THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2376 - Chương 2380

Chương 2376: Quần ẩu (2)

Nửa bước Lĩnh Vực cảnh, thực lực đã vượt qua Ngoan Nhân lúc trước, không gian bốn phía giống như triệt để ngưng kết, để cho người ta không thể động đậy.

Phần phật!

Khí thế leo lên tới cực điểm, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay Nhạc Nhất Toàn nhiều ra một thanh trường kiếm.

Chân khí chạy vào thân kiếm, phát ra thanh âm nghẹn ngào, vừa nhìn liền biết cấp bậc cực cao, ít nhất đạt đến Thánh Vực trung phẩm.

Loại vũ khí cấp bậc này, cộng thêm tu vi, lý giải kiếm đạo...

Thực lực tuyệt đối cường đại đến đáng sợ!

- Ngay cả kiếm cũng lấy ra?

- Đây rõ ràng muốn ra oai phủ đầu cho Trương sư ah!

- Trước mặt mọi người khiêu chiến hắn, còn vạch trần sự thật ra... trên mặt mũi tự nhiên phải tranh về!

- Lần này Trương sư đoán chừng phải xui xẻo...

Tất cả mọi người nhíu mày.

Vị đường chủ này, không dùng binh khí, sức chiến đấu cũng đã rất mạnh, lại dùng kiếm...

Trừ khi chân chính đạt tới Lĩnh Vực cảnh, chỉ sợ không người có khả năng chiến thắng.

- Lấy ra vũ khí, nói như vậy có thể dùng vũ khí chiến đấu?

Trương Huyền cười khẽ.

Nhạc Nhất Toàn gật đầu:

- Tại hạ am hiểu nhất là kiếm pháp, tự nhiên hy vọng có thể đạt được Trương trưởng lão chỉ điểm...

- Ngươi sử dụng vũ khí, ta có thể dùng hay không?

Trương Huyền hỏi.

- Trưởng lão tùy ý!

Nhạc Nhất Toàn gật đầu.

Lô đỉnh của đối phương, hắn nhìn qua, uy lực không yếu, có điều chỉ là Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, khẳng định không phải đối thủ của hắn, coi như ném ra, cũng không có gì.

- Vậy tốt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, mí mắt nhấc lên, cổ tay khẽ đảo.

Rầm!

Hơn một trăm khôi lỗi xuất hiện ở trước mắt.

Chính là Thiên Công khôi lỗi ở đầm lầy Tề Bắc lấy được. Những người này, là do Thiên Công sư chế tạo thành, không có khí tức Dị Linh tộc, càng không phải Vô Hồn Kim Nhân, coi như lấy ra, cũng nhiều nhất xem như vũ khí.

- Đây là binh khí của ta!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Cùng tiến lên, mạnh mẽ đánh cho ta!

- Vâng!

Các khôi lỗi đều đã hoàn toàn thần phục, lúc này nghe được mệnh lệnh, tất cả đều gầm hét lên, thẳng tắp lao về phía Nhạc Nhất Toàn.

Dù bọn họ chỉ có Xuất Khiếu cảnh trung, hậu kỳ, nhưng hơn một trăm liên thủ, uy lực liền lớn rồi, lực lượng hùng hồn đổ ập xuống, toàn bộ đại điện trong nháy mắt giống như đi vào địa ngục.

- Ngươi...

Hiển nhiên không nghĩ tới đối phương sẽ lấy ra nhiều khôi lỗi như vậy, hơn nữa từng cái sức chiến đấu mạnh như thế, vẻ mặt của Nhạc Nhất Toàn lập tức thay đổi, trường kiếm trong tay vạch một cái, đang muốn bổ ra một con, liền cảm thấy phía sau lưng có hai đạo quyền phong đánh tới.

Chưa kịp xoay người, trên đầu, dưới chân, sau lưng… tất cả đều đánh vào chỗ thiếu hụt của hắn, như trước thời hạn biết kiếm pháp cùng thiếu sót trong tu luyện của hắn.

- Là trận pháp phối hợp của Chiến Sư đường... Hơn nữa còn có người chỉ điểm!

Con ngươi co rụt lại, toàn thân Nhạc Nhất Toàn cứng ngắc.

Nếu như chỉ là khôi lỗi bình thường, nhờ vào sức chiến đấu nửa bước Lĩnh Vực cảnh của hắn, coi như thua, cũng sẽ không thua quá thảm, nhưng đối phương trước thời hạn biết mình thiếu hụt, hơn nữa để khôi lỗi tạo thành trận pháp hợp kích của Chiến Sư đường...

Vậy thì nguy hiểm!

Quả nhiên, cố nén kháng mấy chiêu, tất cả khôi lỗi một cái cũng không có bị thương, mình liền cảm thấy toàn thân đau đớn, giống như bị xé nứt.

Bành bành bành bành! Cố nén mấy chiêu, trúng đòn càng ngày càng nhiều, có đôi khi còn có bàn chân đá vào trên mặt, sau mười phút, liền cảm thấy con mắt sưng tấy, đã có chút không mở ra được.

Thực lực của hắn coi như rất mạnh, nhưng bị khôi lỗi giống như Chiến Sư vây công, cũng chống lại không được.

- Sớm biết, liền không dùng binh khí...

Nhạc Nhất Toàn cảm thấy sắp khóc.

Mới vừa rồi còn lời thề son sắt, chỉ cần không áp chế tu vi, đối phương tất nhiên ăn thiệt thòi lớn...

Nằm mơ cũng không nghĩ đến, người ta có thể tiện tay lấy ra nhiều khôi lỗi như vậy!

Khôi lỗi cũng là một loại binh khí, cẩn thận tính toán ra, cũng không có không tuân theo quy định...

Mấu chốt nhất là...

Mới vừa còn lời thề son sắt nói người ta tùy ý!

Lần này được rồi, thật là tùy ý ah...

- Cái này...

Những người khác từng cái nuốt nước bọt, vẻ mặt như gặp phải quỷ.

May mắn vừa rồi không có cho đối phương tiếp tục dùng binh khí, thật muốn như vậy…

Tất cả bọn họ cùng tiến lên, cũng gánh không được a!

- Mong Triệu sư ra tay cứu Nhạc đường chủ...

Trưởng lão vừa nãy thấy đường chủ bị đánh thảm như vậy, cũng nhịn không được nữa, ôm quyền nói.

Triệu Hưng Mặc nhấc mí mắt, tiện tay kẹp một miếng thịt để vào miệng:

- Tỷ thí là Nhạc đường chủ chính miệng đáp ứng, hơn nữa tự mình quyết định quy củ, ta cũng lực bất tòng tâm!

Coi như có thể cứu, cũng sẽ không ra tay.

Đường đường học sinh do Thánh Tử điện tuyển chọn, nếu như bị bắt nạt, ngay cả đánh trả cũng không dám, còn làm Danh Sư gì nữa!

Lại nói...

Ngay cả ta cũng bị đánh thành đầu heo, các ngươi tìm phiền toái, không phải tự tìm chết sao?

- Đường chủ...

Thấy hắn không ra tay, vị trưởng lão này nhịn không được nhìn sang, chỉ thấy lúc này Nhạc Nhất Toàn đã nằm ở trên mặt đất, trên mặt đều là dấu chân, một bên hộc máu, một bên run rẩy...

Chương 2377: Cược mạng (1)

Đánh hơn mười phút, thấy tiếp tục đánh nữa, vị Nhạc đường chủ này vô cùng có khả năng chết ngay tại chỗ, lúc này Trương Huyền mới hậm hực để khôi lỗi dừng tay.

- Nhạc đường chủ, ngươi sử dụng vũ khí, ta cũng dùng... Mọi người công bằng công chính, bây giờ ngươi thua, có lẽ không lời nào để nói a!

Lấy khôi lỗi đi, bóp bóp đối phương một chút, Nhạc Nhất Toàn tỉnh lại, Trương Huyền cực kỳ thành khẩn nhìn qua.

- Công bằng? Công chính?

Nhạc Nhất Toàn tiếp tục phun máu tươi.

Hơn một trăm người đánh một mình ta, cũng gọi công bằng?

- Nếu như đường chủ cảm thấy không công bằng, ta có thể không dùng binh khí, lại cùng ngươi tỷ thí một trận. Vừa rồi ta liên tục tỷ thí bốn trận, không có nghỉ ngơi, mặc dù bây giờ ngươi chỉ chiến đấu một trận, chiếm tiện nghi, nhưng ta cũng không ngại!

Trương Huyền nói.

- Phốc!

Nhạc Nhất Toàn hộc máu lần nữa.

Đánh bốn trận, một chút việc cũng không có, hắn một trận liền sắp ngỏm rồi...

Động cũng không động được, làm sao so?

- Nhạc đường chủ không nói lời nào, có phải đại biểu ngầm đồng ý hay không? Đã như vậy, ta liền cố mà làm, cùng ngươi đấu một trận!

Thấy đối phương chỉ lo hộc máu, không trả lời, Trương Huyền lắc đầu, xiết chặt nắm đấm, muốn đập tới.

- Ta nhận thua...

Nhạc Nhất Toàn vội nói.

Không nhận thua không được a, tình huống hiện tại của hắn đã không cách nào chiến đấu, thật muốn giống như đối phương nói, tiếp tục tỷ thí, làm không cẩn thận thực sẽ chết ở chỗ này.

Đường đường nửa bước Lĩnh Vực cảnh, cùng một tiểu tử Nguyên Thần cảnh trung kỳ tỷ thí, bị đánh chủ động nhận thua...

Càng nghĩ càng thấy tâm đau đớn.

- Đều là tên ngu xuẩn Tống Hiên kia...

Càng nghĩ càng giận, cắn chặt răng.

Nếu không phải Tống Hiên nói tin tức sai lầm, sẽ không bị đánh thành như vậy, trước đó chỉ có một người phế, hiện tại...

Ngay cả hắn cũng phế!

- Nhận thua là tốt rồi...

Trương Huyền đứng thẳng người:

- Thân là Danh Sư đường đường chủ, không nghĩ tới chấn hưng Nhân tộc, chỉ lo lợi ích cá nhân, bè lũ xu nịnh... Nếu như hôm nay thực lực của ta không đủ, chỉ sợ không chỉ mất mặt, làm không cẩn thận còn sẽ bị trọng thương, khó mà rời đi! Hôm nay chuyện này, ta sẽ báo cáo liên minh, xử trí như thế nào, do bọn họ quyết định!

Đối phương dùng rượu ngon, dẫn tới kẻ địch cho mình ngược lại cũng thôi, nhiều nhất giáo huấn một lần, sẽ không nói thêm cái gì. Mấu chốt nhất là, cùng mình luận võ, không áp chế tu vi, còn vận dụng vũ khí!

Nếu như không có nhiều khôi lỗi như vậy, không nhìn ra hắn thiếu hụt, không truyền thụ khôi lỗi phương pháp Chiến Sư hợp kích...

Hôm nay khả năng trọng thương ngã xuống đất chính là mình.

Ở chuyện của Tống Hiên, mình không truy cứu quá nhiều, xem như rất công bình, vị này còn không buông tha, chỉ bằng vào độ lượng, liền không xứng làm Danh Sư đường đường chủ.

- Ta...

Sắc mặt của Nhạc đường chủ trắng nhợt.

Đối phương là Trưởng lão liên minh, hắn nói như vậy, cơ bản đại biểu kiếp sống chính trị của hắn đến đây kết thúc.

- Được rồi, chư vị tiếp tục, ta nghỉ ngơi trước...

Biết hôm nay náo thành như vậy, tiếp tục chờ đợi sẽ dẫn tới càng thêm không vui, Trương Huyền xoay người đi ra ngoài.

Vừa ra cửa, hai học đồ liền tiến lên đón, ở phía trước dẫn đường.

Mặc kệ cùng Nhạc đường chủ náo ra mâu thuẫn như thế nào, thân là khách nhân, Danh Sư đường của Tiềm Xung đế quốc sớm đã chuẩn bị nơi ở.

Đám người Trương Cửu Tiêu, Tôn Cường cũng theo sát phía sau.

Nơi ở là một biệt viện, về đến phòng, thân thể nhoáng một cái, đi vào Thiên Nghĩ Phong sào.

Lần yến hội này, mặc dù có chút không thoải mái, nhưng kiếm lời tròn năm mươi viên Tinh Nguyên thượng phẩm, xem như thu hoạch không nhỏ, vừa vặn nhìn xem có thể để tu vi đột phá đến Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, đến nửa bước Xuất Khiếu cảnh hay không!

Nắm giữ loại thực lực này, coi như không mượn khôi lỗi, Nhạc đường chủ muốn tìm phiền toái, chỉ sợ cũng có thể đánh một trận. Khoanh chân ngồi xuống, cổ tay khẽ đảo, lấy ra toàn bộ Tinh Nguyên thượng phẩm.

Huyệt đạo toàn thân mở ra, linh khí chảy vào trong đó, chuyển hóa thành Thiên Đạo chân khí, chậm chạp chảy xuôi.

Ầm ầm!

Không biết qua bao lâu, Nguyên Thần cảnh trung kỳ, thuận lợi đột phá.

Nguyên Thần cảnh hậu kỳ!

Răng rắc!

Răng rắc!

Răng rắc!

Mới vừa đến hậu kỳ không lâu, chuẩn bị xung kích đỉnh phong, liền thấy năm mươi viên Tinh Nguyên thượng phẩm toàn bộ tiêu hao hầu như không còn, vỡ thành bột phấn.

- Quả nhiên nương theo tu vi tăng lên, hiệu quả của Tinh Nguyên thượng phẩm càng ngày càng thấp...

Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

Đột phá Nguyên Thần cảnh, cũng cảm giác được, xem như Tinh Nguyên thượng phẩm, công hiệu cũng dần dần giảm bớt, vốn cho rằng nhiều Linh Thạch như vậy, đủ để hắn tấn thăng đến Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, đáng tiếc thăng lên một tiểu cấp liền ngừng lại.

Xem ra muốn nhanh chóng đột phá, trừ khi tìm được Linh Thạch cấp bậc cao hơn!

- Đi ra xem một chút!

Tiêu hao Linh Thạch hầu như không còn, không có cách nào tiếp tục tu luyện, Trương Huyền đành phải rời tổ ong, đi ra khỏi phòng.

- Thiếu gia...

Thấy hắn đi ra nhanh như vậy, Tôn Cường cùng Trương Cửu Tiêu tiến lên đón.

- Cửu Tiêu, ngươi quen thuộc Tiềm Xung thành không? Mang ta đi dạo một chút, nhìn xem có thể tìm địa phương hối đoái hoặc kiếm Tinh Nguyên thượng phẩm hay không!

Trương Huyền nói.

- Ba năm trước ta tới Tiềm Xung thành một lần, xem như quen thuộc... Trương sư nhu cầu cấp bách Linh Thạch?

Trương Cửu Tiêu hơi nghi hoặc.

Không phải ở trên yến hội, mới vừa kiếm lời mấy chục viên sao? Làm sao còn muốn?

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, cũng không giải thích.

Chương 2378: Cược mạng (2)

Nếu như nói cho đối phương, trên yến hội lợi nhuận Linh Thạch, đã tiêu hao sạch, không biết có thể bị hù chết tại chỗ hay không.

- Muốn bao nhiêu?

Trương Cửu Tiêu nói.

- Càng nhiều càng tốt... Tốt nhất có thể có 300 viên!

Suy đoán một chút, Trương Huyền nói.

Dựa theo trình độ hao tổn Linh Thạch hiện tại, muốn đạt tới Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, ít nhất cần hơn một trăm viên, hiện tại Vu Hồn chỉ có Thánh Vực nhị trọng, tấn thăng đến Nguyên Thần cảnh đỉnh phong... Đại khái cũng phải tiếp cận hai trăm!

- 300?

Khóe miệng Trương Cửu Tiêu giật một cái:

- Số lượng lớn như thế... xem như Tiềm Xung thành cũng không tiện tìm...

Cho dù Tiềm Xung đế quốc có linh quáng, nhưng Tinh Nguyên thượng phẩm cũng không phải rau cải trắng, vừa nắm một bó to, có thể lấy ra 300 viên, tất nhiên là thế lực cực kỳ cường đại.

- Có thể lấy ra nhiều như vậy, có chừng ba chỗ, thứ nhất, Danh Sư đường, cũng chính là chỗ này; thứ hai, Tiềm Xung hoàng thất; thứ ba, chợ đen!

Trương Cửu Tiêu dừng lại một chút, nói.

- Danh Sư đường có?

Trương Huyền sững sờ, lập tức gật đầu.

Cũng đúng, những thiên tài Danh Sư kia, mỗi người đều có thể tiện tay lấy ra mười, hai mươi viên, Danh Sư đường lấy ra 300 viên, không khó lắm.

- Nếu không... Ta lại đi đánh Nhạc đường chủ một trận, để hắn lấy Linh Thạch ra?

Trương Huyền trầm tư.

- Thôi được rồi, mới vừa đánh một trận, lại đánh, truyền đi thanh danh sẽ không tốt!

Một lát sau, lắc đầu.

Mới vừa đánh người ta thảm như vậy, lại tới muốn Linh Thạch...

Ngoại nhân nghe được, Danh Sư như hắn cũng không cần làm.

Mặc kệ nói như thế nào, hắn cũng là người chú trọng mặt mũi, thân phận, thật muốn như vậy, cùng lưu manh vô lại khác nhau ở chỗ nào?

- Không tìm ở Danh Sư đường, Tiềm Xung hoàng thất... Không hề có quen biết gì, hiện tại đi qua lôi kéo quan hệ, rõ ràng không còn kịp rồi!

Suy tư một lát, Trương Huyền hỏi:

- Ngươi nói chợ đen này, ở nơi nào? Nếu như không có vật phẩm hối đoái, muốn kiếm tiền mà nói, làm sao lợi nhuận?

- Chợ đen ở ngoài Tiềm Xung thành!
Trương Cửu Tiêu nói:

- Không có vật phẩm hối đoái muốn kiếm tiền mà nói, phương pháp nhanh nhất, là... Cược!

- Cược?

- Ừm, cược mạng!

Trương Cửu Tiêu nhẹ gật đầu:

- Là một loại phương pháp kiếm lợi nhiều nhất.

- Chợ đen có Sinh Tử lôi đài, muốn kiếm tiền, có thể lên đánh lôi đài.

Thắng một trận, ban thưởng một viên Linh Thạch thượng phẩm, thắng liên tục hai trận, hai viên, liên tục ba trận, ba viên... Cứ thế mà suy ra. Đương nhiên, đánh lôi đài chỉ là tiền lẻ, có thể kiếm lấy chút thu nhập thêm mà thôi. Chỉ cần liên tục thắng mười trận, liền được mang tên tuổi Thập Chiến Vương, thu hoạch được cơ hội tranh đấu với Thập Chiến Vương kỳ trước, lúc này rất nhiều kẻ có tiền đặt cược, nếu như cược đúng, hẳn là có thể lợi nhuận rất nhiều!

- Nói thật, có thể trở thành Thập Chiến Vương, cơ bản đều là tồn tại đồng cấp vô địch, hai bên chiến đấu, sẽ hấp dẫn rất nhiều người chú ý, nhận được rất nhiều Linh Thạch, nhưng hơi không cẩn thận sẽ chết...

- Hàng năm không biết bao nhiêu cường giả bị đánh chết ở trên lôi đài, do đó Sinh Tử lôi đài này, cũng gọi lôi đài cược mạng, lấy mệnh đánh bạc!

- Ah!

Trương Huyền gật đầu, con mắt càng ngày càng sáng.

Đồng cấp, hắn tuyệt đối vô địch...

Muốn đi tham gia Thập Chiến Vương, chẳng phải có thể kiếm lời lớn?

- Trương sư, thực lực đồng cấp của ngươi quả thực rất đáng sợ, nhưng mà ta vẫn cảm thấy tốt nhất đừng đi...
Thấy nét mặt của hắn, Trương Cửu Tiêu biết nghĩ cái gì, vội vàng lắc đầu.

- Vì cái gì?

Trương Huyền kỳ quái.

Thực lực của hắn, đối phương có lẽ hết sức rõ ràng, như vậy cũng khuyên mình không đi, chẳng lẽ lôi đài này trong đồng cấp, còn có tồn tại cường đại hơn mình?

- Sinh Tử lôi đài, trừ không cho phép sử dụng vũ khí, thì căn bản không quy tắc, dùng độc, ám khí, âm mưu... Đủ loại thủ đoạn đều có, đừng nói Danh Sư, xem như Chiến Sư tiến vào bên trong, cũng chưa hẳn có thể kiên trì đến trận thứ mười!

Trương Cửu Tiêu cười khổ một tiếng:

- Lúc đầu ta cũng cảm thấy hiếu kỳ, đi qua một lần, bất quá đến trận thứ năm liền thua!

Danh Sư băn khoăn thân phận, thời điểm chiến đấu, rất nhiều thủ đoạn không tiện sử dụng, không giống những người ngày ngày tiến hành sinh tử quyết đấu kia, dạng chiêu số gì cũng có thể sử dụng, chỉ cần có thể giết người.

- Ngươi cũng kiên trì không đến trận thứ sáu?

- Đúng vậy, Thập Chiến Vương của Sinh Tử lôi đài, là đứng trên lôi đài không xuống, liên tục chiến đấu mười trận...

Đối thủ của ngươi, mặc dù là ngẫu nhiên, nhưng căn bản là càng ngày càng mạnh, có am hiểu thân thể, có am hiểu linh hồn, có thì thủ đoạn quỷ dị, khó lòng phòng bị... sở dĩ ta bại trận, là bởi vì liên tục năm trận, thân thể mệt mỏi, lúc này mới bị một tên chiếm tiện nghi!

Trương Cửu Tiêu nói.

- Mang ta đi nhìn xem!

Trương Huyền nói.

Liên tục chiến đấu, hơn nữa mỗi một cái đều trải qua sinh tử khảo nghiệm, bất kể tâm lý hay thân thể, quả thực là một loại dày vò.

Bất quá đối với hắn mà nói, thực tình không tính là gì.

- Trương sư thật muốn đi?

Thấy nói nhiều như vậy, đối phương vẫn cố chấp, Trương Cửu Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu:

- Nếu quả thật gặp nguy hiểm, tốt nhất trực tiếp nhận thua...

- Yên tâm đi!

Con mắt Trương Huyền lóe lên.

Nếu quả thật giống như đối phương nói, liên tục đánh lôi đài liền có thể kiếm lấy Linh Thạch...

Mình hẳn là có thể kiếm đến chợ đen này sập tiệm!

Suy nghĩ một chút cũng để người kích động!

Chương 2379: Hoán đổi Linh Thạch (1)

Chợ đen ở dưới một trang viên vùng ngoại ô, còn chưa tới trước mặt, hai người Trương Huyền liền thay đổi trang phục, mặc quần áo thoải mái, nhìn giống như công tử thế gia đi ra du ngoạn.

- Người sáng lập Tiềm Xung hắc thị nghe nói là một thư sinh nghèo túng, một mực không được đãi ngộ công bằng, nhìn thấu thói đời nóng lạnh, bỏ văn theo võ, vì phát tiết nội tâm không vừa lòng, mà làm ra cái này.

- Ở đây, chỉ cần có tiền, liền có thể mua được cái ngươi muốn, chỉ cần có tiền, liền có thể thỏa thích phát tiết bất mãn cùng phẫn uất trong lòng. Đương nhiên... Tiêu phí cũng cực cao, có thể nói là động tiêu tiền lớn nhất của toàn bộ Tiềm Xung thành!

Vừa tiến lên, Trương Cửu Tiêu vừa giới thiệu.

- Loại địa phương này quang minh chính đại tồn tại như vậy... Danh Sư đường của Tiềm Xung đế quốc, hoặc là hoàng thất cũng mặc kệ?

Trương Huyền khó hiểu.

Lấy mạng người làm đại giá, tiến hành đủ loại đặt cược, ngay cả Danh Sư bên ngoài như Trương Cửu Tiêu cũng biết, hoàng thất cùng Danh Sư đường lại mặc cho nó phát triển, mà không đi quản?

- Không phải mặc kệ, mà là vì ổn định!

Trương Cửu Tiêu lắc đầu.

- Ổn định?

Trương Huyền không hiểu.

Mặc dù còn chưa tới, nhưng căn cứ lời nói của đối phương, cái gọi là chợ đen này, là địa phương không có pháp luật kỷ cương, quy tắc, bản thân vốn là nhân tố không ổn định, làm sao có thể vì ổn định?

- Thành thị lớn, tu luyện giả nhiều, tài nguyên liền khan hiếm, vì tăng cao tu vi, sẽ xuất hiện hiện tượng ẩu đả, chiến đấu, thậm chí ăn cướp... Loại tình huống này, mỗi ngày đều phát sinh, xem như hoàng thất hoặc Danh Sư đường cũng không cách nào triệt để tiêu diệt!

Trương Cửu Tiêu nói.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Tu luyện giả nhu cầu tài nguyên, giống như người bình thường ăn cơm, uống nước, ăn không no, khẳng định sẽ gây nên náo động, đây là chuyện không có cách giải quyết.

Coi như Danh Sư đường mạnh mẽ, cũng không có khả năng ngăn chặn nhu cầu cơ bản nhất của tu luyện giả, thật muốn làm như vậy, là vi phạm nhân tính.

- Chợ đen, thoạt nhìn không quang minh, lại là thông đạo để cho người phát tiết, ở đây, chỉ cần có tiền, liền có thể mua được đồ vật ngươi muốn, mà muốn kiếm tiền, liền cần càng thêm cố gắng tu luyện, chiến đấu! Tạo thành một tuần hoàn đặc thù. Mặc dù số lượng người chết tăng lên, lại làm cho toàn bộ thành thị càng thêm ổn định.

Trương Cửu Tiêu lắc đầu.

Địa phương có ánh sáng, liền có bóng tối.

Trong Danh Sư còn có bại hoại, tu luyện giả không tu tâm cảnh, lại không có địa phương phát tiết, khó đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện.

Trương Huyền hiểu được.
Nước quá trong ắt không có cá, người quá xét ắt chẳng ai theo.

Năm đó Khổng sư, ngay cả Độc sư cũng có thể dung nạp.

Chợ đen tồn tại, mặc dù không phù hợp quy tắc, nhưng nếu như có thể giảm bớt tội phạm, thì thật có ý nghĩa tồn tại.

Thật giống như kiếp trước, dù một ít chức nghiệp đặc thù bị hiến pháp pháp luật cấm chỉ rõ ràng, rất nhiều người đều biết vị trí cụ thể ở nơi nào, nhưng mà những nghề này, vẫn có khả năng tồn tại...

Cũng không phải chính quyền không thể diệt, mà là có khả năng thỏa mãn nhu cầu, giảm bớt phạm tội.

Thật muốn tiêu diệt hết, một cái cũng không tồn tại, trị an xã hội sẽ bị khiêu chiến cực lớn.

Chợ đen của Tiềm Xung đế quốc cũng chính là như thế.

Bề ngoài không hợp quy củ, trên thực tế lại có thể giảm bớt càng nhiều phiền phức...

Hoàng thất đương nhiên sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.

Còn Danh Sư đường... Chỉ cần không phá hư ổn định của Nhân tộc, không làm ra sự tình nguy hại Nhân tộc... tự nhiên sẽ giả bộ như không nhìn thấy.

Xem ra trước đó ở Hồng Viễn thành, Thanh Nguyên thành hẳn là cũng có địa phương tương tự, chỉ bất quá hắn cưỡi ngựa xem hoa, mỗi thành thị ở thời gian không dài, không có cẩn thận hỏi thăm mà thôi.

- Đến rồi!

Đang suy tư, liền nghe thanh âm của Trương Cửu Tiêu vang lên, ngẩng đầu nhìn lại, một trang viên to lớn xuất hiện ở trước mắt.

- Thủ lệnh! Còn chưa tới trước mặt, thì có hai người áo xanh ngăn đường đi.

Rõ ràng đều là cường giả Nguyên Thần cảnh, trên người mang theo sát khí, vừa nhìn liền biết chân chính giết người qua, thực lực bất phàm.

Cổ tay khẽ đảo, Trương Cửu Tiêu đưa qua một vật.

Kiểm tra một chút, người áo xanh mới nhẹ gật đầu, đưa tới hai miếng vải đen.

Trương Cửu Tiêu ra hiệu một chút, sau đó bịt kín con mắt.

Sau khi che mắt, lúc này Trương Huyền mới phát hiện, vải đen kia không chỉ có thể che tầm nhìn, ngay cả thần thức cũng có thể che chắn, làm cho không người nào có thể phát giác tình huống chung quanh.

Ở dưới người áo xanh dẫn đầu, đi hơn mười phút, cũng không biết đến nơi nào, lúc này mới cảm thấy ánh mắt buông lỏng.

Một phường thị to lớn xuất hiện, dòng người cuồn cuộn, nhìn không thấy phần cuối, mặc dù dưới đất, nhưng ở dưới dạ minh châu chiếu rọi lại giống như ban ngày.

- Cái này...

Trương Huyền nháy mắt, nhìn qua bốn phía.

Đi qua không ít phường thị, tác phường, cũng đã gặp rất nhiều cỡ lớn, mặc dù quy mô nơi này không coi như quá lớn, nhưng vật phẩm bán ra lại làm kẻ khác kinh ngạc.

- Kim Tinh Huyền Thạch? Có khả năng mua được thứ này?

Đi vài bước, con ngươi co rụt lại.

Kim Tinh Huyền Thạch, là bảo vật Ngô Dương Tử lưu lại, số lượng thưa thớt, Thanh Nguyên thành cũng tìm không thấy, thế mà nơi này lại ngang nhiên bày bán...

Cho dù tận mắt nhìn thấy, cũng khó mà tin tưởng.

- Mặc dù thứ này thưa thớt, nhưng cũng không phải không chiếm được, nơi này có bán, cũng không tính là gì!

Thấy biểu lộ của hắn, Trương Cửu Tiêu cười cười.

Lúc trước lần thứ nhất hắn tiến vào, cũng là như vậy, cảm thấy khó tin, có điều nhìn nhiều liền quen.

- Công pháp bí tịch, Thánh khí trung phẩm, tư ẩn cá nhân, đủ loại tin tức... Quả nhiên là chợ đen, thứ gì cũng có!

Dọc theo thông đạo đi một hồi, Trương Huyền cười khổ lắc đầu.

Thật đúng là chợ đen, đồ vật bên ngoài trộm cướp, làm trái kỷ cương không cách nào bán ra, nơi này hầu như đều có.

Chương 2380: Hoán đổi Linh Thạch (2)

- Nơi này có công pháp tu luyện nửa bước Xuất Khiếu cảnh cùng Xuất Khiếu cảnh không?

Đi tới vị trí bán công pháp, Trương Huyền ngừng lại.

- Có, cấp bậc khác biệt, giá cả khác biệt!

Một lão giả lười biếng nhìn qua.

Bởi vì là chợ đen, cũng không sợ người khác cướp đoạt.

- Cấp bậc? Giá cả? Nói nghe một chút!

Trương Huyền nói.

- Tự mình xem đi!

Nói xong tiện tay một chỉ.

Trương Huyền nhìn lại, ngay sau đó liền thấy trên vách tường trước mắt ghi chú rõ ràng bảng giá.

Công pháp, võ kỹ Thánh Vực trung phẩm mỗi một quyển cơ bản đều mười viên Tinh Nguyên thượng phẩm trở lên, đẳng cấp thấp thì hơi rẻ.

Mua một quyển mà nói, khả năng không hao phí bao nhiêu tiền, nhưng hắn cần hơn ngàn bản, tuyệt đối là một số chi tiêu to lớn.

- Chỗ ngươi hết thảy có bao nhiêu loại công pháp Xuất Khiếu cảnh?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Công pháp Xuất Khiếu cảnh, hết thảy có năm mươi hai loại, nửa bước Xuất Khiếu có ba trăm hai mươi bảy loại, đều ở trên giá thư tịch phía trước... Bên trên đầy có phong ấn, không cách nào dùng thần thức thăm dò, ngươi muốn mua cái nào, giao tiền, ta sẽ sao chép tới! Yên tâm, công pháp nơi này cực kỳ kỹ càng, ngay cả Tiềm Long công pháp mà Tiềm Xung hoàng thất tu luyện, cùng Khoái Kiếm đoạn pháp của Nhạc đường chủ tu luyện cũng có, giá cả cực kỳ công đạo, già trẻ không gạt!

Lão giả khoát tay áo.

Nghe được hắn nói, Trương Huyền nhìn giá thư tịch trước mắt, phía trên quả nhiên có không ít thư tịch, bốn phía che kín phong ấn, thần thức không cách nào dò xét.

Bất quá hắn đọc thư tịch căn bản không cần thần thức!

Con mắt nhẹ nhàng đảo qua, trong đầu hô khẽ thiếu hụt!

Rầm!

Toàn bộ thư tịch liền bị sao chép.

Ý niệm quét qua, đã chuyển hóa thành kiến thức của mình.

Những bí tịch này chất lượng không thấp, nhưng mà số lượng còn có chút ít, không cách nào hình thành Thiên Đạo công pháp, để hắn cực kỳ đáng tiếc.
- Quả nhiên có Tiềm Long công pháp của hoàng thất, kiếm pháp của Nhạc Nhất Toàn cũng có... năng lượng của chợ đen này thật lớn!

Đọc qua nội dung thư tịch một lần, Trương Huyền không khỏi cảm khái.

Từ Thiên Huyền vương quốc đi tới nay, công pháp của vương thất, hoàng thất luôn luôn là bí mật trong bí mật, ngoại nhân muốn nhìn trộm cũng làm không được, cái chợ đen này lại có, còn bán ra, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy kinh khủng.

- Muốn mua bộ nào? Hiện tại ta sao chép cho ngươi!

Thấy con mắt của hắn quét một lần, lão giả nói.

- Không cần...

Trương Huyền lắc đầu.

Thư tịch đã thu sạch vào trong óc, ngay cả thiếu hụt cũng có, những thư tịch này của đối phương đã không có bất kỳ tác dụng, huống chi hiện tại hắn một nghèo hai trắng, coi như muốn mua, cũng không cách nào mua được.

Thấy hắn không mua, lão giả quay người đi, không thèm để ý tới nữa.

Loại gia hỏa không có tiền còn trang bức hỏi cái này hỏi cái kia, mỗi ngày đều gặp qua không ít, sớm thành thói quen.

Rời khỏi quầy thư tịch, tiếp tục đi về phía trước, trên đường đủ loại bảo vật, cái gì cần có đều có, thậm chí đan dược cấp bảy đỉnh phong cũng có bán.

- Trương sư, phía trước là địa phương hoán đổi Tinh Nguyên thượng phẩm, nếu như ngươi có Linh Thạch thượng phẩm bình thường, hoặc là những bảo vật khác, đều có thể dùng để hoán đổi! Đương nhiên giá cả sẽ bị ép rất thấp, không có lời!

Đi một hồi, Trương Cửu Tiêu chỉ về phía trước.

Trương Huyền nhìn lại, là một quầy hàng hẹp dài, chỉ có hai nhân viên phục vụ, không có khách hàng nào. Đi tới trước mặt, ngẩng đầu nhìn tỷ lệ hoán đổi, khóe miệng giật một cái.

Quả thực như ăn cướp.

Linh Thạch thượng phẩm hoán đổi Tinh Nguyên thượng phẩm, tình huống bình thường là 1000:1, nơi này tăng gấp ba, biến thành ba ngàn so một!

Nói cách khác, ba ngàn Linh Thạch thượng phẩm, mới có thể hoán đổi một viên Tinh Nguyên thượng phẩm.

Người bình thường chỉ sợ hoán đổi một viên, gần như dùng hết tài sản, một nghèo hai trắng.

Thánh khí trung phẩm Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, giá cả bình thường đại khái mười viên Tinh Nguyên thượng phẩm, mà ở đây, chỉ có ba viên; Xuất Khiếu cảnh cũng chỉ tăng lên gấp đôi.

- Đỉnh Đỉnh cũng rất đáng tiền, bán đi đại khái có thể bán hơn ba mươi viên...

Trong lòng tính toán giá cả của Kim Nguyên đỉnh một chút, Trương Huyền lắc đầu.

Mặc dù bán Vân Vụ trà, lại thêm cướp sạch thập đại Vương giả, Thanh Điền Hoàng, để hắn kiếm lời không ít, nhưng toàn bộ cộng lại, cũng chỉ năm, sáu vạn Linh Thạch thượng phẩm, trong khoảng thời gian này tu luyện Vu Hồn sử dụng không ít, trong tay có khả năng lấy ra, không cao hơn bốn vạn!

Nói cách khác, toàn bộ dùng để đổi, cũng chỉ tầm mười viên.

Mà bán Kim Nguyên đỉnh mà nói, có thể nhẹ nhõm được hơn ba mươi, tiếp cận bốn mươi viên, vẫn là cực kỳ có lời.

- Được rồi, cái tên này trung thành tuyệt đối, cũng giúp ta rất nhiều lần, khẳng định không thể bán...

Trương Huyền lắc đầu, không suy nghĩ chuyện này thêm nữa, nhìn về phía phục vụ viên.

- Ta muốn hoán đổi Linh Thạch!

- Đổi bao nhiêu?

Phục vụ viên không thèm để ý nhìn qua.

- Ngươi nhìn những vật này có thể đổi bao nhiêu?

Ầm ầm!

Một đống lớn Linh Thạch thượng phẩm, cùng vũ khí, dược liệu, khoáng thạch… rơi trên mặt đất.

- Nhiều như vậy?

Phục vụ viên đột nhiên đứng dậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau