THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2386 - Chương 2390

Chương 2386: Thi đấu lôi đài (thượng) (2)

Trương Huyền nheo mắt:

- Trận đấu này... Còn có trọng tài?

- Người mới, cuộc tranh tài nào mà không có trọng tài chứ?

Mạnh Phục Hưng nói.

- ...

Thân thể Trương Huyền lay động.

Cái này gọi là chuyện gì, trọng tài người ta bình thường đều đứng ở dưới đài, gia hỏa này tuổi không lớn lắm, lại đứng ở trên đài, mình làm sao đoán được? Đối thủ còn không có gặp, một tay quất choáng trọng tài...

- Ta sẽ không bị... Hủy bỏ tư cách chứ!

Rốt cuộc biết Trương Cửu Tiêu hô cái gì, Trương Huyền im lặng.

Thật vất vả muốn tiên hạ thủ vi cường, lần này được rồi, đánh trọng tài thành như thế, sẽ không bởi vậy bị hủy bỏ tư cách, không có cách nào tiếp tục tỷ thí chứ!

- Hẳn là sẽ không, nơi này không có quy tắc như vậy...

Mạnh Phục Hưng nhẹ gật đầu, từ trong khiếp sợ khôi phục lại:

- Chúng ta bắt đầu đi!

Chợ đen vốn không có quy tắc, đánh trọng tài ngất xỉu, ở địa phương khác là không hợp quy củ, nhưng ở nơi này, hẳn là ảnh hưởng không lớn.

Phần phật!

Thanh âm kết thúc, Mạnh Phục Hưng hét dài một tiếng, thẳng tắp lao đến.

Người ở trên không trung, thủ ảnh liên tục, thời gian nháy mắt hoa sen nở rộ.

Võ kỹ Thánh Vực trung phẩm, Diệp Liên Thiên Phật Thủ!

Không thể không nói, thực lực của Mạnh Phục Hưng này không yếu, coi như không bằng Tiễn Húc, nhưng cũng không kém nhiều, vừa ra tay liền bao vây không khí bốn phía, khí lưu lăn mình, tùy thời có thể nổ tung.

- Tới tốt lắm!

Thấy đối thủ thứ nhất đã lợi hại như vậy, có vẻ còn mạnh hơn trọng tài, năm ngón tay của Trương Huyền mở ra, lần nữa bắt đến.

Rầm!

Chiêu số giống vừa rồi như đúc, đổ ập xuống, như bầu trời sụp đổ, không thể tránh né.

Chiêu này của hắn không phải võ kỹ, cũng không phải công pháp tuyệt thế gì, mà là nắm bắt đơn giản nhất.

Nhưng mà chẳng biết tại sao, bàn tay hạ xuống, liền cho người ta một loại ảo giác khó mà tránh né.

Đùng!
Bàn tay cùng bàn tay đối đầu, sắc mặt của Mạnh Phục Hưng trắng nhợt, lùi về phía sau mấy bước, thân thể nhoáng một cái, nằm liệt trên mặt đất, mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

- Thật mạnh!

- Đây là chiêu số gì?

- Đoán chừng là chưởng công, bất quá có thể một chưởng vỗ choáng Mạnh Phục Hưng, nói rõ ít nhất có thể thắng được năm người!

- Cái này không nhất định, tuyệt chiêu uy lực càng lớn, hao tổn chân khí sẽ càng lớn, chiêu này rất lợi hại, ngộ nhỡ tiêu hao quá nhiều chân khí, có thể chống đến trận thứ năm hay không còn khó nói!

...

Dưới đài xôn xao.

Trương Huyền này, dù có chút lỗ mãng, vừa lên liền quất choáng trọng tài, nhưng thực lực rất mạnh!

Bất quá có thực lực vô dụng, còn phải chịu đựng giỏi mới được.

Hàng năm, tới tranh đoạt Thập Chiến Vương nhiều vô số kể, nhưng có khả năng thông qua và thành công, số lượng không tính quá nhiều.

- Tại hạ Đàm Thế Hữu, xin chỉ giáo!

Đập choáng Mạnh Phục Hưng, thời gian không dài lại tới một thanh niên.

Thực lực của người này hơi mạnh hơn một chút, vẫn như cũ không phải là đối thủ, một chiêu qua đi, đồng dạng nằm ở trên mặt đất.

Liên tục năm người, đều là một tay kết thúc, Trương Huyền lộ ra vẻ mệt mỏi, trên đầu xuất hiện mồ hôi, cánh tay không ngừng run rẩy.

- Đã tiến hành năm trận, có muốn tiếp tục khiêu chiến hay không?
Người thứ năm bị đánh bại, một thanh âm vang lên.

Dưới tình huống bình thường, năm trận là cực hạn, đằng sau dính dáng tiền đặt cược, tham dự tỷ thí, vô luận tu vi hay thực lực đều sẽ gia tăng thật lớn.

- Tiếp tục!

Trương Huyền gật đầu.

Mục đích tới là kiếm tiền, hiện tại ngay cả tiền đặt cược cũng không có đặt, đương nhiên không có khả năng rời khỏi.

- Tốt, cao thủ cùng ngươi tiến hành trận thứ sáu, là Khuê Thanh, đã từng khiêu chiến qua năm trận, hơn nữa chiến thắng!

Thấy hắn đáp ứng, thanh âm kia nói.

Năm trận đầu, không dính dáng tiền đặt cược, cơ bản đều là nhân vật mới đối chiến, từ trận thứ sáu bắt đầu, đều là người trải qua chiến đấu ra sân.

Tình huống bình thường, người từng có chiến tích thắng sáu trận chiến sáu trận, chiến tích bảy trận đối bảy trận...

Cứ thế mà suy ra.

Bởi vậy, hắn đối chiến Khuê Thanh, trên thực tế trước đó liền tham gia qua thi đấu, hơn nữa thu được liên tục năm trận thắng lợi.

Hô!

Quy tắc chảy ở trong óc, Trương Huyền giương mắt nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên đi tới.

Rõ ràng khác biệt mấy vị trước, trên người mang theo sát lục chi khí nồng đậm, hiển nhiên trên tay có nhân mạng, sức chiến đấu không thể khinh thường.

- Ta xem qua ngươi thi đấu, cùng người chiến đấu, đều chỉ dùng một chiêu, thực lực không tệ!

Khuê Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng, tròng mắt hơi híp:

- Bất quá, vừa rồi dùng chiêu kia, chân khí tiêu hao rất lớn a! Ta muốn nhìn, ngươi còn có thể kiên trì sử dụng mấy lần!

Phần phật!

Cổ tay rung lên, một chuôi trường thương xuất hiện ở trong lòng bàn tay, thẳng tắp đâm tới.

Không hổ là kẻ già đời, thế mà đang lúc nói chuyện trực tiếp đánh lén...

Còn không kịp phản ứng, mũi thương liền đi tới trước mắt.

- Chơi thương với ta?

Thấy động tác của hắn, Trương Huyền lắc đầu, cực kỳ bất đắc dĩ:

- Ta mới là lão tổ tông...

Chương 2387: Thi đấu lôi đài (hạ) (1)

Nói xong, cũng không lấy vũ khí, ngón tay chỉ tới.

Địa phương bàn tay rơi, thoạt nhìn sẽ bị mũi thương đâm thủng, nhưng chẳng biết tại sao, thân thương còn chưa tới trước mặt, liền giảm thấp xuống một chút, giống như cố ý nhường.

Phần phật!

Bị bàn tay bắt, nhẹ nhàng lắc một cái.

Một cỗ lực lượng khổng lồ dọc theo thân thương vọt qua.

Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Khuê Thanh hơi đỏ mặt, nhịn không được lui về phía sau mấy bước.

- Ngươi có thể nhìn thấu chiêu số của ta?

Trong mắt cực kỳ khó tin.

Vừa rồi đương nhiên không phải nhường, mà là tiến công bình thường, chỉ là đối phương trước thời hạn dự đoán được tuyệt chiêu của hắn, lúc này mới có thể liệu địch tiên cơ, tay không liền để hắn chịu thiệt.

- Ta nói thương pháp, ta là lão tổ tông, dùng thương ở trước mặt ta, còn non lắm!

Thân thể nhoáng một cái, đi tới trước mặt, bàn tay nâng lên vỗ xuống.

Rầm!

Lực lượng lật úp, như lưu tinh rơi xuống đất.

Khuê Thanh vội vàng lui về phía sau.

Vốn cho rằng đối phương liên tục chiến đấu năm trận, tình trạng đã kiệt sức, không cách nào thi triển chiêu này, phối hợp trường thương có khả năng dễ dàng chiến thắng, nằm mơ cũng không nghĩ đến... Hắn không chỉ lý giải thương pháp nhiều như vậy, còn có khả năng thi triển chiêu này.

Bàn tay nâng lên, muốn chặn lại lực lượng vọt tới, trên thân lần nữa chấn động, trường thương rời tay bay đi, một bàn tay đã đi tới trên mặt.

Lạch cạch!

Khuê Thanh té ngã trên đất, mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

- Trận thứ bảy, Trương Huyền đối chiến Quan Vĩnh Phong!

Ngay sau đó một bóng người đi tới, không phải người khác, chính là thanh niên vừa rồi coi hắn là cừu non kia.

- Còn tưởng rằng là cừu non, không nghĩ tới là sói...

Quan Vĩnh Phong đi tới trước mặt, không khỏi cười khổ.
Đối phương vừa đến, vẻ mặt ngây thơ, còn tưởng rằng cái gì cũng không biết, vào sân tất nhiên chịu thiệt, nằm mơ cũng không nghĩ tới mạnh như vậy, Tiễn Húc cũng không phải đối thủ!

- Bất quá, muốn ta không chiến liền nhận thua là không được, tới đi!

Phần phật!

Lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường đao, chân khí cổn động, bổ tới.

Đối với người này có chút hảo cảm, Trương Huyền cũng không hạ nặng tay, hai chiêu qua đi, đánh đối phương ngất xỉu.

Bên này tiến vào trận thứ sáu, Trương Cửu Tiêu ở trên đài cũng bắt đầu đặt cược.

Bởi vì là nhân vật mới, dù vừa lên liền đánh trọng tài ngất xỉu, nhưng mọi người vẫn không yên lòng thực lực của Trương Huyền, trận thứ sáu người mua Khuê Thanh tương đối nhiều, lần thứ nhất một trăm mười một viên Linh Thạch, biến thành hai trăm hai mươi hai viên.

Biết thực lực của Trương Huyền, tỉ lệ cược liền nhỏ hơn không ít, có điều trận thứ bảy Trương Cửu Tiêu áp lên cả gốc lẫn lãi, sau khi kết thúc hắn, tổng tài sản đạt đến hơn ba trăm viên.

- Quả nhiên kiếm tiền...

Nhìn thấy từng đống Linh Thạch, Trương Cửu Tiêu nhịn không được cảm khái.

Mặc dù là người Trương gia, nhưng thân là bàng chi, một tháng cũng không có nhiều bổng lộc, Tinh Nguyên thượng phẩm đối với hắn cũng có tác dụng rất lớn, bình thường một tháng cũng không đến một hai viên, lúc này mới qua không đến hai mươi phút, liền từ hơn một trăm viên tăng gấp ba lần, thật đáng sợ!

- Tiếp tục!

Biết ý tứ của Trương sư, cũng không do dự, ba trăm viên Linh Thạch, tất cả đều mua Trương Huyền thắng.

Đối thủ trận thứ tám là một thanh niên hơn ba mươi tuổi, hai cánh tay trời sinh thô to, lúc này Trương Huyền liên tục chiến đấu, hình như lực lượng tiêu hao rất lợi hại, bởi vậy tỉ lệ đặt cược lần nữa tăng thêm.Liên tục chiến đấu hơn ba mươi chiêu, miễn cưỡng chiến thắng.

Linh Thạch trong tay Trương Cửu Tiêu, từ ba trăm viên biến thành bảy trăm hai mươi viên!

Trước đó đều là một chiêu bại địch, bây giờ lại đánh hơn ba mươi chiêu, đám người trên đài tựa hồ cũng đoán được người mới này tới cực hạn.

- Giả bộ thật giống...

Trương Cửu Tiêu cười lắc đầu, con mắt tỏa ánh sáng.

Loại thi đấu lôi đài này, phải cho người dáng vẻ không cách nào vượt qua, mới có thể thu hút càng nhiều người đặt cược, tất cả đều là một chiêu nghiền ép, không có bất kỳ lo lắng gì, biết rõ tất thua, còn có ai bằng lòng dùng tiền? Đặt cược ở đây, mặc dù đều là công tử thế gia, từng cái tài lực hùng hậu, lại không phải người ngu, nhất định là sau khi có nắm chắc mới dám đặt cửa.

Nguyên nhân chính là như vậy, Trương sư càng đánh càng mỏi mệt, khẳng định là giả vờ, mục đích là kiếm nhiều một chút.

Nhìn thấy người mới tới đi đường cũng có chút lung lay, mua hắn chiến thắng càng ngày càng ít, tất cả đều đổ về phía một vị khác.

Đối thủ trận thứ chín là một vị trung niên.

Đã từng liên tục chiến đấu tám trận, trận thứ chín thất bại.

Nguyên nhân không phải thực lực không đủ, nghe nói vì thả lỏng, rượu chè be bét, móc sạch thân thể...

Ngày thứ hai thời điểm tham gia trận đấu, chân còn run rẩy...

Loại tình huống này cũng có thể thắng liên tiếp tám trận, thực lực có thể tưởng tượng được.

Lần chiến đấu này, hẳn là không có đi thanh lâu nữa, dùng khoẻ ứng mệt, lực lượng sung mãn, vừa ra tay liền lực lượng bất phàm, dẫn tới trên đài không ngừng thét lên.

Trái lại, Trương Huyền có chút phù phiếm, dường như không kiên trì nổi.

Nhìn thấy cảnh này, tỉ lệ đặt cược Trương Huyền chiến thắng lần nữa đột phá cực hạn.

Bất quá, mặc dù thực lực của trung niên nhân hung mãnh, lực công kích cường hãn, nhưng nhân vật mới kia lại giống như Tiểu Cường đánh không chết, rõ ràng bề ngoài bất cứ lúc nào cũng sẽ nằm trên mặt đất, trực tiếp bỏ mình, lại không biết vì cái gì vẫn có thể kiên trì.

Một hồi lực lượng đối đầu, liên tục chiến đấu hơn trăm chiêu.

Trương sư cực kỳ mỏi mệt, không biết làm sao khuỷu tay đụng phải cái ót của trung niên nhân, ngoài ý muốn đánh hắn ngất xỉu, lần nữa thu được thắng lợi.

Lúc này, Linh Thạch cũng đã hơn 1800 viên!

- Như vậy cũng có thể chiến thắng, vận may thật tốt, lại thắng một trận, sẽ sinh ra một vị Thập Chiến Vương mới!

Chương 2388: Thi đấu lôi đài (hạ) (2)

- Đúng vậy, có điều trận vừa rồi kia, hao tổn quá lớn, ta cảm thấy Trương Huyền này sẽ không cách nào thông qua được!

- Trận thứ tám ta cũng nghĩ như thế, nhưng trận thứ chín vẫn tiếp tục kiên trì, gia hỏa này, có lực ý chí mà người khác khó có thể tưởng tượng, ta cảm thấy có khả năng trở thành Thập Chiến Vương mới!

- Ta mua hắn chiến thắng...

...

Rất nhanh, trận thứ mười bắt đầu, trước đó Trương Huyền biểu hiện, để đám người sinh ra lòng tin, tỉ lệ đặt cược hạ thấp.

Tất cả Linh Thạch trút vào, kết quả đi ra, chỉ biến thành hơn 2200 viên, so với trước đó gấp bội thì kém không ít.

Đương nhiên... trận tỷ thí thứ mười càng thêm “gian khổ”, hai bên đại chiến hơn ba trăm chiêu, Trương Huyền vẫn một bộ nửa chết nửa sống, nhưng không ngã...

Cuối cùng phương thức chiến thắng càng làm cho người không thể tưởng tượng, người thứ mười lại ở thời điểm tiến công, tốc độ quá nhanh, đầu đụng vào mặt đất, đụng choáng...

Có thể tham gia trận thứ chín, cơ bản đã có chiến tích thắng liền chín trận.

Loại người này đi đến bất kỳ địa phương nào, đều là cường giả tên tuổi lẫy lừng, vậy mà đầu đụng choáng, Trương Cửu Tiêu cảm thấy mình cũng nhìn không được...

Đại ca, có thể lại giả một chút hay không? Ngươi tưởng tất cả mọi người là kẻ ngu sao? Bất quá, đây đã là trận thứ mười, nói cách khác, tranh đoạt Thập Chiến Vương đã kết thúc.

- Chúc mừng Trương Huyền, trở thành Thập Chiến Vương mới! Hiện tại có hai lựa chọn, thứ nhất, tiếp tục khiêu chiến; thứ hai, sau khi nghỉ ngơi tái chiến, đồng dạng có thể tranh đoạt Bách Chiến Vương, ý kiến của ta là nghỉ ngơi một chút, như vậy có nắm chắc hơn...

Thanh âm tiếp tục vang lên.

Thập Chiến Vương là điểm phân định, sau khi thành công, liền có thể nghỉ ngơi dưỡng sức, về sau lại đến chiến đấu, đồng dạng có thể xung kích cao hơn.

Vị trước mắt này, đã mệt thành như vậy, bất cứ lúc nào cũng sẽ té xỉu, tốt nhất là lựa chọn nghỉ ngơi.

- Ta tiếp tục...

Nghe đối phương khuyên can, ánh mắt cực kỳ mệt mỏi giơ lên một chút, Trương Huyền lắc đầu.

Nói đùa, lúc này lại đi xuống? Đã tới một lần, không kiếm bồn đầy bát tràn, cứ như thế trở về, không phải có lỗi với mình sao!

Dù sao đối phương kiếm tiền bằng thủ đoạn độc ác, xài như thế nào cũng không lỗ.

- Tiếp tục? Tình trạng cơ thể của ngươi bây giờ, ta sợ không chịu nổi...

Thanh âm nói.

Mỗi một Thập Chiến Vương, đều là cây rụng tiền của chợ đen, tên này vừa mới đạt tới, liền muốn tiếp tục, thật chết ở trên đài, lại muốn kiếm tiền sẽ khó khăn.

- Ta nghĩ... Ta còn có thể kiên trì một hồi!

Trương Huyền uể oải. - Được, hiện tại ta nói phương pháp đối diện Bách Chiến Vương cho ngươi... Liên tục chiến thắng mười vị Thập Chiến Vương, liền có thể thành công, người thứ nhất ngươi đối mặt là...

Thanh âm còn không có kết thúc, một thanh âm nhàn nhạt vang vọng toàn bộ lôi đài.

- Ta so với hắn, chỉ cần có thể đánh bại ta, liền là Bách Chiến Vương mới!

Như thanh đồng va chạm, cho người ta cảm giác đâm vào trong tai, mọi người xoạt xoạt nhìn lại, chỉ thấy một bóng người cao lớn từ bên trong đi ra.

- Là Hồng Dương...

- Hồng Dương muốn chiến đấu, cũng hứa hẹn Bách Chiến Vương?

- Từ trước tới nay đều là Hồng Dương khiêu chiến người khác, lần này làm sao chủ động xuất thủ? Hắn bách chiến bách thắng, không có người có thể là đối thủ... Thật muốn ra tay, tên này khẳng định xong!

- Đây là tất nhiên... Bất quá, ta cảm thấy tên này chỉ cần đầu óc không bệnh, hẳn là sẽ không đáp ứng!

...

Nhìn thấy bóng người đi ra, trên đài lập tức xôn xao.

Nói chuyện không phải người khác, chính là Bách Chiến Vương Hồng Dương quát khẽ một tiếng, liền để Tiễn Húc run lẩy bẩy kia!

Lúc này trên người Hồng Dương không có chút mỏi mệt, ngược lại hai mắt ửng hồng, tựa như một máy móc giết người.

- Như thế nào, có dám hay không?
Hắn cười lạnh nhìn về phía Trương Huyền.

- Cái này...

Trương Huyền chần chừ, cực kỳ rầu rĩ.

- Ha ha, mặc dù ngươi giả mỏi mệt rất giống, nhưng cường giả chết ở trong tay ta không biết bao nhiêu, nên có thể thấy được, ngươi là đang ngụy trang! Liên tục chiến thắng mười đối thủ, còn có thể có tâm tư che giấu... Thực lực đưa tới hứng thú của ta!

Hồng Dương cười một tiếng.

- Ngươi nói đùa...

Vẻ mặt tái xanh, Trương Huyền suýt chút nữa mắng ra tiếng.

Vốn còn muốn giả yếu, tiếp tục chiến đấu với Thập Chiến Vương, kiếm nhiều chút tiền đặt cược, không nghĩ tới bị tên này nhìn ra.

- Ngụy trang? Cái tên này ngụy trang?

- Ta nhìn không giống ah...

- Vừa rồi tùy lúc sẽ ngã sấp xuống, kết quả thắng liên tiếp nhiều trận như vậy, vẫn không có việc gì, quả thực đáng giá hoài nghi!

- Thật con mẹ nó hỗn đãn, tiền của lão tử, đều mua hắn thua, náo loạn nửa ngày, lại là giả bộ...

...

Nghe được Hồng Dương nói, đám người tức đến cái mũi xì khói.

Nhất là người mới vừa rồi bị hắn mê hoặc, cược thua, tức giận đến sắp nổ tung.

- Cho dù muốn động thủ với ta, cũng không thể vu cáo hãm hại a? Liên tục chiến thắng mười người, lực lượng hao tổn bao lớn, chỉ cần là tu luyện giả đều biết!

Trương Huyền uể oải ngẩng đầu:

- Không nói những người khác, đổi lại là ngươi, ngươi cảm thấy mình thắng liên tiếp mười người, còn có khí lực ngụy trang?

- Có!

Hồng Dương gật đầu.

- ...

Trương Huyền.

Chương 2389: Ta không kiên trì nổi! (1)

Trước đó đám người bị Trương Huyền đánh ngất xỉu, từng cái kìm nén đến sắc mặt đỏ lên.

Dù sức chiến đấu của bọn họ không bằng Thập Chiến Vương, nhưng cũng là nhân vật kinh nghiệm sa trường, chiến lực vô song...

Liên tục chiến thắng mười trận, còn có tâm tư ngụy trang, thừa nhận bằng phẳng như vậy, có thể chừa cho bọn họ chút mặt mũi được không? Bất quá, suy nghĩ kỹ một chút, lấy thực lực của Hồng Dương, đừng nói liên tục chiến đấu mười người, coi như hai mươi, khẳng định cũng sẽ không quá mệt mỏi.

Chẳng lẽ gia hỏa chiến đấu với bọn hắn lâu như vậy, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống, cũng có loại thực lực này? Đám người đồng loạt nhìn về phía Trương Huyền, muốn từ trên mặt đối phương nhìn xem Hồng Dương nói, có phải chính xác hay không, lại thấy ánh mắt đối phương trống rỗng, thân thể run rẩy, vẫn một bộ như muốn té xỉu.

- Ta không có loại năng lực này...

Trương Huyền lắc đầu, uể oải:

- Hiện tại ta đã không kiên trì nổi, không có cách nào chiến đấu với ngươi...

Sinh Tử lôi đài của chợ đen này, kiêng kỵ nhất là giở trò dối trá, hắn cũng không muốn gây phiền toái.

- Cái này không thể tuỳ theo ngươi! Hồng Dương ta muốn chiến đấu với ai, còn không người có khả năng ngăn cản!

Tròng mắt của Hồng Dương hơi híp, tiến về phía trước một bước.

Ầm ầm!

Toàn bộ lôi đài bị chân khí rót đầy, lực lượng hùng hồn áp bức tới, cho người ta một loại cảm giác không chiến thì đừng nghĩ rời khỏi.

- Ngươi khinh người quá đáng...

Trương Huyền nâng đầu lên, trong mắt cực kỳ phẫn uất.

- Khinh người?

Hồng Dương lắc đầu:

- Động thủ đi, ngươi không dùng toàn lực, ta có thể bảo đảm ngươi sẽ chết ở đây!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, chân khí ở trong lòng bàn tay lưu chuyển, tựa như lúc nào cũng sẽ cho ra công kích mạnh nhất, để cho người ta không chống đỡ được.

- Hồng Dương khăng khăng muốn chiến đấu, hai người chiến một trận là tránh không được, các ngươi đoán ai có thể thắng?

- Còn cần nghĩ sao, ta cược Hồng Dương!

- Ta cũng cược Hồng Dương, mỗi lần hắn chiến đấu, đều cực kỳ tàn bạo, xé nát người, lần này… ta đoán tên kia sẽ bị xé thành bốn mảnh!

- Ta cảm thấy là sáu mảnh!

- Mặc kệ mấy mảnh, dù sao cũng chết chắc...

...

Nghe được Hồng Dương nói, đám khán giả đều kích động đến vẻ mặt đỏ lên.
- Đánh cược...

Thấy mọi người cực kỳ hưng phấn, Trương Cửu Tiêu cũng hưng phấn xiết chặt nắm đấm.

Mấy trận trước, tỉ lệ đặt cược đều không kém nhiều, nhiều nhất vượt lên gấp đôi, Hồng Dương này hung mãnh như vậy, tỉ lệ bồi khẳng định rất lớn.

Đi tới trước mặt người đặt cược, quả nhiên thấy tỉ lệ bồi Trương Huyền chiến thắng, đạt đến gấp mười lần!

Nói cách khác...

Hầu như tất cả mọi người đều mua Hồng Dương chiến thắng, căn bản không có người tin tưởng gia hỏa bất cứ lúc nào cũng sẽ té xỉu kia có khả năng thắng được!

- Kiếm lợi lớn...

Con mắt tỏa ánh sáng, Trương Cửu Tiêu đưa tới không gian giới chỉ trong tay:

- Ta cược một ngàn tám trăm Tinh Nguyên thượng phẩm, mua Trương Huyền chiến thắng!

- Mua Trương Huyền?

Người phụ trách bắt nhìn thấy gia hỏa kia còn mua cái tên này, lắc đầu, cũng không nhiều lời, làm xong thủ tục.

Không có người cược, bọn họ làm sao kiếm tiền? Có thể đoán được, một ngàn tám trăm Linh Thạch của tên này, nhất định phải thua...

Khán đài đặt cược, mua đến hừng hực khí thế.

Trên đài, Hồng Dương nhìn về phía thanh niên trước mắt:

- Động thủ đi! - Thôi được rồi, ta không phải là đối thủ của ngươi...

Trương Huyền lắc đầu.

- Không phụ thuộc vào ngươi nữa rồi!

Thấy hắn vẫn cự tuyệt, lười tiếp tục nói nhảm, Hồng Dương cười lạnh một tiếng.

Phần phật!

Thân ảnh nhoáng một cái, xuất hiện ở trước mắt, nắm đấm to lớn nổ vang, nghiền ép mà tới.

Thân thể hắn rất lớn, Trương Huyền ở trước mặt giống như hài đồng, dưới một quyền tiếng gió rít gào, mang theo tiếng sấm xé rách không khí, xem ra chỉ cần bị đánh trúng, sẽ lập tức bị đập thành bánh thịt.

Thấy đối phương nói động thủ liền động thủ, Trương Huyền cực kỳ bất đắc dĩ.

Không hổ là gia hỏa nhiều lần kinh nghiệm sinh tử, giác quan thứ sáu thật mạnh.

Mình ngụy trang rất giống, bốn phía không người nhìn ra, hắn không buông tha, rất hiển nhiên thực lực chân chính tuyệt không phải đơn giản như vậy.

- Được rồi...

Cảm nhận được lực quyền nghiền ép tới, hùng hồn mạnh mẽ, xem như là hắn, không ngăn cản mà nói, làm không cẩn thận cũng sẽ bị đánh chết tại chỗ, Trương Huyền cực kỳ bất đắc dĩ, dời qua bên cạnh một bước.

Rầm!

Một bước không lớn, lại vừa vặn tránh né công kích của đối phương.

- A!

Lực quyền chưa dứt, nắm đấm của Hồng Dương biến thành quét ngang truy tới.

- Biến chiêu thật nhanh...

Trương Huyền giật mình.

Đổi lại người khác, mình sử dụng cảnh giới nhập vi tránh né, tất nhiên sẽ trực tiếp rơi vào khoảng không, lại khó đuổi kịp, tên này ngược lại tốt, tạm thời biến chiêu, không có bất kỳ trúc trắc, giống như trước đó đã chuẩn bị xong, phản ứng cùng ý thức chiến đấu này, so với Hình đường chủ cũng không kém bao nhiêu.

- Đoán chừng... đã bằng một phần ba của ta... Lợi hại!

Tính toán một chút, Trương Huyền cực kỳ kinh hãi.

Một lôi đài ở chợ đen, đuổi kịp một phần ba tốc độ phản ứng cùng ứng biến của hắn, đã cực kỳ đáng sợ.

Biết không kịp trốn tránh, bỗng nhiên phun ra một hơi, ngực Trương Huyền ép xuống, cả người như một tờ giấy mỏng.

Chương 2390: Ta không kiên trì nổi! (2)

Chiêu này cũng không phải học từ phân thân, mà là một loại võ kỹ đặc thù, dùng để tránh né cận thân công kích.

Người bình thường, thở ra một hơi, ngực cũng có thể ép xuống mấy inch, huống chi tu luyện giả.

Đây là chân khí trước ngực ở trong thời gian nháy mắt thu vào ổ bụng, nhờ vào lực lượng áp suất, để ngực trũng xuống, độ dày nhiều nhất chỉ bằng một quyền.

Cao thủ so chiêu gần trong gang tấc, ngực đột nhiên co lại, công kích của Hồng Dương lần nữa rơi vào khoảng không, chẳng qua vẫn không ngừng, lần nữa biến chiêu, nắm đấm đổi thành chụp, ghìm xuống phía dưới.

Bàn tay vốn cách lồng ngực rất gần, một khi bị đánh trúng, trái tim có khả năng bị đánh xuyên, mất mạng tại chỗ.

Mọi người ở đây đều cảm thấy, lần này khẳng định khó mà tránh né, Trương Huyền bị tiến công, cũng không biết là không có cách nào tránh né, hay lực lượng thật tiêu hao sạch sẽ, lồng ngực đang ép lại đột nhiên bắn lên.

Giống như bóng da bơm khí, va chạm với bàn tay, lực lượng khổng lồ đẩy lên.

Bàn tay của Hồng Dương đánh tới lồng ngực, vừa vặn bị đẩy qua một bên, ngay sau đó Trương Huyền tiến tới một bước, bàn tay bắt tới đối phương.

Chính là chiêu số trước đó lần nào cũng đúng, thắng liền mười trận.

- Ừm?

Không nghĩ tới dưới tình huống bị động như thế, gia hỏa bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống kia còn có thể phản kích, ánh mắt của Hồng Dương híp lại.

Vừa rồi hắn tiến công, thoạt nhìn đơn giản, trên thực tế đúng là tam liên kích nổi danh nhất của hắn, người bình thường, cho dù là Thập Chiến Vương, cũng không kiên trì được đến chiêu thứ hai!

Gia hỏa trước mắt này, không chỉ tránh né được tiến công, còn thừa cơ phản kích, thực lực mạnh giống như trước đó suy đoán, không giống bình thường.

Trong lòng hưng phấn, tay còn lại bỗng nhiên nhấc lên, đang nghĩ phá vỡ bàn tay của đối phương, đột nhiên nhìn thấy thanh niên gần trong gang tấc nhếch miệng, trên mặt lộ ra vẻ giống như cười mà không phải cười.

Trong đầu ầm ầm một chút, thân thể Hồng Dương nhoáng một cái, xuất hiện mê muội.

- Không tốt, là năng lực của Kinh Hồng sư...

Con ngươi co rụt lại, trong lòng hoảng sợ.

Nụ cười này của đối phương, chính là một chiêu nổi danh nhất của Kinh Hồng sư… Bách Mị Sinh!

Truyền thuyết, người sáng chế chiêu này, là Kinh Hồng sư vô cùng cường hãn ở hơn một vạn năm trước, ngoái nhìn nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc!

Chỉ cần trúng chiêu, thần trí sẽ lập tức hôn mê, từ đó mất đi sức chiến đấu.

Chỉ là... Chiêu này không phải nữ tử mới có thể thi triển sao? Vì cái gì nam nhân cũng có thể thi triển, hơn nữa thoạt nhìn rung động lòng người như vậy? Cảm nhận được trong đầu càng ngày càng mê muội, Hồng Dương vội vàng cắn lưỡi, đang cảm thấy trong đầu có chút tỉnh táo, liền thấy bàn tay của đối phương đã đi tới trước mắt.

Năm ngón tay mở ra, tựa như một ngọn núi lớn, vô luận như thế nào cũng tránh không thoát, như không có cách nào tránh né.

Đùng!

Bạt tai thanh thúy, trên mặt lập tức xuất hiện năm dấu tay, sưng đỏ lên.

- Ngươi...
Cảm nhận được khuôn mặt đau rát, giống như bị kéo thành hai nửa, Hồng Dương choáng váng, cả người sắp điên rồi.

Bách Chiến Vương của chợ đen, mới dùng một chiêu, đã bị người quất bạt tai...

Quả thực vô cùng nhục nhã.

- Ta muốn xé ngươi...

Hồng Dương gào lên một tiếng, đang muốn động thủ, chỉ thấy thanh niên tát mình xong, liên tục lui về sau bảy tám bước, như lần nữa tiêu hao hết lực lượng, thân thể không ngừng run rẩy, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống:

- Ta đã nói thân thể không kiên trì nổi, không có cách nào chiến đấu với ngươi, thôi được rồi, ta thật không phải là đối thủ...

- Ngươi...

Hồng Dương sắp nổ tung.

Mới vừa tát một bạt tai, tàn nhẫn như vậy, xoay người liền muốn đi, làm gì có chuyện ngon ăn như thế!

Còn không phải đối thủ...

Không phải đối thủ, cũng sắp quất phế ta, là đối thủ ta còn không phải lập tức bị giết?

Ầm ầm!

Bàn chân đạp mạnh, lần nữa vọt tới.

Lần này dùng lực lượng mạnh nhất, chân khí từ đầu ngón tay bắn ra, giống như một cái lồng giam to lớn.

- Hồng Dương nổi giận! - Hắn nổi giận, sẽ có người chết...

- Vừa rồi chẳng qua là trùng hợp tát một bạt tai mà thôi, lần này khẳng định không có vận khí tốt như vậy

Trên đài lần nữa xôn xao.

Vừa rồi Hồng Dương bị tát bạt tai, tất cả mọi người có chút choáng váng, giờ phút này thấy hắn triệt để bạo phát, từng cái lần nữa kích động lên.

Phần phật!

Chưởng lực đi tới trước mặt Trương Huyền, như khuấy động phong vân, muốn đánh thủng thiên địa.

Không hổ là Bách Chiến Vương, sức chiến đấu không thể khinh thường.

Đối mặt với áp lực của đối phương, Trương Huyền lui về phía sau, thân thể xoay một cái, tránh thoát lực lượng mạnh nhất, bàn tay duỗi ra tát tới.

Động tác giống như vừa rồi, chiêu số cũng đồng dạng.

- Chiêu số tương đồng, còn muốn sử dụng với ta hai lần, nằm mơ...

Thấy lại là chiêu này, Hồng Dương tức đến nghiến răng, trong tiếng gầm gừ, bàn tay tiến lên đón.

Đang muốn đối đầu với bàn tay của đối phương, đột nhiên nhìn thấy thanh niên trước mặt nở nụ cười tà mị.

Lần này, so với vừa rồi càng thêm rực rỡ.

Trước mắt tối sầm lại, xuất hiện mê muội, bàn tay nghênh đón cũng ngừng lại, giống như cứng ngắc ở trên không trung.

Lạch cạch!

Trên mặt đau rát, thân thể không tự chủ được xoay tròn hai vòng.

- Ah...

Hồng Dương tỉnh táo lại, không ngừng nắm tóc.

Gào lên một tiếng, tiếp tục tiến lên, vừa tới nửa đường, liền nghe thanh niên ở đối diện cực kỳ bất đắc dĩ nói:

- Ta nói thân thể đã không kiên trì nổi, không có cách nào chiến đấu với ngươi, dừng ở đây thôi... Ngươi không phải không nghe chứ! Ta là thật không muốn đánh... Ta không phải đối thủ!

- Không phải đối thủ? Không muốn đánh?

Hồng Dương sờ lên má đã bắt đầu sưng đỏ, run rẩy.

Ngươi như vậy gọi là không kiên trì nổi? Nếu có thể kiên trì, ta còn không bị ngươi đánh chết? Đừng tranh bức như vậy có được hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau