THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2421 - Chương 2425

Chương 2421: Ta không học (1)

- Đây là Kiếm lão nhân lưu lại, chỉ có kiếm tu lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, mới có tư cách tiếp xúc, hơn nữa phá vỡ phong ấn, rút ta ra! Nhưng cụ thể phải làm như thế nào, ta cũng không hiểu rõ tình hình...

Trường kiếm xấu hổ nói.

Sau khi Kiếm lão nhân đi về cõi tiên, phong ấn hắn ở nơi này, hắn vẫn ngủ say, chỉ biết là muốn thoát ly bệ đá, nhất định phải đạt tới Kiếm Đạo chân giải cùng lĩnh ngộ ý nghĩa chữ Kiếm, tìm được truyền nhân, còn làm sao rút hắn ra, lại không hiểu rõ tình hình.

- Không biết rõ tình hình?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta thử một chút đi!

Thanh trường kiếm này, ít nhất đạt đến Thánh khí thượng phẩm, đối với hắn có trợ giúp rất lớn, có khả năng biến thành của mình, tự nhiên sẽ không cự tuyệt.

Thân thể nhoáng một cái, đi tới trước mặt, nắm chặt trường kiếm, cánh tay dùng sức.

Trường kiếm đóng ở phía trên, không nhúc nhích tí nào.

Trương Huyền nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống.

- Lại là vật phẩm Thiên Công, khó trách...

Lấy lực lượng của hắn, xem như một tòa núi lớn cũng có thể tuỳ tiện rút lên, giờ phút này ngay cả một bệ đá bình thường cũng không có biện pháp, nguyên lai bốn phía trường kiếm không chỉ có phù văn đặc thù phong ấn, quan trọng hơn là một cơ quan Thiên Công, một khi cắn vào, không có phương pháp đặc thù, thì căn bản không có khả năng mở ra.

- Kiếm lão nhân đã muốn lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải mới có thể có được truyền thừa, muốn rút kiếm, đoán chừng cũng có yêu cầu tương đồng...

Suy đoán một chút, hai tay nắm chắc chuôi kiếm, Trương Huyền nhắm mắt lại, Kiếm Đạo chân giải vừa mới lĩnh ngộ lập tức hình thành từng đạo Kiếm ý, chậm chạp vận chuyển ở trong người.

Ầm ầm!

Giống như vật gì đó bị kích hoạt, nổ vang một tiếng, một cỗ lực lượng đặc thù từ bốn phía bệ đá bừng lên, sau đó một đạo kiếm khí bén nhọn đâm nhanh ra, bao phủ chung quanh.

Như là phong ấn, Trương Huyền cảm giác thần trí của mình bị kiếm khí chặt đứt, không nhìn thấy bên ngoài, đồng dạng, người bên ngoài cũng không nhìn thấy tình huống của mình.

Nhướng mày, đang định buông kiếm ra, liền thấy kiếm khí chậm rãi hội tụ ở trước mắt, dần dần biến thành một lão giả.

Bộ dáng có chút gầy yếu, nhưng cả người như một thanh trường kiếm, mang theo sắc bén, bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng bầu trời.

- Kiếm lão nhân?

Trương Huyền âm thầm cảnh giác.

Dù đối phương do kiếm khí hội tụ, nhưng trong đó ẩn chứa ý niệm khi còn sống, cực kỳ cường đại, coi như thực lực của hắn trước mắt, chỉ sợ cũng khó mà chống lại. - Lão phu Kiếm Chân, người xưng Kiếm lão nhân! Có thể kích hoạt ý niệm ta lưu lại, xem ra đã lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, có tư cách tiếp nhận truyền thừa của ta...

Chắp hai tay sau lưng, trong hai con ngươi đen nhánh của lão giả, Kiếm ý chảy xuôi, dường như có thể chặt đứt tất cả.

- Bái ta làm thầy, ta sẽ truyền cho ngươi Linh Hư tam kiếm, cùng phương pháp phá giải phong ấn!

- Bái sư?

Trương Huyền nhíu mày.

- Được ta truyền thừa, nhận ân huệ của ta, tự nhiên phải bái ta làm thầy!

Trong thanh âm của Kiếm lão nhân mang theo giọng nói không thể nghi ngờ:

- Linh Hư tam kiếm của lão phu, một kiếm Phá Hải, một kiếm Uông Dương, một kiếm Lăng Thiên, đều là võ kỹ kinh thiên động địa, liên minh đế quốc vô số người tranh đoạt, cũng không thể được! Nếu không phải trọng thương ở đây, sao có khả năng tùy tiện truyền cho ngoại nhân!

Cao thủ bình thường, muốn lưu lại truyền thừa, đầu tiên phải khảo nghiệm nhân phẩm, bản tính của đệ tử, lúc Kiếm lão nhân đến nơi này, đã không kiên trì nổi, lại không cách nào thiết trí tất cả cửa ải, chỉ để lại chữ viết cùng bệ đá này, phong ấn trường kiếm ở trong đó.

Bất quá, mặc dù không cách nào khảo nghiệm hậu nhân, nhưng muốn học công pháp của hắn, bái sư là nhất định.

Không có danh phận thầy trò, sao yên tâm truyền thừa?

- Ngươi tiêu tốn tâm huyết, xem hiểu ta lưu chữ, tuổi còn trẻ, lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, chắc hẳn động tâm truyền thừa của ta đã lâu a! Sau khi bái sư, không chỉ truyền cho ngươi tam kiếm, còn dốc túi truyền cho lý giải đối với kiếm pháp cả đời, chỉ cần học được, trong vòng ba trăm năm, trở thành Kiếm Đạo tông sư của liên minh đế quốc không thành vấn đề!
Trong giọng nói của Kiếm lão nhân mang theo tự ngạo.

Hắn đối với kiếm pháp mình nắm giữ là tuyệt đối tự tin.

Đối phương trăm cay nghìn đắng chạy tới, bỏ bao công sức nghiên cứu Kiếm tự của mình, tự nhiên là muốn truyền thừa.

Đã như vậy, làm lão sư cũng nên nắm giữ quyền uy cùng thân phận tuyệt đối.

Giá đỡ phải bày đủ.

- Trong vòng ba trăm năm, mới trở thành Kiếm Đạo tông sư đỉnh tiêm của liên minh đế quốc? Quá lâu, ta sợ không đợi được!

Vẻ mặt Trương Huyền làm khó, lắc đầu.

Hắn nhất định phải đuổi ở trước ba mươi tuổi trở thành Danh Sư cửu tinh, mới có thể miễn trừ Tiên Thiên thai độc trong cơ thể bạo phát.

Càng cần trước tháng tư sang năm, nắm giữ thực lực Danh Sư bát tinh đỉnh phong thậm chí cao hơn, mới có thể giải cứu Lạc Nhược Hi ra khỏi ép hôn.

Ba trăm năm, chỉ là đỉnh tiêm của liên minh đế quốc, cùng Thánh Nhân quý tộc còn có chênh lệch nhất định...

Quá chậm.

- Chờ không được? Có ý tứ gì?

Kiếm lão nhân híp mắt lại, kiếm khí ở trên không lập tức xao động, đâm vào không khí phát ra thanh âm nghẹn ngào:

- Là cảm giác kiếm pháp của ta quá mức thâm ảo, ngươi không có tự tin thành công? Không đúng! Có thể lĩnh ngộ ý nghĩa Kiếm tự, nói rõ ngộ tính không yếu, dù Linh Hư tam kiếm rườm rà phức tạp, nhưng chỉ cần nghiêm túc, vẫn có ba thành cơ hội tu luyện thành công... Đương nhiên, lĩnh ngộ ta lưu chữ thời gian càng ngắn, ngộ tính càng cao, tỷ lệ luyện thành sẽ càng lớn!

Mục đích hắn lưu chữ rất đơn giản, khảo nghiệm ngộ tính một người.

Không có ngộ tính, coi như cho bí tịch, cũng không cách nào thành công.

Bởi vậy, xem hiểu hàm nghĩa thời gian càng ngắn, nói rõ ngộ tính liền càng nghịch thiên.

- Ta nhìn ngươi tuổi tác không lớn, hẳn là thời gian tìm hiểu Kiếm tự không dài a!

Kiếm lão nhân nói:

- Không cao hơn mười năm chứ... cơ hội luyện thành tam kiếm sẽ đạt tới sáu thành trở lên, có thể nói một chút tìm hiểu bao lâu hay không?

Chương 2422: Ta không học (2)

- Cái này...

Trương Huyền gãi đầu một cái, cẩn thận nhớ lại:

- Hẳn là có cái mấy... chục giây a!

Chữ trên vách đá, hắn chỉ nhìn lướt qua, liền thu chú giải của mọi người, cẩn thận tính toán, toàn bộ thời gian tính gộp lại, hẳn là vài giây...

Bất quá nói thẳng ra, quá mức dọa người rồi, nên lời đến khóe miệng, lại tăng thêm gấp mười lần.

- Mấy chục... giây?

Kiếm lão nhân sững sờ, Kiếm ý đầy trời lay động, tựa như lúc nào cũng sẽ sụp đổ:

- Ngươi nói chỉ nhìn mấy chục giây, liền nhìn ra mục đích cùng ý nghĩa ta lưu chữ?

- Đúng vậy, ngươi lưu chữ, dù chỉ là một chữ, lại ẩn chứa một trăm linh bảy loại kiếm pháp, một trăm linh bảy loại Kiếm ý khác biệt, nếu như đoán không sai, hẳn là lưu lại một loại kiếm trận truyền thừa! Để thuận lợi dung hợp nhiều Kiếm ý như vậy tốt hơn.

Trương Huyền cười cười:

- Loại tư duy này, rất dễ phỏng đoán!

- Ngươi... Mấy chục giây, cũng có thể thấy được ta lưu lại nhiều kiếm pháp như vậy?

Dường như không cách nào từ trong kinh ngạc đi ra, Kiếm lão nhân tràn đầy khó tin.

Một lát sau, như nhớ tới cái gì, nhướng mày, lộ ra một tia không vui:

- Tuổi còn nhỏ, thế mà đầu cơ trục lợi... Ngươi nói ngươi nhìn ra ý nghĩa ta lưu chữ, vậy ta liền kiểm tra ngươi một chút! Nếu như còn có thể nhìn ra, liền tin tưởng ngươi nói không ngoa!

Hắn lưu lại kiếm pháp, Kiếm ý, cực kỳ mịt mờ, coi như Kiếm Đạo đại tông sư cùng cấp bậc với hắn, lần thứ nhất tiếp xúc cũng sẽ choáng váng, không biết rõ đến cùng xảy ra chuyện gì, gia hỏa trước mắt này nói, mấy chục giây liền nhìn ra, chỉ sợ là đầu cơ trục lợi, căn bản không phải là lĩnh ngộ của mình.

- Kiểm tra ta? Tốt!

Trương Huyền gật đầu.

- Hiện tại ta thi triển kiếm chiêu, ngươi xem trong đó ẩn chứa bao nhiêu loại Kiếm ý kiếm pháp!

Hừ một câu, cũng không thấy Kiếm lão nhân có động tác gì, Trương Huyền lập tức cảm thấy một cỗ sát khí tuôn tới.

Ngẩng đầu nhìn lại, lập tức thấy được một mảnh kiếm hải, tựa như một thế giới mới, thủy lưu biến hóa, thay đổi khôn lường, không chỗ không kiếm, khắp nơi đều kiếm.

- Có thể nhìn ra chiêu số vừa rồi của ta, ẩn chứa bao nhiêu loại kiếm pháp không? Làm xong những cái này, Kiếm lão nhân nhìn lại.

- Cái này...

Trương Huyền lắc đầu:

- Không nhìn ra!

- Kiếm ý rõ ràng như thế cũng nhìn không ra, còn không phải đầu cơ trục lợi?

Kiếm lão nhân không vui.

Vừa rồi thi triển Kiếm ý, so với hắn để chữ lại đơn giản hơn nhiều, như vậy cũng không nhìn ra, đối phương nói mấy chục giây liền hiểu rõ ý nghĩa, tương đương với lập tức vạch trần.

- Ta không nhìn ra ẩn chứa bao nhiêu loại kiếm pháp, nhưng nhìn ra có mười bảy chỗ sơ hở!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

Hắn có khả năng lý giải chữ Kiếm, là bởi vì chú giải của vô số tiền bối, để hắn tự mình lĩnh ngộ mà nói, không có mấy năm thời gian, khẳng định làm không được...

Bởi vì Kiếm ý của đối phương lóe lên nhanh như vậy, coi như hắn đạt đến Kiếm Đạo chân giải, cũng không có khả năng chỉ nhìn một cái liền đếm hết được.

Bất quá... Vì sao phải đếm? Biết thiếu hụt là được.
- Mười bảy chỗ sơ hở? Ăn nói bừa bãi!

Khuôn mặt của Kiếm lão nhân biến thành màu đen.

- Chỗ thứ nhất, Kiếm ý vừa rồi, dù hùng hồn, lại mang theo ý hỗn tạp, nếu như không nhìn lầm, hẳn là một loại tuyệt chiêu vây người, muốn người chết, rất khó! Cũng chính là nói, thanh thế rất tốt, nhưng uy lực không đủ!

- Chỗ thứ hai, trong chiêu số, mang theo Kiếm ý công kích nguyên thần, quả thực có thể để cho uy lực tăng thêm không ít, nhưng chân chính thi triển ra, yêu cầu linh hồn cùng tâm cảnh của tu luyện giả rất lớn, một khi không đủ, không những không thể tiến công người khác, còn có thể sẽ bị đối thủ thừa dịp, đánh tan tại chỗ...

- Thứ ba...

- Thứ tư...

...

- Thứ mười bảy, chiêu số lớn mà tán, khẽ mà không, rõ ràng một chiêu có thể giết người, lại diễn biến ra mười mấy loại biến hóa, vẽ rắn thêm chân, bất quá cũng chỉ như vậy...

Trương Huyền lắc đầu, nhàn nhạt nhìn qua:

- Không biết ta nói những cái này, có chính xác hay không?

- Ngươi, ngươi...

Lúc đối phương vừa mới nói, hắn còn xem thường, nương theo nói càng nhiều, sắc mặt của Kiếm lão nhân càng trắng, nói đến một câu cuối cùng, toàn thân đã run rẩy, hoàn toàn nói không ra lời.

Thân là Kiếm Đạo đại tông sư, mình thi triển kiếm chiêu có vấn đề gì, vẫn phải biết một chút...

Đối phương chỉ nhìn một cái, liền đào ra tất cả, thậm chí nói còn kỹ càng hơn hắn...

Đến cùng làm sao làm được?

- Ngộ tính như vậy, nhãn lực như thế, học tập Linh Hư tam kiếm, tất nhiên rất nhanh liền có thể thành công...

Sau khi hết khiếp sợ, là cuồng hỉ nồng đậm, hai mắt Kiếm lão nhân tỏa sáng, cũng nhịn không được nữa, đang nghĩ để đối phương bái sư, truyền thụ kiếm pháp, liền nghe thanh niên đối diện thở dài.

- Tùy tiện thi triển kiếm pháp, cũng nhiều sơ hở như vậy, Linh Hư tam kiếm khẳng định cũng chỉ là hư danh... Được rồi, kiếm pháp chính ngươi giữ đi, ta không học!

- Hả?

Kiếm lão nhân ngốc tại chỗ.

Chương 2423: Linh Hư tam kiếm (1)

Linh Hư tam kiếm của Kiếm lão nhân, người muốn học không biết bao nhiêu, năm đó trọng thương, mặc dù là bởi vì kẻ thù trả thù, nhưng nói thật, đối phương cũng là muốn cướp đoạt bí tịch.

Hiện tại chủ động truyền thừa, đối phương nói không học, còn ghét bỏ...

Buồn bực mãnh liệt, để bộ ngực của hắn khó chịu.

- Kiếm pháp thì không học, nhưng kiếm hữu dụng với ta, có thể lấy đi hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

Linh Hư tam kiếm, đối phương nói rất hay, nhưng thông qua Kiếm ý vừa rồi, biết nắm giữ rất nhiều thiếu hụt, học loại kiếm pháp này, còn không bằng đi sưu tập chút kiếm chiêu bình thường, hình thành Thiên Đạo công pháp.

Như thế tiến bộ nhanh hơn, uy lực càng mạnh...

Mấu chốt nhất là, không cần làm học sinh!

Quen giáo dục người khác, đột nhiên trở thành học sinh, thật có chút thẹn thùng.

- Linh Hư kiếm là ta dùng phương pháp Linh Hư tam kiếm giam cầm ở trên bệ đá Thiên Công, không học tập kiếm pháp, hơn nữa đạt tới cảnh giới nhất định, căn bản không có khả năng lấy ra...

Thấy hắn không học, Kiếm lão nhân nhíu mày.

Trường kiếm trên bệ đá, là hắn dùng kiếm pháp phong ấn, chỉ có tu luyện Linh Hư tam kiếm, hơn nữa đạt tới cảnh giới nhất định, mới có thể lấy đi, mục đích đúng là vì có thể lưu lại truyền thừa...

Không học kiếm pháp, liền muốn kiếm lấy, căn bản không thể nào làm được.

Giải thích một câu, đang muốn nói tiếp, làm cho đối phương bái sư, chỉ thấy thanh niên trước mắt sờ mặt đất một chút, sau đó ở bốn góc bệ đá đạp một cước.

Răng rắc!

Thanh âm lò xo chuyển động vang lên, sau đó bàn chân lần nữa đạp mạnh trên mặt đất.

Hô!

Trường kiếm cắm trên bệ đá liền nhảy dựng lên, rơi vào trong tay đối phương.

- Ngươi... Ngươi phá phong ấn cùng bệ đá Thiên Công?

Thân thể Kiếm lão nhân nhoáng một cái, suýt chút nữa không khống chế được kiếm khí trong cơ thể, nổ tung tại chỗ.

Mới vừa nói đối phương cần học tập Linh Hư tam kiếm, mới có thể lấy kiếm ra, liền thấy được loại sự tình này...

Ngươi là cố ý chạy tới phá bãi sao? Mấu chốt nhất là cái bệ đá cùng phong ấn này, hao tốn không biết bao nhiêu tâm huyết, cho dù là hắn, muốn cưỡng ép phá vỡ, lấy kiếm đi cũng làm không được, gia hỏa này tùy tiện đá mấy cước, liền thành công...

Kiếm lão nhân cảm thấy mình tựa như vai hề, giả vờ giả vịt ở trước mặt đối phương, lại không thèm quan tâm!

- Ngươi bố trí phong ấn cùng Thiên Công đài, mặc dù không tệ, nhưng thiếu hụt quá lớn... Không để ý thái độ của đối phương, Trương Huyền cười cười, nhìn về phía trường kiếm trong tay.

Toàn thân đen kịt, nhìn không ra hàn mang, cũng không có kiếm khí sắc bén, bề ngoài không khác gì phàm khí, nhưng cầm trong tay mới biết được, đến cùng khủng bố đến mức nào.

Lực lượng chân khí chạy ở bên trong, tựa như không có chướng ngại, nhẹ nhàng vung lên, liền có thể phóng ra thực lực vượt sức tưởng tượng.

Dù hiện tại hắn không thể hoàn toàn phát huy uy lực của trường kiếm, nhưng dù chỉ một phần mười, cũng có thể nhẹ nhõm chém giết Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ!

Đáng sợ!

Ông!

Đang cảm thụ uy lực, liền nghe Linh Hư kiếm ở trong lòng bàn tay lay động kịch liệt, như dự định tránh thoát.

- Hả?

Trương Huyền nhíu mày.

- Linh Hư kiếm, là ta dùng Kiếm ý nuôi dưỡng, hao tốn vô số tinh lực, mới đạt tới loại uy lực này... Không học tập Linh Hư tam kiếm, cùng Kiếm Đạo công pháp của ta, là không có khả năng luyện hóa... Không có cách nào luyện hóa, Thánh khí cường đại tới đâu, đối với tu luyện giả mà nói, cũng vô dụng...

Kiếm lão nhân nói.

Chuôi kiếm này, là hắn tự tay chế tạo, hơn nữa dùng Kiếm ý ôn dưỡng thành, ẩn chứa ý niệm của hắn, nếu như người người đều có thể luyện hóa, liền không còn trân quý như vậy nữa rồi.

- Thành thật một chút!
Lời còn chưa dứt, thanh niên đối diện trách mắng một tiếng, ngay sau đó liền thấy ngón tay của hắn điểm lên thân kiếm mấy lần.

Răng rắc! Răng rắc!

Liên tiếp giòn vang, trường kiếm run lẩy bẩy, vội vàng đình chỉ lay động, quỳ mọp xuống đất.

- Bái kiến chủ nhân!

- Hả!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền thu kiếm vào nhẫn, lúc này mới nhìn về phía Kiếm lão nhân, vẻ mặt nghi hoặc:

- Ngươi nói gì ấy nhỉ... Mới vừa rồi không có chú ý nghe!

Chỉ lo cảm thụ uy lực của trường kiếm, không có nghe đối phương nói thứ gì.

- Không, không có gì...

Khóe miệng co giật một cái, thân thể do kiếm khí hình thành của Kiếm lão nhân tán loạn nhanh hơn.

Mặc dù hắn chết, Lăng Hư kiếm đã thuộc về vật vô chủ, nhưng thanh trường kiếm này hắn tự mình rèn đúc, vô cùng, cao ngạo thời gian nháy mắt liền thần phục đối phương...

Vẫn để hắn có chút không tiếp thụ được.

- Không có việc gì... Ta liền đi trước!

Trương Huyền ôm quyền.

- Cái này...

Không có học tập Linh Hư tam kiếm, sao có thể đi?

Kiếm lão nhân lần nữa hô:

- Bệ đá sử dụng Kiếm ý bao phủ hình thành, không học tập kiếm pháp của ta, mạnh mẽ xông qua, sẽ chỉ bị...

Chữ tổn thương còn không có ra, chỉ thấy tay của thanh niên chỉ lên Kiếm ý mấy lần, kiếm mang trên bệ đá tiêu tán.

- Khụ khụ!

Vẻ mặt kìm nén đỏ lên, Kiếm lão nhân cũng nhịn không được nữa, ánh mắt lộ ra cầu khẩn:

- Ngươi lại suy nghĩ một chút, Linh Hư tam kiếm của ta thật rất lợi hại...

Chương 2424: Linh Hư tam kiếm (2)

- Ta biết, nhưng ta thật không thể làm học sinh của ngươi!

Trương Huyền lắc đầu.

- Không làm học sinh cũng được... Chỉ cần lưu truyền truyền thừa của ta xuống dưới là được?

Kiếm lão nhân dừng lại một chút, nói.

Vốn cho rằng có thể thu học sinh thiên phú cao, về sau phát dương quang đại kiếm pháp của hắn, nhưng...

Gia hỏa trước mắt này thực sự quá ưu tú, ngay cả hắn cũng xem không hiểu, thu học sinh khẳng định là không có cách nào, chỉ hy vọng đối phương có thể có được truyền thừa, tiếp tục lưu truyền mạch này.

- Cái này đơn giản, kiếm pháp của ngươi đâu?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ở đây...

Mắt Kiếm lão nhân sáng lên, một đạo Kiếm ý thẳng tắp lao qua, Trương Huyền cũng không tránh né, phảng phất như trong nháy mắt thấy được nghìn vạn đạo kiếm khí, trong đầu lướt qua, một bộ kiếm pháp xuất hiện ở trong thức hải.

Dù bộ kiếm pháp kia chỉ có ba chiêu, nhưng mỗi một chiêu đều kinh thiên động địa, uy lực vô tận.

Thậm chí trước đó học tập Đại Bi Thiên Ma chưởng tới so sánh, cũng kém một đoạn dài.

- Chỉ sợ là võ kỹ Thánh vực thượng phẩm...

Lông mày giương lên.

Đại Bi Thiên Ma chưởng chỉ là tuyệt chiêu của Khưu Ngô cổ thánh lúc tuổi còn trẻ tu luyện, cấp bậc chỉ có Thánh vực trung phẩm, uy lực cái này vượt qua, tiến công càng mạnh, chỉ sợ đã đạt tới thượng phẩm.

Khó trách vị Kiếm lão nhân tự này tin như vậy, quả thực bất phàm.

- Bất quá... nhiều thiếu hụt như vậy, làm sao học a?

Xác nhận kiếm pháp, Trương Huyền thở dài một tiếng, vẻ mặt u oán.

Phá Hải, Uông Dương, Lăng Thiên, một kiếm so một kiếm hung mãnh, một kiếm so một kiếm nhanh chóng, nhưng...

Thiếu hụt cũng nhiều làm cho người ta không nói được lời nào, không nói Lăng Thiên uy lực mạnh nhất, chỉ nói Phá Hải đơn giản nhất... liền có ba trăm ba mươi sáu chỗ thiếu hụt, để cho người ta nhìn liền mất đi hứng thú, không muốn học tập.

- Mấu chốt nhất là, bộ kiếm pháp kia còn cần vô số trường kiếm phối hợp... Chừng một trăm linh tám chuôi...

Dựa theo đạo lý, một chút công pháp cấp thấp, cũng không có nhiều thiếu sót như vậy, sở dĩ như vậy, nguyên nhân trọng yếu nhất là bởi vì chiêu kiếm pháp này không phải là một chuôi Lăng Hư kiếm có thể hoàn thành, mà là kiếm trận, cần phải mượn hơn một trăm thanh kiếm!

Kiếm nhiều, chiêu số, phương hướng mỗi một chuôi không giống nhau, sơ hở tự nhiên càng nhiều.

- Đây là Linh Hư tam kiếm ta tự mình sáng tạo, nếu như ngươi cảm thấy không muốn học tập, hy vọng có thể tìm người truyền thừa, không nên để nó cắt đứt!
Thấy thanh niên trước mắt tiếp nhận truyền thừa, vẻ mặt ghét bỏ, dường như muốn phun ra, Kiếm lão nhân nói.

- Yên tâm đi, mặc dù kiếm pháp của ngươi thiếu hụt rất nhiều, tiêu hao chân khí cũng rất lớn, thoạt nhìn cũng chẳng phải hoàn mỹ... nhưng uy lực coi như tạm, ta sẽ nghĩ biện pháp sửa chữa một chút, giúp ngươi truyền thừa tiếp...

Thấy đối phương chân tâm thật ý, Trương Huyền ôm quyền.

Thật ra thì hắn chẳng qua là cảm thấy thiếu hụt nhiều, cần sưu tập rất nhiều kiếm pháp mới có thể bổ sung, chứ thật không có coi thường vứt bỏ, bộ kiếm pháp kia, cẩn thận nói đến, uy lực vẫn không tệ.

- Ây...

Kiếm lão nhân kìm nén lắc lư hai lần:

- Vậy liền xin nhờ...

Nói xong liền không thể kiên trì được nữa, tiêu tán ở trước mắt.

Hắn chỉ là muốn lưu truyền thừa...

Nằm mơ cũng không nghĩ đến, gặp được một tên như vậy, bị tức đến tán loạn, ngay cả cảm ngộ Kiếm Đạo của mình cũng không kịp truyền thụ.

- Ai!

Thấy hắn tiêu tán, Trương Huyền than thở một tiếng:

- Học kiếm pháp của ngươi, thu trường kiếm của ngươi, sẽ hoàn thành tâm nguyện của ngươi, phát dương quang đại bộ kiếm pháp kia, trọng chấn uy danh!

Đối phương trọng thương lưu lại bộ truyền thừa này, cũng lưu chữ khảo nghiệm, dù không có hệ thống khảo hạch, nhưng cũng cho thấy quyết tâm, là không muốn để cho tuyệt kỹ của mình biến mất, về sau có thể làm cho người phát dương quang đại.
Đã như vậy, mình không ngại lưu lại truyền thừa cho hắn, hơn nữa lưu lại một thanh danh lưu truyền vạn cổ.

- Cái bệ đá này cũng là bảo vật, thu luôn a!

Có thể để cho hắn rút trường kiếm không ra, nói rõ chất liệu của bệ đá không kém, bàn tay của Trương Huyền trảo một cái, thu vào nhẫn.

Coi như không biết dùng thứ này như thế nào, làm vỏ kiếm cũng không tệ a, về sau cắm trường kiếm ở phía trên, nắm bệ đá đường kính hơn mười mét đánh người...

Suy nghĩ một chút liền hưng phấn.

Rời khỏi bệ đá, dòng sông khôi phục lần nữa, Trương Huyền duỗi lưng một cái, nhìn ra phía ngoài, lập tức nhìn thấy Kỷ Linh Chân nằm trên mặt đất, đã cắt đứt hô hấp.

- Ta bảo ngươi giáo huấn một chút, sao lại giết rồi?

Nhìn phân thân một cái, Trương Huyền cau mày.

Đối với Kỷ Linh Chân, dù không vui, lại cũng chỉ bảo phân thân giáo huấn một chút, sao lại giết?

- Là bọn họ ra tay, không phải ta...

Phân thân khoát tay áo, chỉ về phía sau.

Trương Huyền nhìn sang, lập tức nhìn thấy sương mù dày đặc chậm rãi tán đi, trên mặt đất nằm một đống người, chừng hơn trăm.

Chính là đám kiếm tu trước đó đứng ở trước bia đá nghiên cứu chữ Kiếm.

Nhìn một cái, xác nhận những người này chỉ bị ngất, cũng không tử vong, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, tràn đầy khó hiểu.

Những người này, không phải ở bên ngoài nghiên cứu chữ viết ư? Làm sao đều té xỉu ở đây?

- Vừa rồi kiếm khí kích bắn, ai cũng biết dị bảo xuất thế, những người này xông lại đoạt bảo... Ta nói Kỷ Linh Chân đạt được bảo vật, liền xông lên đánh chết hắn! Bọn họ lục soát không có, muốn tìm ta phiền phức, ta liền... đánh ngất xỉu toàn bộ!

Phân thân nhún vai, vẻ mặt không quan trọng.

Cái tên này ngay cả Kỷ Linh Chân đạt tới Lĩnh Vực cảnh sơ kỳ cũng có thể nhẹ nhõm chiến thắng, dù những người kia tu vi không yếu, nhưng so với hắn vẫn kém một đoạn rất lớn.

- Không chết liền tốt, cũng không tính là gì...

Nghe đối phương giải thích, biết xem như là mình khẳng định cũng sẽ ra tay, Trương Huyền lắc đầu, không tiếp tục để ý.

Người tham lam, là không còn lý trí, đã phí lời, còn không bằng đánh ngất xỉu.

Để phân thân trở lại tổ ong, lúc này Trương Huyền mới đi ra ngoài, lập tức nghe được vô số tiếng bước chân, ngay sau đó liền thấy đám người Tôn Càn xuất hiện ở trước mắt.

Chương 2425: Chúng kiếm nhận chủ (1)

- Quả nhiên là ngươi!

Nhìn Trương Huyền từ bên trong đi ra, mắt Tôn Càn sáng lên.

Vừa rồi kiếm khí xông thẳng lên trời, lực lượng phá vỡ phong ấn, vừa nhìn liền biết dị bảo xuất thế, loại bảo vật này, bất kể ai đạt được, đều có thể lên như diều gặp gió, một bước lên trời!

Tuyệt không thể để tên này độc chiếm.

- Giao bảo vật ra, mọi người chia đều, có thể tha cho ngươi một lần, nếu không, ngày hôm nay đừng nghĩ đi...

Bao vây Trương Huyền vào giữa, Tôn Càn cười lạnh.

- Bảo vật? Bảo vật gì?

Trương Huyền nói.

- Không cần che giấu, nơi này là Kiếm Trì, vừa rồi kiếm khí ngút trời, tự nhiên là truyền thừa của Kiếm lão nhân xuất thế... Nhanh giao ra, mọi người còn có thể mở ra một con đường, nếu không... Ngươi không chỉ mất đi danh ngạch đơn giản như vậy!

Một vị Danh Sư trách mắng.

Chỉ cần không sử dụng vũ khí, kẻ trước mắt này liền không có gì đáng sợ!

Coi như sử dụng vũ khí, bọn họ nhiều người như vậy liên thủ, cũng có thể tiên hạ thủ vi cường, đả thương đối phương lại nói.

- Không sai, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, Trương sư, ngươi nên biết tình cảnh hiện tại!

- Thực lực của ngươi không tệ, vũ khí rất rất cường đại, nhưng chúng ta động thủ thật, ngươi cho rằng có khả năng chống đỡ được sao?

...

Danh Sư khác cũng lạnh lùng nhìn qua.

Hôm qua tên này một người ép mặt mũi bọn họ tối tăm, đã có chút khó chịu, hiện tại càng vượt lên trước một bước đến nơi này, từng cái đều nhịn không được nữa, mang theo địch ý.

- Làm sao? Các ngươi coi thường thân phận Danh Sư, muốn cứng rắn đoạt?

Trương Huyền cau mày.

Danh Sư, có thân phận cùng địa vị, bình thường sẽ không làm sự tình vạch mặt, một khi bảo vật bị đạt được, bình thường sẽ tiến hành tỷ thí, quyết định sở hữu...

Những người trước mắt này, rõ ràng không có ý định tỷ thí, mà là muốn ép mình giao ra.

- Cứng rắn đoạt? Thiên tài địa bảo, người có đức chiếm lấy! Ngươi muốn nuốt một mình, liền nhìn có loại thực lực này hay không...

Tôn Càn khoát tay áo, hét lớn một tiếng:

- Đừng nói nhảm, cùng một chỗ động thủ! Đừng để hắn kéo dài thời gian, kích hoạt khôi lỗi!

- Không sai! Rầm!

Nương theo hắn nói, Danh Sư ở chung quanh đồng loạt lao về phía Trương Huyền.

Đám người biết hắn có vô số khôi lỗi, một khi phóng thích, tất nhiên vô cùng phiền phức, bởi vậy không chần chờ chút nào, hơn hai mươi người đồng loạt ra tay, toàn bộ Kiếm Trì lập tức bị lực lượng bao phủ, tựa như Trường Giang vỡ đê, bốn phía bị chân khí che kín.

Có thể bị Triệu Hưng Mặc tuyển chọn, không có chỗ nào mà không phải là thiên tài trong thiên tài, từng cái nắm giữ thiên phú và thực lực không kém gì Trương Cửu Tiêu, nhiều người như vậy dù chỉ là lần thứ nhất liên thủ, cũng phát huy ra uy lực vượt mức tưởng tượng.

Chân khí hùng hồn hội tụ vào một chỗ, tạo thành một dòng sông bao phủ đến, tựa hồ muốn nghiền ép tất cả.

Nhìn uy thế, coi như cường giả nửa bước Lĩnh Vực cảnh mạnh mẽ chống đỡ, cũng ngăn cản không nổi.

Nói cách khác, coi như cường giả như Nhạc đường chủ cũng rất khó chống lại công kích hung mãnh như vậy.

- Lợi hại!

Không nghĩ tới đám người này nói động thủ liền động thủ, hơn nữa uy lực mạnh như vậy, lông mày của Trương Huyền giương lên, Kiếm Đạo chân giải trong cơ thể vận chuyển.

Chỉ nháy mắt, cả người giống như biến hóa thành một chuôi trường kiếm sắc bén, Kiếm ý xông thẳng lên trời, như muốn đâm thủng thiên địa.

Ô ô ô ô!

Bị Kiếm ý triệu hoán, toàn bộ Kiếm Trì vang lên vô số tiếng gió, như không biết có bao nhiêu thanh kiếm phi hành tới bên này.

- Các ngươi đã động thủ trước, vậy thì đừng trách ta...

Hô! Hừ lạnh một tiếng, thân thể Trương Huyền chợt lóe, thi triển ra Hành Giả Vô Cương, tốc độ nhanh như quỷ mị.

Hô!

Xông vào dòng sông lực lượng, giống như một thanh kiếm sắc, lập tức chém nước sông thành hai khúc, sau đó hơn hai mươi đạo kiếm khí từ trong cơ thể hắn bắn ra, phân biệt đâm về đám người.

Đổi lại trước đó, mọi người liên thủ hắn có khả năng chống lại không được, giờ phút này lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, tùy thời có thể hóa thân trường kiếm, dù thực lực đám người Tôn Càn không yếu, cũng đã không đáng chú ý.

Xì xì xì xì...!

Mười cái hô hấp qua đi, tất cả mọi người bị kiếm khí kích thương, không một may mắn thoát khỏi.

Bất quá không nghiêm trọng lắm, mục đích của Trương Huyền chỉ là trừng phạt nhỏ cảnh cáo lớn, không có hạ sát thủ.

Hắn không vận dụng toàn lực, đám người lại không cho rằng như vậy, thấy liên thủ bị phá vỡ dễ dàng như thế, còn bị kích thương, từng cái ánh mắt đỏ lên.

- Tên này một mực ngụy trang... loại thực lực này của hắn, e rằng cho dù là Nhạc đường chủ cũng khó có thể chống lại...

- Hắn không phải từ Thanh Nguyên đế quốc tới ư? Sao lại mạnh như vậy? Các ngươi phát hiện không? Hôm qua hắn chỉ là Nguyên Thần cảnh trung kỳ, hiện tại đã đạt đến đỉnh phong!

- Không chỉ như vậy, còn giống như lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải...

- Nhất định là vừa rồi ở trong Kiếm Trì, đạt được Kiếm lão nhân truyền thừa, mới lợi hại như vậy...

...

Hôm qua bọn họ đều giao thủ, mặc dù không yếu, nhưng tuyệt đối không mạnh mẽ như vậy a!

Trong vòng một đêm, tăng lên hai tiểu cấp, nếu như nói không có quan hệ gì tới Kiếm Trì, đánh chết cũng không tin.

- Có thể để cho thực lực một người trong thời gian ngắn trở nên cường đại như thế, Kiếm Trì truyền thừa quả nhiên danh bất hư truyền... Nếu như chúng ta còn nương tay, không những không chiếm được bảo tàng cùng truyền thừa, làm không cẩn thận còn có thể toàn quân bị diệt!

Tôn Càn cắn răng hét.

- Rõ!

Đám người cũng kịp phản ứng.

Hôm qua còn cần đám người đè thấp tu vi mới có thể thắng, ngày hôm nay mạnh mẽ như vậy, càng nói rõ uy lực của Kiếm Trì.

- Ra tay!

Lần nữa gào thét, tất cả thiên tài đều vọt lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau