THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Lời đồn đại về Trương Huyền (hạ) (1)

- Ta cũng lần đầu tiên nghe nói về vị Trương Huyền lão sư này, nên đặc biệt tìm người nghe nóng, mới biết được thân phận của hắn... Hắn chẳng những không là lão sư sao kim, còn luôn bị người lên án...

Nhớ tới nội dung nhìn thấy được trước đó, Thẩm Truy bệ hạ đến bây giờ cũng có chút không dám tin tưởng, cười gượng lắc đầu, không nhịn được hỏi:

- Các ngươi biết, danh tiếng của vị Trương lão sư này ở học viện trước đó là gì không?

- Còn có danh tiếng sao? Là cái gì vậy?

Ba vị danh sư cảm thấy hứng thú, không nhịn được nhìn lại.

- Là... phế vật!

Thẩm Truy bệ hạ nói.

- Phế vật?

Ba sư đưa mắt nhìn nhau.

- Đúng vậy, có người nói vị Trương Huyền lão sư này trong đánh giá sư giả được không điểm, còn dạy một học sinh tẩu hỏa nhập ma, được gọi là lão sư tệ nhất Hồng Thiên học viện từ trước tới nay!

Thẩm Truy bệ hạ nói.

- Đánh giá sư giả được không điểm?

- Dạy học sinh tẩu hỏa nhập ma?

- Người như thế làm sao còn có thể ở lại đội ngũ lão sư? Hơn nữa... nếu kém như vậy, Lục Tầm và hắn so tài làm gì?

Ba danh sư đều có chút choáng váng.

Trước đó không nói Trương Huyền này có bao nhiêu sai lầm. Chỉ nói Lục Tầm. Ngươi đường đường là lão sư sao kim, người đứng đầu của Hồng Thiên học viện, so tài với ai không được, lại so tài với một lão sư đánh giá sư giả được không điểm...

Cái đó cùng thi chạy với người què, thi thính lực với người điếc có gì khác nhau?

Thắng được cũng không vẻ vang gì!

Huống gì nếu chẳng may không thắng được?

- Ba vị hãy nghe ta nói hết đã. Đây chỉ là cách gọi hắn trước đó. Hơn mười ngày trước, xuất hiện chuyển hướng!

Thẩm Truy bệ hạ nói tiếp:

- Một lão sư tên gọi là Tào Hùng bởi vì cùng hắn tranh đoạt một học viên, tiến hành học tâm tra hỏi, vốn tưởng rằng nắm chắc, kết quả lại xuất hiện kết cục khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.

- Vị Trương Huyền lão sư này, không chỉ không phải lão sư phế vật cái gì cũng không biết, còn là một vị cao thủ, tu vi đạt tới Ích Huyệt cảnh, còn làm cho mức độ học sinh tín nhiệm hắn đạt tới sáu mươi bốn điểm...

Học tâm tra hỏi mặc dù bị Hồng Thiên học viện cố ý ép xuống tin tức, nhưng làm quốc vương bệ hạ của Thiên Huyền vương quốc, muốn điều tra ra, vẫn rất đơn giản. Chi tiết và nội dung ngày đó, hắn biết rất rõ ràng, nói ra một năm một mười.
- Học sinh mới thu nhận, độ tín nhiệm sáu mươi bốn? Đã đạt được tiêu chuẩn của danh sư? Điều này... sao có thể như vậy được?

- Không đến hai mươi tuổi, tu vi Ích Huyệt cảnh? Thật là thiên phú lợi hại. Cho dù danh sư chỉ điểm học viên, chẳng qua cũng chỉ như vậy!

- Lợi dụng tẩu hỏa nhập ma, giải trừ tai hoạ ngầm khóa mạch trời sinh? Cũng khiến cho học sinh hơn mười phút lại từ võ giả nhất trọng đột phá đến nhị trọng...

Ba vị danh sư ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, dù thế nào cũng có cảm giác như đang nằm mơ? Không mấy tin tưởng?

Lão sư trẻ tuổi vì không phá hỏng danh tiếng của học viện, chịu nhục, cam tâm tình nguyện gánh danh hiệu phế vật, kết quả còn bị người ta đánh vào mặt, lúc này mới thuận thế phản kích...

- Nếu như mấy tin tức này đều là sự thật... Phẩm chất của vị Trương Huyền lão sư này rất cao thượng!

Trang Hiền không nhịn được cám thán.

Bị người vu oan hãm hại không phản bác, đơn giản là e ngại mặt mũi của học viện. Loại này lòng dạ và phẩm hạnh chức nghiệp này, cho dù là bọn họ, cũng khó có thể làm được. Huống gì là một người thanh niên chưa đủ hai mươi tuổi.

- Ta đã đặc biệt phái người đi hỏi thăm công hội sư giả, nhận được câu trả lời chính xác!

Thẩm Truy bệ hạ cũng biết mọi người không tin, ngoắc tay, từ trong tay của thái giám lấy ra một lá thư:

- Đây là Mạc trưởng lão của công hội tự tay viết. Nội dung trong đó giống như những gì ta mới vừa nói. Mời các vị xem!

Nói xong, hắn đưa lá thư tới. Đám người Lưu Lăng tiếp nhận, liếc mắt thoáng nhìn, đồng thời gật đầu.

Đây là giấy viết thư của công hội sư giả, phía trên có con dấu của công hội, không có khả năng sai được. Bằng không, chức nghiệp của Mạc trưởng lão cũng sẽ phải bị liên lụy.

- Không nghĩ tới Hồng Thiên học viện còn ẩn giấu một nhân tài như vậy!
Ánh mắt Lưu Lăng nhất thời sáng lên.

Ban đầu hắn dự định thu nhận Lục Tầm làm học đồ. Sau khi nhìn thấy bản thân người này, hắn có chút thất vọng. Lúc này nghe được sự tích truyền kỳ của vị Trương lão sư này, hắn nhất thời lại thấy hứng thú.

- Đức tính cao thượng, không tính toán được mất, vì học sinh khổ tâm cô nghệ, thậm chí không tiếc gánh danh xấu trên lưng... Loại lão sư này, ta cũng muốn tận mắt nhìn thấy thấy!

Trang Hiền cũng không nhịn được xúc động.

Danh sư hi vọng chọn được học đồ, không chỉ dạy học tốt, danh tiếng lớn, phẩm chất cũng là một phương diện rất lớn.

Không có phẩm chất tốt đẹp, thu nhận được một kẻ bạch nhãn lang, cho dù thiên phú có tốt lại có ích lợi gì?

- Bẩm báo bệ hạ, bên ngoài có người cầu kiến!

Mấy người đang xúc động, một tên hộ vệ lại đi nhanh đến.

- Người nào?

- Là quản gia của Triệu Thành chủ Bạch Ngọc thành, Diêu Hàn!

Hộ vệ nói.

- Để cho hắn tiến vào!

Thẩm Truy bệ hạ gật đầu.

Triệu Phong thành chủ là quan lớn một phương được hắn tín nhiệm nhất. Diêu Hàn là dòng chính của người này. Hai bên có biết nhau.

- Diêu Hàn ra mắt bệ hạ!

Thời gian không lâu, một người trung niên đi nhanh đến, quỳ ở dưới đất.

Đó chính là Diêu Hàn.

- Diêu tướng quân mời đứng lên!

Thẩm Truy bệ hạ lên tiếng.

Mặc dù bây giờ Diêu Hàn chỉ là một quản gia, trên thực tế trước đây từng theo Triệu Phong thành chủ nam chinh bắc chiến, từng làm đến vị trí tướng quân.

- Tướng quân lúc này qua, có phải Triệu Phong thành chủ có chuyện gì bẩm báo hay không?

Biết đối phương không có khả năng không có việc gì chạy đến vương cung nói chuyện phiếm, Thẩm Truy bệ hạ hỏi.

Chương 242: Lời đồn đại về Trương Huyền (hạ) (2)

- Hồi bẩm bệ hạ, thành chủ chúng ta dự định mấy ngày nữa tới vương thành một chuyến, đặc biệt sai ta xin chỉ thị của bệ hạ.

Diêu Hàn nói.

Triệu Phong làm quan lớn một phương, không có khả năng thoải mái giống như người bình thường, nói đi là đi. Cho dù muốn đến vương thành khẳng định cần phải sớm xin chỉ thị. Nếu không, len lén qua, một khi để cho bệ hạ biết được, chính là đại nghịch bất đạo.

- Tới vương thành?

Thẩm Truy sửng sốt.

- Vâng. Tiểu thư bái Trương Huyền lão sư. Trương lão sư vì giúp nàng mở ra thể chất đặc biệt, đặc biệt sát hạch luyện đan sư, tìm kiếm Hàn Dương Mẫu thảo trân quý, cũng mua đan dược tam phẩm Phá Âm đan cho nàng dùng. Ân tình thật sự quá lớn. Thành chủ quyết định qua trực tiếp cảm ơn!

Diêu Hàn trả lời.

- Bái Trương Huyền làm lão sư? Hàn Dương Mẫu thảo? Phá Âm đan?

Mọi người vừa thảo luận đến Trương Huyền, lúc này nghe hắn nói như thế, tất cả đều sửng sốt. Thẩm Truy bệ hạ cũng không nhịn được nói:

- Rốt cuộc có chuyện gì, nói tỉ mỉ một lần!

- Vâng!

Diêu Hàn gật đầu, liền kể lại tỉ mỉ một lượt rất nhiều chuyện từ khi Trương lão sư thu đồ đệ Triệu Nhã như thế nào, lại làm thế nào nhìn ra thể chất đặc biệt của nàng, cũng sát hạch luyện đan sư.

Người khác có khả năng hiểu biết lơ mơ đối với việc này. Nhưng hắn bị đối phương đánh cho giống như đầu heo, đắc đặc biệt điều tra tỉ mỉ, biết rõ ràng tất cả. Khi nói ra, không có chút sai lầm nào.

- Ngươi nói... Trương Huyền lão sư này sát hạch luyện đan sư nhất tinh thành công sao?

- Không chỉ có như vậy, vì đám học sinh đột phá, dùng nhiều tiền mua đan dược linh dịch? Thậm chí... đặc biệt vì bọn họ lượng thân làm theo yêu cầu sáng tạo công pháp... Không cầu hồi báo?

- Dốc hết tâm huyết sáng tạo võ kỹ, nhiều ngày không chợp mắt, cho nên nằm ở trên ghế lại ngủ?

Nghe Diêu Hàn nói xong, ba đại danh sư mỗi một người mở to hai mắt nhìn, xiết chặt nắm đấm.

Lão sư, nhiệm vụ căn bản nhất là vẫn là truyền đạo, thụ nghiệp, giải thích nghi hoặc. Nếu như ngay cả học sinh cũng không coi trọng, chắc chắn sẽ không phải là lão sư tốt.

Vị Trương Huyền lão sư này vì học sinh của mình, bỏ ra nhiều như vậy... Thậm chí còn không cho học sinh được biết. Loại phẩm chất này, cho dù là bọn họ chính tai nghe được, cũng chấn động kinh ngạc không thể tăng thêm được nữa.

Mấu chốt nhất chính là... Không ngờ thông qua luyện đan sư sát hạch, thành một vị luyện đan sư chính thức!

- Sát hạch danh sư, cần phải có những chức nghiệp trợ giúp khác. Trở thành luyện đan sư chính thức, nói cách khác, nếu như thu nhận hắn làm học đồ, chỉ cần chăm sóc dạy bảo một chút, sẽ có tư cách sát hạch danh sư?

Mắt của ba đại danh sư càng lúc càng sáng.

Danh sư có thể chỉ điểm cho người, đầu tiên lượng tri thức phải rất khủng khiếp mới được. Thứ hai, sẽ đặc biệt tinh thông đối với những chức nghiệp khác. Thậm chí có thể trở thành một thành viên chính thức. Nếu không cũng không có khả năng chỉ điểm cho người ta.

Luyện đan sư là một trong những ngành nghề đỉnh phong nhất trong thượng cửu lưu. Trở thành luyện đan sư chính thức, nếu như lại phối hợp với chất lượng dạy học và hệ thống tri thức không tệ, chẳng khác nào có tấm vé tiến vào điện phủ danh sư.
Loại lão sư này, cho dù ở vương quốc nhị đẳng, thậm chí nhất đẳng, cũng là đối tượng được không ít danh sư tranh đoạt.

Dù sao học sinh cũng là danh sư, đối với danh tiếng của bản thân cũng có trợ giúp rất lớn.

- Có thực lực, bị người vu oan hãm hại, vì lấy đại cục làm trọng cam tâm nhẫn nịn. Giảng dạy học sinh, có can đảm thử tân pháp, bị người hiểu nhầm, không kiêu ngạo không nóng nảy. Tuổi còn trẻ, tri thức uyên bác, lại tình nguyện che giấu, không phù phiếm, không giả vờ. Vì học viên, cònbỏ qua tất cả... Đây thật là hạt giống danh sư tốt nhất!

Lưu Lăng càng nói mắt càng sáng lên:

- Trang sư, Trịnh sư, nếu Hồng Thiên học viện có lão sư tốt như thế, có thể theo ta đi xem hay không?

- Lưu sư nói gì vậy? Làm sao có thể là cùng ngươi đi xem. Chắc hẳn là theo ta đi xem. Nhân vật như vậy, có lẽ là học đồ trợ giáo ta vẫn luôn tìm kiếm.

Trang sư cười khanh khách nói.

- Ta hiểu biết cực lớn đối với luyện đan, cũng là luyện đan sư chính thức. Hắn trở thành học đồ của ta mới là điều kiện phối hợp tốt nhất...

Trịnh Phi nói chen vào.

Nghe được Trương Huyền nhiều như vậy ưu tú sự tích, ba đại danh sư cũng không nhịn được nữa.

Lão sư muốn cùng danh sư làm tốt quan hệ, danh sư cũng hy vọng có thể nhận được lão sư tốt làm như mình học đồ.

Vị Trương Huyền này, phẩm chất cao thượng, vì học sinh không tiếc tất cả, tiềm lực mạnh hơn Lục Tầm kia rất nhiều. Ba đại danh sư làm sao không động tâm được?

- Điều này...

Nhìn thấy được ba sư tranh đoạt, không ai nhường ai, Thẩm Truy bệ hạ, Diêu Hàn đều ngẩn người ngay tại chỗ.
Người khác đều chen vỡ đầu muốn được danh sư liếc mắt nhìn thêm một lần. Kết quả vị Trương lão sư này thì hay rồi. Ba đại danh sư còn chưa nhìn thấy người, lại tranh cướp túi bụi.

Chỉ có điều, suy nghĩ một chút về rất nhiều sự tích của hắn. Loại thiên tài này thực sự đáng để danh sư cướp giật.

“Xem ra phải sớm qua lại thân thiết với vị Trương Huyền lão sư này...”

Trong lòng Thẩm Truy bệ hạ âm thầm có quyết định.

Một người có lẽ rất có tiềm lực để trở thành danh sư, làm quốc vương bệ hạ, hắn làm sao có thể buông tha?

- Diêu tướng quân, ngươi trở lại thông báo với Triệu Phong, bảo hắn cứ việc đi qua, không cần e ngại!

Nghĩ vậy, hắn lập tức gật đầu đồng ý với thỉnh cầu của Diêu Hàn.

Bất kể là đối với vương quốc hay đối với hắn mà nói, đây đều là chuyện tốt.

Thông qua ràng buộc Triệu Nhã này, là có thể rất nhẹ nhàng trói buộc vị Trương Huyền lão sư này ở trên chiến xa của Thiên Huyền vương quốc.

Một khi vương quốc có một vị danh sư thật sự, thực lực của một nước nhất định phát triển không ngừng, thăng cấp vương quốc nhị đẳng, cũng ở trong tầm tay.

- Thẩm Truy bệ hạ, chúng ta quyết định đi Hồng Thiên học viện xem thử. Tạm thời không quấy rầy!

Ba đại danh sư tranh đoạt một hồi, vẫn quyết định xem thử vị Trương lão sư này rốt cuộc có phải anh minh thần võ giống như trong lời đồn đại hay không đã.

Tai nghe là giả, mắt thấy là thật. Chỉ có chính mắt thấy được, mới có khả năng làm ra phán đoán chính xác nhất.

Về phần đến lúc đó ai thu làm học đồ, còn phải xem ý của đối phương. Ở chỗ này cho dù tranh cướp đầu rách máu chảy, cũng vô dụng.

- Ba danh sư xin cứ tự nhiên!

Thẩm Truy bệ hạ không dám ngăn cản, gật đầu đồng ý.

Ba đại danh sư Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi lại không nói nhiều, bước nhanh đi ra ngoài, lao thẳng đến Hồng Thiên học viện.

- Lục Tầm...

Thấy ba danh sư vì Trương Huyền rời đi, nhớ tới Lục Tầm vừa mới rời đi, Thẩm Truy bệ hạ lắc đầu.

Bất kể từ tu vi, học thức, phong độ, trình độ giáo dục học sinh, cảm quan cho ba banh sư, danh tiếng truyền đến...

Vị lão sư sao kim đứng đầu Hồng Thiên học viện này, đều thua...

Thất bại thảm hại!

Chương 243: Hắn chính là Dương sư? (1)

Không biết phân lượng của mình ở trong lòng Thẩm Truy bệ hạ và ba danh sư đã giảm đi rất lớn, vẻ mặt Lục Tầm và Vương Siêu hưng phấn, tiếp tục đi về phía phủ đệ của Dương sư.

Trước đó bởi vì không giao tiền bị chế giễu, sỉ nhục và áp bức. Hiện tại có ba trăm vạn ở trong tay, xem ai còn dám ngăn cản!

- Một lát nữa nhìn thấy Dương sư, đừng nói nhảm. Đi thẳng vào vấn đề chính, nói nguyện ý làm học đồ của hắn, cam tâm phụng dưỡng ở bên cạnh.

Lục Tầm vừa đi vừa cảnh nhắc tới cảnh tượng sau khi nhìn thấy Dương sư một lần, cuối cùng cho ra kết luận:

- Loại danh sư này có thể khiến cho đám người Lưu sư bội phục không thôi, cấp bậc khẳng định đạt tới nhị tinh thậm chí càng cao hơn. Nói quanh co lòng vòng, cùng với bị vạch trần chọc cho hắn chán ghét, còn không bằng ăn ngay nói thật!

Danh sư có năng lực quan sát kinh người. Tốt nhất không nên ở trước mặt người như thế đùa giỡn lòng dạ hẹp hòi, bằng không, xui xẻo nhất định là mình.

Một khi chọc cho Dương sư chán ghét, muốn trở thành học đồ của hắn, lại càng khó khăn.

- Đúng vậy!

Vương Siêu gật đầu.

- Đúng rồi, Vương Siêu, ngươi nói Vương Sùng tiền bối học tập một bộ thương pháp mới, còn tốn không ít tiền, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Đột nhiên nhớ tới một việc, Lục Tầm không nhịn được hỏi.

- Lại mấy ngày hôm trước, phụ thân bế quan ai cũng không gặp. Ta về nhà chết sống tìm không ra, hỏi quản gia mới biết được. Có người nói trong nhà có cao thủ tới. Đối phương chỉ truyền một chiêu thương pháp, cha lại cho mấy trăm vạn học phí. Thật không biết là thương pháp gì lại có giá trị lớn như vậy.

Vương Siêu lắc đầu, trong lòng không quá cao hứng.

Bọn họ là thế gia thương pháp, mặc dù có chút tài sản, nhưng thoáng cái lấy ra mấy trăm vạn, vẫn thương gân động cốt. Thật không biết cha phát điên cái gì, cho ra nhiều như vậy.

- Cách nhìn của Vương Sùng tiền bối ở trên thương pháp, Thiên Huyền vương quốc không người nào có thể vượt qua hắn. Nếu có thể lấy ra nhiều tiền như vậy, đủ để nói rõ chiêu thương pháp này hết sức lợi hại. Ngươi nhất định phải học tập thật tốt.

Cái nhìn của Lục Tầm lại không giống hắn.

Không ai là người ngu. Vương Sùng có thể ở Thiên Huyền vương quốc hưởng thụ danh dự lớn như vậy, được Thẩm Truy bệ hạ thừa nhận, lý giải đối với thương đạo, tuyệt đối đạt tới trình độ khiến người ta giật mình. Loại người này khôn ngoan, còn nguyện ý dùng nhiều tiền để học tập, làm sao có thể đơn giản được?

- Ta cũng muốn học, nhưng phụ thân không dạy. Nghe quản gia nói, phụ thân đã lập ra quy định, chỉ có người sáng tạo thương pháp đồng ý, tộc nhân chúng ta mới có thể tu luyện. Bằng không, cho dù học trộm, cũng là tội lớn!

Miệng Vương Siêu lẩm bẩm.

Nói tới chuyện này, tâm tư hắn lại uất nghẹn.

Không biết phụ thân điên cuồng tu luyện thương pháp tên gì, nhưng hắn biết mình không có thể học, phiền muộn là có thể tưởng tượng được. Nghe thấy sờ không được, cũng chỉ có thể càu nhàu, nói cho đã nghiền. - Thương pháp của Vương gia trong vương quốc là có một không hai, là võ kỹ cao cấp nhất. Ta cảm thấy tiền bối học thương pháp chưa chắc là mạnh hơn bao nhiêu. Có khả năng chỉ là muốn thông hiểu đạo lí, lại làm đột phá mà thôi!

An ủi một câu, Lục Tầm đang muốn nói tiếp, đột nhiên thấy Vương Siêu lặng lẽ ra dấu. Hắn nghi ngờ nhìn qua:

- Thế nào?

- Mau nhìn, người kia vừa rồi ra vẻ ta đây ở vương cung!

Vương Siêu chỉ tay về phía sau.

Thuận theo phương hướng nhìn lại, quả nhiên thấy một người trung niên đội mũ lông chồn rực rỡ đi dọc theo con đường cũng tiến về phía này.

Không phải là người thích lắm mồm kia, thì là ai?

- Có thể cùng bệ hạ và ba danh sư ngồi chung một chỗ, tuy rằng miệng không tốt, thân phận khẳng định không đơn giản. Dừng trêu chọc. Vẫn làm chính sự quan trọng hơn!

Thấy bằng hữu tốt rục rịch, hình như muốn gây phiền toái, Lục Tầm căn dặn.

Mặc dù trước đây hắn chưa từng thấy qua người trung niên này, nhưng dám nói xen vào ở thời điểm mình và Thẩm Truy bệ hạ nói chuyện với nhau, địa vị nhất định không đơn giản.

Chỉ có điều... vậy thì tính sao?

Hai người bọn họ làm lão sư sao kim, phía sau cũng có gia tộc lớn làm chỗ dựa, được tính là nhân vật phong vân có tên tuổi trong cả Thiên Huyền vương thành. Bối cảnh lợi hại hơn nữa ở trước mặt những người bọn họ, cũng không tính là cái gì. - Ừ, ta biết. Chỉ có điều... Tại sao ta lại có cảm giác hắn đang theo dõi chúng ta?

Vương Siêu có chút kỳ quái, lại liếc nhìn về phía sau.

Hai người nói một hồi đã rẽ qua được mấy con phố. Người này lại vẫn theo ở phía sau. Không phải theo dõi thì là cái gì?

- Có thể cũng muốn thăm hỏi Dương sư. Đừng nói chuyện nữa. Tôn quản gia vừa vặn ở trước cửa, qua nộp tiền đi...

Lục Tầm lắc đầu, không muốn gây sự ở dưới tình huống bái sư. Qua hai lối rẽ, phủ đệ của Dương sư lại xuất hiện ở trước mắt. Vẫn có không ít người đang xếp hàng. Tôn Cường quản gia vừa vặn đã ở đó.

Vương Siêu không nói thêm gì nữa, ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt tự hào chen vào đám người đi tới phía trước phủ đệ. Hắn đưa ra ba trăm vạn kim tệ vừa mượn tới.

- Tôn quản gia, đây là phí dụng để hai người chúng ta thăm hỏi Dương sư. Lần này có thể để cho chúng ta tiến vào chứ?

Không phải mới vừa chế giễu chúng ta không có tiền là quỷ nghèo sao?

Nửa canh giờ ngắn ngủi chúng ta lại cầm tiền tới. Cái này gọi là... đánh vào mặt ngay trước mặt mọi người!

Trong lòng hắn ảo tưởng ra sắc mặt Tôn Cường đại biến, lập tức thay đổi thái độ đối với hai người, cúi đầu khom lưng... Chỉ thấy người béo mập cách đó không xa nhăn mày lại, đầu cũng không chuyển, bàn tay to mập mạp không nhịn được ngăn:

- Đừng nói nhảm nhiều như vậy nữa. Vừa rồi ta không phải đã nói sao? Từ giờ trở đi, Dương sư không tiếp nhận kim tệ. Nhiều hơn nữa cũng không được. Không có đọc đến tên, tận dụng thời gian cút đi, đừng ở chỗ này quấy rối!

- Ngươi...

Lửa giận từ từ dâng lên, Vương Siêu thiếu chút nữa nôn ra máu.

Làm một trong những thành viên đỉnh ở trên vòng đỉnh phong của Thiên Huyền vương quốc, đi tới chỗ nào, cũng được người tôn kính. Ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng phải lấy lễ đối đãi. Ngươi một quản gia nho nhỏ, thậm chí ngay cả câu cút đi cũng nói liên tiếp hai lần. Lửa giận mãnh liệt khiến cho hắn sắp nổ tung, tức chết.

- Tôn Cường, ngươi biết đang nói chuyện cùng ai sao?

Sắc mặt hắn tái xanh, hàm răng nghiến lại vang lên những tiếng két két. Hắn đi vài bước đến trước mặt.

- A? Hóa ra là Vương Siêu lão sư...

Lúc này mới nhìn rõ bộ dáng của hắn, Tôn Cường vừa nâng mí mắt lên:

- Thế nào, lần này có tiền rồi sao?

Chương 244: Hắn chính là Dương sư? (2)

Trước đó cảm thấy đối phương là lão sư sao kim, còn có chút e ngại. Thấy đến lão gia cũng không thèm quan tâm, hắn đã biết, lão sư sao kim gì đó, quan lớn phóng khoáng lạc quan, căn bản không có là gì cả.

Ngoan ngoãn nghe theo phân phó, sẽ giúp ngươi nói nhiều thêm một câu. Nếu không, thân phận gì cũng không có tác dụng!

Hắn không trả lời còn tốt, vừa hồi đáp, Vương Siêu càng tức giận, suýt nữa lập tức ngất đi.

Trời ạ!

Ánh mắt khi dễ của ngươi như vậy là cái quỷ gì?

Cái gì gọi là lần này có tiền?

Người không biết, nghe ngươi nói như thế, còn tưởng rằng ta tới thật nhiều lần, nhiều lần chưa từng đưa tiền vậy...

- Vương Siêu, bình tĩnh một chút!

Thấy hắn bất cứ lúc nào đều sẽ bùng nổ, Lục Tầm lắc đầu, bước lên trước.

Bằng hữu tốt này của mình bất kể thiên phú, giảng bài, đều rất tốt. Chỉ là tính tình có chút nóng nảy, bởi vậy chọc ra không ít phiền phức.

Không khuyên can, nhìn dáng vẻ của hắn, thật sự có khả năng động thủ.

Một khi đánh người này, chẳng khác nào đánh vào mặt của Dương sư, đừng nói bái sư, làm không tốt sẽ trực tiếp đuổi đi.

Ngăn cản bằng hữu tốt đang nóng nảy, Lục Tầm mỉm cười, ôm quyền nói:

- Tôn quản gia, thân phận của hai người chúng ta, nói vậy cũng không cần tiếp tục giới thiệu nhiều. Trước đây không lấy tiền tới, là chúng ta không hiểu quy củ. Lần này tiền đã mang tới, bái thiếp cũng viết xong. Vẫn mong làm phiền Tôn quản gia lại thông báo một chút. Nếu như Dương sư thật sự không gặp, chúng ta cũng sẽ chết tâm, không quấy rầy nữa.

Tôn Cường này vừa nhìn chính là một tiểu nhân phố phường. Thời điểm cùng hắn càn quấy càng dài càng phiền phức. Vậy còn không bằng bớt tranh cãi.

- Lão gia đã thông báo, không thu bái thiếp nữa. Ngoại trừ người giao tiền trước đó, ai cũng không để cho tiến vào trong. Chỉ có điều, nếu các ngươi là lão sư sao kim, ta lại làm người tốt một lần...

Thấy Lục Tầm nói vẫn tính là xuôi tai, Tôn Cường gật đầu. Hắn đang muốn nói chuyện, lại thấy lão gia đã đi tới trước mặt, đẩy cửa lớn ra, đi vào viện.

Vừa rồi hắn càn quấy, trên thực tế chính là che giấu chuyện lão gia không ở phủ đệ. Thấy lão gia trở về, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm, tâm tình vui vẻ, đang muốn đi theo vào. Chợt hắn lại nghe bên tai có một giọng nói tức giận vang lên.

- Tôn quản gia, có ý gì? Chúng ta lại giao tiền, lại đưa bái thiếp, còn không thể nào vào được. Người kia dựa vào cái gì có thể trực tiếp tiến vào trong? Ngay cả chào hỏi cũng không có?

Vương Siêu thật sự nổi giận.

Chúng ta không giao tiền, ngươi nói này nói kia. Thậm chí ở trước mặt mọi người châm chọc chúng ta. Chúng ta cầm tiền tới, còn không cho chúng ta tiến vào. Nếu như đối xử bình đẳng cũng đành nhịn. Nhưng người đội mũ lông chồn rực rỡ kia lại là chuyện gì? Một không bái thiếp, hai không giao tiền, đẩy cửa đi vào. Dựa vào cái gì? Cũng bởi vì địa vị hắn không thấp, Thẩm Truy bệ hạ coi trọng sao?

Nói rõ ai cũng không thể tiến vào?

Nói rõ ngôn từ chính nghĩa?

Vương Siêu tức giận trùng thiên, sắp bùng nổ.

Chỉ có điều, vừa mới dứt lời, hắn liền thấy mọi người xung quanh nhìn qua giống như nhìn kẻ đần độn, mỗi một tràn ngập sự thông cảm.

Nhìn thấy được những ánh mắt này, Lục Tầm nghĩ tới điều gì, thân thể không nhịn được run lên, sắc mặt thoáng cái trở nên có chút khó coi. Hắn không nhịn được ngẩng đầu:

- Tôn quản gia, người mới vừa đi vào chính là...

- Là lão gia nhà chúng ta!

Tôn Cường hừ lạnh.

- Dương sư?

Thân thể Lục Tầm thoáng lảo đảo một cái, giống như bị sét đánh.

Vương Siêu ở một bên đang tức giận trùng thiên, cũng giống là bị nhận một cái tát vào miệng, lời muốn nói lại dừng ở trong miệng, sắc mặt trở nên trắng bệch, không ngừng run rẩy. Hắn chính là Dương sư?

Vừa rồi ở vương cung còn mắng hắn nhiều chuyện?

Có lòng tốt khuyên can, hai người không để ý, trong lòng còn đầy căm phẫn, thậm chí muốn giáo huấn đối phương...

Đây... đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Lục Tầm, Vương Siêu chỉ cảm thấy thiên địa loạn chuyển, toàn thế giới sắp sụp đổ.

...

Lục Tầm, Vương Siêu là lão sư sao kim Hồng Thiên học viện, trong mắt những người khác phong cảnh vô hạn. Dựa theo Trương Huyền tiếp xúc càng lúc càng cao, loại thân phận này cũng có chút không đủ nhìn.

Lấy ánh mắt hiện tại của hắn để xem, bọn họ chỉ là người trẻ tuổi tự cho mình là đúng mà thôi.

Bị đả kích chết đi sống lại, còn sắp phát điên, giao cho Tôn Cường xử lý là được. Hắn lười để ý tới quá nhiều.

Giờ phút này hắn khoanh chân ngồi ở trên giường, thần sắc nghiêm trọng.

Học xong bí tịch thiên đạo liên quan tới độc, khiến cho hắn có hiểu rõ hơn đối với vật như vậy, đồng thời cũng ở bên trong thân thể phát hiện ra một luồng khí đen cổ quái.

Ở vương cung giúp Thẩm Hồng đột phá, hắn không có thời gian nghiên cứu cẩn thận. Bây giờ trở lại phủ đệ, vừa lúc có thể xem kỹ càng tỉ mỉ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra!

Vẫn luôn khỏe mạnh, làm sao có thể có khí độc lưu lại ở bên trong thân thể?

Tiến đến khi nào?

Trong lòng nghi ngờ, hắn tập trung tinh thần cao độ, quan sát khí đen nhìn thấy được trước đó.

Khí đen này ẩn nấp ở bên giữa tim và kinh mạch, khiến người ta khó có thể cảm thấy được. Nếu không phải là hắn học tập độc công thiên đạo, đối với độc có hiểu biết quá sâu, khẳng định khó có thể phát hiện ra.

- Đây là loại độc gì? Thế nào... chưa thấy qua?

Nhìn kỹ một hồi, Trương Huyền nhăn mày lại.

Bên trong Đồ Thư Quán thu thập hơn một nghìn quyển sách liên quan tới độc, ghi lại không ít thuộc tính và khí tức của độc vật. Khí đen này trong cơ thể tự nhiên không có phù hợp.

Chương 245: Ba danh sư chấn động kinh ngạc (1)

Nói cách khác, khí đen này không thuộc về bất kỳ một loại kịch độc nào hắn được biết.

Vậy rốt cuộc là vật gì?

- Thử xem có thể ép ra bên ngoài cơ thể hay không!

Ánh mắt nghiêm trọng, Trương Huyền điều động chân khí trong cơ thể.

Tuy rằng không biết sự nguy hại của khí độc, nhưng mặc cho nó lưu lại ở bên trong thân thể, sớm hay muộn sẽ là một tai họa. Trước đó không phát hiện ra, ngược lại cũng thôi. Hiện tại đã biết, phải nghĩ biện pháp mau chóng xử lý.

Bằng không, một cây đao đặt ở ngực, bất kỳ kẻ nào cũng sẽ thấy khó chịu.

Ở trong một quyển sách có ghi chép về cách sử dụng chân khí ép độc, học tập cũng không phức tạp. Mạch suy nghĩ thoáng động, hắn tự nhiên đã học được.

Ục ục ục!

Nhìn thấy được chân khí vọt tới, khí đen giống như nhìn thấy khắc tinh, nhẹ nhàng lắc một cái, chui vào giữa kinh mạch, ẩn nấp.

- Không được...

Sắc mặt hắn trầm xuống.

Khí độc này thật sự quá lợi hại, lại có thể tránh né chân khí bao vây tấn công. Lúc này nó chỉ là chui vào trong kinh mạch, không quan trọng. Một khi phát điên tiến vào bộ phận quan trọng trong thân thể, sợ rằng không kịp phản kháng, sẽ lập tức bị độc chết.

Chân khí có thể tránh né, và giống như có trí tuệ. Đây là loại độc gì?

Lại trúng phải khi nào?

Lục khắp Đồ Thư Quán những sách có liên quan tới độc, đều không có bất kỳ ghi chép nào về thứ này, nói rõ cấp bậc của độc này cao hơn Thiên Huyền vương quốc!

Loại khí độc cấp bậc như vậy... lại phát hiện được ở trong cơ thể mình.

Trương Huyền càng lúc càng mơ hồ.

Rất nhiều thủ pháp giải độc hắn đều sử dụng một lần, phát hiện không có bất kỳ tác dụng nào. Hắn không thể làm gì khác hơn là tạm thời buông tha.

Xem ra khí đen này vô cùng sợ hãi đối với chân khí của hắn, tạm thời còn không dám quấy rối. Bằng không, hắn cũng không có khả năng sống lâu như vậy lại chưa từng phát giác.

Chỉ có điều, tuy rằng tạm thời không có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng trúng độc như vậy là một vấn đề lớn. Trong lúc vô ý ngược lại cũng thôi. Bị người hạ độc nhưng không biết, vậy mới đáng sợ.

Đối phương một đòn không thành, khẳng định sẽ còn lần thứ hai. Không sợ kẻ trộm trộm, chỉ sợ kẻ trộm nhớ thương!

- Trước hết xác định là trúng phải trước khi sống lại hay sau khi sống lại, là người làm hay là vô tình, cũng có thể sớm có một sự đề phòng!

Sinh ra cảnh giác, Trương Huyền lại nhìn về phía khí đen, nghiên cứu hồi lâu... Kết quả, cái rắm chưa cũng không nghiên cứu ra được.

Không phải hắn quá ngu ngốc, mà là... chất độc này thật sự quá cao cấp, vượt ra khỏi phạm trù Thiên Huyền vương quốc có thể hiểu được, cũng không nhìn ra được manh mối nào, càng chưa nói tới nghiên cứu xem trúng phải lúc nào, rốt cuộc là vật gì.

- Thử dùng Thiên Đạo Đồ Thư Quán xem!

Rầu rĩ hồi lâu cũng không hiểu rõ được, hắn đang định buông tha. Đột nhiên trong lòng hắn thoáng động.

Hắn nghiên cứu không ra, không có nghĩa là Đồ Thư Quán cũng bất lực!

Đồ Thư Quán chỉ cần chạm ngón tay tới, hoặc đối phương đánh quyền, có khả năng hình thành sách, biết chỗ thiếu hụt. Khí độc này ẩn nấp ở giữa các kinh mạch, ngón tay khẳng định không chạm đến được. Để cho nó đánh quyền... khụ khụ, càng là nằm mơ.

Chỉ có điều, chỉ là xác nhận đơn giản vấn đề một chút, ngược lại không làm khó được Trương Huyền.

Hắn tiện tay lấy ra một quyển sách trắng, cầm lấy bút lông viết xuống:

- Khí độc trong người là sau khi sống lại trúng độc, có người hãm hại!

Ngón tay hắn xẹt qua, trong đầu lập tức xuất hiện một quyển sách giống như đúc. Hắn tiện tay mở ra, quả nhiên xuất hiện chỗ thiếu hụt của những lời này.

Nhìn xong nội dung, sắc mặt hắn tái xanh.

Căn cứ vào hiệu ứng của Thiên Đạo Đồ Thư Quán cho ra nội dung, chất độc này là trúng phải trước khi mình sống lại, không phải do mình vô ý, mà bị người hạ độc thủ!

Nói cách khác... Có người muốn giết hắn.

- Chẳng lẽ... người này trước kia chết, cũng không phải do uống rượu phiền muộn mà chết, mà là... trúng chất độc này?

Trước đó hắn đã thấy kỳ quái. Người này cũng quá yếu. Đường đường là cường giả Chân Khí cảnh đỉnh phong, uống một chút rượu có thể uống tới chết được. Hiện tại xem ra, căn bản không phải là chuyện như vậy.

Nghĩ đến liền làm, hắn ở trong sách vở viết ra các loại suy đoán.

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền ngừng lại.

Thông qua nửa ngày suy nghĩ, hắn đã biết tình hình đại khái.

Người này trước kia quả nhiên là bị người độc chết, chính vì vậy, mới có mình xuyên qua.

Sau khi sống lại mình sở dĩ không có việc gì, là bởi vì tu luyện chân khí thiên đạo quá mức tinh thuần. Khí độc này trời sinh sợ hãi, bị áp chế không có cách nào nhúc nhích. Bằng không, hắn cũng không có khả năng sống đến bây giờ.

Nói cách khác, có thể sống được, may mắn là vẫn xem như chăm chỉ, tu luyện không ngừng. Bằng không, một khi chân khí không đủ, bắt được khí đen sẽ lập tức cắn trả, độc chết.

- Lại là cục diện rối rắm do người này lưu lại...

Vốn tưởng rằng giải quyết xong chuyện đánh giá lão sư, đã có thể sống cho chính mình, trời cao mặc cho chim bay. Kết quả hắn lại phát hiện ra mình suy nghĩ quá nhiều.

Không hoàn toàn giải quyết được khí đen này, sẽ vẫn nằm trong nguy cơ.

- Phải nghĩ biện pháp tìm ra người muốn giết mình mới được.

Người muốn giết chết hắn, ẩn nấp, không có khả năng tìm được. Nhưng chỉ cần lần sau vẫn dám động thủ, dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán, lại nhất định có thể điều tra ra được cả tổ tông tám đời nhà đối phương.

Cho nên, hắn cũng không quá sợ hãi, chỉ là trong lòng có nghi ngờ.

Người này trước kia chỉ là một cô nhi, ngay cả một thân thích cũng không có. Nản thân lại là phế vật, không đắc tội người nào. Rốt cuộc là ai, có thể sử dụng loại độc Thiên Huyền vương quốc cũng không có, tới giết hắn?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau