THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2466 - Chương 2470

Chương 2466: Thuận tiện đột phá (2)

Nguyên nhân chính là như vậy, thời điểm ở Hóa Phàm cảnh, Trương Huyền có thể vượt qua tám, chín tiểu cấp đối chiến, cũng có thể chiến thắng, mà tới Nguyên Thần, bốn năm cấp đã rất khó.

Cũng không phải lực chiến đấu của hắn thấp xuống, mà là chênh lệch thực sự quá lớn.

Thật giống như, 1 và 2, kém một khắc độ, nhưng một trăm triệu cùng hai trăm triệu, đồng dạng chênh lệch một khắc độ, nhưng số nguyên trong đó lại kém không biết bao nhiêu.

Nguyên Thần cảnh cùng Lĩnh Vực cảnh chính là như vậy, ở giữa cách nhau bốn lần lôi kiếp, chênh lệch lớn bao nhiêu?

Có thể chiến đấu với Trương Khiêm nửa bước Lĩnh Vực, đã ra ngoài ý định, đấu với thiên tài Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ của Trương gia...

Chỉ sợ không cần nhìn kết quả, đã là tất thua không thể nghi ngờ.

- Căn cứ tình huống chiến đấu mới vừa rồi, không phải là đối thủ!

Hạo Vũ trưởng lão gật đầu.

Thân là Thánh Vực bát trọng, nhãn lực kinh người, vừa rồi công kích cùng lực lượng của Trương Huyền, hắn đều nhìn ở trong mắt, có khả năng suy đoán ra thực lực.

Đối phó Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ bình thường có lẽ còn có thể chiến thắng, nhưng đối mặt thiên tài của Trương gia...

Chín mươi chín phần trăm sẽ thua.

- Vậy...

Hàn Trúc trưởng lão sững sờ.

Đã biết rõ phải thua, vì cái gì còn cho bọn họ chiến đấu?

- Thiên tài đều có ngạo khí, coi như ngày hôm nay khuyên can, ngày khác cũng sẽ tìm lý do tiếp tục, không bằng trực tiếp giải quyết xong, về sau coi như những người khác của Trương gia, cũng không có lý do tìm phiền toái!

Hạo Vũ trưởng lão mỉm cười:

- Mấu chốt nhất là, ta muốn nhìn tiềm lực của Trương Huyền này, đến cùng có bao lớn!

Ngày hôm nay không giải quyết, người Trương gia sẽ có lý do khác tìm Trương Huyền phiền phức, đoán chừng người sau cũng nhìn ra điểm ấy, mới trực tiếp đáp ứng, không chần chờ chút nào.

- Cũng phải!

Thấy Hạo Vũ trưởng lão có kế hoạch, Hàn Trúc trưởng lão nhẹ gật đầu, không nói thêm lời. Dù sao loại tỷ thí cấp bậc này, thật muốn xuất hiện nguy hiểm, bọn hắn có thể trong nháy mắt ngăn cản, dù sao cũng không ảnh hưởng cái gì.

- Mời!

Thời điểm nói chuyện, Trương Vân Phong đã chuẩn bị xong, vẫy tay một cái, nhìn lại.

Biết đối phương đáng sợ, Trương Huyền hít sâu một hơi, không có chút giấu dốt, tay trái vừa lật, Đại Bi Thiên Ma chưởng cuồn cuộn đập ra, tay phải điểm tới.

Đại Tinh La Chỉ Lực!

Hai võ kỹ Thánh Vực trung phẩm đồng thời thi triển, vừa ra tay liền dùng hết toàn lực.

Hô!

Thấy hai chiêu công tới, Trương Vân Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không tránh né, thẳng tắp đi về phía trước.
Ông!

Chưởng lực cùng chỉ lực đi tới trước mặt, tiếp xúc với Lĩnh Vực, giống như đạn bắn vào sông, phát sinh chếch đi, không tạo thành ảnh hưởng chút nào.

- Cái này...

Con ngươi của Trương Huyền co rụt lại, nắm đấm căng thẳng.

Không hổ là cường giả Lĩnh Vực cảnh của Thánh Nhân Trương gia, so với hắn tưởng tượng còn muốn đáng sợ hơn!

- Dừng lại cho ta!

Lần nữa hét to, bàn tay, nắm đấm, chỉ lực, các loại công kích như nước chảy từ trong cơ thể của hắn bắn ra, toàn bộ lôi đài bị chân khí rót đầy, giống như lâm vào biển chân khí.

Rầm rầm rầm!

Công kích nhanh chóng, ép không khí phát ra bùng nổ.

Vừa rồi Trương Khiêm, coi như thiêu đốt huyết mạch, bản thân ra loại lực lượng này, khẳng định cũng sẽ không chống lại được, luống cuống tay chân. Nhưng Trương Vân Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, bàn tay vung lên.

Phần phật!

Công kích bị Lĩnh Vực rung động, tất cả đều bốn lạng gạt ngàn cân, đi vòng qua phía sau hắn, xung kích ở trên phong ấn, xao động ra từng tầng từng tầng vòng sáng.

- Như vậy cũng vô sự?

Trương Huyền cảm thấy đầu óc sắp nổ tung.

Quá mạnh a!

Liên tục công kích nhiều như vậy, vốn cho rằng có thể phá vỡ phòng ngự, để đối phương luống cuống tay chân, nằm mơ cũng không nghĩ đến, một chút việc cũng không có!
Chẳng lẽ không dùng binh khí, căn bản không phải đối thủ?

- Ngươi công kích xong, tới phiên ta...

Hóa giải lực lượng xong, Trương Vân Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay điểm ra.

Ầm!

Một cột sáng tinh thuần trong nháy mắt bắn tới.

- Ừm?

Cột sáng giống như vượt qua khoảng cách thời không, trải qua Lĩnh Vực tăng tốc, thời gian nháy mắt xuất hiện ở trước mắt, Trương Huyền ngay cả trốn tránh cũng không kịp, đành phải lật bàn tay tiến lên đón.

Xì xì xì xì...

Lực trùng kích to lớn đánh vào lòng bàn tay, giống như lưu tinh đập ở trên thân, lập tức bay ngược về phía sau, mặt đất bị vạch ra một cái hố sâu to lớn.

Hô!

Thật vất vả ổn định thân hình, Trương Huyền cảm thấy khí tức trong cơ thể cuồn cuộn, bàn tay như bị lửa nóng thiêu đốt, đau đớn không nói ra được.

- Một chỉ liền có loại uy lực này?

Trương Huyền nuốt ngụm nước bọt.

Dù ngăn lại chiêu này, nhưng uy lực thực sự quá lớn, thật muốn tiến hành tiếp, bại chỉ là mình.

- Có thể nhận lấy một chiêu của ta, quả thực có chút bản lĩnh!

Bàn tay của Trương Vân Phong dựng thẳng lên, đang định công kích lần nữa, chỉ thấy thiếu niên ở trước mắt đột nhiên xòe bàn tay ra.

- Làm sao? Muốn nhận thua?

Mí mắt hắn nhấc lên.

- Không phải nhận thua, ta chỉ là muốn nói... Có thể cho ta mười tức hay không!

Trương Huyền nói.

- Mười tức?

Trương Vân Phong cười nhạo.

- Thực lực của ta bây giờ... Không phải là đối thủ của ngươi, cho nên, muốn dùng mười tức sửa sang mạch suy nghĩ một chút.

Trương Huyền phun ra một ngụm trọc khí, nhếch miệng cười một tiếng:

- Thuận tiện... Đột phá!

Chương 2467: Hắn đang tắm! (1)

- Thuận tiện đột phá?

- Đột phá... Có thuận tiện sao?

- Mười cái hô hấp, thời gian ngắn như vậy, có thể làm gì? Đi nhà vệ sinh cũng không đủ a!

Nghe Trương Huyền nói, dưới đài xôn xao.

Mấy vị trưởng lão ở trên không cũng hai mặt nhìn nhau, không rõ ràng cho lắm. Người khác đột phá, cũng phải cần tìm mật thất yên tĩnh, các loại điều kiện chuẩn bị ổn thoả, tên này đang chiến đấu, yêu cầu tạm dừng, cho mười tức...

Ngươi cho rằng đột phá là đùa giỡn sao?

- Tốt, ta cho ngươi mười cái hô hấp, chỉ là nhìn ngươi có bản lãnh này hay không...

Trương Vân Phong cũng sững sờ, suýt chút nữa cười ra tiếng.

Gặp qua hiếm thấy, nhưng chưa thấy qua hiếm thấy như thế. Đang chiến đấu, yêu cầu mười cái hô hấp đột phá...

Có thể lại điên khùng thêm chút nữa hay không? Bất quá, coi như cho ngươi thời gian, thì có ích lợi gì? Nguyên Thần cảnh mà thôi, đột phá, cũng khẳng định không phải là đối thủ.

Lại nói... mười cái hô hấp, thời gian nói mấy câu mà thôi, có thể đột phá hay không còn chưa biết chừng, còn không bằng bán một cái nhân tình, cho đối phương biết, sâu kiến là sâu kiến, vô luận nhảy nhót như thế nào, cũng không địch lại một quyền!

- Làm phiền...

Trương Huyền cảm kích nhẹ gật đầu, cổ tay khẽ đảo, lấy ra Hàn Băng linh dịch, mở nắp bình ra, há miệng nuốt xuống.

- Đây không phải uống...

Dưới đài, sắc mặt Trần Nhạc Dao trắng nhợt, xém ngất đi.

Hàn Băng linh dịch, linh dịch thuộc tính băng hàn, đông tận xương tuỷ, bình thường hấp thu, đều là vận chuyển Âm quyết, dùng ngón tay dính lên một chút, dùng công phu mài nước, từ từ tiêu hao, một bình linh dịch, ít nhất phải sử dụng mấy năm...

Đối phương nuốt luôn!

Dù thứ này linh khí đầy đủ, nhưng quá mức băng hàn, trực tiếp nuốt vào, so với kịch độc còn muốn mãnh liệt, đừng nói Nguyên Thần cảnh, coi như Lĩnh Vực cảnh cũng hẳn phải chết không nghi ngờ...

Ngươi làm cái gì vậy? Bởi vì đối phương là ân nhân cứu mạng, càng là lão sư của thiếu cung chủ, mới cho một bình, ngộ nhỡ bởi vậy chết rồi...

Nàng là muôn lần chết cũng khó chuộc hết tội lỗi.

Cô cô cô!
Đang bị dọa đến không biết như thế nào cho phải, chỉ thấy thanh niên trên đài không những không có đông thành băng, tử vong tại chỗ, ngược lại lực lượng trong cơ thể càng ngày càng mạnh, tựa như lũ lụt tích tụ không biết bao lâu, bất cứ lúc nào cũng sẽ điên cuồng phát tiết.

Ngay sau đó, một tiếng nổ vang, tu vi trực tiếp đột phá Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, đạt đến nửa bước Xuất Khiếu.

Đạt tới loại cảnh giới này còn không có ngừng lại, tiếp tục xông lên. Hai cái hô hấp qua đi, đã biến thành cường giả ngụy Xuất Khiếu.

- Như vậy cũng được?

Vẻ mặt Trần Nhạc Dao trắng bệch, yết hầu phát khô, đôi mắt thanh tú sắp rơi trên đất. Cho rằng đối phương tất nhiên sẽ bị đông cứng chết, kết quả...

Không có việc gì, trong nháy mắt liền luyện hóa linh dịch, tu vi tiến bộ...

Cái thể chất này, cũng quá kinh khủng đi!

Trong lúc khiếp sợ, tu vi tấn thăng ngừng lại.

Dường như linh khí của Hàn Băng linh dịch tiêu hao hầu như không còn.

- Cái này...

- Ba cái hô hấp... Hai tiểu cấp?

- Quá nhanh đi?

Thân thể mọi người nhoáng một cái. Đám người Hạo Vũ trưởng lão cũng suýt chút nữa rơi xuống. Còn tưởng rằng đối phương nói mười cái hô hấp là đùa giỡn, nằm mơ cũng không có nghĩ đến, mới ba cái hô hấp, cũng đã đột phá hai tiểu cấp, xem ra nếu như không phải Hàn Băng linh dịch linh khí không đủ, làm không cẩn thận còn có thể xung kích cảnh giới cao hơn.

- Ngụy Xuất Khiếu mà thôi, loại thực lực này, với ta mà nói cũng không tính là gì...

Không nghĩ tới đối phương thật có thể đột phá, hơn nữa hung mãnh như vậy, Trương Vân Phong nhíu mày, sau đó cười lạnh.

Ngụy Xuất Khiếu mà thôi, so với Lĩnh Vực cảnh chân chính như hắn, chênh lệch vẫn còn rất lớn.

Ầm ầm!

Đang cảm khái, liền nghe bầu trời có tiếng sấm rền, ngay sau đó bầu trời nguyên bản trong xanh lập tức đen xuống. Vội vàng ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy một mảnh mây đen bao phủ ở trên quảng trường.

- Hắn... Không phải là muốn xung kích lôi kiếp chứ?

Khóe miệng giật một cái, thân thể kìm lòng không được lắc lư một cái. Mới vừa đột phá ngụy Xuất Khiếu, liền dám dẫn lôi kiếp tới...

Ngươi biết lôi kiếp khủng bố đến mức nào không? Nguyên Thần thuần âm, cần lôi kiếp tẩm bổ, mới có thể dần dần biến thành dương tính, mới có thể ngao du bốn phía, không bị thân thể ràng buộc...

Nguyên nhân chính là như vậy, lôi kiếp đối với cường giả Nguyên Thần mà nói là kinh khủng nhất, xem như hắn, năm đó đột phá đến ngụy Xuất Khiếu, cũng củng cố hơn nửa năm mới dám xung kích...

Dù vậy cũng bị tổn thương không nhẹ, suýt chút nữa tàn phế, khôi phục ba tháng!

Cái tên này, đột phá nhanh thì thôi, trực tiếp dẫn lôi kiếp...

Ngươi đây là ngại chết không đủ nhanh sao?

- Quá lỗ mãng!

Thân thể Triệu Hưng Mặc run rẩy, xém chút ngất đi.

Thua thì thua, dù sao thứ tự của Trương Vân Phong cao hơn, cho dù nhận thua, cũng không ảnh hưởng thân phận học sinh lớp tinh anh...

Mười cái hô hấp đột phá, còn muốn xung kích lôi kiếp...

Đây là muốn làm gì?

- Yên tâm... Trương sư sẽ không có chuyện gì!

Chương 2468: Hắn đang tắm! (2)

Trương Cửu Tiêu an ủi một câu.

Vị Triệu sư này không biết, nhưng hắn là thấy tận mắt a.

Bản thân thật vất vả đột phá, đối phương liền nói tích lũy đủ rồi, sau đó đột phá càng nhiều...

Ngày ngày bị đả kích, sớm thành thói quen. Mặc dù cảnh tượng trước mắt, thoạt nhìn vẫn không thể nào hiểu được, nhưng phát sinh ở trên người gia hỏa kia, liền có thể tiếp nhận.

Dù sao đối phương giống như Khổng sư, đều là Thiên Nhận Danh Sư!

- Không có việc gì? Làm sao lại không có việc gì, Nguyên Thần lần đầu tiên trải qua lôi kiếp là kinh khủng nhất, rất nhiều người đều sẽ vẫn lạc... Ngươi nhìn mây đen trên bầu trời, nồng đậm như vậy, ta sợ hắn quá mức tự đại, căn bản không chống lại được!

Triệu Hưng Mặc luống cuống:

- Hơn nữa, coi như chống lại, bản thân cũng sẽ bị trọng thương, làm sao còn có thể chiến đấu?

Xông lôi kiếp, không phải cái khác, Nguyên Thần bị hao tổn là tất nhiên...

Bản thân bị trọng thương, sao có thể chiến đấu với một cường giả Lĩnh Vực cảnh? Không cần đánh, cũng biết hẳn phải chết không nghi ngờ ah!

- Cái này...

Trương Cửu Tiêu sửng sốt.

Dù có lòng tin, nhưng loại tình huống này, xem ra cũng rất khó giải.

- Mau nhìn, Nguyên Thần của Trương sư Xuất Khiếu...

Đang không biết trả lời như thế nào, bốn phía xôn xao, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Trương sư đứng tại chỗ không nhúc nhích, Nguyên Thần từ trong mi tâm nhảy ra ngoài, thẳng tắp vọt tới mây đen trên không.

- Nguyên Thần? Cái này... Nguy hiểm càng lớn!

Khóe miệng giật một cái.

Lúc trước Hình đường chủ đột phá, hắn là thấy tận mắt, Nguyên Thần trực tiếp nghênh đón lôi điện, độ khó càng lớn, mang theo thân thể còn có thể tốt một chút.

Biết rất rõ ràng càng khó, vì cái gì còn muốn mạo hiểm như vậy?

Đang cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, chỉ nhìn thấy Nguyên Thần của Trương Huyền đã đi vào lôi đình, vô số lôi điện gào thét bổ tới.

Răng rắc! Răng rắc!

Nguyên Thần đứng sừng sững ở trong sấm sét, bàn tay vung vẩy, dường như bị điện giật không khống chế được.

- Xuất Khiếu cảnh, là một đại nạn của cường giả Thánh Vực, Nguyên Thần của rất nhiều người căn bản không chịu nổi, hắn không có chút chuẩn bị nào, cứ nhảy qua như thế, có thể duy trì Nguyên Thần không biến mất coi như thành công!

- Đúng vậy, bị điện giật khoa tay múa chân, không có quy củ a!

- Nguyên Thần thuần âm, lần đầu tiên trải qua lôi kiếp, làm không cẩn thận thần trí cũng sẽ bị xóa đi... Cái tên này quá vì cái trước mắt... Ừm, không đúng, sao ta cảm giác hắn không phải là bị điện giật khoa tay múa chân nhỉ!

Đám người dưới đài, mới đầu đều than thở, đột nhiên không biết ai hô lên, từng cái sửng sốt.

- Quả thực không phải như bị điện khoa tay múa chân, mà là...

Nửa cái hô hấp sau, một vị Danh Sư nhìn ra, giống như gặp quỷ thét lên:

- Mà là... Đang tắm!

- Tắm rửa?

Đám người ngẩn ngơ, vội vã nhìn sang, quả nhiên phát hiện không đúng. Nguyên Thần trong lôi đình, bàn tay nhúc nhích, cũng không phải run rẩy, mà là có quy luật vặn tới vặn lui, giống như đang tắm rửa, dường như muốn lôi điện phóng tới quét lên càng thêm đều đặn, rèn luyện đến chỗ sâu nhất của hồn phách.

- Nguyên Thần sợ hãi lôi kiếp nhất, không những không sợ, còn mượn lực lượng trong đó tắm rửa... - Ta không nhìn lầm chứ?

Gặp qua điên cuồng, nhưng chưa thấy qua điên cuồng như thế.

Một hơi từ Nguyên Thần cảnh đỉnh phong xung kích đến ngụy Xuất Khiếu, mấy hơi thở lần nữa dẫn tới lôi kiếp...

Lôi điện đầy trời, mạnh mẽ chống đỡ cũng có thể tiếp nhận, nhưng... nằm ở bên trong tắm rửa, quên cả trời đất, chơi vui vẻ như vậy...

Tất cả mọi người nắm lấy tóc, nói không ra lời.

- Cái này, cái này...

Mí mắt không ngừng nhảy, Hạo Vũ trưởng lão cũng nuốt nước bọt, á khẩu không trả lời được.

Trở thành trưởng lão của Thánh Tử điện, mấy trăm năm qua, gặp qua không biết bao nhiêu kinh tài tuyệt diễm, gia chủ đương đại của Trương gia, Lạc gia tiểu công chúa...

Mỗi một cái đều vạn người không được một, như sao trời sáng chói. Nhưng dám chơi Xuất Khiếu kiếp như vậy, còn chưa bao giờ thấy qua!

Cái này đã không thể dùng ngôn ngữ hình dung được.

- Hắn...

Trương Vân Phong ngây người tại chỗ.

Còn tưởng rằng đối phương dẫn tới lôi điện, là bản thân tự tìm cái chết, làm sao cũng không nghĩ đến, đánh rắm không có, còn tắm vô cùng vui vẻ.

- Mười cái hô hấp đã đến...

Trương Vân Phong cứng ngắc phút chốc, đột nhiên kịp phản ứng, hét lớn một tiếng.

Hô!

Tựa hồ nghe được tiếng la, Nguyên Thần ở trên không, đình chỉ tắm rửa, há to miệng, lôi điện đầy trời đi vào cổ họng, ngay sau đó nhẹ nhàng nhoáng một cái, chui vào thân thể.

Sau một khắc, Trương Huyền mở mắt, nhìn về phía Trương Vân Phong cách đó không xa, tràn đầy áy náy.

- Thực sự không tiện, nhìn thấy lôi kiếp chơi quá cao hứng, làm trễ nải một cái hô hấp, coi như ta chiếm tiện nghi, như vậy đi... Ta nhường ngươi ba chiêu!

Chương 2469: Đạp sóng mà đi (1)

Mới vừa nói xong, đến đột phá, vượt qua lôi kiếp, hết thảy đã trải qua mười một cái hô hấp...

So với trước đó bảo đảm nhiều hơn một cái, đối phương không có thừa cơ đánh lén, ân tình xem như rất lớn. Vô luận như thế nào cũng phải báo đáp!

- Ngươi nói cái gì?

Hàm răng cắn sắp vỡ vụn, Trương Vân Phong cảm thấy sắp nổ tung.

Mới vừa rồi còn bị hắn đánh tìm không thấy đông nam tây bắc, giờ phút này mở miệng muốn nhường ba chiêu, quả thực là miệt thị trần trụi!

- Ra tay đi, trong vòng ba chiêu, ta không hoàn thủ!

Chắp hai tay sau lưng, Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

- Ngươi tự tìm cái chết!

Trương Vân Phong kìm nén không được nữa.

ỞTrương gia, dù thiên phú của hắn không xếp tới hàng đầu, nhưng từ trước tới nay trầm ổn, nguyên nhân chính là như vậy, Trương Khiêm muốn hắn giúp báo thù, cũng không vội vàng tỏ thái độ...

Nhưng tâm tính trầm ổn như thế, giờ phút này cũng không nhịn được. Kẻ trước mắt này, nơi nào không thích nghe, liền nói chỗ đó, để cho người ta tức gần chết, hận không thể xé nát ra.

Xì xì xì xì...!

Thân thể nhảy lên, đạp bước mà tới.

Đứng ở trên đài cao, lại tựa như đạp sóng mà đi, tốc độ không nhanh, nhưng cho người ta một loại uy thế sóng lớn ngập trời, không thể không nghênh chiến. Trước đó chiến đấu, lo lắng thân phận, một mực không có chủ động xuất chiêu, lúc này chủ động ra tay, lập tức hiện ra không giống.

- Là Đạp Lãng thân pháp của Trương gia!

- Đạp sóng mà đi, nghe nói là một vị tiền bối của Trương gia ở lúc đi ngang qua bờ sông, quan sát bọt nước lay động theo gợn sóng, có cảm ngộ mà sáng tạo ra thân pháp này, linh động không nói, trọng yếu nhất là có khả năng nương theo lực lượng tiến công tiến hành tránh né cùng phản kích, như đứng ở trên gợn sóng, bất kể cuộn trào mãnh liệt cỡ nào, cũng sừng sững không ngã.

- Chiêu này có chút tương tự thân pháp Như Ảnh Tùy Hình, có điều càng cao minh, đại khí hơn!

- Thi triển ra chiêu này, xem ra Trương Vân Phong bắt đầu nghiêm túc!

- Vị Trương Huyền kia, đoán chừng sắp thua...

Dù vừa rồi đột phá làm cho người khác kinh diễm, nhưng Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ vẫn quá thấp!

...
Mọi người nghị luận ầm ĩ.

Vừa rồi Trương Huyền đột phá, dù làm cho tất cả mọi người khiếp sợ khó mà tin được, nhưng ở bọn họ xem ra, hẳn là đã sớm tích lũy đủ rồi, còn kém một bước cuối cùng. Đột phá huyên náo rất lớn, nhưng thực lực chân chính so với thiên tài Trương gia này, vẫn kém một đoạn rất lớn.

- Nằm xuống!

Đi tới địa phương cách đối phương còn có mười mét, Trương Vân Phong lăng không đè ép xuống một chưởng.

Một chưởng này, bộ dáng bình thản không có gì lạ, thân là đối thủ, lại cảm giác như trọc lãng ngập trời, dường như ánh nắng trên bầu trời cũng bị che chắn, cho người ta một loại cảm giác khó mà chống lại.

Võ kỹ Thánh Vực trung phẩm... Bài Không chưởng!

Trương Vân Phong bị chọc giận, đã không có nương tay, võ kỹ phối hợp Lĩnh Vực, vừa ra tay, liền để toàn bộ lôi đài rơi vào đáy biển, muốn chạy cũng phải tiếp nhận sắp xếp của hắn.

- Không tệ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, hai tay vẫn chắp ở sau lưng, nhẹ nhàng chợt lóe, giống như mặt đất dưới chân tự dịch chuyển, lập tức tránh né công kích trí mạng, đi tới một bên khác.

Đột phá đến Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, sức chiến đấu tăng không chỉ một lần, giờ phút này, dù hắn chưa thử qua đến cùng mạnh bao nhiêu, nhưng thật muốn dùng hết toàn lực, tuyệt không phải Trương Vân Phong có khả năng chống lại, nguyên nhân chính là như vậy, mới dám nhường đối phương ba chiêu, mà không có chút khẩn trương.

Mặc dù hắn chỉ có Thiên Đạo công pháp Nguyên Thần cảnh, nhưng ở chợ đen Tiềm Xung đế quốc, nhìn qua không ít bí kỹ Xuất Khiếu cảnh, lại từ trong trữ vật giới chỉ của Kỷ Linh Phong lục soát qua một chút, dù không có hình thành Thiên Đạo công pháp, nhưng cũng không kém nhiều, lại thêm trong khoảng thời gian này khổ tu, tích lũy sớm đã đầy đủ, lúc này phối hợp công hiệu cường đại của Hàn Băng linh dịch, một lần xung kích thành công!

Thậm chí phá tan nửa bước Xuất Khiếu, đạt đến ngụy Xuất Khiếu cảnh.

Còn độ kiếp, trải qua Phong Thánh kiếp, lại thêm tu luyện Thiên Đạo vu hồn, Nguyên Thần sớm đã thuần dương, lôi kiếp người người nghe đến đã biến sắc, đối với hắn mà nói, ngược lại là đơn giản nhất. Bởi vậy, mới xuất hiện, cục diện tắm rửa ở trên không, thật ra thì cũng không phải cố ý khoe khoang, chỉ là muốn dùng thời gian ngắn nhất quét lôi điện lên trên Nguyên Thần, để nó đạt được rèn luyện tốt hơn. Dù vậy, vẫn vượt qua một cái hô hấp, để hắn cực kỳ xấu hổ. Còn linh hồn to lớn, vì khiêm tốn, dùng kỹ xảo trong Diễn Không thiên thư rút nhỏ, nếu không chui ra ngoài cái mười mét, đoán chừng lôi kiếp cũng sẽ bị hù chạy.

- Trốn? Dừng lại cho ta!

Thấy hắn lách mình né tránh, Trương Vân Phong híp mắt lại, lăng không một chỉ.

Ầm!

Kiếm ý phá không, một chỉ này của hắn, cho thấy lĩnh ngộ kiếm đạo không yếu, cũng đạt tới cảnh giới trên kiếm tâm.

Ô ô ô!

Kiếm khí còn chưa tới trước mắt, đột nhiên nổ tung, tạo thành mấy trăm đạo kiếm khí thật nhỏ, từ bốn phương tám hướng đâm tới.

- Thế mà cũng là võ kỹ?

Vốn cho rằng đối phương chỉ tiện tay điểm một cái, không nghĩ tới cũng là võ kỹ.

Mới đầu là một đạo kiếm khí, thời điểm cận thân nổ tung, mặc dù uy lực yếu bớt, lại có thể khiến người ta luống cuống tay chân, trong nháy mắt bối rối.

Cao thủ quyết đấu, tâm lý rất trọng yếu, chỉ cần xuất hiện loại tâm tình này, hoàn toàn có thể có rất nhiều phương pháp đánh bại.

Bất quá chiêu này đối phó những người khác, quả thực hiệu quả rất tốt, nhưng đối phó Trương Huyền, không có tác dụng gì.

Thân thể chợt lóe lần nữa, xuất hiện ở một bên khác của đài cao, tất cả chiêu số của đối phương rơi vào khoảng không.

- Chẳng lẽ ngươi chỉ biết trốn?

Liên tục hai chiêu tiến công, cái bóng của đối phương cũng không có bắt được, Trương Vân Phong không kìm nén được hét lớn.

- Ta nói rồi, nhường ngươi ba chiêu, thì nhất định sẽ nhường!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, nói.

- Ngươi...

Khuôn mặt Trương Vân Phong đỏ lên, lao về phía trước.

Chương 2470: Đạp sóng mà đi (2)

Lần này tốc độ so với vừa rồi nhanh gấp bội, dù không đuổi kịp Hành Giả Vô Cương của Trương Huyền, nhưng cũng vượt xa thân pháp bình thường.

- Tốc độ thật nhanh, đây là thân pháp gì?

- Là cảnh giới tối cao của đạp sóng mà đi, đạp sóng vô ngân!

- Không nghĩ tới lại tu luyện tới loại tình trạng này, không hổ là thiên tài!

...

Phía dưới có người nhận ra, tất cả đều tràn đầy kinh ngạc.

Đạp sóng mà đi, loại võ kỹ thân pháp này rất khó tu luyện, không chỉ có thiên phú, còn phải trải qua vô số rèn luyện mới được, tuổi còn trẻ liền đạt tới đỉnh phong nhất, thiên phú cao làm người ta tắc lưỡi.

Phần phật!

Trong ánh mắt kinh ngạc, Trương Vân Phong đã đi tới địa phương cách không tới năm mét, không khí vang lên một tiếng sắc nhọn, trong nháy mắt phóng thích Lĩnh Vực, bao phủ Trương Huyền ở bên trong.

Người sau lập tức cảm thấy một cảm giác áp bách, từ bốn phương tám hướng chen chúc tới, giống như có bàn tay bắt lấy hắn, để hắn không thể động đậy.

- Thật mạnh!

Sắc mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Thánh Vực lục trọng sơ kỳ bình thường, mới vừa ngưng tụ Lĩnh Vực, toàn bộ Lĩnh Vực giống như dòng sông, cảm giác áp bách không tính quá mạnh, đạt tới trung kỳ, sẽ giống như đầm lầy, hậu kỳ như thủy ngân, đỉnh phong thì giống như lồng giam...

Tầng tầng tiến dần lên, lực lượng càng ngày càng mạnh. Bởi vậy, phạm vi Lĩnh Vực không kém nhiều, nhưng đẳng cấp rất dễ phân chia. Dù đối phương là sơ kỳ, nhưng lực lượng mạnh mẽ, xem như hắn, muốn phá vỡ cũng không dễ dàng như vậy.

- Đã nhường ta ba chiêu, vậy thì không có cơ hội xuất thủ...

Bao phủ được đối phương, Trương Vân Phong quát lạnh, lần nữa chụp tới.

Một chưởng này, phối hợp lực lượng Lĩnh Vực, so với vừa rồi hung mãnh không chỉ một lần, còn chưa tới trước mặt, ngay cả linh hồn cũng có thể nghiền ép, không sinh được bất luận ý niệm phản kháng gì. Ngẩng đầu nhìn lại, Trương Huyền chỉ cảm thấy như bị mây đen bao phủ, lại thêm Lĩnh Vực hạn chế, căn bản chạy trốn không xong.

- Đổi lại bình thường, một chưởng này, không hoàn thủ mà nói, quả thực không chống lại được, có điều hiện tại...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, trên mặt không khẩn trương chút nào, cũng không hoàn thủ, thân thể co rụt lại, bảo vệ chỗ hiểm của thân thể.

- Đây là ý định mạnh mẽ chống đỡ?

- Chiêu này của Trương Vân Phong, coi như cường giả Lĩnh Vực cũng không chống lại được, đối kháng như vậy, sẽ bị đánh chết tại chỗ a?

- Không biết... Bất quá lá gan của tên này cũng quá lớn... Nhìn thấy cử động của hắn, tất cả mọi người đều có chút ngẩn người.

Thi triển võ kỹ trong Lĩnh Vực của mình, uy lực so với bình thường nhiều hơn gấp đôi, vừa rồi Bài Không chưởng đã rất đáng sợ, giờ phút này trốn cũng không trốn...

Làm không cẩn thận sẽ bị đánh chết tại chỗ.

- Có cần ngăn cản hay không...

Hàn Trúc trưởng lão lo lắng, nhịn không được nhìn sang.

- Không cần... Trương Vân Phong có chừng mực! Thực sự không được lại nói...

Hạo Vũ trưởng lão cũng xiết chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên ánh sáng, không biết nghĩ cái gì.

Rầm!

Trong ánh mắt khiếp sợ, bàn tay của Trương Vân Phong rơi vào trên sống lưng của Trương Huyền, một tiếng kịch liệt vang lên, khí lưu hỗn loạn bắn nhanh bốn phía.

- Xong...

Thấy thanh niên thiên tài vừa mới đột phá, quả nhiên không có né tránh, không ít người cảm thấy hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhịn không được che con mắt.

Bất quá không nghe thấy hắn kêu thảm, chỉ nghe tiếng bùng dồn dập, Trương Vân Phong kêu đau một tiếng.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bàn tay của thiên tài Trương gia kia không ngừng run rẩy, vội vàng lui về phía sau, vẻ mặt giống như gặp quỷ, trở nên trắng bệch.

- Xảy ra chuyện gì?

Đám người che mắt, không thấy được tình huống vừa rồi, tất cả đều không hiểu ra sao.

- Là lôi kiếp!

Một Danh Sư tràn đầy kích động.

- Lôi kiếp?

- Không sai, vừa rồi Nguyên Thần của Trương sư nuốt lôi điện đầy trời, nhưng không có hóa giải, mà che kín toàn thân, vừa rồi Trương Vân Phong công kích tới trước mặt, bị những lôi điện này ngăn lại không nói, còn bị phản phệ! Ngươi nhìn vẻ mặt hắn trắng bệch, hẳn là Nguyên Thần bị hao tổn!

Danh Sư nghiêm túc quan sát, hưng phấn nói.

- Lôi kiếp che kín toàn thân, dùng để đối kháng công kích?

Thân thể mọi người nhoáng một cái.

Nuốt lôi điện vào trong cơ thể, rèn luyện thân thể cùng Nguyên Thần, thời gian ngắn quả thực có thể tạo được hiệu quả, nhưng thời gian lâu dài, tuyệt đối là một loại tổn thương cực lớn. Nhưng đã đi vào trong cơ thể, muốn thả ra ngoài sao mà khó khăn, chớ nói chi là thời điểm chiến đấu.

Đúng lúc này, bàn tay của Trương Vân Phong tới tiếp xúc, nháy mắt liền hấp thu đi lôi điện, không chỉ điện giật tổn thương, còn giải quyết tai hoạ ngầm... Nhất cử lưỡng tiện.

- Chẳng lẽ lúc trước hắn đã đoán ra Trương Vân Phong sẽ thi triển chưởng pháp, cố ý nói nhường ba chiêu... Nhưng thật ra là muốn mượn lực lượng của đối phương, rèn luyện Nguyên Thần, thân thể tốt hơn, thuận tiện lại dẫn nó ra?

Không biết ai hô lên.

Ở đây tất cả đều là cao thủ, mọi người cực kỳ hoảng sợ, khó mà tin được. Nếu thật là cố ý, không chỉ tính toán chính xác, đối với lôi điện, cùng thực lực, thói quen hành động của Trương Vân Phong, đều phải rõ ràng tuyệt đối, đạt đến một loại trình độ làm người nghe kinh hãi!

Nếu không, chỉ cần tính sai một chút, trọng thương đều là hắn, mà không phải người sau!

- Đây là người sao?

Nuốt ngụm nước bọt, tất cả thiên tài xem hiểu chiêu này, đều hai mặt nhìn nhau, từng cái toát ra vẻ khủng hoảng.

Thiên phú cao thì thôi, tâm trí còn như yêu, ổn định như núi...

Coi như bọn họ gặp gỡ, có thể thắng sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau