THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2471 - Chương 2475

Chương 2471: Vỏ kiếm đến rồi! (1)

- Đây là chỗ lợi hại của Trương sư, mặc kệ thoạt nhìn không thể tưởng tượng nổi cỡ nào, nhưng ở trong tay hắn, đều có thể dễ dàng làm được, hóa mục nát thành thần kỳ...

Hai mắt Trương Cửu Tiêu sáng lên, tràn đầy tôn sùng.

Thân là hậu bối Trương gia, nghe qua nhiều nhất là truyền thuyết vị thiên tài kia, bởi vậy từ nhỏ đến lớn, trong lòng nghĩ người có thiên tư lợi hại nhất, thậm chí bội phục nhất là đối phương, mà bây giờ...

Đã triệt để chuyển hóa thành vị trước mắt này.

Thiên tài kia lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là huyết mạch mạnh mẽ mà thôi, làm sao có thể so với Trương Huyền!

Chỉ cần cho đầy đủ thời gian, có thể đoán được, có thể nhẹ nhõm vượt qua, đứng ở đỉnh phong chân chính của thế giới.

- Hắn đích xác... khác biệt!

Triệu Hưng Mặc cũng ngốc tại chỗ.

Theo áp chế tu vi bị đối phương nhẹ nhõm đánh bại, liền biết tên này không giống bình thường, chỉ là không nghĩ tới, như vậy không tầm thường như vậy!

Xem ra, chỉ cần tiến lên từng bước, dù ở Thánh Tử điện thiên tài xuất hiện lớp lớp, cũng có thể lấy được một chỗ cắm dùi!

- Ba chiêu đã qua, tới phiên ta!

Mượn nhờ lôi điện vừa mới thôn phệ để Trương Vân Phong chịu thiệt, thân thể Trương Huyền thả lỏng ra, lắc lắc cổ, nhếch miệng cười một tiếng.

Lôi điện quả thực ở trong tính toán của hắn, vừa rồi giao thủ một chiêu, thư viện liền xuất hiện thiếu hụt của đối phương, lít nha lít nhít chừng mấy trăm chỗ, căn cứ một cái trong đó, thiết kế ra một phương pháp gây bất lợi cho đối phương, đơn giản đến cực điểm.

Sưu!

Thân ảnh như điện, đi tới trước mặt Trương Vân Phong, chập ngón tay làm kiếm, lần nữa đâm tới.

Rầm!

Kiếm khí huy hoàng tựa như lưu tinh, tiếp xúc Lĩnh Vực của đối phương, lập tức cắt ra một lỗ hổng, tiếp tục tiến về phía trước.

Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, công kích tiến vào bên trong, bị nhận dẫn dắt cùng khống chế, mà bây giờ, vượt ra khỏi phạm vi đối phương có thể chịu đựng được, Lĩnh Vực cũng mất đi hiệu quả trước đó.

- Phá!

Trên lưng Trương Vân Phong ứa ra mồ hôi lạnh, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, lập tức tiến lên đón.

Đinh đinh đinh!

Vỏ kiếm cùng kiếm khí của Trương Huyền đối đầu, phát ra âm bạo liên tiếp, sau đó triệt để biến mất, lui về sau hai bước, lúc này Trương Vân Phong mới thở ra một hơi.

- Hắn dùng binh khí? - Công bằng giao chiến, lấy ra vũ khí trước, đã tính toán thua rồi!

- Thân là Thánh Nhân quý tộc, bảo vật nhiều vô số kể, dùng binh khí cùng người đối chiến, đâu còn có công bằng đáng nói?

...

Nhìn thấy hắn lấy ra trường kiếm, dù không có rút kiếm ra vỏ, nhưng phía dưới vẫn nghị luận ầm ĩ, tràn đầy không vui.

Đại gia tộc như Thánh Nhân quý tộc, binh khí tốt thực sự quá nhiều, tùy tiện lấy ra một cái, cũng sẽ khiến người khác tuyệt vọng, bởi vậy lấy ra vũ khí, đã không còn công bằng như trước đó.

Không để ý tới đám người thảo luận, ăn vào một viên đan dược, thương thế mới vừa rồi bị lôi điện công kích đã khôi phục một chút, Trương Vân Phong nhìn về phía Trương Huyền lần nữa.

- Có thể để cho ta lấy ra vũ khí, quả thực bất phàm!

Trương Vân Phong thở ra một hơi, cười nhạt một tiếng:

- Bất quá yên tâm, ta biết ngươi là tán tu từ Thanh Nguyên đế quốc tới, cũng không bắt nạt ngươi! Thanh trường kiếm này của ta tên Ngưng Sương, là Thánh khí nửa bước thượng phẩm, dùng nó ra tay với ngươi, quả thực có chút không công bằng, nhưng vỏ kiếm chỉ có cấp bậc trung phẩm... Ngươi có thể tùy tiện sử dụng vũ khí, ta chỉ dùng vỏ kiếm, cũng không tính vi phạm quy củ.

Bàn tay lắc một cái, Trương Vân Phong vỏ kiếm gỡ xuống, kiếm ý chảy xuôi, lan tràn ra, cho người ta một loại cảm giác sáng chói chói mắt. Dù dùng là vỏ kiếm, nhưng phối hợp thêm thực lực của hắn, vẫn cho người ta một loại cảm giác áp bức nồng đậm, sức chiến đấu bạo tăng không chỉ một lần.

- Chỉ dùng vỏ kiếm?

- Vỏ kiếm của hắn là Thánh khí trung phẩm, ra tay như thế mà nói, cũng không dựa dẫm ưu thế đẳng cấp, quả thực không có vi phạm quy củ!

- Trương Vân Phong kiếm pháp tinh diệu, phối hợp Trương gia kiếm pháp, Trương Huyền thật muốn đáp ứng, khẳng định không phải là đối thủ...
- Đúng vậy, ta nghe qua Trương gia kiếm pháp... Cũng cực kỳ kinh khủng!

...

Đám người châu đầu ghé tai.

Loại vũ khí nửa bước thượng phẩm như Ngưng Sương kiếm, một khi ra khỏi vỏ, hàn quang tận trời, kiếm ý tung hoành, Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ cùng cấp bậc cũng ngăn không nổi, chớ nói chi là Trương Huyền. Thật muốn giao đấu, quả thực là bắt nạt người, nhưng chỉ là vỏ kiếm, giống như gậy đẩy lửa, người sau cũng có thể dùng vũ khí cùng cấp bậc, có thể nói là công bằng công chính!

- Thế nào? Có dám so với ta không?

Trương Vân Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn lại.

- Chỉ dùng vỏ kiếm?

Trương Huyền cau mày.

- Không sai, ngươi có thể tùy ý sử dụng vũ khí!

Trương Vân Phong gật đầu:

- Vừa rồi chúng ta tỷ thí thân pháp, võ kỹ, cũng nên thử nắm giữ đối với binh khí một chút, như thế nào! Dù sao sử dụng vũ khí, mới có thể thể hiện ra chiến đấu chân chính lực, hơn nữa ta am hiểu nhất, cũng không phải là tay không công kích.

- Cái này...

Trương Huyền chần chừ.

Đối phương nói không sai, dùng vũ khí, quả thực có thể để cho sức chiến đấu bạo tăng.

Thật giống như Trịnh Dương, nếu như không dùng thương, đừng nói Chiến Tử, khả năng ngay cả Chiến Sư bình thường cũng khảo hạch không qua. Bản thân rất ít khi dùng vũ khí, chủ yếu là bởi vì đối thủ quá yếu, một quyền có khả năng giải quyết, liền lười nhác phiền toái.

- Ta có thể trước nhìn một chút, thực lực khi ngươi sử dụng binh khí, rồi quyết định có nên sử dụng hay không!

Trương Huyền suy tư một chút, nói.

Gia hỏa này, nếu quả thật dùng binh khí rất mạnh, hắn cũng có thể cân nhắc tới đánh một trận, không mạnh hơn quá nhiều, tay không tấc sắt liền có thể chiến thắng, thì không cần phải lấy Linh Hư kiếm ra.

Dù sao sử dụng chuôi kiếm này, quả thực quá khi dễ người.

- Nhìn thực lực của ta một chút? Cũng được!

Trương Vân Phong cười nhạt một tiếng, bàn tay đẩy về phía trước. Vỏ kiếm giống như trường xà đâm tới. Một chiêu này, giống như kiếm pháp, lại giống như thương pháp, lăng không phong tỏa hơn mười huyệt vị của mình, nếu thật bị điểm trúng, có thể đoán được, trực tiếp đánh mất sức chiến đấu, bị thương nặng!

Chương 2472: Vỏ kiếm đến rồi! (2)

- Thật mạnh!

Trương Huyền híp mắt lại, ngón tay liên tục bắn ra, mấy đạo kiếm mang tới nghênh đón.

Đinh đinh đinh đinh!

Thanh âm như mưa to vang lên, kiếm mang va chạm vỏ kiếm, lông mày Trương Vân Phong giương lên, bàn tay lắc một cái.

Rầm!

Vỏ kiếm tựa như biến thành trường côn, nằm ngang đè ép xuống.

Kiếm mang bắn ra tới đụng một cái, lập tức bị bắn ngược, cộng thêm lực lượng của vỏ kiếm, tự nhiên càng mạnh hơn.

Con ngươi của Trương Huyền co rụt lại, lần nữa lui về phía sau.

Khó trách tên này nói mình sử dụng vũ khí mạnh hơn, giao thủ một kích liền thử ra, quả nhiên khác biệt trước đó rất lớn, tưởng như hai người.

Mặc dù chỉ dùng vỏ kiếm, nhưng đâm tới là thương pháp, quét ngang là côn pháp, linh động là kiếm pháp...

Ba cái dung hợp, khó lòng phòng bị!

Cho dù hắn nắm giữ rất nhiều loại Thiên Đạo võ kỹ, nhưng lần đầu tiên tiếp xúc, cũng có chút luống cuống tay chân. Xem ra giống như đối phương nói, hắn đích xác ở trên vũ khí hạ công phu rất lớn, sử dụng binh khí, sức chiến đấu càng hơn một bậc.

Phần phật!

Bất quá hắn lui nhanh, vỏ kiếm của đối phương nhanh hơn, theo sát ở sau lưng, nhanh chóng bắn đến, dường như bất kể dùng thân pháp bao nhanh, cũng không thể tránh đi.

- Đạp sóng mà đi... lại luyện binh khí đến loại uy lực này?

Hạo Vũ trưởng lão kinh hô một tiếng.

Thân pháp đạp sóng mà đi kia, có thể theo lực lượng tiến công hoặc lui về phía sau của đối phương, vì đó tiến công hoặc tránh né, tựa như bọt nước ở trên sóng triều.

Vốn cho rằng chỉ là bộ pháp, nằm mơ cũng không nghĩ đến, Trương Vân Phong này đã tu luyện đến trên vũ khí, chỉ cần không nghĩ ra biện pháp phá vỡ công kích, vỏ kiếm trong tay hắn sẽ như cái bóng, bất kể động tác của ngươi như thế nào, thậm chí tốc độ bao nhanh, đều có thể Như Ảnh Tùy Hình, khó mà tránh đi.

Hô hô!

Thời điểm hắn khiếp sợ, Trương Huyền cũng cảm nhận được uy lực vỏ kiếm của đối phương, thân ảnh đột nhiên nhoáng một cái, thi triển ra Hành Giả Vô Cương.

Thời gian nháy mắt, xuất hiện ở một bên khác của lôi đài, cùng thời khắc đó, chưởng phong gào thét bổ xuống.

Đại Bi Thiên Ma chưởng!

Vỏ kiếm còn chưa kịp theo tới, liền gặp chưởng lực hùng hồn, cả hai đối đầu, không khí phát ra tiếng nổ, khí tức kịch liệt xung kích, để lôi đài không ngừng lay động. Lần này người sau cũng từ trong loại võ kỹ đặc thù này nhảy ra ngoài, không thể đuổi theo được nữa. - Thế nào, thực lực ta sử dụng binh khí, cũng không tệ lắm phải không!

Thu hồi vỏ kiếm, Trương Vân Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, mang theo tự ngạo. Loại thực lực này, quả thực có vốn để kiêu ngạo.

- Thật là không tệ!

Trương Huyền gật đầu.

Chỉ sử dụng vỏ kiếm, nói rõ không mượn nhờ ưu thế vũ khí, loại tình huống này, vừa ra tay liền để cho mình suýt chút nữa không có thoát khỏi, không hổ là thiên tài Trương gia, thủ đoạn phong phú, cường đại đáng sợ.

- Có dám dùng binh khí so sánh với ta một hồi không? Vừa rồi nhìn kiếm pháp của ngươi cực mạnh, hẳn là dùng trường kiếm, sức chiến đấu càng hơn a!

Trương Vân Phong tiếp tục nói.

- Dùng kiếm pháp, quả thực lợi hại hơn một chút... Chỉ là binh khí của ta quá mức hung mãnh, sợ không công bằng với ngươi!

Trương Huyền chần chờ một chút nói:

- Nếu không... Ta cũng sử dụng vỏ kiếm đi!

- Dùng vỏ kiếm?

Trương Vân Phong cười nhạo:

- Vừa rồi ta chỉ để ngươi thể nghiệm uy lực khi ta sử dụng binh khí một chút, thật muốn chiến đấu, sẽ mạnh mẽ hơn không biết gấp bao nhiêu lần... Chỉ dùng vỏ kiếm, không ra kiếm mà nói, ta sợ ngươi sẽ bị thương!
- Này thì khó nói, coi như ta không ra kiếm, cũng rất lợi hại!

Thấy đối phương nói như vậy, Trương Huyền cười cười.

- Ồ? Vậy thì tốt, để ta mở mang kiến thức một chút, uy lực của ngươi khi không xuất kiếm! Để ta nhìn một chút, chỉ dùng kiếm vỏ, có thể phát huy ra sức chiến đấu như thế nào!

Trương Vân Phong hừ nhẹ một tiếng, cánh tay vung ra, khí tức tung hoành. Hắn từ nhỏ đã bắt đầu tu luyện vũ khí, đao thương kiếm kích, côn pháp đoản bổng... Đều có đọc lướt qua, nguyên nhân chính là như vậy, một vỏ kiếm bình thường không có gì lạ ở trong tay hắn, tựa như có linh hồn, cùng cấp bậc có thể nói vô địch...

Đối phương cũng muốn dùng vỏ kiếm tới đối chiến...

Nói đùa cái gì đó?

Đã không biết trời cao đất rộng, vậy liền cho cái giáo huấn, để đối phương biết, không phải người nào cũng như Trương Vân Phong hắn, sử dụng vỏ kiếm liền có thể phát huy ra kiếm pháp uy lực không kém!

- Ngươi xác định... Để cho ta dùng vỏ kiếm?

Trương Huyền hơi chần chừ.

- Đương nhiên!

Lông mày giương lên, Trương Vân Phong cười lạnh:

- Thế nào, không phải không dám chứ!

- Này thì không phải, ngươi chú ý, vỏ kiếm của ta tới...

Trương Huyền cắn răng, bàn tay hất lên.

Phần phật!

Trương Vân Phong sững sờ, ngay sau đó liền cảm thấy một cỗ kình phong nhanh chóng gào thét đến, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy một hình nón cụt đường kính đến mấy mét, thẳng tắp đập xuống hắn.

Lạch cạch!

Còn không có kịp phản ứng, liền bị đập thành chữ đại, bàn chân lộ ở bên ngoài không ngừng run rẩy, không cần nhìn cũng biết bản thân bị trọng thương, không còn cách nào tỷ thí.

- Cái này...

Thấy đối phương một chiêu liền trọng thương, Trương Huyền gãi đầu:

- Vỏ kiếm của ta có chút lớn, thực sự là không tiện, trước đó quên nói cho ngươi...

Chương 2473: Chỗ ở (1)

Linh Hư kiếm vẫn luôn khóa ở trên Thiên Công thạch thai, cũng bị hắn xem như vỏ kiếm. Bệ đá là vật phẩm Thiên Công, không có cấp bậc, thật muốn nói đẳng cấp mà nói, quả thực không đến thượng phẩm, bởi vậy sử dụng ra, không tính không tuân theo quy định.

Chỉ là thứ này cực kỳ nặng, cường giả Lĩnh Vực cảnh cũng không cầm lên được, bằng không thì không có khả năng khóa trường kiếm lại, không cách nào tránh thoát.

Giờ phút này đột nhiên tế ra, cứ thế đập ở trên người, không có tử vong tại chỗ, coi như mạng rất lớn rồi.

- Đây là vỏ kiếm của hắn?

- Phía trên giống như thật cắm một chuôi kiếm!

- Tại sao có thể lớn như thế?

- Trương Vân Phong xong...

...

Dưới đài yên lặng, không ít người đều nuốt ngụm nước bọt, mí mắt nhảy loạn.

Quá vô sỉ rồi!

Người ta chỉ là vỏ kiếm bình thường, ngươi dùng lớn như vậy... Ai chịu được?

Không ít người âm thầm vui mừng.

May mắn không có đi qua khiêu chiến, nếu không tuyệt đối sẽ bị đánh chết tươi!

Bất quá, quy củ là Trương Vân Phong định, hắn chỉ dựa theo thi hành, cũng trước thời hạn nói rõ...

Bị đánh thành như vậy, thật đúng là không trách được người khác!

Không để ý tới đám người khiếp sợ, bàn tay Trương Huyền trảo một cái, thu hồi vỏ kiếm vào trữ vật giới chỉ, mấy bước đi tới trước mặt Trương Vân Phong, chỉ thấy đầu lưỡi hắn duỗi ra, mí mắt trở nên trắng, thân thể vặn thành bánh quai chèo, trên mặt còn mang theo vẻ sợ hãi.

Bộ dáng thê thảm không nói ra được a. Ngón tay điểm một cái, đang định rót Thiên Đạo chân khí vào trong cơ thể giúp chữa thương, nhưng tiếng gió rít gào, một thanh niên xông lại.

- Dừng tay!

Khuôn mặt trầm thấp, thanh niên sờ mạch môn của Trương Vân Phong một chút, biết chỉ là hôn mê ngắn ngủi, cũng không lo ngại, lúc này mới thở dài một hơi, nhét vào miệng đối phương một viên đan dược, bàn tay trảo một cái, người sau chậm rãi bay lên, rơi xuống dưới đài.

- Đa tạ hạ thủ lưu tình, tại hạ Trương Trác, Trương Vân Phong là đường đệ của ta, trước đó có chỗ lỗ mãng, xin hãy tha lỗi!

Làm xong những chuyện này, Trương Trác ôm quyền, trên mặt nhìn không ra là thật tâm thực lòng, hay là tức giận. - Khách khí!

Trương Huyền đáp lễ.

Trương Trác này, vừa rồi thấy qua ở trên danh sách lớp tinh anh, bài danh thứ 31, cũng là người Trương gia.

- Trương huynh từ Thanh Nguyên đế quốc đến, lại có thể bằng chừng ấy tuổi, nắm giữ loại thực lực này, tại hạ bội phục, hi vọng có ngày cũng có thể lĩnh giáo cao chiêu, có điều, hôm nay là ngày nhập môn, liền không chậm trễ thời gian của mọi người, cáo từ!

Trương Trác không nói thêm lời, thân thể nhoáng một cái, từ trên đài cao bay xuống, động tác nhẹ nhàng, thân pháp tinh diệu.

Thấy hắn xoay người rời đi, Trương Huyền cũng biết, tiếp tục vướng víu cũng không phải là chuyện tốt, nên trở về vị trí của mình.

Chiến đấu kết thúc, Hạo Vũ trưởng lão tiếp tục hỏi thăm. Sau đó thi đấu khiêu chiến lại thêm mấy trận.

Dù vừa rồi Trương Huyền dùng thủ đoạn giống như gian lận đánh ngất xỉu Trương Vân Phong, nhưng thực lực chân chính, những người khác cũng nhìn thấy, đã không có người không có mắt đến tìm phiền phức.

Một canh giờ sau, đã không còn người khiêu chiến, lúc này Hạo Vũ trưởng lão mới nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Được rồi, nơi ở của các vị đã an bài xong, có thể thẩm tra ở trên ngọc bài đại biểu thân phận, ngày hôm nay nghỉ ngơi, ngày mai đến lớp đưa tin, chính thức lên lớp!

Đám người xác nhận, Trương Huyền lấy ngọc bài ra, quả nhiên thấy phía trên hiện lên lộ tuyến chỗ ở của mình.
- Đi thôi!

Gọi Trương Cửu Tiêu một tiếng, đi về phía Thánh Tử điện, xuyên qua quảng trường, là cánh cửa đồ sộ, phía trên có ba chữ to Thánh Tử điện, trên vách tường phía bên phải thì viết chữ Nho.

Không biết tác phẩm mấy cảnh, lại cho người ta một loại cảm giác thâm thúy, phảng phất như nhìn chữ này, là nhìn một thế giới hoàn chỉnh.

- Những chữ này, là vị điện chủ thứ nhất của Thánh Tử điện… Khôi Thánh lưu lại, thường xuyên tìm hiểu, đối với chực nghiệp Thư Hoạ có tác dụng cực lớn!

Trong mắt Trương Cửu Tiêu tràn đầy hưng phấn.

Hắn là Thư Hoạ sư thất tinh đỉnh phong, biết bốn chữ này trân quý. Loại Thư Hoạ cấp bậc này, bình thường là không dễ dàng có thể nhìn thấy. Mặc dù đứng sừng sững ở nơi này vài vạn năm, nhưng không có tổn thương mảy may, ngăn nắp chói mắt, như vừa mới viết.

- Những chữ này, có khả năng tự mình hấp thu linh khí, duy trì vết mực không tổn hại...

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Không nghĩ tới gia hỏa mài gậy sắt trong huyễn cảnh kia, lý giải Thư Hoạ lại sâu như vậy, có thể viết ra kiểu chữ có ý cảnh như vậy. Sớm biết liền không ngủ, học đối phương một ít thư hoạ, có lẽ ba ngày sẽ tiến bộ không ít.

- Đây là học phủ cao nhất của đại lục, ta xem như tiến vào!

Biết những chữ này lơ lửng ở trước cửa ra vào, sẽ không chạy trốn, sớm muộn gì cũng có cơ hội nhìn, Trương Cửu Tiêu không có quá quan tâm, mà nhìn về phía cửa lớn trước mắt, nhịn không được cảm khái, kích động đến hốc mắt ửng hồng.

Thân là con cháu bàng chi của gia tộc, hắn trả giá còn nhiều hơn con cháu hạch tâm, vì có thể đến nơi đây, được gia tộc coi trọng, nhiều năm trước liền ly khai quê hương, đi tới Thanh Nguyên đế quốc, chỉ vì một danh ngạch mà ở gia tộc mãi mãi cũng không có được!

Vốn cho rằng đời này có thể đi vào là một loại hy vọng xa vời, không nghĩ tới, cuối cùng vẫn hoàn thành.

- Huyết mạch chỉ có thể để điểm khởi đầu của ngươi cao hơn người bình thường một chút, chân chính muốn đi đến đỉnh phong, còn cần bản thân cố gắng!

Biết cảm thụ của hắn, Trương Huyền cười cười, an ủi một câu.

Huyết mạch tinh thuần, thiên phú ưu tú, quả thực là người người đều khát vọng, có điều những cái này chỉ để cho người ta cất bước cao một chút mà thôi, chân chính muốn đi đến đỉnh phong, cần là không ngừng cố gắng cùng phấn đấu ngoan cường.

Tựa như hắn, không có thiên phú đặc thù, cũng không có lão sư tốt cùng huyết mạch siêu cường, có thể nói một nghèo hai trắng...

Nhưng từ Thiên Huyền vương quốc từng bước một đi tới, đạt đến tình trạng hiện tại. Không phải thiên phú của hắn cao, cũng không phải hắn vận khí tốt, mà là hắn không ngừng tiến lên!

Không có khiêm nhượng, không biết tự kiểm điểm, không có ý niệm khát vọng trưởng thành, là tuyệt không có khả năng trở thành cường giả.

Chương 2474: Chỗ ở (2)

- Đúng vậy!

Trương Cửu Tiêu gật đầu.

Đi vào Thánh Tử điện, lập tức cảm thấy linh khí nồng nặc hơn ngoài gấp bội, trọng yếu nhất là, trong đó ẩn chứa một loại khí tức đặc thù, tựa hồ ở nơi này tu luyện, có thể sảng khoái tinh thần, tư duy càng thêm rõ ràng.

- Khó trách có khả năng thu hút nhiều người như vậy, quả nhiên là Thánh địa tu luyện!

Linh khí nồng nặc như vậy, Thiên Đạo công pháp đầy đủ mà nói, coi như không tìm kiếm linh thạch, tu vi cũng tiến bộ cực nhanh!

Không có gì bất ngờ xảy ra, có thể trong vòng mười năm trở thành Danh Sư cửu tinh, chân chính đứng ở đỉnh phong của thế giới.

Chỗ ở không tính quá xa, dựa theo bản đồ trên ngọc bài, rất nhanh liền đi tới trước mặt, là biệt viện độc lập, linh khí so với bốn phía càng thêm nồng đậm, đi lại ở trong đó, cho dù không tu luyện, cũng có thể để thân thể khoẻ mạnh, bách bệnh không sinh.

Trương Cửu Tiêu còn chưa tới trước mặt, liền cùng hắn tách ra, hắn là học viên lớp phổ thông, chỉ có thể ở ký túc xá tập thể, xa xa không có đạt tới loại đãi ngộ này.

Giống như Hồng Viễn Danh Sư học viện lúc trước, học sinh đỉnh phong ở là khu biệt viện, học sinh bình thường chỉ có thể ở ký túc xá.

Chỗ ở của lớp tinh anh, so với đối phương thì tốt hơn nhiều, có điều mình bài danh cuối cùng, vị trí biệt viện xem như tít ngoài rìa, thuộc về kém nhất.

Đi tới trước cửa, lấy ra ngọc bài, phong ấn phía ngoài lập tức mở ra, Trương Huyền đẩy cửa, đang muốn đi vào, chỉ thấy một thân ảnh thướt tha đi tới bên cạnh tiểu viện của mình, ngừng lại.

Chính là thiên tài Trần Nhạc Dao của Băng Nguyên cung!

- Đa tạ vừa rồi Nhạc Dao tiên tử nhắc nhở!

Trương Huyền ôm quyền.

Trước đó nếu không phải đối phương truyền âm, thiên phú huyết mạch của Trương gia là rút ngắn thời gian, muốn vượt qua Trương Khiêm kích hoạt huyết mạch, khả năng còn cần tốn thêm chút công phu.

- Trương sư khách khí...

Trần Nhạc Dao vội vàng đáp lễ:

- Đây là ta phải làm!

Vị trước mắt này là lão sư của thiếu cung chủ, đối với nàng có tình nghĩa bán sư, xuất hiện nguy hiểm, không có tiến lên giúp một tay đã có chút xấu hổ rồi.

- Đây là chỗ ở của ngươi?
Thấy nữ hài mở phong ấn của tiểu viện phía trước, tùy thời đi vào, Trương Huyền có chút kỳ quái.

Hắn là tên sau cùng của khảo hạch xông sơn môn, nên ở biệt viện cuối cùng không có gì đáng trách, nhưng Trần Nhạc Dao hắn từng xem qua, vị trí hẳn là ba mươi mấy, không nên ở sát bên mình nha!

- Biết Trương sư ở chỗ này, nên ta đổi với người khác!

Trần Nhạc Dao cười cười.

Biệt viên bên cạnh là của người thứ 49, biệt viện của nàng ở hơn ba mươi, dùng để trao đổi đương nhiên sẽ vui vẻ bằng lòng.

- Đổi?

Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy, Trương sư là lão sư của thiếu cung chủ, hơn nữa giải quyết nan đề trên việc tu luyện của Băng Nguyên cung, là đại ân nhân của Nhạc Dao, đương nhiên hy vọng có thể ở gần một chút, có gì cần chiếu cố, cũng có thể nhanh chóng chạy tới!

Trần Nhạc Dao mỉm cười.

Thật ra thì nàng có chút lo lắng người Trương gia sẽ tới tìm phiền toái, ở gần có thể lẫn nhau chăm sóc. Bất kể nói thế nào, sự tình Trương Khiêm đều bởi vì nàng mà lên.

- Khách khí!

Trương Huyền bừng tỉnh hiểu ra. Khó trách thái độ của đối phương đại biến, nguyên lai đã biết mình là lão sư của Triệu Nhã.

Trước đó không dám nói Triệu Nhã là học sinh của mình, sợ đối phương chỉ là một đệ tử bình thường của Băng Nguyên cung, không biết được loại sự tình này, nói ra phiền phức càng lớn, càng khó có thể điều giải...

Nếu biết, liền dễ làm rồi.

- Nếu biết quan hệ của ta cùng Triệu Nhã, ngươi có ngọc bài đưa tin cự ly xa không, ta muốn nói vài câu với nàng, không biết được không?

Trong lòng hơi động, nhớ tới một việc, Trương Huyền đầy hi vọng nhìn qua.

Lúc trước thời điểm Triệu Nhã rời đi, hắn còn không có ngọc bài đưa tin, lại nói cho dù có, khoảng cách xa như vậy, cũng không cách nào truyền tin tức.

Vị trước mắt này là người Băng Nguyên cung, khẳng định có phương pháp liên lạc tông môn, vừa vặn có thể liên lạc với Triệu Nhã một chút. Hơn nửa năm không thấy, muốn nói không nhớ tên đệ tử này, đó là giả.

- Ta có ngọc bài đưa tin cự ly xa... Bất quá cần sắp đặt trận pháp tiến hành gia trì, mới có thể liên hệ được thiếu cung chủ! Trận pháp này, bố trí khá phiền toái, hơn nữa thực lực của ta cũng không đủ, khả năng cần khoảng ba tháng thời gian!

Trần Nhạc Dao nói.

- Ba tháng?

Trương Huyền nhíu mày, nhìn lại:

- Không biết ngươi muốn bố trí trận pháp này là cấp mấy? Ta cũng học qua trận pháp, có lẽ có thể giúp một chút!

Thời gian ba tháng đối với người khác mà nói, bế quan một cái liền qua, nhưng đối với hắn mà nói, lại có chút dài, nếu trận pháp đơn giản, mình có thể giúp một tay bố trí.

- Là trận pháp cấp tám...

Trần Nhạc Dao nói.

- Cấp tám?

Trương Huyền gật đầu:

- Loại trận pháp cấp bậc này, chỉ cần không quá phức tạp, ta có thể bố trí, có thể cho ta nhìn trận đồ hay một chút không?

Chương 2475: Ngoan Nhân tỉnh rồi (1)

Dù hiện tại hắn lý giải trận pháp chỉ là thất tinh, nhưng học tập là Thiên Đạo trận pháp, cơ sở vững chắc, cho dù là trận đồ cấp tám sơ kỳ, nghiêm túc học tập, cũng có khả năng nhẹ nhõm bố trí thành công.

- Được!

Đây chỉ là trận pháp đặc thù tăng thêm hiệu quả truyền tống tin tức mà thôi, không tính là cơ mật gì, Trần Nhạc Dao không có bất kỳ giữ lại, cổ tay rung lên, đưa tới một bản vẽ.

Trương Huyền tiện tay nhận lấy, cúi đầu nhìn lại.

Nếu xem ngọc phù đưa tin như điện thoại kiếp trước, như vậy trận pháp này là tháp tín hiệu, có khả năng tiếp nhận tín hiệu ở khoảng cách càng xa, tăng thêm hiệu quả truyền tin.

Nguyên lý đơn giản, trên thực tế lại cực kỳ phức tạp.

- Mặc dù là trận pháp cấp tám hạ phẩm, nhưng lấy lý giải của ta đối với trận pháp hiện tại, có thể bố trí thành công, bất quá ít nhất cần ba ngày! Hơn nữa không thể có bất luận sai lầm gì, quá phiền toái...

Trương Huyền nhíu mày.

Hắn lý giải trận pháp, dù không kém hơn Trận Pháp sư bát tinh hạ phẩm, nhưng bố trí trận pháp này, cần phải chú ý quá nhiều, hơi không cẩn thận, không những không thể tăng cường hiệu quả đưa tin, làm không cẩn thận còn có thể phá hư kết cấu của ngọc bài, để nó hỏng mất...

Bởi vậy, cần tiêu tốn tâm huyết cực lớn, căn cứ suy tính, ít nhất phải ba ngày. Ba ngày đối với hắn mà nói, chỉ vì bố trí một cái trận pháp... thực sự quá dài.

- Xem ra phải trước kiểm tra Trận Pháp sư bát tinh mới được!

Biết lý giải đối với trận pháp còn kém một chút, Trương Huyền suy tư phút chốc, trong lòng có kế hoạch.

Hiện tại lý giải đối với trận pháp còn chưa đủ, thời gian bố trí sẽ rất lâu, nhưng chỉ cần khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, nhìn thư tịch liên quan, bố trí sẽ trở nên rất đơn giản.

- Trương sư có thể bố trí hay không?

Thấy hắn cau mày, Trần Nhạc Dao nhìn qua.

- Còn kém một chút!

Trương Huyền lắc đầu, mỉm cười:

- Đúng rồi, ngươi có biết, Thánh Tử điện có địa phương nào khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh không? Ta muốn trước khảo hạch một chút, sau đó lại nghiên cứu bố trí như thế nào!

Như vậy mới đáng tin cậy hơn một chút.

Loại đại lục đệ nhất học phủ như Thánh Tử điện, hẳn là sẽ có địa phương khảo hạch các chức nghiệp, nếu không học sinh phụ tu nhiều như vậy, làm sao tiến thêm một bước?

Trọng yếu nhất là không có phụ tu, Danh Sư cũng không thể khảo hạch.

- Địa phương khảo hạch đẳng cấp ở Trí điện, trước đó ta chuyên môn hỏi thăm qua, biết vị trí cụ thể, nếu không ta mang Trương sư đi qua!

Nghe hắn muốn khảo hạch Trận Pháp sư bát tinh, Trần Nhạc Dao cười cười nói. - Làm phiền tiên tử!

Trương Huyền gật đầu.

Vừa rồi thông qua ngọc bài thân phận, đã biết một chút phân chia của Thánh Tử điện, mặc dù phân chia ra rất nhiều điện đường, nhưng hoàn toàn khác biệt Hồng Viễn Danh Sư học viện hay Chiến Sư đường.

Cái trước dựa theo chức nghiệp, hoặc tu luyện khác biệt mà tiến hành phân chia, sinh ra Thuần Thú học viện, Luyện Đan học viện, Võ Kỹ điện...

Mà ở nơi này, mặc dù cũng chia làm năm điện, lại không quan hệ tới loại hình chức nghiệp, lấy năm chữ tiến hành mệnh danh. Theo thứ tự là: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Thư!

Nhân điện, vị trí giáo sư giảng bài cùng học viên học tập, truyền thụ kiến thức, học tập kỹ năng, truyền thừa văn hóa.

Nghĩa điện là địa phương thí luyện, rèn luyện đối kháng Dị Linh tộc, giúp học sinh phối hợp, tăng tiến tình cảm.

Lễ điện là địa phương tỷ thí, chiến đấu.

Trí điện khảo hạch chức nghiệp, học tập công pháp, mở ra trí tuệ.

Thư điện là địa phương củng cố nội tâm, rèn luyện phẩm chất.

Nhân nghĩa lễ trí tín, ôn lương kiệm nhượng, năm điện liên hợp, tạo thành Thánh Tử điện.

Để học sinh đến đây tu hành, không chỉ thực lực cường đại, càng quan trọng hơn là… có đức.

- Trương sư khách khí! Trần Nhạc Dao gật đầu, không nói thêm lời, đi ở phía trước dẫn đường.

Trí điện, nói là một điện đường, trên thực tế cũng không phải một cung điện, mà giống như viện hệ của Hồng Viễn học viện, là một chi nhánh to lớn.

Trong đó ẩn chứa địa phương khảo hạch trên trăm loại nghề nghiệp. Tốc độ của hai người cực nhanh, đi hơn mười phút liền tới lối vào, đập vào mắt là mặt tường to lớn, không biết tài liệu gì rèn đúc thành, chính giữa điêu khắc một chữ lớn, cho người ta cảm giác ôn nhuận an lành. Chính là chữ Trí.

- Chữ này... Cảm giác rất quen thuộc a...

Trương Huyền kìm lòng không được dừng bước.

Kiểu chữ đồng dạng, nhưng chữ trước mắt này hoàn toàn khác biệt cùng ba chữ Thánh Tử điện ở phía ngoài, dù không có tản mát ra khí tức mãnh liệt, lại cho người ta một loại cảm giác trời cao bao la, hình như người lưu lại kiểu chữ, mang theo lòng dạ rộng lớn, chỉ dẫn thế gian.

- Đây là... Khổng sư lưu lại chữ!

Đang khó hiểu, liền nghe trong óc có một giọng nói vang lên.

- Ngoan Nhân, ngươi đã tỉnh?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Không phải người khác, chính là Ngoan Nhân sau khi thôn phệ đại não, ngủ say tiếp cận một tháng, rốt cục tỉnh lại.

- Đúng, may mắn không làm nhục mệnh, rốt cục luyện hóa tên kia!

Ngoan Nhân mang theo âm thanh kích động truyền đến.

- Cảm giác thế nào? Thực lực có tiến bộ hay không?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Ngoan Nhân là lá bài tẩy của hắn, nếu như thực lực bạo tăng, đối với hắn mà nói, tuyệt đối là chuyện tốt.

- Bẩm báo chủ nhân, dung hợp đại não cùng con mắt, thực lực của ta có bước tiến rất lớn, không có gì bất ngờ xảy ra, Thánh Vực thất trọng cũng không phải đối thủ!

Ngoan Nhân cười cười, truyền âm tới.

- Thánh Vực thất trọng?

Trương Huyền kinh ngạc, không khỏi tắc lưỡi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau