THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2426 - Chương 2430

Chương 2426: Chúng kiếm nhận chủ (2)

Trước đó mặc dù mọi người phối hợp không tệ, nhưng vẫn còn có rất nhiều bằng mặt không bằng lòng, hiện tại cùng chung mối thù, lực công kích càng thêm cường đại.

Từng đạo chân khí hội tụ thành một, bao phủ phạm vi vài trăm mét ở bên trong, không khí bốn phía giống như bùn nhão đặc dính, đừng nói tu luyện giả, xem như vũ khí tiến vào bên trong cũng nửa bước khó đi.

Răng rắc! Răng rắc!

Khí lực hùng hồn nghiền ép đến, thân ở trung tâm, giống như lâm vào hạch tâm gió lốc, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị xé thành mảnh nhỏ.

- A!

Ánh mắt Trương Huyền híp lại.

Mình hạ thủ lưu tình, bọn họ không những không biết rõ tình hình, còn càng thêm điên cuồng, để hắn không vui.

Người tham lam, quả nhiên là không có cách nào lý giải.

Xem ra coi như truyền thụ Linh Hư tam kiếm ra ngoài, đám người cũng khẳng định không tin, sẽ cảm thấy mình giấu nghề.

Đã như vậy, liền để bọn họ cảm thấy sợ hãi đi!

Trương Huyền không nói nhảm, tiến về phía trước một bước, bàn chân đạp mạnh, lần nữa phóng vào trong đám người.

Toàn lực vận chuyển lực lượng, không gian bốn phía như không có bất kỳ tác dụng gì với hắn, cả người như huyễn ảnh, bàn tay lăng không trảo một cái, một thiên tài liền rơi vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng vỗ, người này bay ngược ra, một viên ngọc phù rơi vào lòng bàn tay.

Đánh bại đối phương xong, lần nữa bay về phía người khác.

Đám người liên thủ, dù uy lực rất lớn, nhưng ở dưới Minh Lý Chi Nhãn chiếu rọi, đâu đâu cũng có thiếu hụt, không đáng nhìn nhiều!

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Trương Huyền như lão hổ đi vào bầy dê, dù dê rất nhiều, nhưng đối với hắn mà nói, không có một con nào có khả năng kiên trì một cái hô hấp.

- Ngọc phù của ta...

- Của ta cũng bị cướp...

- Hắn không chỉ kích thương chúng ta, còn cướp ngọc phù, mọi người cẩn thận...

Thời gian không dài, đám người đều té ngã trên đất, từng cái rống to.

Trương Huyền có khả năng đoán ra, giấu ngọc phù đi cũng là một loại khảo nghiệm, những người khác tự nhiên cũng rõ ràng, toàn bộ mang ở trên người, kết quả...

Làm sao cũng không nghĩ đến, vừa thấy mặt liền bị cướp đi.

Toàn lực liên thủ, ở trước mặt đối phương, vậy mà một chiêu cũng không kiên trì nổi...

Tên này đến cùng tu luyện như thế nào? Biểu lộ của đám người Tôn Càn giống như gặp quỷ.

- Các ngươi muốn đào thải ta, ta đào thải các ngươi, không tính phá hư quy củ a... Không để ý tới đám người khiếp sợ, bàn tay Trương Huyền giương lên, hơn hai mươi ngọc phù lơ lửng ở trước mặt.

- Ngươi dám...

Đám người cuống cuồng.

Ngọc phù đại biểu thân phận, một khi bị hủy, liền đại biểu không cách nào thông qua khảo hạch, bọn họ vốn liên thủ, muốn trong nháy mắt đào thải Trương Huyền ra khỏi cục, nằm mơ cũng không nghĩ đến, đối phương chẳng có chuyện gì, ngược lại bọn họ lâm vào nguy hiểm.

- Không có gì dám hay không cả...

Trương Huyền lười nói nhãm, bàn tay bỗng nhiên nắm chặt.

Răng rắc!

Răng rắc!

Răng rắc!

Thanh âm giòn vang liên tiếp, hơn hai mươi ngọc phù đồng thời vỡ thành bột phấn, rơi trên mặt đất.

- Ah...

Mọi người cứng ngắc tại chỗ, tất cả đều sững sờ.

Chạy tới đào thải đối phương, không nghĩ tới bị đối phương tuỳ tiện đào thải...

Cái tên này cũng quá biến thái đi! - Nguy rồi... Chúng ta đều bị đào thải... Chẳng phải chứng minh, chỉ có một mình hắn thông qua được khảo hạch?

Tôn Càn nói không ra lời.

Tham dự thi vòng hai hết thảy có ba mươi ba người, chỉ cần đào thải mười ba người là được, cùng một chỗ tiến công đối phương, người ta đánh rắm không có, nhóm người mình đều bị đào thải...

Chẳng phải nói, trải qua thi vòng hai, chỉ có Trương Huyền thông qua? Thật muốn như vậy, cũng quá hố người đi!

Triệu Hưng Mặc Triệu sư có thể trực tiếp khóc chết hay không? Ô ô ô!

Đang cảm giác khó tin, không biết làm thế nào cho phải, liền nghe tiếng rít liên tiếp vang lên, ngay sau đó liền thấy hơn một trăm chuôi trường kiếm Thánh khí trung phẩm bay tới, bao bọc vây quanh Trương Huyền.

- Đây là... Kiếm ý trong Kiếm Trì bị thu hút mà lưu lại thần binh lợi khí!

Một vị Danh Sư hiểu rõ tình hình, con ngươi co rụt lại.

Kiếm Trì, hàng năm đều có thể thu hút vô số kiếm tu đến đây, những người này hầu như đều có vũ khí, đều có trường kiếm...

Nương theo tử vong, trường kiếm bình thường đều sẽ bị Kiếm ý nơi này thu hút, từ đó lưu lại.

Nguyên nhân chính là như vậy, tu luyện giả của Tiềm Xung đế quốc một phần là tới học tập kiếm pháp, cũng có một chút là muốn tìm vận may, nhặt một chút vũ khí lợi hại, tăng cường thực lực.

- Những trường kiếm này, có khả năng thôn phệ Kiếm ý, rất chán ghét người ngoại lai, nguyên nhân chính là như vậy, không ít người sẽ bị đánh lén... Ha ha, vây quanh Trương Huyền, hắn xui xẻo!

Hiểu được, vị Danh Sư này cất tiếng cười to.

Đào thải chúng ta lại như thế nào? Bây giờ bị nhiều trường kiếm Thánh vực trung phẩm vây quanh như vậy, coi như thực lực mạnh hơn, khẳng định cũng không chống lại được!

- Hắn cũng đào thải, cùng lắm thì mọi người rớt chung a...

Con mắt tỏa ánh sáng, Tôn Càn cũng cắn răng gào thét.

Bất quá, tiếng rống còn không có kết thúc, liền thấy trường kiếm đầy trời đột nhiên đồng loạt quỳ xuống đất, từng cái mang theo thành kính.

- Bái kiến chủ nhân!

Hơn một trăm thanh trường kiếm đồng thời hô lên, thanh âm vang tận mây xanh.

- Chủ nhân?

- Những binh khí này đều nhận chủ?

Tất cả mọi người trợn mắt hốc mồm, vẻ mặt phát điên.

Chương 2427: Thành tích không tính (1)

- Nhận chủ?

Không chỉ mọi người không hiểu, Trương Huyền cũng sững sờ ngay tại chỗ, một lát sau mới hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Kiếm ý đầy trời đều là Linh Hư kiếm thả ra, những trường kiếm này đạt được chỗ tốt, sớm đã nghe theo hiệu lệnh.

Hiện tại Linh Hư kiếm thành công nhận chủ, mình càng lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, tất cả vũ khí đã công nhận mình, nhận chủ thành công.

- Cộng thêm Khinh Ngữ kiếm của Kỷ Linh Phong, vừa vặn một trăm linh tám chuôi... Phù hợp yêu cầu kiếm trận, khó trách Linh Hư kiếm sẽ đáp ứng yêu cầu của Kỷ Linh Chân, ra tay với ta...

Trương Huyền thầm nghĩ.

Trường kiếm Thánh khí trung phẩm ở chung quanh, tính gộp lại một trăm linh bảy thanh, phối hợp Linh Hư kiếm, vừa vặn có khả năng sắp đặt thành kiếm trận, phát huy ra uy lực cực mạnh.

- Sau khi Kiếm lão nhân sáng chế kiếm pháp, chẳng lẽ một mực không có gom đủ kiếm trận? Lúc này mới bị người chém giết?

Một ý nghĩ từ trong óc xông ra.

Linh Hư tam kiếm, cần rất nhiều vũ khí phối hợp, sẽ không phải đến trước khi chết Kiếm lão nhân cũng không có gom góp đủ, lúc này mới bị người vây công, dẫn đến vẫn lạc chứ!

Nếu không, lấy thực lực của hắn, muốn chém giết chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

Biết những việc này đã không có cách nào cân nhắc, Trương Huyền không nghĩ nhiều nữa, bàn tay lớn vồ một cái, thu trường kiếm đầy trời vào nhẫn, mới vừa làm xong những chuyện này, liền nghe trên không có tiếng hạc ré sắc nhọn, một tiên hạc to lớn bay tới.

Triệu Hưng Mặc cùng Nhạc đường chủ đứng ở trên lưng hạc, nhìn đám người tham gia khảo hạch nằm trên đất, giống như cha mẹ chết.

Trương Huyền dùng Thiên Nghĩ Phong Mẫu khống chế Thiên Nghĩ Phong, để bọn hắn không biết bên này chuyện gì xảy ra, nhưng thời gian dài vẫn phát hiện có cái gì không đúng, trên đường chạy tới, cảm nhận được tất cả ngọc phù vỡ vụn, suýt chút nữa từ trên lưng hạc rơi xuống.

Quy định ba ngày lựa chọn kết quả, lúc này mới nửa ngày, liền toàn quân bị diệt...

Có cần khoa trương như vậy hay không? Tiên hạc rơi trên mặt đất, rất nhanh rõ ràng chuyện gì xảy ra, nhìn về phía Trương Huyền, con mắt của Triệu Hưng Mặc đỏ bừng, sắp khóc rồi.

Sớm biết tên này ưa thích kiếm chuyện, nhưng không nghĩ tới sẽ xử lý như vậy ah!

Một người diệt tất cả người tham gia khảo hạch, cái vòng hai này tính thế nào a? Cũng không thể vất vả lâu như vậy, tìm người khắp nơi, cuối cùng chỉ có ngươi thông qua a? Thật muốn như vậy, không nói Thánh Tử điện có đáp ứng hay không, bát đại phong hào đế quốc, cùng tất cả Thánh Nhân quý tộc sẽ phát điên người có biết không.

- Triệu sư, pháp không trách chúng, nhiều người thất bại như vậy, ta cảm thấy không phù hợp quy củ, cái vòng hai này tồn tại sơ hở, không bằng lập quy tắc lần nữa, lại tỷ thí một trận! Như vậy mới có thể thể hiện công bằng.

Nhạc đường chủ nhìn Trương Huyền một cái, lông mày nhảy loạn, vội vàng ôm quyền nói.

- Không sai, ta cũng cảm thấy cần tỷ thí lần nữa...

- Ta đồng ý...

Ánh mắt đám người Tôn Càn sáng lên, vội vàng mở miệng.

Không tỷ thí lần nữa mà nói, bọn họ toàn quân bị diệt, đương nhiên sẽ không bằng lòng.
- Cái này...

Triệu Hưng Mặc do dự.

Chỉ một người trở về báo cáo kết quả, khẳng định là không được, nhưng quy củ đã ra, lúc này sửa đổi, lực công tín sẽ bị khiêu chiến rất lớn.

Thi vòng hai lần nữa, lần sau không có thông qua, vẫn không cam tâm, yêu cầu tiếp tục thi, vậy nên làm gì? Cũng không thể một mực như vậy!

- Chuyện này ta cần bẩm báo Thánh Tử điện, do các trưởng lão phán quyết!

Triệu Hưng Mặc suy tư một lát, nói.

Xuất hiện loại tình huống này, đã vượt ra khỏi phạm trù năng lực của hắn, vẫn là báo tin tức lên cho thỏa đáng.

- Rõ!

Thấy hắn nói như vậy, đám người không dám nhiều nói.

- Trương sư, ngươi đã đạt được bảo vật của Kiếm Trì, hy vọng có thể trả lại Tiềm Xung đế quốc ta, ta đại biểu Tiềm Xung Danh Sư đường, cùng tất cả Danh Sư cảm kích khôn cùng...

Nhạc đường chủ quay đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa nói.

Vừa rồi đám người giải thích vì sao bị đào thải, cũng nói sự tình bảo vật xuất hiện một lần.

- Trả lại?

Trương Huyền giống như nhìn đồ đần nhìn qua:
- Kiếm Trì đứng sừng sững Tiềm Xung đế quốc vạn năm, cũng không có người đạt được, nói rõ thứ này không có duyên với các ngươi, ta đã có duyên, dựa vào cái gì chắp tay nhường cho?

- Lời này liền không đúng, Kiếm Trì là di tích của Tiềm Xung đế quốc ta, khích lệ vô số Danh Sư anh dũng hướng về phía trước, thuộc về trụ cột tinh thần cùng đồ đằng của toàn bộ đế quốc, ngươi không phải người của Tiềm Xung đế quốc, đạt được truyền thừa, tự nhiên phải trả lại, cũng không thể trực tiếp cầm rời khỏi, phá hư tín ngưỡng của một đế quốc, để nó rối loạn a!

Nhạc đường chủ cười nói.

Hắn nói không nặng, hơn nữa còn tươi cười, nhưng trong lời nói lại mang theo đại thế để cho người ta không thể không khuất phục.

Ý tứ rất rõ ràng, truyền thừa trong Kiếm Trì là của Tiềm Xung đế quốc chúng ta, ngươi không phải người của đế quốc, đừng mơ tưởng lấy đi!

Thật muốn không trả, đế quốc xuất hiện náo động, liền là tội lỗi của ngươi...

Chắc hẳn tổng bộ cũng không nguyện ý nhìn thấy sự tình này.

Nói nhu hòa, lại mang theo uy hiếp mạnh mẽ.

Trương Huyền vô cùng thông minh, lập tức nghe được ý vị của hắn nói, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Nếu là trụ cột tinh thần cùng đồ đằng, tồn tại ở Tiềm Xung đế quốc trên vạn năm, vì cái gì không có người đạt được? Có bảo vật mà không cần, không cách nào tạo phúc hậu nhân, để cho thực lực của người ta tăng lên, Danh Sư đường các ngươi cũng quá vô dụng đi!

- Ây...

Khóe miệng Nhạc đường chủ giật một cái, kìm nén đến sắc mặt đỏ lên.

- Mình vô năng thu hoạch được truyền thừa, lại muốn bắt chẹt ta, đây là quy củ của Tiềm Xung Danh Sư đường? Xem ra ta phải lên báo tổng bộ, để bọn hắn tra rõ một chút!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Cái này... Trương sư không muốn trả lại truyền thừa cũng được, ta chỉ là lo lắng, làm như vậy sẽ ảnh hưởng thanh danh của ngươi, thật không có ý tứ gì khác...

Biết mình không chiếm lý, Nhạc đường chủ đành phải nói sang chuyện khác.

- Ảnh hưởng thanh danh? Thế thì không lo, vừa vặn, ta có chuyện muốn báo lên tổng bộ, để liên minh làm chủ cho ta!

Trương Huyền nói.

- Không biết là chuyện gì?

Nhạc đường chủ nheo mắt.

- Đi vào Kiếm Trì thi vòng hai, là quy củ Triệu sư quyết định, tất cả người tham gia khảo hạch đều không biết, nhưng ta lại ở nơi này, bị mai phục đánh lén, ta hoài nghi có người trước thời hạn biết tin tức, tiết lộ ra ngoài, ý đồ mưu hại ta, cho nên hi vọng liên minh tra rõ!

Trương Huyền khoát tay áo.

Chương 2428: Thành tích không tính (2)

Đám người Kỷ Linh Phong mai phục ở nơi này, hiển nhiên là biết mình sẽ đến thi vòng hai, muốn nói không có người rò rỉ tin tức, hắn tuyệt không tin tưởng.

Hôm qua mới đánh vị Nhạc đường chủ này một trận, đối phương lại có cơ hội trước thời hạn biết tin tức...

Thật nghĩ không ra, ngoại trừ hắn, còn có ai làm ra việc này.

- Cái này, cái này... Trương sư không những không bị tổn thương, ngược lại đạt được truyền thừa, cũng coi như trong họa được phúc, ta nhìn không bằng bỏ qua đi, sự tình ở địa phương nháo đến liên minh, ảnh hưởng cũng không tốt...

Sắc mặt Nhạc đường chủ trắng nhợt nói.

- Ta sẽ báo truyền thừa của Kiếm lão nhân lên tổng bộ, sau đó kỹ càng báo cáo chuyện phát sinh ở hai ngày này, cụ thể kiểm tra như thế nào, phân bộ liên minh lại xử quyết ra sao, liền không do ta quyết định...

Đánh gãy đối phương, Trương Huyền nói.

Nếu không phải thực lực của mình mạnh, hiện tại khẳng định sớm đã bị Kỷ Linh Phong giết, thân là Danh Sư đường đường chủ, không bảo vệ Danh Sư, lại cấu kết ngoại nhân, đánh lén trưởng lão liên minh, chỉ tội danh này, coi như Nhạc đường chủ không chết, cũng gần như triệt để phế bỏ.

Đương nhiên, cụ thể phán quyết như thế nào, hắn cũng lười quản.

- Ta...

Vẻ mặt Nhạc đường chủ trắng bệch, thân thể nhoáng một cái, bại liệt ở trên mặt đất.

Trương sư khảo hạch ở đây, quả thực là hắn tiết lộ tin tức, không truy tra mà nói, không có gì...

Một khi tra, tuyệt đối chạy không thoát.

Sự tình này đã coi như mưu hại Danh Sư.

- Trương sư, xảy ra chuyện gì vậy?

Nghe hai người đối thoại, Triệu Hưng Mặc nhìn ra không đúng, nhịn không được hỏi.

- Đây là sự tình từ đầu đến cuối sau khi ta đi vào Kiếm Trì, Triệu sư có thể nhìn một chút...

Bàn tay lắc một cái, Trương Huyền đưa tới một ngọc bài.

Triệu Hưng Mặc cúi đầu nhìn xem, vẻ mặt trở nên tái mét.

Ở Kiếm Trì thi vòng hai, là hắn xác định ra, tin tức bí mật như vậy, Trương sư lại bị đánh lén...

Một khi tra rõ ràng, hắn cũng trốn không thoát liên quan, làm sao không giận?

- Nhạc Nhất Toàn, ngươi rất tốt, chuyện này ta sẽ lấy danh nghĩa Thánh Tử điện báo lên tổng bộ, nhất định phải cho ta một câu trả lời!

Triệu Hưng Mặc hất ống tay áo, quát lạnh một tiếng.

- Triệu sư...
Nhạc Nhất Toàn mặt xám như tro.

Thánh Tử điện là địa phương bồi dưỡng Danh Sư lớn nhất dưới Danh Sư đường, địa vị cao hơn liên minh Danh Sư đường, lấy tư cách Danh Sư của Thánh Tử điện báo lên, tổng bộ tất nhiên sẽ nhúng tay vào, thẩm tra kỹ càng.

Có thể nói... hắn tuyệt đối không có cách nào trốn thoát.

Vốn chỉ muốn thay em vợ dạy bảo tiểu gia hỏa từ Thanh Nguyên đế quốc tới một chút, để hắn biết chuẩn Danh Sư bát tinh không thể tuỳ tiện sỉ nhục...

Nằm mơ cũng không nghĩ đến, đối phương không có chuyện gì, mình lại chọc đại phiền toái.

Tiền đồ, địa vị, thanh danh...

Chỉ sợ sẽ quét sạch sành sanh, từ Danh Sư đường đường chủ của phong hào đế quốc, biến thành tù phạm.

Sớm biết sẽ không làm như vậy...

Trong lòng Nhạc Nhất Toàn cực kỳ hối hận.

- Đi thôi!

Không thèm để ý vị đường chủ hối hận này nữa, Trương Huyền theo sát sau lưng đám người Triệu Hưng Mặc, bay ra phía ngoài.

Lần nữa trở lại Danh Sư đường.

- Trương sư, là ta vô năng, phụ lòng ngươi kỳ vọng...

Thấy hắn đi tới, Trương Cửu Tiêu tiến lên đón, vẻ mặt chán nản.
Trương sư vì để cho hắn đi vào Thánh Tử điện, hao tốn không ít tâm huyết, mà hắn lại thành người thứ nhất bị đào thải, quá xấu hổ.

- Ngươi gặp cái gì, vì sao vừa đến liền bị đào thải?

Trương Huyền khó hiểu.

- Ta...

Vẻ mặt Trương Cửu Tiêu đỏ lên:

- Ta bị một thanh kiếm đánh lén...

Giống như trước đó đoán, Trương Cửu Tiêu vừa tới không lâu, liền bị một chuôi Thánh khí trung phẩm đỉnh phong đánh lén.

Chuôi kiếm này thực lực vượt xa hắn, còn đánh lén, liền dễ dàng đào thải hắn.

- Hẳn là Khinh Ngữ kiếm của Kỷ Linh Phong...

Hỏi rõ ràng bộ dáng trường kiếm, Trương Huyền lắc đầu.

Đối phương đã tới đánh lén mình, tự nhiên điều tra rõ ràng, lo lắng Trương Cửu Tiêu giúp đỡ, trước thời hạn liền đào thải hắn đi.

- Ta phụ lòng Trương sư hậu ái...

Không biết nguyên do, Trương Cửu Tiêu chán nản, đang nghĩ ngợi làm sao báo đáp ân tình của người trước mắt, liền nghe Triệu Hưng Mặc ở cách đó không xa nói.

- Lần thi vòng hai này xuất hiện biến cố, thành tích không tính, tất cả mọi người cùng ta về Thánh Tử điện, tham gia tuyển chọn cuối cùng!

- Thành tích không tính?

Trương Cửu Tiêu sững sờ, lúc này mới kịp phản ứng:

- Trương sư, đến cùng xảy ra chuyện gì? Đúng rồi, không phải nói cần ba ngày sao? Sao các ngươi trở lại nhanh như vậy?

Sau khi hắn bị đào thải, liền trực tiếp rời khỏi, nên không biết rõ tình hình chuyện phát sinh phía sau.

- Bọn họ động thủ với ta, ta không cẩn thận... đào thải tất cả mọi người...

Trương Huyền nói.

- Đào thải tất cả mọi người?

Trương Cửu Tiêu ngây người tại chỗ.

Chương 2429: Nhược Hi, ta đến rồi! (1)

Gió táp gào thét, Thánh thú phi hành ở trên trời, tốc độ quá nhanh, vạch ra một đạo sóng khí trắng tinh.

Trương Huyền ngồi ở trong phòng trên lưng thú, nhìn về phía thanh niên trước mắt, thoả mãn nhẹ gật đầu.

Thành tích thi vòng hai không tính, đám người liền ở dưới Triệu Hưng Mặc dẫn đầu, bay về phía Thánh Tử điện.

Một đường vô sự, hắn truyền cho Trương Cửu Tiêu Linh Hư tam kiếm cùng lý giải Kiếm Đạo.

Không hổ là thiên tài Trương gia, năng lực học tập kinh người, ngắn ngủi nửa tháng thời gian, lý giải Kiếm Đạo liền đạt đến nửa bước chân giải, dù so với hắn còn kém rất lớn, nhưng thi triển kiếm pháp, trong những người đến đây tham gia khảo hạch đã không người có thể địch!

Không chỉ như vậy, tu vi cũng thuận lợi đột phá Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, loại thực lực này, phối hợp thêm Kiếm ý, coi như liều với đám người Tôn Càn, Mã Minh Hải cũng không hề yếu.

Nếu như nói, trước kia Trương Cửu Tiêu miễn cưỡng có thể thông qua Thánh Tử điện khảo hạch, như vậy bây giờ, trong tất cả thiên tài, tuyệt đối có thể xếp top 5.

Sau khi thực lực một người đạt tới cực hạn nhất định, tiến bộ sẽ càng ngày càng chậm, thật giống như chạy trăm mét, từ mười ba giây, tiến bộ đến mười hai giây rất dễ dàng, nhưng từ mười hai giây, đến mười một giây, độ khó sẽ tăng lên gấp mấy lần.

Trương Cửu Tiêu là loại tình huống này, thiên phú của hắn vốn không tệ, có phương pháp tu luyện thuộc về mình, tiến bộ một chút cũng rất khó, để hắn trong nửa tháng có đột phá to lớn như vậy, truyền đi tuyệt đối có thể dọa rất nhiều người.

Có thể nói là quỷ phủ thần công, Danh Sư cửu tinh mới có thủ đoạn như vậy.

- Hành Giả Vô Cương, rốt cục đạt tới nhị trọng!

Chỉ điểm Trương Cửu Tiêu, Trương Huyền cũng không nhàn rỗi, thời gian nửa tháng, thân pháp cùng Diễn Không thiên thư dung hợp lại, rốt cục tạo thành Thiên Đạo công pháp Hành Giả Vô Cương nhị trọng, cũng thuận lợi học được.

Chỉ là ở trên lưng thú, không cách nào thí nghiệm, cũng không biết chiêu này công hiệu cụ thể như thế nào.

Không chỉ Hành Giả Vô Cương đạt tới nhị trọng, tu vi Nguyên Thần cảnh đỉnh phong cũng triệt để củng cố, nguyên thần trong cơ thể tựa như lúc nào cũng sẽ nhảy ra, xung kích nửa bước Xuất Khiếu.

Đương nhiên, tiến bộ lớn nhất vẫn là kiếm pháp.

Lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, kết hợp kiếm chiêu trong Linh Hư tam kiếm, để hắn lĩnh ngộ kiếm vượt xa những binh khí khác, không nói Linh Hư kiếm, coi như Băng Vũ kiếm ở trong tay hắn, cũng có thể phát huy ra uy lực vượt qua người thường!

Trước kia nhiều nhất chiến ngang tay với Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ, hiện tại chỉ cần dùng kiếm, hoàn toàn có thể tuỳ tiện nghiền ép.

- Hiện tại trọng yếu nhất là, sưu tập càng nhiều kiếm pháp, bổ sung thiếu hụt trong Linh Hư tam kiếm, một khi hình thành Thiên Đạo công pháp, sức chiến đấu tất nhiên sẽ bạo tăng lần nữa!

Than thở một tiếng, đứng dậy.
Uy lực của Linh Hư tam kiếm quả thực cường đại đến đáng sợ, nhưng thiếu hụt quá nhiều, đối với loại người chủ nghĩa hoàn mỹ như hắn mà nói, thực sự luyện không nổi.

Xem ra chỉ có thể tiến vào Thánh Tử điện, tìm kiếm càng nhiều bí tịch, để nó hình thành Thiên Đạo công pháp, lại cẩn thận học tập.

Trên đường đi hắn cùng Trương Cửu Tiêu không ngừng tu luyện, mấy người Mã Minh Hải, Tôn Càn cũng không nhàn rỗi, dường như nhận lấy đả kích, tu luyện càng thêm khắc khổ.

Mặc dù thực lực của bọn hắn không có biến hóa quá lớn, nhưng khí thế cùng tâm tính lại rõ ràng lăng lệ hơn không ít.

- Ngọc không mài không sáng, những người này, đều là thiên tài một phương thế lực, bị Trương sư đả kích, biết chênh lệch, đối với bọn hắn mà nói là chuyện tốt...

Nhìn một màn này ở trong mắt, Triệu Hưng Mặc thoả mãn gật đầu.

Có thể được hắn tuyển chọn, hầu như đều là nhân vật thiên tài nhất của một phương thế lực, vô cùng kiêu ngạo, bị Trương Huyền đả kích, tâm lý không phục, nửa tháng qua, tất cả đều cắn răng tu luyện, tranh thủ sớm ngày vượt qua, rửa sạch nhục nhã.

- Triệu sư, khảo hạch cuối cùng của Thánh Tử điện là gì? Sẽ không phải là chiến đấu chứ?

Trong lòng đang cảm khái, một vị Danh Sư hỏi.

Quay đầu nhìn lại, chính là Tôn Càn.

Nghe nói như thế, những người khác cũng đình chỉ tu luyện, tò mò nhìn qua.
Đã sắp tới Thánh Tử điện, bọn họ cũng tràn ngập tò mò với khảo hạch cuối cùng.

- Cái khảo hạch này, khó hơn hai lần trước nhiều, cũng không phải chỉ là chiến đấu đơn giản!

Triệu Hưng Mặc chần chờ một chút, nói:

- Mà là đánh giá tổng hợp!

- Đánh giá tổng hợp?

Đám người nghi ngờ.

- Thánh Tử điện là đệ nhất học viện của Danh Sư đại lục, muốn đi vào trong đó, thực lực, trí tuệ, ứng biến, lòng dạ, quyết đoán... Đều sẽ tính toán ở trong thành tích, độ khó lớn hơn hai vòng trước vô số lần!

Triệu Hưng Mặc nói:

- Dựa theo kinh nghiệm trước kia, không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là... xông sơn môn!

- Xông sơn môn?

- Hả, sơn môn, là Danh Sư đường tiêu tốn vô số tâm huyết sắp đặt ra chỗ khảo hạch. Đối với tâm tính, thực lực… của tu luyện giả đều có khảo nghiệm cực lớn, muốn trở thành một thành viên của Thánh Tử điện, cần ở trong thời gian quy định, hoàn thành một loạt khảo hạch, thời gian càng ngắn, điểm số càng cao... Vượt qua thời gian quy định, không cách nào thông qua, chỉ có thể bị đào thải!

Vẻ mặt Triệu Hưng Mặc nghiêm túc, nói.

Phi hành nửa tháng, đã cách Thánh Tử điện không xa, trước thời hạn nói ra quy tắc, không tính trái lệ.

- Hai người bọn họ, là không có thông qua xông sơn môn, nhưng thành tích coi như không tệ, lúc này mới có cơ hội trở thành dự thính, nếu không, ngay cả tư cách dự thính cũng không có!

Triệu Hưng Mặc chỉ hai thanh niên trước đó phụ trách khảo hạch.

- Nói như vậy... Bọn họ đều là thiên tài thông qua vòng hai?

Đám người đều giật nảy mình.

Có thể xông sơn môn, nói rõ thông qua được vòng hai...

Chương 2430: Nhược Hi, ta đến rồi! (2)

Dù bọn họ cũng có cơ hội xông sơn môn, nhưng dựa theo tình huống bình thường, hẳn là ít nhất cũng có hơn mười người bị đào thải.

Nói cách khác, trong mọi người, còn có gần một nửa không có thông qua vòng hai.

Chỉ là vòng hai xuất hiện biến cố, mới may mắn đi theo tới.

- Hả, bọn họ đều thông qua được vòng hai, ở trong xông sơn môn bị đào thải!

Triệu Hưng Mặc gật đầu.

- Triệu sư, dựa theo kinh nghiệm của ngươi, chúng ta đại khái có thể vượt qua bao nhiêu?

Mã Minh Hải nhịn không được nói.

- Thiên phú cùng thực lực của các ngươi không tệ, có điều xông sơn môn cần quyết đấu với thiên tài, cao thủ của các thế lực lớn, độ khó cao hơn trước vô số lần, dựa theo suy tính của ta, vận khí tốt, hẳn là có mười người thông qua, vận may không tốt... Nhiều nhất một hai người, thậm chí toàn quân bị diệt!

Triệu Hưng Mặc nói.

Khảo hạch xông sơn môn, không chỉ là hơn ba mươi người này nội bộ khảo hạch, trong đó còn có liên minh, Thánh Nhân quý tộc, cùng thiên tài của tất cả thế lực lớn...

Thực lực là một bộ phận, vận may cũng là một bộ phận, ba mươi ba người này, dù thực lực, thiên phú không yếu, nhưng chân chính có khả năng thông qua, nhiều nhất mười người, vận may không tốt, khả năng một cái cũng không trúng tuyển.

Loại tình huống này, trước kia cũng không phải không xuất hiện qua.

- Cửu Tiêu là người của Thánh Nhân Trương gia, hẳn biết loại khảo hạch này a!

Thấy mọi người khó tiếp nhận, Triệu Hưng Mặc quay đầu.

- Vâng, quả thực rất khó, coi như Thánh Nhân Trương gia hàng năm phái ra danh ngạch, cũng sẽ có một nửa không cách nào thông qua...

Trương Cửu Tiêu gật đầu.

Mặc dù là bàng chi của Trương gia, nhưng tin tức Thánh Tử điện biết cũng không ít, biết độ khó xông sơn môn.

Trương gia có vô số đệ tử hạch tâm, thiên tư mạnh hơn hắn, thực lực cao hơn hắn chỗ nào cũng có...

Dù vậy, hàng năm đều có rất nhiều bị đào thải, độ khó bao lớn có thể tưởng tượng được.
- Chi mạch ta có một vị thiên tài tên Trương Vân Kỳ, năm ngoái hai mươi tám tuổi, tu vi đạt đến Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, vượt qua một lần lôi kiếp, loại thực lực này, ở trong chúng ta đã không người có thể địch, đáng tiếc khảo hạch thất bại, không có thông qua...

Trương Cửu Tiêu nói.

- Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ cũng thất bại?

Đám người ngẩn ngơ.

Trong bọn họ, mạnh nhất chỉ bất quá ngụy Xuất Khiếu, cường giả Xuất Khiếu cảnh cũng không thông qua được, chẳng phải đại biểu bọn họ không có người có khả năng thành công?

- Đúng vậy, có điều khảo hạch này cũng không hoàn toàn dựa theo thực lực tới xác định, đệ đệ của Trương Vân Kỳ, tu vi chẳng qua Nguyên Thần cảnh hậu kỳ, cũng xông sơn môn, lại thông qua được... Cụ thể khảo hạch là cái gì, tiêu chuẩn như thế nào, ta lại không rõ lắm!

Trương Cửu Tiêu cười khổ.

Rất nhiều thiên tài của Trương gia, hàng năm đều tới xông một lần, có chút liên tục hơn mười năm cũng không có biện pháp thành công, cũng có chút một lần liền thu được thành tích không tệ...

Cụ thể xảy ra chuyện gì, không tự mình trải qua, chỉ sợ căn bản không hiểu.

- Xông sơn môn khảo hạch đa dạng, cùng một chỗ khảo hạch, nhưng gặp phải tình cảnh lại hoàn toàn không giống nhau, chỉ có thể nhờ vào năng lực cá nhân tùy cơ ứng biến, không có cách nào huấn luyện, cũng không có cách nào nói trước thời hạn! Cụ thể như thế nào, chỉ nhìn chính các ngươi...

Triệu Hưng Mặc gật đầu.
- Cái này...

Đám người trầm mặc.

Vốn nghĩ, trước thời hạn biết được, có thể mau chóng chuẩn bị, giờ nghe mới hiểu được, không có đơn giản như vậy.

Cũng đúng, đệ nhất học viện, nếu dễ dàng thông qua như vậy, chẳng phải đã sớm kín người hết chỗ?

- Thật ra thì, mọi người cũng không cần lo lắng quá mức, sau khi tiến nhập sơn môn, chỉ cần phát huy ra thực lực cùng trình độ cao nhất, coi như không cách nào thông qua, trở thành dự thính vẫn có cơ hội rất lớn! Chỉ cần có thể dự thính, thời cơ chín muồi, có thể tiến hành khảo hạch lần nữa... Cũng không phải là một lần đào thải, liền không còn cơ hội!

Thấy nói một hồi, tất cả mọi người có chút sợ hãi cùng khẩn trương, Triệu Hưng Mặc cười cười.

Dù Thánh Tử điện khảo hạch rất nghiêm, nhưng cũng không phải một lần khảo hạch xong, liền không còn cơ hội, chỉ cần thành tích không tính quá kém, thành dự thính, hoàn toàn có thể đợi năm thứ hai thi lần nữa.

Đương nhiên, khảo hạch lần hai, khẳng định càng khó hơn lần thứ nhất.

..

Bất quá, vì phòng ngừa đám người nhụt chí, chỉ có thể để loại lời này ở trong lòng, nếu không đả kích quá ác, không còn lòng tin, thật muốn toàn quân bị diệt, hắn làm tiếp dẫn sứ giả, trên mặt cũng không có bất luận hào quang gì.

- Không phải trực tiếp đào thải liền tốt...

Nghe được chỉ cần biểu hiện tốt thì còn có cơ hội, đám người đều thở phào nhẹ nhõm.

- Đến Thánh Tử điện rồi, mọi người chuẩn bị một chút, không có gì bất ngờ xảy ra, khảo hạch xông sơn môn, hẳn sẽ tiến hành trong vòng ba ngày sau!

Lại trò chuyện một hồi, đột nhiên Triệu Hưng Mặc chỉ về phía trước.

Đám người vội vàng nhìn lại, lập tức nhìn thấy một thành thị cự đại, đứng sừng sững ở trong dãy núi, bốn phía như có Tụ Linh trận to lớn, tụ lại linh khí phạm vi mấy chục vạn dặm, còn chưa tới trước mặt, liền cảm thấy khí tức bức người, để cho người ta sảng khoái tinh thần.

- Đây là Thánh Tử điện?

Trương Huyền đứng dậy, nắm đấm nhịn không được xiết chặt:

- Nhược Hi... Ta đến rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau