THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Phương pháp trị liệu kỳ lạ cho Thẩm Hồng (hạ) (2)

Thẩm Truy bệ hạ cảm thấy trong lòng phát điên, đang muốn cự tuyệt, lại thấy vẻ mặt Dương sư đối diện nghiêm túc nhìn qua.

- Không nên cự tuyệt. Chuyện này quan hệ đến việc cứu chữa cho lão tổ nhà các ngươi, không thể có chút sai lầm. Bằng không kiếm củi ba năm thiêu một giờ!

- ...

Thẩm Truy bệ hạ lần này là khóc thật.

Lão tổ, thật sự không là ta hãm hại lão tổ. Thực sự là Dương sư hãm hại ngài...

...

Bên này Thẩm Truy bệ hạ lần lượt cứu Thẩm Hồng tỉnh, lại lập tức đánh ngất xỉu, sau đó cứu tỉnh, lại đánh cho hôn mê... Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi ở một bên, mỗi người giống như vỡ mộng, cũng cảm thấy có chút phát điên.

- Lưu sư, ngươi kiến thức rộng rãi, có thể nhìn ra Dương sư làm vậy là thủ đoạn đột phá gì hay không?

Nghẹn hồi lâu, Trang Hiền thật sự không nhịn được nữa.

- Ta... cũng không nhìn ra được!

Sắc mặt Lưu sư nhất thời đỏ lên.

Thủ đoạn đột phá? Đây là thủ đoạn đột phá cái lông gì?

Danh sư có mấy trăm đường pháp tắc, khiến người ta đột phá tuần hoàn mấy định luật lớn, dường như không có một cái nào để người ta ăn xuân dược, nhìn mỹ nữ...

Hơn nữa càng hãm hại phụ thân hơn chính là, ăn thì thôi, còn cố ý tìm mỹ nữ mặc hở hang cám dỗ, đợi tới khi không nhịn được lại đánh ngất xỉu...

Ta thấy đây không phải là giúp người đột phá, mà là cố ý chỉnh hắn đi?

Đáng thương cho Thẩm Hồng cả đời uy danh, hiện tại lại giống như khách làng chơi tới kỹ viện, vừa tỉnh lại liền lao tới trên người mỹ nữ...

- Đột phá cái rắm ấy. Ta cảm thấy đây là cố ý chỉnh Thẩm Hồng. Ta lớn như vậy, vẫn chưa nghe nói qua ăn xuân dược có thể ăn tới mức đột phá...

Trịnh Phi lắc đầu, sắc mặt tái xanh: - Đây là một trò khôi hài. Lưu sư, ta thấy vẫn nên ra tay ngăn cản! Nếu không tiếp tục như vậy nữa, còn ra thể thống gì?

- Chuyện này...

Lưu Lăng có chút do dự.

- Không có gì phải do dự nữa. Ngươi nhìn Thẩm Hồng hiện tại, đã hoàn toàn điên rồi. Một khi tin tức truyền đi, cho dù chết, cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu mặt mũi...

Trịnh Phi bực bội nói.

Nghe nói như thế, Lưu Lăng, Trang Hiền ngẩng đầu nhìn lên. Quả nhiên nhìn thấy Thẩm Hồng ban đầu vẻ mặt nho nhã, lúc này giống như người điên, giãy dụa lao về phía một nữ tử xinh đẹp. Trang phục trên thân hắn đã gần như bị xé rách, hai mắt đỏ ửng, toàn thân giống như con sói hoang phát điên.

- Nhưng... Dương sư giúp ta đột phá, cũng không thể tưởng tượng nổi. Có thể cũng sử dụng phương pháp tương đồng hay không? Thoạt nhìn không dễ nhìn, trên thực tế thật sự là vì tốt cho hắn...

Khóe miệng Trang Hiền giật một cái.

- Ngươi có phụ thân là danh sư, tu luyện bảo thủ không chịu thay đổi, khiến cho ngươi tức giận đột phá, đúng. Nhưng cái này... đột phá thế nào? Trước đó không nói có khả năng hay không, chỉ nói trạng thái Thẩm Hồng hiện tại, cho dù chân khí đầy đủ, cũng không đột phá nổi!

Trịnh Phi nói. Tông Sư là một cửa ải khó khăn nhất trong chín tầng của võ giả, giống như cá chép hóa rồng. Một khi đột phá có sự bay vọt về chất. Vô số nhân vật thiên tài tuyệt đỉnh, nắm giữ trạng thái tốt nhất và chân khí hùng hậu nhất, cũng không có cách nào thành công, cuối cùng bị vây khốn chết tại một bước này. Thẩm Hồng hiện tại một lòng muốn lao về phía mỹ nữ, từ lâu đã mất đi lý trí, làm sao có thể thành công?

Không phải lúc này đây nói đùa sao?

Nếu quả thật là như vậy, mọi người cũng không cần tu luyện, đều đi chơi kỹ viện mấy ngày, chẳng phải sẽ biến thành Tông Sư sao?

- Điều này...

- Không có điều này gì nữa. Kìa, Lưu sư nhanh quyết định một chút. Ta có thể dùng tính mạng đảm bảo, tiếp tục như vậy, Thẩm Hồng khẳng định không có cách nào đột phá. Nếu thật sự có thể thành công, ta cắt đầu xuống...

Trịnh Phi nói lời chắc chắn.

Ầm ầm!

Hắn còn chưa nói xong, đột nhiên cảm thấy một khí tức cường đại từ cách đó không xa truyền lại, nóng rực giống như mặt trời thiêu đốt.

- Đây là cái gì?

Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Thẩm Hồng lão tổ mới vừa rồi còn điên cuồng vô cùng, muốn lao về phía mỹ nữ trước mắt, chẳng biết từ lúc nào đã giống như thánh nhân, khoanh chân ngồi dưới đất. Khí tức trên người hắn lúc sáng lúc tắt phun ra nuốt vào, cho người ta một loại cảm giác sâu như vực rộng như biển, lại không còn vẻ suy nhược như trước, giống như người trẻ tuổi, tản ra lực sinh mạng mạnh mẽ. Ngay cả Thẩm Truy bệ hạ ở bên cạnh đều bị lấn át.

Võ giả bát trọng, Tông Sư cảnh!

- Thật sự có thể đột phá?

Trịnh Phi chỉ cảm thấy gương mặt của mình giống như bị người hung hăng tát một cái. Hắn cũng sắp khóc.

Vừa nói xong khẳng định không có cách nào thành công, lại lập tức đột phá cho mình nhìn...

Ăn xuân dược, đột phá Tông Sư cảnh?

Ai có thể nói cho ta biết, đây rốt cuộc là thế nào...

Chương 237: Lục Tầm vay tiền (1)

Không chỉ hắn có biểu tình như cha chết mẹ chết, Lưu Lăng, Trang Hiền ở một bên cũng há hốc miệng, dường như có thể nuốt vào cả một quả trứng vịt.

Võ giả bát trọng Tông Sư cảnh và Thông Huyền cảnh có sự khác biệt về chất. Trình độ sinh mạng cũng sẽ khác. Tuổi thọ còn bởi vậy được kéo dài.

Tuổi thọ của võ giả bình thường, bảy, tám mươi tuổi chính là cực hạn. Đạt được Tông Sư cảnh, sống quá một trăm cũng không thành vấn đề.

Chính vì vậy, muốn đột phá khó khăn giống như bước qua lạch trời.

Từ việc những danh sư bọn họ đều dừng lại ở nửa bước Tông Sư, không có cách nào thành công, cũng có thể thấy được độ khó trong đó.

Tình hình của Thẩm Hồng, bọn họ vừa đến Thiên Huyền vương quốc lại đặc biệt quan sát, sức sống tan biến, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết. Cho dù chân khí đầy đủ, căn bản cũng không có khả năng có tinh lực đột phá. Nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, một cửa khó khăn nhất ở trong mắt bọn họ, tự nhiên bị vị Dương sư trước mắt này dùng một bình thuốc lại giải quyết dễ dàng.

Tương phản quá mãnh liệt, khiến cho mấy người cảm thấy nhận thức của mình trước đó đều đổ nát.

Thẩm Truy bệ hạ và ba sư đều có ý nghĩ giống nhau, cảm thấy vị Dương Huyền trước mắt này, nhất định là cố ý chỉnh hắn. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, lão tổ không ngờ thật sự thành công!

Đây chính là Tông Sư cảnh thật sự...

- Cảm ơn Dương sư...

Không biết qua bao lâu, Thẩm Hồng chợt đứng lên, hét dài một tiếng, tiếng như rồng lớn. Hắn đi vài bước đến trước mặt Trương Huyền, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

Bị dừng ở chỗ này nhiều năm như vậy, hắn vốn tưởng rằng mình chắc hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cũng không có cơ hội nữa. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, không ngờ thành công!

Thấy hắn quỳ gối trước mặt, Trương Huyền cũng không đi tới đỡ, chắp hai tay ở sau lưng, nhìn quanh một vòng, bước đi chậm rãi thong thả.

- Thẩm Hồng là tuổi thọ đã hết, cơ năng của thân thể suy yếu đến cực hạn. Lúc này, đối với mong muốn sống sót cũng không mãnh liệt nữa. Chính vì vậy, hắn có khả năng nhìn thấu sinh tử, cảm thấy tử vong cũng không đáng sợ như vậy. Dưới tình huống này, bất kể tâm cảnh hay là thân thể, đều đạt tới thời kỳ suy bại. Đừng nói thuốc bổ, cho dù đan dược nhị phẩm, tam phẩm lợi hại, cũng không thể khiến cho hắn đột phá cửa ải khó khăn lớn nhất, trùng kích Tông Sư!

Mọi người biết hắn thật sự giải thích cho hành vi vừa rồi. Tất cả đều không dám thở mạnh, cẩn thận lắng nghe.

- Cho nên, muốn khiến cho hắn tiếp tục sống sót, đầu tiên cho hắn lý do sống sót, hơn nữa còn là lý do không có thể cự tuyệt!

- Chỉ cần là nam nhân, bất cứ lúc nào cũng không có cách nào từ chối được nữ nhân trẻ tuổi, huống gì còn uống xuân dược. Dưới sự kích thích của xuân dược, cơ năng toàn thân xác định sẽ một lần nữa thiêu đốt, khôi phục thanh xuân... Loại tâm tình này một khi tích lũy đầy đủ, muốn lại đột phá, cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

- Đương nhiên, quan trọng nhất chính là công pháp hắn tu luyện. Nếu như ta không nhìn nhầm, chắc là Liệt Dương quyết!

Nói đến đây Trương Huyền nhìn qua.

- Vâng!

Thẩm Hồng gật đầu thừa nhận.
Hắn tu luyện chính là Liệt Dương quyết, công pháp lợi hại nhất Thiên Huyền vương quốc.

- Loại công pháp này, như mặt trời chói chang, dương khí trùng thiên, là bí tịch hiếm có. Nam nhân tu luyện, uy lực càng mạnh hơn! Dựa theo lẽ thường, cơ năng thân thể hắn đã đánh mất sạch sẽ, cho dù có thuốc trợ giúp, cũng không có khả năng trở lại đỉnh phong. Nhưng nhiều năm tu luyện Liệt Dương quyết, trong cơ thể tích góp vô số chân hỏa dương khí. Lúc này trải qua thuốc dẫn phát, lại thêm mỹ nữ câu dẫn, thật sự giống như tia lửa thả vào trong dầu thùng, lập tức đốt lên lửa lớn cháy hừng hực.

- Tinh khí thần toàn thân tập trung ở một điểm, bắt đầu đột phá lên. Muốn không đột phá cũng khó khăn!

Giải thích xong, Trương Huyền đứng yên tĩnh tại chỗ, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Thật ra hắn không nói ra điểm quan trọng nhất.

Bất kể thuốc hay Liệt Dương quyết, cũng chỉ là một điểm đột phá, chuyện quan trọng nhất chính là... hắn đập đối phương hôn mê.

Mỗi một lần động thủ, hắn lại rót chân khí của mình vào trong cơ thể đối phương, đả thông một chỗ ràn cản kinh mạch bế tắc, kinh mạch hoàn toàn thống suốt, lại thêm tâm tình kích phát tới cực điểm, lúc này mới một lần hành động thành công, bước ra một bước cuối cùng.

Đương nhiên, chân khí của hắn quá mức tinh thuần, thực lực cũng chỉ có Ích Huyệt cảnh. Muốn lừa dối đám người Tôn Cường rất đơn giản. Nhưng nếu thật sự để cho Thẩm Hồng ý thức được, nhất định có thể nhìn ra được điểm gì đó. Cho nên, hắn mới cố ý để cho Thẩm Truy bệ hạ nói là hắn đánh đối phương bất tỉnh.

Không phải hắn cố ý giả bộ làm người tốt.

Về phần hiện tại, đối phương đột phá thành công, chân khí của mình cũng cùng đối phương hoàn toàn dung hợp, thật giống như nước trong dung nhập nước đục trong, còn muốn tìm kiếm, cũng không tìm được.

- Điều này...

Nghe giải thích xong, ba đại danh sư mỗi một ngây ra như phỗng.

Trời ạ, như vậy... cũng được? Bọn họ đều là danh sư xuất thân chính quy, gặp qua không ít thủ đoạn giúp người đột phá. Nhưng loại phương thức đột phá này... vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy được.

Đây cũng không phải là rời kinh phản đạo, quả thực chính là không thể tưởng tượng nổi.

Cho dù nghĩ vỡ đầu, bọn họ cũng không nghĩ ra được.

Uống thuốc uống tới đột phá... Suy nghĩ một chút cũng choáng váng.

- Có rất nhiều loại đột phá, cứ bảo thủ tuân theo nếp cũ, rất nhiều tình huống là không thể thực hiện được. Làm danh sư, cần phải không ngừng cân nhắc, mà không phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc.

Trương Huyền khoát tay áo, cái bóng thon dài được kéo ra thật dài. Toàn thân giống như là cường giả siêu cấp không được người lý giải, tịch mịch nói không nên lời.

- Dương sư dạy phải!

Ba đại danh sư đồng thời cung kính cúi đầu.

Lúc này bọn họ bội phục vị Dương Huyền này sát đất.

Không bội phục không được. Quá thần kỳ!

Cho ăn loạn côn, khiến Trang sư nhiều năm không có cách nào đột phá lại đột phá thành công. Tùy tiện điều chế ra nước thuốc chỉ độc sư có khả năng phối hợp. Thẩm Hồng uống thuốc uống tới đột phá...

Cho dù tận mắt nhìn thấy, bọn họ c cảm thấy giống như nằm mơ.

- Ừ!

Thấy bọn họ lý giải, Trương Huyền gật đầu. Hắn đang định từ biệt trở về phủ đệ, lại thấy có đôi mắt xuất hiện ở trước mắt, vẻ mặt ngượng ngùng và hưng phấn.

Hắn lui về sau một bước, lúc này mới nhìn rõ. Đó chính là Trịnh Phi trong ba danh sư.

Vừa rồi hắn chất vấn vô cùng ngoan độc, thậm chí mở miệng bảo đảm, chỉ cần Thẩm Hồng có thể đột phá, cắt bỏ đầu. Hiện tại hai mắt hắn lại tỏa sáng, giống như trúng giải thưởng lớn.

- Ngươi muốn làm gì?

Trương Huyền đầy cảnh giác.

- Dương sư, ta cũng dừng lại ở nửa bước Tông Sư cảnh không biết bao nhiêu năm. Hiện tại ta lại sẽ chuẩn bị thuốc cùng mỹ nữ. Ta cũng muốn trùng kích Tông Sư cảnh một chút...

Chương 238: Lục Tầm vay tiền (2)

Trong tay Trịnh Phi chẳng biết từ lúc nào cầm một cái bình ngọc, đổ ra đan dược bên trong, lại muốn nuốt vào.

- ...

Trương Huyền.

- ...

Thẩm Truy bệ hạ, Lưu Lăng, Trang Hiền.

Trương Huyền bất đắc dĩ, thật vất vả khuyên can đối phương.

Mỗi người tu luyện công pháp khác nhau, tính cách khác nhau, tu vi khác nhau, phương pháp đột phá khẳng định cũng không giống nhau. Làm danh sư, Trịnh Phi khẳng định hiểu đạo lý này. Nhưng hắn vẫn coi thường sức hấp dẫn cảu cảnh giới Tông sư.

Tuổi thọ gia tăng rất lớn... Chỉ riêng điều này, là có thể khiến cho vô số người mất đi lý trí và sức phán đoán.

Thật ra không chỉ Trịnh Phi động tâm. Ngay cả ánh mắt Lưu Lăng, Trang Hiền nhìn về phía hắn cũng biến thành nóng như lửa.

Ngay cả Thẩm Hồng sắp phải chết, vị Dương sư này cũng có thể chỉ điểm đột phá. Bọn họ tinh lực tràn đầy, lại là danh sư, chẳng phải sẽ dễ dàng đột phá hơn sao?

Nghĩ đến điểm này, ba vị danh sư mỗi người đều đánh chú ý, dự định cùng người trước mắt làm tốt quan hệ, tranh thủ có thể để cho hắn hỗ trợ ra tay chỉ điểm một lần.

Thấy bọn họ đều muốn để mình chỉ điểm, Trương Huyền thấy da đầu tê dại. Hắn đang định từ biệt, lại thấy một tên hộ vệ từ bên ngoài đại điện đi đến.

- Hồi bẩm bệ hạ, hai vị lão sư Lục Tầm, Vương Siêu của Hồng Thiên học viện đang ở ngoài điện cầu kiến!

- Lúc này tới đây làm gì?

Thẩm Truy bệ hạ sửng sốt, lập tức gật đầu:

- Để cho bọn họ vào đi!

Hai vị lão sư sao kim này vô cùng có khả năng trở thành danh sư tương lai. Cho dù hắn là quốc vương, cũng không muốn tùy ý đắc tội. Huống gì hắn và trưởng bối của hai người lại có quan hệ cực sâu.

Trương Huyền ở một bên cũng sững sờ.

- Lục Tầm? Vương Siêu?

Hai người này không phải mới vừa muốn đến thăm hỏi mình sao? Thế nào lại chạy tới đây?

Chẳng lẽ thời điểm mình rời khỏi phủ đệ bị bọn họ phát hiện, đuổi theo qua đây?

Không có khả năng... Trong lòng nghi ngờ, bước chân đang muốn rời đi liền ngừng lại.

Lục Tầm muốn cùng hắn đánh giá sư giả, trước chưa từng gặp qua. Nếu đã đụng phải, vừa vặn cũng xem thử, người này rốt cuộc có bộ dạng thế nào, lại có bản lĩnh gì.

Thẩm Truy bệ hạ để cho rất nhiều vũ cơ lui ra ngoài, một lần nữa thu dọn đại sảnh một chút. Bởi vì y phục của Thẩm Hồng đều bị xé nát, không có tiện gặp người, cũng rời đi theo.

Mấy người vừa mới ngồi vững, đã thấy hai người thanh niên đi nhanh đến.

Nhìn thấy rõ ràng tướng mạo của hai người, Trương Huyền nhướng mày.

Không phải là hai kẻ ngốc ngày hôm qua gặp phải ở cổng học viện, vẻ mặt cao ngạo, xem thường kia sao?

Náo loạn nửa ngày, bọn họ chính là Lục Tầm, Vương Siêu trong lời đồn đại!

Thảo nào trong ánh mắt mang theo sự khinh bỉ. Sợ rằng đã nhận ra mình là ai.

- Lục Tầm (Vương Siêu) ra mắt bệ hạ, ra mắt Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư!

Hai người đồng thời ôm quyền.

Thẩm Truy bệ hạ, bọn họ đã sớm gặp mặt, tất nhiên nhận ra. Tuy rằng chưa thấy qua ba danh sư, lại ba người mặc trang phục danh sư, rất dễ dàng nhận. Về phần Trương Huyền ở bên cạnh, nhìn từ cách ăn mặc, mũ lông chồn rực rỡ, phong thái nông nổi, vừa nhìn chính là nhà giàu mới nổi... Bọn họ chỉ liếc mắt một cái, lại không tiếp tục để ý tới nữa.

Lão sư sao kim cũng có kiêu ngạo của lão sư sao kim, không phải bất kỳ kẻ nào cũng sẽ hành lễ.
Bọn họ một mực muốn qua thăm hỏi Dương sư, trên thực tế chưa từng thấy qua, cũng không biết người đang ngồi trước mắt này chính là Dương sư.

- Hai vị lúc này tới tìm ta, vì chuyện gì?

Thẩm Truy bệ hạ thấy hai người không để ý tới Dương sư, có chút không vui, muốn giới thiệu, lại thấy người người này ra hiệu không cần. Hắn không thể làm gì khác hơn là nuốt lời định ở trong miệng, nghi ngờ hỏi.

- Hai chúng ta mạo muội đến đây, quả thật có một yêu cầu quá đáng.

Lục Tầm do dự một chút, mở miệng nói:

- Muốn mượn bệ hạ ba trăm vạn kim tệ...

- Vay tiền?

Thẩm Truy bệ hạ cảm thấy kỳ quái.

Dựa vào gia thế của hai người, còn cần mở miệng hỏi mình sao?

Hơn nữa, mở miệng là ba trăm vạn. Mượn nhiều tiền như vậy muốn làm gì?

- Hai người chúng ta muốn thăm hỏi Dương sư, nói vậy bệ hạ cũng nghe được quy định. Vào cửa lại cần phải giao nộp ba trăm vạn!

Thấy hắn nghi ngờ, Lục Tầm cũng không che giấu, nói ra mục đích của mình:

- Số tiền này chúng ta chỉ là mượn tạm. Chỉ cần có thể nhìn thấy Dương sư, ta có tự tin có thể khiến cho hắn thu làm học đồ. Đến lúc đó ba trăm vạn khẳng định cũng sẽ được lấy trở về, trả bệ hạ.

- Muốn bái kiến Dương sư?

Nghe được mục đích của hắn, Thẩm Truy bệ hạ và ba danh sư nhìn nhau.

Dương sư ngươi muốn bái kiến đang ngồi ở cách đó không xa. Nhưng ngươi tự nhận là cao ngạo, ngay cả một chút lễ tiết cũng không làm được, có mắt không tròng...

Như vậy lại còn muốn làm học đồ của hắn...

Sắc mặt mọi người cổ quái. Trương Huyền ở một bên gãi đầu nhìn lại. Hắn thật sự có chút kỳ quái. Người này không nên tự tin như vậy chứ? Ba trăm vạn sẽ được trả về?

- Ngươi lại xác định Dương sư sẽ thu ngươi như vậy sao? Nếu chẳng may không thu nhận, vậy ba trăm vạn không lấy lại được, ngươi lấy cái gì trả?

Đưa tay ngăn cản hành động của Thẩm Truy bệ hạ và ba danh sư muốn nói ra thân phận của mình, Trương Huyền không nhịn được nhìn lại.

Chương 239: Lời đồn đại về Trương Huyền (thượng) (1)

- Lục Tầm ta ở Thiên Huyền vương quốc có thể xông ra chút danh hiệu, chút tự tin này vẫn phải có. Về phần Dương sư có thu nhận ta hay không, ba trăm vạn có thể lấy lại hay không, không phiền tiên sinh quan tâm!

Thấy bệ hạ ba sư chưa từng mở miệng, một thương nhân đội mũ lông chồn rực rỡ đã hỏi thăm, Lục Tầm không nhịn được lông mày nhíu lại một cái.

Đối phương có thể cùng ba danh sư, bệ hạ ngồi chung một chỗ, nói rõ địa vị không thấp. Chỉ có điều, Lục Tầm hắn cũng có kiêu ngạo của mình. Không nói gia đình đế sư, chỉ nói tuổi còn trẻ liền trở thành lão sư sao kim nổi danh nhất Thiên Huyền vương quốc, hắn lại có tư cách, địa vị nang hàng với một ít tộc trưởng của gia tộc lớn.

Giống như trước Vương gia tộc trưởng Vương Hoằng, nhìn thấy hắn cũng muốn gọi là một tiếng Lục lão sư, không dám hoàn toàn giả vờ lớn.

Người trước mắt này thì hay rồi. Vừa nhìn chính là nhà giàu mới nổi, hoàn toàn không có chút phong độ nào. Cho dù có chút thân phận lại như thế nào? Ta đang cùng Thẩm Truy bệ hạ nói chuyện, còn chưa tới phiên ngươi tới khoa tay múa chân, bình luận thêm!

Ngươi tính nào là cọng hành?

Thấy hắn tự tin như vậy, đám ba người danh sư thiếu chút nữa bị nước bọt sặc.

Ba người chúng ta là danh sư thật sự, cũng hoàn toàn không dám không cung kính... Ngươi chỉ là một lão sư sao kim ngay cả học đồ cũng không bằng, ra vẻ ta đây cái gì?

- Ta không phải quan tâm. Chẳng qua là cảm thấy một khi không đưa lại, tiền khẳng định không trả được. Đến lúc đó ngươi làm sao ăn nói được với bệ hạ, bán ngươi cũng không đủ số tiền này!

Trương Huyền lắc đầu.

Có lòng tốt nhắc nhở, lại bị đối phương nói như vậy, hắn cũng thực sự bất đắc dĩ.

- Vị tiên sinh này xin chú ý lời nói của ngươi!

Lần này Lục Tầm còn chưa mở miệng, Vương Siêu ở bên cạnh, mắt híp lại:

- Lục Tầm lão sư là lão sư sao kim đứng đầu Hồng Thiên học viện, là người sớm hay muộn cũng sẽ trở thành danh sư. Chỉ là ba trăm vạn kim tệ sẽ quỵt nợ sao? Đùa kiểu gì vậy? Nói không dễ nghe, số tiền này, cho dù người khác muốn đưa qua, cũng không nhất định thu. Ngươi cho rằng nhân tình của một danh sư sau này, là dễ thiếu như vậy sao?

- Được rồi!

Lục Tầm cắt ngang lời bằng hữu tốt nói, lưng ưỡn thẳng, giống như một thanh thương, không tiếp tục để ý tới Trương Huyền nữa, lại ôm quyền nói với Thẩm Truy:

- Bệ hạ, Lục Tầm ta là loại người thế nào ngài cũng biết. Cho dù Dương sư không đưa lại số tiền này, chỉ cần ta nguyện ý, cũng có tự tin trong khoảng thời gian ngắn trả lại được. Chút tiền này, vẫn không đến mức khiến cho ta mất uy tín quỵt nợ!

Lão sư sao kim tuy rằng không bằng danh sư, nhưng chỉ điểm cho người đột phá, chỉ điểm tu vi, vẫn có thể làm được. Ba trăm vạn mặc dù lớn, chỉ cần nguyện ý, trong khoảng thời gian ngắn vẫn có thể kiếm được.

- Điều này...

Thẩm Truy bệ hạ do dự.

Ba trăm vạn kim tệ đối với một vương quốc mà nói, không tính là gì cả. Sở dĩ hắn do dự là lo lắng chọc Dương sư cách đó không xa mất hứng.

- Ta hình như nghe nói, Dương sư hiện tại đã không còn triệu kiến người ngoài. Cho dù có tiền cũng chưa chắc có thể gặp!
Không để ý tới vô lễ thái độ của đối phương, Trương Huyền tiếp tục mở miệng.

Người này là con trai của Lục Trầm đại sư, chạy đến nơi đây vay tiền, người kia nhất định là không biết. Thế nào cũng phải khuyên can một chút.

Tuy rằng phải cùng hắn tiến hành đánh giá sư giả, thuộc về quan hệ đối địch, nhưng chuyện nào ra chuyện đấy. Lục Trầm đại sư không ít lần giúp đỡ. Con trai hồ đồ, làm trưởng bối, vẫn có tư cách nhắc nhở.

- Có thể gặp được hay không, đó là chuyện của bản thân ta. Vị tiên sinh này không cảm thấy có chút quá phận, quản quá rộng hay không?

Thấy người này vẫn không thức thời mở miệng, Lục Tầm cuối cùng có chút mất hứng:

- Ta vay tiền bệ hạ, cũng không phải tìm ngươi. Cho mượn hay không, bệ hạ tự có phán đoán, không cần ngươi ở nơi này phiền lòng.

Nói xong hắn vung ống tay áo.

Ngươi có phải bị bệnh không? Ta vay tiền Thẩm Truy bệ hạ, hắn còn không ngăn cản, lại không phải không trả nổi, lại còn nói vay tiền không có tác dụng, có ý gì?

Cho rằng Lục Tầm ta dễ khi dễ sao?

Đường đường lão sư sao kim, nếu như ngay cả một chút uy nghiêm tính tình cũng không có, mặc cho người ta nói lung tung. Sau này còn ở Thiên Huyền vương quốc lăn lộn thế nào? Lại nói, trên đài ba danh sư vẫn nhìn. Nếu như nhìn thấy mình bị người chỉ trích, khúm núm, ngay cả một câu nói cũng không dám nói, sau này còn có tư cách gì trùng kích danh sư học đồ?

- Vị tiên sinh này, không quan tâm ngươi có thân phận gì, đây là chuyện giữa Lục Tầm lão sư và bệ hạ. Còn nói xen vào, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy được mình quá nhiều chuyện sao?

Vương Siêu cũng hừ lạnh.

Ngươi là ai? Không thấy được ba danh sư chưa từng mở miệng sao? Không nói lời nào, sẽ chết sao?

- Nhiều chuyện?

Trương Huyền chỉ có lòng tốt khuyên can, không hy vọng đối phương tiêu tiền vô ích, không nghĩ tới còn bị khinh bỉ. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu.

Thân phận “Dương sư” này của hắn, rất nhanh sẽ biến mất. Ngươi muốn trở thành học đồ của hắn, rất rõ ràng lại đánh sai chủ ý. Vốn tưởng rằng gặp mặt, nói thêm vài câu, có thể đánh tan suy nghĩ này của người này. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, lòng tốt của mình bị xem thành lòng lang dạ thú.

Đối phương không chỉ không cảm kích, còn nói mình thành lắm miệng.

Chỉ có điều, loại thái độ này của đối phương, cũng không có gì phải tức giận. Đổi lại thành mình, nếu như mình hỏi người khác vay tiền, chủ nhà không mở miệng, bên cạnh còn có người nói chen vào, khẳng định cũng mất hứng.

- Ngươi tên là Lục Tầm đúng không? Trước khi tới, ta lại nghe nói qua tên của ngươi. Ta cảm thấy Dương... hắn nói rất đúng. Ngươi chắc hẳn nên suy tính một chút!

Trương Huyền không để ý tới châm chọc của đối phương, Lưu Lăng lại thật sự nhịn không nổi nữa.

Ban đầu, cảm nhận của hắn đối với Lục Tầm rất tốt, vẫn định kiểm tra một hồi sẽ thu làm học đồ. Không nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt, lại nhìn thấy một cảnh tượng như vậy. Nói chuyện với Dương sư như vậy, quả thực vô pháp vô thiên, không biết trời cao đất rộng. Chút thiện cảm duy nhất cũng lập tức không còn sót lại chút nào.

- Cảm ơn Lưu sư chỉ điểm. Ta đã suy nghĩ kỹ...

Nghe được Lưu sư lên tiếng, Lục Tầm không dám ra vẻ ta đây, vội vàng ôm quyền. So với thái độ nói chuyện với Trương Huyền, hoàn toàn là hai khái niệm.

Thấy hắn không lĩnh ngộ ý của mình, Lưu Lăng lắc đầu, không nói thêm nữa.

Dương sư ngăn cản Thẩm Truy bệ hạ nói ra thân phận, rất rõ ràng không muốn để cho đối phương biết được. Đã như vậy, hắn cũng sẽ không lắm miệng, nói ra.

- Ba trăm vạn mà thôi, cũng đừng nói có cho mượn hay không. Lục Trầm đại sư là sư phụ của ta, trực tiếp tặng cho ngươi cũng không sao!

Thấy Dương sư cũng không có ý trách tội, Thẩm Truy bệ hạ yên lòng, mở miệng nói.

Số tiền này đối với một ít gia tộc lớn cũng không tính là gì cả. Một vương quốc tất nhiên càng xem thường. Làm con trai của lão sư, đừng nói mượn, tặng không cũng không tính là gì cả.

- Cảm ơn bệ hạ! Chỉ có điều, nếu nói mượn, đó chính là mượn. Ân tình của người khác, ta không muốn hưởng!

Lục Tầm vẫy bàn tay một cái, trên mặt đầy vẻ kiêu ngạo.

Đã xích mích cùng lão gia tử trong nhà, hắn là hắn, mình là mình.

Làm sao có thể chiếm tiện nghi của đối phương?

Chương 240: Lời đồn đại về Trương Huyền (thượng) (2)

- Qua lấy ba trăm vạn kim tệ!

Biết phụ tử bọn họ đang có chút mâu thuẫn, Thẩm Truy bệ hạ cũng không nói thêm gì nữa, khoát tay nói với thái giám ở bên cạnh.

Thái giám xoay người rời đi. Thời gian không lâu, hắn cầm tới một xấp kim phiếu.

- Cảm ơn bệ hạ, ta Lục Tầm rất nhanh sẽ trả lại, nói được thì làm được!

Tiếp nhận kim phiếu, Lục Tầm lại ôm quyền.

- Được rồi!

Thẩm Truy bệ hạ xua tay.

Có thể trả thì trả, không trả được cũng không sao, hắn cũng không quá để ý.

Hiện tại lão tổ đột phá, đạt được Tông Sư cảnh. Sau này thực lực một nước của Thiên Huyền vương quốc khẳng định càng lúc càng cường thịnh. Một khi có thể thu hút được danh sư trấn thủ, trùng kích vương quốc nhị đẳng cũng chưa biết chừng. Chỉ là ba trăm vạn, không tính là gì cả.

- Lục Tầm (Vương Siêu) lại không quấy rầy bệ hạ nữa, từ biệt!

Tiền tới tay, Lục Tầm không dừng lại, xoay người tính rời đi.

Vừa đi mấy bước, hắn ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa.

- Ta không biết thân phận của ngươi là cái gì, có thể ở chỗ này cùng ba danh sư, bệ hạ nghị sự, chắc hẳn cũng không đơn giản. Chỉ có điều, ta còn có chuyện muốn nhắc nhở ngươi một câu!

- A?

Trương Huyền nhìn qua.

- Người khác nói chuyện với nhau, tốt nhất không nên nói chen vào lung tung. Làm như vậy, làm cho người ta rất chán ghét!

Lục Tầm vung cánh tay, thần sắc ngạo nghễ, giống như là một đóa sen không dính buồn, thánh khiết cao ngạo, dưới chân cũng không dừng lại, đi ra ngoài.

Vương Siêu liếc mắt nhìn Trương Huyền, cười giễu cợt một tiếng, cũng theo sát phía sau.

Hai người vừa rời khỏi, gian phòng lập tức yên tĩnh trở lại. Ba danh sư mỗi một đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không còn lời nào để nói.

- Người này... rốt cuộc lấy đâu ra tự tin như vậy?

Không biết qua bao lâu, Trang sư không nhịn được nói.

Hắn xem như đã nhịn tới hỏng rồi.
Một lão sư sao kim nhỏ nhỏ, ngay cả học đồ cũng không tính, tự nhiên mở miệng chỉ trích Dương sư, người ngay cả bọn họ cũng cẩn thận...

Lá gan cũng quá lớn đi!

- Ban đầu ta còn dự định thu hắn làm học đồ. Hiện tại xem ra, vẫn là thôi đi. Không có lễ phép, trong mắt không có tôn trọng bề trên...

Lưu Lăng cũng lắc đầu.

Lục Tầm có danh tiếng rất lớn, thậm chí đã không giới hạn ở Thiên Huyền vương quốc. Đám người Lưu Lăng đã sớm nghe nói tới. Không nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt lại lúng túng như vậy.

- Dương sư, xin lỗi. Hắn chắc hẳn là... không biết thân phận của ngài, mới vô ý mạo phạm...

Thấy ba danh sư đều có chút bất mãn, Thẩm Truy bệ hạ vội vàng nhìn về phía Dương Huyền, người làm đương sự, hi vọng hắn không nên tức giận.

- Không có gì, tuổi còn trẻ lại đạt được thành tựu như vậy, có chút cao ngạo cũng là chuyện khó tránh khỏi!

Trương Huyền lắc đầu, đứng dậy:

- Được rồi, Thẩm Hồng đột phá, ta cũng nên đi. Mong rằng bệ hạ mau chóng thu thập bí tịch Thông Huyền cảnh hoàn chỉnh.

- Vâng!

Thẩm Truy bệ hạ liền vội vàng gật đầu.

- Từ biệt! Sau khi đánh tiếng với ba vị danh sư khách, Trương Huyền không cần phải lưu lại nữa, liền ôm quyền, lướt nhanh biến mất. Ba danh sư và Thẩm Truy bệ hạ nhìn theo, nhiệt lại huyết sôi trào.

Thấy được không?

Dựa theo những người khác, giúp người đột phá, khẳng định nhân cơ hội vơ vét tài sản, chặt chém một hồi. Hắn, nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, đi không mang theo một đám mây...

Thậm chí bị tiểu bối trực tiếp chất vấn, nói móc, cũng hoàn toàn không có chút nổi nóng và tức giận nào.

- Đây mới thực sự là lòng dạ cùng khí độ danh sư nên có!

Lưu Lăng tán thưởng.

- Đúng vậy! Vị Dương sư này, ta phục. Nếu như có thể bái hắn làm thầy, thực sự là may mắn ba đời!

Trịnh Phi cũng liền vội vàng gật đầu.

- Trước đó nghe nói tới danh tiếng của Lục Tầm, không nghĩ tới sau khi gặp mặt, lại là bộ dạng như vậy!

Sau khi cảm thán xong, nhớ tới biểu hiện của Lục Tầm trước đó, Lưu Lăng lắc đầu. Tiếp theo nghĩ tới cái gì đó, hắn hỏi:

- Bệ hạ lần trước có nói, mấy ngày nữa hắn sẽ cùng một người lão sư tên là Trương Huyền đánh giá sư giả, không biết có phải là sự thật hay không?

Ở Thiên Huyền vương quốc đợi một khoảng thời gian, hắn cũng đặc biệt quan tâm tới Hồng Thiên học viện. Chuyện này không phải là bí mật gì, c hỏi thăm một chút là có thể biết rõ ràng.

- Thật sự có chuyện này!

Thẩm Truy bệ hạ gật đầu.

Trở lại vương cung, lại nhận được tấu trình của Tiễn Các lão, hắn cũng biết sự kiện này được xác định là tam tinh.

Hai lão sư lớn so đấu, tuy rằng không cản nổi chấn động do Dương Huyền danh sư tới Thiên Huyền vương quốc, nhưng cũng quấy đảo phong vân, thu hút vô số ánh mắt.

- Có thể cùng hắn so đấu, Trương Huyền này chắc cũng là lão sư sao kim của Hồng Thiên học viện? Tại sao trước đó ta chưa từng nghe nói qua?

Lưu sư thoáng hiện vẻ nghi ngờ nhìn qua.

Binh đấu với binh tướng đấu với tướng, Lục Tầm là lão sư sao kim đứng đầu Hồng Thiên học viện. Nếu như vị Trương lão sư này dám cùng hắn đối chiến, chắc hẳn cũng không kém hơn quá nhiều.

Nhưng mình từng nghe nói về không ít lão sư tuổi trẻ tài cao, thế nào lại chưa từng nghe qua cái tên này?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau