THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2406 - Chương 2410

Chương 2406: Thực lực mạnh liền có thể muốn làm gì thì làm! (2)

- Làm sao? Còn muốn động thủ với ta?

Thấy tên này không lấy ra ngọc phù, còn vùng vẫy giãy chết, Mã Minh Hải cười nhạo một tiếng, ngón tay điểm ra, một đạo kiếm khí tiến lên.

Lĩnh ngộ kiếm đạt đến nửa bước chân giải, coi như không cần trường kiếm, kiếm khí trong cơ thể cũng có thể đánh bại cường giả cùng cấp dễ dàng!

Huống chi một... tiểu nhân vật Nguyên Thần cảnh trung kỳ...

Hả?

Trong lòng hắn tràn đầy nghi ngờ.

Hôm qua thời điểm chiến đấu với đối phương, vẫn chỉ là Nguyên Thần cảnh trung kỳ, làm sao bây giờ, giống như là đỉnh phong? Trong vòng một đêm, tiến bộ hai cấp?

- Mặc kệ là trung kỳ hay đỉnh phong, đều không trọng yếu! Gặp phải ta... Chỉ có một con đường chết!

Lông mày giương lên, đầu ngón tay kiếm khí huy hoàng, phá không mà tới, ngay thời điểm hắn cho rằng có thể tuỳ tiện đâm thủng đối phương, kiếm khí cùng chưởng lực đụng nhau, tựa như đậu phụ đụng phải sắt thép, lập tức tiêu tán.

Con ngươi co rụt lại.

Lĩnh ngộ Kiếm Đạo nửa bước chân giải, biết uy lực của một chỉ này, xem như Tôn huynh cũng không dám tuỳ tiện đối đầu, cái tên này, một chưởng liền đánh tan...

Làm sao làm được? Bất quá, nghi ngờ còn không có kết thúc, chỉ thấy chưởng lực đánh tan kiếm khí tiếp tục lao tới trước, thời gian nháy mắt liền đi tới trước mắt.

Bành!

Áp lực cực lớn đánh tới, Mã Minh Hải hơi đỏ mặt, muốn ngăn cản, nhưng không sao làm được, bị chấn vào một nham thạch to lớn, ngực khó chịu, phun ra một ngụm máu tươi.

- Tại sao có thể như vậy... Thực lực của ngươi, làm sao lại mạnh như vậy?

Hàm răng cắn chặt, tràn đầy khó tin.

Hôm qua thua đối phương, là bởi vì giảm thấp tu vi, hiện tại không có áp chế tu vi, càng lĩnh ngộ nửa bước Kiếm Đạo chân giải... Vẫn bị đánh bại, thế giới quan trực tiếp lật đổ.

- Nhất định là trùng hợp, ta không tin...

Hắn đứng lên, chập ngón tay làm kiếm, ở trước ngực vẽ nửa vòng, chân khí bắn ra, hình thành một vòng tròn.

- Ngàn vạn kiếm khí, nghe ta hiệu lệnh!

Trong tiếng gầm gừ, kiếm khí dạo chơi ở chung quanh tụ lại, ở trước ngực tạo thành một trường kiếm chân khí to lớn chừng mười mét.

Lĩnh ngộ Kiếm Đạo nửa bước chân giải, dù không thể để trường kiếm nghe theo hiệu lệnh, nhưng khống chế kiếm khí còn có thể làm được.

Kiếm Trì, đâu đâu cũng có kiếm tu, kiếm khí ngưng tụ không tan, có thể điều động kiếm khí, chẳng khác nào có nhiều cao thủ như vậy trợ trận, sức chiến đấu tăng không chỉ một lần!

Hắn giờ phút này, xem như Xuất Khiếu cảnh chân chính gặp gỡ cũng có thể nhẹ nhõm chém giết!

- Đây là thực lực của nửa bước Kiếm Đạo chân giải?
- Thật khủng khiếp...

- Khống chế kiếm khí, ở trong Kiếm Trì có thể nói vô địch...

- Đúng vậy, gia hỏa đối diện kia, đoán chừng sắp thua...

Mọi người chung quanh sắc mặt đều nghiêm túc.

Bọn họ đều là kiếm tu, biết nửa bước chân giải đáng sợ, kiếm khí tung hoành, muôn hình vạn trạng, cùng cấp bậc tuyệt đối vô địch.

Thanh niên đối diện kia chẳng qua là Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, làm sao ngăn cản được.

Rầm!

Trong ánh mắt kinh ngạc, trường kiếm do kiếm khí hội tụ thành đâm tới Trương Huyền.

Tựa như đột phá tốc độ âm thanh, thời gian nháy mắt liền xuất hiện ở trước mặt.

Nhìn uy thế, một khi bị đâm trúng, thân thể lại cứng rắn đoán chừng cũng sẽ bị đánh thành hai nửa, bỏ mình tại chỗ.

- Hội tụ kiếm khí, dù uy lực rất mạnh, nhưng... Dù sao không phải là của mình!

Lắc đầu, Trương Huyền không khẩn trương chút nào, ngược lại lộ ra vẻ thất vọng, ngón tay điểm ra.

Đầu ngón tay có một đạo ánh sáng đặc thù, trường kiếm kia đụng một cái, lập tức tán loạn.

- Đi!

Nhẹ nhàng bắn ra. Bành!

Mã Minh Hải bay ngược, sống lưng kề sát vách đá, đập ra một cái hố to, giống như bị người đóng ở phía trên, vô luận giãy dụa như thế nào cũng không thể động đậy.

- Ngươi, ngươi...

Vẻ mặt Mã Minh Hải trắng bệch, nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, trong mắt tràn đầy khủng hoảng.

Vốn cho rằng không cần áp chế tu vi, nghiền ép đối phương dễ như trở bàn tay, nằm mơ cũng không nghĩ đến, đối phương chỉ dùng một ngón tay, liền đánh hắn căn bản không có cách nào hoàn thủ!

Cho dù nhờ vào ngàn vạn kiếm khí, cũng không được!

Đang khiếp sợ khó tin, chỉ thấy thanh niên ưu nhã đi tới, mí mắt nhấc lên, mang theo vui vẻ.

- Mặc dù ta thán phục thực lực của ngươi, nhưng thực sự không tiện, chúng ta đang tiến hành thi vòng hai, dính dáng danh ngạch đi vào Thánh tử điện, cho nên... là chính ngươi lấy ngọc phù ra, hay ta tự mình ra tay?

Toàn thân Mã Minh Hải căng thẳng, kìm nén đến sắc mặt thấu đỏ.

Câu nói này, chính là vừa rồi hắn nói, không nghĩ tới, một chữ cũng không sai trả lại.

- Muốn cầm ngọc phù của ta? Trừ khi giết ta...

Hàm răng cắn chặt.

Mất ngọc phù, liền đại biểu mất đi tư cách vào Thánh Tử điện, một phen cố gắng hóa thành nước chảy.

- Giết ngươi? Không đến mức...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay búng ra.

Bành!

Mã Minh Hải cảm thấy như núi lớn đè xuống, ép hắn ở trên vách đá, tùy thời sẽ cắt đứt hô hấp.

- Dừng tay...

Thân thể bị ép biến hình, Mã Minh Hải muốn nói chuyện, lại không phát ra được thanh âm nào.

- Thật không tiện, đối thủ không khuất phục, ta còn không có thói quen chủ động thu tay lại!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng:

- A, đúng rồi, ngươi mới vừa nói rất đúng...

- Thực lực mạnh, chính là có thể... Muốn làm gì thì làm!

Chương 2407: Loạn Cung mê trận (1)

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Lực lượng khổng lồ chèn ép xuống, xương cốt của Mã Minh Hải phát ra âm thanh, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ vụn, thân thể đã không chịu nổi, bắt đầu ửng hồng.

Đối phương không có ý đồ với hắn, còn lười nhác động thủ, đã tìm phiền toái, vậy thì thật không tiện.

- Ngươi buông tay... Ta cho ngươi ngọc phù!

Cảm giác tiếp tục nữa, chỉ có một con đường chết, hàm răng cắn, Mã Minh Hải cố nén thân thể sắp nổ, vội vàng hô lên.

- Tốt!

Thu tay lại, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, đứng thẳng tại chỗ.

Lạch cạch!

Mã Minh Hải rơi xuống vách đá, thở hồng hộc.

- Chết!

Trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn, gào lên một tiếng, lòng bàn tay bất ngờ nhiều ra hai thanh trường kiếm, bàn tay lắc một cái, lập tức đâm tới Trương Huyền.

Hai thanh này đều đạt đến Thánh khí trung phẩm, phối hợp nửa bước Kiếm Đạo chân giải của hắn, tốc độ so với vừa rồi còn nhanh hơn.

Dựa theo quy định, trong thi vòng hai, là không cho phép sử dụng binh khí, nhưng không dùng binh khí, căn bản không phải đối thủ, lập tức liền bị đào thải, cũng không quản được nhiều như vậy.

Tê lạp!

Hai thanh trường kiếm xé rách không khí, mắt thường còn không có nhìn thấy, cũng đã xuất hiện ở trước mặt Trương Huyền.

Ngay thời điểm hắn cho rằng tất nhiên sẽ chém giết tên này, liền nghe được thanh âm của đối phương có chút bất đắc dĩ vang lên.

- Ai, cũng may tính tính của ta tốt, đổi lại người khác, làm như vậy, đoán chừng sớm đã bị đánh chết!

Ầm ầm!

Còn không có kịp phản ứng, thân thể của Mã Minh Hải lần nữa kề sát ở trên vách đá, dưới áp lực cực lớn, xương cốt toàn thân không chịu nổi, vỡ vụn mười mấy nơi, máu tươi từ trong miệng phun mạnh ra.

- Không cho ta ngọc phù, thì tự ta lấy!

Ngay sau đó, ngón tay tê rần, trữ vật giới chỉ bay ra ngoài, rơi vào lòng bàn tay đối phương.

- Ngươi...

Vẻ mặt Mã Minh Hải đỏ lên, tràn đầy cuống cuồng.

Bất quá lúc này đã chậm, ngón tay Trương Huyền điểm ra, ngọc phù đã xuất hiện ở trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng điểm một cái.

Răng rắc!

Vỡ vụn ra.

- Không hổ là thiên tài của Tiềm Xung đế quốc, bảo vật thật đúng là không ít, cái này coi như là đánh đổi vì ngươi mạo phạm ta... Vốn đánh nát ngọc phù của đối phương là được, nhưng tên này đã không biết xấu hổ, thua còn dám động thủ, vậy thật không tiện, không trả giá một chút, không phải xin lỗi chính mình sao.

- Phốc!

Thấy đối phương thu nhẫn trữ vật của mình vào túi, Mã Minh Hải không nhịn được nữa, lại phun ra một ngụm máu tươi.

Vì những vật tư này, hắn không biết hao tốn bao nhiêu, trực tiếp lấy đi, tương đương với đoạt toàn bộ tâm huyết của hắn...

- Hai thanh kiếm này của ngươi, đều đạt đến Thánh khí trung phẩm, thoạt nhìn cũng không tệ, ta lưu lại!

Tràn đầy tuyệt vọng, lại nghe được thanh âm của đối phương tiếp tục vang lên.

- Kiếm của ta là ta dùng tinh huyết tẩm bổ thành, linh tính trong đó trung thành không đổi, coi như ngươi lấy đi cũng vô dụng...

Thấy ngay cả kiếm của hắn cũng muốn lấy đi, Mã Minh Hải cắn răng.

Hai thanh kiếm này, hắn tiêu tốn đánh đổi càng lớn, có thể bảo đảm tuyệt đối trung thành, chỉ cần mình không chết, liền sẽ không phản bội...

Thanh âm còn không có kết thúc, liền thấy hai thanh kiếm của mình bị Trương Huyền đập mấy lần, sau đó hân hoan nhảy nhót đi tới trước mặt đối phương, lắc đầu vẫy đuôi, cung kính không nói ra được.

- Phốc!

Mã Minh Hải hộc máu lần nữa, tràn đầy tuyệt vọng.

Còn tưởng đối phương là tay mơ, có thể tùy ý lăng nhục, nằm mơ cũng không có nghĩ đến, là một con Cự Long che giấu!

- Được rồi!

Lấy đi đồ vật của đối phương, cũng lười đối phó tiếp, bàn tay Trương Huyền buông lỏng, người sau liền rớt xuống vách đá. Ầm ầm!

Vừa để hắn xuống, liền nghe thanh âm trước đó vang vọng toàn bộ hòn đảo.

- Mã Minh Hải, ngọc phù vỡ vụn, bị đào thải, còn lại... ba mươi mốt người!

Rầm!

Thanh âm kết thúc không lâu, một người ngồi Thánh thú phi hành bay tới, tiếp lấy Mã Minh Hải rời đi.

- Xem ra Trương Cửu Tiêu cũng được đón đi...

Trương Huyền sững sờ, bừng tỉnh hiểu ra.

Khó trách mới vừa biết ngọc phù của Trương Cửu Tiêu bị vỡ, liền đuổi qua, lại không tìm được bóng người, xem ra hẳn là bị đón đi.

- Ngọc phù mang theo Kiếm ý đặc thù, bóp nát có thể cảm ứng, nhưng vì cái gì... có khả năng biết được vị trí cụ thể, hơn nữa nhanh phái người tới đón như vậy? Chẳng lẽ... Triệu Hưng Mặc, thật có thể nhìn thấy chuyện phát sinh của cả hòn đảo?

Trương Huyền càng thêm khó hiểu.

Hòn đảo này, đường kính ít nhất hai ba ngàn dặm, coi như Thánh vực thất trọng, bát trọng, thần thức muốn bao phủ cũng không thể hoàn thành, Triệu Hưng Mặc này làm sao làm được?

- Khẳng định là mượn thứ gì...

Trong lòng hơi động, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, Trương Huyền nhìn sang Thánh thú kia.

Vừa xem xét, quả nhiên thấy được không giống.

- Lại là Thiên Nghĩ Phong...

Nhịn không được cười lên.

Một mực nghĩ đối phương dùng thủ đoạn gì, nằm mơ cũng không nghĩ đến, cũng giống như mình, cả hòn đảo đều thả đầy Thiên Nghĩ Phong!

Thứ này thân thể cực nhỏ, phi hành ở trong cây cối bụi cỏ, căn bản không phát hiện được, trước đây hắn là dùng cái này tìm hiểu tin tức của Vân Vụ lĩnh.

Không nghĩ tới... Triệu Hưng Mặc này cũng dùng đến.

Xem ra trong tay hắn cũng có một Thiên Nghĩ Phong Mẫu!

- Phong Mẫu, có phương pháp đuổi những Thiên Nghĩ Phong theo dõi ta đi hay không?

Trương Huyền truyền âm.

Mặc dù là thi vòng hai, nhưng một mực bị người theo dõi, vẫn còn có chút khó chịu.

- Những Thiên Nghĩ Phong này, mặc dù không phải con dân của ta, nhưng muốn đuổi đi vẫn rất dễ dàng... Bất quá sau khi đuổi đi, Triệu sư sẽ phát hiện...

Chương 2408: Loạn Cung mê trận (2)

Thanh âm của Thiên Nghĩ Phong Mẫu truyền đến.

- Như thế...

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Đối phương theo dõi, tự nhiên là muốn biết tình huống của người tham gia khảo hạch, trực tiếp đuổi đi mà nói, phát hiện không đến tung tích của mình, Triệu sư vô cùng có khả năng tự mình tới.

- Như vậy đi, ta nghĩ phương pháp thuần phục những Thiên Nghĩ Phong này, để chúng nghe mệnh lệnh của ta...

Dừng lại một chút, Thiên Nghĩ Phong nói.

- Có khả năng thuần phục? Vậy tốt nhất rồi...

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Có thể thuần phục, tự nhiên càng tốt hơn đuổi đi, như vậy mình ở trong mắt đối phương, thật giống như ẩn giấu đi, căn bản không phát hiện được.

- Đi xử lý đi!

Cổ tay rung lên, thả Phong Mẫu ra, Trương Huyền lại nhìn về phía vách đá trước mắt.

Trước đó tất cả kiếm tu tận mắt thấy hắn đánh bại Mã Minh Hải, biết thực lực kinh khủng, từng cái trốn đến một bên, không dám đắc tội.

Trương Huyền cũng lười nói nhiều, đang định tu luyện Thiên Đạo kiếm pháp, chỉ thấy Mộ Vân kiếm bay tới.

- Chủ nhân... Thực lực của ngươi mạnh như vậy, nếu như đi xông Kiếm Trì mà nói, hẳn là có thể đạt được truyền thừa!

- Xông Kiếm Trì? Cái này không phải là Kiếm Trì sao? Nơi này nhiều kiếm khí như vậy, lại không phải là Kiếm Trì? Còn xông cái gì?

- Nơi này chỉ là bên ngoài của Kiếm Trì, Kiếm Trì chân chính ở đằng sau vách đá... truyền thừa của Kiếm lão nhân cũng ở bên trong!

Mộ Vân kiếm nói.

- Ồ?

Trương Huyền sững sờ:

- Ngươi nói là, hơn một trăm chuôi trường kiếm giống như ngươi cũng không ở đây, mà là ở... đằng sau vách đá?

- Vâng!

Mộ Vân kiếm lung lay hai lần.

- Mang ta tới nhìn một chút!

Đối với truyền thừa của Kiếm lão nhân, hắn hội tụ được Thiên Đạo kiếm pháp đã không thèm để ý, nhưng nếu như có thể thu trăm chuôi Thánh khí trung phẩm, tuyệt đối là đại thu hoạch.

Hơn trăm chuôi trường đao Thánh khí hạ phẩm, phường chủ của chợ đen liền không cách nào chiến thắng, nhiều Thánh khí trung phẩm như vậy liên hợp, coi như không cần khôi lỗi, cũng có thể tuỳ tiện đánh bại Nhạc đường chủ!

Thậm chí... Triệu Hưng Mặc cũng có thể chiến một trận!

Mộ Vân kiếm lắc lư mấy lần, thẳng tắp đi thẳng về phía trước, theo sát ở sau lưng, vòng qua vách đá to lớn, Trương Huyền lập tức nhìn thấy một mảng sương mù dày đặc xuất hiện ở trước mắt. Hẳn là một loại trận pháp lợi hại nào đó, che lại đồ vật phía trước.

- Thiếu hụt!

Trương Huyền cũng không nhận ra, lông mày giương lên, trong lòng hô khẽ.

Phần phật!

Một quyển sách xuất hiện ở trong óc.

Trận pháp đang vận chuyển, Thiên Đạo thư viện có thể thấy được thiếu hụt.

- Loạn Cung mê trận, trận pháp cấp tám?

Xem hết nội dung trong thư tịch, Trương Huyền sửng sốt một chút.

Khó trách cái gọi là truyền thừa, không có người đạt được, không nghĩ tới trận pháp trước mắt này, đã đạt tới cấp tám!

Loại trận pháp cấp bậc này, ít nhất Lĩnh Vực cảnh mới có thể bố trí ra, Tiềm Xung đế quốc hẳn là không người có khả năng làm được.

- Ngươi đã đi vào đó chưa?

Không có vội đi vào, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Mộ Vân kiếm.

- Chưa vào qua, nghe nói trong đó có bội kiếm cùng truyền thừa của Kiếm lão nhân!

Mộ Vân kiếm nói.

- Bội kiếm? - Ừm, bội kiếm của Kiếm lão nhân, nghe nói đã đạt đến Thánh khí thượng phẩm, ngay cả Tiềm Xung Hoàng đế cũng muốn đạt được, đáng tiếc một mực không có người có khả năng tiến vào, coi như đi vào cũng tìm không thấy!

Mộ Vân kiếm nói tiếp.

- Thánh khí thượng phẩm?

Trương Huyền siết chặt nắm đấm.

Loại Thánh khí cấp bậc này, thấp nhất đạt đến Thánh vực lục trọng Lĩnh Vực cảnh, đã cường đại đến cực điểm.

Cái Kiếm Trì này... lại có vũ khí lợi hại như thế?

- Đúng, trên thực tế kiếm khí đầy trời này, phần lớn đều là Thánh khí đó phát ra, những người phía ngoài kia liều mạng nghiên cứu, một là vì thực lực, thứ hai là muốn nhìn trộm kiếm pháp của Kiếm lão nhân, từ đó đạt được truyền thừa, thu lấy kiện binh khí này!

Mộ Vân kiếm tiếp tục nói.

Nó ở đây đợi thời gian dài, rất nhiều chuyện rõ rõ ràng ràng.

- Vũ khí như vậy, đáng giá xem xét!

Mắt Trương Huyền sáng lên, tràn đầy hưng phấn.

Thánh khí trung phẩm, trừ khi số lượng nhiều, nếu không đối với hắn mà nói, tác dụng thật không lớn, Thánh khí thượng phẩm liền không giống.

Một kiếm tế ra, Triệu Hưng Mặc cũng chưa chắc chống đỡ được!

Có loại vũ khí cấp bậc này, lại đi Trương gia tìm phiền toái, hoặc đi cướp… à không, cưới Lạc Nhược Hi, lực lượng sẽ tăng thêm rất nhiều.

- Ngươi ở đây trông coi!

Trương Huyền dặn dò một tiếng.

- Vâng!

Mộ Vân kiếm lắc lư mấy lần, đứng ở tại chỗ.

Không do dự nữa, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, đi vào sương mù dày đặc.

Vừa rồi Thiên Đạo thư viện nhìn ra trận pháp này thiếu hụt, ghi chép cặn kẽ, mặc dù là trận pháp cấp tám, đối với hắn mà nói, đã không còn bí mật đáng nói, chậm rãi tiến lên, đi một hồi, trước mắt sáng sủa, sương mù biến mất, một dòng suối, một căn nhà gỗ xuất hiện ở trong tầm mắt.

- Nơi này còn có thế ngoại đào nguyên?

Trương Huyền sững sờ, nhịn không được đi đến nhà gỗ, đi tới trước mặt, đang muốn mở cửa, đột nhiên toàn thân căng thẳng, thân ảnh nhoáng một cái, xuất hiện ở hơn một trăm mét.

Rầm!

Địa phương vừa rồi đứng yên, một đạo kiếm khí cắt tới, như đâm thủng không khí, lưu lại một đạo ấn ký đen kịt.

Chương 2409: Phong Ma Phá Lực đan (1)

Đạo kiếm khí này, lực lượng cực kỳ cường đại, Mã Minh Hải tới so sánh, giống như tiểu vu gặp đại vu, không đáng nhìn một cái.

Ánh mắt ngưng trọng, Trương Huyền cực kỳ cảnh giác.

Coi như loại thực lực của hắn, nếu không phải trước thời hạn đề phòng, chỉ sợ cũng bị một kiếm chém thành hai khúc.

Đến cùng là người nào lợi hại như vậy?

Kẹt kẹt!

Cửa phòng mở ra, một bóng người chậm rãi đi ra.

- Là vị phường chủ kia!

Trương Huyền nhíu mày.

Từ trong lều đi ra, không phải người khác, chính là vị phường chủ chợ đen kia!

Làm sao lại đến nơi này?

Vết thương trên người hắn, lúc này đã tốt hơn phân nửa, có điều vẫn có thể nhìn thấy thảm trạng trước đó, che kín vết đao dữ tợn, tựa như bò từng con rết.

- Trương Huyền, ngươi nhục phường thị ta, cướp tài vật của ta, phá hư quy tắc của ta, ngày hôm nay... là giờ chết của ngươi!

Phường chủ Kỷ Linh Phong tràn đầy dữ tợn, trong mắt chảy ra hận ý nồng đậm.

Mặc dù chợ đen không coi trọng quy tắc, nhưng chỉ cần tiến vào bên trong, mặc kệ ngươi là Danh Sư, hay Chiến Sư, đều phải tuân thủ quy định bên trong, không dám vi phạm, tên này ngược lại tốt...

Vừa đến liền phá hư, huyên náo gà chó không yên, còn đánh hắn trọng thương!

Cơn giận này nếu như nhịn xuống, về sau Tiềm Xung chợ đen còn có tư cách gì đứng sừng sững ở trong đế quốc?

- Ngươi biết ta sẽ ở đây tiến hành thi vòng hai, nên sớm mai phục?

Trương Huyền nghi ngờ.

Tới đây thi vòng hai, chỉ có Triệu Hưng Mặc cùng Nhạc đường chủ biết, ngay cả hắn cũng là thuần phục Mộ Vân kiếm mới biết, gia hỏa này đã sớm mai phục ở đây...

Chẳng lẽ đã biết hành tung của mình?

Danh Sư thiên tài của Danh Sư đường, hội tụ vào một chỗ, bị biết hành tung...

Thậm chí đối phương giấu ở trong trận pháp, chờ đợi đánh lén...

Có thể nói cực kỳ đáng sợ!

- Chết rồi liền biết!
Lười tiếp tục nói chuyện, Kỷ Linh Phong gào lên một tiếng, trường kiếm trong tay lắc một cái, kiếm khí bắn tới.

Kiếm của hắn chỉ dài khoảng ba thước, lại tản mát ra khí tức làm người ta giá rét thấu xương, kiếm mang chưa đến, trong tai vang lên một loại thanh âm quỷ dị, như là ai oán, để cho người ta thần trí hôn mê.

Trong đầu nổ vang, con ngươi của Trương Huyền thu hẹp lại.

Từ trước tới nay đều là hắn dùng chiêu này đối phó người khác, không nghĩ tới bây giờ dùng để đối phó mình, nhất thời vô ý, trực tiếp trúng chiêu, lâm vào trạng thái mê man.

- Là Ma âm...

Bất quá, tâm cảnh của hắn đạt đến 25.1, có thể so với Danh Sư bát tinh trung phẩm, loại trạng thái này chỉ duy trì trong nháy mắt liền tỉnh táo lại, Thiên Đạo chân khí vận chuyển, mới vừa loại bỏ mê man, liền thấy kiếm khí đã tới trước mắt, thổi làn da có chút đau nhức, bất cứ lúc nào cũng sẽ xé rách.

Siết chặt nắm đấm, sau lưng chảy ra mồ hôi lạnh.

May mắn kịp phản ứng, nếu không lần này ngực tất nhiên phá vỡ một cái động lớn, không chết cũng sẽ lập tức mất đi sức chiến đấu.

Hô!

Bàn chân đạp mạnh, biến mất khỏi tại chỗ, lần nữa xuất hiện ở hơn một trăm mét.

Hành Giả Vô Cương!

Tu luyện Diễn Không thiên thư đến nhị trọng, lĩnh ngộ Hành Giả Vô Cương cũng càng thêm cao thâm, tốc độ nhanh hơn, lúc này toàn lực vận chuyển, như đột phá không gian hạn chế cùng ràng buộc, thuấn di chạy trốn.

- Muốn chạy trốn, nào có dễ dàng như vậy!

Kỷ Linh Phong thét dài, trường kiếm nằm ngang bổ tới.
Kiếm mang lan tràn hơn hai trăm mét, bao phủ một mảng lớn khu vực chung quanh ở bên trong.

- Chuôi kiếm này... lại đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong...

Trương Huyền kinh ngạc.

Khó trách tên này mới vừa bị đánh bại, liền dám tìm phiền phức, nguyên lai chuôi kiếm này đã đạt đến Thánh khí trung phẩm đỉnh phong, có thể so với cường giả Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong!

Loại vũ khí thực lực này, chú trọng công phạt hơn...

So với Kim Nguyên đỉnh còn đáng sợ hơn nhiều lắm!

Hai hai phối hợp, thậm chí có thể chiến một trận với Nhạc đường chủ.

- Nếu như hôm qua thời điểm chiến đấu với ngươi, lấy ra chuôi kiếm này, ta có thể sẽ chật vật đến cực điểm, khó mà ứng đối, hiện tại...

Nhìn ra thực lực cùng kiếm của đối phương, Trương Huyền lại không bối rối, ngược lại lắc đầu.

Trước đó là bị đánh trở tay không kịp, chân chính kịp phản ứng, nhờ vào thực lực của hắn, loại cấp bậc như đối phương, nói thật... còn xa xa chưa đủ!

- Đại Bi Thiên Ma chưởng!

Lật tay một cái, một chưởng ấn to lớn xuất hiện ở trên không trung, thẳng tắp đánh tới.

Chưởng lực tiếp xúc với kiếm mang huy hoàng, giống như là tại nguyên chỗ nổ tung, sóng xung kích kịch liệt tán dật bốn phía.

May mắn ở trong trận pháp, có trận pháp cấp tám che chở, nếu không chỉ sợ vách đá kia sẽ bị gọt thành đất bằng.

Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Liên tục lui về phía sau mấy bước, khí huyết quay cuồng, con mắt của Kỷ Linh Phong trở nên đỏ thẫm.

Một đêm không thấy, tên này so với hôm qua càng thêm cường đại!

Mặc cho tiếp tục nữa, mình làm sao có thể là đối thủ?

- Ta nói qua, hôm nay ngươi sẽ chết ở trong tay ta, thì nhất định sẽ...

Nuốt một viên đan dược vào miệng, khí tức trong người Kỷ Linh Phong lập tức bạo tăng.

Thời gian không dài, liền trực tiếp đột phá Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, đạt đến nửa bước Lĩnh Vực cảnh.

- Là đan dược cấp tám... Phong Ma Phá Lực đan?

Chương 2410: Phong Ma Phá Lực đan (2)

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Phong Ma Phá Lực đan, giống như thuốc kích thích, sau khi dùng qua, có thể trong thời gian ngắn đánh vỡ cực hạn của tu luyện giả, để thực lực bạo tăng, có điều có thời gian hạn định nhất định, một khi dược lực tiêu hao sạch sẽ, không chỉ tu vi tổn hao, thân thể cũng có tổn thương cực lớn.

Cái tên này lại liều mạng tổn thương cũng muốn chém giết mình...

Thật là độc ác!

Cũng đúng, nếu như giết không được mình, để mình chạy đi, chỉ bằng vào tội danh đánh lén Danh Sư thất tinh, Danh Sư đường cũng sẽ ra tay tiêu diệt, không có khả năng sống sót!

Bất kể từ điểm nào đến xem, tiêu tốn đánh đổi lại lớn, cũng phải chém giết mình, không có bất kỳ do dự gì.

- Qua sông chưa cứu, đánh hắn giữa dòng!

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, bàn tay lăng không trảo một cái, hơn một trăm khôi lỗi xuất hiện ở trước mắt.

Hắn vốn không phải người nói quy tắc, đối phương đã giết tới trước mặt, đương nhiên sẽ không tự đại chờ người ta đột phá xong lại động thủ.

Triệt để tiêu hóa đan dược còn cần một đoạn thời gian, như vậy liền thừa dịp hiện tại, trước đánh ngã đối phương lại nói!

Dù sao ở trong trận pháp cấp tám, Phong Mẫu khống chế Thiên Nghĩ Phong giám sát mình, đám người Triệu Hưng Mặc cũng không biết được, nên sẽ không hủy bỏ tư cách.

Rầm!

Hơn một trăm khôi lỗi vừa xuất hiện lập tức lao đến Kỷ Linh Phong.

Từng cái tuôn ra khí tức, lực lượng như mưa.

Bọn họ phối hợp lại, ngay cả Nhạc Nhất Toàn là nửa bước Lĩnh Vực cảnh chân chính cũng có thể nhẹ nhõm ngược tới ngược đi, dù thực lực của đối phương không yếu, nhưng khẳng định không chống lại được.

- Biết ngươi có những vật này, chẳng lẽ cho rằng ta không có phòng bị?

Kỷ Linh Phong cười lạnh một tiếng, ngón tay bỗng nhiên nâng lên, ném một cái trận bàn ra ngoài.

Còn ở trên không, liền sương mù dày đặc, bao phủ khôi lỗi ở bên trong.

- Trận bàn chuẩn cấp tám? Cái tên này có không ít đồ tốt a...

Trương Huyền sửng sốt một chút, mắt sáng rực lên.

Không hổ là phường chủ của chợ đen, những năm này tích lũy đồ vật không ít nha!

Không nói Phong Ma Phá Lực đan trân quý cỡ nào, chỉ nói trận bàn chuẩn cấp tám này liền có giá trị không nhỏ, ít nhất mấy ngàn Tinh Nguyên thượng phẩm.

Loại trận bàn cấp bậc này, một khi khởi động, cường giả như Nhạc Nhất Toàn cũng bị nhốt, trong thời gian ngắn không cách nào chạy trốn...

Khó trách tự tin như vậy, dám ngay mặt dùng dược vật.
Linh tính của khôi lỗi vốn không mạnh mẽ bằng nhân loại, đang bị nhốt, có thể tưởng tượng sẽ mất đi sức chiến đấu, xem ra hắn đã biết mình có nhiều khôi lỗi như vậy, hơn nữa làm xong ứng đối.

Phương pháp rất tốt, đổi lại Trận Pháp sư thất tinh đỉnh phong bình thường, sẽ không có bất kỳ biện pháp nào, nhưng đối với Trương Huyền mà nói, căn bản không gọi sự tình!

Trong lòng nói thiếu hụt, Thiên Đạo thư viện chấn động, một quyển sách xuất hiện ở trong óc, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, thiếu hụt liên quan tới trận bàn này liền xuất hiện ở trong trí nhớ.

- Đi!

Lông mày nâng lên, ngón tay hơi nhấc.

Hơn một trăm chuôi trường đao phần phật xông vào trong sương mù, chỉ nghe đinh đang đang vang lên, giống như chặt đứt kết cấu đặc thù nào đó, sương mù như thủy triều tán loạn.

Trận pháp... hủy!

- Tới!

Ngón tay câu câu, ngay sau đó liền thấy một chuôi trường đao kéo trận bàn đưa tới, nhẹ nhàng vồ một cái, Trương Huyền liên tục điểm mấy lần, đã luyện hóa.

Ầm ầm!

Tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng vẫn làm trễ nải mấy hơi thở, trong khoảng thời gian này, Kỷ Linh Phong đã triệt để luyện hóa Phong Ma Phá Lực đan, lực lượng cả người cũng triệt để ổn định lại, như một hồng hoang cự thú, bất cứ lúc nào cũng sẽ xé rách người.

Khí tức khủng bố, so với Hồng Dương trước đó còn muốn đáng sợ!

- Chỉ sợ vị phường chủ này, cũng đánh qua không ít lôi đài a...

Trương Huyền híp mắt lại, cực kỳ cảnh giác.
Từ khí tức có thể thấy được, tên này tất nhiên cũng từng tham gia Sinh Tử lôi đài, không chỉ trải qua sinh tử, còn giết qua rất nhiều người.

Nếu không, tuyệt không có khả năng có sát khí nồng đậm như thế!

Khó trách biết rõ mình là Danh Sư thiên tài, còn dám động thủ...

Xem ra trên tay chảy không biết bao nhiêu máu tươi, kính sợ Danh Sư tự nhiên sẽ không mạnh như những người khác.

- Trận bàn chuẩn cấp tám cũng có thể phá giải nhanh như vậy, ngươi thật sự rất lợi hại, nhưng mặc kệ thủ đoạn của ngươi như thế nào, ngày hôm nay phải chết!

Kỷ Linh Phong cắn chặt hàm răng, hận ý nồng đậm, như gió lốc bao phủ, lần nữa hí dài, trường kiếm nâng lên, bỗng nhiên đánh xuống.

Tê lạp!

Thực lực nửa bước Lĩnh Vực cảnh, phối hợp vũ khí Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, giống như muốn xé rách không gian, xoắn nát người.

Chỉ bằng vào một chiêu này, thực lực của hắn so với Nhạc Nhất Toàn còn mạnh mẽ gấp mấy lần!

Mặc dù Nhạc Nhất Toàn là Danh Sư đường đường chủ, nhưng bởi vì thân phận, kinh nghiệm thực chiến không nhiều, làm sao có thể so sánh với phường chủ chợ đen, kinh nghiệm sinh tử, thậm chí ngay cả Danh Sư cũng chém giết qua không biết bao nhiêu!

Không có những kinh nghiệm này, bất kể tàn nhẫn hay vũ dũng, đều kém xa tít tắp, sức chiến đấu tự nhiên cũng kém xa.

- Thật mạnh...

Trên mặt Trương Huyền rốt cục lộ ra vẻ ngưng trọng.

- Đối chiến với loại cường giả này, các ngươi vô dụng...

Thu!

Bàn tay trảo một cái, thu tất cả khôi lỗi cùng trường đao vào trữ vật giới chỉ.

Những khôi lỗi này, chỉ là Xuất Khiếu cảnh trung kỳ, hậu kỳ, đối đầu loại công kích cấp bậc này, căn bản không chống lại được, tiếp tục giữ lại sẽ chỉ bị đối phương đánh phế.

Trường đao cũng giống như vậy.

- Ra!

Thu hồi vật phẩm, Trương Huyền điểm một cái, một vòng sáng đường kính chừng hơn mét bao phủ hắn.

Diễn Không thiên thư, nhị trọng!

Cảm nhận được nguy hiểm, Trương Huyền rốt cục phát huy ra sức chiến đấu mạnh nhất của mình!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau