THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2431 - Chương 2435

Chương 2431: Bốc Thương Cổ Thánh (1)

Sở dĩ tới Thánh Tử điện, chính là vì tìm Lạc Nhược Hi, để nàng thoát khỏi hôn ước của Trương gia, danh chính ngôn thuận đi theo mình...

Hao hết trăm cay nghìn đắng cuối cùng đã tới nơi này, sắp có thể nhìn thấy, làm sao không kích động?

- Yên tâm đi, ta nhất định sẽ quang minh chính đại cưới nàng, không làm nàng khó xử...

Trương Huyền híp mắt lại, tâm tình kích động chậm rãi bình phục.

Dính dáng đến hai siêu cấp gia tộc của Danh Sư đại lục, chuyện này tất nhiên khó khăn nặng nề, nhưng khó khăn lớn nữa lại như thế nào? Dám tranh vợ với hắn, cho dù là đệ nhất gia tộc, cho dù là thế lực mạnh nhất Danh Sư đại lục, cũng để đối phương không dễ chịu!

Thở ra một hơi, đứng ở trên lưng thú, dõi mắt nhìn qua.

Một học viện to lớn như cự thú ẩn núp, trong nguy nga mang theo khí phách, trong yên tĩnh mang theo uy nghiêm.

- Người sáng lập học viện này, lý giải đối với trận pháp ít nhất phải đạt đến cửu tinh...

Âm thầm gật đầu.

Kiến trúc Học viện xây dựa lưng vào núi, mỗi một chỗ đều vô cùng khéo léo, hoàn mỹ phù hợp tự nhiên, toàn thể liên hợp chung một chỗ, tựa như một bức tranh sơn dầu hoàn mỹ.

Có thể làm ra kiến trúc như vậy, người sáng lập Thánh Tử điện này, không chỉ là Trận Pháp sư cửu tinh, chỉ sợ nghiên cứu các nghề nghiệp khác cũng đạt tới trình độ cực cao.

- Người sáng lập Thánh Tử điện, là Bốc Thương Cổ Thánh, từng đi theo Khổng sư học tập, một trong các thân truyền!

Nhìn ra hắn rung động, Triệu Hưng Mặc giải thích.

- Thân truyền của Khổng sư?

Trương Huyền sửng sốt.

Còn tưởng rằng Thánh Tử điện chỉ là Danh Sư cửu tinh, hoặc là một vị Thánh giả nào đó truyền thừa xuống, không nghĩ tới người thành lập lại là đệ tử thân truyền của Khổng sư.

- Đúng vậy, nếu không con cháu hạch tâm của Thánh Nhân quý tộc, làm sao có khả năng đưa đến nơi này đi học!

Triệu Hưng Mặc lộ ra tự hào.

- Ah!

Trương Huyền giật mình.

Trước đó hắn liền khó hiểu, gia tộc như Trương gia, Lạc gia, tất nhiên tồn tại Danh Sư cửu tinh, cường giả đủ loại nghề nghiệp chỗ nào cũng có, vì sao lại để cho đệ tử hạch tâm nhà mình tới Thánh Tử điện học tập...

Không nghĩ tới người sáng lập học viện, lại là thân truyền của Khổng sư!

Chỉ là loại thân phận này, đã nói lên học viện tuyệt đối không đơn giản. - Bốc Thương Cổ Thánh, ở trong tất cả thân truyền của Khổng sư, cho dù danh khí không phải lớn nhất, lại là người có kiến thức, lý niệm truyền thừa tốt nhất! Thánh Tử điện thành lập vài vạn năm, trải qua thời gian tẩy lễ, nhưng ý niệm của Khổng sư vẫn hoàn mỹ truyền thừa xuống, ở đây học tập, có thể tuỳ tiện cảm nhận được tinh thần mà vạn thế chi sư lưu truyền xuống, cùng khát vọng để nhân tộc cường đại! Ở đây học tập, người sẽ trở nên càng thêm thông minh thông suốt, là bất kỳ gia tộc nào, bất kỳ Thánh địa gì cũng không làm được!

Triệu Hưng Mặc nói tiếp.

Trương Huyền gật đầu.

Khổng sư vĩ đại, không cần nhiều lời.

Bốc Thương Cổ Thánh truyền lại kiến thức, lý niệm của hắn, chỉ bằng vào điểm này, Thánh Tử điện là thiên hạ đệ nhất cũng không quá phận.

Khó trách, có thể để cho toàn bộ đại lục, vô số đại gia tộc đổ xô tới, chỉ bằng vào Khổng sư lưu truyền xuống tinh thần, liền là rất nhiều Thánh địa không có biện pháp đuổi theo.

- Trước đó ta nghe qua Ngô Khâu Cổ Thánh, không biết cùng vị Bốc Thương Cổ Thánh này, cái nào càng mạnh hơn một chút?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

- Ngô Khâu Cổ Thánh là người hầu của Khổng sư, mà Bốc Thương Cổ Thánh là thân truyền, ai mạnh ai yếu, hẳn là rất dễ dàng suy đoán! Đương nhiên, đây là bí mật Thượng Cổ, dính dáng Cổ Thánh, chúng ta không tiện nói nhiều!

Triệu Hưng Mặc cười cười.

- Cái này...

Con mắt Trương Huyền trợn tròn.

Cho dù đối phương không có nói rõ, nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng, Bốc Thương Cổ Thánh càng thêm cường đại! Thật giống như Tôn Cường cùng Trịnh Dương.

Tôn Cường là người hầu của mình, mặc dù ngày ngày theo sau lưng, tiếp nhận chỉ điểm tốt nhất, nhưng muốn nói sức chiến đấu, so với đám người Trịnh Dương vẫn kém một đoạn rất lớn.

- Khổng sư có bảy mươi hai thân truyền, mười người thực lực mạnh nhất, mệnh danh Thập Hiền, Bốc Thương Cổ Thánh chính là một trong số đó, Minh Lý Chi Nhãn, thiên hạ vô song, không ai sánh bằng.

Triệu Hưng Mặc nói.

Thân là người Thánh Tử điện, đối với vị tổ sư khai sáng học viện này là cực kỳ tôn sùng, biết rất nhiều sự tích của hắn.

- Minh Lý Chi Nhãn?

- Hả, Bốc Thương Cổ Thánh là sau Khổng sư, vị Danh Sư thứ hai lĩnh ngộ Minh Lý Chi Nhãn, càng dùng cái này sáng chế ra một loại Đồng kỹ, nghe nói lúc ấy cùng Dị Linh tộc đại chiến, nhìn một cái, chỗ ánh mắt chiếu tới, Hoàng giả Dị Linh tộc cũng bị chém giết trong nháy mắt, không cách nào chạy trốn! Cực kỳ cường đại... Chỉ tiếc bộ đồng kỹ này, truyền thừa vài vạn năm, không người có khả năng luyện thành...

Triệu Hưng Mặc lắc đầu nói.

- Đồng kỹ? Trong nháy mắt chém giết?

Trương Huyền khiếp sợ.

Hắn có Minh Lý Chi Nhãn, biết cực hạn của loại thiên phú này, nhiều nhất có khả năng nhìn thấu hư ảo, tìm kiếm thiếu hụt...

Ánh mắt chiếu tới, có khả năng giết người, đây là chưa hề nghĩ tới.

Nếu thực như thế, cũng quá kinh khủng đi.

- Đúng vậy, có khả năng luyện thành bộ đồng kỹ này, tương đương với nhận được Bốc Thương Cổ Thánh truyền thừa, tự động trở thành Thánh Tử điện điện chủ! Địa vị so với gia chủ Thánh Nhân Trương gia, Thánh Nhân Lạc gia, chỉ cao không thấp.

Triệu Hưng Mặc cảm khái.

- Trở thành điện chủ? Thánh Tử điện... Không có điện chủ?

Trương Huyền nghi ngờ.

Thiên hạ đệ nhất học viện, giáo dục vô số thiên tài, rất nhiều trưởng lão, gia chủ Thánh Nhân quý tộc đều là học viên...

Làm sao có thể không có điện chủ?

- Muốn trở thành Thánh Tử điện điện chủ, điều kiện trọng yếu nhất là nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, lĩnh ngộ đồng kỹ Tiên Tổ lưu truyền xuống, Thánh Tử điện đã có hơn ba trăm năm không có xuất hiện loại thiên tài này... Hiện tại sự tình học viện, cơ bản đều do quyền điện chủ xử lý!

Chương 2432: Bốc Thương Cổ Thánh (2)

Triệu Hưng Mặc nói.

Những việc này, không tính là bí mật, chỉ cần trở thành một thành viên của Thánh Tử điện, cơ bản đều có thể biết được, nói ra cũng không tính huyên thuyên.

- Ah!

Trương Huyền gật đầu.

Mỗi một thế lực đều có truyền thừa của mình, không tiếp thu được, không chiếm được Tiên Tổ công nhận, thì không có cách nào phục chúng, để người khác thần phục.

Nhất là đệ nhất học viện này, yêu cầu càng thêm nghiêm khắc, không thể có chút thiếu sót.

Nếu không, không nói tổng bộ Danh Sư đường, coi như thầy trò toàn trường, chỉ sợ cũng sẽ không thừa nhận.

Ngay cả thầy trò cũng không thừa nhận... Coi như trở thành điện chủ chân chính, cũng không có sức thuyết phục gì.

- Đến rồi, chúng ta đi xuống đi!

Đang muốn tiếp tục hỏi thăm, liền nghe thanh âm của Triệu Hưng Mặc vang lên, nhìn về phía trước, chỉ thấy Thánh thú đã đi tới trên không quảng trường Thánh Tử điện, chậm rãi đáp xuống.

Trương Huyền biết bây giờ không phải là thời điểm hỏi thăm, nên không nói thêm lời.

Phần phật!

Thánh thú rơi trên mặt đất, mọi người đều bay ra.

Trên quảng trường chất đầy người, cũng có đủ loại Thánh thú, xem ra đều là thiên tài từ bốn phía chạy đến, đến đây tham gia khảo hạch cuối cùng.

Liếc mắt qua, khí tức đều không yếu, thực lực bất phàm.

- Triệu sư, chẳng lẽ chúng ta phải cùng những người này chung một chỗ tiến hành khảo hạch?

Nhìn một cái, khóe miệng Mã Minh Hải co giật.

Đám người trên quảng trường, có chút thực lực thấp hơn bọn hắn, nhưng càng nhiều là mạnh hơn bọn họ, từng cái lực lượng như hồng, không có giao thủ, liền biết khẳng định không thể chiến thắng.

Trong phạm vi phong hào đế quốc, bọn họ vẫn cảm thấy mình là thiên tài, nhưng nhìn thấy những người này, mới hiểu được... Kém không phải một chút.

- Rất nhiều người trong bọn họ là đệ tử hạch tâm của Thánh Nhân quý tộc, huyết mạch tinh thuần không nói, càng quan trọng hơn là được bồi dưỡng tốt nhất, thực lực mạnh mẽ là rất bình thường! Trước đó chúng ta cũng đã nói, xông sơn môn, thực lực chỉ là một bộ phận khảo hạch, chỉ cần phát huy hoàn mỹ, hẳn đều có thể thông qua, không cần lo lắng quá mức...

Thấy mọi người có chút khẩn trương, Triệu Hưng Mặc an ủi.

Đệ tử hạch tâm của Thánh Nhân quý tộc, kích hoạt huyết mạch, liền có thể nắm giữ thực lực rất cao, lại thêm từ nhỏ nắm giữ tài nguyên vô tận cùng giáo dục tốt nhất, mạnh hơn bọn hắn là thiên kinh địa nghĩa.
Cất bước khác biệt, tự nhiên sẽ có khoảng cách, đây là điều kiện Tiên Thiên, không có cách nào bù đắp, chỉ có thể thông qua Hậu Thiên không ngừng cố gắng, ra sức đuổi theo.

- Được rồi...

Cho dù rõ ràng những cái này, mọi người vẫn có chút khẩn trương.

Minh Lý Chi Nhãn của Trương Huyền lóe lên, lặng lẽ nhìn sang.

- Không hổ là con cháu của Thánh Nhân quý tộc, quả nhiên mạnh mẽ...

Trương Huyền nhịn không được cảm khái.

Những người này, không chỉ có cường giả Xuất Khiếu cảnh, còn có đạt tới nửa bước Lĩnh Vực...

Không đến ba mươi tuổi, liền nắm giữ loại thực lực này, thiên tư cao, so với hắn cũng không hề yếu!

Dù sao, hiện tại sức chiến đấu của hắn cho dù rất mạnh, nhưng thực lực chân chính vẫn chỉ là Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, cách nửa bước Lĩnh Vực còn không biết bao nhiêu.

- Hả? Ta thấy trong bọn họ, còn có không ít không phải Danh Sư...

Trong đám người, không biết ai hỏi ra.

Nghe nói như thế, Trương Huyền cũng chú ý tới.

Những thanh niên đứng ở trên quảng trường này, có rất nhiều không có mặc trang phục Danh Sư, vừa nhìn liền biết không phải chức nghiệp Danh Sư. - Thánh Tử điện hữu giáo vô loại, đến đây tham gia khảo hạch, không chỉ có Danh Sư, còn có những nghề nghiệp khác, tỷ như Luyện Khí sư công hội, Luyện Đan sư công hội... hàng năm đều sẽ phái người tới, cho nên Thánh Tử điện cũng không phải tất cả đều là Danh Sư, những nghề nghiệp khác cũng ở trong đó.

Triệu Hưng Mặc cười cười.

Thánh Tử điện, là thiên hạ đệ nhất học viện, không phải chỉ bồi dưỡng Danh Sư, những nghề nghiệp khác cũng có truyền thừa đối ứng.

Bởi vậy, hàng năm những nghề nghiệp khác đến đây khảo hạch, về số lượng còn nhiều hơn Danh Sư.

- Thì ra là thế...

Đám người nhẹ gật đầu.

Phạm vi bát đại phong hào đế quốc, tính gộp lại mới chừng ba mươi người, thật muốn thi vòng hai mà nói, chỉ có thể lưu lại hai mươi...

Đủ thấy trình độ hiếm hoi.

Mà quảng trường trước mắt, thanh niên đến đây khảo hạch không dưới một vạn, trước đó liền khó hiểu, tại sao có thể có nhiều như vậy, nếu như phạm vi tuyển nhận không chỉ Danh Sư, vậy thì nói thông được.

Thiên hạ chức nghiệp, thượng, trung, hạ cửu lưu, cũng không phải chỉ đại biểu hai mươi bảy loại chức nghiệp, cửu lưu chỉ là hư từ, đại biểu phong phú.

Tất cả chức nghiệp tính gộp lại, tuyệt đối vượt qua một ngàn...

Chức nghiệp nào hàng năm sẽ không xuất hiện mấy thiên tài? Đã như thế, nhiều người khảo hạch như vậy cũng nằm trong dự liệu.

- Nhìn thiên tài những nghề nghiệp khác thực lực như thế nào a...

Biết những cái này, Trương Huyền nhìn sang những nghề nghiệp khác.

Một lát sau không khỏi lắc đầu.

Những nghề nghiệp khác, cho dù không thiếu cường giả, nhưng so với Danh Sư, toàn thể vẫn kém một chút.

Đệ nhất chức nghiệp, danh bất hư truyền.

- Hả?

Nhìn một vòng, đang muốn thu hồi ánh mắt, đột nhiên ánh mắt sáng lên:

- Cái này... Là người Băng Nguyên cung?

Chương 2433: Trương Khiêm (1)

Cách đó không xa, đứng mấy nữ tử tuổi trẻ, tất cả đều mặc áo trắng, hoàn toàn tương đồng người Băng Nguyên cung.

Triệu Nhã đi rồi, một mực không có tin tức, không biết đến cùng thế nào, đã gặp phải các nàng, vừa vặn có thể hỏi thăm một chút.

Có thể được tuyển ra, tham gia Thánh Tử điện khảo hạch, mấy người kia bất kể địa vị hay thân phận, hẳn là sẽ không quá thấp, có lẽ có khả năng biết tình huống của Triệu Nhã.

- Triệu sư, ta qua bên kia nhìn một chút!

Trương Huyền nói một tiếng, nhấc chân đã qua.

- Bên kia?

Triệu Hưng Mặc nhìn sang:

- Đó là người Băng Nguyên cung, tốt nhất đừng trêu chọc!

- Ồ?

Trương Huyền nghi ngờ:

- Người Băng Nguyên cung không nói đạo lý?

- Thế thì không có, người Băng Nguyên cung hầu như đều là nữ tử, hơn nữa từng cái dung mạo bất phàm, bởi vậy ở Thánh Tử điện rất được hoan nghênh, không ít người đều lấy có khả năng cưới làm vợ mà tự hào, mỗi ngày đều sẽ có không ít người tiến đến bắt chuyện... Tùy tiện tiến đến, ta sợ sẽ bị mắng, rất dễ dàng chịu thiệt!

Triệu Hưng Mặc lắc đầu.

Trương Huyền này, thiên phú rất tốt, nhãn lực, kiến thức cũng không tệ, nhưng cũng quá sắc đi!

Vừa thấy mặt, liền hỏi thăm đệ nhất mỹ nhân của Thánh Tử điện, Lạc gia tiểu công chúa, hiện tại nhìn thấy người Băng Nguyên cung, lại đi qua...

Thánh Tử điện, cũng không phải loại địa phương như Thanh Nguyên đế quốc, coi như thiên phú của ngươi không yếu, thực lực không tệ, nhưng vừa thấy được nữ tử liền như thế... Khẳng định sẽ thua thiệt!

- Ây... Ta là hỏi thăm các nàng một sự tình, cũng không phải là bắt chuyện...

Nghe nói như thế, thấy biểu lộ của hắn, Trương Huyền nơi nào không hiểu Triệu sư nghĩ như thế nào, trên đầu tràn đầy hắc tuyến.

Hắn từ trước tới nay tuân theo khuôn phép, ngay thẳng vô tư, chưa bao giờ có hành động vượt rào, thế mà bị người coi thành sắc lang.

- Ta chỉ là khuyên ngươi cẩn thận một chút... Có thể đi vào Thánh Tử điện, không có một cái nào yếu, có thể khiêm tốn tận lực khiêm tốn, tuyệt đối không nên gây chuyện!

Triệu Hưng Mặc dặn dò.

Lần đầu khảo hạch thất bại, mang theo hai người đi thi vòng hai, vòng hai khảo hạch thất bại, mang tất cả mọi người tới...

Tất cả đều bởi vì tên này.

Hiện tại vừa đến, liền muốn đi tìm người Băng Nguyên cung, ngươi có thể bớt lo một chút hay không? - Yên tâm đi, ta từ trước tới nay khiêm tốn, sẽ không gây chuyện!

Trương Huyền cười cười, bảo đảm.

Lần này đi qua, chỉ là hỏi thăm một số việc mà thôi, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề.

- Biết liền tốt, ta chỉ là tiếp dẫn sứ giả của các ngươi, sau khi tới Thánh Tử điện, bất kể xảy ra chuyện gì, đều không liên quan gì tới ta, nhưng vẫn phải khuyên một câu... Băng Nguyên cung là tồn tại không kém gì Trương gia, Lạc gia, cho dù những năm này không có cung chủ tọa trấn, có chút suy bại, nhưng quyết không thể khinh thường.

Triệu Hưng Mặc nhíu mày nhắc nhở.

Hắn chỉ phụ trách tìm nhân tuyển, đưa đến nơi này, còn có thể thông qua khảo hạch hay không, gây ra chuyện gì, cơ bản không liên quan đến hắn.

Bất quá, mọi người ở chung lâu như vậy, cũng coi như có tình cảm, không hy vọng vị này gây ra tai họa.

Nhất là thế lực lớn như Băng Nguyên cung.

- Ta hiểu!

Biết đối phương là hảo ý, Trương Huyền ôm quyền.

- Ân!

Khoát tay áo, Triệu Hưng Mặc không nói thêm lời.

Nhấc chân đi đến, thời gian không dài liền đi tới trước mặt, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.
- Xin hỏi mấy vị cô nương là người Băng Nguyên cung?

- Đúng vậy!

Xoay đầu lại, trên mặt mấy vị nữ tử không có bất kỳ biểu lộ gì, cho người ta một loại cảm giác từ chối ngàn dặm.

Băng Nguyên cung, tu luyện công pháp thuộc tính âm hàn, mình cũng có chút lạnh lùng.

- Tại hạ là tu luyện giả từ Thanh Nguyên đế quốc tới, muốn hỏi mấy vị cô nương một chút tin tức...

Trương Huyền cực kỳ thành khẩn.

- Bắt chuyện dùng một bộ này, có chút bài cũ đi!

Một nữ tử cười lạnh, trong mắt mang theo xem thường.

Băng Nguyên cung, là thế lực đứng đầu đại lục, các nàng đều quốc sắc thiên hương, thiên phú bất phàm, hàng năm người đến đây bắt chuyện không biết bao nhiêu, đủ loại thủ đoạn cũng thấy nhiều, vị trước mắt này, nói thẳng hỏi thăm tin tức...

Đã là bài cũ nhiều năm trước.

Hoàn toàn không có cái mới.

- Cô nương hiểu lầm, tại hạ có một người quen, đi vào Băng Nguyên cung, một mực không có tin tức, nhìn thấy các ngươi, lúc này mới muốn hỏi thăm một chút!

Thấy bị hiểu lầm, Trương Huyền cười khổ lắc đầu, nói rõ mục đích đến.

- Người quen? Ngươi sẽ không nói, là một vị nào đó trong chúng ta chứ!

Nữ tử mới vừa nói chuyện hương vị giễu cợt càng đậm.

Loại thủ đoạn này đã gặp quá nhiều.

Không nói cái khác, chỉ là các nàng đi tới quảng trường này, không đến một ngày liền có bốn năm làn sóng dùng loại thủ đoạn này làm quen.

Cái gì tiểu tỷ tỷ, kiếp trước chúng ta gặp qua, ta biết ngươi...

Ngươi ở trong mắt ta, ta muốn đi vào trong lòng ngươi...

Loại hình sáo lộ, đã sớm nghe đến lỗ tai chai lại.

- Dĩ nhiên không phải, ta muốn hỏi là một người gọi Triệu Nhã, tuổi không lớn lắm, là tiểu nha đầu, bị một người tên Liễu Huyên mang đi...

Trương Huyền nói.

Chương 2434: Trương Khiêm (2)

- Láo xược, tục danh của thiếu cung chủ cũng là ngươi tùy tiện gọi?

Nữ tử mới vừa nói chuyện con mắt lập tức híp lại, khí thế hùng hổ, vẻ mặt tức giận.

- Thiếu cung chủ?

Trương Huyền cau mày.

- Bớt ở chỗ này giả vờ giả vịt đi!

Cổ tay khẽ đảo, trên người nữ tử tản mát ra khí tức mãnh liệt, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ động thủ:

- Lập tức rời đi, ta có thể không so đo, nếu không, đừng trách ta không khách khí...

Vừa phóng thích lực lượng, tu vi lập tức hiển lộ ra, nữ tử này tuổi không lớn lắm, lại đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, ở trong quảng trường cũng xem như cao thủ, cực kỳ không kém.

- Đừng kích động, ta thật chỉ muốn hỏi một chút...

Trương Huyền lắc đầu, muốn giải thích, nữ tử đối diện lại kìm nén không được, tay ngọc khẽ đảo, bỗng nhiên đập tới.

Chưởng lực của nàng băng hàn, còn chưa tới trước mặt, liền cho người một loại cảm giác đông tận xương tuỷ, tựa hồ muốn đóng băng hết thảy chung quanh.

- Cái này...

Không nghĩ tới hỏi thăm nghiêm túc, dẫn đến đối phương ra tay, vẻ mặt Trương Huyền bất đắc dĩ, chập ngón tay làm kiếm, đang muốn dạy bảo đối phương một chầu, để các nàng trả lời vấn đề, chỉ thấy trước mắt có thân ảnh nhoáng một cái, lực lượng đầy trời tiêu tán, Triệu Hưng Mặc xuất hiện ở trước mắt.

- Bằng hữu Băng Nguyên cung, tại hạ Thánh Tử điện tiếp dẫn sứ giả Triệu Hưng Mặc, hắn là người ta mang tới, nếu như có đắc tội, mong được tha thứ...

Mới vừa bảo đảm với mình, không đi gây chuyện, chưa nói vài câu liền đánh nhau, cũng nhịn không được nữa, đi tới trước mặt khuyên can.

- Triệu sư ra mặt, mặt mũi tự nhiên phải cho.

Thấy một vị tiếp dẫn sứ giả ra tay, nữ tử ngừng lại, lạnh lùng nhìn Trương Huyền một cái, hất lên ống tay áo, không tiếp tục để ý.

- Đa tạ!

Triệu Hưng Mặc thở phào nhẹ nhõm, xoay người nhìn về phía Trương Huyền, nhướng mày:

- Trở về đi!

- Ta là thật có chuyện hỏi thăm...

Trương Huyền vò đầu.

Hắn chỉ muốn biết Triệu Nhã khỏe hay không mà thôi, đối phương không những không nói, còn muốn động thủ, đây là cái đạo lý gì?

- Mới mở miệng liền hỏi thiếu cung chủ của người ta, hơn nữa gọi đối phương là tiểu nha đầu... Ngươi là khiêu khích sao!
Triệu Hưng Mặc nhíu mày.

Thực lực của hắn kinh người, vừa rồi Trương Huyền nói lại không cố ý che lấp, tất cả đều nghe lọt vào tai.

- Ta...

Trương Huyền sững sờ.

Triệu Nhã là học sinh của hắn, gọi tiểu nha đầu không có vấn đề gì a, bất quá dựa theo đối phương nói, là Băng Nguyên cung thiếu cung chủ mà nói, xưng hô như vậy, quả thực có chút không thỏa đáng.

Băng Nguyên cung, là thế lực lớn có thể so với Trương gia, ở toàn bộ đại lục tên tuổi lẫy lừng, địa vị của thiếu cung chủ, so với Danh Sư cửu tinh cũng không hề yếu...

Mình một gia hỏa chừng hai mươi tuổi, xưng hô như vậy, khó trách đối phương tức giận.

Thật giống như gọi thẳng họ tên của Hoàng đế bệ hạ, hơn nữa xưng hô hắn là tiểu gia hỏa vậy.

- Được rồi, trở về đi... vị thiếu cung chủ này của Băng Nguyên cung, ta nghe nói qua, Thuần Âm thể chất, mấy tháng trước mới tìm về, nghe nói dung mạo không kém Lạc gia tiểu công chúa chút nào...

Triệu Hưng Mặc nói một tiếng, tràn đầy im lặng nhìn về phía thanh niên trước mắt.

Cái tên này đã không phải háo sắc bình thường, mà là sắc đảm bao thiên!

Còn chưa tới Thánh Tử điện, liền hỏi thăm Lạc gia tiểu công chúa, hiện tại nhìn thấy người Băng Nguyên cung, lập tức tới hỏi thăm thiếu cung chủ...

Ngươi có phải nghe được cô gái xinh đẹp liền đi đường không được hay không? Hai người này, mặc dù tuổi trẻ, lại là nhân vật dậm chân một cái đại lục sẽ chấn động, ngươi đến cùng có mấy lá gan, lại dám để ý các nàng...

- Triệu Nhã là... cùng ta liên quan không ít, ta thật chỉ muốn nghe được tin tức của nàng...
Chỉ gọi tiểu nha đầu, đối phương thiếu chút nữa nổi điên, nói là đồ đệ của mình, còn không nháo đến long trời lở đất? Suy nghĩ một chút, Trương Huyền đành phải đổi giọng.

- Liên quan không ít? Băng Nguyên cung thiếu cung chủ, băng thanh ngọc khiết, há có thể cho ngươi sỉ nhục như vậy? Triệu sư, xin tránh ra, ta muốn giáo huấn gia hỏa miệng không che đậy này một chút, hi vọng không nên ngăn cản!

Nữ tử mới vừa nói chuyện nghe nói như thế, suýt chút nữa tức điên, đôi mi thanh tú nâng lên, kìm nén không được nữa.

- Cái này...

Triệu Hưng Mặc phát điên.

Trước đó thời điểm nói Lạc gia tiểu công chúa, tên này liền nói nhận biết, trong mắt mang theo ánh sáng đặc thù, bây giờ nói Băng Nguyên cung thiếu cung chủ, lại xưng liên quan không ít...

Ngươi cho rằng ngươi là ai? Vị thiên tài thiếu chủ kia của Trương gia sao? Thật sự cho rằng người người đều biết ngươi?

- Trong này khẳng định có hiểu lầm...

Cố nén tức giận, Triệu Hưng Mặc cắn răng, vẫn quyết định điều hòa một chút.

Gia hỏa trước mắt này, hắn thấy là trăm phần trăm có khả năng thông qua khảo hạch, ngàn vạn lần không thể ở lúc chưa khảo hạch, liền bị người đả thương.

- Không có gì hiểu lầm cả, cho dù những năm này Băng Nguyên cung chúng ta thâm cư không ra ngoài, nhưng cũng không sợ phiền phức! Sỉ nhục thiếu cung chủ ta, phá hư thanh danh của nàng, không dạy dỗ một chầu, uy nghiêm của Băng Nguyên cung ta ở đâu?

Nữ tử hừ lạnh, hai bước đi tới trước mặt Trương Huyền:

- Bằng hữu, ngươi dám ăn nói bừa bãi, sẽ không một mực trốn ở sau lưng Triệu sư, không dám nghênh chiến chứ?

- Được a!

Thấy đối phương khí thế hùng hổ, chỉ đích danh muốn động thủ, Trương Huyền đành phải lắc đầu:

- Có phải đánh bại ngươi, ngươi liền nói cho ta biết tình hình hiện tại của Triệu Nhã hay không!

- Tự tìm cái chết...

Thấy hắn vẫn mở miệng Triệu Nhã, gọi thẳng tục danh của thiếu cung chủ, sắc mặt nữ tử tái xanh, gào lên một tiếng muốn ra tay.

- Vị tiên tử này không cần thiết tức giận, loại gia hỏa không biết trời cao đất rộng này, giao cho tiểu sinh là được, chớ nên dơ bẩn bàn tay của ngươi!

Còn không có ra tay, một thanh âm nhàn nhạt vang lên, ngay sau đó liền thấy một thanh niên áo trắng tay cầm quạt xếp, chậm rãi đi tới trước mặt.

Cổ tay rung lên, quạt xếp thu về, trên người thanh niên mang theo hương vị tiêu sái xuất trần, nhẹ nhàng cười một tiếng, tràn đầy u nhã.

- Trương gia Trương Khiêm gặp qua mấy vị tiên tử của Băng Nguyên cung!

Chương 2435: Ta không có thời gian (1)

- Băng Nguyên cung, Trần Nhạc Dao gặp qua Trương công tử!

Thu hồi lực lượng, nữ tử ôm quyền đáp lễ.

- Người Trương gia?

Trương Huyền nhìn sang.

Vị Trương Khiêm này, bộ dáng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thực lực thâm thúy, không kém Băng Nguyên cung Trần Nhạc Dao nhiều, đã đạt đến Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong.

Khó trách đồng dạng là người Trương gia, Trương Cửu Tiêu chỉ có thể coi là bàng chi, so sánh với đối phương, cho dù nhận được chỉ điểm của mình, vẫn kém quá nhiều.

- Nguyên lai là Nhạc Dao tiên tử, tại hạ đã sớm nghe nói qua sự tích của ngươi, một chưởng phá bảy kiếm, đóng băng ba ngàn dặm... bảy đạo chích ở Thuận Diên thành làm hại bốn phía, nếu không phải ngươi ra tay, chỉ sợ hiện tại còn sinh linh đồ thán!

Trương Khiêm cười cười, tao nhã nói.

- Trương công tử quá khen!

Nghe được tán dương, trong lòng Trần Nhạc Dao vui mừng, ánh mắt lộ ra tự hào.

Vì đi vào Thánh Tử điện, sau khi giải quyết tai hoạ ngầm trong tu luyện, nàng điên cuồng rèn luyện mình, sự tình nổi danh nhất là một người một chưởng, chém giết cường đạo gây họa cho liên minh, chuyện này cũng không oanh động, đối phương lại có thể thuộc như lòng bàn tay, nói rõ nghe nói qua mình, tuyệt đối không phải nói ngoa.

- Thực lực cùng thiên phú của Tiên tử, ta là bội phục từ trước tới nay!

Lần nữa khen ngợi một câu, Trương Khiêm tiến về phía trước một bước:

- Vừa rồi hai vị nói chuyện, ta cũng nghe được, tên này không có lễ phép, không biết tốt xấu, không bằng để cho ta thay ngươi giáo huấn một chút, miễn cho dơ bẩn bàn tay của tiên tử!

- Làm phiền Trương công tử!

Biết mục đích của đối phương là muốn lấy lòng mình, Trần Nhạc Dao dừng lại một chút, nhưng không cự tuyệt nói:

- Bất quá... giáo huấn một chút, để hắn nói xin lỗi là được, không nên hại người!

Nàng chỉ là không cam lòng đối phương gọi thẳng họ tên của thiếu cung chủ, mà không phải thâm cừu đại hận gì, giáo huấn một lần, để hắn biết sai thì thôi, không cần thiết trọng thương.

- Tiên tử thiện tâm, yên tâm đi, ta có chừng mực!

Quạt xếp mở ra, Trương Khiêm quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, vui vẻ biến mất, trong ánh mắt mang theo ý lạnh, để lộ ra một cỗ khí chất kiêu hùng:

- Vị bằng hữu này, ta cho ngươi hai con đường, thứ nhất, xin lỗi, đền bù! Không cần nhiều, hai Thánh khí trung phẩm là đủ. Thứ hai, ta ra tay, ép ngươi đền bù xin lỗi, nếu như vậy, chỉ sợ không chỉ hai Thánh khí trung phẩm đơn giản như vậy!

- Xin lỗi? Đền bù?

Trương Huyền dở khóc dở cười.

Chỉ muốn hỏi tình hình hiện tại của Triệu Nhã một chút, không nghĩ tới chọc ra đại phiền toái như thế.
Không thèm để ý gia hỏa tự cho là đúng này, lần nữa nhìn về phía nữ tử cách đó không xa:

- Cô nương, ta không biết nàng đã thành thiếu cung chủ của các ngươi, trong lời nói có nhiều chỗ đắc tội, hiện tại xin lỗi ngươi! Thiếu cung chủ của các ngươi, cùng ta đã sớm nhận biết... Cho nên chỉ là muốn hỏi một chút, hiện tại nàng như thế nào, ở Băng Nguyên cung sống tốt hay không mà thôi?

Biết Triệu Nhã thành thiếu cung chủ, cũng rõ ràng lời nói mới rồi, quả thực có chút thiếu thỏa đáng.

Chỉ cần có thể biết tin tức của học sinh, xin lỗi cũng không tính là gì.

- Tiểu tử, bản thiếu gia nói chuyện với ngươi, lỗ tai điếc sao?

Trần Nhạc Dao còn chưa lên tiếng, vẻ mặt của Trương Khiêm liền trầm xuống.

Làm thiên tài Trương gia, đi đến bất kỳ địa phương nào đều được người tôn trọng, không dám có bất kỳ coi thường, tên này ngược lại tốt, trực tiếp không để ý tới...

Để lửa giận của hắn lập tức thiêu đốt lên.

- Ta hỏi thăm sự tình với bằng hữu Băng Nguyên cung, cùng ngươi không có liên quan gì a? Làm sao, người Trương gia các ngươi, chỉ cần nhìn thấy cô gái xinh đẹp, đều ưa thích chặn ngang một gậy?

Lông mày giương lên, Trương Huyền lạnh lùng nhìn lại, vung tay áo một cái:

- Ai, thói quen tật xấu a?

Cho ngươi mặt mũi, còn đưa mặt ra đánh? Đổi lại gia tộc khác, đến tìm phiền phức thì thôi, Trương gia...

Hừ, không có tìm các ngươi gây chuyện là tốt lắm rồi.

Thế mà còn dám tới đây diễu võ giương oai...
Thật chẳng lẽ cho rằng toàn bộ Danh Sư đại lục chỉ có các ngươi lợi hại?

- Ngươi nói cái gì?

Không nghĩ tới đối phương không những không e ngại hắn, còn nói ra lời này, trên đầu Trương Khiêm bạo gân xanh, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

Cho dù huyết mạch của hắn tinh thuần hơn Trương Cửu Tiêu, nhưng ở gia tộc địa vị vẫn không tính quá cao, nếu như có thể kéo quan hệ với Băng Nguyên cung, về sau được trọng dụng, lên như diều gặp gió ở trong tầm tay.

Nguyên nhân chính là như vậy, nhìn thấy Trần Nhạc Dao cùng người mâu thuẫn, lập tức chạy tới giúp một tay.

Vốn cho rằng báo ra gia tộc và danh hào, đối phương sẽ bị dọa đến ngoan ngoãn thần phục, không dám phản bác, nằm mơ cũng không nghĩ đến...

Không những không sợ, còn tràn đầy địch ý!

- Nói cái gì, trong lòng ngươi rõ ràng, cút sang một bên, nếu không, chọc ta tức giận, không ngại trước giáo huấn ngươi một trận...

Khoát tay áo, Trương Huyền quát lạnh.

Cũng may tính tính của hắn tốt, nếu không đừng nói tìm phiền toái, khẳng định nhìn thấy người Trương gia liền xuất thủ.

- Xong...

Triệu Hưng Mặc ở một bên thân thể nhoáng một cái, suýt chút nữa ngất đi.

Cái tên này mới vừa nói, hắn rất biết điều, thời gian nháy mắt liền đối nghịch Băng Nguyên cung cùng Trương gia...

Cái này con mẹ nó cũng gọi là khiêm tốn...

Thật muốn cao điệu, còn không phá hủy cả Thánh Tử điện?

- Tự tìm cái chết...

Vẻ mặt hắn trắng bệch, Trương Khiêm thì suýt chút nữa nổ tung, gầm thét một tiếng, bàn tay lăng không bắt đến.

Không gian bốn phía giống như dính nhớp, một cỗ lực lượng cường đại tới cực điểm lan tràn ra, bao phủ Trương Huyền ở bên trong.

Không hổ là thiên tài Trương gia, đồng dạng là Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu so với Ngoan Nhân lúc trước càng thêm cường đại.

Cũng không phải nói, Ngoan Nhân không bằng đối phương, mà là tử vong vài vạn năm, lại thêm bị Thanh Điền Hoàng phong ấn, có khả năng phát huy thực lực có hạn, kém xa vị trước mắt này, tuổi trẻ sung mãn, lại lấy được bồi dưỡng tốt nhất.

- A!

Tròng mắt của Trương Huyền hơi híp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau