THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2326 - Chương 2330

Chương 2326: Trước mặt mọi người hành hình (2)

Hoàng giả Dị Linh tộc, sẽ không tuỳ tiện rời chiến trường ngoại vực, hơn nữa cả đám có rất nhiều thủ đoạn bảo mệnh, muốn chém giết độ khó có thể tưởng tượng được, xem như tổng bộ, cũng không có bao nhiêu thi thể Hoàng giả nghiên cứu.

- Vâng!

Nhẹ gật đầu, Ngô sư an bài một vị trưởng lão đưa thi thể đi, lúc này mới cung kính cáo từ Hà đường chủ.

- Đã thông bẩm xong, chúng ta cũng phải mau trở lại Thanh Nguyên thành!

Sự tình nên nói, đã bẩm báo lên Danh Sư đường, Ngô sư cáo từ, mọi người mượn Tề Bắc thành một Thánh thú, nhanh chóng bay về Thanh Nguyên thành...

Liên tục phi hành sáu ngày, Trương Huyền rốt cục nhìn thấy Thanh Nguyên thành.

Trên đường trở về, liền thu được đưa tin của Tôn Cường.

Tổng cộng hai cái.

Thứ nhất, bọn họ đi hoàng thành cứu Lưu Dương, người sau được cứu ra, dưới cơn nóng giận giết Sở Thiên Hành!

Thứ hai, Lưu Dương rời nhà trốn đi, biến mất không thấy gì nữa.

- Dựa theo thời gian suy tính, thời gian bọn họ giết Sở Thiên Hành ở đêm khuya, đúng lúc ý niệm của Ngoan Nhân bị ma diệt...

Sở Thiên Hành hiến tế linh hồn cho Ngoan Nhân, Ngoan Nhân chết, hắn tự nhiên cũng không sống nổi...

Nhận được đưa tin, đã biết xảy ra chuyện gì.

Vị hoàng đế bệ hạ này của Thanh Nguyên đế quốc, hiến tế linh hồn cho Ngoan Nhân, cam tâm tình nguyện trở thành khôi lỗi của đối phương, một khi người sau chết, tự nhiên cũng không sống nổi!

Do đó rất có thể không phải là bị Lưu Dương giết, mà là... linh hồn ma diệt, đưa đến thân thể chết.

Thật như vậy mà nói cũng không có gì, nhiều nhất chỉ là lỗ mãng cứu người mà thôi, nhờ vào lực ảnh hưởng xông đường của hắn, hẳn là sẽ không ra đại sự gì.

- Nhưng mà... Vì cái gì Tôn Cường không báo tin tức cho ta nữa?

Híp mắt lại, có chút nóng nảy.

Mặc dù căn cứ đối phương nói suy tính, không tính là đại sự gì, nhưng sau khi tiếp thu được tin tức, hắn đã đưa tin liên tục bảy tám lần, Tôn Cường lại không có hồi phục...

Đến cùng xảy ra chuyện gì? Còn nữa, Lưu Dương đi nơi nào, nhiều ngày như vậy vẫn chưa tìm được? Cực kỳ nghi hoặc, vừa đến trên không Thanh Nguyên thành, lập tức khống chế Thánh thú phi hành, bay thẳng về phía Chiến Sư đường.

- Viện trưởng, ngươi trở về...

Vừa bay xuống, chỉ thấy Nhược Hoan công tử tiến lên đón.

- Làm sao vậy?

Thấy hắn lo lắng, cảm xúc có chút kích động, Trương Huyền nhíu mày.
- Xảy ra chuyện lớn...

Nhược Hoan công tử vội nói:

- Lưu Dương giết chết Sở Thiên Hành, toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc đều oanh động... Một vị Danh Sư họ Tống phán quyết, trưa hôm nay, ở quảng trường ngoài hoàng cung, chém giết quản gia Tôn Cường cùng rất nhiều Độc sư tham gia làm loạn...

- Chém giết Tôn Cường cùng rất nhiều Độc sư?

Con ngươi co rụt lại, vẻ mặt của Trương Huyền trở nên xanh xám.

Bây giờ đã sắp tới buổi trưa!

Nói cách khác, bất cứ lúc nào cũng sẽ chém đầu đám người Tôn Cường răn chúng!

- Vâng, người Huyền Huyền hội toàn bộ đi qua, đang định cướp pháp trường... chỉ có ta ở lại chỗ này, chờ ngươi trở về...

Nhược Hoan công tử vội nói.

- Cướp pháp trường?

Trương Huyền nhíu mày.

Lá gan của đám người kia thật lớn.

Mặc dù bọn họ cùng cấp bậc sức chiến đấu kinh người, nhưng thực lực quá thấp, ngay cả Bán Thánh cũng không có, làm sao cướp? Chỉ sợ vừa ra, liền bị binh sĩ của đối phương bắt, không còn cách nào trốn.

- Đi quảng trường!
Biết thời gian không đợi người, một khi bọn gia hỏa không biết trời cao đất rộng này thật làm ầm ĩ, sự tình sẽ khó kết thúc, Trương Huyền vồ một cái, nắm Nhược Hoan công tử lên, thẳng tắp bay về phía hoàng cung.

Một bên phi hành, một bên hỏi thăm.

- Các ngươi nói Danh Sư họ Tống kia là ai? Vì sao muốn chém giết Tôn Cường?

Danh Sư của Danh Sư đường Thanh Nguyên đế quốc, hầu như người người đều là học sinh của hắn, nắm giữ tình nghĩa bán sư, không đi thăm dò nguyên nhân cái chết chân chính của Hoàng đế, chém giết Tôn Cường làm gì?

- Nghe nói vị Tống sư này là Danh Sư chuẩn bát tinh từ Tiềm Xung đế quốc tới, địa vị cực cao, vừa đến liền tiếp thu Danh Sư đường của Thanh Nguyên thành, tất cả mọi người nghe theo mệnh lệnh của hắn...

Nhược Hoan công tử giải thích.

- Người của Tiềm Xung đế quốc?

Trương Huyền nhíu mày.

- Đúng, sau khi Sở Thiên Hành chết, vô số đại thần, vương công quý tộc, thậm chí binh sĩ vây ở bên ngoài Danh Sư đường gây rối, đã liên tục mấy ngày, khẳng định là không chịu nổi áp lực, mới làm ra loại phán quyết này!

Nhược Hoan công tử nói tiếp.

Trương Huyền cau mày.

Cũng đúng, đường đường Hoàng đế một nước, bị người giết, nếu như không cho cái bàn giao rõ ràng, toàn bộ đế quốc chẳng phải người người cảm thấy bất an?

- Lưu Dương đâu?

Nhịn không được hỏi.

- Lưu Dương, kể từ sau ngày đó liền mất tích, Danh Sư đường cũng không tìm được... Chúng ta cũng không biết đi nơi nào! Vị Tống sư này, sở dĩ công khai chém giết đám người Tôn quản gia, mục đích rất đơn giản, là muốn mượn dư luận, bức bách hắn hiện thân, bắt lấy hung phạm, cho Thanh Nguyên đế quốc một câu trả lời!

Nhược Hoan công tử tiếp tục nói.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đường đường Hoàng đế bệ hạ, bị người giết chết, nhiều hộ vệ như vậy bị người dùng độc độc choáng...

Không hảo hảo xử lý, khẳng định sẽ náo ra mâu thuẫn càng lớn, dẫn xuất gợn sóng càng lớn.

- Bất quá, bất kể xử lý như thế nào, muốn giết đám người Tôn Cường, trừ khi... Giẫm lên thi thể của ta đi qua!

Trương Huyền nhíu mày, mắt híp lại.

Chương 2327: Cướp pháp trường (1)

Quảng trường ngoài hoàng cung.

Người đông nghìn nghịt, ít nhất mười mấy vạn, một cái đài cao to lớn đứng sừng sững ở trung tâm, phía trên đám người Tôn Cường, Hứa trưởng lão bị giam cầm tu vi, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ bị xử quyết.

- Làm sao bây giờ?

Đám người Tống Siêu nhìn đám người trên đài, từng cái mặt mũi cuống cuồng.

Bọn họ ở sáng sớm liền đến, nhưng giam giữ đối phương đều là cường giả Thánh Vực, càng có trưởng lão Nguyên Thần cảnh, loại thực lực này của bọn họ, đừng nói cứu người, đi tới cũng không làm được.

- Ta cũng không biết, Tôn Cường là quản gia của viện trưởng, lần trước vì hắn, không tiếc đại náo Trung Thanh Vương phủ... Coi trọng như vậy, thật muốn bị giết, một khi viện trưởng biết, tuyệt đối sẽ trở mặt...

Tống Siêu nói.

Hắn cùng Trương sư ở Vạn Quốc liên minh liền quen biết, biết đối phương rất bao che khuyết điểm, Tôn Cường này bất kể nói thế nào, cũng là hạ nhân của hắn, thật bị vô duyên vô cớ giết, còn không nháo đến long trời lở đất? Làm không cẩn thận, toàn bộ Thanh Nguyên hoàng thành sẽ bị diệt đi.

- Người Chiến Sư đường nói thế nào? Bọn họ cũng nhận qua ân huệ của viện trưởng, cũng coi như nửa cái học sinh, sao lần này một cái cũng không đi ra?

Một thành viên Huyền Huyền hội có chút tức giận nói.

Những ngày gần đây, bọn họ cùng người Chiến Sư đường trao đổi, truyền thụ không biết bao nhiêu bí tịch cùng phương pháp chiến đấu, hiện tại xảy ra chuyện... Đối phương lại cự tuyệt cướp pháp trường, cũng không ra mặt giúp đỡ, sớm đã có chút mất hứng.

- Không thể trách bọn họ, mấy vị điện chủ Chiến Sư đường, ở mấy ngày trước đi qua đòi người, tất cả đều bị Tống sư giam, hơn nữa phát xuống Danh Sư lệnh... yêu cầu tất cả Chiến Sư của Chiến Sư đường, nhất định phải lưu ở trong đường, không cho phép đi ra, nếu không, là vi phạm quân kỷ...

Tống Siêu lắc đầu.

Chiến Sư, tương đương với quân đội của Danh Sư, quân lệnh mới là đệ nhất.

Vị Danh Sư chuẩn bát tinh từ Tiềm Xung đế quốc tới kia, tự mình hạ xuống Danh Sư lệnh, tương đương hạ quân lệnh, cho dù bọn họ không cam lòng, muốn giúp một tay, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Quân nhân, lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức, Chiến Sư cũng không thể ngoại lệ.

- Không có bọn họ, chúng ta muốn cứu người... Khó!

Tên đệ tử kia chần chờ một chút, nói.

Cũng không phải bọn họ chưa thử qua, thế nhưng lấy loại tu vi này, ngay cả tới gần đài cao cũng làm không được, làm sao cứu?

- Ta cũng biết, cướp pháp trường không phải tội danh nhỏ, mặc kệ thành công hay không, chúng ta đều có khả năng đánh mất thân phận Danh Sư, thậm chí sẽ bị chém giết... Lúc này, chỉ có thể dựa vào chính chúng ta...

Vẻ mặt Tống Siêu nghiêm túc.

Cướp pháp trường mà một vị Danh Sư chuẩn bát tinh xác định tội danh, cho dù thành công cũng là tội danh hẳn phải chết, người dám đến, đều đã mang quyết tâm chiến tử.

Lúc này, lại liên lụy Chiến Sư đường vào, đúng là không tốt lắm.

Tiếng nói của Tống Siêu chưa dứt, liền nghe một thanh âm vang lên.
- Ai nói chỉ có thể dựa vào chính các ngươi? Làm sao, không coi chúng ta là huynh đệ?

Đám người vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc xuất hiện ở trước mắt.

Tiêu Tần, Thạch Hạo, Tiêu Đàm, Lư Kiến Lăng, Đổng Thụy...

Chính là người Chiến Sư đường, những khuôn mặt quen thuộc đó, lít nha lít nhít chừng mấy ngàn.

- Các ngươi... Sao lại tới đây? Không phải bị nghiêm lệnh không cho phép rời khỏi Chiến Sư đường sao?

Tống Siêu vội vàng nói.

Không phải đã hạ quân lệnh sao, sao lúc này lại xuất hiện ở đây?

- Chúng ta nhận được quân lệnh, nhưng đối phương là lệnh Chiến Sư, mà từ giờ trở đi, chúng ta đã... Không còn là Chiến Sư!

Thạch Hạo cười cười.

- Không còn là Chiến Sư?

Thân thể Tống Siêu chấn động, lúc này mới phát hiện, Chiến Sư tới chỗ này, tất cả đều cởi ra Chiến Sư bào đại biểu thân phận, mặc quần áo bình thường!

- Các ngươi từ bỏ thân phận Chiến Sư? Cái này...

Tống Siêu xiết chặt nắm đấm, chỉ cảm thấy một dòng nước ấm chảy xuôi ở trong lòng.

Đối với Chiến Sư mà nói, cái thân phận này có bao nhiêu vinh quang, trải qua những ngày này tiếp xúc, đã hết sức rõ ràng.
Vì cứu Tôn Cường, dứt bỏ kiên trì cùng vinh quang trong lòng...

Đám người Huyền Huyền hội, từng cái đều hốc mắt đỏ lên.

- Danh Sư đường hạ lệnh, Chiến Sư không thể không tuân thủ, nhưng chúng ta còn muốn cứu người, chỉ có thể từ đi thân phận...

Thạch Hạo lắc đầu.

- Như vậy sẽ không bị mệnh lệnh trói buộc!

Tiêu Đàm cũng nhẹ gật đầu.

- Thế nhưng mà...

Nhìn qua, Tống Siêu muốn nói cái gì, nhưng thủy chung nói không nên lời.

Loại cảm tình này, nói cái gì cũng sẽ ảm đạm phai mờ.

- Trương sư, không chỉ là viện trưởng của các ngươi, càng là thầy của chúng ta! Không có hắn, thực lực của chúng ta không có khả năng đạt tới tình trạng hiện tại, không có khả năng rõ ràng võ kỹ còn có thể thi triển như vậy... Hắn đại công vô tư, làm người được lợi, không thể ngồi im không lý đến!

Tiêu Tần nói.

- Đúng vậy, Trương sư là Danh Sư lòng dạ rộng nhất ta gặp qua, có thể học tập hắn, là phúc phận của ta, hiện tại người của hắn xảy ra chuyện, chúng ta không ra tay, chẳng lẽ còn phải chờ đợi người khác?

Thạch Hạo nhìn qua, đập bả vai đối phương nói:

- Thế nào, không coi chúng ta là huynh đệ?

- Dĩ nhiên không phải...

Hít sâu một hơi, áp chế cảm kích trong lòng xuống, Tống Siêu xiết chặt nắm đấm.

Đúng vậy, Trương sư có loại mị lực này, vô số người tụ tập ở bên cạnh mình, cam tâm tình nguyện vì hắn làm việc, giúp hắn làm việc!

Không nói cái khác, chỉ nói hắn, lúc trước cùng đối phương có mâu thuẫn rất lớn, ngày ngày bị lừa Linh Thạch, tức giận đến hận không thể lột da đối phương...

Nhưng mà bây giờ, đã thành thuộc hạ trung thành của đối phương, cam tâm tình nguyện nghe theo mệnh lệnh, thích như mật ngọt.

Cái này không riêng gì nhân cách mị lực, càng quan trọng hơn là, lòng dạ rộng lớn, người khác trân quý công pháp bí tịch truyền thừa, hắn chỉ cần biết, đều dốc túi truyền cho, chưa từng giữ lại!

Sư giả chân chính, mới có nhiều người bằng lòng vì hắn ném đầu lâu vãi nhiệt huyết, không lui về phía sau, cũng không hối hận như vậy.

- Coi chúng ta là huynh đệ, vậy chớ nói nhảm nhiều như vậy. Nghĩ kỹ làm sao cướp chưa? Một lát nữa cùng nhau động thủ!

Chương 2328: Cướp pháp trường (2)

Thạch Hạo cười nói.

- Ừm!

Biết nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, Tống Siêu lại không khác người nói:

- Một lát nữa, trước khi chém đầu, tất nhiên sẽ tuyên đọc tội danh, chúng ta ý định ở thời điểm này động thủ, mọi người dựa theo phương pháp Vạn Tinh đại trận, chung một chỗ tiến công, chúng ta nhiều người như vậy, mặc dù từng cái kém Nguyên Thần cảnh rất xa, nhưng hội tụ năng lượng nhiều người, cường giả Nguyên Thần cảnh cũng có thể chiến một trận, có lẽ có thể cứu người ra!

- Vạn Tinh đại trận... Quả thực là trận pháp hợp kích tốt nhất!

Thạch Hạo gật đầu.

Vạn Tinh đại trận, là trận pháp quân đội đế quốc sử dụng, có thể hội tụ lực lượng của các binh sĩ vào một chỗ, tiến hành công kích đối tượng muốn tiến công,.

Đám người Huyền Huyền hội, dù từng cái thực lực không cao, cơ bản đều ở Hóa Phàm thất, bát trọng, nhưng trên vạn người liên hợp lại dùng trận pháp này, cường giả Nguyên Thần cảnh cũng ngăn cản không nổi!

- Bất quá các ngươi có nghĩ tới, sau khi cứu người xong, làm sao mang ra Thanh Nguyên thành không?

Thạch Hạo nói tiếp:

- Nếu như không cách nào chạy trốn, thời gian ngắn cứu, thì có ích lợi gì?

- Cái này...

Đám người Tống Siêu trầm mặc.

Bọn họ biết thực lực của mình, tỷ lệ thành công cực nhỏ, đã sớm làm xong chuẩn bị xả thân lấy nghĩa, cũng không suy nghĩ, sau khi cứu người sẽ an trí ở nơi nào.

Hiện tại cộng thêm người Chiến Sư đường, tỷ lệ thành công đại tăng, không có cách nào an trí thích đáng mà nói, đồng dạng sẽ bị bắt trở lại lần nữa.

- Ngươi có phương pháp?

Thực sự không nghĩ ra được, Tống Siêu nói.

- Phương pháp là có... Cái kia chính là, chúng ta không cướp pháp trường, mà nghĩ biện pháp khống chế Tống sư!

Thạch Hạo nói.

- Khống chế Tống sư?

- Không sai, Tống sư là mấu chốt, chỉ cần đánh bại hắn, để hắn hủy bỏ mệnh lệnh xử quyết đám người Tôn quản gia, chẳng khác nào cứu người...

Thạch Hạo nói tiếp.

- Đúng là như thế!

Ánh mắt đám người Tống Siêu sáng lên. Sở dĩ đám người Tôn Cường bị xử quyết, chính là vị Tống sư ra lệnh, chỉ cần giải quyết hắn, đương nhiên sẽ không gặp nguy hiểm.

- Ngươi nói làm sao bây giờ đi...

Thấy phương pháp của đối phương càng tốt hơn, đám người Tống Siêu đồng loạt nhìn lại.

- Rất đơn giản, một lát nữa nghe theo mệnh lệnh của ta...

Nhẹ gật đầu, Thạch Hạo đang muốn nói ra phương pháp của mình, liền nghe một âm thanh vang lên, mười mấy vạn người trò chuyện đều bị ép xuống.

- Tại hạ Danh Sư chuẩn bát tinh, Tống Hiên!

Một lão giả lơ lửng trên không đài cao, nhìn quanh một vòng, mang theo uy nghiêm hùng hồn.

Tiềm Xung đế quốc, Tống sư!

- Vị Tôn Cường này, cùng đám người Độc điện, thừa dịp ban đêm hạ độc hoàng thất của Thanh Nguyên đế quốc, đồng thời giết chết Hoàng đế của phong hào đế quốc, tội ác tày trời, hiện tại chém đầu răn chúng!

- Hắn là Tống sư?

Nghe được tên, không cảm thấy cái gì, nhìn thấy người thật, đám người Thạch Hạo đều cảm nhận được uy áp nồng đậm.

Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, quá mức mạnh mẽ, căn bản không phải số lượng nhiều có thể chống lại.

- Được rồi, buổi trưa đã đến, lập tức hành hình!
Nhìn quanh một vòng, không có phát hiện Lưu Dương bỏ trốn, Tống sư quát lạnh.

Rầm!

Nương theo lời của hắn, vô số đao chém đầu lơ lửng, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi vào trên đầu đám người Tôn Cường, Hứa trưởng lão.

Nhìn thấy lại không động thủ, liền đến đã không kịp, Thạch Hạo hét lớn một tiếng:

- Động thủ!

Ầm ầm!

Nương theo lời này, vô số chân khí lập tức hội tụ vào, tạo thành một Cự Long, thẳng tắp vọt tới Tống sư ở trên không.

Hơn một vạn thành viên Huyền Huyền hội, cộng thêm mấy ngàn thành viên Chiến Sư đường, dù tu vi không cao, liên hợp chung một chỗ, vẫn như cũ cực kỳ đáng sợ.

Chân khí Cự Long, giống như muốn xé rách không gian, xuất hiện ở trước mặt Tống sư.

- Thật to gan...

Không nghĩ tới có người dám cướp pháp trường, hơn nữa động thủ với hắn, con mắt của Tống sư lập tức nheo lại, bàn tay bỗng nhiên đè ép.

Rầm!

Lực lượng cuồng bạo xung kích, lập tức giam cầm chân khí Cự Long ở trên không trung.

Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, đến gần Lĩnh Vực cảnh, đã không phải là nhiều người có thể chống lại.

- Dám cướp pháp trường, động thủ với Danh Sư bát tinh, hiện tại ta liền giết những người này...

Chặn lại công kích, Tống sư cười lạnh một tiếng, tay còn lại nhẹ nhàng điểm một cái.

Ông!

Vô số đao chém đầu lơ lửng, lập tức chém xuống đám người Tôn Cường.

Bất quá còn không có hạ xuống, lần nữa đứng ở trên không.

Ngay sau đó, một thanh âm lạnh như băng vang lên, như cơn lốc cuốn sạch không gian, vang vọng ở bên tai mỗi người.

- Giết người của Trương Huyền ta? Ta muốn hỏi một chút... Ngươi có mấy cái đầu?

Tiếng nói kết thúc, một bóng người lăng không bay tới, như là Thiên Thần.

Chương 2329: Nói hộc máu (1)

Bóng người thon dài, lông mi như kiếm, không có khí tức kinh thiên động địa, cũng không có tu vi rung động lòng người, lại cho người ta áp bức ngạt thở, hình như phản bác một câu, sẽ nghênh đón tai hoạ ngập đầu.

Dung mạo thoạt nhìn bình thường, trong hai con ngươi lại mang theo ánh sáng giống như nhật nguyệt tinh thần, tới đối kháng, như là miệt thị thiên địa, miệt thị vạn vật muôn dân.

- Là Trương sư...

- Viện trưởng tới...

- Bọn họ được cứu...

Đám người Tống Siêu kích động xiết chặt nắm đấm, từng cái hốc mắt thấu đỏ.

Mấy ngày nay bọn họ tiếp nhận áp lực thực sự quá lớn, lớn đến đã gần như sụp đổ.

May mắn viện trưởng tới...

Có hắn, như trong nháy mắt có chủ kiến, có phương hướng.

- Ngươi chính là Trương Huyền?

Tống sư nhíu mày, trên mặt không vui hừ một tiếng:

- Có thể tới tốt nhất, miễn đi không ít phiền phức.

- Thân là Danh Sư, mặc kệ đệ tử hành hung làm ác, tội danh bao lớn, không cần ta nói, ngươi cũng hẳn rõ ràng. Niệm tình ngươi là thiên tài, không ở Thanh Nguyên thành, không biết việc này, theo nhẹ xử lý, chỉ cần tự mình xử quyết những người này, vì việc nước quên tình nhà, ta sẽ tự mình xin tổng bộ, mở ra một con đường cho ngươi.

Lúc đầu mục đích xử quyết đám người, là đưa Lưu Dương tới, không nghĩ tới đưa tới Trương Huyền, đã như vậy liền không còn gì tốt hơn.

Nuôi không dạy, lỗi của cha, giáo không nghiêm, sư biếng nhác!

Đệ tử hành hung giết người, hơn nữa chém giết Hoàng đế của phong hào đế quốc, chỉ bằng vào tội danh này, tư cách Danh Sư thất tinh liền có khả năng bị tước đoạt, chớ nói chi là đi tới Thanh Nguyên thành gây ra động tĩnh lớn như vậy!

Bất quá đối phương cũng là thiên tài hiếm thấy, chỉ cần kịp thời tỉnh ngộ, dừng cương trước bờ vực, chia cắt những Độc sư này cùng quản gia làm loạn, cũng không phải không có chỗ trống cứu vãn.

- Vì việc nước quên tình nhà? Lời nói thật cao xa!

Con mắt của Trương Huyền lập tức híp lại.

- Làm sao? Chẳng lẽ giống như bọn họ, cũng muốn cướp pháp trường?

Nghe giọng nói của hắn không đúng, sắc mặt Tống sư trầm xuống:

- Ngươi là Danh Sư, phải chú ý thân phận cùng cử chỉ của mình! Ta cho ngươi cơ hội, là bởi vì ngươi thiên phú không tệ, hơn nữa từng có cống hiến với Danh Sư đường, không nên lãng phí cơ hội!
- Cơ hội này, lưu cho chính ngươi đi!

Thấy đối phương bảo mình chém giết Tôn Cường, giống như cho ân đức cực lớn, Trương Huyền lại lười nhác nói nhảm, mí mắt nhấc lên, một đạo khí tức cuộn trào mãnh liệt tuôn trào ra, xông thẳng lên trời.

- Nể mặt ngươi, đừng không biết điều!

Tống sư vẫy tay, lông mi mang theo nộ khí.

Một Danh Sư thất tinh mà thôi, may mắn có chút thiên phú, giúp hắn như vậy, thế mà không biết rõ tình hình, cũng không tránh khỏi quá tự đại đi!

- Nể tình? Không cần, Trương Huyền ta, chưa từng cần người khác nể tình!

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh, từng bước một đi tới đài cao.

Hắn cực kỳ tức giận!

Đường đường Danh Sư chuẩn bát tinh, nếu biết Cẩu đường chủ chết, Điền Thanh phó đường chủ chết, nhiều Danh Sư chết, nên lập tức điều tra!

Nhiều chuyện như vậy, không đi dò xét đến tột cùng, lại nắm chặt người của mình không thả...

Chẳng lẽ đám người Hứa trưởng lão cùng Tôn Cường này, giết nhiều Danh Sư như vậy? Tổng bộ làm sao phái ra một gia hỏa phân không rõ phải trái, không biết nặng nhẹ như vậy?

- Làm càn! Trương Huyền, đừng tưởng rằng ngươi xông phân bộ Thanh Nguyên Danh Sư đường, có chút thiên tư, liền có thể muốn làm gì thì làm! Tại hạ Tống Hiên, Danh Sư chuẩn bát tinh, được lệnh của tổng bộ, đến đây xử lý sự tình của Thanh Nguyên phân bộ, ngươi một Danh Sư thất tinh, mở miệng vô lễ, hành động tùy tiện, lễ tiết ở đâu?

Tống sư hét lớn một tiếng. Sự tình đối phương xông đường, hắn nghe nói, là siêu cấp thiên tài, nguyên nhân chính là như vậy, mới đặc thù chăm sóc, cấp cho ưu đãi.

Không hiểu cảm kích thì thôi, một chút lễ tiết cũng không có, còn nói ra lời này, quả thực không để hắn vào mắt.

- Lễ tiết? Ta không biết, ta chỉ biết là, bọn họ không đáng chết!

Tiếp tục đi về phía trước, đã đi tới lân cận đài cao.

- Đáng chết hay không, không phải ngươi định đoạt, chém giết đế vương một nước, gây nên náo động, chỉ điều này, giết mấy lần cũng không đủ! Ngươi thân là Danh Sư, hẳn phải biết những sự tình này, đừng phá hư quy củ, tự hủy tương lai!

Tống sư cười lạnh một tiếng, bàn tay lại vồ một cái, đao chém đầu trước đó rơi xuống, lần nữa lơ lửng lên, đang muốn rơi vào trên đầu đám người Tôn Cường, liền nghe liên tiếp giòn vang.

Bành!

Bành!

Bành!

Bành!

Hơn một trăm chuôi trường đao đồng thời nổ tung, từng cái vỡ thành bột phấn, từ không trung rớt xuống.

- Thật to gan, ta rốt cuộc biết, Danh Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc từ trước tới nay yên lặng, một chút việc cũng không có, ngươi vừa đến, liền gây ra vấn đề lớn như thế, một con sâu làm rầu nồi canh, quả thực không có quy củ, vô pháp vô thiên...

Tống sư tức giận sắp nổ tung.

Cái này rõ ràng là đối phó hắn, thật muốn cướp pháp trường!

- Câm miệng!

Một tiếng sấm rền, Trương Huyền đi tới cách hắn không đủ mười mét, hai mắt như điện, mang theo khí thế cùng lực lượng làm người ta không cách nào phản bác.

- Ngươi...

Nghe nói để hắn im miệng, Tống sư run rẩy, đang muốn nói chuyện, liền nghe thanh âm của đối phương vang lên.

- Nói quy củ? Nói lễ phép? Tốt, thời điểm Trương Huyền ta tra hung phạm, ngăn cản âm mưu của Dị Linh tộc, chém giết Thanh Điền Hoàng, ngươi ở nơi nào?

- Thời điểm Trương Huyền ta đi vào Địa quật, rơi vào nguy cơ, cứu rất nhiều Danh Sư, ngươi ở nơi nào?

Chương 2330: Nói hộc máu (2)

- Thời điểm Trương Huyền ta truyền thụ kiến thức, để rất nhiều Danh Sư hóa giải tổn hại, tu vi đột phá, ngươi ở nơi nào?

- Thân là Danh Sư chuẩn bát tinh, không nghĩ biện pháp truy xét hung phạm, không xử lý chân tướng rất nhiều Danh Sư của Danh Sư đường bị giết, lại ở nơi này la lối om sòm, cáo mượn oai hùm... Ai cho ngươi lá gan cùng quyền lợi?

- Ngươi lại tính là thứ gì, khoa tay múa chân với Trương Huyền ta?

Ầm ầm!

Thanh âm như lôi đình nổ tung, mang theo sét đánh, đinh tai nhức óc, dường như dẫn động thiên địa hòa minh.

Tựa như có một đạo hạo nhiên chính khí bay thẳng Thiên Đình, mang theo uy thế cường đại, để cho người ta không dám xâm phạm.

- Ngươi...

Tống sư bị kìm nén nói không ra lời, vẻ mặt đỏ lên.

Trương Huyền tiếp tục nhìn qua:

- Sở Thiên Hành, đầu nhập vào Dị Linh tộc, ngươi không đi điều tra! Điền Thanh thân là phân thân của Hoàng giả Dị Linh tộc, ngươi không đi điều tra! Cẩu Thiên Trạch, thân là đường chủ, lại bỏ rơi nhiệm vụ, tín nhiệm gian nịnh, làm toàn bộ Danh Sư đường chướng khí mù mịt... Ngươi không đi điều tra! Lại ở nơi này, theo đuổi không bỏ một quản gia không hiểu chuyện của ta, bắt lấy không thả mấy Độc sư... Ta chỉ muốn hỏi một chút, đây là quyền lợi Danh Sư đường trao cho ngươi sao?

- Đây là trách nhiệm mà Danh Sư chuẩn bát tinh nên có?

- Ta...

Tống sư muốn nói chuyện, lại bị đánh gãy.

- Khổng sư truyền giáo thiên hạ, lập chức nghiệp Danh Sư, là muốn cho người thoát khỏi ngu muội! Càng là tự thân dạy dỗ, truyền thụ thiên hạ, lúc này mới được phong làm vạn thế chi sư, người người ngưỡng mộ!

- Chức nghiệp Danh Sư, mục đích đúng là noi theo Khổng sư, mở Linh Hải thiên hạ, mở trí tuệ vạn dân! Đệ tử ta Lưu Dương, ngay cả Thánh Vực cũng không tới, ngươi cảm thấy có thể chém giết cường giả nửa bước Xuất Khiếu cảnh?

- Sở Thiên Hành là Đế Hoàng một nước, dễ dàng bị giết như vậy, Thanh Nguyên đế quốc còn cần tồn tại?

- Không nên nói với ta, là Độc sư dùng độc... Nếu như tin tức của ta không sai, bọn họ dùng là Thanh Phong tán! Hai mươi năm trước, Dị Linh tộc đột kích, toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc suýt chút nữa hủy diệt, là dùng loại thuốc này... Hai mươi năm trước thất bại một lần, hoàng thất không có một chút chuẩn bị?

- Thật không có chuẩn bị... là vì đầu nhập vào Dị Linh tộc, hay còn có vấn đề gì? Loại phong hào đế quốc này, làm sao có thể giữ vững cương vực nhân loại?

Thanh âm của Trương Huyền càng ngày càng nghiêm khắc.

- Cái này...

Thân thể Tống sư run lên.

Trương Huyền hất ống tay áo, tiếp tục nói:
- Xử sự không rõ, không biết nên xử lý cái gì, nên làm cái gì, lại bắt lấy việc nhỏ không buông, là ngu muội! Nghe theo vương công, đại thần mê hoặc, dựa theo ý nguyện của bọn họ làm việc, không phân biệt trung gian, không phân phải trái, là không khôn ngoan!

- Thân là Danh Sư chuẩn bát tinh, không đi xử lý vấn đề của Danh Sư đường, không để ý tâm tư của đồng nghiệp, huyên náo lòng người bàng hoàng, là chẳng phân biệt được chủ thứ!

- Không để ý Chiến Sư đường phản bác, vây khốn đường chủ, Chiến Sư, tùy ý dùng quyền lực, ra lệnh lung tung, ảnh hưởng danh tiếng của Danh Sư đường cùng tôn nghiêm của Danh Sư... là lạm dụng chức quyền!

- Ngu muội, không khôn ngoan, chẳng phân biệt được chủ thứ, lạm dụng chức quyền...

Trương Huyền nhíu mày, chắp hai tay sau lưng:

- Tống Hiên, ta hỏi ngươi, có mặt mũi gì tự xưng Danh Sư chuẩn bát tinh?

- Ta...

Phốc!

Hơi đỏ mặt, Tống sư phun ra một ngụm máu tươi, thân thể quơ quơ, từ không trung suýt chút nữa rơi xuống.

- Cái này...

- Một chiêu không động, mấy câu liền nói Tống sư miệng phun máu tươi, suýt chút nữa rơi xuống?

Đám người Tống Siêu nuốt nước bọt, từng cái hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt trắng bệch.

Đã kế hoạch tốt, trước khi cướp pháp trường, bọn họ liền cân nhắc đủ loại, nhưng cuối cùng bất đắc dĩ phát hiện, cho dù nhiều người như vậy gộp lại, cũng không phải đối thủ của Tống sư, thật muốn động thủ, tất nhiên có đi không về! Vốn cho rằng sẽ chết, không nghĩ tới Trương sư xuất hiện...

Một chiêu cũng không ra, mấy câu liền nói đối phương hộc máu...

- Thiếu gia... Miệng sống quá tốt rồi!

Tôn Cường bị giam giữ, trợn mắt hốc mồm nói thầm.

- Miệng sống? Khụ khụ!

Hứa trưởng lão bị nước bọt sặc:

- Ân công, chúng ta làm sao bây giờ?

- Không cần phải gấp, trước đó ta không phải nói qua sao? Thiếu gia khẳng định sẽ ra tay, cho dù hắn không ra tay, lão gia cũng sẽ ra tay... Bọn họ sẽ không trơ mắt nhìn ta xảy ra chuyện. Có bọn họ, chúng ta liền khẳng định an toàn!

Tôn Cường nhếch miệng, ngáp một cái.

Mấy ngày nay bị giam giữ, hắn chẳng những không có bị thương, dường như... lại mập thêm một vòng.

Thật giống như tu luyện quá mệt mỏi, đi nhà tù Danh Sư đường nghỉ ngơi mấy ngày...

- Tâm tính của ân công thật tốt...

Nghe hắn nói như vậy, nhìn cử động của đối phương, Hứa trưởng lão cực kỳ im lặng, trong lòng nhịn không được nghi ngờ...

Cái ân công này, sao không giống trước đó đã gặp? Trước đó, ân công anh dũng quả quyết, dị thường thông minh, gặp được việc lớn bình tĩnh mà không mất uy nghiêm, mà vị này...

Nhốt ở trong Danh Sư đường, ăn một bữa cơm bằng năm người, một giấc có thể ngủ đến bình minh ngày thứ hai...

Làm sao cảm giác không quá tương tự.

Bất quá tâm tính cùng cử chỉ của đối phương, quả thực là vạn người không được một.

Bị Danh Sư đường định tội, tiện tay sẽ chém giết, cũng không sợ chút nào, vui mừng tự nhiên...

Phần năng lực này, xem như hắn cũng theo không kịp.

Có lẽ đây là chỗ hơn người mà ân công được tổ sư vừa ý!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau