THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2451 - Chương 2455

Chương 2451: Ngươi bị bệnh mù màu sao? (1)

Trương Huyền theo thói quen, là lần đầu tiên nhìn thấy thư tịch, sẽ thu vào Thiên Đạo thư viện, cho nên bây giờ hắn nhìn cũng không phải là nội dung hiện lên trên không, mà là thư tịch trong thức hải.

Giới thiệu vắn tắt còn tốt, điểm pháp quyết chân chính chảy qua trong óc thời, lập tức phát giác không đúng.

- Làm sao vậy?

Khôi Thánh nhìn qua hỏi.

Bộ pháp quyết này, là lão sư hắn tự mình sáng tạo, vô cùng cao thâm, thiên tài nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn kỳ trước nhìn thấy, cũng chìm đắm trong đó không cách nào tự kềm chế, gia hỏa trước mắt này, trực tiếp cau mày, còn nói “có vấn đề”, có ý tứ gì hả?

- Cái này...

Trương Huyền xoay đầu lại, nhìn về phía Khôi Thánh:

- Tiền bối, ta muốn hỏi một chút, trong lịch đại Điện Chủ, có người hai mắt bị mù không?

- Mù?

Không biết hắn hỏi như vậy là dụng ý gì, Khôi Thánh nhíu mày:

- Đạo ý niệm này của ta chỉ phụ trách tiếp đón, khảo nghiệm nhân tuyển Điện Chủ, nhưng không biết hậu bối như thế nào.

Thời điểm hắn chết, sớm ở mấy vạn năm trước, lịch đại Điện Chủ đều là hậu bối, trừ khi thiên tài có Minh Lý Chi Nhãn đi vào, mới có thể tỉnh táo, còn những hậu bối này có mù hay không, hắn không rõ ràng.

- Như vậy... mạo muội hỏi một câu, con mắt của Bốc Thương cổ thánh tốt chứ?

Thấy hắn không biết, Trương Huyền mang theo chần chừ, hỏi lần nữa.

- Lão sư sáng lập Thánh Tử điện không lâu, liền trực tiếp rời khỏi... nhưng con mắt quả thực là mù!

Khôi Thánh dừng lại một chút nói:
- Bất quá người đi tìm phương pháp khôi phục, hẳn là có khả năng khôi phục...

- Khôi phục?

Trương Huyền cười khổ một tiếng:

- Ta cảm thấy rất khó, thậm chí không có khả năng!

- Vì cái gì?

Khôi Thánh nghi ngờ nhìn qua.

Trong Thánh Tử điện có rất nhiều sự tích cùng thư tịch liên quan tới Bốc Thương cổ thánh, nhưng đều cực kỳ quang minh, sự tình hai mắt mù có rất ít người biết được, bởi vậy không có truyền ra ngoài, gia hỏa trước mắt này làm sao biết được? Hơn nữa còn nói không thể nào khôi phục?

- Nguyên nhân ngay ở bộ Cửu U Thần Đồng này!

Trương Huyền than thở.
- Bộ đồng kỹ này, là phát huy lực lượng của Minh Lý Chi Nhãn, đồng thời đào ra tiềm lực của con người, thuộc về công pháp nhất đẳng, nhưng mỗi lần vận chuyển trận văn, đều sẽ tạo thành tổn thương rất lớn cho mắt, dần dà sẽ làm hai mắt người bị mù, không thuốc cứu chữa!

Thư viện phản hồi thiếu hụt, cái thứ nhất là sẽ làm hai mắt người mù, không cách nào cứu chữa.

Bất kể là người bình thường hay người tu luyện, tiềm lực lúc nào cũng cố định, sử dụng trận văn, kích phát lực lượng trong ánh mắt, thậm chí diễn sinh ra võ kỹ giết người... Đối với con mắt là tổn thương cực lớn, thậm chí có một ít là vĩnh cửu.

Dù đan dược cao minh đến đâu, thủ đoạn cao minh đến đâu, cũng không có bất cứ tác dụng gì.

Giống như một ít vận động viên đỉnh phong kiếp trước, tuổi thọ bình thường đều không quá dài, bởi vì bọn họ ở lúc còn trẻ, tiềm lực thân thể đã tiêu hao hết, sau này già rồi, các loại tổn thương sẽ càng ngày càng nhiều, cuối cùng khó hưởng tuổi thọ như người thường.

Cửu U Thần Đồng, không chỉ tiêu hao con mắt, ngay cả thần kinh thị giác trong đầu đều tiêu hao hết, con mắt có thể đổi, có thể dùng dược vật trị liệu, nhưng một khi thần kinh chết héo, thật giống như tuổi thọ kết thúc, sẽ khó có phương pháp cứu chữa.

Chính bởi vì thấy được cái này, hắn mới phát giác, bộ công pháp này mặc dù tốt, lại có vấn đề rất lớn. Thậm chí có thể nói là thiếu hụt trí mạng!

Minh Lý Chi Nhãn vốn là ông trời trọng thưởng, nắm giữ công hiệu cực mạnh, một khi mù, tương đương với hao tổn thủ đoạn mạnh nhất, đừng nói thực lực, xem như tâm tính chỉ sợ cũng sẽ gặp phải trọng tỏa, khó có thể khôi phục. Nghe nói như thế, nhìn thấy thanh niên than thở, Khôi Thánh nhíu mày, mặt lộ vẻ không vui:

- Bộ công pháp này, ta tu luyện mấy trăm năm, nhưng không cảm thấy tạo thành tổn thương với con mắt a? Đây là lão sư lưu lại, không nên suy diễn lung tung!

Không phải không tin, mà là hắn cũng tu luyện thời gian không ngắn, con mắt vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, không có xuất hiện bất kỳ khó chịu.

Có phải suy diễn lung tung, quá khoa trương hay không?

Lại nói, lão sư là ai?

Đệ tử thân truyền của Khổng sư, một trong mười đại hiền giả, chìm đắm võ kỹ cả đời, làm sao có thể có vấn đề, sẽ làm con mắt người mù? Thật như vậy mà nói, chẳng phải là đang hoài nghi lão sư?

Coi như hoài nghi, cũng không phải một Nguyên Thần cảnh nho nhỏ như ngươi nên làm a!

- Có phải suy diễn lung tung hay không, ta cẩn thận nói một lần, ngươi sẽ biết... Tiền bối tu luyện mấy trăm năm, nếu như không nhìn lầm, bộ Cửu U Thần Đồng này, hẳn là còn không có đạt tới tầng ba?

Chương 2452: Ngươi bị bệnh mù màu sao? (2)

Biết đối phương sẽ nói ra lời này, Trương Huyền nhìn qua.

- Phải!

Khôi Thánh gật đầu.

Tu vi của hắn kém xa lão sư, đừng nói tầng ba, coi như tầng hai cũng không có đạt tới đỉnh phong nhất.

- Nếu như không nhìn lầm, thời điểm ngươi lưu lại đạo ý niệm này, hẳn là vừa tu luyện Cửu U Thần Đồng tới tầng hai sơ kỳ, sử dụng hỏa diễm luyện mắt, hàn băng tôi đồng! Loại cảnh giới này, nhãn lực kinh người, trong đêm tối như đèn sáng, chiếu rọi bốn phương, bất quá... chiến đấu chân chính còn kém chút hỏa hầu, tầng hai Kim Cương Nộ Nhãn, hẳn còn không cách nào thi triển hoàn chỉnh a!

Trương Huyền nói.

Cửu U Thần Đồng, tầng thứ nhất Mục Sinh Thần Ma, tầng hai Kim Cương Nộ Nhãn, nhìn một cái, hỏa diễm thiêu đốt, phần thiên diệt địa, thi triển toàn bộ uy lực, có thể trong nháy mắt đốt xuyên địa ngục.

Nếu như nói tầng thứ nhất là công kích tinh thần, như vậy tầng hai là công kích vật lý chân chính. Thực lực không mạnh, căn bản ngăn cản không nổi, sẽ bị gạt bỏ, xem như vượt qua bản thân, cũng sẽ chật vật không chịu nổi, khó có thể phát huy lực lượng.

Mấu chốt nhất là, công kích tùy tâm mà phát, không có bất kỳ chiêu số, ánh mắt quét qua tức là công kích, khó lòng phòng bị, căn bản không có cách nào ngăn cản.

Nguyên nhân chính là như vậy, bộ đồng kỹ này mới nổi danh như vậy, Điện Chủ Thánh Tử điện cũng danh tiếng vang xa, địa vị so với Trương gia gia chủ cũng không hề yếu.

Bất quá, bộ võ kỹ này uy lực rất lớn, nhưng tu luyện vô cùng phiền phức, trước phải lấy hỏa diễm luyện mắt, hàn băng tôi đồng, sau đó lại trải qua vô số tôi luyện, hơi không cẩn thận, liền có thể công lao đổ biển, thực lực hủy hết. Vị trước mắt này, dù không có thi triển đồng kỹ, nhưng lấy lý giải của hắn, hẳn là đạt đến tầng hai.

- Ngươi... Làm sao lại biết?

Khôi Thánh cực kỳ kinh ngạc.

Đối phương nói không sai chút nào, thời điểm hắn lưu lại ý niệm, là vừa tu luyện Cửu U Thần Đồng tới tầng hai, cách đệ tầng ba còn không biết bao xa.

- Mặc dù bây giờ ngươi chỉ là một đạo ý niệm, nhưng trong mắt có hỏa diễm thiêu đốt, mặc dù không thịnh, lại mang theo uy năng đốt diệt tất cả, rất tương đồng tầng hai Kim Cương Nộ Nhãn, đương nhiên có thể nhẹ nhõm nhìn ra!

Tiến về phía trước một bước, Trương Huyền dọc theo đối phương lượn quanh một vòng, thản nhiên nói.
Thu nhập bí tịch ở trên không vào thư viện, đã dung hội quán thông tất cả kiến thức, dù đối phương chỉ là một đạo ý niệm, nhưng bằng nhãn lực của hắn, muốn xem ra những cái này, vẫn không tính quá mức khó khăn.

- Ngươi ý tứ là... Đã xem hết toàn bộ công pháp tầng hai?

Thân thể Khôi Thánh chấn động, con mắt trợn tròn.

Hắn vừa lấy ra bí tịch Cửu U Thần Đồng, từ khi đối phương bắt đầu nhìn thấy đến nay, chẳng qua mấy hơi thở... Hiện tại nói thẳng ra đủ loại đặc điểm của tầng hai, chẳng lẽ đã xem hết và nhớ kỹ toàn bộ?

Bộ công pháp này, chừng mấy chục vạn chữ, chỉ đọc thuộc lòng liền tiêu tốn công phu cực lớn, năm đó hắn dốc lòng học tập, ngày đêm không ngủ, cũng hao tốn cả hai ngày mới nhớ hoàn chỉnh. Bởi vậy còn được lão sư khen ngợi, nói hắn thiên tư thông minh, trí nhớ kinh người... tên này chỉ nhìn mấy tức liền nhớ kỹ, sao có thể?

- Bộ công pháp này, rất dễ dàng đọc thuộc lòng, nhớ kỹ không có cái gì, chủ yếu nhất là lý giải cùng tu luyện như thế nào.

Trương Huyền lắc đầu, cũng không vì đối phương khiếp sợ mà cảm thấy vui vẻ, ngược lại mang theo tiếc hận:

- Ngươi tu luyện tới tầng hai Kim Cương Nộ Nhãn, nếu như không có đoán sai, trong mắt sẽ thỉnh thoảng xuất hiện điểm đỏ, mang theo cảm giác ngứa, gặp được gió còn có thể xuất hiện tình huống rơi lệ, mấu chốt nhất là, sau khi vận chuyển hỏa diễm, sẽ có điểm mù ngắn ngủi, thời gian không dài, chừng ba cái hô hấp... Không biết phải chăng là chính xác?

- Ngươi...
Khôi Thánh cực kỳ khó tin.

Thời điểm hắn lưu lại ý niệm thật có loại tình huống này, chỉ bất quá lúc ấy đang tu luyện, tưởng rằng bị ngọn lửa hun sấy gây ra, nên không để tâm, chẳng lẽ thật sự là tu luyện công pháp xuất hiện vấn đề?

Thời điểm hắn đạt tới tầng hai, lão sư đã rời khỏi, không cách nào tìm người hỏi thăm, bởi vậy bộ pháp quyết này, căn bản là chính hắn lục lọi tu luyện.

Vừa mới luyện thành, cùng người chiến đấu, quả thực từng mù lòa thời gian ngắn, đại khái ba cái hô hấp, lúc ấy cảm thấy có thể là thoát lực gây nên, chẳng lẽ thật giống như đối phương nói... trong công pháp tồn tại vấn đề?

- Kim Cương Nộ Nhãn, con mắt hóa thành Hồng Liên biển lửa, thời điểm đại thành, nghiệp hỏa đầy trời, đốt cháy tất cả đồ vật dơ bẩn, uy lực quả thực mạnh mẽ, nhưng tiêu hao tinh thần cũng rất lớn, sử dụng xong, thần kinh điều khiển thị giác sẽ trở nên già yếu, tuổi thọ tổn hao nhiều! Thật giống như trận bàn, có khả năng sử dụng mười lần, mỗi dùng một lần, liền tiêu hao một chút, mười lần qua đi, Trận Pháp sư mạnh hơn cũng không cách nào tu bổ, chỉ có thể hết hiệu lực!

Trương Huyền lắc đầu, mang theo tiếc hận:

- Dù ngươi vừa mới đạt tới loại cảnh giới này, nhưng cũng xuất hiện tai hoạ ngầm, tơ máu trong mắt nhiều hơn, nhìn kỹ sẽ có chút ửng hồng rất nhỏ, chủ yếu nhất là, sẽ thường xuyên mất ngủ!

- Ngươi biết... Ta thường mất ngủ?

Biểu lộ của Khôi Thánh giống như gặp quỷ.

Tu vi đạt tới loại cảnh giới như hắn, dù có thể dùng tu luyện thay thế ngủ, nhưng thỉnh thoảng ngủ một lần, đối với tinh thần cùng thân thể đều sẽ có thả lỏng cực lớn.

Nguyên nhân chính là như vậy, đêm tới, bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ.

Năm đó lão sư vừa đi, bản thân quản lý một học viện, áp lực quá lớn, một mực không chút nghỉ ngơi, muốn ngủ cũng ngủ không được, tưởng rằng tinh thần căng thẳng mang đến, chẳng lẽ là vì Cửu U Thần Đồng? Trong mơ hồ... hình như lão sư cũng thường xuyên mất ngủ, suốt đêm chập chờn.

- Thần kinh bị hao tổn, thức hải chịu va chạm, mất ngủ là rất bình thường, nương theo tu vi càng sâu, còn có thể gây ra suy nhược tinh thần, từ đó làm cho người hay quên, trí nhớ suy giảm, mấu chốt nhất là... đối với màu sắc sẽ càng ngày càng không mẫn cảm, cuối cùng tất cả màu sắc trong thiên địa, ở trong mắt sẽ biến thành hai loại trắng đen, không phân biệt được màu khác...

Nói đến đây, Trương Huyền dừng lại một chút, thở dài một tiếng, khắp khuôn mặt là vẻ đồng tình:

- Cũng chính là bệnh mù màu trong truyền thuyết... Không nhìn lầm, ngươi hẳn là bị bệnh này a!

Chương 2453: Khôi Thánh rầu rĩ (1)

Cửu U Thần Đồng, hỏa diễm thiêu đốt ở trong mắt, lực lượng hội tụ ở trong mắt, dần dà, cảm thụ với sắc thái sẽ càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng toàn bộ thiên địa biến thành hai màu trắng đen, không có cách nào khôi phục.

Điểm ấy, dù trên thiếu hụt của thư viện không có nhắc, nhưng Trương Huyền tinh thông y đạo, hiểu rõ các loại tu luyện như lòng bàn tay, nghịch hướng suy diễn, rất dễ dàng liền đoán ra được.

- Bệnh mù màu? Đó là cái gì?

Khôi Thánh ngây người.

Cái danh từ này, chưa từng nghe người nói qua.

- Ngươi không biết?

Trương Huyền sửng sốt một chút, lập tức giật mình. Thế giới này khác biệt kiếp trước, không có từ bệnh mù màu này cũng rất bình thường. Chần chờ một chút mới giải thích:

- Bệnh mù màu là không mẫn cảm với màu sắc, không cách nào phân biệt chủng loại màu sắc, thật giống như bộ y phục này của ta, ngươi nhìn là màu gì?

- Xám!

Khôi Thánh nói.

- Là màu lam nhạt, không phải màu xám!

Trương Huyền lắc đầu.

Xem ra vị trước mắt này, đã mất đi năng lực quan sát màu sắc, trường bào của mình là màu lam nhạt, cùng xám hoàn toàn là hai khái niệm nha.

- Màu lam nhạt?

Khôi Thánh nhíu mày, trong lòng nghi ngờ... Đây là lam nhạt? Làm sao cảm giác... Không giống nhỉ?

- Nếu như cái này nhìn không ra, cầu vồng thì sao, có thể nhìn ra mấy loại màu sắc?

Bàn tay Trương Huyền giơ lên, chân khí xao động ở trên không trung tạo thành một cầu vồng bảy màu.

- Có thể nhìn ra mấy loại màu sắc, bất quá không đủ bảy loại, hơn nữa rất nhiều đều tương tự, phân biệt không ra...
Nhìn kỹ một hồi, càng xem Khôi Thánh càng cảm thấy kinh hãi.

Thời điểm hắn còn nhỏ, nhìn cầu vồng rất nhiều lần, có thể rõ ràng phân biệt ra được bảy loại màu sắc, bây giờ lại chỉ có ba loại, hơn nữa cực kỳ mơ hồ...

Chẳng lẽ thật như đối phương nói... Bi bệnh mù màu? Sẽ không phải do Cửu U Thần Đồng gây ra chứ? Nhiều năm như vậy, hắn một mực tin tưởng vững chắc công pháp lão sư sáng tạo ra, thanh niên trước mắt liên tục nói nhiều chứng cớ như vậy, để hắn kìm lòng không được sinh ra hoài nghi.

- Có phương pháp bổ cứu không?

Dừng lại nửa ngày, Khôi Thánh nhịn không được hỏi.

- Ta mới nhìn ra thiếu hụt, còn không có tìm được phương pháp bổ cứu...

Trương Huyền lắc đầu.

Thư viện chỉ cho thiếu hụt, hắn còn không có tiếp xúc qua, hay tu luyện đồng kỹ tương tự, bởi vậy không cách nào bổ sung.

- Bất quá, từ từ nghiên cứu sẽ tìm được!

Chỉ cần cho đầy đủ bí tịch, bổ sung thành Thiên Đạo cấp, hẳn là có thể giải quyết vấn đề này.

Lúc trước Đại Bi Thiên Ma chưởng của Khâu Ngô cổ thánh cũng sai lầm chồng chất, để cho người ta tu luyện mù mắt, mình cũng mượn nhờ vô số công pháp, cuối cùng sửa thành công, hiện tại thi triển không có bất kỳ đáng lo gì. - Nha...

Khôi Thánh nhẹ gật đầu, nhìn qua:

- Bộ Cửu U Thần Đồng này, ngươi tu luyện hay không?

Minh Lý Chi Nhãn mạnh mẽ, hắn biết rất rõ ràng, nếu như mù, thật sự là cái gì cũng không có.

- Ta trước triệt để lý giải công pháp này, trở về nghiên cứu một chút, lại tiến hành tu luyện!

Trương Huyền gật đầu.

Võ kỹ lợi hại như vậy, tu luyện là tất nhiên, chỉ bất quá công pháp hiện nay có thể khiến người ta mù mắt, chắc chắn sẽ không dám động vào, chờ có cơ hội, xem nhiều thư tịch, bổ sung thiếu hụt hoàn chỉnh rồi nói sau.

Dù sao hiện nay đối với hắn mà nói, trọng yếu nhất không phải võ kỹ, mà là tu vi. Tu vi quá thấp, coi như gặp được Lạc Nhược Hi cũng không có biện pháp gì.

- Ừm, không sai, nhất định phải nghiên cứu thật tốt, ba ngày này, ngươi có thể học với ta, có cái gì không hiểu, cẩn thận hỏi thăm, ba ngày sau rời khỏi nơi đây, liền không còn cơ hội!

Khôi Thánh nhẹ gật đầu.

- Đa tạ tiền bối!

Trương Huyền khoanh chân ngồi dưới đất, con mắt nhìn văn tự trên không, trên thực tế tinh thần lại dạo chơi ở trong thức hải, tiêu hóa cùng lý giải Cửu U Thần Đồng.

- Trọn bộ công pháp, hết thảy hơn ba mươi chỗ thiếu hụt, mỗi một chỗ đều tổn hại thân thể cực lớn...

Không biết nghiên cứu bao lâu, tìm hiểu toàn bộ một lần, xoa xoa mi tâm, vẻ mặt Trương Huyền bất đắc dĩ.

Không phải là không muốn học, mà là sơ hở quá nhiều, để hắn bị bệnh hoàn mỹ cuồng thực không thể nào tu luyện được. Gượng ép tu luyện mà nói, sẽ càng luyện càng mệt, cuối cùng buồn nôn phun ra.

- Như thế nào, có chỗ không hiểu nào không, ta có thể giải đáp cho ngươi!

Chương 2454: Khôi Thánh rầu rĩ (2)

Khôi Thánh ở một bên thấy hắn ngừng quan sát, cười khanh khách nhìn qua.

- Là có chút không hiểu, bất quá... Ngươi cũng giải đáp không được, thôi được rồi!

Biết đối phương có hảo ý, Trương Huyền chần chờ một chút, cuối cùng lắc đầu.

Không phải hắn xem thường đối phương, bản thân nghi vấn khó xử lý, xem như Bốc Thương cổ thánh cũng không giải quyết được, nếu không cũng sẽ không tu luyện tới mắt mù.

- Không giải quyết được?

Khôi Thánh nhíu mày, mang theo không vui:

- Bộ công pháp này, ta chìm đắm mấy trăm năm, càng tu luyện tới tầng hai, chỉ cần trong vấn đề tu luyện, khẳng định đều có thể giải quyết!

Gia hỏa trước mắt này, dù nhãn lực rất mạnh, nhìn ra thiếu hụt lớn nhất của Cửu U Thần Đồng, nhưng bộ công pháp này, hắn nghiên cứu nhiều năm như vậy, lại thêm bản thân tu vi cao thâm, khẳng định không phải đối phương có thể so sánh.

- Đều có thể giải quyết?

Thấy hắn tự tin, Trương Huyền nhìn qua, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Vậy thì tốt, ta vừa vặn có mấy vấn đề không có hiểu rõ, mong tiền bối cho giải đáp! Thần Ma trong mắt, có khả năng chấn nhiếp người khác, Thần Ma này là loại hình thái nào? Có bộ dáng cụ thể hay không? Nếu như chỉ tùy ý tưởng tượng phỏng đoán, làm sao có thể sinh ra hiệu quả?

- Cái này...

Khôi Thánh sửng sốt.

Cái gọi là Thần Ma này, quả thực không ai thấy qua.

Lúc trước hắn quan tưởng, chỉ là ở trong lòng tận lực tưởng tượng ra nơi tràn đầy sát lục, lấy sát khí thay thế Thần Ma, chấn nhiếp người khác. Đang muốn nói ra phương pháp tu luyện của bản thân, liền nghe thanh niên tiếp tục mở miệng:

- Nếu như chỉ là quan tưởng chém giết, sát lục chi khí đi vào thức hải, trong mắt mang theo sát cơ, vậy khác Dị Linh tộc ở chỗ nào? Thần Ma, là uy nghiêm, mà không phải chém giết, thật muốn làm như vậy, chẳng khác nào đi lệch con đường tu luyện!

Thân thể Khôi Thánh chấn động, khuôn mặt trắng bệch.

Thời điểm quan tưởng chém giết, mình đích thật có một đoạn thời gian khó mà khống chế sát ý trong cơ thể, từng chuyên môn chạy đến Địa quật chém giết Dị Linh tộc. Đối phương vừa nói như vậy, quả thực vi phạm thân phận cùng đạo lý của Danh Sư.

- Vấn đề thứ hai! Thấy hắn không đáp lại được, Trương Huyền tiếp tục nói:

- Lấy mắt tiến công người khác, dựa vào là linh hồn xung kích, trong đó dính dáng không ít hoa văn, vừa rồi ta nhìn một chút, trong đó đạo thứ tám mươi bảy, có khả năng hấp thu lực lượng tinh thần của đối phương, mục đích là vì khóa chặt nguyên thần, để tiến công tốt hơn, nhưng nếu có người ở trước thời hạn dự báo, thừa cơ tiến hành tiến công, chiêu này có thể trực tiếp sụp đổ, thậm chí gặp phải lực lượng phản phệ hay không? Cho dù không có phát giác, nguyên thần vượt xa ngươi, cưỡng ép tiến công cũng sẽ bị tổn hại!

Khôi Thánh yên lặng, nói không ra lời.

Đối phương nói chính là một vị trí thiếu hụt khác trong chiêu Nội Nhãn Thần Ma, lúc trước lão sư từng nói qua, cho dù cường giả như Bốc Thương cổ thánh, cũng không cách nào bù đắp.

Bất quá mặc dù cái này là thiếu hụt, nhưng thời điểm chiến đấu, giao chiến thoáng cái liền qua, có rất ít người có khả năng phát hiện, hơn nữa tiến hành phản kích. Xem như thiếu hụt, cũng không quá quan trọng. Chỉ là đối phương đột nhiên hỏi, lại thật không biết trả lời như thế nào.

- Cái thứ ba, Kim Cương Nộ Nhãn, Phục Hổ Hàng Ma, sử dụng hỏa diễm luyện mắt, hàn băng luyện đồng, nóng lạnh luân phiên, băng hàn tương dung, trong mắt sinh ra Thái Cực, phù hợp thiên địa là đương nhiên, nhưng mà Thiên Đạo là nhất, nhất sinh vạn vật, hai loại lực lượng tương phản, ở trong mắt lưu chuyển thời gian dài, dù có thể làm cho lực lượng phù văn tăng mạnh, hoa văn trong Minh Lý Chi Nhãn càng thêm sáng chói, nhưng cũng sẽ đè thấp lực lượng linh hồn khác của bản thân, như là phong ấn, để cho nguyên thần công kích của mình trở nên yếu kém...

- Vấn đề thứ tư...

Trương Huyền hỏi ra từng cái.

Mỗi hỏi một câu, vẻ mặt của Khôi Thánh sẽ trắng hơn mấy phần, liên tục hơn mười lần, thân ảnh càng ngày càng mờ, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

Đây đã không phải kinh ngạc, mà là sợ hãi.
Mặc dù Cửu U Thần Đồng là lão sư sáng tạo, nhưng cũng có thiếu hụt, dựa theo tình huống bình thường, khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, chỉ cần nghiêm túc thi triển, sẽ không xuất hiện vấn đề quá lớn, thậm chí xem như hắn, đều sẽ xem nhẹ những thứ này.

Nhưng gia hỏa trước mắt, chỉ nhìn một hồi, thế mà nói ra nhiều sơ hở như vậy, nếu như không phải học tập, mà là kẻ địch, chỉ bằng vào những thứ này, liền có thể nhẹ nhõm phá vỡ tuyệt kỹ của hắn, chỉ trong một chiêu chọc mù con mắt, mồ hôi lạnh không khỏi theo cổ chảy xuống.

Từ khi học tập Cửu U Thần Đồng, vẫn cảm thấy là tuyệt kỹ vô địch thiên hạ, cùng người đối chiến, chỉ cần thi triển, bách chiến bách thắng! Nghe đối phương nói như vậy mới hiểu được, là không có gặp phải cao thủ chân chính, một khi đụng tới, đôi mắt này của hắn có thể giữ được hay không, chỉ có trời mới biết. Có câu hay bơi lại chết chìm, dùng con mắt tiến công, sớm muộn gì cũng có ngày chết ở trên tuyệt chiêu này.

- Chỉ một lát, liền nhìn ra nhiều thiếu hụt như vậy... Ta còn muốn chỉ điểm hắn...

Thân thể Khôi Thánh cứng ngắc, kìm nén nói không ra lời, buồn bực suy nghĩ. Vừa rồi lời thề son sắt nói muốn chỉ điểm cho người ta, kết quả đối phương hỏi ra vấn đề, hắn một cái cũng đáp không được... Chỉ cảm thấy da mặt đau rát, bất cứ lúc nào cũng sẽ không chịu nổi.

- Đây là vấn đề thứ mười ba... Như vậy đi, ngày hôm nay trước nói đến đây, tiền bối, có thể nghĩ ra trả lời như thế nào không?

Thanh âm của thanh niên tiếp tục vang lên, trong giọng nói mang theo an ủi:

- Không cần khẩn trương, từ từ suy nghĩ, có nhiều thời gian, dù sao còn có hơn hai ngày... Thực sự không được, ta trước ngủ một giấc, chờ ngươi nghĩ được lại gọi ta, giúp ta giải đáp xong, ta lại tiếp tục hỏi thăm vấn đề phía sau!

- Khụ khụ...

Khóe miệng co giật, Khôi Thánh lung lay hai cái.

Trước kia đều là hắn khảo hạch hậu bối, giải đáp cho đối phương, sao hiện tại cũng là giải đáp, lại giống như đối phương khảo nghiệm mình thế?

Mấu chốt nhất là... Những vấn đề này có khả năng trả lời được thì cũng thôi, nhưng căn bản là giải đáp không được a!

Không nói hắn, coi như lão sư năm đó, nếu như có thể giải đáp, khẳng định đã sửa chữa lại pháp quyết... Lão sư cũng giải đáp không được, để hắn giải đáp... Đừng nói hai ngày, hai năm cũng làm không được!

Lưu lại ý niệm, khảo hạch hậu nhân, bây giờ lại bị hậu nhân làm khó... yêu nghiệt từ nơi nào chạy tới a? Sao lợi hại như vậy?

Suy tư không biết bao lâu, phát hiện đối với mấy vấn đề này, một cái cũng không trả lời được, đành phải bất đắc dĩ nhìn về phía thanh niên, lại thấy tên này quả nhiên nằm ở dưới đất ngủ, khóe miệng không ngừng chảy nước bọt, không biết mơ thấy thứ gì, mà khuôn mặt đều là nụ cười hèn mọn.

- Cái này... Ngươi là Điện Chủ đời thứ nhất hay ta a?

Khóe miệng co quắp, trước mắt Khôi Thánh biến thành màu đen, chỉ cảm thấy cực kỳ buồn bực, toàn bộ ý niệm không ngừng lay động, dường như không chịu nổi.

Chương 2455: Khảo hạch xong xuôi (1)

Vài vạn năm qua, hắn khảo hạch tám vị hậu bối có Minh Lý Chi Nhãn, mỗi một người đều xem hắn như Thần, như Thánh, không dám có chút bất kính, nhìn thấy công pháp Cửu U Thần Đồng càng là kinh động như gặp thiên nhân, nghiêm ngặt dựa theo tu luyện, sợ tư chất bản thân không đủ, làm bẩn pháp quyết tinh diệu như vậy.

Gia hỏa này ngược lại tốt, nhìn một cái, quay qua làm khó mình, sau đó... Chạy đi ngủ! Thản nhiên như vậy, ngủ say như vậy... Ngươi đây là ăn chắc ta, biết ta không cách nào giải quyết ah!

Cực kỳ buồn bực lắc đầu, cuối cùng bất đắc dĩ ngồi xuống, nhìn về phía công pháp trước mắt, lâm vào suy tư.

Dù trong lòng khó chịu, nhưng cũng biết kẻ trước mắt này nói không có sai lầm chút nào, chỉ bằng vào mấy vấn đề này, đã nói lên đối phương lý giải Cửu U Thần Đồng không kém gì hắn.

Không giải quyết, khẳng định không thể mù quáng tu luyện. Trong lòng còn có lo nghĩ với công pháp, không đủ tự tin, làm sao tiến bộ dũng mãnh, ngày càng ngạo nghễ, xung kích cảnh giới cao hơn?

Cũng không biết qua bao lâu, Trương Huyền duỗi lưng một cái, mở mắt ra.

Từ khi đến Tiềm Xung đế quốc, hắn liền không có nhàn rỗi, trên đường càng dốc lòng tu luyện, chỉ điểm Trương Cửu Tiêu, đã sớm cực kỳ mệt mỏi, nơi này ở trong sơn môn, lại có Khôi Thánh chăm sóc, an toàn sẽ không xuất hiện vấn đề, dưới tâm cảnh thả lỏng, ngủ cực kỳ say sưa.

- Ba ngày ba đêm?

Đứng dậy, duỗi lưng một cái, trong lòng yên lặng tính toán thời gian một chút, Trương Huyền nhịn không được giật nảy mình. Còn tưởng rằng chỉ ngủ khoảng một ngày, không nghĩ tới ngủ một giấc là ba ngày ba đêm, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy cực kỳ xấu hổ, có chút không tiện.

Cũng có thể là vì gần nhất áp lực quá lớn, một mực không nghỉ ngơi qua, đột nhiên thả lỏng, trong đầu không có khái niệm thời gian, mới trôi qua nhanh như vậy.

- Tên kia có giải quyết vấn đề của ta không nhỉ?

Nhớ tới một việc, quay đầu nhìn về phía Khôi Thánh, chỉ thấy thân thể của lão giả kia đã hư ảo, bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất, đôi mắt ửng hồng, trên mặt tang thương không nói ra được, hình như tiêu hao hết tinh, khí, thần, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Ngài sao vậy?

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái, giật nảy mình. Trước khi ngủ còn rất tốt, vì sao tỉnh lại sau giấc ngủ, lại biến thành bộ dáng này?

- Ngươi rốt cục tỉnh rồi...

Vẻ mặt Khôi Thánh đỏ lên:

- Vấn đề của ngươi, ta suy tư ba ngày... Thực sự trả lời không ra!

Vốn nghĩ trong ba ngày, có thể giải quyết một vấn đề cũng được... Kết quả, vẫn là đánh giá mình quá cao, căn bản không có cách nào thành công.

Đối với mấy vấn đề này, nghĩ càng sâu, lòng tin với công pháp dao động càng kịch liệt, đến bây giờ cũng hoài nghi, con đường trước kia mình đi có chính xác hay không.

- Không nghĩ ra được thì thôi, không phải chuyện lớn gì! Về sau lúc tu luyện, chú ý một chút liền tốt...
Còn tưởng rằng là chuyện gì, nghe được cái này, Trương Huyền an ủi một câu.

- ...

Khôi Thánh tâm càng tắc.

Làm sao cảm giác hắn giống như học sinh vậy nhỉ?

- Thời gian khảo hạch là ba ngày, ta có thể đi ra ngoài chưa?

Nhìn bốn phía một chút, phát hiện vẫn còn ở trong không gian gấp, Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua:

- Điểm tích lũy của ta... Làm sao bây giờ?

Người khác đều đi khảo hạch, hắn ngủ ba ngày, ngộ nhỡ không thông qua thì làm sao bây giờ?

- Ngươi chờ một chút, hiện tại ta giúp ngươi lấy điểm tích lũy...

Khôi Thánh lộ vẻ xấu hổ.

Một mực suy tư phá giải vấn đề của đối phương, lại quên chuyện này... Đường đường Điện Chủ, nếu như ngay cả học viên cũng không thành được, Thánh Tử điện cũng không có cần thiết tồn tại a.

Trước kia, hắn đều thừa dịp thời điểm người ứng cử Điện Chủ tu luyện Cửu U Thần Đồng, giúp đối phương tăng thêm thành tích, để cho người ta nhìn không ra, lần này bị đả kích quá lớn, lại quên mất chuyện này. Ngón tay điểm một cái, một lát sau liền thở phào nhẹ nhõm. - Được rồi, điểm tích lũy của ngươi, đã đủ đi vào lớp tinh anh!

- Đa tạ!

Thấy đối phương bảo đảm, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng hiểu được, tám vị Điện Chủ trước kia, mặc dù không giống như mình, sau khi đi tới liền ngủ say như chết, nhưng nghiêm túc học tập Cửu U Thần Đồng, không biết thời gian dài ngắn, hẳn là cũng không có công phu đi kiếm điểm tích lũy.

Bọn họ có khả năng thuận lợi trở thành học sinh, nhất định là vị Điện Chủ thứ nhất này làm ra. Khảo hạch xông sơn môn, đều là hắn thiết kế, kiếm chút điểm tích lũy không tính là gì!

- Cố gắng lên, tranh thủ mau chóng loại bỏ phong ấn trên Điện Chủ lệnh, trở thành Điện Chủ, truyền thừa ý niệm của Khổng sư cùng công pháp của lão sư!

Dặn dò một câu, Khôi Thánh trong mắt mang theo trông đợi. Trước mắt vị này, cùng trước đó khảo hạch các đời Điện Chủ, đều không giống nhau, có lẽ, thật có thể đi ra một cái không giống con đường. Cửu U Thần Đồng sửa chữa càng thêm hoàn mỹ, đồng phát giương làm vinh dự!

- Yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức!

Trương Huyền gật đầu.

Cái thân phận Điện Chủ này, đối với hắn rất trọng yếu, có thể vì quang minh chính đại cưới Lạc Nhược Hi, tăng thêm thẻ đánh bạc rất lớn. Càng có thể thu được nhiều tư nguyên hơn, mau chóng xung kích Danh Sư cửu tinh. Bất kể một cái nào, hắn đều không thể từ bỏ.

- Ừm!

Thoả mãn nhẹ gật đầu, Khôi Thánh vung tay lên, Trương Huyền cảm thấy thân thể lay động, cảnh tượng trước mắt biến hóa.

Phần phật!

Thân thể nhoáng một cái, trước mắt xuất hiện một cánh cửa khổng lồ, hắn bước vào, sau một khắc đã xuất hiện ở trên quảng trường lúc trước.

- Như vậy liền trở về?

Trương Huyền nháy mắt, nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy được tất cả học sinh ở ba ngày trước tranh nhau tiến nhập sơn môn, lúc này có vui vẻ, có chán nản, mỗi cái biểu lộ khác biệt.

Mặc dù bọn hắn không nhìn thấy tình huống của Khảo Hạch Ngọc Bia, nhưng mình phát huy như thế nào,còn có thể biết được, có khả năng thông qua hay không, vừa ra ngoài, trong lòng liền có phỏng đoán nhất định.

Vừa định tìm kiếm đám người đi cùng mình, chỉ thấy cánh cửa trước mắt chợt lóe lên, một thân ảnh đi ra, không phải người khác, chính là Trương Cửu Tiêu.

- Kiểm tra thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau