THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2391 - Chương 2395

Chương 2391: Tiền đặt cược Kkinh người (1)

Trong một gian phòng rộng lớn.

- Phường chủ, không xong...

Một lão giả vội vã chạy tới.

- Làm sao vậy?

Trung niên nhân ngồi ở chủ vị đang uống trà nhíu mày.

Chính là phường chủ của chợ đen, một vị cường giả Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong!

Chợ đen ngư long hỗn tạp, nhiều bảo vật như vậy, không ai dám ngấp nghé, thân là phường chủ, đương nhiên nắm giữ thực lực người thường khó mà với tới.

- Là như vậy, vừa tới một người khiêu chiến gọi Trương Huyền, liên tục chiến đấu mười trận, thành Thập Chiến Vương...

Lão giả vội nói.

- Chuyện này có cái gì? Thập Chiến Vương rất bình thường a!

Nâng bình trà lên, rót đầy chén, thổi thổi lá trà trôi nổi ở phía trên, trung niên nhân không thèm để ý chút nào.

Dù Thập Chiến Vương rất khó, nhưng hàng năm vẫn có thể ra bảy tám cái, không tính là gì.

- Là rất bình thường, nhưng sau khi thành vì Thập Chiến Vương, thời điểm còn muốn tiếp tục khiêu chiến Bách Chiến Vương... Hồng Dương lên đài!

Lão giả nói tiếp.

- Ồ?

Trung niên nhân mỉm cười:

- Thực lực của Hồng Dương, đồng cấp không người có khả năng chiến thắng, chỉ cần hắn ra tay, cơ bản đều sẽ bị giết, chuẩn bị một chút, xử lý thi thể như thế nào là được, ngươi cũng coi như xe nhẹ đường quen, vì sao bối rối như thế?

- Vâng... Trước đó ta cũng cảm thấy Hồng Dương đi lên, tất nhiên không có vấn đề gì, thế nhưng mà... Ai biết cùng đối phương chiến đấu hai chiêu, đã bị đánh hai tát, mà đối phương... Hình như một chút tổn thương cũng không có.

Lão giả nói tình cảnh vừa rồi nhìn thấy ra, có chút không dám tin tưởng.

- Bị đánh? Chẳng lẽ Hồng Dương không phải đối thủ?

Trung niên nhân sững sờ.

- Vâng!

Lão giả gật đầu.

- Hồng Dương là cây rụng tiền của chúng ta, một mực bất bại, mặc dù tên tuổi rất lớn, nhưng quá cuồng bạo... Như vậy cũng tốt, bại một lần, biết hổ thẹn sau đó dũng, hẳn là sẽ trở nên càng mạnh. Ngươi chỉ cần nhìn chằm chằm, không để người chết là được...

Trung niên nhân đặt chén trà xuống, ngón tay gõ mặt bàn, trầm tư chốc lát nói.

Dù Hồng Dương lợi hại, cũng không phải không thể bại, chỉ cần ở trên lôi đài, không có bị người giết chết, không coi là cái gì. - Ta biết, chỉ là... đồng bạn của Trương Huyền vừa đến liền điên cuồng đặt cược! Mười thắng liên tiếp qua đi, cũng đã thắng một ngàn tám trăm Linh Thạch, vừa rồi Hồng Dương ra tay, ta cảm thấy hắn không có khả năng chiến thắng, muốn thắng tổn thất trở về, liền quyết định tỉ lệ bồi rất lớn... Ai biết tên này cược tất cả Linh Thạch lên...

Lão giả lộ vẻ xấu hổ.

- Rất lớn? Lớn bao nhiêu?

Trung niên nhân sững sờ.

- Nếu như Hồng Dương thua... phường thị chúng ta lợi nhuận nhiều năm như vậy, toàn bộ chung cho đối phương cũng không đủ...

- Cái gì?

Thân thể trung niên nhân nhoáng một cái, chén trà rơi trên mặt đất, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Đây là tỉ lệ đặt cược bao nhiêu a?

- Mang ta đi nhìn một chút, đến cùng xảy ra chuyện gì...

Hắn nhịn không được nữa, đột nhiên đứng dậy, lao về phía lôi đài.

Sinh Tử lôi đài, chết một hai người, không tính là gì, nhưng nếu chung táng gia bại sản, về sau hắn còn sống thế nào? Loại chuyện này, nhất định phải ngăn lại!

...

- Ta muốn giết ngươi...

Trên lôi đài, liên tục bị đánh hai tát, tròng mắt Hồng Dương đỏ hoe.

Mặc dù đoán ra thực lực của đối phương không yếu, lại không nghĩ rằng mạnh như vậy! Đến chợ đen này, chiến đấu tiếp cận mười năm, chưa hề nếm qua thiệt thòi lớn như thế!

Mấu chốt nhất là... tên này được tiện nghi như thế, còn không ngừng lắc lư, thoạt nhìn như sẽ ngã sấp xuống...

Lắc lư cái rắm ah!

Nên lắc lư là ta, mặt mày của ta đã hốc hác có thấy không...

- Phong tỏa Nguyên Thần!

Gào lên một tiếng, Nguyên Thần trong cơ thể bị phong tỏa, huyệt đạo toàn thân cũng bị phong bế.

Sở dĩ liên tục bị đánh hai tát, là bởi vì đối phương sử dụng thiên phú Kinh Hồng sư, chỉ cần không nhìn, không đi nghĩ, liền có thể chống cự, không bị mê hoặc!

Ầm ầm!

Làm xong những chuyện này, lần nữa lao đến, lần này không phải nắm đấm, cũng không phải bàn tay, mà là cận thân vật lộn.

Thân thể hắn đồ sộ, lực lượng hung mãnh, cùng người giao chiến, am hiểu nhất chính là cái này, liên tục bị đánh hai tát, dù tức giận sắp nổ tung, nhưng cũng biết, muốn chém giết đối phương, báo thù rửa hận, chỉ có con đường này có thể đi.

Phần phật!

Đi tới trước mặt, khuỷu tay, đầu gối, đồng thời công kích đến, như là bão tố, để cho người ta khó mà ngăn cản.

- Lợi hại!

Vẫn uể oải như cũ, thân thể Trương Huyền nhẹ nhàng co rụt lại, thoạt nhìn là không có cách nào tránh né, lại không biết vì cái gì, công kích như cuồng phong lập tức mất đi hiệu lực, một kích cũng không đánh trúng.

- Hắn nhìn ra lộ tuyến công kích của ta?

Con ngươi của Hồng Dương co rụt lại, khó mà tin được.

Đối phương lui thân, thoạt nhìn bất đắc dĩ, trên thực tế lại đoán chắc lộ tuyến tiến công của hắn, tránh thoát tất cả địa phương công kích, động tác khó coi, hiệu quả lại cực kỳ rõ rệt.

Đang nghĩ ứng đối như thế nào, chỉ thấy Trương Huyền lung lay đưa tay ra, đánh tới khuôn mặt của mình.

- Còn chơi chiêu này? Ta đã phong tỏa Nguyên Thần, Kinh Hồng sư còn muốn làm tổn thương ta, nào có dễ dàng như vậy

Cẩn thận phòng bị, đang cảm thấy đối phương không có cách nào, bên tai liền vang lên một thanh âm nhàn nhạt.

- Đừng ngăn cản, không ngăn nổi đâu...

Thanh âm như tình nhân thì thầm, để toàn thân hắn kìm lòng không được rã rời, cơ bắp trầm tĩnh lại.

- Không đúng, là Ma âm...

Chương 2392: Tiền đặt cược Kkinh người (2)

Loại trạng thái này kéo dài không đến một phần mười giây, hắn lập tức đề phòng, lần nữa cắn chót lưỡi, đang muốn phản kháng, chỉ thấy bàn tay của đối phương đã xuất hiện ở trước mắt.

Đùng!

Thanh âm thanh thúy, hốc mắt của Hồng Dương đỏ lên, quay một vòng, nửa bên mặt khác sưng phù.

- Xin ngươi tin tưởng ta, thân thể ta là thật không kiên trì nổi, không có cách nào chiến đấu với ngươi... Ta đánh không lại ngươi!

Bên tai vang lên thanh âm bất đắc dĩ của đối phương.

- Ah ah ah...

Không nghe còn tốt, sau khi nghe được càng thêm phát điên, hai mắt Hồng Dương đỏ thẫm, vừa tới trước mặt, lại nhìn thấy một bàn tay đánh tới.

Rất nhanh...

Một bên mặt khác sưng lên, đối phương tiếp tục nói:

- Ta mệt mỏi quá, không kiên trì nổi, đừng có lại tới...

Lần nữa vọt tới.

Đùng!

Đùng!

Đùng!

- Ta không kiên trì nổi...

Bàn tay của đối phương thật giống như có ma lực, mỗi lần đều có thể chuẩn xác không sai quất vào trên mặt của hắn, liên tục đổi mười mấy loại thân pháp cũng không có biện pháp tránh né, mấu chốt nhất là, mỗi lần tát xong, đối phương đều giống như lập tức té xỉu, chật vật không chịu nổi...

Không kiên trì nổi, ngươi nhanh ngất đi ah...

Rõ ràng tùy thời sẽ bỏ mình, kết quả ta xông lên, liền ăn một tát...

Có cần không biết xấu hổ như vậy hay không? Hồng Dương muốn điên rồi.

Không chỉ hắn như vậy, tất cả mọi người trên đài cũng trợn mắt hốc mồm, vẻ mặt phát điên.

Thực lực của Hồng Dương, bọn họ đều rất rõ ràng, đồng cấp vô địch, Bách Chiến Vương chân chân chính chính...

Vốn cho rằng một khi ra tay, nhân vật mới không biết trời cao đất rộng kia sẽ bị xé thành mấy nửa...

Làm sao cũng không nghĩ đến, sẽ xuất hiện loại kết quả này...

Hồng Dương xông lên, liền bị tát bay, sau đó đối phương như bị rút sạch lực lượng, không ngừng lay động, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống...

Sau đó, Hồng Dương lại tiến lên, tiếp tục bị tát bay, cực kỳ yếu ớt...

Vòng đi vòng lại. Hồng Dương vô địch ở trong lòng bọn họ bị đánh vô số bạt tai, mặt đã sưng tấy không còn hình người.

Mấu chốt nhất là, gia hỏa bất cứ lúc nào cũng sẽ té xỉu kia, một chiêu cũng không có trúng, một chút tổn thương cũng không có!

- Vừa rồi chúng ta thật chiến đấu với hắn?

Đám người lúc trước khuôn mặt trắng bệch, Tiễn Húc càng rút đầu ở trong cổ, giống như chim cút bị kinh sợ.

Đây chính là Hồng Dương...

Tồn tại vô địch toàn bộ phường thị, bị hắn đánh đến đánh đi, giống như trêu gà con...

Thực lực chân chính, đến cùng mạnh bao nhiêu? Quá khoa trương!

Loại người này, hắn cũng dám khiêu khích...

May mắn người ta không có so đo, nếu không... Khẳng định sớm đã bị giết.

- Đừng đánh nữa, ta thật không phải là đối thủ của ngươi... Dừng tay đi!

Trên lôi đài tiếp tục vang lên tiếng bạt tai thanh thúy cùng thanh âm bất đắc dĩ.

Phù phù!

Không biết qua bao lâu, Hồng Dương không thể kiên trì được nữa, nằm trên mặt đất, mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

Thẳng đến hôn mê, hắn cũng cực kỳ không cam lòng.

Thi đấu lôi đài nhiều năm như vậy, lần thứ nhất đánh uất ức như thế, không có tôn nghiêm như thế. Trước khi hôn mê, nhìn về phía đối thủ, thấy gia hỏa lung lay sắp đổ kia, lúc này vẫn giống như vừa rồi, dường như không có khác nhau quá nhiều.

Bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống, nhưng luôn không ngã...

- Hắn thắng... Hồng Dương?

- Lại thua?

- Đây chính là tiền của lão bà ta...

Bởi vì Hồng Dương ra tay, không ít người đều đánh cược lớn, giờ phút này thấy hắn nằm trên mặt đất, triệt để hôn mê, từng cái sắc mặt tái xanh, sắp khóc.

Trước đó thua thật nhiều lần, vốn cho rằng Hồng Dương có khả năng giúp lấy về, nằm mơ cũng không nghĩ đến, thua rối mù rối tinh, mất cả chì lẫn chài.

Sớm biết loại kết quả này, liền mua Trương Huyền a...

Một gia hỏa không có chút danh khí, đến cùng từ nơi nào xuất hiện? Nhẹ nhõm đánh bại một vị Bách Chiến Vương?

- Khiêu chiến... Trương Huyền chiến thắng!

Chờ mười cái hô hấp, Hồng Dương không nhúc nhích, thanh âm trước đó vang lên lần nữa, dường như trong giọng nói cũng cực kỳ khó tin.

- Phát tài, lúc này thật phát tài...

Biểu lộ khác biệt đám người giống như cha mẹ chết, nghe được tin tức chiến thắng, Trương Cửu Tiêu hưng phấn đến trực tiếp nhảy lên.

Lần tranh tài này tỉ lệ đặt cược đạt đến 1: 10, nói cách khác, chỉ cần Trương Huyền chiến thắng, hắn cược 1800 viên Linh Thạch, một cái nháy mắt, liền biến thành một vạn tám ngàn, lại thêm tiền vốn, đã tiếp cận hai vạn!

Nhiều Tinh Nguyên thượng phẩm như vậy, thân là đệ tử gia tộc, cũng chưa bao giờ thấy qua!

Trước khi tới chợ đen, trên người không có một phân tiền, chưa tới một canh giờ, tiếp cận hai vạn...

Trương sư quả thực là linh khoáng sống, hơn nữa còn là loại không cần khai thác, liền có người đưa tới.

- Nhiều như vậy, hẳn là thỏa mãn yêu cầu của Trương sư a...

Biết kiếm lời nhiều như vậy, hẳn là đủ, Trương Cửu Tiêu không ngừng lại, đi tới địa phương đặt cược, đưa tới bằng chứng trong tay:

- Ta tới lấy tiền thắng! Không có gì bất ngờ xảy ra, tổng cộng là một vạn chín ngàn tám trăm viên Tinh Nguyên thượng phẩm!

- Một vạn chín ngàn tám?

Người phụ trách đặt cược còn chưa lên tiếng, một thanh âm hừ lạnh vang lên, ngay sau đó một trung niên đi tới:

- Các ngươi dính líu gian lận, lần đặt cược này không tính!

Chương 2393: Đánh phường chủ (1)

- Không tính?

Trương Cửu Tiêu sững sờ, lông mày lập tức nhăn lại:

- Ngươi có ý tứ gì?

- Không có gì!

Trung niên nhân hừ một tiếng:

- Chúng ta đặt cược, đều xây dựng ở trên cơ sở công bằng, ngươi cùng Trương Huyền kia, một cái giả yếu mê hoặc mọi người, một cái cố ý đặt cược... thuộc về hành động gian lận, đã vi phạm quy tắc, tất cả tiền đặt cược của ngươi không chỉ phải tạm giam, còn phải đền bù!

- Đền bù?

- Nhiễu loạn trật tự của phường thị, ác ý đặt cược... Người đâu, bắt tên này lại cho ta!

Bàn tay vẫy một cái, trung niên nhân nói.

Rầm!

Thời gian nháy mắt, từ bốn phía vọt tới hơn mười hộ vệ mặc khôi giáp, mỗi một cái đều có thực lực Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, vây Trương Cửu Tiêu ở trung tâm.

- Các ngươi...

Không nghĩ tới đường đường chợ đen, thua không thừa nhận, còn muốn bắt mình, Trương Cửu Tiêu cáu sắp nổ tung, ngón tay điểm một cái, một thanh Thánh khí trung phẩm lơ lửng ở trước mắt, tùy thời sẽ động thủ.

Mặc dù hắn có năng lực vượt cấp chiến đấu, nhưng trước mắt quá nhiều người, trung niên kia càng là cường giả Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, căn bản không phải hắn có thể chống lại.

- Thương hội lớn như thế, thua không chung nổi, lại muốn bắt người... Đây là tác phong của các ngươi?

Còn không có động thủ, một thanh âm nhàn nhạt vang lên, chỉ thấy thanh niên ở trên đài vừa mới chiến thắng Hồng Dương, chẳng biết lúc nào xuất hiện ở trước mặt, cực kỳ không vui.

Vốn nghĩ cầm tới tiền thắng, tham gia đấu giá hội, mua Tháp Ngôn Cổ Thư...

Không nghĩ tới đối phương chẳng những không trả tiền, còn muốn bắt Trương Cửu Tiêu, liền kìm nén không được, từ trên lôi đài bay tới.

- Là các ngươi liên thủ bày cục, vi phạm quy tắc, không trừng phạt, người người đều như vậy, về sau thương hội còn làm ăn như thế nào?

Trung niên nhân vung tay áo.

Chính là vị phường chủ vừa rồi kia.

Hai vạn Tinh Nguyên thượng phẩm, toàn bộ chợ đen cộng lại, cũng chỉ có như thế, cho bọn hắn, phường thị cũng không cần mở.

- Quy tắc? Chợ đen cũng chú ý quy tắc?

Trương Huyền cười nhạo.

Đều nói nơi này là địa phương không coi trọng quy tắc nha... Hiện tại nói những này với ta?

- Không quy củ không thành sách, xem như chợ đen cũng giống như vậy... Phường chủ nói.

- Ngươi đã dùng quy tắc, ta liền nói quy tắc với ngươi...

Trương Huyền lắc đầu.

Danh Sư đường là địa phương chú ý quy củ như thế, cũng không làm gì được hắn, phường chủ của một chợ đen, lại chơi cái này...

Quả thực là cho vay trước mặt ngân hàng!

- Đặt cược thi đấu lôi đài, người người đều có thể, Trương Cửu Tiêu là bạn ta, tin tưởng ta, mua ta chiến thắng không có vấn đề gì chứ!

Trương Huyền nói.

- Không có vấn đề!

Phường chủ gật đầu.

Chợ đen đặt cược, rất nhiều tuyển thủ mua mình chiến thắng, không có loại kích thích này, ai sẽ ở đây liều sống liều chết? Để bằng hữu mua mình chiến thắng, thuộc về sự tình bình thường.

- Đã không có vấn đề, tỉ lệ đặt cược lại là các ngươi định, mua bao nhiêu các ngươi đều tiếp nhận... Dựa vào cái gì nói chúng ta vi phạm quy củ?

Trương Huyền khẽ nói.

- Rõ ràng có thể nhẹ nhõm chiến thắng, lại ngụy trang rất yếu... Thuộc về lừa gạt...

- Lừa gạt? Cái gọi là lừa gạt, là lừa gạt cùng lừa dối, dùng thủ đoạn thu lợi không đứng đắn... Ngươi hỏi tất cả mọi người ở đây một chút, ta và Hồng Dương chiến đấu, một mực nói không kiên trì nổi, không phải là đối thủ, bảo hắn không cần tiếp tục, là hắn không nghe khuyên ngăn, nhất định muốn chiến đấu với ta, lúc này mới bị bức bất đắc dĩ, làm ra phản kích... Đây cũng là lừa gạt?

Trương Huyền nhìn qua: - Nếu quả thật muốn dùng cái này thu lợi, trực tiếp đáp ứng chiến đấu liền tốt, không cần phải liên tiếp cự tuyệt!

- Cái này...

Trung niên nhíu mày.

Đối phương nói, vừa rồi hắn cũng nghe được.

Quả thực là bảo đối phương không nên đánh, còn càng muốn đánh...

Cẩn thận nói ra, thật không trách được đối phương.

- Không cần nói lý với ta, nơi này là chợ đen, ta là phường chủ, lời nói của ta là quy tắc! Người đâu, bắt hai gia hỏa làm loạn này cho ta!

Biết nói tiếp, lý do của đối phương càng nhiều, trung niên hất lên ống tay áo, triệt để vạch mặt.

- Tìm không thấy lý do, liền muốn bắt người? Ta ngược lại muốn xem xem, ai dám động đến một cọng tóc gáy của chúng ta...

Trương Huyền nhíu mày, nhìn quanh một vòng.

- Lên!

Một hộ vệ quát, đi đầu vọt lên.

Coi như thực lực tên này mạnh mẽ, nhưng bọn họ nhiều người, tất cả đều là cường giả Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, hẳn là có thể nhẹ nhõm bắt lại.

Trường kiếm lăng không, một đạo kiếm mang bắn tới.

Có thể làm hộ vệ ở chợ đen, trấn áp người không tuân quy củ, thực lực không thể khinh thường, kiếm mang còn chưa tới trước mặt, liền xé không khí nứt toác, như tiện tay cũng có thể chém người thành hai khúc.

Thấy trong kiếm khí cương mãnh của đối phương mang theo âm nhu, Trương Huyền cũng không tránh né, thân thể đột nhiên nhoáng một cái, ngón tay chỉ tới.

Lạch cạch!

Kiếm khí vỡ vụn, chân khí đi tới trước mặt hộ vệ, chỉ một chút, người sau liền cảm thấy đan điền rung động kịch liệt, sau đó vỡ vụn.

- Ngươi... Phế bỏ thực lực của ta?

Thân thể mềm nhũn, hộ vệ ngã trên mặt đất, trong mắt cực kỳ hoảng sợ.

Đan điền vỡ vụn, tương đương với tu vi hủy hết, tu luyện không biết bao nhiêu năm, triệt để phế bỏ.

Trương Huyền lười trả lời, dưới chân tiếp tục lay động, thanh âm liên tiếp như pháo tết, mười hộ vệ trước đó vây quanh Trương Cửu Tiêu, mấy hơi thở qua đi, tất cả đều nằm trên mặt đất, cảm nhận được đan điền bị phế, từng cái cực kỳ sợ hãi.

Đám người này làm mưa làm gió, trợ Trụ vi ngược, coi như giết cũng không quá phận, huỷ bỏ đan điền, xem như hạ thủ lưu tình.

Chương 2394: Đánh phường chủ (2)

Thấy một Nguyên Thần cảnh hậu kỳ nho nhỏ, vậy mà ở trước mặt phế bỏ thuộc hạ của mình, phường chủ tức đến tròng mắt đỏ hoe, bàn tay trảo một cái, lực lượng hùng hồn phun ra ngoài, lăng không bắt đến.

Trương Huyền híp mắt lại, cũng không tránh né, đạp chân lao tới đón.

Tu vi tấn cấp đến Nguyên Thần cảnh hậu kỳ, còn không người luyện tập, tên này đã tìm phiền toái, không ngại đánh một trận nha!

Ầm ầm!

Nắm đấm va chạm bàn tay của đối phương, hai đạo lực lượng chạm vào nhau, bốn phía phát ra tiếng nổ thật to, khán đài ở dưới dư âm lực lượng trùng kích, lập tức sụp đổ.

Đám người trước đó xem náo nhiệt, thấy lực lượng xung kích cường đại như thế, tất cả đều bị dọa đến nhao nhao phân tán, Trương Cửu Tiêu cũng lùi về sau mấy chục mét.

- Ngươi... Làm sao lại mạnh như vậy?

Con ngươi của Phường chủ co rụt lại.

Vốn cho rằng đối phương chỉ là vượt cấp chiến đấu, thực lực kém hắn rất nhiều, nằm mơ cũng không nghĩ đến, quyền chưởng tấn công, thế mà... Thế lực ngang nhau!

Một Nguyên Thần cảnh hậu kỳ, lực lượng tương đương Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong như hắn...

Tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy khó có thể tin.

- Ngươi đến cùng là ai?

Loại năng lực vượt cấp chiến đấu này, lai lịch tất nhiên sẽ không đơn giản, phường chủ tuyệt không tin chỉ là người khiêu chiến bình thường.

- Trương Huyền!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng, lật tay một cái, đánh xuống một chiêu.

Thoạt nhìn không có bất kỳ lực lượng nào, lại cho người ta một loại cảm giác khó mà chống lại, phường chủ còn muốn nói cái gì, thấy chiêu này bổ tới, biết không ngăn cản không được, lần nữa nghênh tiếp.

Bất quá, nắm đấm còn không có tiếp xúc bàn tay của đối phương, chỉ thấy thân ảnh trước mắt chợt lóe, chẳng biết lúc nào đã đi tới trước mặt, nhẹ nhàng nhấn một cái.

Bành!

Phường chủ phun ra máu tươi, bay ngược về phía sau, tầng tầng ngã xuống đất, vẻ mặt trắng bệch.

Thời điểm Trương Huyền ở Nguyên Thần cảnh trung kỳ, còn kém không nhiều có thể chiến đấu với Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, hiện tại đạt đến hậu kỳ, coi như đối phương rất mạnh, vẫn không chống lại được.

- Đi, bắt hắn đánh tàn phế cho ta!

Hai chiêu qua đi, biết đối phương căn bản không phải đối thủ, Trương Huyền lười tiếp tục động thủ, gọi một tiếng.

Phần phật!

Trong một gian phòng lập tức bay ra hơn một trăm chuôi trường đao, thẳng tắp bổ tới phường chủ.

Những đại đao này, dù chỉ là Thánh Khí hạ phẩm, nhưng số lượng thực sự quá nhiều, hơn trăm cái đồng thời tiến công, trong nháy mắt đao khí tung hoành, con ngươi của phường chủ co lại, đánh trả cũng không kịp, liền bị đánh máu me đầm đìa.

- Những thứ này... Lão giả bẩm báo phường chủ nhìn thấy nhiều vậy đao như, lông mày nhảy loạn.

Không phải cái khác, chính là vũ khí dùng để cung cấp cho tuyển thủ...

Chỉ là những vật này không phải đều không có linh tính sao? Làm sao nghe lời như thế, đi tiến công phường chủ?

- Hẳn là bị Khải Linh...

Nắm đấm căng thẳng, rất nhanh thì hiểu được.

Rất hiển nhiên, những binh khí này đều bị đối phương Khải Linh, nguyên nhân chính là như vậy, mới nghe lời tiến công phường chủ như thế...

Cái tên này, từ khi đi vào chọn vũ khí, đến lúc đi ra không có dùng bao nhiêu thời gian a...

Nhanh như vậy liền thành công, hơn nữa Khải Linh nhiều binh khí như vậy...

Đến cùng làm sao làm được? Không chỉ hắn không dám tin, khóe miệng của Trương Cửu Tiêu cũng giật một cái.

Sớm biết thủ đoạn Khải Linh của Trương sư đương thời có một không hai, nhưng không nghĩ tới trước thời hạn liền chuẩn bị, thu phục hết trường đao của người ta.

Xem ra vừa mới tới, liền đoán ra muốn lấy được tiền đặt cược cũng không dễ dàng như vậy

Đối phương bức bách, vừa khéo cho cái cớ thôi.

Ô ô ô ô!

Hơn một trăm Thánh Khí hạ phẩm, như trải qua huấn luyện đặc thù, mỗi một lần tiến công, đều là chỗ yếu hại của phường chủ, thời gian không dài, vị cường giả Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong mới vừa rồi còn khí thế hung hăng, trên thân chảy đầy máu tươi, không biết bị chặt bao nhiêu đao, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

- Dừng tay... Ta bằng lòng trả lại Linh Thạch ngươi thắng... Biết tiếp tục nữa, sớm muộn gì cũng sẽ bị chém chết, phường chủ vội vàng la lên.

Mặc dù cảm thấy uất ức, nhưng không có cách nào.

Mình không phải đối thủ, càng không ngăn cản nổi những đại đao này.

- Trả tiền?

Vẫy tay một cái, tất cả trường đao bay trở về, đồng loạt lơ lửng ở sau lưng Trương Huyền, tựa như khổng tước xòe đuôi.

- Vâng...

Giãy dụa đứng dậy, phường chủ lấy ra một chiếc nhẫn đưa tới:

- Đây là một vạn chín ngàn tám trăm Linh Thạch thượng phẩm...

Đây là chợ đen lợi nhuận không biết bao nhiêu năm, một khi giao hết, mắt xích tài chính của toàn bộ chợ đen sẽ gián đoạn.

Tiện tay nhận lấy, Trương Huyền nhìn qua, nhẹ gật đầu.

Về số lượng đầy đủ, xem ra đối phương không có chơi mánh khóe.

- Những tiền đánh cược này là ta chiến đấu thắng tới... Ngươi ra tay với ta cùng bằng hữu của ta, xem bồi thường như thế nào đi!

Cất kỹ Linh Thạch, Trương Huyền nhìn lại.

- Đền bù?

Khuôn mặt Phường chủ tái đi.

Đã táng gia bại sản, còn muốn đền bù?

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

Cái chợ đen này, không coi nhân mạng ra gì, Danh Sư đường cùng Tiềm Xung thành mặc kệ, nhưng hắn gặp gỡ, tự nhiên phải quản một chút, nếu không người người đều như vậy, Danh Sư lập xuống quy củ ở đâu?

- Không biết... đền bù như thế nào?

Phường chủ cắn răng.

- Ta nghe nói chợ đen các ngươi vừa mới đạt được một bản Tháp Ngôn Cổ Thư?

Trương Huyền suy nghĩ một chút, nói.

Chương 2395: Thanh âm trong sương mù (1)

- Tốt, ta lập tức phái người đi lấy!

Phường chủ dừng lại một chút, vội nói.

Mặc dù thứ này trân quý, cũng chỉ là một vật phẩm của phường thị mà thôi, so với tính mạng thì kém nhiều, trước mắt đao phủ, tự nhiên biết lựa chọn như thế nào.

Phân phó một tiếng, lão giả vừa rồi kia vội vã rời khỏi, thời gian không lâu, một hộp ngọc được đưa tới.

Tiện tay mở ra, bên trong quả nhiên có một bản thư tịch cổ xưa, phía trên có chút ố vàng, chữ viết mang theo linh khí đặc thù.

- Ừm!

Xác nhận một chút, biết là Tháp Ngôn Cổ Thư thật, lúc này Trương Huyền mới nhẹ gật đầu, thu vào nhẫn:

- Đi!

Thân thể nhoáng một cái, bay ra phía ngoài.

Trương Cửu Tiêu cùng tất cả trường đao theo sát phía sau.

Nhìn về phía bọn họ biến mất, cừu hận trong mắt phường chủ tựa như nước sông chảy xuôi.

- Phường chủ, cứ bỏ qua như thế sao?

Lão giả kia đi tới.

Chợ đen của bọn họ, thành lập trên vạn năm, từ đầu đến cuối còn chưa từng ăn thiệt thòi lớn như thế.

- Bỏ qua? Đồ vật của Kỷ Linh Phong ta, không có dễ cầm như thế!

Phường chủ híp mắt lại, nắm đấm nắm khanh khách vang vọng.

Lần này không chỉ tổn thất Linh Thạch, trọng yếu nhất là, thật nén giận như vậy, chợ đen của bọn họ còn mặt mũi nào tiếp tục ở Tiềm Xung thành?

- Vậy... Làm sao bây giờ?

Thực lực của đối phương, ngay cả phường chủ cũng đè lên đánh, coi như không cam lòng, lại có thể thế nào?

- Đi lấy Khinh Ngữ kiếm của ta ra!

Phường chủ vẫy tay.

- Khinh Ngữ kiếm? Chẳng lẽ Phường chủ muốn...

Con ngươi co rụt lại, lão giả giống như rõ ràng cái gì, cực kỳ khó tin.

- Không sai, ta muốn đi chỗ kia, để hắn ra tay!

Ánh mắt phường chủ phát lạnh, cắn răng nói.

- Vâng!

Lão giả vội vã lui ra, thời gian không dài, đưa tới một thanh trường kiếm.

Thoạt nhìn không khác kiếm bình thường quá nhiều, nhưng nhẹ nhàng gảy, kiếm khí lập tức vây quanh, tựa như rơi vào trời đông giá rét, nhất là bên tai sẽ vang lên thanh âm nỉ non, để cho người ta trong lúc bất tri bất giác bị chém giết.

Khinh Ngữ kiếm, Thánh khí trung phẩm đỉnh phong, có thể so với cường giả Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong! Một trong những vũ khí cường đại nhất Tiềm Xung đế quốc!

- Đi kiểm tra nội tình của Trương Huyền kia một chút!

Cầm trường kiếm trong tay, khí thế của phường chủ biến đổi, so với vừa rồi mạnh mẽ không biết gấp bao nhiêu lần.

- Vâng!

Lão giả rời khỏi, sắp xếp người hỏi thăm tin tức, phường chủ thì dùng dược vật chữa thương, ngồi tại nguyên chỗ trị thương.

Thời gian không dài, liền đưa tới một ngọc bài:

- Đây là tất cả tư liệu của Trương Huyền, từ Thanh Nguyên đế quốc tới, từng xông đường thành công, thông qua lần đầu khảo hạch của Thánh Tử điện...

Không hổ là chợ đen, mạng lưới tin tức dày đặc, thời gian ngắn như vậy, đã hỏi thăm rõ ràng sự tình của Trương Huyền.

- Nguyên lai là thiên tài Danh Sư, khó trách dám đến nơi này làm loạn...

Phường chủ đứng dậy.

Trải qua một hồi điều chỉnh, mặc dù thương thế trên người nghiêm trọng, cũng đã có khả năng khống chế.

- Ngươi ở đây, khống chế đại cục, ta đi ra ngoài một chuyến!

Phường chủ khoát tay áo, cầm trường kiếm trong tay, đi ra ngoài.

Rời khỏi chợ đen một đường phi hành, không biết qua bao lâu, đi tới bên ngoài một đoàn sương mù.

- Ngươi đã đến...

Trong sương mù truyền tới một thanh âm nhàn nhạt.
- Vâng, ta muốn ngươi giúp ta giết người!

Phường chủ cắn răng.

- Đánh đổi cái gì?

- Khinh Ngữ kiếm về ngươi!

Bàn tay lắc một cái, trường kiếm lơ lửng lên.

- Ngươi xác định?

Thanh âm trong sương mù mang theo kích động.

- Không sai!

Phường chủ híp mắt lại:

- Ngươi thủ ở chỗ này, là vì truyền thuyết kia, nhưng mà ngươi hẳn phải biết, không có Khinh Ngữ kiếm, sẽ vĩnh viễn không có khả năng hoàn thành...

- Muốn giết ai?

Im lặng một lát, thanh âm trong sương mù tiếp tục vang lên.

- Hắn gọi Trương Huyền, là một Danh Sư, thông qua được lần đầu khảo hạch của Thánh Tử điện, đây là tư liệu!

Cổ tay rung lên, ném tư liệu vừa rồi sưu tập vào sương mù.

- Danh Sư xông đường thành công? Xem bộ dáng là siêu cấp thiên tài!

Thanh âm trong sương mù mang theo chần chừ.

Danh Sư có khả năng xông đường thành công, tổng bộ tất nhiên cực kỳ chú trọng, hắn chém giết, một khi rò rỉ tin tức, kết quả ai cũng biết.

- Ngươi chỉ nói, có đáp ứng hay không là được!

Phường chủ cũng lười nói nhảm.

- Tuổi thọ của ta đã không còn bao lâu, nếu như không mở ra chỗ kia, vô cùng có khả năng trong ba năm sẽ tử vong... Đã như vậy, giết một thiên tài cũng không tính là gì. Bất quá, chuyện này cần cẩn thận chuẩn bị, để cho người ta nhìn không ra sơ hở mới được...

Thanh âm trong sương mù, chậm rãi truyền đến.

- Điểm ấy ta tự nhiên biết!

Phường chủ đáp.

Bất kể có phải tự mình ra tay hay không, mưu sát một vị siêu cấp thiên tài của Danh Sư đường, coi như hắn là phường chủ của chợ đen, cũng sẽ bị tiêu diệt.

Nguyên nhân chính là như vậy, thiên tài của Danh Sư đường không ai dám động!

Đệ nhất chức nghiệp của Đại lục mang tới lực uy hiếp, thật giống như con cháu của đại tông môn vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau