, trong lòng nhịn không được than thở.

Nếu có thể tu luyện, về sau sưu tập những công pháp khác liền sẽ đơn giản hơn không ít, tu vi đột phá cũng trở nên càng thêm dễ dàng. Bất quá bây giờ xem ra, vẫn là nghĩ quá ngây thơ rồi.

Lại trò chuyện một hồi, mặc dù thôn phệ ký ức của Ngoan Nhân, nhưng năm đó bị thương nghiêm trọng, lại thêm cách nhau mấy vạn năm, không ít ký ức rất mơ hồ, tỷ như sự tích liên quan tới Khổng sư, chỉ có thể nói ra đại khái, còn chi tiết thì không cách nào nói được.

- Đúng rồi, ngươi mới vừa nói, đây là Khổng sư lưu chữ, có ý tứ gì?

Biết sau khi đối phương tỉnh lại, không ít chuyện có thể hỏi thăm kỹ càng, không cần thiết chậm trễ thời gian, nhớ tới đối phương mới nói, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Chữ Trí này, là Khổng sư tự tay viết, hơn nữa cảnh giới so với trước đó ở Phong Thánh đài thì cao minh hơn nhiều lắm, nếu như có thể để cho ta thôn phệ... có thể để cho lực lượng bạo tăng, phát huy ra thực lực mạnh hơn!

Ngoan Nhân tràn đầy hưng phấn nói.

- Thôn phệ?

Mặt Trương Huyền nhất thời đen lại.

Cái tên này thực dám nghĩ a.

Đây là Thánh Tử điện, đại lục đệ nhất học phủ, ngươi chạy đến thôn phệ chữ Khổng sư lưu lại của người ta... Đoán chừng còn chưa hoàn thành, đã bị đánh chết tại chỗ!

Làm không cẩn thận, mình cũng chạy không được!

- Chuyện này, ngươi nghĩ biện pháp quên nó đi...

Trương Huyền hừ một tiếng, tiếp tục nhìn lại chữ viết.

Khó trách quen mắt, hắn nghiên cứu qua thư tay trên Phong Thánh đài rất nhiều lần, đã sớm quen thuộc kiểu chữ của Khổng sư.

- Chữ Trí này mượt mà sung mãn, như trong đầu lóe ra ánh sáng, thường xuyên quan sát, có thể khiến trí tuệ người ta sung mãn, linh trí mở rộng...

Thấy hắn đứng ở tại chỗ, Trần Nhạc Dao cười nói.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Cái chữ này, quả thực cường đại hơn Khổng sư viết ở Phong Thánh đài rất nhiều, bất kể là ý cảnh hay thần vận đều cao minh hơn, xem như hắn, nhìn thời gian dài cũng có thể gột rửa vẩn đục, tư duy trở nên càng thêm nhanh chóng.

Không hổ là tác phẩm của Khổng sư...

Chữ của Khôi Thánh tới so sánh, vẫn kém một đoạn rất lớn.

- Khó trách con em của đại gia tộc khác đều tới nơi này, trở thành học viên của Thánh Tử điện...

Không nói cái khác, chỉ nói chữ này, liền có tác dụng định Nguyên Thần, củng cố tu vi, giúp người đột phá, có khả năng áp chế tâm ma, để cho người không sinh tạp niệm!

Trong lòng Trương Huyền cực kỳ rung động, không khỏi cảm khái.

Thánh Tử điện có chữ của Khổng sư trấn áp, xem như tâm ma cũng không dám làm loạn. Chỉ sợ nguyên nhân chính là như vậy, tất cả đại gia tộc mới bằng lòng đưa hậu bối ưu tú nhất đến nơi này, tiếp nhận truyền thừa cùng chỉ điểm.

- Đi vào đi!

Trương Huyền nhìn một hồi, lĩnh ngộ không ít, tràn đầy cảm khái nói.

- Ừm!

Trần Nhạc Dao nhẹ gật đầu, hai người cùng đi vào.

Chương 2477: Phá Hư Vương (thượng) (1)

Vòng qua vài con phố, rốt cuộc tìm được vị trí khảo hạch Trận Pháp sư. Đẩy cửa đi vào, đại điện cực kỳ vắng vẻ, chỉ có mấy người, so với phía ngoài công hội Trận Pháp sư rầm rộ, thật là hoàn toàn khác biệt.

- Hàng năm Thánh Tử điện tuyển nhận số lượng không nhiều, có thể đi vào, đều có sở trường cùng năng lực nhất định, trừ khi khảo hạch đẳng cấp, nếu không bình thường không có người nào tới!

Trần Nhạc Dao giải thích.

- Ít người tốt nhất, ta khá thích thanh tĩnh!

Trương Huyền cười cười.

Trước kia khảo hạch, đều kín người hết chỗ, làm gì cũng phải xếp hàng, thậm chí muốn đi vào điểm khảo hạch còn cần trước thu hoạch được tư cách, vô cùng phiền phức, ít người liền có thể giảm bớt không ít phiền phức, phù hợp tính cách yên tĩnh của hắn.

- Hai vị tới khảo hạch Trận Pháp sư?

Đi tới trước đài, một phục vụ viên chừng ba mươi tuổi tiến lên đón, khuôn mặt vui vẻ, ngực cài huy chương Trận Pháp sư, lại đạt tới lục tinh.

- Ừm, ta muốn khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh!

Trương Huyền gật đầu.

- Bát tinh?

Phục vụ viên sửng sốt một chút:

- Ngươi?

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Trải qua rất nhiều chuyện hắn đã biết, Danh Sư đại lục quản lý các loại bí tịch cực kỳ nghiêm khắc, chỉ có cấp bậc đến, mới có thể quan sát thư tịch đối ứng.

Muốn nghiên cứu trận pháp cấp tám, chỉ có thể trước khảo hạch thành công. Hiện tại dù chỉ là Trận Pháp sư thất tinh, nhưng kiến thức sớm dung hội quán thông, thông qua khảo hạch không khó lắm.

- Thật không tiện, tuổi của ngươi thực quá nhỏ, ta có chút giật mình!

Phục vụ viên xấu hổ cười một tiếng, nói tiếp:

- Không biết có mang huy chương thất tinh đến không? Ta trình báo giúp ngươi!

- Có!

Cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, đưa huy chương Trận Pháp sư thất tinh tới.

Lúc trước ở Khâu Ngô cung biểu hiện qua năng lực trận pháp, Hàn hội trưởng đã sớm giúp hắn xin. Tiện tay nhận lấy, phục vụ viên nhìn tên, mở ra một quyển sách, tra xét một hồi, lúc này mới gật gật đầu, trong mắt tràn đầy nghi ngờ:

- Căn cứ ghi chép, thời gian Trương sư khảo hạch Trận Pháp sư thất tinh không đến hai tháng, nhanh như vậy liền muốn khảo hạch... Bát tinh?

Người khác từ thất tinh khảo hạch bát tinh, ít nhất cần mấy chục năm tích lũy, nhanh nhất cũng mấy năm, tên này vừa mới kiểm tra chưa tới hai tháng, liền muốn kiểm tra bát tinh... Quá nhanh đi?
- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy thì tốt, ta đã trình báo giúp ngươi, mời đi theo ta...

Thấy hắn xác nhận, lại bận rộn một hồi, lúc này phục vụ viên mới gật đầu, nhẹ nhàng cười một tiếng, đi ở phía trước dẫn đường.

Có thể đi vào Thánh Tử điện, không phải gia thế hiển hách, là thiên phú tuyệt đỉnh, hắn chỉ là phục vụ viên, không dám có chút coi thường cùng thờ ơ. Rất nhanh, mọi người đi tới một gian phòng, nhìn lão giả ở phía trước khom người nói:

- Tô trưởng lão, Trương Huyền Trương sư tới khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh!

Trước ngực lão giả đeo huy chương Trận Pháp sư, tám ngôi sao lấp lánh, tu vi cao thâm, không thi triển ra, căn bản nhìn không ra đẳng cấp cụ thể. Chỉ sợ không thua Thánh Vực thất trọng.

- Khổng sư từng nói, hữu giáo vô loại, người hiếu học trong thiên hạ đều có thể trở thành học sinh của hắn. Bởi vậy Thánh Tử điện không chỉ có Danh Sư, còn có các loại chức nghiệp, vị này hẳn là Trận Pháp sư đơn thuần, không phải Danh Sư!

Nhìn một cái, Trương Huyền thầm nghĩ.

Nhìn qua giới thiệu trên ngọc bài thân phận, cũng biết không ít về Thánh Tử điện.

Dù Danh Sư có thể phụ tu, nhưng muốn nói phương diện duy nhất chân chính đạt tới tinh thông, thậm chí đi đến đỉnh phong, vẫn là người tu chức nghiệp đối ứng.

Thật giống như Trận Pháp sư, lúc trước Ngô đường chủ cũng phụ tu Trận Pháp sư, trận pháp chi đạo, không tính quá yếu, nhưng so với Hàn hội trưởng chuyên tu, liền không đáng giá nhắc tới.

Thuật nghiệp hữu chuyên công, Danh Sư cũng không có khả năng chân chính toàn trí toàn năng, nhất là đạt tới cấp bậc đỉnh phong.

Bởi vậy lão sư truyền thụ phụ tu ở Thánh Tử điện, cơ bản đều là tồn tại đứng đầu nhất của những nghề nghiệp khác, mà không phải Danh Sư duy nhất. Như vậy có thể để cho học sinh học càng thêm chính xác.

- Ngươi khảo hạch bát tinh? Tô trưởng lão nhìn tư liệu một lần, không nhịn được cau mày:

- Khảo hạch bát tinh, cần tu vi đạt tới Lĩnh Vực cảnh, ngươi mới Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, tu vi không đủ, làm sao có thể bố trí ra trận pháp đối ứng?

Trận pháp thuộc về chức nghiệp thượng cửu lưu, yêu cầu tu vi cực kỳ nghiêm khắc. Trương Huyền không có che giấu, đối phương liếc liền nhìn ra.

- Bẩm báo Tô trưởng lão, dù Trương sư chỉ là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu không kém Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ chút nào!

Trần Nhạc Dao nói xen vào.

- Thật có loại thực lực này, có thể tính ngươi thông qua, ta dẫn ngươi đi bậc thang trận pháp.

Tô trưởng lão nhẹ gật đầu.

Ở Thánh Tử điện thời gian dài, dạng thiên tài gì cũng gặp, nếu như đối phương thật sự có loại bản lĩnh này, thông qua yêu cầu tu vi cũng không tính là gì.

- Đa tạ trưởng lão, xin hỏi làm sao đo lường thực lực?

Nghe như vậy cũng có thể, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như đối phương thật yêu cầu đạt tới Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ mới có thể khảo hạch, chỉ sợ còn cần tìm kiếm linh thạch cấp bậc cao cùng công pháp tu luyện... như vậy khả năng còn cần tốn thêm mấy ngày.

- Chỗ chúng ta có trận pháp chuyên môn dùng để đo lường sức chiến đấu!

Lão giả lắc đầu, tràn đầy bất đắc dĩ:

- Đáng tiếc, vừa rồi Phá Hư Vương kia tới khảo hạch, làm hỏng, còn chưa kịp sửa chữa!

- Phá Hư Vương?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Đúng vậy, trước đây ít năm tới một vị thiên tài, trong một năm khảo hạch ba phụ tu, tất cả đều làm người ngã ngựa đổ, phá hủy không biết bao nhiêu thứ, đây là lần thứ ba tới khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, ai, thấy hắn đến, tất cả trưởng lão đều đi qua, sợ bậc thang trận pháp bị phá hủy...

Tô trưởng lão xoa xoa mi tâm, tựa hồ cực kỳ đau đầu với vị Phá Hư Vương này.

- Người ngã ngựa đổ, phá hư đồ vật? Không biết vị Phá Hư Vương này phá hư như thế nào?

Trương Huyền tò mò.

Trước kia hắn khảo hạch, cũng thường xuyên phá hư tài sản, hiện tại đã ổn trọng hơn nhiều, không nói cái khác, xông sơn môn một chuyến, sơn môn còn rất tốt, không có xuất hiện bất kỳ vấn đề.

- Làm sao phá hư?

Râu ria của Tô trưởng lão dựng lên:

Chương 2478: Phá Hư Vương (thượng) (2)

- Những nghề nghiệp khác, ta không nói nhiều, tới ba lần nơi này, mỗi một lần ít nhất phải hỏng một vật! Lần đầu tiên, ta vất vả hai tháng điêu khắc trận bàn báo hỏng. Lần thứ hai, hủy một gian tĩnh thất... Đây là lần thứ ba, vốn cho rằng chỉ là khảo hạch thực lực đơn thuần, lại làm hỏng trận pháp kiểm tra chiến đấu, quả thực là Phá Hư Vương...

- Một chỗ phá hư ba lần... Thật là làm người ta tức giận!

Trương Huyền há miệng, trợn mắt hốc mồm.

Dù hắn cũng phá hư, nhưng bình thường đều là một chỗ một lần, đánh một súng đổi chỗ khác, liên tục ba lần, quả thực là quá đáng. Phá hư cũng có tôn nghiêm, một chỗ làm ba lần... Đổi lại hắn, khẳng định cũng đau đầu.

- Đúng vậy, khảo hạch thì khảo hạch, lại làm đồ vật chia năm xẻ bảy... Ta vừa thấy được loại người này liền tức giận!

Tô trưởng lão tức giận khoát tay áo, vỗ bàn một cái.

- Ta cũng rất chán ghét loại người cố ý phá hư này, đương nhiên nếu như là vô tâm, thì cũng không tính là gì!

Cảm khái một tiếng, Trương Huyền cảm động lây.

Cố ý phá hư, là thật để cho người ta tức giận, may mắn trước kia mỗi lần hắn đều không phải cố ý.

- Được rồi, không nói những chuyện này nữa!

Càng nói càng tức, Tô trưởng lão lắc đầu, nếu không phải quá tức, lấy thân phận của hắn cũng không có khả năng lảm nhảm với một học sinh. Phát tiết xong cũng hết giận, lần nữa nhìn qua, thoả mãn nhẹ gật đầu:

- Ngươi rất không tệ!

Bình thường học sinh khác, nghe hắn nói xấu Phá Hư Vương, tất cả đều vâng vâng dạ dạ, không dám thở mạnh, tên này thoạt nhìn không tệ, không chỉ không sợ, còn mở miệng bày tỏ chán ghét. Trong lòng hảo cảm tăng nhiều.

- Như vậy đi, ngươi chuẩn bị một chút, hiện tại ta kiểm tra thực lực cho ngươi!

Tô trưởng lão trầm tư một chút nói.

- Kiểm tra? Không phải Tô trưởng lão nói trận pháp khảo hạch hỏng ư? Làm sao kiểm tra?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

- Rất đơn giản, ta đè thấp tu vi đến Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ, ngươi giao thủ với ta, có thể tiếp ba chiêu của ta, coi như thông qua!

Tô trưởng lão cười cười.

Tình huống bình thường, trận pháp kiểm tra thực lực hỏng, là không thể khảo hạch, bất quá ai bảo hắn nhìn đối phương thuận mắt? Xem như dàn xếp cửa sau a.

- Có thể!

Còn tưởng rằng khảo hạch gì, nghe được là cái này, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

- Vậy thì tốt, ngay ở chỗ này đi!

Đứng dậy, Tô trưởng lão đi tới giữa đại sảnh.

Đại điện cực kỳ rộng lớn, chỉ kiểm nghiệm chút thực lực mà nói, dư xài. Kẽo kẹt!

Kẽo kẹt!

Khí tức rút xuống, Tô trưởng lão áp chế tu vi đến Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ, vẫy tay một cái, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Ngươi có thể dùng hết toàn lực, mặc dù là vì đo lường ngươi có thực lực Lĩnh Vực cảnh hay không, nhưng dính dáng khảo hạch, ta sẽ không nương tay!

- Ta sẽ cố hết sức!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, ánh mắt ngưng trọng.

Mặc dù đối phương giảm thấp tu vi, nhưng có thể là cường giả Thánh Vực thất trọng, loại thực lực này, bất kể ánh mắt hay phản ứng, đều không phải là Trương Vân Phong có thể so sánh được, quả thực không thể khinh thường.

Hô!

Đạp mạnh trên mặt đất, thân ảnh lay động, hóa thành một tàn ảnh, lập loè bay lượn về phía Tô trưởng lão.

Chi Hành Bộ, là một loại võ kỹ Thánh Vực trung phẩm học được từ Chiến Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc, thông qua không ngừng thay đổi vị trí, phòng ngừa đối phương đánh lén cùng công kích.

Chiêu này hơi rườm rà, bình thường đối chiến với cao thủ, có rất ít người sử dụng, nhưng ở dưới chân Trương Huyền, tốc độ cực nhanh, cả người chợt trái chợt phải, giống như quỷ mị.

- Rất không tệ!

Ánh mắt Tô trưởng lão sáng lên.

Vốn cho rằng đối phương chỉ là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, có thể so với Lĩnh Vực cảnh có chút nói ngoa, nhìn thấy thân pháp này mới hiểu được, quả thực nắm giữ loại thực lực này.
Ông!

Cảm khái một tiếng, một tia lực lượng đặc thù từ trong cơ thể thả ra ngoài, tạo thành Lĩnh Vực đường kính chừng năm mét.

Ầm!

Bị Lĩnh Vực bao phủ, Chi Hành Bộ của Trương Huyền lập tức chậm chạp, giống như rơi vào vũng bùn, không còn linh động như trước đó.

- Ta muốn động thủ, chiêu thứ nhất, Long Tượng khí huyết chưởng! Chiêu này kết hợp lực lượng Long Tượng hình thành, cộng thêm Lĩnh Vực, uy lực vô tận, nên cẩn thận...

Thanh niên trước mắt này, chịu nghe mình lải nhải, hơn nữa rất cừu thị Phá Hư Vương, hắn hết sức vui mừng, dù ra tay không lưu tình, lại tiết lộ một chút, hi vọng đối phương đừng bị thương.

- Yên tâm đi, ta sẽ hết toàn lực!

Nghe nói lực lượng của đối phương rất mạnh, máu tươi trong cơ thể Trương Huyền sôi trào, thân ảnh đột nhiên lóe lên, thi triển ra Hành Giả Vô Cương.

Thông qua chiến đấu với Lĩnh Vực cảnh chân chính, cũng có chút cảm ngộ, Lĩnh Vực là một loại lực lượng kiềm chế, giống như dây thừng, một phương hướng dùng sức quen thuộc, một phương hướng khác sẽ trở nên hơi yếu. Vừa rồi cố ý dùng chữ Chi đi lại (Z), là tập trung sức chú ý của đối phương, giờ phút này phối hợp Hành Giả Vô Cương, ra ngoài ý định, lại thêm tốc độ cực nhanh, còn không có phản ứng, cũng đã xuất hiện ở trước mặt Tô trưởng lão.

Cổ tay khẽ đảo, một chưởng nghênh tiếp.

Đối phương nói Long Tượng khí huyết chưởng kết hợp Long Tượng chi lực, uy lực vô tận, hắn vừa ra tay là dùng Đại Bi Thiên Ma chưởng.

Ầm ầm!

Hai bàn tay đối đầu.

- Cái gì?

Không nghĩ tới đối phương đi tới trước mặt nhanh như vậy, hơn nữa đánh ra chưởng pháp hung mãnh như thế, con ngươi của Tô trưởng lão co rụt lại, chưa kịp nói chuyện, liền cảm thấy một cỗ lực lượng bài sơn đảo hải đánh tới.

- Sao lại mạnh như vậy...

Cảm giác giống như bị lưu tinh đập trúng, khóe miệng của Tô trưởng lão giật một cái, xương cốt toàn thân giống như bị đánh nát, cả người bay ngược về phía sau.

Người ở trên không trung, muốn hóa giải phong ấn tu vi, chỉ cảm thấy chưởng lực của đối phương liên tục không ngừng, như hồng thủy đánh tới, để hắn hô hấp cũng không kịp, cái khác căn bản không rảnh đi làm.

Ầm ầm!

Sống lưng mạnh mẽ đâm vào trên vách tường đại sảnh, đập ra một cái lỗ thủng to lớn.

Răng rắc!

Răng rắc!

Va chạm quá mức hung ác, một vết nứt thô to dọc theo bức tường lan tràn lên trên, mãi cho đến nóc nhà.

Chương 2479: Phá Hư Vương (hạ) (1)

- Cái này...

Lông mày của Trần Nhạc Dao nhảy một cái, một loại dự cảm bất tường hiện lên ở trong lòng. Dường như vừa rồi Phá Hư Vương kia chỉ là làm hỏng trận pháp, không có phá hủy đại điện của vị trưởng lão này a...

- Ách?

Biểu lộ của nàng trở nên mất tự nhiên, Trương Huyền cũng gãi đầu một cái, tràn đầy không hiểu. Long Tượng chi lực đâu? Lực lượng vô cùng mạnh mẽ đâu? Chỉ một chưởng liền bay ngược ra ngoài, hơn nữa đụng hư tường, đừng nhường quá mức như vậy có được hay không?

- Ngươi...

Tô trưởng lão giãy dụa từ trong bụi đất bay ra, khuôn mặt xanh lét, suýt chút nữa điên mất.

Trưởng lão phụ trách khảo hạch Trận Pháp sư, đè thấp tu vi chiến đấu, bị một chưởng đánh bay...

Mấu chốt nhất là, mới vừa nói với đối phương chưởng lực của mình lợi hại... Để người ta chú ý.

Chú ý cái rắm ah!

Cái này con mẹ nó hẳn là ta chú ý mới đúng!

- Cái này... Tô trưởng lão, còn lại hai chiêu còn so không? vừa rồi ta chỉ dùng một nửa lực lượng!

Trương Huyền chần chờ một chút, hỏi.

- Một nửa?

Tô trưởng lão nhoáng một cái.

- Đúng vậy, vừa rồi thời điểm thi triển chưởng pháp, thu lại bớt khí lực...

Trương Huyền giải thích.

Này cũng không phải nói dối, mà là thật thu khí lực.

Hắn và người chiến đấu, từ trước tới nay sẽ không thả ra tất cả át chủ bài, vừa rồi dù mưu lợi, dùng Đại Bi Thiên Ma chưởng, trên thực tế lực lượng chân chính chỉ chừng phân nửa.

Dù sao muốn phát huy uy lực của Đại Bi Thiên Ma chưởng đến lớn nhất, cần từ trên trời hạ xuống, Hành Giả Vô Cương song song di động, tốc độ lại nhanh, trong nháy mắt tiến công, uy lực tự nhiên sẽ yếu hơn rất nhiều.

- ...

Khóe miệng của Tô trưởng lão giật một cái.

Một nửa lực lượng, thiếu chút nữa đánh phế hắn... thật muốn dùng hết toàn lực, có phải mặt trời ngày mai cũng không thấy được hay không?

Ngươi thật sự là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ? Mà không phải cường giả Thánh Vực thất trọng ngụy trang?

- Nếu như Tô trưởng lão cảm thấy thực lực của ta không đủ, ta có thể dùng hết toàn lực! Thấy đối phương không nói lời nào, Trương Huyền ấp úng.

- Khụ khụ! Đủ rồi, hai chiêu còn lại không cần so nữa, ta đã tin tưởng ngươi có thực lực Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ!

Tô trưởng lão vội vàng xua tay.

Hắn thân là Trận Pháp sư, dù sức chiến đấu không bằng Danh Sư, sau khi đè thấp tu vi càng như vậy, nhưng cũng lợi hại hơn Lĩnh Vực cảnh bình thường không ít, loại thực lực này, đối phương dùng một chưởng đánh bay... đã nói rõ lực lượng cường đại, hai chiêu còn lại có so hay không đều không sao cả.

- Đa tạ trưởng lão!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Thực lực thông qua, liền có thể tiến hành khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, chỉ cần thành công, xem sách một chút, một đêm hẳn là có thể liên hệ với Triệu Nhã.

- Không cần khách khí!

Chà xát hai tay không ngừng run rẩy, Tô trưởng lão lấy ra một viên đan dược, lặng lẽ bỏ vào miệng, mở ra phong ấn áp chế tu vi, lúc này mới cảm thấy khôi phục một chút, nhìn đại điện xuất hiện vết nứt, khóe miệng co giật, đang muốn ra ngoài tìm người tới sửa, liền nghe tiếng bước chân dồn dập vang lên, một lão giả vội vã đi tới.

- Lão Tô, ta báo cho ngươi tin vui, lần này mấy cái chúng ta chạy tới nhìn chằm chằm, tiểu tử kia đã không dám phá hư, đang ngoan ngoãn tham gia khảo hạch, ngươi mau qua nhìn một chút, hiện tại tên này ngoan cực kì...

Vừa đi vào gian phòng, thanh âm vui vẻ vang lên.

Răng rắc!

Răng rắc!
Thanh âm còn chưa kết thúc, vết nứt lan tràn đến nóc phòng ở dưới thanh âm chấn động tiếp tục kéo lên trên, càng lúc càng lớn.

Rầm rầm!

Bụi bặm rơi vãi xuống phía dưới.

- Ah... Đây là thế nào?

Lão giả vừa mới tiến vào, lúc này mới phát hiện không đúng, ngẩng đầu nhìn lên, kìm lòng không được kinh hô.

Bất quá không hô còn tốt, hắn vừa hô, thanh âm càng lớn, cả đại điện giống như một cọng rơm rạ cuối cùng đè chết lạc đà, đã không chịu nổi, đung đưa kịch liệt.

Ầm ầm!

Toàn bộ nóc điện rớt xuống, nham thạch, bụi bặm đổ ập xuống, đám người Trương Huyền vội vàng vận chuyển chân khí, ngăn chặn mảnh vụn rơi xuống, lúc này mới miễn đi một kiếp.

Hết thảy đều kết thúc, nhìn lấy phế tích đầy đất, da mặt Tô trưởng lão không ngừng run rẩy, cảm thấy mình sắp khóc.

Chỉ là khảo hạch tu vi mà thôi, sự tình ba chiêu liền có thể giải quyết, sao lại biến thành như vậy?

Mặc dù cái cung điện này không quá rắn chắc, nhưng cũng là người giỏi tay nghề hao tốn không ít thời gian xây dựng, mình ở nơi này mấy trăm năm cũng không có xuất hiện vấn đề gì, thậm chí Phá Hư Vương kia tới nhiều lần, cũng hoàn hảo không chút tổn hại, kết quả chỉ cùng tên này so một chưởng, liền biến thành như vậy...

Càng nghĩ càng thấy ấm ức, nhịn không được nhìn sang thanh niên cách đó không xa. Chỉ thấy hắn chỉ lão giả vừa mới vào kia, cực kỳ vô tội:

- Đây không phải là ta làm sập... là hắn nha! Không quan hệ gì tới ta cả!

Tô trưởng lão:

- ...

Lão giả:

- ...

Trần Nhạc Dao:

- ...

Một lát sau, lão giả phủi phủi một cục gạch rơi trên đầu, cùng đá vụn ở trên bờ vai, cũng nhịn không được nữa nhìn lại:

- Lão Tô, cái này... Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

- Không có gì, là ta khảo nghiệm thực lực Trương sư này, nhất thời không khống chế được lực lượng...

Chương 2480: Phá Hư Vương (hạ) (2)

Nghe hỏi thăm, vẻ mặt Tô trưởng lão đỏ bừng lên, cuối cùng vẫn không nói ra nguyên nhân cụ thể.

Không phải không muốn nói, mà là quá mất mặt, giảm thấp tu vi, còn bị đối phương vỗ một chưởng va sụp cả cung điện, thực sự không mở miệng được.

Thật muốn nói ra, đoán chừng đám lão bằng hữu miệng rộng này sẽ đồn cho toàn bộ Thánh Tử điện biết hết.

- Không khống chế được lực lượng?

Lão giả gãi đầu một cái, bụi bặm rơi vãi đầy đất.

- Được rồi, không nên hỏi, Trương Huyền Trương sư này, tới khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, dẫn hắn đi bậc thang trận pháp đi!

Sợ đối phương tiếp tục hỏi thăm, vẻ mặt Tô trưởng lão đỏ ửng, vội vàng xua tay.

- Cũng muốn khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh? Tốt, đi theo ta!

Lão giả nhẹ gật đầu, nói một tiếng.

- Ừm!

Trương Huyền cùng Trần Nhạc Dao theo sát ở phía sau.

Chần chừ một lúc, Tô trưởng lão cảm thấy có chút không yên lòng, cũng theo sau.

Rời khỏi phế tích, đi một hồi, liền thấy một bậc thang đứng sừng sững ở cách đó không xa, thẳng tắp lan tràn lên trên, tựa như cắm vào Thiên cung.

Cái bậc thang này rất kỳ lạ, phía trên không có bất kỳ vật gì kết nối, phía dưới cũng không có vật gì chống đỡ, lại huyền phù ở địa phương cách mặt đất ba thước.

- Đây là cái gì...

Trương Huyền tò mò hỏi.

Mặc dù hắn có thể nhìn ra, chung quanh cùng phía trên bậc thang bố trí rất nhiều trận pháp, mới để cho nó huyền phù, nhưng vẫn cảm thấy cực kỳ khiếp sợ.

- Đây là bậc thang trận pháp, khảo hạch Trận Pháp sư chính là ở đây!

Lão giả cười cười giải thích.

- Bậc thang trận pháp?

- Ừm, mỗi một bậc thang đều ẩn chứa một trận pháp, dính dáng huyễn trận, sát trận, mê trận… rất nhiều biến hóa, có nhiều chỗ thậm chí cần bố trí trận pháp nguyên khí mới có thể phá giải. Những bậc thang này, hết thảy 90 tầng, mỗi mười tầng đại biểu một tinh cấp.

Lão giả tiếp tục nói:

- Chỉ cần ngươi có thể lên đến tầng thứ 80, liền thông qua khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh!
Trương Huyền bừng tỉnh hiểu ra.

Cái này có chút tương tự thông đạo trận pháp của Danh Sư học viện, đều là bố trí đủ loại trận pháp, để người tham gia khảo hạch phá giải. Có khả năng hoàn thành, liền đại biểu khảo hạch kết thúc.

Đương nhiên, cái này thoạt nhìn càng khó, không chỉ dính dáng phá trận, còn có bày trận, cùng khảo nghiệm trên tâm lý. Cho dù là hắn muốn thông qua, chỉ sợ cũng không phải dễ dàng như vậy.

Hơn nữa nơi này phân chia đẳng cấp kỹ càng hơn, mỗi một bậc thang, khảo nghiệm một loại trận pháp, có thể đi lên, đại biểu đủ trình độ, không đạt tới chỉ có thể buồn bã lui ra.

Thật giống như bậc thang trên tầng 75, đại biểu đạt đến thất tinh trung phẩm, tiên tiến hơn xa Hồng Viễn học viện.

- Hai vị trưởng lão, hiện tại người đứng trên bậc thang, đều là đang khảo hạch?

Trong quá trình hai người trò chuyện, Trần Nhạc Dao nhịn không được hỏi.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện trên bậc thang đứng không ít người, chừng năm sáu cái. Những người này cũng không tiếp tục đi lên, mà mỗi người đứng ở trên một bậc thang, không nhúc nhích, hai mắt nhắm nghiền, giống như dại ra, dường như rơi vào trầm tư, hoặc là bị trận pháp bao phủ, không cách nào giãy giụa.

- Không sai, bọn họ đang khảo hạch!

Nhẹ gật đầu, Tô trưởng lão nói:

- Hai cái khảo hạch ngũ tinh, hai cái khảo hạch thất tinh, còn có một cái khảo hạch bát tinh!

Trương Huyền nhìn lại.

Quả nhiên thấy hai thanh niên đứng ở trên bậc thang thứ bốn mươi mấy, cái khác chia ra đứng ở bậc thang hơn sáu mươi cùng hơn bảy mươi.

- Phá Hư Vương mà ngươi mới vừa nói, hẳn là đứng ở vị kia trên nhất a! Nhìn một lát, Trương Huyền tò mò hỏi.

Nghe lão giả vừa rồi lúc đi vào nói, vị Phá Hư Vương kia còn không có khảo hạch xong, đã như vậy, chắc còn ở phía trên. Mà vừa rồi Tô trưởng lão cũng nói, đối phương cũng giống như mình, định khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, căn cứ suy tính hẳn là ở trên tầng 70.

- Không sai, là hắn!

Tô trưởng lão hừ lạnh một tiếng, mặt mũi không vui.

Đối mặt một người bất cứ lúc nào cũng sẽ tới phá hư, đổi lại là ai, tâm tình cũng sẽ không quá tốt.

Trương Huyền cẩn thận nhìn sang vị Phá Hư Vương kia, là thanh niên khoảng 30 tuổi, thoạt nhìn có chút gầy gò, mặc trường bào màu xám nhạt, đưa lưng về phía mình, thấy không rõ dung mạo, khí chất trên người có chút lãnh ngạo.

- Hình như là tầng 79... Không biết có thể đi lên hay không!

Đếm đếm, Trương Huyền cười một tiếng, đang muốn tiếp tục nói chuyện, đột nhiên cảm thấy bậc thang trước mắt lay động kịch liệt, dường như nhận lấy cái gì xung kích.

- Nguy rồi... Phá Hư Vương ý định phá hư bậc thang trận pháp, nhanh ngăn cản...

Một tiếng la gấp gáp vang lên.

Theo thanh âm nhìn lại, lúc này Trương Huyền mới phát hiện bên cạnh bậc thang còn đứng mấy lão giả, quần áo trên người giống như Tô trưởng lão, hẳn là các trưởng lão trước đó nói, tới ngăn cản Phá Hư Vương phá hoại.

Lão giả kêu gọi kia mặt mũi lo lắng, trong thanh âm chân khí bắn ra, thẳng tắp vọt về phía bậc thang trước mắt, như muốn vững chắc bậc thang trận pháp.

Chỉ bất quá trận pháp trên bậc thang quá nhiều, mặc dù thực lực của hắn không tầm thường, nhưng cũng không ngăn được.

- Đừng do dự, cùng nhau động thủ...

Đám người Tô trưởng lão không để ý tới Trương Huyền nữa, vội vã bay lên, trong nháy mắt chân khí xao động, khí tức như biển.

Sáu vị Trận Pháp sư tu vi cường đại đồng thời ra tay, bậc thang lay động quả nhiên vững chắc hơn rất nhiều, có điều đúng lúc này, thanh niên ở bậc thứ 79 mở mắt, giơ chân lên, vừa định đạp lên bậc thang thứ 80, nhưng bậc thang dưới chân đã không chịu nổi.

Ầm ầm!

Một tiếng vang thật lớn, rầm rầm sụp đổ, vô số trận pháp bay loạn, linh khí bắn ra bốn phía.

- Cái này...

Trương Huyền nuốt ngụm nước bọt:

- Thật đúng là Phá Hư Vương!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau