THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2356 - Chương 2360

Chương 2356: Tự mình khảo hạch (2)

Tựa như có đồ vật gì đó nổ tung, không gian ngưng trệ giống như bóng bay bị đâm thủng, mấy đạo khí lưu hung mãnh lan tràn bốn phía.

Bành! Bành!

Hai thanh niên không nghĩ tới bọn họ sắp đặt ra không khí ngưng trệ, sẽ bị phá giải dễ dàng như thế, thậm chí lực lượng phản phệ, đồng thời lui về sau hai bước, sắc mặt trắng bệch.

- Hai chiêu... Đều là các ngươi công kích, cũng nên đến phiên ta xuất thủ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chỉ cần có thể nhận lấy ba chiêu của bọn họ, coi như thông qua, hai chiêu trước, đều là mình bị động chịu đòn, còn một chiêu cuối cùng, vậy liền chủ động xuất kích!

- Tới đi!

Hai người nhướng mày, bốn bàn tay điệp gia, một cỗ khí tức vô địch lập tức lan tràn ra, xem ra bọn họ cũng ý thức được vị trước mắt này thực lực cực mạnh, không dám một mình đón đỡ.

- Làm phiền các ngươi bị thương, ta có chút băn khoăn, trước thời hạn nói lời xin lỗi!

Thấy hai người điệp gia lực lượng, cường giả Xuất Khiếu cảnh trung kỳ cũng phải tạm tránh mũi nhọn, Trương Huyền ôm quyền, khắp khuôn mặt là áy náy.

- Bị thương?

- Ngươi tự tìm cái chết!

Hai thanh niên suýt chút nữa tức điên, một chiêu cuối cùng còn không có thi triển, liền xin lỗi...

Xim em gái ngươi!

Thắng chúng ta rồi nói sau!

Trong lòng giận dữ, lực lượng không giữ lại, lực lượng điệp gia lập tức thả ra ngoài, như đạn pháo xé rách không khí, như muốn đánh nát toàn bộ đại điện.

Còn chưa tới trước mặt, không khí liền bị áp nổ tung, bốn phía tiếng gió phần phật, thổi đến làn da đau nhức.

- Thật mạnh...

Sắc mặt của Trương Cửu Tiêu trắng nhợt.

Lúc này, hắn rốt cuộc biết vì cái gì Triệu Hưng Mặc tự tin như vậy, bọn họ rất khó đồng thời nhận lấy ba chiêu...

Không nói cái khác, chỉ nói một chiêu này, coi như hắn thi triển ra tất cả bí pháp trước kia học qua, cũng không thể ngăn cản!

Cực kỳ lo lắng nhìn lại Trương Huyền, chỉ thấy hắn đối mặt công kích hung mãnh, vẻ mặt thản nhiên, cũng không né tránh, lật tay một cái, không dùng võ kỹ, cũng không dùng chiêu số, giống như đập ruồi đánh ra.

- Kết thúc đi!

Lạch cạch! Lạch cạch!

Nương theo thanh âm nhẹ nhàng, hai thanh niên liên hợp hình thành chân khí đạn pháo, chớp mắt liền tan thành mây khói, giống như chưa hề xuất hiện qua, sau một khắc, hai người như bị bóng bàn quất bay, bay ngược ra, dính sát vào trên vách tường, khuôn mặt trắng bệch, hộc máu từng ngụm từng ngụm.

Hai đệ tử dự thính của Thánh Tử điện, liên thủ tích góp lực lượng, thế mà ngay cả hắn tiện tay công kích cũng không có chặn được! - Ta tính thông qua không?

Đánh bay hai người, Trương Huyền giống như làm một sự tình không có ý nghĩa, mí mắt nhấc lên, nhìn về phía Triệu Hưng Mặc.

- Dưới tình huống đồng cấp, một chiêu loại bỏ hai người liên thủ, hiển nhiên còn có dư lực... Thông qua!

Triệu Hưng Mặc nhẹ gật đầu lên tiếng, trong lòng cũng hơi nghi hoặc một chút.

Hai chiêu trước, vị trước mắt này rõ ràng hạ thủ lưu tình, nhưng vì sao chiêu cuối cùng, lại đả thương bọn hắn? Chẳng lẽ hai người liên hợp lực lượng quá mạnh, có chút không khống chế được?

- Đa tạ! Cửu Tiêu, ngươi lên đi, hẳn là có thể kiên trì ba chiêu!

Thấy hắn trả lời, Trương Huyền quay đầu nói.

- Ta lên? Hiện tại?

Trương Cửu Tiêu sững sờ.

Hai người kia trọng thương dán ở trên tường, cứ như thế đi lên, có chút không tốt lắm đâu.

- Ừm, bọn họ hai người, chúng ta cũng là hai người, ta chiến đấu một hồi, ngươi đi lên cũng không tính không công bằng!

Trương Huyền cười cười.

- Vâng...

Trương Cửu Tiêu nghe nói như thế, lập tức hiểu được...

Đối phương đây là vì giúp hắn, mới cố ý đả thương hai người! Như vậy hắn liền có khả năng chống qua ba chiêu.

Cực kỳ cảm động, biết giờ phút này không phải thời điểm nghĩ lung tung, đi về phía trước mấy bước, đi tới trước mặt hai thanh niên dán ở trên vách tường, ôm quyền:

- Xin chỉ giáo!

- Đáng ghét...

Nghe được hai người đối thoại, lại thấy tên này quả thật không biết xấu hổ xông lại, tiếp tục khiêu chiến...

Hai thanh niên chỉ cảm thấy ngực buồn bực, sắp nổ tung.

Thấy qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy!

Chúng ta bị thương thành như vậy, đứng cũng không nổi...

Làm sao đánh với ngươi?

- Triệu sư chính miệng nói, chỉ cần có thể chống nổi ba chiêu của hai vị, liền sẽ cân nhắc, cho thêm Thanh Nguyên đế quốc chúng ta một danh ngạch... nếu như các ngươi không cách nào chiến thắng, chẳng khác nào nhận thua, Trương Cửu Tiêu chiến thắng!

Trương Huyền nói.

- Chiến thắng? Nghĩ hay lắm!

- Coi như liều mạng, cũng đừng hòng ở trong tay chúng ta chống nổi ba chiêu!

Cắn răng một cái, hai thanh niên giãy dụa từ trong tường nhảy xuống, muốn xông lại.

- Được rồi, các ngươi nghỉ ngơi đi!

Triệu Hưng Mặc khoát tay nói.

- Triệu sư...

Hai thanh niên cực kỳ cuống cuồng.

Đều là bọn họ không tốt, mới khảo hạch xong một cái, liền bị đánh trọng thương...

Triệu sư không cho động thủ, hiển nhiên là tức giận.

- Không trách các ngươi, là vị Trương sư này đã sớm tính toán tốt rồi.

Triệu Hưng Mặc khoát tay áo, đứng dậy, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Vị Trương Cửu Tiêu này, ta tự mình khảo hạch!

Chương 2357: Trương Huyền truyền thụ cho tuyệt chiêu (thượng) (1)

- Tự mình khảo hạch?

Sắc mặt Trương Cửu Tiêu trắng nhợt, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Ý tứ của Trương Huyền hắn hiểu được, hai thanh niên bị đánh trọng thương, không cách nào chiến đấu, để cho hắn chiếm tiện nghi, trực tiếp đạt được danh ngạch...

Nhưng nằm mộng cũng không nghĩ đến, vị trước mắt này, thế mà không để ý thân phận, muốn đích thân động thủ!

Hai đệ tử dự thính cũng lợi hại như vậy, vị tiếp dẫn sứ giả này, thật muốn ra tay, lấy thực lực của hắn, làm sao có thể chống đỡ được?

Trương Huyền nhíu mày:

- Thân là tiếp dẫn sứ giả, ra tay đối phó tiểu bối, có chút ỷ lớn hiếp nhỏ đi!

- Yên tâm, ta sẽ áp chế tu vi đến Nguyên Thần cảnh trung kỳ, thực lực tương đồng các ngươi!

Triệu Hưng Mặc nhìn qua.

- Cái này...

Trương Huyền dừng lại một chút:

- Vẫn như cũ là kiên trì ba chiêu, coi như thông qua?

- Không sai!

Triệu Hưng Mặc gật đầu, lực lượng trong cơ thể sôi trào, thời gian qua một lát, liền áp chế tu vi đến Nguyên Thần cảnh trung kỳ, không kém hai người bao nhiêu.

Trương Huyền cau mày.

Nói thật, dù đối sắp áp chế tu vi, nhưng mà ánh mắt cùng kiến thức còn đó, Trương Cửu Tiêu tới chiến đấu, muốn kiên trì ba chiêu, vẫn như cũ cực kỳ khó khăn, thậm chí có thể nói là không thể nào hoàn thành.

- Làm phiền Trương sư vì ta phí tâm... Không cách nào thông qua, cũng là ta tu vi không có đạt tới, còn chưa đủ cố gắng, không có tư cách tiến vào Thánh Tử điện!

Thấy Trương Huyền một mực vì hắn mở miệng, Trương Cửu Tiêu cực kỳ cảm động, cười cười, tiến lên một bước.

Thua thì thua, thân là con cháu Trương gia, còn không đến mức thua không nổi.

Ầm ầm!

Lực lượng trên người, bỗng nhiên phóng thích ra, dù so với hai vị dự thính có chút không bằng, lại mang theo ý chí kiên định không thể lay động, không có chút sợ hãi nào.

- Ừm!

Triệu Hưng Mặc nhẹ gật đầu.

Hắn ra tay, liền mang đến cho người ta áp bức cực lớn, Trương Cửu Tiêu có khả năng kháng trụ, đối mặt mình, xem như vô cùng có can đảm.

Đương nhiên, muốn trở thành học sinh của Thánh Tử điện, chỉ có can đảm còn chưa đủ, càng quan trọng hơn là... Thực lực! Không có thực lực, tất cả đều là uổng công.

- Chậm đã...

Làm ra quyết định, toàn thân Trương Cửu Tiêu kéo căng, bất cứ lúc nào cũng sẽ động thủ, liền nghe thanh âm của Trương Huyền vang lên lần nữa.

- Lại làm sao?

Triệu Hưng Mặc nhíu mày.

Chuyện thật đúng là nhiều.

Một mình ngươi thông qua liền tốt, cùng Trương Cửu Tiêu quan hệ tốt như vậy? Nhất định để hắn cũng thông qua? Danh Sư bình thường, gặp được loại chuyện này, đều là việc không liên quan đến mình treo lên thật cao, chẳng lẽ ngươi không biết đang cùng nhân vật gì cò kè mặc cả sao?

- Triệu sư không có thời gian, hẳn là cũng không gấp mười phút, hai mươi phút a!

Cười cười, Trương Huyền đi tới trước mặt.

- Ừm?

Triệu Hưng Mặc không biết hắn nói có ý gì.

- Là như vậy, vừa rồi ta chiến đấu một hồi, muốn cùng hắn chia sẻ chút tâm đắc...

Trương Huyền nhìn qua:

- Triệu sư, thân là tiếp dẫn sứ giả, chút thời gian để hai người chúng ta trao đổi kinh nghiệm, dù sao cũng nên có a!
- Cũng tốt!

Triệu Hưng Mặc nhíu mày, có chút không vui, bất quá vẫn nhẹ gật đầu.

Hơn mười phút, coi như lại có kinh nghiệm, trợ giúp cũng sẽ không quá lớn.

Nếu thực lực dễ dàng tăng lên như vậy, người người đều là cao thủ rồi.

- Đa tạ... Cửu Tiêu, ngươi qua đây một chút!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Biết đối phương là vì hắn, cũng không từ chối, Trương Cửu Tiêu đi tới trước mặt, đang muốn nói chuyện, đột nhiên con ngươi co rụt lại, chỉ thấy một cái lô đỉnh to lớn đập xuống, thẳng tắp đập tới Triệu Hưng Mặc.

Sắc mặt trắng nhợt, Trương Cửu Tiêu suýt chút nữa dọa chết.

Đối phương là ai? Tiếp dẫn sứ giả của Thánh Tử điện, tu vi không thua Thánh Vực lục trọng...

Loại cường giả này, coi như giảm thấp xuống tu vi, biến thành Nguyên Thần cảnh trung kỳ, cũng không phải ngươi có thể đánh lén!

Đang muốn la lên, chỉ thấy thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, trên thân tản mát ra lực lượng khổng lồ, bỗng nhiên xông về phía trước, cả người như một thanh trường kiếm, đâm thẳng đến, tựa hồ muốn xé rách Triệu sư!

- Xong...

Thân thể Trương Cửu Tiêu run rẩy, khóc rồi.

Không thông qua liền không thông qua, cũng không cần vì ta giết sứ giả a...

Thật muốn thành công, tất nhiên sẽ thành tồn tại bị Danh Sư đường truy nã.

Một màn này, không chỉ dọa Trương Cửu Tiêu đến nói không ra lời, Ngô đường chủ, Diêu Mạn Thiên cũng suýt chút nữa ngất đi.

Ra tay với Triệu sư...

Quá lỗ mãng!

Một khi hắn tức giận, đừng nói Trương Cửu Tiêu không có danh ngạch, khả năng danh ngạch của ngươi cũng sẽ bị tước đoạt...

Bất quá, chuyện phát sinh quá đột ngột, xem như bọn họ cũng không kịp ngăn cản.

- A!

Triệu Hưng Mặc nhíu mày, chân khí trong cơ thể quay cuồng, chập ngón tay làm kiếm, điểm tới.

Dù tu vi đồng dạng áp chế ở Nguyên Thần cảnh trung kỳ, nhưng vừa ra tay liền thể hiện ra ánh mắt, kiến thức, còn có lý giải với chiến đấu.

Chương 2358: Trương Huyền truyền thụ cho tuyệt chiêu (thượng) (2)

Chỉ kiếm nhắm ngay phương vị, chính là điểm mù tiến công của Trương Huyền, không chỉ có thể chặn hắn, còn có thể chặn lô đỉnh ở trên đầu, nhất cử lưỡng tiện.

Dưới tình huống không có chút phòng bị nào, nháy mắt liền làm được điểm ấy, nhãn lực mạnh, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, coi như Trương Huyền cũng phải mặc cảm.

Phần phật!

Bất quá, đầu ngón tay còn chưa tới trước mặt Trương Huyền, chỉ thấy thân ảnh hắn nhoáng một cái, đi tới dưới lô đỉnh, bàn tay giương lên, một tay nâng vào lòng bàn tay.

Động tác của hắn lại không phải đánh lén, mà là... Cứu người!

- Thật không tiện, Triệu sư, cái lô đỉnh này của ta, bị ta nuông chiều hỏng, làm việc lỗ mãng không dùng não, đột nhiên gây rối loạn, ta cũng không ngờ tới, thời điểm nhìn thấy hơi sợ hãi, lúc này mới xông lại cứu người... Không có làm ngươi bị thương chứ?

Thu nó vào không gian giới chỉ, Trương Huyền cực kỳ xấu hổ nhìn qua.

- Cứu người?

Triệu Hưng Mặc chán nản.

Lấy thân hóa kiếm, lực lượng như rồng, bất cứ lúc nào cũng sẽ bắn ra...

Có cứu người như vậy sao? Đây không phải cứu, là giết người được không? Nếu không phải ta phản ứng nhanh, chỉ sợ đã bị chém thành hai khúc!

Còn có cái lô đỉnh này, từ trên chấn xuống, cực kỳ hung hãn, ột câu “không ngờ tới” liền kết thúc?

- Đúng vậy, ta là viện trưởng Danh Sư học viện của Hồng Viễn đế quốc, cái lô đỉnh này, là trấn viện chi bảo, thời khắc bảo hộ viện trưởng, nó cảm nhận được thực lực của Triệu sư, cảm thấy có uy hiếp, còn tưởng rằng gây bất lợi cho ta, lúc này mới ra tay, mong Triệu sư đại nhân đại lượng...

Trương Huyền áy náy, vội vàng ôm quyền.

- Được rồi, nhanh truyền thụ kinh nghiệm, ta cho ngươi mười phút thời gian!

Sắc mặt Triệu Hưng Mặc tái xanh, mặc dù khó chịu, nhưng vẫn khoát tay áo.

Đối phương mới mở miệng, chối không còn một mảnh, toàn bộ đẩy lên trên người vũ khí, mình cũng không đến mức tức giận một cái lô đỉnh a? Đường đường tiếp dẫn sứ giả của Thánh Tử điện, bởi vì một kiện binh khí mà tức giận, cuồng đánh chủ nhân của nó một trận...

Truyền đi còn không mất mặt.

Huống chi, cái lô đỉnh này còn là trấn viện chi bảo, canh giữ Danh Sư học viện, tất nhiên lập vô số công lao, coi như hắn là Danh Sư cao cấp, cũng không thể tuỳ tiện gạt bỏ.

Trương Huyền nhẹ gật đầu, lần nữa trở lại trước mặt Trương Cửu Tiêu, nghiêm sắc mặt truyền âm qua.

- Vị Triệu sư này, coi như giảm thấp tu vi, lấy thực lực của ngươi bây giờ, cũng không có khả năng vượt qua, nhưng mà muốn kiên trì mấy chiêu không khó lắm, hiện tại ta truyền cho ngươi ba chiêu... Ngươi nghiêm túc học tập, một lát nữa vừa ra tay, mặc kệ đối phương dùng chiêu số gì, trực tiếp thi triển ba chiêu này... Nghe rõ chưa?

- Vâng!

Trương Cửu Tiêu gật đầu.

Đối phương thân là Thiên Nhận Danh Sư, lại tận tâm vì hắn như thế, đương nhiên không có chút hoài nghi.

- Ta nói rõ chi tiết một lần, ngươi ở trong lòng yên lặng thôi diễn mấy lần, không được thi triển ra, để hắn có phòng bị... Trương Huyền tiếp tục.

Thực lực cùng ánh mắt của đối phương, không phải Chu Hồng lúc trước có thể sánh được, ở trước mặt truyền thụ chiêu số, cũng không có phương pháp đối kháng, bị đám người Triệu Nhã đánh thành đầu heo...

Ba chiêu này, chỉ là nhằm vào thiếu hụt của đối phương, tạm thời nghĩ ra, đánh đối phương trở tay không kịp mà thôi, một khi để hắn nhìn thấy, có phòng bị, liền không còn tác dụng.

Cũng biết điểm ấy, Trương Cửu Tiêu nghiêm túc nghe giảng giải, rất nhanh liền rõ rõ ràng ràng.

Trong cơ thể lặng lẽ vận chuyển chân khí, đồng thời trong đầu không ngừng thôi diễn.

Ba chiêu này không có thâm ảo như võ kỹ, cân nhắc rất đơn giản, vài phút qua đi cũng đã thuộc làu, giống như thi triển hơn mười năm.

- Xin Triệu sư bớt giận, cái lô đỉnh kia của Trương sư quả thực lỗ mãng, sáng hôm nay vừa đánh Tống Hiên Tống sư từ Tiềm Xung đế quốc tới thành thái giám...

Thấy vẻ mặt của Triệu Hưng Mặc khó coi, Ngô sư đi tới giải thích giúp.

Mặc dù không biết vì sao Trương sư muốn đánh lén Triệu sư, thời khắc mấu chốt lại ngừng lại, nhưng lấy quan hệ của bọn hắn, vô luận như thế nào cũng phải giúp che lấp.

- Đánh thành thái giám?

Chuyện phát sinh ở buổi sáng, Triệu Hưng Mặc cũng không hiểu rõ tình hình, nhíu mày nhìn qua.

- Vâng...

Ngô sư kỹ càng nói một lần.

Mặc dù hắn không có đích thân tới, nhưng trở về thời gian dài như vậy, cũng nghe Danh Sư khác nói, giờ phút này nói giống như đúc, như tận mắt nhìn thấy. - Cái này lô đỉnh... Quả thực đủ lỗ mãng!

Nghe hắn giảng xong, Triệu Hưng Mặc lắc đầu.

Một binh khí trực tiếp phế bỏ một vị Danh Sư chuẩn bát tinh, lá gan đã không phải lớn bình thường rồi.

Đương nhiên, lá gan càng lớn là Trương sư...

Danh Sư chuẩn bát tinh cũng dám chống đối, mấu chốt nhất là cuối cùng không có chuyện gì, đối phương ngược lại bị xử phạt...

- Chúng ta trao đổi xong, Triệu sư, có thể tỷ thí...

Đang muốn nghe càng nhiều sự tình của gia hỏa kia, liền nghe thanh âm của Trương Huyền vang lên.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Cửu Tiêu chẳng biết lúc nào đã đi tới giữa đại sảnh, lực lượng trong cơ thể tích tụ đến điểm cao nhất, thanh thế kinh người.

- Rất tốt, để cho ta xem hắn đến cùng truyền thụ ngươi kinh nghiệm gì!

Tính toán một chút thời gian, chẳng qua năm sáu phút đồng hồ, Triệu Hưng Mặc mang theo kỳ quái nhìn qua.

Đối phương cố ý kéo dài thời gian, rốt cuộc muốn truyền thụ kinh nghiệm gì?

- Triệu sư, một lát nữa, nếu có đắc tội, mong rộng lòng tha thứ!

Trương Cửu Tiêu ôm quyền, cực kỳ áy náy.

- Đắc tội? Ngươi có thực lực gì, cứ sử dụng là được, có thể chống đỡ được ba chiêu của ta, sẽ cân nhắc cho thêm một danh ngạch!

Triệu Hưng Mặc gật đầu.

- Đa tạ, vậy ta động thủ...

Phần phật!

Tiếng nói còn không có kết thúc, Trương Cửu Tiêu lập tức động, nhanh chóng lao về phía trước, chân phải bỗng nhiên nhấc, nhắm giữa hai chân đá tới.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này vừa ra tay, liền nhắm dưới háng của mình, vẻ mặt của Triệu sư lập tức đen lại.

Mới vừa nghe lô đỉnh kia đánh phế Tống sư...

Ngươi liền chơi chiêu này, chẳng lẽ Trương Huyền trao đổi kinh nghiệm, là để ngươi đánh nơi này của ta?

Chương 2359: Trương Huyền truyền thụ cho tuyệt chiêu (hạ) (1)

Triệu Hưng Mặc cực kỳ không vui, mặc dù tức giận, nhưng giờ phút này cũng hết cách rồi, thân thể đành phải nhoáng một cái, tránh né qua một bên.

Mặc kệ lực lượng của đối phương như thế nào, có thể chịu được hay không, cũng không thể tuỳ tiện mạo hiểm đón đỡ, không phải sợ phế, mà là gánh không nổi mặt mũi.

Rầm!

Thân thể vừa tới một bên, chỉ thấy hai ngón tay của đối phương điểm tới dưới nách của hắn, vừa rồi chiêu số tiến công dưới háng hung mãnh, lại là hư chiêu, mục đích thực sự ở đây!

- Tiến công dưới háng, suy đoán ra ta trốn tránh, thời điểm vận chuyển thân pháp, dưới nách sẽ xuất hiện kẽ hở...

Con ngươi của Triệu Hưng Mặc co rụt lại, cực kỳ khó tin.

Địa phương ngón tay của đối phương chỉ tới, đúng là mệnh môn dễ dàng công phá nhất của hắn, một khi bị đánh trúng, toàn thân sẽ lập tức tê liệt, từ đó mất đi sức chiến đấu!

Hai bên chiến đấu, không phải trùng hợp mới điểm ra vị trí này, nhất định là trước thời hạn dự đoán.

Tiến công một chiêu, liền để mình rơi vào tiết tấu của đối phương, hơn nữa suy tính ra thiếu hụt...

Lĩnh ngộ đối với chiến đấu, có phần quá kinh khủng đi!

- Thật là một gia hỏa giảo hoạt, mới đầu liền thi triển tâm lý chiến với ta...

Hắn là Thánh Vực lục trọng trở lên, tư duy kỹ càng, nhìn ra chiêu số của đối phương, trong nháy mắt đã nghĩ thông suốt chuyện lúc trước.

Ngô đường chủ chạy tới, cố ý nói Tống sư bị phế, lưu lại một ý nghĩ trong lòng hắn, ngay sau đó Trương Cửu Tiêu vừa đến, liền tiến công vị trí đối ứng, mình tự nhiên sẽ ra tay, từ đó không nghĩ chỉ là hư chiêu.

Còn chưa bắt đầu, liền trúng phải tâm lý chiến của đối phương...

Lợi hại!

- Đổi lại Nguyên Thần cảnh bình thường, rơi vào bị động, trong mười chiêu muốn lấy lại cân bằng cũng khó khăn, nhưng ta không giống!

Triệu Hưng Mặc nhíu mày, thân thể xoay một cái, tránh thoát công kích, lăng không lật tay điểm tới.

Đầu ngón tay đối đầu ngón tay, hắn muốn dùng võ kỹ cùng lực lượng của mình, phá giải công kích của đối phương, đổi bị động thành chủ động.

Lực lượng hung mãnh, mặc dù đồng cấp, nhưng chỉ lực của hắn hùng hậu hơn Trương Cửu Tiêu nhiều, còn chưa tới trước mặt, liền phát ra thanh âm nghẹn ngào, mang theo phong lôi, như muốn xé rách không khí.

Nhìn thấy uy lực của một chỉ này, Trương Cửu Tiêu như giật nảy mình, biết không dám đón đỡ, vội vàng thu chỉ lại, bởi vì khẩn trương thái quá, thân thể nghiêng một cái, không có phòng bị, thế mà đầu tiến lên đón ngón tay.

Triệu Hưng Mặc cau mày.

Lấy chỉ lực của hắn, một khi rơi vào trên đầu đối phương, đầu tất nhiên nổ nát vụn, có thể nói... hẳn phải chết không nghi ngờ!

Ra tay với tiểu bối mình đã bị người chỉ trích, lại giết người tham gia khảo hạch...

Vị trí tiếp dẫn sứ giả của hắn cũng không cần làm nữa.
- A!

Chân khí chảy ngược cuộn trào mãnh liệt, để hắn kìm lòng không được rên lên một tiếng, vẻ mặt có chút ửng hồng.

Không áp chế tu vi, chút lực lượng phản phệ ấy không tính là gì, nhưng bây giờ chỉ có Nguyên Thần cảnh trung kỳ, lại dùng hết toàn lực, chỉ nháy mắt liền bị thương.

Rầm!

Hắn thu hồi ngón tay, không muốn chém giết đối phương, lại thấy Trương Cửu Tiêu như dự liệu được phản ứng của hắn, chẳng biết lúc nào đã đi tới trước mặt, bả vai đánh tới ngực.

Lần này lực lượng hung mãnh, một khi bị đánh trúng, coi như không bị thương, khẳng định cũng không dễ chịu, cực kỳ buồn bực, Triệu Hưng Mặc lật tay một cái.

Đè thấp tu vi đối chiến với đối phương, nếu lui về sau nữa, về sau đặt mặt mũi ở chỗ nào? Bàn tay hạ xuống, giống như mặt trời rơi xuống đất, mang theo lực lượng không thể tránh né, dựa theo thời gian suy tính, Trương Cửu Tiêu còn chưa tới trước mặt, sẽ bị một chưởng đánh trúng, bị trọng thương.

- Thật xin lỗi...

Đang suy đoán sau khi đối phương tránh, nên dùng chiêu số gì thừa cơ kiếm lấy ưu thế, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên, ngay sau đó dưới nách tê rần, chẳng biết lúc nào, ngón tay của Trương Cửu Tiêu đã xuất hiện ở trên mệnh môn của hắn.

Rầm!

Lực lượng toàn thân trong nháy mắt như thủy triều rút lui, trở nên rã rời vô lực.

- Ngươi...

Hô!

Một chiêu đắc thủ, Trương Cửu Tiêu không có tiếp tục công kích, mà vội vàng lui về sau một bước, khắp khuôn mặt là áy náy:
- Nhờ có Triệu sư hạ thủ lưu tình, ba chiêu đã qua...

- A!

Triệu Hưng Mặc vận chuyển chân khí, lần nữa khôi phục, cực kỳ buồn bực, lại nói không ra lời.

Vừa rồi đối phương nắm mệnh môn của hắn, thừa cơ công kích, khẳng định sẽ bị cuồng đánh một trận...

Thật muốn như thế, mất mặt cũng ném chết rồi.

- Triệu sư thật muốn giết ta, chiêu thứ hai liền chết, thật ra là ta dùng phương pháp vô lại...

Thấy hắn không vui, Trương Cửu Tiêu tiếp tục xin lỗi.

Thời điểm chiêu thứ hai, tay của đối phương tiếp tục đánh tới, hắn khẳng định còn không có cận thân, đầu liền nát, cưỡng ép thu hồi lực lượng, bị thương, mới có thể thừa cơ đánh lén thành công.

Có thể nói, là mượn lòng trắc ẩn của đối phương, nếu không, cho dù có tâm lý chiến, cũng sống không qua chiêu thứ hai.

- Thắng là thắng, không có lý do gì!

Mặt không hề cảm xúc, Triệu Hưng Mặc khoát tay áo:

- Ta có thể cho Thanh Nguyên đế quốc các ngươi hai danh ngạch, có điều, đây chỉ là cửa thứ nhất, thời điểm thi vòng hai, hy vọng có thể bảo vệ danh ngạch này, nếu không, vẫn không có tác dụng!

Dù đối mới dùng mưu kế, nhưng mà kết quả cuối cùng không chỉ kiên trì ba chiêu, còn chế phục mình...

Chỉ bằng vào điểm này, là thực sự chiến thắng, không có bất kỳ giả dối.

Đã như vậy, cho thêm một danh ngạch cũng không có gì, bất quá cái danh ngạch này, có thể giữ được hay không, thì nhìn biểu hiện của bọn họ ở Tiềm Xung đế quốc.

- Đây đều là kinh nghiệm ngươi dạy?

Lại không rầu rĩ chuyện này, quay đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa.

Trương Cửu Tiêu này, mặc kệ chân khí lực lượng, hay tốc độ phản ứng, khẳng định đều không làm được điểm ấy, khả năng duy nhất là thanh niên trước mắt kia lâm trận mới mài gươm.

- Tùy tiện suy nghĩ ba chiêu, để Triệu sư chê cười...

Biết không thể gạt được đối phương, cũng không có gì phải giấu diếm, Trương Huyền ôm quyền.

- Tùy tiện?

Triệu Hưng Mặc cười nhạo:

Chương 2360: Trương Huyền truyền thụ cho tuyệt chiêu (hạ) (2)

- Tùy tiện nghĩ, liền suy tính ra thân pháp vừa rồi của ta sẽ dùng Trì Diệp bộ, thiếu hụt ở dưới nách, càng suy tính ra, ta sẽ không xuất thủ giết người, thu lực qua đi, lui về phía sau nửa bước, sau đó để Trương Cửu Tiêu đánh trúng mệnh môn...

Tính toán không sai chút nào?

Chiến đấu không may mắn.

Vừa rồi ba chiêu của Trương Cửu Tiêu, chiêu thứ nhất dùng tâm lý chiến, chiêu thứ hai liều mạng, chiêu thứ ba lấy xảo...

Có thể làm được điểm ấy, nhất định là cân nhắc chiến thuật của mình kỹ càng, rõ như lòng bàn tay, mới làm ra thiết kế như vậy...

Tùy tiện nghĩ, liền có thể làm được, nói đùa gì đó?

- Có thể là vận khí của ta tốt a!

Trương Huyền gật đầu.

Vừa rồi cố ý để Kim Nguyên đỉnh đánh lén Triệu sư, mục đích đúng là ép đối phương thi triển võ kỹ, trong đầu hình thành thư tịch.

Có thư tịch, tuyệt chiêu của đối phương, thiếu hụt rõ rõ ràng ràng, lại nhằm vào những cái này, thiết kế chiêu số của đối chiến, đương nhiên liền đơn giản.

Bất quá sự tình thư viện không thể nói tỉ mỉ, đành phải giả bộ ngớ ngẩn.

- Vận may?

Biết Trương sư này không nguyện ý nhiều lời, Triệu Hưng Mặc cũng lười tiếp tục truy vấn, mí mắt nhấc lên, nhìn lại:

- Tùy tiện chỉ điểm, liền có thể để Trương Cửu Tiêu trong vòng ba chiêu đánh bại ta... Như vậy, ta vẫn đè thấp tu vi, có dám cùng ta chiến một hồi không?

- Chiến đấu với ngươi? Ngươi vẫn áp chế tu vi đến Nguyên Thần cảnh trung kỳ?

Trương Huyền sững sờ.

- Không sai!

Triệu Hưng Mặc gật đầu.

Hắn đối với vị trước mắt này, rất có hứng thú.

Trong vòng ba chiêu, đánh hai đệ tử dự thính của Thánh Tử điện trọng thương...

Tùy tiện chỉ điểm một người, để cho mình bị thiệt thòi...

Tới giao đấu, chân chính thi triển ra toàn lực, như vậy sẽ mạnh bao nhiêu?

- Ây... Thôi được rồi, ta sợ thu không được khí lực, sẽ có tổn thương!

Trương Huyền lắc đầu.
- Yên tâm đi, một khi ta cảm thấy sẽ làm bị thương đến ngươi, sẽ lập tức mở ra phong ấn, bảo đảm ngươi bình yên vô sự!

Nghe đối phương có chút kiêng kị, Triệu Hưng Mặc nói.

Người thực lực tương đương đối chiến, bởi vì không cách nào khống chế lực lượng tinh chuẩn, quả thực rất dễ dàng bị thương, nhưng hắn là Thánh Vực lục trọng, nếu thật gặp phải nguy hiểm, cũng có thể nhẹ nhõm mở ra phong ấn, khống chế lực lượng lại.

- Không phải nói ta bị thương... Ta sợ ngươi gánh không được...

Thấy đối phương hiểu lầm, Trương Huyền mang theo xấu hổ.

- Ngươi...

Triệu Hưng Mặc suýt chút nữa tức chết.

Sứ giả Thánh Tử điện tới, muốn tỷ thí với ngươi, không cảm thấy sợ hãi thì thôi, thế mà còn sợ đả thương ta...

Quả thực là có thể nhịn nhưng không thể nhẫn nhục.

- Không cần lo lắng ta bị thương, loại thực lực này của ta, muốn bị thương cũng rất khó!

Cắn chặt hàm răng, vẻ mặt trầm thấp, nhịn không được khẽ nói.

- Cái này...

Trương Huyền chần chừ.

- Ngươi cứ yên tâm ra tay là được! Coi như thực lực ngươi không yếu, thiên phú cũng rất mạnh, nhưng ở dưới nhãn lực của cao thủ Thánh Tử điện, không tính là gì...
Hai tay chắp sau lưng, Triệu Hưng Mặc mang theo khí tức cao thủ nói.

Thánh Tử điện, học phủ cao nhất của toàn bộ Danh Sư đại lục, Thánh Nhân quý tộc đều đưa hậu bối tới học tập liền đủ thấy nội tình, há có thể là một tiểu gia hỏa như ngươi nói đánh bại liền đánh bại? Vừa rồi sở dĩ trúng chiêu, là bởi vì bất ngờ, bây giờ chuẩn bị đầy đủ, lại muốn vượt qua, nào có dễ dàng như vậy!

- Đã như vậy, ta liền thử một chút!

Thấy đối phương tự tin như vậy, Trương Huyền mắt sáng rực lên.

Vừa mới đột phá, cũng muốn tìm người thử lực lượng, đối phương đã lời thề son sắt, đương nhiên phải thử một chút.

- Bắt đầu đi!

Hít sâu một hơi, bàn tay của Triệu Hưng Mặc xiết chặt, lực lượng truyền vào toàn thân.

Hắn thấy, thiên phú của đối phương là không tệ, nhưng có chút quá cuồng vọng, vừa vặn mượn chuyện này mài đi khí diễm, để đối phương biết, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

- Tốt, ta bắt đầu...

Trương Huyền gật gật đầu, nhắc nhở đối phương một câu.

- Ừm!

Triệu Hưng Mặc cười lạnh một tiếng, thân thể bỗng nhiên vọt tới, đang muốn ra tay, lập tức nhìn thấy một chưởng ấn thẳng tắp rơi xuống.

Như thiên địa sụp đổ, hồng lưu cuốn ngược.

Phốc!

Tất cả chiêu số lập tức bị ép trở về, hô hấp cũng không kịp, liền bị đánh trúng ngực, cả người bay ngược, phun ra một ngụm máu tươi.

Ầm ầm ầm ầm!

Vận chuyển chân khí, vừa định hóa giải lực lượng, con ngươi lần nữa thu hẹp, ngay sau đó nhìn thấy vô số bàn tay rơi xuống, đối phương tiến công lại không phải một chưởng, mà là trăm ngàn chưởng!

Ầm ầm!

Sống lưng đâm vào trên vách tường đại điện, đập ra một cái lỗ thủng to lớn.

Phần phật!

Cũng nhịn không được nữa, vội vàng giải khai phong ấn, thật vất vả chặn lại công kích, mới vừa ngừng lại, thở phào nhẹ nhõm, liền nghe thanh âm của Trương Huyền vang lên, tịch mịch như độc cô cầu bại.

- Còn tưởng rằng thật rất lợi hại... Mới dùng không đến một phần năm lực lượng liền bay... khoác lác cái gì ah...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau