THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2436 - Chương 2440

Chương 2436: Ta không có thời gian (2)

Cho dù thực lực của đối phương rất mạnh, nhưng hắn cũng không phải tên ngố hơn hai mươi ngày trước, bất kể thực lực hay ánh mắt, đều tăng lên không biết bao nhiêu, đang tính động thủ, liền thấy một đạo kiếm mang gào thét đến, nghênh đón tiếp lấy Trương Khiêm.

Ầm ầm!

Sóng khí cuồn cuộn, kiếm khí tiêu tán, cách đó không xa có thanh âm rên lên một tiếng, dường như có người bị thương.

- Trương Cửu Tiêu, ngươi thật to gan, dám đối nghịch ta?

Trương Khiêm gầm thét.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Cửu Tiêu lao đến, đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt trở nên trắng bệch.

Vừa rồi đón đỡ một chiêu của đối phương, đã bị thương.

Hắn chẳng qua là Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, cùng Xuất Khiếu đỉnh phong, chênh lệch trọn một đại cấp.

- Trương Khiêm, tất cả mọi người đều tới tham gia Thánh Tử điện khảo hạch, hy vọng có thể dĩ hòa vi quý...

Cố nén ngực buồn bực, Trương Cửu Tiêu ôm quyền.

Trương Huyền đối với hắn ân trọng như núi, coi như biết rõ không địch lại, cũng sẽ không lùi bước.

- Dĩ hòa vi quý? Vừa rồi có cơ hội, hiện tại không còn...

Khuôn mặt Trương Khiêm dữ tợn, lông mày giương lên:

- Tránh ra, nếu không ta không ngại dạy bảo luôn ngươi!

- Vậy liền động thủ đi...

Trương Cửu Tiêu tiến lên.

- Ngươi không phải đối thủ, vẫn là ta tới đi...

Ngăn đối phương lại, Trương Huyền lắc đầu.

Hắn biết ý tứ của Trương Cửu Tiêu, cũng không phải không biết tự lượng sức mình, cũng không phải cố ý lấy lòng, mà là muốn ngăn lại sự tình, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Trương gia, đại lục đệ nhất gia tộc, ở Thánh Tử điện giao thiệp cực lớn, một khi đắc tội, chắc chắn nửa bước khó đi.

Ngăn sự tình lại, người cùng một gia tộc, nhiều nhất bị chút trừng phạt, sẽ không tạo thành ảnh hưởng quá lớn.

Bất quá mặc dù hảo tâm, nhưng không biết Trương Huyền căn bản không sợ Trương gia, thậm chí còn muốn tìm cơ hội giáo huấn bọn họ một trận!

- Được rồi, muốn động thủ thì nhanh lên một chút, ta không có thời gian, còn có sự tình phải hỏi thăm, không có rảnh nói nhãm với ngươi!

Ngăn cản Trương Cửu Tiêu lại, Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua.

- Ngươi... Không nghĩ tới đối phương không những không e ngại mình uy hiếp, còn để hắn nhanh động thủ, Trương Khiêm gầm lên giận dữ, lần nữa bắt đến.

Chân khí gào thét, lực lượng so với vừa rồi càng thêm cường đại, còn chưa tới trước mặt, liền phát ra trận trận thanh âm sấm rền, tựa hồ muốn đánh xuyên qua không khí.

- Thật mạnh...

- Mặc dù Trương Khiêm không phải thiên tài mạnh nhất của Trương gia, nhưng cũng không thể khinh thường!

- Đúng vậy, chính diện gặp gỡ, tốt nhất tránh né, nếu không căn bản không chống lại được...

- Tiểu tử này không biết trời cao đất rộng, phải xui xẻo!

- Coi như muốn bắt chuyện, cũng tìm lý do tốt một chút, hiện tại được rồi, đắc tội Băng Nguyên cung cùng Trương gia, đoán chừng coi như thông qua khảo hạch, ở Thánh Tử điện cũng không dài...

...

Mọi người chung quanh, tất cả đều đồng loạt nhìn qua, có khiếp sợ, có cười trên nỗi đau của người khác.

Mọi người cùng nhau tham gia khảo hạch, cũng chính là đối thủ cạnh tranh, thấy có người ăn khổ, vui vẻ còn không kịp, đương nhiên sẽ không tiến lên khuyên can.

- Cái này...

Không nghĩ tới huyên náo lớn như thế, Trần Nhạc Dao cũng không khỏi nhíu mày.

Trước đó, nàng chẳng qua là cảm thấy đối phương nói chuyện không giữ mồm giữ miệng, không nghĩ tới khẩu khí lớn như thế!

Trương Khiêm, nàng rất sớm đã nghe nói qua. Năm nay hai mươi sáu tuổi, tu vi đạt đến Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong không nói, lý giải võ kỹ cũng hết sức kinh người, càng quan trọng hơn là, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, xem như nàng muốn chiến thắng cũng khó khăn, tiểu tử này chỉ có Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, tới đối kháng... Đây không phải tìm phiền toái sao?

Ầm ầm!

Thời điểm mọi người khiếp sợ, chưởng phong của Trương Khiêm đã đi tới trước mặt, mặt đất quảng trường bị chân khí lôi kéo, vỡ vụn ra một vết rách to lớn.

- Là võ kỹ trung phẩm đỉnh phong Liệt Hồn chưởng!

- Chiêu này không chỉ có công kích vật chất, công kích linh hồn cũng rất cường đại, một khi bị đánh trúng, sẽ rơi vào hôn mê trong nháy mắt, không còn lực phản kháng!

- Nứt đá tổn thương hồn… Chiêu này trong võ kỹ trung phẩm cực kỳ cao...

...

Nhìn thấy uy lực chiêu này, mọi người xôn xao.

Bất quá, thanh âm còn không có kết thúc, liền nghe thanh âm của Trương Huyền mang theo bất đắc dĩ vang lên.

- Đây là chiêu số của ngươi? Cũng không tệ lắm, chỉ là... Ta thật không có thời gian, không có rảnh chơi với ngươi, thực sự không tiện...

Thanh âm kết thúc, chỉ thấy thanh niên tiến lên một bước, bàn tay bỗng nhiên đè ép xuống.

Răng rắc!

Không có lực lượng kinh người, cũng không có khí tức chói mắt, nhưng chẳng biết tại sao, một chưởng vô cùng huy hoàng tới đụng, lập tức tán loạn.

Ngay sau đó lạch cạch một tiếng, Trương Khiêm tựa như bị núi lớn đánh trúng, nằm rạp trên mặt đất như con cóc, muốn động cũng động không được, trên mặt cực kỳ khuất nhục.

- Cái này...

- Một chiêu liền đánh bại Trương Khiêm?

Tất cả mọi người con mắt trợn tròn, sắp điên rồi.

- Cái này... Làm sao có thể?

Môi đỏ mở ra, Trần Nhạc Dao cũng khó tin.

- Được rồi!

Xoay người lại, Trương Huyền mỉm cười:

- Đã giải quyết việc riêng, cô nương, vừa rồi hỏi ngươi vẫn chưa trả lời... thiếu cung chủ của ác ngươi, hiện tại đến cùng như thế nào?

Chương 2437: Trần Nhạc Dao thái độ (1)

- Ngươi, ngươi...

Trần Nhạc Dao nói không ra lời.

Thực lực của nàng không kém Trương Khiêm bao nhiêu, người sau bị đập nằm rạp trên đất, không thể động đậy được, đã nói rõ nàng ở trước mặt đối phương, cũng qua không được một chiêu!

Thật muốn xuất thủ, tuyệt đối là tự rước lấy nhục!

Không phải chỉ là Nguyên Thần cảnh đỉnh phong sao? Tại sao lại lợi hại như vậy? Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống, may mắn vừa rồi Trương Khiêm nhảy ra, nếu không con cóc nằm trên đất kia khẳng định là mình...

Thật như vậy mà nói, cái gì mỹ nữ, cái gì thân phận đều sẽ không còn tồn tại, mất mặt cũng có thể ném chết.

- Ngươi đến cùng là ai?

Tú quyền xiết chặt, nhịn không được nhìn qua.

Dựa theo đạo lý, người có loại thực lực này, không nên yên lặng vô danh, sao chưa từng nghe qua? Mấu chốt nhất là, trẻ tuổi như vậy liền có loại thực lực này, càng tới tham gia Thánh Tử điện tuyển chọn, hẳn là có thân phận cùng lai lịch...

Làm sao có thể cố ý tìm phiền toái? Chẳng lẽ hắn thật nhận biết thiếu cung chủ, là một trong những người theo đuổi của nàng?

- Tại hạ là một vị Danh Sư thất tinh từ Thanh Nguyên đế quốc tới, không có danh khí gì! Yên tâm đi, ta không có ác ý, chỉ là đơn thuần muốn hỏi một chút mà thôi.

Trương Huyền nói.

Tại chỗ như Thanh Nguyên đế quốc, Hồng Viễn đế quốc, danh tiếng của hắn rất lớn, nhưng ở đây, coi như nói ra cũng không có người biết.

- Thanh Nguyên đế quốc?

Trần Nhạc Dao lắc đầu.

Quả thực là địa phương nhỏ.

Bát đại phong hào đế quốc, đế quốc này gần như yếu nhất, cách nơi này lại xa, không nghĩ tới địa phương vắng vẻ như thế, lại có thiên tài lợi hại thế kia.

- Ngươi... Thật biết thiếu cung chủ của chúng ta?

Chần chờ một chút, nhịn không được nói.

Thiếu cung chủ hình như chính là ở phương hướng Thanh Nguyên đế quốc được tìm trở về, chẳng lẽ trước khi tới Băng Nguyên cung, đã nhận biết vị này?

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Triệu Nhã là học sinh hắn một tay mang ra, từ Thiên Huyền vương quốc từng bước một đi tới, quan hệ nào chỉ là nhận biết đơn giản như vậy?
- Nàng đi Băng Nguyên cung, ta có chút lo lắng, nhìn thấy cô nương mới muốn hỏi thăm một chút, thật không có ý tưởng gì khác.

Trương Huyền cười cười, giải thích.

- Như vậy, nói cho ngươi một chút cũng không sao...

Thấy ánh mắt đối phương thành khẩn, dừng lại phút chốc, Trần Nhạc Dao mới nói:

- Thật ra thì sự tình của thiếu cung chủ, ta cũng biết không nhiều, chỉ biết nàng tu luyện cực kỳ khắc khổ, tiến bộ cực nhanh... Mặc dù tới Băng Nguyên cung không lâu, thực lực lại sớm vượt qua chúng ta, đạt đến tình trạng cao thâm khó dò, còn tin tức cụ thể, ta cũng không quá rõ...

Nói đến đây, nàng cũng hơi đỏ mặt.

Mặc dù thiên tư của nàng không tệ, ở Băng Nguyên cung có chút danh tiếng, nhưng thân phận so sánh với thiếu cung chủ, còn kém quá xa.

Bình thường ngay cả cơ hội tiếp xúc cũng không có, trong hơn nửa năm, cũng chỉ xa xa gặp qua một lần, coi như để nàng nói rõ chi tiết, cũng nói không được cái gì.

- Thực lực vượt qua các ngươi?

Trương Huyền gật đầu.

Triệu Nhã là Thuần Âm thể, một khi mở ra, tu vi tất nhiên sẽ bạo tăng, vượt qua Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong quả thực không khó.

- Xem ra lão sư như ta cũng phải tăng thêm tốc độ...

Trương Huyền cười khổ một tiếng.

Thân là lão sư, nếu như lần sau gặp mặt, ngay cả tu vi của học sinh cũng không bằng, thì quá xấu hổ. - Đa tạ báo cho, quấy rầy...

Biết thân phận chênh lệch, đối phương không biết cũng bình thường, Trương Huyền không hỏi thêm nữa.

Triệu Nhã thành thiếu cung chủ, tu vi lại vượt qua Xuất Khiếu cảnh, nói rõ Băng Nguyên cung không bạc đãi, như vậy mình liền yên lòng.

Học sinh có khả năng đi càng xa, trở nên mạnh hơn, đối với hắn mà nói, cũng là một loại khẳng định.

Bàn tay trảo một cái, buông ra áp chế với Trương Khiêm, làm cái lễ tiết, liền xoay người trở lại địa phương trước đó.

- Không cần khách khí...

Thấy hắn trực tiếp rời khỏi, cũng không nhiều lời, thậm chí ngay cả mình cũng không có nhìn nhiều, khuôn mặt của Trần Nhạc Dao đỏ lên, cực kỳ xấu hổ.

Trước đó cho rằng đối phương cố ý bắt chuyện, muốn kéo quan hệ với Băng Nguyên cung, hiện tại xem ra căn bản không phải!

Người ta quả thực là tới hỏi thăm.

Biết sớm như vậy, liền không tự mình đa tình, còn liên lụy thiên tài của Trương gia...

Nghĩ đến nơi này, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy Trương Khiêm mất đi áp chế, giãy dụa đứng dậy, khắp khuôn mặt là phát cuồng cùng dữ tợn.

- Đáng ghét...

Hàm răng cắn chặt, vị thiên tài Trương gia này cực kỳ không cam lòng.

Vốn muốn ở trước mặt mỹ nữ biểu hiện một chút, thuận tiện lôi kéo quan hệ, kết quả bị một chiêu đánh nằm rạp trên mặt đất, mất mặt xấu hổ, buồn bực sắp muốn điên rồi.

Bất quá một chiêu qua đi, cũng biết thực lực của đối phương, căn bản không phải hắn hiện tại có thể chống lại, mặc dù tức giận, lại không dám tiếp tục tiến lên, tự rước lấy nhục.

- Ngươi không sao chứ...

Tức đến khó chịu, chỉ thấy Trần Nhạc Dao ở một bên quan tâm nhìn qua.

- Ta không có việc gì!

Trương Khiêm hơi đỏ mặt, muốn mở quạt xếp trong tay ra, che lại khuôn mặt, lại phát hiện cây quạt đã gãy nửa đoạn, vừa rồi đối đầu, dù kết thúc rất nhanh, nhưng uy lực cực lớn, cây quạt bình thường căn bản không chịu nổi, đã nổ đến biến hình.

- Không có việc gì liền tốt, ngày hôm nay làm phiền Trương sư thay ta ra mặt, có điều, vị bằng hữu vừa rồi kia hẳn là không có ác ý, mong đừng nhớ ở trong lòng!

Trần Nhạc Dao cười cười.

Chương 2438: Trần Nhạc Dao thái độ (2)

Đối phương là ra mặt thay nàng, mới chật vật như thế, dù không có giúp được gì, nhưng vẫn rất cảm kích.

Còn vị kia, là nàng hiểu lầm đối phương, mới sinh ra cục diện như thế này, trong lòng cũng rất xấu hổ.

- Không có ác ý? Miệt thị Trương gia chúng ta, liền tội không thể tha!

Nghe được Trần Nhạc Dao thay đối phương nói chuyện, Trương Khiêm càng thêm tức giận.

- Tiên tử không cần nhiều lời, chuyện này đã không liên quan gì đến ngươi, hắn sỉ nhục Trương gia ta, càng ra tay với ta, đã không đội trời chung, không giáo huấn một lần, về sau ta ở Thánh Tử điện còn có uy nghiêm gì?

Thân là con cháu Trương gia, mới đến, còn không có thông qua khảo hạch, liền bị người hành hung một trận, tuyệt đối là sỉ nhục lớn nhất, không báo thù rửa hận, về sau còn có mặt mũi nào ở chỗ này?

- Cái này...

Trần Nhạc Dao không biết nên trả lời như thế nào.

Đối phương nói không sai, sự tình phát triển đến bây giờ, quả thực đã không có liên quan gì tới nàng.

- Trương Dụ, ngươi đi qua hỏi thăm một chút, tiểu tử này có lai lịch gì, vì sao Trương Cửu Tiêu lại giúp hắn!

Mặc dù tức giận, nhưng Trương Khiêm không phải hạng người lỗ mãng, dừng lại một chút, quay đầu phân phó một tiếng.

Nương theo nói, một thanh niên nhẹ gật đầu, lặng lẽ đi vào đám người? Loại thiên tài như hắn, bên cạnh đều có một ít thuộc hạ, phụ trách việc vặt bình thường, Trương Dụ chính là người như vậy.

Thời gian không dài liền đi trở về, ôm quyền bẩm báo:

- Thiếu gia, ta đã thăm dò được tin tức, là thiên tài của Thanh Nguyên đế quốc tuyển ra, Hồng Viễn Danh Sư học viện viện trưởng, từng xông Danh Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc thành công, thiên phú và thực lực đều cực mạnh!

Rất nhiều chuyện của Trương Huyền, đều ghi lại ở Danh Sư đường, chỉ cần đi thăm dò, rất dễ dàng biết tin tức.

- Hồng Viễn Danh Sư học viện? Không đáng giá nhắc tới!

Trương Khiêm khẽ cười một tiếng, ngay sau đó lông mày nhăn lại:

- Bất quá, có thể xông đường thành công, thiên phú xác thực bất phàm!

Loại địa phương nhỏ như Hồng Viễn đế quốc, cái gọi là viện trưởng, ở trong mắt hắn không khác thôn trưởng ở nông thôn, không quan trọng gì, nhưng có thể xông đường thành công...

Liền không đơn giản như vậy!

Xông đường, có hạn chế cấp bậc Danh Sư, nói cách khác, Danh Sư xông đường, cấp bậc không thể vượt qua đẳng cấp cao nhất của Danh Sư đường địa phương, hơn nữa nhất định phải sinh trưởng ở địa phương này, không thể là tổng bộ đi xuống.

Có hai điều kiện này, từ khi đại lục có chức nghiệp Danh Sư, vài vạn năm qua, cũng chỉ có mấy người thành công, tên này lại có thể hoàn thành, thiên phú mạnh có thể nói kinh khủng!

- Lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là tiểu tử ở nông thôn mà thôi, nếu vừa rồi thiếu gia vận dụng lực lượng huyết mạch, khẳng định không phải là đối thủ!

Trương Dụ nói. Thánh Nhân quý tộc, cường đại nhất không phải thiên phú, mà là huyết mạch.

- Vận dụng huyết mạch, đánh bại hắn quả thực không khó! Nhưng mỗi vận dụng một lần, hao tổn sẽ rất lớn, trong thời gian ngắn không thể khôi phục, làm không cẩn thận còn có thể chậm trễ khảo hạch...

Trương Khiêm lắc đầu.

Không phải hắn không muốn động, mà là không dám.

Một khi sử dụng huyết mạch, tiêu hao quá lớn, coi như dạy dỗ được tên này, lại bởi vậy chậm trễ Thánh Tử điện khảo hạch mà nói, về đến gia tộc, cũng sẽ bị trừng phạt.

Đi vào Thánh Tử điện, Trương gia cũng cực kỳ chú trọng.

- Vậy làm sao bây giờ?

Trương Dụ nhìn qua.

- Không cần khẩn trương!

Trương Khiêm hừ một tiếng, híp mắt lại:

- Biết là ai, trước để cho hắn nhảy nhót vài ngày cũng không sao, đợi Thánh Tử điện khảo hạch xong, ta đi vào lớp tinh anh, còn không phải muốn giáo huấn thế nào liền giáo huấn thế đó?

- Cũng phải...

Trương Dụ bừng tỉnh hiểu ra, không ngừng gật đầu.
Tân sinh của Thánh Tử điện, sẽ dựa theo thành tích khảo hạch tiến hành phân phối, trong đó có lớp tinh anh, cũng có lớp phổ thông, thực lực, thiên phú khác biệt, phương thức bồi dưỡng cũng hoàn toàn không giống nhau.

Lớp tinh anh, tập hợp tất cả tinh anh trong thiên tài, có thể xem như bồi dưỡng Thánh tử, nắm giữ cơ hội tiến nhập nội viện càng lớn.

Mà lớp phổ thông thì hơi yếu.

Mục tiêu của Trương Khiêm chỉ có một, không chỉ thông qua khảo hạch, còn muốn thuận lợi đi vào lớp tinh anh, thành tồn tại đỉnh phong nhất của tất cả học sinh!

- Trở thành tinh anh, quyền hạn tăng lớn, hoàn toàn có thể để cho hắn muốn sống không được muốn chết không xong! Chơi chán, lại ra tay dạy bảo, cho hắn biết người Trương gia không thể đắc tội!

Ánh mắt Trương Khiêm phát lạnh, đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu nhìn qua:

- Đúng rồi, tiểu tử kia tên gì?

Nói nửa ngày, thậm chí còn đánh một trận, đến bây giờ còn không biết đối phương tên gì.

- Hắn cũng họ Trương, chẳng qua không phải người gia tộc chúng ta... Gọi Trương Huyền!

Trương Dụ nói.

- Trương Huyền? Ngươi nói thanh niên vừa rồi kia gọi Trương Huyền?

Trương Khiêm còn chưa lên tiếng, Trần Nhạc Dao ở một bên đột nhiên sửng sốt, vội vàng nhìn qua.

- Vâng, tên Trương Huyền! Một người hạ đẳng từ Thiên Huyền vương quốc đi ra, thế mà cũng có mặt mang họ Trương...

Trương Dụ cười lạnh khẽ nói, nhưng chưa nói xong, liền cảm thấy thân thể cứng đờ, lập tức bị một cỗ lực lượng băng hàn bao phủ.

Ngay sau đó, liền thấy một bàn tay đánh tới.

Đùng!

Một tiếng vang giòn, Trương Dụ bay ra ngoài, hàm răng rơi đầy đất, không ngừng hộc máu.

- Nhạc Dao tiên tử, ngươi có ý gì?

Trương Khiêm tiến lên một bước, siết chặt nắm đấm.

Ra tay chính là Trần Nhạc Dao, sao mới vừa đã nói tốt, thời gian nháy mắt liền trở mặt?

- Không có gì, Trương Khiêm, quản tốt người của ngươi, còn có chính ngươi, nếu như về sau lại để ta phát hiện bất kính với Trương Huyền Trương sư... Cẩn thận Băng Nguyên cung ta triệt để trở mặt với gia tộc của ngươi!

Chắp hai tay sau lưng, Trần Nhạc Dao nhíu mày, thanh âm không cho phản bác.

Chương 2439: Triệu Hưng Mặc sụp đổ (1)

- Trở mặt với ta?

Trương Khiêm sửng sốt, cực kỳ khó tin.

Tốn sức vất vả, là muốn để đối phương vui lòng, lôi kéo quan hệ với Băng Nguyên cung, sao không những không có tiến thêm một bước, ngược lại nói ra những lời này? Vừa rồi không phải ngươi tức giận muốn động thủ sao? Sao nháy mắt liền bảo vệ đối phương?

- Không sai, Trương Khiêm, mới vừa rồi động thủ, chỉ là cảnh cáo ngươi, hi vọng tự giải quyết cho tốt!

Trần Nhạc Dao khoát tay áo.

- Ngươi... Ta muốn biết vì cái gì!

Trương Khiêm tức sắp nổ tung, nhịn không được nói.

Thực sự không nghĩ ra, vì cái gì nữ nhận trước mắt này trở mặt nhanh như vậy, không phải tới chu kỳ hàng tháng chứ.

- Ngươi không cần biết vì cái gì, chỉ cần ghi nhớ, dám tìm Trương sư phiền phức, là đối nghịch với Trần Nhạc Dao ta!

Toàn thân nữ hài mang theo khí tức thanh lãnh, tựa hồ chỉ cần đối phương thực có can đảm vi phạm, liền sẽ ra tay, không lưu tình chút nào!

- Ngươi...

Xiết chặt nắm đấm, tức giận đến thân thể run rẩy, Trương Khiêm muốn nổi giận, lại không dám.

Không nói trước thực lực của đối phương không hề kém hắn, chỉ nói thế lực của Băng Nguyên cung, cũng không phải hắn có thể tuỳ tiện đắc tội.

- Chúng ta đi...

Hất lên ống tay áo, đỡ Trương Dụ dậy, Trương Khiêm xoay người đi đến một bên.

Vất vả chạy tới vuốt mông ngựa, bị người đánh đấm một trận không nói, đối phương còn không cảm kích...

Càng nghĩ càng thấy buồn bực, cả người muốn nổ tung.

- Trương Huyền, đều là Trương Huyền này. Không để ngươi sống không bằng chết, ta liền không họ Trương!

Hàm răng cắn chặt, một bồn lửa giận, tất cả đều chuyển dời đến trên người gia hỏa vừa rồi để hắn mất hết mặt mũi kia.

Nếu không phải người này, hắn làm sao lại bị sỉ nhục? Lại làm sao có thể không có giữ gìn mối quan hệ, còn biến thành bộ dáng này? Đi đến nơi xa, quay đầu nhìn Trần Nhạc Dao, chỉ thấy nàng nhìn về phía Trương Huyền ở cách đó không xa, ánh mắt phức tạp, không biết nghĩ cái gì.

- Đáng ghét...

Nhìn thấy cảnh này, càng giận không chỗ phát tiết, đồng thời cũng không hiểu.

Trần Nhạc Dao này thoạt nhìn rất bình thường, đối với những người khác cũng không nể mặt mũi, sao đột nhiên lại có loại thái độ này? Bị ma quỷ ám ảnh sao?

...

- Nhạc Dao sư tỷ, Trương Khiêm này bất kể thân thế hay thiên phú đều không tệ lắm, vì sao đột nhiên gây xích mích? Một nữ tử của Băng Nguyên cung đi tới bên cạnh Trần Nhạc Dao hỏi.

Vừa rồi Trương Huyền ra tay, nàng cũng không theo tới, cũng không nghe mọi người đối thoại, giờ phút này nhìn thấy Nhạc Dao sư tỷ động thủ, mới tràn đầy khó hiểu.

Trương Khiêm này, bất kể thân thế hay tướng mạo đều là nhất đẳng, lại nho nhã lễ độ, vì sao lại động thủ?

- Ngươi có biết vừa rồi người tới hỏi thăm thiếu cung chủ kia là ai không?

Trần Nhạc Dao nói.

- Không biết...

Nữ tử lắc đầu.

- Là Trương Huyền Trương sư!

Trần Nhạc Dao gật đầu.

- Trương Huyền? Trương... Sư tỷ nói chẳng lẽ là... vị ân nhân giải quyết tai họa ngầm của chúng ta kia?

Thân thể nữ tử cứng đờ.

- Không sai, là hắn! Nếu đoán không sai, cũng là lão sư của thiếu cung chủ...

Trần Nhạc Dao gật đầu.

- Cái này sao có thể...
Con mắt nữ tử trợn tròn, cực kỳ khó tin.

Âm quyết cùng Dương quyết của Băng Nguyên cung các nàng, đều có tai hoạ ngầm, người tu luyện cơ bản đều sẽ chết yểu, tuổi thọ không lâu!

Dù đạt đến Thánh vực, cũng không cao hơn ba trăm tuổi, cùng tu luyện giả khác một ngàn năm, chênh lệch cực lớn.

Nguyên nhân chính là như vậy, mặc dù Băng Nguyên cung có rất nhiều nữ tử, lại tươi đẹp như hoa, nhưng ở thời điểm rực rỡ nhất đều tàn lụi, mang theo thê mỹ.

Vốn cho rằng các nàng cũng sẽ đi con đường cũ này, nằm mơ cũng không nghĩ tới...

Tám tháng trước, Liễu Huyên trưởng lão mang theo một thiếu nữ trở về, bởi vì là Thuần Âm thể, trực tiếp trở thành thiếu cung chủ, không chỉ như vậy, còn truyền thụ một bộ pháp quyết sau khi sửa chữa!

Bộ pháp quyết này, có thể nhẹ nhõm bù đắp tai hoạ ngầm của Âm quyết, Dương quyết, để tuổi thọ của tu luyện giả khôi phục lại trình độ như người bình thường!

Mặc dù lai lịch của công pháp bị phía trên ngăn chặn tin tức, nhưng thân là thiên tài hạch tâm nhất của Băng Nguyên cung, vẫn là biết một chút.

Chính là lão sư của thiếu cung chủ, một vị Danh Sư gọi Trương Huyền sáng tạo...

Vốn cho rằng vị ân nhân này là lão giả, ít nhất cũng là Danh Sư bát tinh trở lên, nằm mơ cũng không nghĩ tới trẻ tuổi như vậy, tuổi tác tương đương các nàng!

- Sửa chữa công pháp, giải quyết tai hoạ ngầm của chúng ta, hắn chính là phụ mẫu tái sinh của chúng ta...

Rõ ràng điểm ấy, nữ tử kích động đến vẻ mặt đỏ lên.

- Đúng vậy, ân nhân như vậy, vừa rồi ta lại ý định động thủ, thật sự là tội không thể tha... Không bằng, chúng ta đi qua bái kiến một chút đi...

Trần Nhạc Dao cười khổ nói.

- Tốt!

Nữ tử gật đầu, vội vàng gọi mấy đồng bạn còn lại, giải thích một chút, mấy người đều tràn đầy khiếp sợ, đồng thời đi tới chỗ Trương Huyền...

- Sao ngươi lỗ mãng như thế!

Triệu Hưng Mặc giận không chỗ phát tiết, nhìn về phía Trương Huyền, nhịn không được trách mắng.

Đối phương là thiên tài Trương gia, một tay đánh nằm rạp trên mặt đất không đứng dậy được, mất hết mặt mũi...

Tương đương triệt để đắc tội Trương gia, về sau ở Thánh Tử điện, còn làm sao lăn lộn?

- Ta chỉ muốn hỏi một số chuyện, là Trương Khiêm kia ra tay trước...

Trương Huyền xem thường.

Dù Trương gia mạnh mẽ, nhưng nơi đây là Danh Sư đại lục, là Thánh Tử điện, làm chuyện gì cũng phải nhìn quy tắc!

Chương 2440: Triệu Hưng Mặc sụp đổ (2)

Chỉ cần ở trong phạm vi quy củ... thật đúng là không có gì đáng sợ.

Thật muốn ép, cùng lắm thì giống như xông đường, xông Trương gia một lần!

- Ngươi vừa tới, không biết thế lực của Trương gia ở Thánh Tử điện, nên mới xem thường, chờ triệt để biết, sẽ không suy nghĩ như thế...

Thấy hắn không thèm quan tâm, Triệu Hưng Mặc lắc đầu nói:

- Ta nói cho ngươi đi, mặc dù Thánh Tử điện là học phủ siêu thoát Thánh Nhân quý tộc, nhưng Trương gia thân là đệ nhất gia tộc, hàng năm lấy được danh ngạch, cùng người có thể qua khảo hạch thực sự quá nhiều... Toàn bộ học phủ, mỗi một niên cấp, đều có người của bọn hắn, hơn nữa hầu như đều chiếm vị trí trọng yếu nhất, hoặc nắm giữ thực lực đỉnh phong nhất... Đắc tội một cái, chẳng khác nào đắc tội một mảng lớn, bất kể làm chuyện gì, cũng nửa bước khó đi!

Không sợ quan, chỉ sợ quản, Diêm Vương dễ chịu, tiểu quỷ khó chơi, đắc tội một chút tiểu nhân vật, có đôi khi so với đại nhân vật càng thêm phiền phức.

- Coi như bọn họ nhiều người, cũng không thể làm loạn a!

Trương Huyền cau mày.

- Coi như không dám làm loạn, dựa theo quy củ làm việc, cũng đủ nhức đầu, không nói cái khác, nhiều người như vậy, mỗi một cái đều tới khiêu chiến, ngươi còn có thời gian tu luyện sao?

Triệu Hưng Mặc nói.

- Cái này...

Trương Huyền trầm mặc.

Quả thực như vậy.

Thánh Tử điện không phản đối học sinh tranh đấu, đối phương người đông thế mạnh, mỗi ngày đều tới mấy cái khiêu chiến, coi như thực lực đối phương không đủ, không phải đối thủ, mình cũng phiền muộn không thôi ah.

- Hơn nữa, mới vừa rồi còn không chỉ đắc tội Trương gia, ngay cả Băng Nguyên cung cũng đắc tội! Băng Nguyên cung, dù ở Thánh Tử điện không thể so sánh Trương gia, nhưng cũng là thế lực nhất đẳng, càng quan trọng hơn là... Đều là nữ tử, lực hiệu triệu cực mạnh! Không nói nhất hô bách ứng, nhưng cũng không xê xích gì nhiều, chỉ cần các nàng công khai tuyên bố giáo huấn ai, thậm chí không cần tự mình ra tay, liền sẽ có vô số thiên tài xông lại, tìm ngươi phiền phức.

Triệu Hưng Mặc nói tiếp.

Chỉ là nữ tử thì thôi, mấu chốt nhất là đều rất đẹp, lại thêm thân phận cường đại, bởi vậy mỗi một người Băng Nguyên cung, đều có thể dẫn ra vô số người điên cuồng.

Cho nên ở Thánh Tử điện, hầu như không ai dám đắc tội, đắc tội một cái, chẳng khác nào đắc tội không biết bao nhiêu cường giả.

Tên này ngược lại tốt, dặn dò nhiều lần, thế mà còn chạy qua tìm người ta, cuối cùng huyên náo không vui vẻ...

Ngươi không thể an an ổn ổn đợi ở chỗ này, an ổn khảo hạch, không gây chuyện sao? Khiêm tốn...

Ngươi như vậy cũng khiêm tốn? Cái này con mẹ nó cũng gọi khiêm tốn, thì không có người cao điệu rồi!

- Thực sự không được, ngươi đi tìm người Băng Nguyên cung xin lỗi, miễn trừ tai hoạ, nếu không, hai thế lực lớn liên hợp, cho dù có mười cái đầu cũng không đủ chém a!

Suy nghĩ một chút, Triệu Hưng Mặc nói.

Mặc dù hắn chỉ phụ trách tiếp đón, nhưng một đường ở chung, sớm đã có tình cảm, không hy vọng vị thiên tài này mới đi đến Thánh Tử điện, bởi vì lỗ mãng mà bị người vây công.

- Cái này... Trương Huyền gãi đầu, đang không biết trả lời như thế nào, chỉ thấy Trương Cửu Tiêu biến sắc, khẩn trương nói:

- Người Băng Nguyên cung đến...

- Ừm?

Triệu Hưng Mặc, Trương Huyền đều nhìn lại, lập tức nhìn thấy Trần Nhạc Dao cùng mấy nữ tử Băng Nguyên cung chậm rãi đi tới.

- Các nàng cùng một chỗ tới, khẳng định là cùng Trương Khiêm có một loại hiệp định nào đó, tới hưng sư vấn tội...

Triệu Hưng Mặc cau mày.

Vừa rồi Trần Nhạc Dao giáo huấn Trương Dụ, hắn cũng không nhìn thấy, giờ phút này người Băng Nguyên cung đồng loạt tới, không phải tìm phiền toái thì làm gì?

- Như vậy đi, các nàng tới, ngươi trước xin lỗi, cùng lắm thì đền ít đồ... Chỉ cần có thể miễn trừ phiền phức liền tốt!

Chần chờ một chút, Triệu Hưng Mặc vội vàng truyền âm.

- Xin lỗi?

Trương Huyền rầu rĩ:

- Nói thế nào?

Xin lỗi cũng không phải không thể được, nhưng rõ ràng không sai, thực sự nói không nên lời ah.

- Nói thế nào? Không nghĩ tới gặp được gia hỏa chỉ số thông minh thấp như vậy, Triệu Hưng Mặc bất đắc dĩ nói:

- Như vậy đi, ta dạy cho ngươi, ngươi một chữ không kém thuật lại là được!

- Ừm! Các nàng đi tới, ngươi nói như vậy: Nhạc Dao tiên tử, mới vừa rồi là ta lỗ mãng, ở đây thành khẩn xin lỗi ngươi, mong có thể được tha thứ...

- Tốt!

Biết đối phương là vì tốt cho hắn, Trương Huyền ghi nhớ, chỉ thấy mấy vị nữ tử của Băng Nguyên cung đã đi tới trước mặt.

- Nhạc Dao...

Hắng giọng một cái, đang muốn thuật lại một lần, Trương Huyền chỉ thấy nữ hài trước mắt cúi đầu:

- Trương sư, mới vừa rồi là ta lỗ mãng, ở đây thành khẩn xin lỗi ngươi, mong có thể được tha thứ...

- A?

Trương Huyền sững sờ.

- Khụ khụ...

Triệu Hưng Mặc cũng mở to hai mắt nhìn, thân thể nhoáng một cái, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Không phải tới tìm phiền toái ư? Xin lỗi gì chứ? Mấu chốt nhất là, cùng hắn nói một chữ không kém...

- Đây là đặc sản của Băng Nguyên cung chúng ta, Hàn Băng linh dịch... đối với Xuất Khiếu cảnh có công hiệu cực mạnh, nếu như Trương sư không chê, xin hãy nhận lấy, coi như đền bù vừa rồi ta lỗ mãng...

Khiếp sợ còn không có kết thúc, cổ tay của Trần Nhạc Dao khẽ đảo, lấy ra một cái bình ngọc đưa tới.

- Hàn Băng linh dịch? Cái này... là vật trân quý nhất của Băng Nguyên cung, một bình giá trị ít nhất một ngàn Tinh Nguyên thượng phẩm...

Con mắt Triệu Hưng Mặc trợn tròn, nuốt ngụm nước bọt.

Hàn Băng linh dịch, ở Băng Nguyên cung cũng rất khan hiếm, cơ bản không có người bán ra...

Trần Nhạc Dao trực tiếp lấy ra đưa người...

Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Không phải là tức giận, tới hưng sư vấn tội ư?

Làm sao cẩn thận như vậy, không chỉ xin lỗi, còn đưa đồ? Hắn thực sự không nghĩ ra, có chút choáng váng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau