THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2416 - Chương 2420

Chương 2416: Tứ phương vân động (2)

Kiếm lão nhân, năm đó tung hoành phạm vi đế quốc không người có thể địch, đạt được truyền thừa của hắn, thực lực tất nhiên bạo tăng, đột phá Xuất Khiếu cảnh, thậm chí Lĩnh Vực cảnh cũng không quá khó khăn!

- Nhất định là thanh niên vừa rồi đi vào kia, đi qua nhìn một chút!

Không biết ai hô lên, đám người không để ý tới nghiên cứu, vội vã lao đến Kiếm Trì.

Vừa rồi Trương Huyền kia nhẹ nhõm đánh bại Mã Minh Hải lĩnh ngộ nửa bước chân giải, đi vào không đến mười phút, kiếm khí liền phá không tới, nói rõ... khẳng định là hắn để trường kiếm thoát ly phong ấn!

Bảo vật, truyền thừa xuất thế, ai cũng muốn được, coi như thực lực của đối phương mạnh, mọi người cũng sẽ không từ bỏ.

Rất nhanh, đi tới trước mặt trận pháp.

Lúc này Loạn Cung mê trận bị trường kiếm đâm thủng, đã bị phá hư cấu trúc, tràn ngập nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ vụn.

Trước kia muốn đi vào, rất khó làm được, mà bây giờ nhẹ nhõm liền có thể hoàn thành.

- Trước không vội, thực lực của tên kia chúng ta cũng nhìn thấy, rất không tầm thường, một mình đối kháng mà nói, khẳng định không phải đối thủ... Không bằng liên thủ chống lại!

Một lão giả ngăn đám người lại nói.

- Không sai, mọi người liên thủ mới có cơ hội!

Có người hùa theo.

- Tốt, chúng ta có thể liên thủ, nhưng đạt được truyền thừa làm sao bây giờ?

Có người hỏi.

- Chúng ta ở chung lâu như vậy, mọi người hiểu rõ, trước liên thủ, đạt được truyền thừa lại nói, đến lúc đó mọi người cùng nhau nghiên cứu!

Lão giả nói.

- Tốt!

Đám người đồng loạt lên tiếng.

Kiếm lão nhân truyền thừa, uy lực vô tận, nếu như bọn họ có khả năng nghiên cứu được, cũng không cần một mực quanh quẩn ở trước vách đá, nhiều năm không đột phá.

Lại nói, thật muốn nuốt riêng, bọn họ cũng biết khẳng định không cách nào còn sống ra ngoài.

- Đi!

Đạt được nhất trí, đồng loạt đi vào trận pháp...

Kiếm Trì vị trí ở trên đảo, mấy cái thanh niên đối diện chiến lập, từng cái ánh mắt cảnh giác. - Tôn Càn, chúng ta xem như quen biết đã lâu, sớm đã hiểu rõ, coi như ngươi có khả năng cướp đi ngọc phù của ta, khẳng định cũng sẽ nguyên khí tổn hao nhiều, đến lúc đó gặp được người khác cũng sẽ bị đào thải, ta xem không bằng hai chúng ta liên thủ...

Một thanh niên mở miệng nói, đối diện hắn chính là Tôn huynh mà Mã Minh Hải quen thuộc.

- Hồ huynh nói không sai, cùng ngươi đối chiến, ta quả thực sẽ nguyên khí đại thương, dù sao chỉ đào thải 13 người, hiện tại chỉ còn lại mười người, chúng ta hoàn toàn có thể liên thủ đối phó những người khác, không cần thiết tranh một mất một còn.

Tôn Càn mỉm cười.

- Vậy thì tốt, chúng ta liền dùng Danh Sư ước định, lẫn nhau liên thủ, xùng đào thải người khác.

Thanh niên nhẹ gật đầu.

Danh Sư chú ý thân phận, có Danh Sư ước định, cơ bản sẽ không vi phạm.

- Được...

Tôn Càn nhẹ gật đầu, cười một tiếng, đang muốn tiếp tục nói chuyện, liền cảm thấy linh khí chung quanh lay động kịch liệt, sau đó liền thấy một cỗ Kiếm ý bay thẳng lên trời.

- Có bảo vật xuất thế...

Con mắt mấy người đồng thời co rụt lại.

Bọn họ đều là thiên tài trong phạm vi đế quốc, kiến thức rộng rãi, biết khi bảo vật xuất hiện sẽ đưa tới dị tượng.

- Nghe nói Tiềm Xung đế quốc có một Kiếm Trì, trong đó cất giấu Thánh khí không biết tên, cấp bậc không biết, từng có cao thủ đến đây dò xét, kết quả bị Danh Sư đường ra tay đuổi đi, nói là cơ duyên của Tiềm Xung đế quốc, do bọn họ tự mình giải quyết... Vẫn cho rằng chỉ là truyền thuyết, chẳng lẽ là thật? Vị trí của chúng ta, lại là Kiếm Trì.
Nắm đấm xiết chặt, Tôn Càn nhớ ra cái gì đó, tràn đầy kích động.

Sự tình Kiếm Trì của Tiềm Xung đế quốc bọn họ đều có nghe qua, không nghĩ tới thi vòng hai thiết trí ở đây, mấu chốt nhất là khí tức bảo vật xuất thế mãnh liệt như thế, nói cách khác... bảo vật một mực không ai thấy qua kia đã xuất thế!

Truyền thuyết là thật mà nói, nếu đạt được, thực lực tất nhiên đại tăng, coi như ở Thánh tử điện, khẳng định cũng có thể trở nên nổi bật, bộc lộ tài năng.

- Đi qua nhìn một chút!

Nhẹ gật đầu, Hồ huynh cũng khó có thể che giấu hưng phấn.

- Trước không vội, dị động như thế lớn, khẳng định cả đảo đều phát hiện, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ ra tay, tranh đấu cực kỳ lợi hại, không bằng chúng ta trước thương nghị hiệp định, nếu không... Chúng ta so với những người khác cũng không chiếm được ưu thế, nhất là Trương Huyền kia!

Ngăn đám người muốn đi qua, Tôn Càn suy nghĩ một chút nói.

- Trương Huyền? Nơi này không cho phép sử dụng vũ khí, không dùng khôi lỗi, chẳng qua cùng cấp bậc mạnh mẽ mà thôi, chỉ cần chúng ta không áp chế tu vi, còn không thoải mái nghiền ép?

Hồ huynh xem thường.

Cái tên này chỉ là cùng cấp vô địch, thực lực chân chính so với bọn hắn vẫn kém một đoạn dài.

Không tính là gì!

- Triệu sư yêu cầu là không dùng khôi lỗi, nhưng bảo vật phía trước, ai có thể khống chế nổi? Lại nói, chỉ cần hắn dùng khôi lỗi ngăn chúng ta ở bên ngoài, tự mình độc chiếm bảo vật là được, không cướp đoạt ngọc phù, hơn nữa không phá hư, cũng không tính vi phạm quy định!

Tôn Càn nói.

- Cái này...

Hồ huynh sửng sốt.

Triệu Hưng Mặc Triệu sư chỉ nói, không cho phép nhờ vào vũ khí cướp đoạt ngọc phù...

Khôi lỗi chỉ ngăn cản bọn họ, quả thực không tính không tuân theo quy định.

- Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?

Dừng lại một chút, biết chỉ bằng thực lực của bọn hắn, căn bản không phải đối thủ của những khôi lỗi kia, Hồ huynh hỏi.

- Rất đơn giản... Nếu như nhìn thấy Trương Huyền, ý của ta là... Chúng ta trực tiếp liên thủ xông lên, không đợi hắn phóng thích khôi lỗi, trước đánh bại hắn, hơn nữa đả thương! Như vậy nhất định có thể tránh khỏi không ít phiền phức!

Mắt Tôn Càn sáng lên nói.

Chương 2417: Năm phút đồng hồ (1)

- Trực tiếp xông lên?

Hồ huynh cùng mấy thanh niên khác trầm tư.

- Thực lực của chúng ta đều không yếu, cùng một chỗ liên thủ phong ấn tu vi của hắn, hơn nữa để hắn không cách nào thả ra vũ khí, không tính quá khó! Chỉ cần thành công cũng không cần lo lắng, đến lúc đó đạt được bảo vật, mỗi người dựa vào cơ duyên, các ngươi thấy thế nào?

Tôn Càn phân tích sự tình một lần.

- Trương Huyền này quả thực là đại phiền toái, Tôn huynh nói rất đúng, trước chế ngự hắn, mới có thể có được bảo vật, nếu không gió Tây Bắc cũng uống không được!

Hồ huynh nhẹ gật đầu.

- Đã đáp ứng, chúng ta liền dùng Danh Sư ước định, nếu như vi phạm, thân bại danh liệt!

Tôn Càn gật đầu.

- Tốt!

Đám người đồng thời gật đầu.

Rất nhanh, ước định hoàn thành, đám người Tôn Càn nhanh chóng bay về phía bảo vật xuất thế.

Dù trận pháp trên đảo rất lợi hại, nhưng mọi người đều là thiên tài tuyệt đỉnh, nhiều người lực lượng lớn, rất nhanh liền tìm được phương vị chính xác, đi tới trước mặt vách đá.

Vòng qua vách đá, tiếp tục tới trước, trước mắt xuất hiện sương mù dày đặc.

Lúc này mới phát hiện, còn lại hơn hai mươi người thi vòng hai, tất cả đều đi tới trước mặt.

- Chúng ta trước cướp bảo vật, lại tiến hành đọ sức được không?

Tôn Càn nói.

- Được!

Mọi người đồng ý...



- Mặc kệ cái nào là thật, cái nào là giả... Tất cả đều giết là được!

Phân biệt nửa ngày, không nhận ra cái nào mới là Trương Huyền, Kỷ Linh Phong vội vàng hô.

- Không sai, xin tiền bối ra tay, giết hai người này...

Kỷ Linh Chân ôm quyền.

Một Trương Huyền liền đánh hắn không cách nào đánh trả, suýt chút nữa chết, lại xuất hiện một cái, khẳng định không chống đỡ được.

- Giết hai cái? Cũng không phải không được, binh khí như Khinh Ngữ kiếm, lại cho ta một thanh... Trường kiếm trên bệ đá tựa như duỗi lưng một cái, thản nhiên nói.

- Cái này...

Da mặt Kỷ Linh Chân co lại.

Thánh khí trung phẩm bình thường, Tiềm Xung đế quốc tìm không khó, nhưng loại cấp bậc như Khinh Ngữ kiếm, lại giống như phượng mao lân giác.

Nếu không, cũng sẽ không bởi vì một chuôi kiếm mà đáp ứng Kỷ Linh Phong ra tay.

- Tiền bối nên biết, loại Thánh khí cấp bậc này cũng không nhiều, bất quá... Cho ta thời gian, nhất định có khả năng tìm. Nhưng gia hỏa trước mắt này nhất định phải nhanh giết chết, nếu không phiền phức cực lớn...

Kỷ Linh Chân dừng lại một chút, vội nói.

Lời còn chưa dứt, liền nghe thanh niên cách đó không xa, mang theo thanh âm khinh bỉ vang lên:

- Nói tới nói lui, là không chịu lấy ra Thánh khí mà thôi!

Nói xong, một thanh niên tiến về phía trước một bước, trong mắt tràn đầy bi phẫn:

- Tiền bối, ngươi có biết, vì sao hai người này muốn giết ta không? Là vì cướp Thánh khí trường kiếm tổ truyền của ta! Sợ gia trưởng của ta biết được, lúc này mới dẫn ta tới nơi này, giết người diệt khẩu!

- Cướp đoạt Thánh khí?

- Ai đoạt Thánh khí của ngươi? Rõ ràng là ngươi đoạt linh thạch của ta có được hay không...

Không nghĩ tới hắn đột nhiên nói chen vào, Kỷ Linh Chân, Kỷ Linh Phong sững sờ, tức sắp nổ tung. Còn biết xấu hổ hay không? Chúng ta ngày tháng năm nào đoạt lấy đồ vật của ngươi?

- Đoạt Thánh khí trường kiếm của ngươi? Cấp bậc là gì?

Trường kiếm trên bệ đá quơ quơ thân thể, một đạo kiếm khí bao vây không gian, để hai người Kỷ Linh Chân dừng lại.

- Bẩm tiền bối, là nửa bước Lĩnh Vực, dù không có đạt tới thượng phẩm, nhưng cũng chênh lệch không xa... Là trưởng bối trong tộc ban tặng ta, để cho ta bảo vệ tính mạng!

Trương Huyền vội vàng nói.

- Thánh khí nửa bước Lĩnh Vực cảnh?

Trường kiếm trên bệ đá hừ một tiếng, kiếm khí tung hoành, dường như mang theo tức giận.

- Tiền bối, ngươi đừng nghe hắn nói bậy, ta lúc nào đoạt đồ vật của hắn? Lại nói, hắn một tán tu, nào có tư cách nắm giữ vũ khí lợi hại như vậy...

Kỷ Linh Chân luống cuống.

Linh tính của binh khí, tính cách đều tương đối đơn thuần, thanh trường kiếm này, coi trường kiếm khác giống như vũ khí, có yêu quý đặc thù.

Nguyên nhân chính là như vậy, Khinh Ngữ kiếm, Khinh Minh kiếm mới có thể dẫn tới nó ra tay giúp đỡ, giữ gìn mối quan hệ.

Vốn cho rằng ở chung mấy trăm năm, đã trở thành bằng hữu, nằm mơ cũng không nghĩ đến, bị kẻ trước mắt này nói hai câu lừa gạt!

- Ai nói ta là tán tu? Ta là thiên tài của Thánh Nhân Trương gia, tiền bối không tin, có thể nhìn máu của ta một chút...

Lông mày giương lên, ngón tay Trương Huyền búng một cái, một giọt máu tươi bay ra.

- Hậu nhân của Thánh Nhân quý tộc, trong cơ thể nắm giữ lực lượng Thánh Nhân, sử dụng thủ pháp đặc biệt, có khả năng phóng ra Thánh khí...

Trường kiếm trên bệ đá như biết cái gì, lắc lư một cái.

Ô ô ô!

Vài đạo kiếm khí lập tức rơi vào trên huyết dịch, một đạo Thánh khí lập tức xao động ra.

- Mặc dù cực kỳ mỏng manh, có thể bỏ qua không tính, nhưng đúng là huyết mạch của Thánh Nhân quý tộc...

Trường kiếm lên tiếng.

- Cái này...

Thân thể Kỷ Linh Chân cứng ngắc.

Chương 2418: Năm phút đồng hồ (2)

Trong tin tức Kỷ Linh Phong cho hắn, chỉ nói Trương Huyền này là tiểu nhân vật từ Thanh Nguyên đế quốc tới, lúc nào biến thành người Thánh Nhân Trương gia? Sớm biết liên quan tới Thánh Nhân quý tộc, đánh chết hắn cũng không dám động thủ ah!

- Tiền bối, chớ tin tên này ăn nói lung tung... Trường kiếm lợi hại như vậy, muốn được công nhận, nhất định phải lĩnh ngộ kiếm pháp cực kỳ cao, tên này am hiểu đao pháp, chưởng pháp, quyền pháp cùng thân pháp, trên kiếm pháp coi như biết một chút, cũng không có khả năng đạt tới tình trạng thu phục trường kiếm nửa bước Lĩnh Vực cảnh...

Thấy đối phương dao động, Kỷ Linh Phong tiếp tục nói.

Hắn cùng Kỷ Linh Chân cũng không phải đối thủ, chỉ có thể dựa vào bội kiếm này thay đổi kết cục, một khi thật bị đối phương mê hoặc, hoặc tin tưởng đối phương là hậu bối của Thánh Nhân quý tộc, chết khẳng định là bọn họ!

Trước đó đã giao thủ qua, am hiểu là đao pháp, quyền pháp, chưởng pháp cùng thân pháp, chưa từng dùng tới kiếm pháp...

Kiếm nhẹ nhàng, đao nặng nề, dưới tình huống bình thường, am hiểu đao pháp cơ bản không sở trường kiếm pháp!

Chỉ cần bắt được điểm ấy, xác định đối phương không thu phục được Thánh khí trung phẩm đỉnh phong, liền có thể chứng minh đối phương đang nói láo!

Quả nhiên, nghe nói như thế, thanh âm của trường kiếm trên bệ đá trở nên không vui:

- Ngươi am hiểu đao pháp?

Đao kiếm bất lưỡng lập, cả hai từ trước tới nay cạnh tranh, gia hỏa này am hiểu đao pháp, tự nhiên để nó không vui.

- Tiền bối, đừng nghe hắn nói bậy, tại hạ là kiếm tu, am hiểu nhất là kiếm pháp, lĩnh ngộ kiếm pháp đã đạt đến cảnh giới thượng Kiếm Tâm, làm sao có thể tu luyện đao pháp?

Ngón tay Trương Huyền điểm ra.

Ầm!

Một đạo kiếm khí phá không, chiếu rọi bốn phía.

Kiếm ý tinh thuần, quả nhiên sớm đã đạt đến cảnh giới thượng Kiếm Tâm, cách nửa bước chân giải cũng không kém bao nhiêu.

- Ngươi...

Kỷ Linh Chân cùng Kỷ Linh Phong đều sửng sốt.

Vừa rồi tên này khống chế hơn trăm binh khí phá giải trận bàn, bọn họ đều thấy được, rõ ràng là dùng đao...

Làm sao đảo mắt biến thành kiếm? Hơn nữa kiếm khí tinh thuần như thế? Bọn họ cũng không bằng?

- Kiếm ý sáng rực, khí tức trầm ổn, không phải thật tâm thực lòng với Kiếm Đạo, là không có khả năng lĩnh ngộ được loại cảnh giới này!

Trường kiếm trên bệ đá lắc lư một cái, từ đáy lòng khen ngợi.

- Cái này...

Thân thể Kỷ Linh Chân, Kỷ Linh Phong cứng ngắc.

Nghe giọng nói của trường kiếm, là có chút tán thưởng...
Như vậy còn làm sao giết?

- Ta vì tới gần, hao tốn chí ít năm trăm năm, lấy ra bảo vật cùng vũ khí giá trị bao lớn, vượt qua mấy vạn Tinh Nguyên thượng phẩm... Chính ta lý giải Kiếm Đạo, càng đạt đến nửa bước chân giải, lâu như vậy cũng không có đạt được công nhận... Vì cái gì tên này chỉ là thượng Kiếm Tâm, liền có thể để hắn khen ngợi?

Kỷ Linh Chân khó tin.

Luyện hóa trường kiếm cấp bậc cao, có chút tương tự thuần thú, cần công phu nước chảy đá mòn, để đối phương công nhận mình.

Vì tiếp cận gia hỏa này, hắn hao tốn tinh lực cả đời, cũng không có đạt được khen ngợi, đối phương chỉ nói mấy câu, liền khen không dứt miệng...

Lúc nào thanh trường kiếm này thông tình đạt lý như vậy? Sớm biết như vậy, mình cũng không đến mức nhiều năm không tiến triển chút nào!

- Cái tên này dùng Ma âm cùng Sư Ngôn Thiên Thụ!

Nhìn ra hắn nghi hoặc, Kỷ Linh Phong vội vàng truyền âm.

Trong thanh âm của đối phương, mang theo hướng dẫn cùng mê hoặc, hắn nhìn rõ ràng, nếu không lấy bản tính của trường kiếm, khẳng định sớm đã bổ đối phương.

- Đáng ghét!

Đối phương nói chuyện, Kỷ Linh Chân cũng hiểu được, ánh mắt phát lạnh, tức giận đến run rẩy.

- Tiền bối, không nên nghe hắn ăn nói linh tinh...

Vội vàng tiến về phía trước.

- Im miệng!
Trương Huyền híp mắt lại:

- Tiền bối, hai người này muốn giết ta, nguyên nhân trọng yếu nhất là bởi vì... Ta triệt để lĩnh ngộ Kiếm tự mà Kiếm lão nhân lưu lại, lý giải Kiếm Đạo sắp đột phá đến chân giải! Bọn họ sợ bị ta vượt qua, cho nên mới động thủ...

- Triệt để lĩnh ngộ Kiếm tự? Lời này của ngươi thật chứ?

Trường kiếm trên bệ đá run lên, vội vàng hỏi.

- Tự nhiên là thật!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Cái chữ này, nhất bút nhất hoạ, hết thảy ẩn chứa một trăm linh bảy loại kiếm pháp, trên toàn thể lẫn nhau không liên can, không có bất cứ quan hệ nào, thậm chí còn có rất nhiều xung đột tương khắc, nhưng đây cũng chính là chỗ cao minh của Kiếm lão nhân, trên thực tế hắn đã sớm dung hợp một trăm linh bảy loại kiếm pháp này lại với nhau, sáng chế ra một bộ kiếm pháp mới khác! Tiền bối, không biết ta nói đúng hay không?

- Nói tiếp!

Trường kiếm vội nói.

- Bộ kiếm pháp kia, mặc dù không có thể hiện ở trong Kiếm tự, nhưng ta vẫn có khả năng suy đoán ra một chút, hẳn là dung nạp vạn vật, thống ngự bách binh... Nếu như không đoán sai, bộ kiếm pháp kia của Kiếm lão nhân, có lẽ liên quan đến một loại kiếm trận nào đó, mà muốn triệt để kích hoạt, thi triển ra, nhất định phải do tiền bối tọa trấn!

Trương Huyền nói tiếp.

Trên tấm bia đá phía ngoài, ghi chép không biết bao nhiêu trí tuệ, thông qua thư viện, sớm đã tìm ra pháp quyết tu luyện chính xác nhất, sau đó lại thông qua hắn lý giải Kiếm Đạo, tổng kết ra những cái này không khó!

- Nói không sai...

Trường kiếm trên bệ đá lên tiếng, lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt, càng xem càng thoả mãn.

Có thể bằng vào một chữ Kiếm lĩnh ngộ được những thứ này, thiên tư quả nhiên cường đại đến đáng sợ!

Nếu như trước đây, Kỷ Linh Chân lĩnh ngộ được những cái này, có lẽ mình sớm đã thần phục, thành binh khí của đối phương.

- Ngươi mới vừa nói, sắp đột phá đến Kiếm Đạo chân giải... Không biết cần bao lâu? Mười năm? Năm mươi năm? Hay một trăm năm?

Nhớ tới vừa rồi đối phương nói, trường kiếm nhịn không được hỏi.

Đối phương lý giải Kiếm lão nhân lưu chữ sâu như vậy, lại đạt tới Kiếm Đạo chân giải, liền hoàn toàn phù hợp tất cả yêu cầu của truyền thừa.

- Không cần thời gian dài như vậy...

Trương Huyền nhắm mắt lại:

- Ngươi chờ một chút... Năm phút là được!

Chương 2419: Kiếm Đạo chân giải (1)

- Năm phút?

Trường kiếm trên bệ đá nhịn không được sững sờ.

Kiếm Đạo chân giải, là lĩnh ngộ cảnh giới kiếm đạo tối cao, không phải dễ dàng lĩnh ngộ như vậy, không có mấy chục, mấy trăm năm tích lũy, gần như không có khả năng hoàn thành.

Coi như Kiếm lão nhân năm đó, cũng tích lũy không dưới một trăm năm, mới lấy được thành công!

Gia hỏa trước mắt này, thoạt nhìn chẳng qua hai mươi tuổi, lĩnh ngộ thượng Kiếm Tâm đã rất đáng sợ...

Lại còn nói, chờ năm phút, liền có thể đột phá đến Kiếm Đạo chân giải...

Cái này sao có thể?

- Tiền bối, đừng nghe hắn nói bậy, hắn khẳng định là đang trì hoãn thời gian, không động thủ, ta sợ sẽ xuất hiện biến cố...

Thấy sự tình phát triển đã bắt đầu không bị khống chế, Kỷ Linh Chân cuống cuồng.

Ta triệu hoán ngươi ra, không phải để ngươi hàn huyên với kẻ địch...

Thân là vũ khí, có thể chuyên nghiệp một chút hay không?

- Im miệng!

Trường kiếm hét lớn.

Ông!

Kỷ Linh Chân còn không kịp phản ứng, liền cảm thấy một đạo kiếm khí bén nhọn bay tới.

Bành!

Hơi đỏ mặt, phun ra một ngụm máu tươi, cả người bay ngược ra, ngực xuất hiện một vết máu, dữ tợn đáng sợ.

Giãy dụa đứng dậy, thân thể cứng ngắc, vẻ mặt của Kỷ Linh Chân trở nên trắng bệch.

Từ trước đến nay, hắn chỉ biết thanh trường kiếm này là Thánh khí thượng phẩm, nhưng cụ thể đạt đến cấp bậc gì, còn không hiểu rõ tình hình, cảm nhận được kiếm khí đánh tới, mới hiểu được, thực lực so với hắn tưởng tượng còn muốn đáng sợ hơn nhiều lắm!

Một đạo Kiếm ý liền để hắn không có chút sức đánh trả, thật muốn giết người... Khẳng định ngăn cản không nổi!

- Còn dám nói nhảm, tin hiện tại lão tử liền giết chết ngươi hay không?

Trường kiếm hừ lạnh.

Cũng khó trách nó tức giận.

Kiếm lão nhân vẫn lạc, hắn ở lại chỗ này, muốn thoát ly chỉ có hai điều kiện. Thứ nhất, triệt để lĩnh ngộ ý nghĩa chữ Kiếm bên ngoài; thứ hai, lý giải Kiếm Đạo đạt tới tình trạng chân giải.

Chỉ có thỏa mãn hai điều kiện này, mới có thể thoát ly bệ đá, cá liệng biển cả, những năm này gặp qua không biết bao nhiêu thiên tài, đáng tiếc... Không có một người thỏa mãn điều kiện.

Kỷ Linh Chân ở cách đó không xa kia, có thể nói là thiên tài nhất mấy ngàn năm nay, nhưng vẫn không cách nào đột phá chân giải...

Nếu Trương sư có thể làm được, sẽ không cần tiếp tục đợi chờ, tự nhiên không muốn những người khác chậm trễ hay phá hư!

- Tiền bối...

Nghĩ đến tình cảm mấy trăm năm, thế mà vẫn không bằng mấy câu của đối phương, Kỷ Linh Chân tức đến run rẩy, nhịn không được nói:

- Hắn sử dụng Sư Ngôn Thiên Thụ cùng Ma âm, cố ý mê hoặc, có chủ tâm không tốt...

- Mê hoặc?

- Đúng, tiền bối ngươi nghĩ xem, Kiếm Đạo chân giải sao mà khó khăn, bao nhiêu thiên tài đều bị vây ở cửa ải này, khó mà làm được, xem như Kiếm lão nhân cũng không dễ dàng đột phá như vậy!

Kỷ Linh Chân tận tình khuyên bảo:

- Hắn chẳng qua chỉ là thượng Kiếm Tâm, ngay cả nửa bước chân giải cũng không đạt tới, làm sao có thể vài phút đã đột phá đến chân giải? Rõ ràng là cố ý kéo dài, muốn lừa ngươi, dùng phương pháp đặc thù luyện hóa ngươi...

- Cái này...

Trường kiếm do dự.
Đối phương nói không sai, nếu Kiếm Đạo chân giải dễ dàng đạt tới như vậy, sẽ không mệnh danh kiếm thuật cao nhất rồi!

Năm đó, Kiếm lão nhân tung hoành liên minh đế quốc, không biết bao nhiêu cao thủ dùng kiếm đều thua ở trong tay, cũng bởi vì lý giải kiếm đạt đến chân giải!

Loại lý giải này, vô số Danh Sư bát tinh cũng làm không được.

Một tiểu gia hỏa hai mươi tuổi, thật sự có thể đột phá?

- Gia hỏa này quỷ kế đa đoan, khẳng định còn muốn chơi ám chiêu, không bằng hiện tại liền giết...

Thấy nó dừng lại, Kỷ Linh Chân biết có chút ý động, vội vàng hô, nhưng nói còn không có hết lời, đột nhiên toàn thân mát lạnh, ngay sau đó liền cảm thấy một đạo kiếm khí vô cùng to lớn bay thẳng bầu trời.

Ầm ầm!

Toàn bộ Kiếm Trì tựa như sôi trào, nháy mắt một cái, vô số Kiếm ý đồng loạt từ đằng xa bay tới, hội tụ qua bên này, tựa như tạo thành gió lốc.

- Đây là...

Cảm nhận được Kiếm ý mình lĩnh ngộ trong cơ thể, bị áp chế không cách nào động đậy, cả người có chút cứng ngắc, khuôn mặt của Kỷ Linh Chân trắng bệch, khống chế xoay người, nhìn về phía Kiếm ý truyền đến.

Chỉ thấy thanh niên kia hai mắt nhắm nghiền, cả người lại giống như biến thành một thanh kiếm sắc, bất cứ lúc nào cũng sẽ phá không tới, giết chết người!

Coong coong coong coong!

Vô số trường kiếm từ bên ngoài trận pháp phá không bay tới, lơ lửng ở bốn phía, nằm sấp trên mặt đất, tựa như thấy được Quân Vương.

- Vạn kiếm triều tông... Đây là Kiếm Đạo chân giải?

Khuôn mặt Kỷ Linh Chân tái đi, lắc lư hai lần.

Mới vừa nói đối phương nói bậy, khẳng định không cách nào đột phá, liền xuất hiện loại tình huống này, cả người cảm thấy sắp bối rối.

Bảy trăm năm trước, hắn liền đạt đến nửa bước chân giải, thời gian dài như vậy, một mực nghiên cứu, cũng không thể đột phá, đối phương chỉ nhắm mắt lại tu luyện vài phút, liền đạt tới...

Chênh lệch cường đại, để hắn sắp sụp đổ.

Tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Hắn, hắn lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải? Nguy rồi...

Kỷ Linh Phong thì con ngươi thu hẹp, trong mắt tràn đầy khủng hoảng.

Vốn cho rằng bội kiếm của Kiếm lão nhân sẽ trực tiếp ra tay, gạt bỏ Trương Huyền, không nghĩ tới thái độ mập mờ, hiện tại người sau đột phá...

Chương 2420: Kiếm Đạo chân giải (2)

Làm không cẩn thận, không chỉ không giết, còn có thể nhận chủ!

Nói cách khác, bọn họ sẽ rơi vào nguy hiểm!

- Trốn!

Ý thức được điểm ấy, không dám tiếp tục dừng lại, cố nén trên người đau đớn, cắn răng một cái, xoay người phóng ra ngoài sương mù.

Thời điểm hắn tới, mặc dù là được Kỷ Linh Chân tiếp đón, nhưng lộ tuyến cụ thể ghi vào trong lòng, lại thêm trận pháp vỡ vụn, muốn chạy ra không tính quá khó.

Rầm rầm!

Mới vừa chạy hai bước, còn chưa đi xa, thân thể đột nhiên phát lạnh, ngay sau đó liền cảm thấy nửa người dưới chạy ở trước mắt mình.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kỷ Linh Chân thu tay lại, kiếm khí chém ngang mình, chính là từ đầu ngón tay đối phương bắn ra.

Làm xong những chuyện này, hắn vội vàng xoay người, nhìn về phía bệ đá:

- Tiền bối, ta là bị tên này mê hoặc, mới động thủ với Trương sư, trên thực tế ngươi cũng biết, ta nhiều năm chưa từng đi ra ngoài, vốn không quen biết đối phương...

- Ngươi...

Lạch cạch!

Nửa người trên rơi xuống mặt đất, máu tươi tuôn ra, hai mắt Kỷ Linh Phong trợn tròn xoe, thẳng đến trước khi chết, cũng không dám tin huynh trưởng của mình, sẽ tự mình ra tay chém giết hắn.

- Im miệng, không nên quấy rầy Trương sư đột phá!

Dường như thường thấy giết người, trường kiếm không có chút tâm tình chập chờn, quát lạnh một tiếng.

- Vâng!

Kỷ Linh Chân không dám nói lời nào, yên tĩnh đợi tại nguyên chỗ.

Người vừa tới như Kỷ Linh Phong cũng có thể nhìn ra thái độ của trường kiếm, hắn bồi bạn đối phương mấy trăm năm, làm sao không rõ ràng? Muốn luyện hóa chuôi kiếm này, yêu cầu là lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, đối phương đã đạt tới, vừa rồi càng nói ra ý tứ mà Kiếm lão nhân lưu chữ, luyện hóa chỉ là vấn đề thời gian.

Một khi hoàn thành, mạng của hắn liền không còn, cho nên quyết định thật nhanh, chém giết Kỷ Linh Phong, phủi sạch quan hệ.

Sinh tử trước mặt, hắn ngay cả Danh Sư cũng có thể giết, huống chi huynh đệ!

Chuyện bên này, Trương Huyền không biết, có phân thân thủ hộ, giờ phút này đã toàn tâm đắm chìm trong Thiên Đạo kiếm pháp.

Bộ kiếm pháp kia, có thể nói tập hợp trí tuệ của tất cả cao thủ sử dụng kiếm trong phạm vi phong hào đế quốc, thậm chí liên minh đế quốc, một khi học tập, nguyên thần cả người như biến thành một thanh trường kiếm, vô cùng sắc bén, bất cứ lúc nào cũng sẽ trảm thiên diệt địa, phát huy ra uy lực chấn nhiếp thế nhân.

Sau khi Nguyên Thần trường kiếm hình thành, tựa hồ đối với kiếm thực lực thấp hơn hắn, có năng lực chưởng khống cực mạnh, hơi chuyển động ý nghĩ, liền có thể khống chế đối phương.
Đương nhiên, chỉ là khống chế nông cạn nhất, để linh tính thần phục, không dám đối phó mình...

Muốn triệt để khống chế, còn cần luyện hóa.

Dù vậy cũng rất đáng sợ!

Nắm giữ loại năng lực này, gặp gỡ kiếm tu thực lực tương đồng, đối phương căn bản không có cách nào chiến thắng.

- Lĩnh ngộ kiếm càng sâu, tiện tay một chiêu, đều là Kiếm ý... Dùng kiếm mà nói, sức chiến đấu mạnh mẽ hơn quyền pháp, chưởng pháp gấp đôi!

Con mắt đóng chặt, cảm nhận Kiếm ý chảy xuôi ở trong người, đối với thực lực của mình, Trương Huyền đã có phán đoán rõ ràng.

- Không hổ là Kiếm Đạo chân giải, lợi hại... Đúng rồi, có loại thực lực này, có phải có thể đánh bại phân thân hay không?

Một cái ý nghĩ đột nhiên xông ra.

- Được rồi... Vẫn là không nên tìm ngược!

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn cùng phân thân, dù xuất từ nhất thể, nhưng đối phương nhờ Cửu Thiên Liên Thai, thực lực vượt xa hắn, mỗi lần cảm thấy tiến bộ, muốn đi khiêu chiến, liền phát hiện đối phương trở nên càng thêm cường đại...

Lần này cũng giống như vậy.

Mình lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, tinh thần câu thông, trên thực tế chẳng khác nào đối phương cũng hiểu, làm sao đánh thắng được? Thật muốn ra tay, có thể tưởng tượng, khẳng định sẽ bị đối phương đánh thành đầu heo, vô cùng thê thảm.

Trương Huyền chậm rãi mở mắt. Lập tức nhìn thấy hơn một trăm trường kiếm Thánh khí trung phẩm nằm sấp ở cách đó không xa, từng cái run rẩy.

- Khó trách trước đó Mộ Vân kiếm kính sợ Mã Minh Hải như vậy, thì ra là thế...

Lĩnh ngộ chân giải, mới hiểu được vì cái gì Mộ Vân kiếm run rẩy.

Có loại năng lực này, có thể tuỳ tiện gạt bỏ linh tính của đối phương, làm sao không sợ hãi?

- Trương sư, chúc mừng đột phá... Ta cũng là bị tiểu nhân Kỷ Linh Phong mê hoặc, mới làm ra quyết định sai lầm, mong đạt được tha thứ!

Ngay sau đó nghe được một thanh âm, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kỷ Linh Chân quỳ gối ở cách đó không xa, trong mắt tràn đầy khủng hoảng.

Trước đó hắn còn không phải đối thủ, hiện tại trường kiếm trên bệ đá rõ ràng bất công, lại thêm nắm trong tay nhiều Thánh khí như vậy, thật muốn giết hắn, một ý niệm mà thôi.

- Tha thứ?

Trương Huyền nhíu mày, lúc này mới phát hiện, Kỷ Linh Phong đã bị giết, quay đầu nhìn phân thân một cái, linh hồn trao đổi, rõ ràng chuyện gì xảy ra, càng thêm nhíu mày.

Ngay cả huynh đệ cũng có thể tàn sát, đã không còn nhân tính, không còn luân lý đạo đức.

Dặn dò phân thân một câu, không tiếp tục để ý tên này, Trương Huyền nhìn về phía bệ đá cách đó không xa.

- Trương sư!

Trường kiếm tràn đầy kích động.

Sau khi Kiếm lão nhân chết, nó vẫn bị phong ấn ở nơi này trên vạn năm, lâu như vậy, dù phần lớn thời gian đều đang ngủ say, nhưng nếu có khả năng rời khỏi, khẳng định sẽ không nguyện ý lưu lại.

- Trương sư, trên người ta có lưu lại Kiếm lão nhân truyền thừa, cần ngươi rút ta ra khỏi bệ đá, mới có thể hiện ra...

Một đạo ý niệm truyền tới.

- Rút ra?

Lúc này Trương Huyền mới phát hiện, thanh trường kiếm này cắm ở chính giữa bệ đá, phảng phất như bị thứ gì cầm cố, khẽ động cũng không thể động.

Coi như thực lực của nó mạnh như vậy, cũng không thể tránh thoát.

- Ngươi đã không tránh thoát được, ta... làm sao rút ra?

Trong lòng nghi ngờ, nhịn không được hỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau