THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2336 - Chương 2340

Chương 2336: Cứu vạn dân tại dầu sôi lửa bỏng (2)

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Sở Thiên Hành cũng có thể là Vu Hồn sư?

Diêu Mạn Thiên cau mày.

- Vâng!

Trương Huyền gật đầu.

- Có chứng cứ không?

Diêu Mạn Thiên nói.

Học tập thủ đoạn Vu Hồn, hiệu trung Dị Linh tộc, tội danh rất lớn, Sở Thiên Hành đã chết, nhưng không có chứng cứ, vẫn tương đương với phỉ báng.

- Muốn chứng minh cực kỳ đơn giản, Bạch trưởng lão, làm phiền đi mang thi thể của Trần Triết, Cẩu đường chủ, cùng mấy vị Danh Sư thất tinh tới!

Vẻ mặt Trương Huyền không thay đổi, quay đầu phân phó.

- Vâng!

Dưới đài cao, một vị trưởng lão của Danh Sư đường xoay người đi ra ngoài.

Vị này từng theo hắn đi tiểu viện của Trần Triết, bắt Điền Thanh phó đường chủ, đã sớm nhận biết.

Thời gian không dài, Bạch trưởng lão lần nữa trở về, cổ tay khẽ đảo, một loạt thi thể rơi trên mặt đất.

Biết quan hệ trọng đại, những thi thể này đã được Danh Sư đường xử lý đặc thù, cho dù qua nhiều ngày như vậy, vẫn sinh động như thật, không khác lúc vừa mới chết.

- Diêu sư có thể cẩn thận kiểm tra, nhìn điểm giống nhau của những thi thể này một chút!

Trương Huyền vẫy vẫy tay.

Đi lên phía trước, Diêu Mạn Thiên cúi đầu nhìn sang, càng xem lông mày nhăn càng chặt.

Những thi thể này, tất cả đều hoàn hảo không chút tổn hại, từ bên ngoài nhìn vào không ra bất kỳ vết thương, nhưng linh hồn đã biến mất, hoàn toàn biến mất.

- Đây đều là linh hồn bị giết mà chết...

Xem xong, Diêu Mạn Thiên nói.

- Ừm, đây đều là linh hồn bị câu bắt, gạt bỏ mà chết... Hơn nữa, những Danh Sư thất tinh này, trước khi chết đều có một đặc thù, từng có tiếp xúc với Sở Thiên Hành, điểm ấy có thể ở Danh Sư đường thẩm tra!

Trương Huyền tiếp tục nói.

Sở Thiên Hành từng tới thăm Trung Thanh Vương, cùng những người này có tiếp xúc, trước đó không cảm thấy cái gì... sau khi biết hắn hiệu trung Ngoan Nhân, đoán ra vấn đề liền đơn giản. Không có môi giới, cho dù Ngoan Nhân lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng cách xa không biết bao nhiêu vạn dặm liền gạt bỏ người, sở dĩ có thể làm được, hẳn là những Danh Sư này tiếp xúc Sở Thiên Hành, đồng thời đưa tới mỹ tửu mỹ thực cho đối phương.

- Ta có thể chứng minh, đêm hôm đó, Sở Thiên Hành tới thăm Trung Thanh Vương, mang theo rất nhiều rượu ngon cho mọi người uống!

- Ta cũng có thể chứng minh, mỗi nói một câu, đều có thể dùng thân phận Danh Sư thề...

Vừa dứt lời, dưới đài có không ít Danh Sư hô lên.

Lúc đó Sở Thiên Hành cực kỳ niềm nở, không ít người ký ức vẫn còn mới mẻ.

- Ngươi ý tứ... là Sở Thiên Hành này sử dụng bí pháp, giết chết nhiều Danh Sư như vậy?

Nghe nhiều người chứng minh, Diêu Mạn Thiên biết không có khả năng là giả, nghi ngờ nhìn qua.

- Cho dù không phải hắn làm, tất nhiên cùng hắn có quan hệ cực lớn!

Trương Huyền nói tiếp:

- Mặc dù ta cùng Ngô sư suy đoán ra hắn có vấn đề, nhưng không dám động thủ, bởi vì một khi chém giết hắn, Thanh Điền Hoàng núp ở đầm lầy Tề Bắc tất nhiên sẽ bỏ trốn, lại muốn tìm kiếm liền khó khăn! Cho nên hai người chúng ta lấy danh nghĩa bế quan, lặng lẽ tập hợp chín vị cao thủ, đi tới đầm lầy chém giết đối phương, dù nguy hiểm tầng tầng, nhưng cuối cùng may mắn thành công... Chuyện này, trước đó ta đã nói!

Diêu Mạn Thiên gật đầu.

Chuyện này vừa rồi đã nói tỉ mỉ.

- Mặc dù chúng ta đi bí ẩn, nhưng làm Hoàng đế một nước, mấy ngày sau vẫn như cũ phát hiện không đúng. Đoán chừng cũng suy đoán ra mình bị lộ, ý định chó cùng rứt giậu!
- Chó cùng rứt giậu?

- Không sai, căn cứ suy đoán của ta, Sở Thiên Hành vô cùng có khả năng sử dụng bí pháp bắt giữ linh hồn này, hiến tế toàn bộ sinh linh của Thanh Nguyên thành, giúp mình tăng cao tu vi! Một lần giết chết nhiều cường giả như vậy, không thể nào làm được, nhưng chỉ hạn chế người Thánh Vực trở xuống, đồ sát mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn hẳn không khó lắm! Một khi thành công, cả Đế đô sẽ sinh linh đồ thán, biến thành nhân gian địa ngục!

Trương Huyền nói, trong thanh âm mang theo trách trời thương dân.

- Trương sư có ý tứ là... Sở Thiên Hành muốn giết chết toàn bộ Thánh Vực trở xuống ở Thanh Nguyên thành?

- Cái này... Cái này sao có thể? Không có điên cuồng như vậy a!

Thanh âm của Trương Huyền không có che lấp, dưới đài lập tức xôn xao, tất cả mọi người không dám tin tưởng.

Tin tức này quả thực quá kinh người, vượt ra khỏi tưởng tượng.

- Phản bội Nhân tộc, kết quả là gì, chắc hẳn không cần ta nhiều lời, mọi người đều biết! Một khi vạch trần, sẽ trở thành kẻ địch của toàn bộ đại lục, sống không bằng chết... Làm ra bất luận sự tình gì cũng có thể!

Trương Huyền khẽ nói.

- Cái này...

Đám người trầm mặc.

Sinh tử trước mặt, không có người có thể duy trì tâm tính, ai cũng không cách nào xác nhận sẽ làm ra cái gì.

- Nguyên nhân chính là như thế, trước khi xuất phát, ta đặc biệt dặn dò Tôn Cường, Lưu Dương, cùng đám người Hứa trưởng lão, chỉ cần xuất hiện biến cố, dù bốc lên bị hiểu lầm thanh danh, cũng phải cứu chúng sinh! Đây là nghĩa vụ của Danh Sư chúng ta!

- Cho nên... Lúc này mới có sự tình Lưu Dương lẫn vào hoàng cung, làm bộ bị bắt, Tôn Cường cùng đám người Hứa trưởng lão độc choáng tất cả hộ vệ... nhìn như lỗ mãng, lại là phương pháp giải quyết vấn đề tốt nhất, đã có thể giảm bớt ảnh hưởng, lại có thể cứu người...

- Bởi vậy, ta cảm thấy bọn họ không những vô tội, còn có công cứu người... công thần như vậy, bị Tống sư không phân biệt xanh đỏ trắng đen, phán xử chém giết, ta có thể nào khoanh tay đứng nhìn? Thật muốn mặc kệ phát sinh, công bằng của Danh Sư đường ở đâu? Danh dự ở đâu?

Trương Huyền càng nói càng kích động, nổi giận đùng đùng, thanh âm vang vọng cả Đế đô.

- Ây...

Nghe những lời này vào trong tai, đám người Hứa trưởng lão hai mặt nhìn nhau.

Cứu vạn dân ở trong dầu sôi lửa bỏng...

Làm sao, đột nhiên chúng ta vĩ đại như vậy nhỉ...

Vị Trương sư kia nói những thứ này...

Sao chúng ta hoàn toàn không có ấn tượng gì nhỉ?

Chương 2337: Thẹn quá thành giận (1)

Mọi người cầm độc dược trong tay, một đêm mê choáng cả hoàng cung, trên vạn người, không có chút năng lực phản kháng, mặc dù là vì cứu người, Sở Thiên Hành cũng trừng phạt đúng tội...

Nhưng thực sự quá kinh thế hãi tục.

Không phải cứu người, mà là giết người...

Ai có thể chống cự? Tin tức truyền ra, tất nhiên người người cảm thấy bất an, phong hào đế quốc khác hoảng sợ không chịu nổi, hận không thể giết cho thống khoái.

Nguyên nhân chính là như vậy, Tống Hiên phán xử đám người tử hình, không có quá nhiều chần chừ, ngay cả trong lòng Diêu Mạn Thiên cũng ngầm đồng ý, cảm thấy không thương tổn phong nhã.

Tâm cảnh của Trương Huyền đạt tới 25.1, hiểu rõ thế sự, nhìn lo lắng cùng ý nghĩ của bọn họ ở trong mắt, rõ rõ ràng ràng, biết nếu như không có lý do thích hợp, cho dù nói khá hơn nữa, cũng khẳng định khó thoát kết cục tử hình.

Cho nên... trước cho đám người Hứa trưởng lão một cái thân phận chính thức, sau đó lại an bài cho Sở Thiên Hành cái tội danh “có lẽ có”!

Như vậy, bọn họ cũng không phải lỗ mãng động thủ, mà là Chiến Sư đường phối hợp Danh Sư, có mục đích có kế hoạch cứu người...

Phong hào đế quốc khác biết những chuyện này, tất nhiên sẽ không nhiều lời, cũng sẽ không đi lo lắng cái gì.

Những ý nghĩ này, những người khác không nghĩ ra được, Hứa trưởng lão sửng sốt một chút, lập tức rõ ràng, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, cực kỳ bội phục.

Thời gian ngắn như vậy liền phân tích ra tâm lý của Tống sư, Diêu sư, biết ý nghĩ của Danh Sư đường cùng toàn bộ Thanh Nguyên thành, đồng thời tìm ra lý do thích hợp nhất, vừa đập vừa cào, một chiêu giải quyết vấn đề...

Chỉ chiêu này, là không biết bao nhiêu người làm không được!

Phản ứng nhanh chóng, suy nghĩ nhạy bén, có thể nói kinh khủng!

- Ta thế nào cảm giác... Vị này mới thật sự là ân công nhỉ?

Lần nữa nhìn Trương Huyền một cái, lại nhịn không được nhìn về phía Tôn Cường cách đó không xa, Hứa trưởng lão nói thầm.

Vị ân công cứu bọn họ kia, gặp được sự tình chính là như vậy, có được phản ứng cùng năng lực vượt qua người thường, cơ trí thông minh, làm bất cứ chuyện gì cũng không chút hoang mang, nhưng tên mập mạp cùng bọn hắn chung một chỗ bị bắt kia...

Hoàn toàn khác biệt!

Mập mạp Tôn Cường này, hình như trừ biết ăn... thì tương đối lười, có vẻ như thật không có phát hiện quá nhiều ưu điểm ah!

Cực kỳ nghi ngờ, đang muốn thăm dò một chút, chỉ thấy mập mạp “ân công” ở cách đó không xa bỗng nhiên đi về phía trước mấy bước.

- Diêu sư, tại hạ là Tôn Cường phải bị chém đầu kia!

Thanh âm vang vang, Tôn Cường chắp hai tay sau lưng, thần thái ngạo nghễ, đồng thời thanh âm vang vọng toàn bộ quảng trường:

- Chuyện này, chúng ta không muốn nói ra, là sợ gây ra náo động, làm cho tất cả mọi người khủng hoảng, thiếu gia đã nói, vậy ta liền thừa nhận! Ta cùng Lưu Dương thiếu gia, sở dĩ chém giết Sở Thiên Hành, chính là nhìn thấy hắn đang làm ác, ý định tế tự cả Đế đô!

- Mặc dù chúng ta không có thực lực, danh khí cũng không hiện, nhưng nếu như có thể dùng mạng của mình, đổi cả thành trì được sống, có chết cũng vinh dự!
Nói xong, Tôn Cường đi tới trước mặt mọi người, lưng eo thẳng đứng, một bộ vì Nhân tộc, bất cứ lúc nào cũng sẽ anh dũng hy sinh, không cần người lý giải.

- Thì ra là thế...

- Hắn là vì cứu chúng ta... Buồn cười chúng ta còn tưởng rằng, hắn là loạn thần tặc tử!

- Sở Thiên Hành đầu nhập vào Dị Linh tộc, còn muốn tế tự toàn bộ chúng ta, tội không thể tha!

- Tận mắt nhìn thấy mới biết được Tôn Cường cùng những Độc sư này, không, là Chiến Sư, vĩ đại dường nào, chúng ta đều trách oan bọn họ...

...

Nghe được giải thích, lại tận mắt thấy sống lưng thà chết chứ không chịu khuất phục của Tôn Cường, tình nguyện bị giết, cũng không nguyện ý để đám người khủng hoảng...

Mọi người đều cực kỳ cảm động.

Rất nhiều Danh Sư của Danh Sư đường càng xấu hổ.

Mặc dù là Danh Sư, nhưng so với những người này, còn kém quá nhiều.

- Cái này...

Khóe miệng của Hứa trưởng lão lần nữa co lại.

Đang làm điều ác? Rõ ràng là trong lúc vô tình đánh chết được không? Hơn nữa mấu chốt nhất là... Ngươi còn muốn cầm đao thiến người ta...

Làm ác chính là ngươi, lúc nào biến thành Sở Thiên Hành? Mấu chốt nhất là... Ngươi trừ ăn là ngủ, lúc nào anh dũng hy sinh... - Bất quá… Điểm ấy lại có chút tương tự ân nhân!

Xoa xoa mi tâm, Hứa trưởng lão cũng phân không rõ.

Trước đó hoài nghi, vị Trương Huyền Trương sư này có thể là ân nhân chân chính, nhưng nhìn thấy thần thái này của Tôn Cường... Lại có chút tương tự ân nhân, để hắn phân biệt không ra.

- Cái tên này... chỉ biết trang bức!

Cùng Hứa trưởng lão ý nghĩ khác biệt, thấy Tôn Cường lao ra, biểu hiện bộ dáng này, Trương Huyền nhịn không được xoa xoa mi tâm, không còn gì để nói:

- Nếu có một nửa khiêm tốn của ta liền tốt!

Hắn bất kể làm chuyện gì, đều nghĩ tới là, có thể không phiền phức liền không phiền phức, có thể khiêm tốn liền khiêm tốn...

Cái tên này ngược lại tốt, chỉ muốn danh tiếng...

Thật không biết học từ ai! Bất quá, như vậy cũng tốt.

Chỉ cần tạo thành dư luận, chẳng khác nào hóa giải sự tình, cho dù Diêu sư cảm thấy chuyện không thích hợp, ở trước mặt dân tâm, dân ý, khẳng định cũng sẽ đáp ứng.

Mấu chốt nhất là, Hoàng đế một đế quốc phản bội, đối với danh dự của Danh Sư đường cũng có tổn thương rất nặng, làm như vậy chẳng khác nào Danh Sư đường nắm trí châu, sớm biết Sở Thiên Hành làm ác, sớm chuẩn bị, không chỉ danh dự không tổn hại, còn có thể lần nữa cất cao một cấp bậc, để cho người ta càng thêm kính nể.

Loại tình huống này, chỉ cần không ngốc, khẳng định sẽ trực tiếp đáp ứng, không cần nghĩ nha.

Quả nhiên, ý nghĩ còn không có kết thúc, liền thấy Diêu Mạn Thiên ở cách đó không xa nhẹ gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng nhìn qua:

- Không nghĩ tới Sở Thiên Hành làm nhiều việc ác như vậy! Chuyện đã tra ra manh mối, ta sẽ bẩm báo tổng bộ, ban thưởng chư vị thật tốt, bù đắp sai lầm trước đó!

- Diêu sư...

Nghe được nàng phán quyết như vậy, sắc mặt của Tống Hiên trắng nhợt:

- Chuyện này, ta cảm thấy còn có kỳ lạ, cần cẩn thận điều tra...

Xác định như vậy, chẳng khác nào nói hắn làm việc bất lợi, vu hãm trung lương... Chỉ tội danh này, chỉ sợ về sau sẽ không cách nào xoay người.

- Đủ rồi!

Diêu Mạn Thiên sầm mặt lại, vung tay áo một cái:

- Còn ngại không đủ mất mặt sao? Thân là Danh Sư chuẩn bát tinh, không hảo hảo điều tra rõ ràng, liền trực tiếp xét xử, suýt chút nữa để trung lương thất vọng đau khổ... Về sau làm sao xứng đáng quyền lực mà Danh Sư đường trao cho ngươi?

Chương 2338: Thẹn quá thành giận (2)

- Ta...

Thân thể Tống Hiên run lên.

- Được rồi, lần này ngươi làm việc bất lợi, ta sẽ kỹ càng báo lên tổng bộ, chờ trở về tiếp nhận xử lý đi!

Diêu Mạn Thiên khoát tay áo.

- Đều là ngươi...

Vốn cho rằng là sự tình rất nhẹ nhàng, rất đơn giản, không nghĩ tới biến thành như vậy, Tống Hiên quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, cực kỳ hận ý.

Nếu không phải tên này...

Chỉ cần xử lý tốt chuyện nơi đây, cho dù sẽ không một bước lên mây, cũng có thể từng bước cao thăng, thậm chí có khả năng đạt được phía trên ban thưởng, đột phá Xuất Khiếu cảnh ràng buộc, xung kích Lĩnh Vực cảnh thành công...

Đáng tiếc... Hiện tại tất cả đều biến thành bọt nước!

Mấu chốt nhất là, còn bị ở trước mặt mọi người đánh mặt, đồ chơi kia cũng phế bỏ...

Cừu hận có thể nói đã không đội trời chung!

Cổ tay khẽ đảo, huy chương Danh Sư rơi vào lòng bàn tay, ngón tay điểm một cái, một giọt máu tươi lơ lửng ở phía trên.

Ngay sau đó một âm thanh vang dội, vang vọng toàn thành.

- Trương Huyền, giật dây nhiều Danh Sư như vậy ra tay với ta, nhục tôn nghiêm của ta, càng để binh khí của mình đánh phế ta... Tống Hiên ta lấy danh nghĩa Danh Sư thất tinh, xin tổng bộ cho Danh Sư khiêu chiến, hiện tại tiến hành... Ngươi có dám đáp ứng?

Lập tức, trên huy chương có một đạo quang mang bay về phía bầu trời.

- Tống Hiên, ngươi thật to gan!

Không nghĩ tới tên này không cam tâm bị phạt, còn đưa ra Danh Sư khiêu chiến, vẻ mặt của Diêu Mạn Thiên âm trầm xuống.

Giữa Danh Sư, có mâu thuẫn không giải quyết được, có thể xin Danh Sư khiêu chiến, thông qua huy chương có thể báo loại ý nguyện này lên tổng bộ, sau đó tổng bộ căn cứ thực lực cụ thể của người ngươi muốn khiêu chiến, tiến hành phán quyết.

Đây là phương pháp giải quyết ân oán của Danh Sư tốt nhất, một khi hai bên đồng ý, cho dù nàng là Danh Sư bát tinh, cũng không có cách nào ngăn cản.

- Làm sao không dám, ta đáp ứng!

Trương Huyền gật đầu.

Cưỡng ép từ trong tay đối phương cướp người, càng nói hộc máu, không làm được nam nhân...

Hơn nữa ở trước mặt nhiều người như vậy, nếu như Tống Hiên này nuốt được, hắn mới giật mình. Xuất hiện loại kết quả này, hoàn toàn ở trong dự liệu.

- Trương sư...

Diêu Mạn Thiên vội vàng nhìn qua, muốn khuyên can, có điều hắn mới vừa đáp ứng, bên Danh Sư đường liền có cảm ứng.

Ầm ầm!

Cách đó không xa, trên Danh Sư tháp, một đạo quang mang lấp lánh bay ra, thời gian nháy mắt ở trên không trung tạo thành hai chữ lớn “Đồng ý!”

Tống Hiên, mặc dù là Danh Sư chuẩn bát tinh, trên thực tế cũng ở trong phạm trù thất tinh, còn là Danh Sư thất tinh, Trương Huyền vừa mới xông đường thành công, uy thế đang nồng...

Bởi vậy, tổng bộ trải qua phán định, hai người có lực đánh một trận.

- Dám đáp ứng liền tốt...

Thấy đối phương không chần chờ đáp ứng, Tống Hiên có chút ngoài ý muốn, cắn răng:

- Ta đưa ra khiêu chiến, hạng mục tỷ thí có thể do ngươi tới định!

Hắn đưa ra khiêu chiến, tự nhiên phải do đối phương tới chọn nội dung tỷ thí, mới có vẻ công bằng.

- Để ta tới định? Tốt!

Biết quy củ khiêu chiến, Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua:
- Ta khiêu chiến Sư Ngôn Thiên Thụ!

Tâm cảnh khắc độ của hắn đã sớm đạt đến tiêu chuẩn Danh Sư bát tinh, lại thêm ưu thế của Thiên Nhận Danh Sư, khiêu chiến Sư Ngôn Thiên Thụ mà nói, đừng nói tên này không cách nào chống lại, ngay cả Danh Sư bát tinh bình thường, chỉ sợ cũng ngăn cản không nổi.

Tên này đã muốn tìm kích thích, cũng không có gì cần xoắn xuýt...

Nghiền ép là được.

- Sư Ngôn Thiên Thụ?

Lông mày nhảy một cái.

Đối phương xông đường, làm cho cả Danh Sư đường cam tâm bái sư... Hắn đã sớm nghe nói, tâm cảnh khắc độ tuyệt đối so với hắn chỉ mạnh không yếu.

Lựa chọn cái này mà nói, vô cùng có khả năng bị nghiền ép.

Bất quá hắn là cường giả Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, trải qua bốn lần lôi kiếp, Nguyên Thần mạnh mẽ, tâm cảnh trầm ổn, tu vi của đối phương chỉ là Thai Anh cảnh đỉnh phong...

Chỉ cần sớm chuẩn bị, lựa chọn phương pháp tỉ thí kĩ càng, có lẽ cơ hội chiến thắng rất lớn.

- Tốt, ta đáp ứng, có điều nội dung cụ thể ta tới định!

Tỷ thí Sư Ngôn Thiên Thụ, có rất nhiều loại, đối phương xác định hạng mục tỷ thí, nội dung lại do hắn tới quyết định.

- Đương nhiên!

Trương Huyền khoát tay áo, cũng không nhiều lời.

Quản cái nội dung gì, Sư Ngôn Thiên Thụ... Hắn còn không có sợ qua ai.

- Vậy tốt!

Tống Hiên nhìn về phía Diêu sư, hai tay ôm quyền.

- Xin hỏi Diêu sư, có thể mượn dùng Thiên Âm bút của ngươi một chút hay không?

- Thiên Âm bút?

Diêu Mạn Thiên sửng sốt một chút, lập tức sầm mặt lại:

- Chẳng lẽ ngươi muốn khiêu chiến khó khăn nhất trong Sư Ngôn Thiên Thụ... Sư Tự Thiên Âm?

Chương 2339: Sư Tự Thiên Âm (1)

- Không sai!

Ánh mắt phát lạnh, Tống Hiên cắn chặt hàm răng.

- Sư Tự Thiên Âm?

Trương Huyền sửng sốt một chút, sau đó nhẹ gật đầu.

Nhìn qua tất cả thư tịch của Danh Sư đường, đối với loại này tỷ thí, đã biết rất rõ ràng.

Sư Ngôn Thiên Thụ bình thường, là tìm số lượng tu luyện giả nhất định, trong thời gian hạn định giảng bài, dò xét độ thân thiện càng cao, thành tích càng tốt.

Sư Tự Thiên Âm, nguyên lý không kém nhiều, chỉ bất quá mượn một loại đạo cụ gọi Thiên Âm bút mà thôi!

Thiên Âm bút, không phải Thánh khí, cũng không phải Linh khí, mà là một loại pháp bảo đặc thù hun đúc ý niệm của Danh Sư, có thể phân biệt ngôn ngữ của Danh Sư, một khi phù hợp đại đạo áo nghĩa, hơn nữa sửa cũ thành mới, liền sẽ tự động ghi chép lại.

Tu luyện giả khác, quan sát nó ghi chép lại văn tự, đồng dạng có thể đưa đến hiệu quả như tự mình lắng nghe Sư Ngôn Thiên Thụ, từ đó tăng tốc tu luyện.

Đương nhiên, loại quan sát này, một lần qua đi, chữ viết sẽ hoàn toàn biến mất.

Nên là tỷ thí khó khăn nhất trong Sư Ngôn Thiên Thụ, có hai nguyên nhân.

Thứ nhất, Thiên Âm bút hun đúc ý niệm của Danh Sư, Sư Ngôn Thiên Thụ bình thường đối với nó mà nói, đã nhìn lắm thành quen, muốn để nó động, truyền thụ kiến thức, tất nhiên phải suy nghĩ khác người, không giống bình thường.

Thứ hai, tiêu hao rất nhiều tâm cảnh, vượt xa giảng bài cho Danh Sư, dưới tình huống bình thường, để hắn viết một chữ, liền có thể tiêu hao một tâm cảnh khắc độ của Danh Sư.

Bởi vậy chỉ hai điểm này, liền không biết làm khó bao nhiêu Danh Sư, rất nhiều Danh Sư thất tinh đỉnh phong, bài giảng qua đi, Thiên Âm bút không động chút nào, thậm chí Danh Sư chuẩn bát tinh mười chữ cũng là cực hạn, hầu như không có người có thể phá vỡ.

- Sư Tự Thiên Âm, mỗi tiến hành một lần, đối với tâm cảnh có tổn hại rất lớn, ngươi khẳng định muốn tỷ thí cái này?

Nghe được tỷ thí lại là cái này, vẻ mặt của Diêu Mạn Thiên khó coi, để Thiên Âm bút tự động viết, tâm cảnh tiêu hao rất nhiều, hơi không cẩn thận, liền có thể dẫn đến tâm cảnh sụp đổ, nhiều năm tu vi hủy hoại chỉ trong chốc lát, bởi vậy loại tỷ thí này, không chỉ khó, càng thêm nguy hiểm.

- Vâng!

Ánh mắt Tống Hiên kiên định.

- Cái này...

Diêu Mạn Thiên dừng lại một chút, nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương sư, ý kiến của ngươi như thế nào? Nếu như cảm thấy quá khó, hoàn toàn có thể cự tuyệt!

Nói xong lặng lẽ truyền âm.
- Tống Hiên chuyên môn học qua Sư Tự Thiên Âm, từng sáng chế thành tích tám chữ, ngươi chưa hề tiếp xúc qua Thiên Âm bút, thực sự không được, cứ cự tuyệt thẳng, đổi một phương pháp tỷ thí!

Để Thiên Âm bút động, chưa hề thử qua, không biết quy củ, hầu như không có người có thể thành công.

Tống Hiên dám khiêu chiến, là bởi vì Tiềm Xung đế quốc nắm giữ Thiên Âm bút, hơn nữa còn sáng chế qua thành tích tám chữ.

Mười chữ, là cực hạn của Danh Sư chuẩn bát tinh, có thể đạt tới tám chữ, cho dù ở Tiềm Xung đế quốc, cũng tuyệt đối là số một số hai.

Có thể nói, khiêu chiến cái này, đối với hắn cực kỳ có lợi, mà đối với Trương sư, độ khó liền lớn.

- Không cần, liền cái này đi!

Biết đối phương là hảo ý, nhẹ gật đầu, ngỏ ý cảm ơn, Trương Huyền mỉm cười.

Sư Tự Thiên Âm mà thôi, mặc dù không tiếp xúc qua, cũng không tính quá khó.

- Được!

Thấy hắn đáp ứng, biểu lộ không quan tâm, Diêu Mạn Thiên lắc đầu, cổ tay khẽ đảo, một cây bút lông kim sắc xuất hiện ở trước mặt mọi người, an tĩnh lơ lửng giữa không trung.

Bút dài hơn một thước, mặt ngoài không mực, thần thức đảo qua, cho người ta một loại cảm giác khí tức đặc thù của Danh Sư, sinh ra cảm giác áp bách nhàn nhạt.

- Đây là Thiên Âm bút, các ngươi ai tới trước?

Ngón tay điểm một chút, bút lông an tĩnh lơ lửng ở giữa hai người, không nhúc nhích. - Tỉ thí là do Tống sư nói ra, liền để hắn bắt đầu đi!

Trương Huyền khiêm nhượng nói.

Phương pháp tỷ thí Sư Tự Thiên Âm, hắn nhìn qua ghi chép, nhưng chưa hề tự mình thử qua, quy tắc cụ thể cũng không rõ ràng, cho đối phương tới trước, cũng tiện quan sát một chút, trước thời hạn có cái phán đoán.

- Được!

Cũng không cự tuyệt, Tống Hiên đi tới trước mặt, nhíu mày, miệng bắt đầu chuyển động.

Không có phát ra âm thanh, mà là chân khí truyền âm.

- Sử dụng truyền âm, Sư Ngôn Thiên Thụ có thể càng thêm chủ đích, không cần quá mức lãng phí...

Lại càng dễ để Thiên Âm bút động...

Sợ Trương Huyền không hiểu, Diêu Mạn Thiên lặng lẽ truyền âm.

Trương Huyền gật đầu.

Giảng bài cho một người, cùng giảng bài cho một đám người, là hai loại khái niệm.

Giống như khóa ngoại phụ đạo, lão sư một chọi một, hiệu quả phụ đạo sẽ càng tốt, một đối nhiều, không cách nào chăm sóc, hiệu quả rất kém.

Truyền âm qua, có tính nhắm vào, tránh lực lượng phân tán, uy lực càng lớn.

Miệng lúc mở lúc đóng, Tống Hiên không ngừng nói chuyện, rất nhanh, trên đầu toát ra mồ hôi.

Bất quá, bút lông trước mắt lại không nhúc nhích, như đóng ở trên không.

Thần thức của Trương Huyền lan tràn, cảm giác vị Tống sư này nương theo giảng bài, tâm cảnh khắc độ nhanh chóng hạ thấp.

Hô!

Không biết qua bao lâu, bút lông một mực yên lặng đột nhiên lắc lư, nhẹ nhàng xoay một cái, một chữ đại xuất hiện ở trên không trung.

Hư Không Lâm Thư!

Không phải là văn tự quen thuộc, cũng không phải của Dị Linh tộc cùng Thú tộc, mà là một loại kiểu chữ chưa từng thấy qua, mặc dù không nhận ra là cái gì, nhưng chỉ nhìn lên, dường như có thể rõ ràng ý tứ muốn biểu đạt, chân khí trong cơ thể sẽ tùy theo nhảy lên, dựa theo phương thức của đối phương tu luyện.

Chương 2340: Sư Tự Thiên Âm (2)

- Thần thức đảo qua, liền có thể học tập, có điều, chỉ cần quét một lần, chữ viết sẽ biến mất...

Diêu Mạn Thiên truyền âm.

Sư Tự Thiên Âm, là một loại Sư Ngôn Thiên Thụ, có thể khiến người ta tự động vận chuyển chân khí, chỉ cần thần thức tiếp xúc, liền có thể không bị khống chế tu luyện, bất quá thứ này là một lần duy nhất, bất kể công pháp thần kỳ bao nhiêu, cũng chỉ có thể cho một người xem một lần.

Có thể nói, thứ này là lưu trữ Sư Ngôn Thiên Thụ, có thể tùy thân mang theo, thậm chí đưa tặng.

Nguyên nhân chính là như vậy, cực kỳ trân quý, trên cơ bản là có tiền mà không mua được, mua cũng không mua nổi.

Xuất hiện chữ thứ nhất, mồ hôi lạnh trên đầu Tống Hiên càng ngày càng nhiều, ngay sau đó xuất hiện chữ thứ hai, chữ thứ ba, chữ thứ tư...

Nương theo số lượng chữ càng ngày càng nhiều, vẻ mặt càng ngày càng trắng xám, tựa hồ tâm cảnh đã xuất hiện tiêu hao.

Danh Sư chuẩn bát tinh tâm cảnh ở 23 trở lên, nhiều khắc độ như vậy, không có khả năng một lần tiêu hao sạch sẽ, thật làm như vậy, sẽ dẫn đến tâm linh sụp đổ, sinh ra vô số Tâm Ma, khó có thể khống chế.

Tình huống bình thường, đạt tới 15 trở xuống, sẽ xuất hiện nguy hiểm.

Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, Trương Huyền cẩn thận quan sát, nương theo chữ càng ngày càng nhiều, thân thể Tống Hiên lay động càng kịch liệt, Nguyên Thần tựa hồ cũng có xu thế sụp đổ.

May mắn là vượt qua bốn lần lôi kiếp, hồn phách mạnh mẽ, nếu không chỉ sợ sớm đã không kiên trì nổi.

- Sáu bảy tám... Đã tám chữ, đạt đến ghi chép lúc trước hắn sáng tạo ra...

Mười phút đồng hồ qua đi, trên không đã xuất hiện tám chữ, an tĩnh lơ lửng, lóe ra chói lọi đặc thù.

Tám chữ là thành tích tốt nhất của Tống Hiên, có thể làm được điểm ấy đã cực hạn, cả người không ngừng lay động, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống, vẻ mặt biến thành giống như giấy trắng, không có một chút huyết sắc.

- Tiếp tục nữa có thể sẽ có tổn thương cực lớn với thân thể.

Nhìn hắn vẫn không có ý tứ dừng lại, tiếp tục truyền âm cho bút lông, Trương Huyền nhíu mày.

Bất kể là Sư Ngôn Thiên Thụ hay tu luyện, đều phải lượng sức mà đi, vượt qua cực hạn của thân thể, sẽ tạo thành thương thế không vãn hồi được.

Hắn là Y sư thất tinh đỉnh phong, rất hiểu thân thể, tiếp tục kiên trì như vậy, có lẽ có thể vượt qua cực hạn, đạt tới thành tích trước kia làm không được.

Nhưng tổn thương với thân thể là mãi mãi, nhất là trên tâm cảnh, rất có thể dẫn đến về sau không cách nào tiến bộ.

Đối với Danh Sư mà nói, tâm cảnh không cách nào tiến bộ, chẳng khác nào cả đời dừng bước ở chuẩn bát tinh, không cách nào đặt chân cảnh giới cao hơn.

Hô! Hô! Hô!

Dù vẻ mặt khó coi, nhưng Tống Hiên vẫn không có ý tứ dừng lại, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, cả người tựa như trở nên già nua hơn mấy phần.
Rầm!

Bút lông ở trên không trung lắc lư một cái, viết ra một chữ cuối cùng.

Bành!

Làm xong cái này, Tống Hiên cũng giống như dùng hết tất cả khí lực, ngã trên mặt đất, mắt tối sầm lại, ngất đi.

- Ai, tội gì khổ như thế chứ? Cần gì chứ?

Thấy đối phương vì chiến thắng, tiêu hao tất cả lực lượng, tinh thần không chịu nổi rơi vào hôn mê, Trương Huyền cười khổ lắc đầu.

Trả giá đánh đổi như thế, chỉ vì giận dỗi... Cái tên này thật là cố chấp.

Đi tới trước mặt, ngón tay ở trên huyệt vị của đối phương điểm hai lần, một đạo chân khí lặng lẽ lan tràn ra, lúc này Tống Hiên mới chậm rãi mở mắt.

- Ngươi...

Tống Hiên cắn chặt hàm răng, giãy dụa đứng dậy, khuôn mặt tái mét:

- Không cần lấy lòng, ta sẽ không cảm kích...

- Không cần ngươi cảm kích!

Trương Huyền lắc đầu. Cứu đối phương chỉ vì đạo nghĩa Danh Sư, có cảm kích hay không, đối với hắn mà nói không có ý nghĩa.

Tỉnh táo lại, nuốt vào một viên đan dược, vẻ mặt Tống Hiên khôi phục một chút, lúc này mới nhìn về phía Diêu Mạn Thiên:

- Diêu sư, ta đã hoàn thành Sư Tự Thiên Âm, mong chứng kiến!

- Ngươi hết thảy viết ra chín chữ, mặc dù không có phá ghi chép cao nhất mười chữ của Danh Sư chuẩn bát tinh, nhưng cũng trăm năm hiếm thấy!

Diêu Mạn Thiên gật đầu.

Thành tích chín chữ, ở trong Danh Sư bát tinh không tính là gì, nhưng ở trong Danh Sư chuẩn bát tinh, tuyệt đối là tồn tại đứng đầu nhất, cho dù vị đường chủ kia của Tiềm Xung đế quốc, khả năng cũng chỉ như vậy.

- Đa tạ Diêu sư làm chứng!

Thấy đối phương thừa nhận thành tích, tròng mắt Tống Hiên hơi híp, nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương sư bắt đầu đi!

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

Vừa rồi đối phương thi triển Sư Tự Thiên Âm, toàn bộ nhìn ở trong mắt, đối với phương pháp khảo hạch Sư Ngôn Thiên Thụ, đã nắm giữ trong lòng.

Rất mau tới trước mặt Thiên Âm bút, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, đồng dạng truyền âm qua, miệng há ra hợp lại, ai cũng không biết nói thứ gì.

Bút lông vốn đang lay động ở trên không trung, nương theo hắn truyền âm, thì cứng ngắc tại nguyên chỗ, hình như đóng ở phía trên.

- Đã gần nửa canh giờ, tại sao không có một chút động tĩnh?

- Đúng vậy, sẽ không phải Trương sư nói, không hề có một chữ đạt được công nhận chứ?

- Như vậy...

Chờ gần nửa canh giờ, bút lông ở trên không một chút động tĩnh cũng không có, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau.

Vừa rồi Tống sư thời ngắn dài như vậy, cũng viết ra bảy tám chữ.

Vì sao hiện tại Trương sư một chút động tĩnh cũng không có? Chẳng lẽ... thất bại?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau