THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Ba danh sư chấn động kinh ngạc (2)

Có thể tìm tới loại chất độc này, thực lực khẳng định không đơn giản. Bỏ công bỏ sức mưu tính lớn như vậy, tại sao không một tát đập chết?

Đây không phải là cởi quần đánh rắm, tự gây phiền toái sao?

Suy nghĩ một hồi không nghĩ ra, Trương Huyền không nghĩ nhiều nữa. Người hạ độc tạm thời không xuất hiện. Nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Hắn chỉ có thể tạm thời nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề trong cơ thể trước.

- Muốn giải độc, trước hết phải biết đây là loại độc gì. Sách trong Thiên Huyền vương quốc liên quan tới độc vẫn quá ít. Xem ra phải đi tới nơi có càng nhiều sách hơn mới được...

Nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỉ cần có đủ sách liên quan tới độc, chính hắn có thể hiểu được.

Chỉ có điều, những quyển sách này cũng không dễ tìm. Hắn đã xem hết tàng thứ khố của vương thất, không có bất kỳ thu hoạch nào. Sách ở nơi khác, không cần nhìn cũng biết, khẳng định cũng không có.

Dù sao chất độc này rất cao cấp. Cao cấp tới mức Thiên Huyền vương quốc cũng không tìm được.

Ngay cả độc cũng không có, lại làm sao có thể có phương pháp giải quyết.

Thật sự muốn tiêu trừ tai hoạ ngầm, sợ rằng phải đi tới vương quốc cấp bậc cao hơn, tìm kiếm nhiều nơi nắm giữ loại thư tịch này.

- Quay đầu lại tìm ba dvị danh sư hỏi thăm một chút...

Những nơi như thế hắn cũng không biết. Có lẽ ba đại danh sư có thể biết được một chút.

Bọn họ từ vương quốc cấp bậc cao hơn qua, du lịch rất rộng, khẳng định biết nhiều hơn mình.

- Cũng không cần nóng vội. Trước hết giải quyết xong chuyện nơi đây lại nói sau.

Dù sao có chân khí thiên đạo áp chế, khí đen trong khoảng thời gian ngắn cũng không dám làm ác. Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là lắc đầu không nghĩ nhiều nữa. Hắn đưa tay ra duỗi thắt lưng, tiếp tục giải quyết vấn đề do lừa gạt tiền lưu lại.

...

- Lưu sư, chúng ta làm gì phải thay quần áo?

Ba vị danh sư đi ở trên con đường trong Hồng Thiên học viện. Trịnh Phi nhìn thường phục trên người, không nhịn được nói.

Bình thường đều mặc trang phục danh sư đặc biệt, đi tới bất kỳ chỗ nào cũng được người tôn kính cao cao tại thượng. Thoáng một chút đổi lại thành y phục của người bình thường, hắn có phần không thích ứng.

- Trang phục danh sư quá bắt mắt. Nếu thật sự mặc như vậy qua, Trương Huyền lão sư nhất định sẽ trực tiếp chạy tới, nói gì nghe nấy, cung kính đến cực điểm. Nếu thật sự như vậy làm thế nào còn thấy được phẩm chất thật sự của hắn?

Lưu Lăng nói.

- Đúng vậy. Đổi lại thành thường phục tốt hơn, ai cũng không nhận ra. Vừa vặn thử thách nhân phẩm!
Trang Hiền theo sát đó, gật đầu.

Trịnh Phi hiểu được.

Thay y phục của người bình thường, lại cố ý giảm thấp tu xuống vi, ai cũng đoán không ra ba người bọn họ là danh sư, đều sẽ coi bọn họ là thành một lão già bình thường.

Loại tình huống này có khả năng nhìn thấy được sát với chân tướng của sự thật hơn.

Một đường hỏi thăm, thời gian không lâu, bọn họ liền tìm được lớp học của Trương Huyền.

- Phòng học này cũng quá nhỏ đi!

Nhìn thấy được bộ dạng lớp học trước mắt, đám người Lưu Lăng nhăn mày lại.

Quy mô của Hồng Thiên học viện, trên đường đi tới bọn họ đều nhìn thấy. Cho dù là phòng học của lão sư rất bình thường dùng để giảng bài, cũng có mấy trăm mét vuông. Phòng học trước mắt này còn chưa tới một trăm mét vuông. Bất kể là kiến trúc hay trang trái, đều có vẻ đơn sơ khác thường.

Vừa nhìn cũng biết là một loại tệ nhất.

- Xem ra đãi ngộ của vị Trương lão sư này ở học viện thực sự không được tốt lắm!

Hoàn cảnh giảng bài kém như vậy, thật không biết vị Trương lão sư này làm thế nào nhịn được. Đổi lại thành bọn họ, khẳng định đã sớm đại náo với học viện, phẩy tay áo bỏ đi.

- Giảng bài ở trong hoàn cảnh này, còn có thể duy trì sự bình tĩnh, thắng không kiêu ngạo bại không ngã lòng. Xem ra đã quên đi sự nuông chiều, khiến cho người ta kính nể.

Lưu Lăng xúc động. Bị đối xử không công bằng, trong lòng lại không có một câu oán hận. Không bởi vậy mà dạy có lệ với học sinh. Chỉ riêng loại phẩm chất không quan tâm hơn thua này, lại khiến cho người ta bội phục.

- Vương Đào đường huynh, Trương lão sư nói, ngưng khí hợp dòng, đến bây giờ ta còn không lý giải được. Đường huynh có thể nói lại cho ta một lần nữa được không?

Đi mấy bước về phía bên trong, còn chưa có tiến vào lớp học, bọn họ liền nghe được trên sân cỏ phía trước gian phòng truyền đến giọng hỏi thăm.

Ba người dừng bước.

- Được, chỉ có điều đối với đoạn này, Trương lão sư nói vô cùng huyền diệu. Ngay cả ta cũng chỉ lĩnh ngộ chưa đủ một phần mười. Như vậy đi, thời điểm Trương lão sư giảng giải, ta làm bút ký. Chúng ta cùng nhau nghiên cứu!

Học trưởng được gọi là Vương Đào, do dự một chút nói.

- Quá tốt!

Giọng nói đầu tiên đầy hưng phấn.

- Ngươi xem, Trương lão sư nói như vậy, Tụ Tức cảnh, ngưng khí hợp dòng, xem linh khí của thiên địa trở thành một phần thân thể, mà không phải ép buộc hấp thu. Như vậy, khí tức sẽ xem người là vật dẫn, do đó tốc độ tập trung linh khí tăng thêm. Lúc đó Trương lão sư nói mười phương pháp, ta chỉ nhớ có ba. Chúng ta có thể nghiên cứu một phần. Ngươi xem cái đầu tiên này...

Ngay sau đó, giọng nói của Vương Đào truyền đến.

- Xem linh khí thiên địa trở thành một phần thân thể?

Trong tai nghe được lời nói chuyện của hai người, ba đại danh sư đồng thời chấn động. Mỗi một người đều lộ ra vẻ kinh hãi.

- Cái lý luận này ta cũng nghe nói qua từ trong miệng của lão sư ta... Trương Huyền lão sư này tự nhiên nói huyền diệu như vậy?

Lưu Lăng há hốc miệng.

Người trong nghề vừa ra tay, liền biết có đúng hay không. Bọn họ là danh sư, đứng ở nghề nghiệp sư giả đỉnh phong này nhất, tất nhiên am hiểu đạo giảng bài rất sâu, cũng biết giảng giải những cái nào là chính xác, những cái nào là sai lầm.

Tuy rằng không nghe được lời giảng, chỉ từ lời đối thoại của hai học viên, bọn họ lại có thể nghe ra được lý luận của Trương lão sư này, không chỉ mới mẻ độc đáo, còn hết sức chính xác, nhắm thẳng vào vấn đề nòng cốt khi tu luyện.

Loại trình độ nội dung giảng bài này, cho dù là bọn họ, cũng rất khó nói ra được.

Hai người phía trước càng thảo luận nhiều hơn, nói ra lý luận không phải quá mức huyền ảo, lại tiến tới thấu triệt, giống như biển rộng liếc mắt không nhìn thấy được điểm cuối, mênh mông và thâm thúy. Càng nghe nhiều, đối với tu luyện càng có sự giúp đỡ, nhận được ích lợi không nhỏ.

Ba đại danh sư càng nghe càng chấn động. Mỗi một người kích động, toàn thân run rẩy, đứng tại chỗ cũng không rời đi.

Chương 247: Ba danh sư chấn động kinh ngạc (hạ) (1)

- Một Tụ Tức cảnh nho nhỏ cũng có thể phân tích thấu đáo như vậy. Cách nhìn của vị Trương lão sư này đối với tu luyện, sợ rằng ngay cả ta cũng còn xa mới bằng được, từ lâu đạt tới cảnh giới thông minh.

Lại nghe một hồi, Lưu Lăng không nhịn được nói.

- Thế sự thông minh tất cả học vấn, nhân tình thạo đời tức văn chương! Cảnh giới thông minh là tu vi đạt được Tông Sư cảnh, lực lượng tự xưng nhất phái, có cách nhìn mới đối với tu luyện. Trương Huyền này lẽ nào đã đạt được Tông Sư cảnh?

Trang Hiền không thể tin được.

- Thông minh cũng không phải chỉ có Tông Sư có thể đạt được. Một vài lão sư lợi hại, thông qua nhận thức và học tập đối với tu luyện, cũng có thể là một hệ, giảng dạy loại lý luận này cho học sinh, có thể khiến cho hắn hiểu ra, được lợi rất nhiều. Loại lão sư này, mỗi một người cũng gần như là ngàn dặm mới tìm được một, thế gian khó cầu. Không nghĩ tới vị Trương lão sư này lại là người như vậy...

Nói đến đây, mắt Lưu Lăng càng lúc càng sáng, không nhịn được cảm thán:

- Thật là một miếng ngọc thô chất lượng tốt chưa được mài dũa!

- Đúng vậy, đừng nói những học sinh này, cho dù là ta, nghe được loại lý luận này cũng có cách nhìn và cảm xúc mới đối với tu luyện! Dùng lời nói giảng thuật khiến tu luyện phức tạp cô đọng lại, trở nên đơn giản nhất, bất kỳ kẻ nào cũng có thể nghe hiểu được. Loại trình độ này, khiến người ta bội phục.

Trang Hiền gật đầu.

- Sử dụng loại lý luận tu luyện này, tốc độ tiến bước khẳng định rất nhanh. Võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh, sợ rằng không cần đến một năm, lại có thể đột phá!

Trịnh Phi nói.

- Đáng tiếc, chúng ta chỉ là dự thính, chỉ có tư cách nghe Trương lão sư giảng giải đơn giản nhất. Nếu có thể nhận được giảng bài một với một, có thể đã sớm đột phá cảnh giới!

Đang xúc động, liền nghe được đối thoại phía trước tiếp tục vang lên.

- Dự thính? Hai người này... chỉ là dự thính?

Ba đại danh sư nhìn nhau, lại chấn động.

Môn hạ của lão sư có ba loại dự thính, giảng bài và thân truyền. Vốn cho rằng bọn họ thảo luận phương pháp tu luyện, là nhận được thân truyền, lý luận tinh thuần nhất, cao thâm. Khi nghe được hai chữ dự thính mới biết được, chỉ là nhập môn đơn giản nhất.

Ngay cả dự thính cũng nói thấu triệt như vậy, giảng bài và thân truyền, lại phải đạt đến mức nào?

- Đúng vậy, thời điểm khai giảng Vương Dĩnh muội muội mới là Tụ Tức cảnh sơ kỳ, nhận được Trương lão sư một mình giảng bài, trong thời gian chừng ngắn ngủi mười ngày, tu vi đột nhiên tăng mạnh, đêm qua còn trùng kích Đan Điền cảnh thành công!

- Thật sự hâm mộ. Ngươi nói trước đây ta thế nào lại ngu như vậy, một lòng muốn bái Lục lão sư môn hạ. Sớm gia nhập môn hạ của Trương lão sư, khẳng định cũng đột phá... Giọng nói tiếp tục nói chuyện với nhau. Trong giọng nói lộ ra sự hâm mộ nồng đậm.

...

- Chừng mười ngày từ Tụ Tức cảnh nhất trọng sơ kỳ đột phá đến Đan Điền cảnh?

Lời hai người nói chuyện lọt vào trong tai, ba đại danh sư đều cảm thấy giống như bị búa lớn đánh trúng, sắp hôn mê.

Võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh, tập trung linh khí chạy khắp toàn thân. Kinh mạch toàn thân không có linh khí xoa dịu, thuận lợi mở ra, không có khả năng trùng kích Đan Điền cảnh. Nói cách khác, cảnh giới này chỉ có thể làm từng bước, không tồn tại chuyện đốt cháy giai đoạn.

Bởi vậy, cảnh giới này, không có mấy năm khổ công rất khó đột phá. Cho dù để bọn họ tới tự mình chỉ điểm, không có nửa năm, cũng gần như là không có khả năng...

Chừng mười ngày đột phá?

Ba đại danh sư mắt lớn trừng mắt nhỏ, có chút không dám tin tưởng.

Nếu như đây là sự thật, vậy không phải có nghĩa là, trình độ vị Trương Huyền này giảng bài còn cao hơn bọn họ?

Sao có thể như vậy được!
Ầm ầm ầm!

Đang nghi ngờ, liền nghe được mặt đất nổ lớn một trận.

- Là Viên Đào. Đoán chừng là người này đang đụng vào tường... Đi, đi qua xem thử một chút!

Giọng nói của Vương Đào vang lên. Ngay sau đó hai người bước chân đi xa.

- Viên Đào? Có phải là người thứ nhất đếm ngược trong sát hoạch vào học viện hay không?

Trang sư không nhịn được nói.

Trên đường đến đây, bọn họ cũng đã nghe nói, biết vị Trương lão sư này thu nhận năm học sinh. Viên Đào là người đứng đầu từ dưới lên trong lần sát hạch nhập môn, vô cùng khác biệt, rất dễ dàng ghi nhớ.

- Đúng. Đi thôi. Đi qua xem một chút.

Lưu Lăng ngoắc tay. Ba người đi theo sát ở phía sau phương hướng giọng nói vừa vang lên.

Bọn họ đều là cao thủ nửa bước Tông Sư, theo dõi hai học sinh, hai người kia căn bản là không phát hiện được.

Đi mấy chục thước, rẽ qua một khúc ngoặt liền ngừng lại. Trước mắt bọn họ xuất hiện mấy bóng người.

Chỉ thấy một người béo mập đang hung hăng lao về phía bức tường trước mắt. Mỗi một lần đụng phải, mặt đất lại không ngừng run rẩy.

- Phòng ngự thật mạnh. Lực phòng ngự lợi hại như vậy, cho dù là võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh muốn phá vỡ cũng khó khăn...

Nhìn thấy được hành động của người béo mập này, ba danh sư lại chấn động.

Năng lực quan sát của đám người Vương Đào không tốt, không nhìn ra được phòng ngự của Viên Đào mạnh như thế nào. Nhưng bọn họ làm danh sư, liếc mắt lại phân biệt ra được.Ccho dù là bọn họ muốn phá vỡ phòng ngự của người béo mập này, cũng sẽ gặp trắc trở một hồi.

Người này là học viên mới lúc sát hạch nhập học đứng thứ nhất đếm ngược, chỉ thoáng cái lại có phòng ngự lợi hại như vậy...

Ba đại danh sư chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, không thể suy nghĩ rõ ràng được.

Chương 248: Ba danh sư chấn động kinh ngạc (hạ) (2)

- Mau nhìn bên kia...

Trịnh Phi đột nhiên mở miệng.

Thuận theo phương hướng ngón tay của hắn, Lưu Lăng, Trang Hiền lập tức nhìn thấy được một thiếu nữ nhỏ mười sáu, mười bảy tuổi, hai chân bắn ra giống như cung tiễn, đá tới một cây gậy gỗ có kích thước bằng miệng chén ở phía trước mặt.

Răng rắc!

Gậy gỗ vỡ thành hai đoạn.

- Thối công thật mạnh. Lực lượng này ít nhất phải có hơn bốn trăm ki-lô-gam. Hơn nữa không chỉ có như vậy, khi xoay người, giơ chân ra, phát lực, vặn hông... đều có động tác lưu loát. Nói rõ thiếu nữ này ở trên cước pháp ít nhất đã tu luyện lâu hơn bảy, tám năm. Bằng không, tuyệt đối không lợi hại như vậy!

Liếc mắt thoáng nhìn, Lưu Lăng tán thưởng.

Mặc dù chỉ đơn giản là đá gãy gậy gỗ, nhưng cho thấy bản lĩnh của thiếu nữ tốt như vậy, không mất nhiều năm khổ luyện, rất khó làm được.

- Người này cũng là học sinh của Trương Huyền sao? Trong tin tức chúng ta hỏi thăm được, thế nào lại không nghe nói qua có nữ học viên am hiểu thối công?

Trang Hiền không nhịn được nói.

Vị Trương lão sư này tổng cộng có năm học sinh, mỗi người am hiểu cái gì, rất dễ dàng hỏi thăm được. Nhưng bọn họ chưa từng nghe nói có một nữ học sinh am hiểu thối công.

- Vương Dĩnh, không nghĩ tới chân của muội không chỉ tốt, còn lợi hại như vậy!

Hai người thiếu niên vừa đi tới, không nhịn được tán thưởng.

- Vương Dĩnh? Nàng là Vương Dĩnh chân có thương tích kia sao?

Lưu Lăng thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Vương Dĩnh là nữ nhi của Vương Hoằng gia chủ Vương gia, chân có thương tích không phải là bí mật gì. Trên tin tức bọn họ biết được cũng có. Nhưng... chân có thương tích, làm sao có thể bạo phát ra lực lượng cường đại như vậy?

Vừa rồi còn tự tin nói, đối phương có nền tảng ít nhất bảy, tám năm thối công. Kết quả là chịu đủ ốm đau hành hạ, vừa được chữa trị tốt...

Trời ạ! Vừa chữa trị tốt lại có lực bạo phát kinh người như thế, một bước đá gãy gậy gỗ?

Thế nào lại có cảm giác giống như nằm mơ? Lưu Lăng chỉ cảm thấy gương mặt nóng hừng hực, sắp muốn phát điên.

Chỉ có điều, hắn cảm thấy mất mặt, hai vị danh sư khác căn bản không thời gian để ý tới. Lúc này bọn họ đang trợn tròn mắt nhìn lại về một hướng khác.

- Lưu sư...

Bởi vì khẩn trương thái quá, giọng nói của Trịnh Phi cũng có chút run rẩy.

- Thế nào?

Thấy hai vị bằng hữu tốt không tính toán với phán đoán sai lầm của hắn vừa rồi, Lưu Lăng thở phào nhẹ nhõm, nghi ngờ nhìn qua.

- Ngươi xem bên kia...

Nói xong, Trịnh Phi chỉ một ngón tay qua.

Lưu Lăng nghi ngờ ngẩng đầu lên, nhìn sang.

Ở phương hướng ngón tay đối phương chỉ, chỉ có một thiếu niên. Lúc này hắn đang cầm trường thương trong tay, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, giống như bức tượng điêu khắc.
- Thế nào?

Hắn có chút kỳ quái.

Đây là ngộ thương người luyện thương thường sử dụng. Chỉ cần là người thích tu luyện thương pháp, đều sẽ cầm thương như vậy, cẩn thận cảm ngộ liên hệ giữa thương và thân thể... Theo lý thuyết, không có gì là kỳ quái.

- Không phải động tác của hắn, mà là...

Trịnh Phi đang muốn giải thích, còn chưa nói dứt lời, thiếu niên cầm trường thương trong tay cách đó không xa đột nhiên cử động.

Từ bất động đến vận động, hoàn toàn không có chút dây dưa, giống như giao long bay lên không trung, trong nháy mắt phóng ra tia sáng chói mắt. Trong phút chốc, người thiếu niên mới vừa rồi còn yên tĩnh giống như một bức tranh, dường như đã thay đổi thành một người khác, trở thành một thanh trường thương sắc bén, giống như ngay cả thanh thiên cũng có thể đâm thủng.

- Đây là...

Lưu Lăng liên tục lui về sau hai bước, sắc mặt đại biến, đồng tử co lại chỉ bằng đầu mũi kim:

- Thương ý? Mười mấy tuổi lĩnh ngộ thương ý?

Làm danh sư, hắn tự nhiên biết thương ý, cũng đã từng nhìn thấy có người thi triển qua.

Đủ khả năng thi triển ra, không một người nào nhỏ hơn bốn mươi tuổi. Một thiếu niên trước mắt mười mấy tuổi, một thương đâm ra, khí tức ngang dọc, lĩnh ngộ thương ý... Mặc dù chỉ là đơn giản nhất cơ sở nhất, nhưng... đó cũng là thương ý thực sự!

Làm sao làm được?

Lưu Lăng chỉ cảm thấy toàn thân rét run.

Vị này phải là Trịnh Dương học sinh am hiểu sử dụng thương. Trước đây Vương Siêu lão sư chưa từng coi trọng. Đừng nói thương ý, khẳng định cũng chỉ biết thương pháp cơ sở, thực lực không mấy lợi hại. Nhưng chừng mười ngày ngắn ngủi là trở thành đại sư thương pháp phóng ra thương ý...

Đây cũng không phải là giảng bài tốt, mà là... kỳ tích!

Ngẩng đầu nhìn về phía hai người bằng hữu lâu năm, trong lúc đó Trang Hiền và Trịnh Phi và hắn, ngây người ra tại chỗ. Trong đầu ba người đồng thời xuất hiện một ý nghĩ.

Vị Trương Huyền lão sư này... Rốt cuộc là một người thế nào?

Chương 249: Tư cách sát hạch danh sư (1)

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Trải qua liên tục hai ngày bận rộn, tất cả mọi người nộp tiền trước đó đã được giải quyết vấn đề. Hắn cũng coi như thanh nhàn.

Phần lớn những người này đều không có cách nào đột phá. Cũng có một phần bản thân mắc bệnh nan y. Hắn kết hợp Thiên Đạo Đồ Thư Quán nhìn ra chỗ thiếu hụt, cùng với sử dụng tri thức nhận được trong tàng thư khố của vương quốc, cơ bản đều giải quyết viên mãn, tất cả đều vui mừng.

- Ngày kia lại đánh giá sư giả. Cũng không biết đám nhóc con kia tu luyện thế nào...

Duỗi người, hắn lặng lẽ đi ra khỏi phủ đệ.

Hai ngày nay vẫn bận rộn chuyện bên này, hắn không có thời gian rảnh quay về học viện xem. Ngày kia lại đánh giá sư giả. Nếu như đám người Triệu Nhã không làm được theo yêu cầu của mình, muốn giành thắng lợi, khẳng định sẽ phiền phức không ít.

Về phần Lục Tầm, Vương Siêu vẫn chờ ở cửa, hắn cũng lười để ý tới, vẫn chưa triệu kiến. Đợi tròn một ngày, hai người cũng biết mình đã đắc tội vị danh sư này. Chuyện trở thành học đồ của hắn đã biến thành mộng tưởng. Bọn họ không thể làm gì khác hơn là phẫn nộ trở về.

Tìm một địa phương không có người, bỏ đi ngụy trang, khôi phục lại dáng vẻ Trương Huyền, hắn đi nhanh về phía học viện.

- Trương đại sư!

Mới đi đến cửa học viện, hắn liền nghe được một tiếng gọi quen thuộc. Hắn quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Hoàng Ngữ và Bạch Tốn đi nhanh tới.

- Vừa vặn chúng ta muốn đi tới học viện tìm ngươi. Nếu ngươi ở đây, lại tránh được phiền toái.

Đi tới trước mặt, Hoàng Ngữ cười khanh khách mở miệng.

- Tìm ta?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

Hai người này không phải đã kiểm tra bức tranh xong rồi sao? Tiên mua bức tranh lúc trước, cũng đã đưa tới. Hiện tại tìm mình làm gì?

Nếu như còn muốn mua tranh, hắn không ngại lại vẽ thêm một bức, kiếm thêm một khoản thu nhập.

- Chúng ta có khả năng còn có chuyện muốn làm phiền ngươi một chút...

Hoàng Ngữ có chút ngượng ngùng.

- Chuyện gì? Có thể làm được, ta sẽ cố gắng hết sức hỗ trợ!

Trương Huyền gật đầu.

Hoàng Ngữ từng giúp đỡ hắn, hắn không tiện cự tuyệt. Chỉ có điều, hắn vẫn không nói lời quá chắc chắn. Nếu thật sự có chuyện gì làm không được, hắn đổi giọng vẫn còn kịp.

- Trương đại sư cũng biết chuyện chúng ta trước đó đi tới Lục Trầm đại sư gia cầu bức tranh Mặc Hiên!

Trương Huyền gật đầu. Chuyện này hắn đã sớm biết. Hình như nàng muốn bức tranh này là để tặng người. Kết quả, mình vẽ ra bức tranh đệ ngũ cảnh, bức tranh này hai người cũng không cần nữa, làm mình còn có chút xấu hổ, cảm thấy có lỗi với Lục Trầm đại sư.

- Chúng ta cần bức tranh Mặc Hiên trên thực tế là để mừng thọ người ta... Ngươi vẽ cho hai người chúng ta, xem như làm quà mừng thọ rất tốt. Chỉ là...

Hoàng Ngữ nói đến đây lại do dự một chút:

- Ta sợ, nếu chẳng may sau khi Điền lão nhìn thấy được bức tranh, muốn gặp được người vẽ tranh, vẫn sẽ có phiền phức... Cho nên, muốn mời người đi cùng chúng ta tham gia tiệc mừng thọ!

- Mừng thọ? Tham gia tiệc mừng thọ?

Trương Huyền bừng tỉnh.

Trước đó Hoàng Ngữ cũng đã nói, muốn tặng bức tranh Mặc Hiên cho người, hóa ra là vì mừng thọ.

- Ta không có hứng thú gì với chuyện tham gia tiệc mừng thọ. Hay là thôi đi!

Trương Huyền lắc đầu.

Cần gì quan tâm là tiệc mừng thọ của ai, đều không có quan hệ gì với hắn, hắn cũng lười đặc biệt chạy tới nịnh hót người khác.

- Trương đại sư, ngươi đi qua đi. Vị Điền lão này là người rất tốt. Ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng muốn đích thân qua đó...

Thấy hắn lắc đầu, Bạch Tốn lộ vẻ sốt ruột, vội vàng nói.

- Thẩm Truy bệ hạ cũng đi? Trương Huyền kỳ quái.

Vốn tưởng rằng tiệc mừng thọ này chỉ là người thành đạt làm quan to nào đó. Thẩm Truy bệ hạ cũng muốn đích thân đi, sợ rằng không đơn giản như vậy.

- Đúng vậy, không chỉ bệ hạ đi, lão sư của chúng ta cũng muốn qua. Nói thật với ngươi, mời ngươi đi tham gia tiệc mừng thọ cũng không phải là chúng ta, mà là... lão sư của ta, danh sư Lưu Lăng!

Hoàng Ngữ có chút do dự, mở miệng nói.

- Lưu Lăng là lão sư của nàng?

Ánh mắt Trương Huyền trợn tròn, đầy buồn bực:

- Hắn biết ta sao?

Hoàng Ngữ thân là học đồ trợ giáo, có lão sư là danh sư, nghĩ đến cũng rất dễ dàng. Chỉ là... thân phận của hắn bây giờ là Trương Huyền, không phải “Dương sư“. Vị Lưu đại danh sư này biết mình là ai sao?

Còn đặc biệt sai người ta qua mời mình?

Lẽ nào... thân phận đã bị lộ rồi?

Trương Huyền lập tức lộ vẻ cảnh giác.

Nếu thật sự bị lộ, tạm thời không nói ngụy trang danh sư là tội lớn, chỉ riêng việc mình một nhân vật nhỏ chưa đủ hai mươi, làm thế nào biết nhiều chuyện như vậy, làm thế nào có năng lực quan sát lợi hại như vậy?

Khẳng định mượn bảo vật lợi hại nào đó!

Thất phu vô tội mang ngọc có tội. Chỉ riêng điều này, là có thể khiến cho vô số người đỏ mắt, vạn kiếp bất phục.

- Không chỉ Lưu sư, ngay cả Trang sư và Trịnh sư cũng biết. Đặc biệt là ngày hôm qua ta nói với bọn họ về chuyện ngươi có thể vẽ ra bức tranh ngũ cảnh, tất cả đều hưng phấn thiếu chút nữa nhảy dựng lên!

Bạch Tốn nói tiếp.

Nhớ tới chuyện ngày hôm qua, hắn vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Lão sư biết mình và Hoàng Ngữ quen biết với Trương đại sư, cố ý gọi tới hỏi thăm. Nghe tới vị Trương lão sư này tuổi tác không lớn hơn mình bao nhiêu, có thể làm ra bức tranh ngũ cảnh, tất cả đều kích động sắc mặt đỏ lên, giống như phát bệnh. Sau đó cho bọn họ ra mệnh lệnh bắt buộc, ngày hôm nay phải đưa hắn tới tiệc mừng thọ.

- Trương đại sư, đây chính là cơ hội tốt. Từ trước đến nay ta chưa từng thấy qua lão sư cảm thấy hứng thú đối với một người nào như vậy. Một khi được hắn coi trọng, trở thành học đồ trợ giáo là chuyện ở trong tầm tay!

Ánh mắt Hoàng Ngữ lộ ra sự hâm mộ nồng đậm:

Chương 250: Tư cách sát hạch danh sư (2)

- Hơn nữa, ngươi còn có chức nghiệp trợ giúp, có thân phận trợ giáo, thậm chí có thể trực tiếp sát hạch danh sư!

Làm lão sư, nguyện vọng lớn nhất lại là trở thành danh sư. Hiện tại có danh sư thưởng thức, chính là cơ hội tốt nhất.

- Chức nghiệp trợ giúp? Có thể trực tiếp sát hạch danh sư? Có ý gì?

Vẻ mặt Trương Huyền nghi ngờ.

- Ngươi không biết yêu cầu sát hạch danh sư sao?

Hoàng Ngữ có chút kỳ quái nhìn qua.

Thiên Huyền vương quốc không có danh sư, yêu cầu sát hạch cũng không có sách nào ghi lại. Hơn nữa Trương Huyền chuyển kiếp tới không lâu, làm sao biết được những điều này.

- Danh sư không chỉ có thể chỉ điểm tu vi, những chức nghiệp khác cũng có thể chỉ điểm. Bởi vậy, không chỉ cần phải có lượng tri thức phong phú, quan trọng nhất chính là, còn phải nắm giữ chức nghiệp trợ giúp nhất định...

Thấy hắn thật sự không hiểu, Hoàng Ngữ giải thích:

- Dùng lời đơn giản mà nói, tinh thông một loại chức nghiệp trợ giúp, có đầy đủ tư cách sát hạch danh sư nhất tinh. Tinh thông hai loại, có đầy đủ tư cách sát hạch danh sư nhị tinh. Cứ lấy loại này đẩy lên! Đương nhiên, yêu cầu của chức nghiệp trợ giúp này cũng dần dần gia tăng. Dựa theo cấp bậc càng cao, yêu cầu cũng càng cao. Chỉ sát hạch danh sư nhất tinh, chức nghiệp thư họa sư là hoàn toàn đủ!

- Nói cách khác, chỉ cần ngươi nắm giữ chức nghiệp thư họa sư, lại có thân phận danh sư trợ giáo, có thể thu được tư cách sát hạch danh sư nhất tinh! Tuy rằng không biết có thể qua hay không, nhưng chí ít có thể tham gia sát hạch. Ta... tuy rằng cũng là học đồ trợ giáo, lại là không tư cách!

Nói đến đây, vẻ mặt Hoàng Ngữ cười gượng.

Sở dĩ danh sư rất ít hỏi, khó thi lại vì cái này.

Rất nhiều chức nghiệp thượng trung hạ, mỗi một loại đều cần tốn vô số tâm huyết học tập. Từ Lục Trầm đại sư cả đời nghiên cứu, cũng chỉ có thể vẽ ra bức tranh tứ cảnh, cũng có thể thấy được độ khó trong đó.

Có vài người bởi vì không có chức nghiệp trợ giúp, làm học đồ cả đời, cũng không có tư cách sát hạch. Vị trước mắt này thì hay rồi. Không chỉ dạy học tốt, thực lực mạnh, còn đạt tới cấp bậc Tông Sư thi họa. Một khi trở thành học đồ trợ giáo, liền có thể dễ dàng sát hạch danh sư.

Khởi điểm cao hơn nàng rất nhiều.

Thật sự không nghĩ ra, tuổi tác hắn không lớn hơn mình quá nhiều, làm sao làm được.

- Hóa ra là như vậy...

Nghe xong giải thích, lúc này Trương Huyền mới hiểu được.

Thảo nào bất kỳ nghề nghiệp nào danh sư cũng có thể chỉ điểm. Nguyên nhân ở chỗ này.

Muốn sát hạch thành công, đầu tiên phải có chức nghiệp trợ giúp. Cấp bậc càng cao, chức nghiệp trợ giúp cần phải có cũng càng nhiều... Chính vì vậy, cấp bậc danh sư càng cao, cũng lại càng lợi hại, cũng lại càng ít ỏi, lượng tri thức lại càng khủng khiếp.

Thảo nào Hoàng Ngữ này thân là danh sư học đồ, còn muốn liều mạng học tập thư họa, tôn trọng Lục Trầm đại sư như thế. Xem ra nàng muốn xem thư họa sư là chức nghiệp trợ giúp, từ đó thu hoạch được tư cách sát hạch danh sư.

“Ta có nghề nghiệp luyện đan sư nhất tinh này, chẳng phải là nói, chỉ sẽ lấy được thân phận học đồ, lại có tư cách sát hạch danh sư sao?” Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Trải qua mấy ngày ngụy trang, hắn biết thân phận danh sư đáng sợ.

Có thân phận này, đi tới bất kỳ chỗ nào cũng được tôn trọng không nói, cơ bản không có ai dám gây phiền toái.

Đổi lại thành trước đây, nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, có thân phận danh sư hay không, có khả năng hắn cũng không quan tâm. Nhưng bây giờ lại khác.

Trong cơ thể ẩn giấu khí đen, nói rõ có người trăm phương ngàn kế muốn giết hắn. Một khi có thân phận danh sư và công hội sư giả bảo vệ, cho dù đối phương muốn động thủ, khẳng định cũng phải suy nghĩ một chút.

Lại nói, trời cao mặc cho chim bay, có Thiên Đạo Đồ Thư Quán lợi hại như vậy, cũng không thể cả đời đều dừng lại ở Thiên Huyền vương quốc!

Chỉ cần ra ngoài, thực lực là một phần, thân phận cũng là một phần.

Có thân phận danh sư làm chỗ dựa, không ít chuyện sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Thật giống như trở thành luyện đan sư chính thức, mới có thể đi vào tàng thư khố đặc biệt của công hội luyện đan sư, mua đan dược cũng tương đối rẻ hơn. Không có thân phận này, hắn lại gần như không có khả năng.

- Xem ra phải nhanh chóng sát hạch danh sư một chút!

Trương Huyền đưa ra quyết định.

Có Thiên Đạo Đồ Thư Quán thần khí nghịch thiên này, không làm danh sư cũng thiệt

Chỉ cần đánh quyền, là có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt của đối phương. Chỉ dựa vào điểm này, danh sư, cường giả gì đó, ở trước mặt hắn... đều thành đống cặn bã. Cường thịnh mấy đi nữa có thể mạnh hơn thiên đạo sao?

Dưới thiên đạo, không gì có thể che giấu. Thiên đạo còn không được đầy đủ, con người lại làm sao có thể không có chỗ thiếu hụt?

Có chỗ thiếu hụt là có thể hình thành sách, là có thể biết!

Cũng chỉ có trở thành danh sư thật sự, mới có thể không chút kiêng kỵ thi triển kỹ năng này, một đường hát bài ca chiến thắng!

Nếu không, dựa vào thân phận của hắn hiện, muốn thu thập đầy đủ sách, làm ra thần công thiên đạo cũng gần như không có khả năng, càng chưa nói tới nhanh chóng tiến bộ.

- Bảo ta bái một người trong số bọn họ làm lão sư sao?

Muốn trở thành danh sư, đầu tiên phải trở thành học đồ trợ giáo. Muốn trở thành học đồ, nhất định phải bái một vị danh sư chân chính làm lão sư, để cho hắn làm người dẫn đường cho mình.

Bảo mình bái Lưu Lăng, Trang Hiền hoặc Trịnh Phi làm lão sư?

Nghĩ thế nào cũng thấy không đáng tin vậy?

Hai ngày nay, ba người bình thường chạy đến phủ đệ, thường xuyên để lộ ra ý định muốn bái mình làm lão sư. Mình cảm thấy thân phận Dương Huyền này rất nhanh sẽ biến mất, vẫn không đáp ứng.

Chỉ có điều, nhìn bộ dáng của bọn họ, trong khoảng thời gian ngắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Nếu như thân phận Trương Huyền này thật sự bái một trong ba người làm lão sư.

Mà bọn họ lại bái “Dương Huyền” làm lão sư.

Vậy lại là chuyện cười lớn.

Nói cách khác... Làm Trương Huyền là đồ tôn, làm Dương Huyền lại là là sư gia!

Mình là sư gia của mình, mình là đồ tôn của mình...

Mấu chốt vẫn là không thể để cho hai bên gặp mặt. Vừa gặp sẽ lập tức lộ ra...

Trời ạ!

Chuyện gì thế này!

Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy nghẹn trong lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau