THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2321 - Chương 2325

Chương 2321: Thành công đoạt xá! (1)

Chính là Thiên Đạo chi thư, bên trong phong ấn Ngoan Nhân hắn thu phục!

Vị Ngoan Nhân này đã từng nói với hắn, đối phương là đại não cùng con mắt, nắm giữ quyền khống chế, với tư cách thân thể, nếu như muốn đoạt xá, không thể nào làm được, phương pháp duy nhất là để ý thức của đối phương hỗn loạn, không rảnh quan tâm chuyện khác.

Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc sống vài vạn năm, muốn cho ý thức hỗn loạn, có thể nói gần như không có khả năng...

Nhưng cả hòn đảo là một vật phẩm Thiên Công, hơn nữa đối phương còn dung hợp vào, như vậy còn lại liền đơn giản.

Chỉ cần trước thời hạn Khải Linh hòn đảo, sau đó lại gậy ông đập lưng ông...

Một cái đầu lâu, hai loại ý niệm, tự nhiên sẽ sinh ra hỗn loạn!

Lấy thực lực của Ngoan Nhân, triệt để đồng hóa những ý niệm này sẽ không tiêu tốn quá nhiều thời gian, nhưng hắn làm sao có thể cho thời gian cùng cơ hội này.

Bàn tay hất lên, thư tịch từ từ mở ra, trong đó vẽ lấy trái tim cùng ngón tay lập tức bay lên bầu trời.

Ầm ầm!

Vừa đến trên không, liền tản mát ra sát lục chi khí cực mạnh, bao phủ cả hòn đảo.

- Ngươi, ngươi... Có những bộ phận khác của ta, làm sao ta không cảm ứng được...

Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc giật mình, trong thanh âm xuất hiện bối rối cùng khó tin, lại không còn bình tĩnh như trước đó.

Dựa theo tình huống bình thường, những bộ phận khác của thân thể còn chưa tới trước mặt, nên có thể cảm ứng ra, đây là huyết mạch liên hệ...

Làm sao đi vào nơi ở của hắn, cũng không có phát hiện?

- Cảm ứng?

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn dùng Thiên Đạo chi thư phong ấn trái tim cùng ngón tay... Thiên Đạo che giấu, nếu đối phương còn có thể cảm ứng ra, chẳng phải tương đương vượt qua Thiên Đạo? Nói đùa gì đó!

- Hô!

Không để ý tới hắn hoảng sợ, trái tim cùng trong ngón tay bay ra, thẳng tắp chui vào đầu lâu to lớn.

Rầm rầm!

Đầu lâu ở trên không trung phi hành bất ổn, bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống.

- Chúng ta rời khỏi nơi này trước, tranh đấu giữa bọn họ, sợ rằng sẽ gây ra động tĩnh rất lớn...

Trương Huyền quay đầu dặn dò.

Hai Ngoan Nhân tranh đoạt quyền khống chế thân thể, tất nhiên đánh rất lợi hại, bọn họ ở đây cũng không giúp được gì, làm không cẩn thận còn có nguy hiểm, không bằng rời đi trước, đi xa một chút chờ đợi.

- Vâng!

Đám người Ngô sư nhẹ gật đầu.

Mặc dù bọn họ không hiểu rõ đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng mà áp lực ở bốn phía biến mất, nguy hiểm đã giải trừ.
Vội vã bay ra xa, hơn mười phút sau, đã cách quỷ quật chừng hơn trăm dặm.

Mặc dù hòn đảo rất lớn, nhưng lúc này ở trong mắt chỉ như hạt đậu tằm, treo ở trên trời không ngừng lay động, hình như tiến hành chém giết kịch liệt.

- Trương sư, cái này... Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Ngô sư thực sự nhịn không được, nhìn qua.

Vì cái gì trong thư tịch Trương sư lấy ra, sẽ có ý niệm của Dị Linh tộc? Đạo ý niệm này cùng lão sư của Thanh Điền Hoàng, đến cùng quan hệ như thế nào...

Tất cả tất cả, đối với bọn hắn mà nói, đều là bí ẩn, lý giải không được.

- Lão sư của Thanh Điền Hoàng, là tồn tại cùng Khổng sư chiến đấu qua, đã đạt đến tình trạng nhỏ máu trùng sinh, ta vừa khéo thu phục một phần khác của thân thể hắn...

Trương Huyền giải thích một câu.

- Tồn tại cùng Khổng sư chiến đấu?

- Chẳng phải sống từ thời Thượng Cổ?

- Nhỏ máu trùng sinh?

...

Hai mặt nhìn nhau, rất nhiều Danh Sư yết hầu phát khô.

Hết thảy trước mắt, thực sự quá mức không thể tưởng tượng, cho dù bọn họ kiến thức rộng rãi, cũng không dám tin tưởng.

Lão quái vật sống từ Thượng Cổ...

Bị Trương sư thuần phục, còn muốn đoạt xá cái trước mắt...
Làm sao làm được?

- Chuyện ngày hôm nay, mong chư vị không nên truyền ra ngoài...

Biết nói ra, mọi người khẳng định sẽ là bộ dáng này, Trương Huyền dặn dò.

Bất kể nói thế nào, Ngoan Nhân cũng là Dị Linh tộc, thu phục một tên như vậy, hiệu trung với mình, truyền đi, tất nhiên có ảnh hưởng rất lớn với thân phận Danh Sư.

- Yên tâm đi!

Đám người Ngô sư vội vàng gật đầu.

Nói thật, việc ngày hôm nay, cho dù nói ra, cũng phải có người tin tưởng mới được.

Đầu người hai ba dặm...

Từng chiến đấu với Khổng sư, đạt tới cảnh giới nhỏ máu trùng sinh...

Suy nghĩ một chút cũng để người hoảng sợ.

- Trương sư... Ngươi thật sự là... Thiên Nhận Danh Sư?

Buồn bực phút chốc, Trương Cửu Tiêu nhịn không được nói.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua.

Trước đó, Dị Linh tộc kia nói, bọn họ chưa kịp hỏi thăm, hiện tại Trương sư ở trước mặt, liền nhịn không được nữa.

Biết không nói ra, mọi người khẳng định không chịu từ bỏ ý đồ, Trương Huyền cũng không giải thích, thân thể nhoáng một cái.

Ầm ầm!

Một cỗ khí tức đặc thù phát ra.

Sắc mặt đám người Trương Cửu Tiêu đồng thời tái đi.

Ở dưới cỗ khí tức này, bọn họ căn bản không có cách nào phản kháng, thật giống như Danh Sư cấp thấp gặp cấp cao, kèm theo một loại cảm giác muốn quỳ bái, trực tiếp bái sư.

- Quả nhiên là...

Mọi người xiết chặt nắm đấm, không còn hoài nghi.

Loại khí tức này, bọn họ chỉ gặp được ở thời điểm nhìn thấy tượng Khổng sư, trực tiếp áp bức tâm linh, cho người ta một loại cảm giác khó mà chống lại, là không thể ngụy trang!

- Ta sinh hoạt ở một thời đại với Thiên Nhận Danh Sư...

- Thiên Nhận Danh Sư giống như Khổng sư, chúng ta chung một chỗ trải qua nhiều như vậy

Trừ Ngô sư ra, Danh Sư khác đều kích động đến thân thể run rẩy, khó mà kiềm chế.

Chương 2322: Thành công đoạt xá! (2)

Thiên Nhận Danh Sư, chỉ ở trong truyền thuyết, trước đó nghĩ cũng không dám nghĩ, không nghĩ tới bây giờ chính mắt thấy, hơn nữa còn cùng trải qua nguy hiểm, vào sinh ra tử...

- Khó trách nhờ vào Sư Ngôn Thiên Thụ, liền có thể để mấy vạn Danh Sư thần phục, cam tâm tình nguyện xưng lão sư...

Một vị trưởng lão của Danh Sư đường cảm khái.

Trước đó còn khó hiểu, vì sao Trương Huyền nắm giữ loại năng lực này, để nhiều người thừa nhận tình nghĩa bán sư như vậy...

Nguyên lai giống như Khổng sư, là Danh Sư ngay cả ông trời cũng phải công nhận!

Loại người này, đừng nói để mấy vạn Danh Sư thần phục, cho dù làm cho cả đại lục, tất cả chủng tộc, tất cả Danh Sư, đều gọi một tiếng lão sư cũng không đủ!

Nói cách khác... mặc cho trưởng thành tiếp, thật có thể trở thành vạn thế chi sư!

- Ta biết vì cái gì không thể vượt qua được hắn... người như vậy, làm sao vượt qua?

Thân thể Trương Cửu Tiêu lung lay, ngực khó chịu muốn hộc máu.

Trước đó một mực lấy vị trước mắt này làm mục tiêu, hi vọng cuối cùng có một ngày vượt qua, hiện tại xem ra...

Căn bản làm không được!

Khó trách thua thảm như thế...

Thua Thiên Nhận Danh Sư, không oan uổng, cũng không mất mặt.

- Vị siêu cấp thiên tài kia của gia tộc... khẳng định cũng kém xa, có điều hắn có tài nguyên gia tộc, tiến bộ càng lớn, thực lực càng lợi hại... Nếu như hai người gặp gỡ, lại là kết quả gì?

Trong lòng hơi động, một cái ý nghĩ xông ra.

Vị siêu cấp thiên tài kia, mặc dù chưa thấy qua, nhưng nghe đồn cũng khoáng tuyệt cổ kim, vạn năm khó gặp...

Không biết so với vị Thiên Nhận Danh Sư này, có thể chênh lệch bao nhiêu.

Có thể cũng giống như mình, bị đả kích sống không nổi hay không!

- Về sau có cơ hội, để bọn hắn gặp mặt nha...

Nắm đấm căng thẳng, trong lòng Trương Cửu Tiêu âm thầm tính toán.

- Sự tình ta là Thiên Nhận Danh Sư, cũng hi vọng chư vị đừng rêu rao!

Không để ý tới mọi người khiếp sợ, Trương Huyền lần nữa nhìn qua.

Trải qua sự tình Thanh Nguyên đế quốc, hắn biết trong Danh Sư cũng sẽ có nội gian của Dị Linh tộc, một khi tin tức của Thiên Nhận Danh Sư rò rỉ, nguy hiểm sẽ gia tăng thật lớn.

Cho dù bây giờ hắn có được sức chiến đấu của Xuất Khiếu cảnh trung kỳ, nhưng ở trước mặt cường giả chính thức, vẫn không đỡ nổi một đòn.

Không có thực lực tuyệt đối, thì vẫn phải khiêm tốn một chút.

- Thiên Nhận Danh Sư, chỉ cần là Danh Sư, đều sẽ nói năng thận trọng, Trương sư yên tâm, chúng ta tuyệt sẽ không rò rỉ!

Đám người Hình đường chủ nói. - Hiện tại ta lấy thân phận Danh Sư thề, một khi rò rỉ, vạn kiếp bất phục!

Một vị trưởng lão của Danh Sư đường nói.

Thấy hắn thề, những người khác cũng dồn dập mở miệng.

- Phiền phức chư vị...

Trương Huyền khoát tay áo, không nói thêm lời, tiếp tục nhìn về phía trước.

Những người khác ở trong đêm tối, không nhìn thấy cảnh tượng ngoài trăm dặm, nhưng hắn vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn, ở xa nữa cũng xem rõ rõ ràng ràng.

Hai bên ý niệm vướng víu, đánh khó phân thắng bại.

Ngoan Nhân hắn thuần phục, mặc dù trên thực lực kém Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc một đoạn dài, nhưng người sau ở dưới linh tính công kích, ý niệm hỗn loạn, lại thêm khống chế đầu lâu lớn như thế, lực lượng tiêu hao quá nhiều, thực lực giảm đi...

Thế mà đấu lực lượng ngang nhau, khó phân thắng bại.

- Xem ra không cần lo lắng...

Trương Huyền âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cười cười.

Hắn thuần phục Ngoan Nhân kia, nắm giữ trái tim, tương đương với có được nguồn suối lực lượng, sức chiến đấu sẽ càng ngày càng cường đại, mà đổi thành bên kia, mặc dù là đầu lâu, mang theo lực khống chế, nhưng ở phương diện cung cấp năng lượng lại yếu hơn rất nhiều.

Mới đầu có thể bất phân thắng bại, về sau sẽ càng ngày càng yếu, cuối cùng bị cái trước thôn phệ.

Quả nhiên giống như dự đoán, sau nửa canh giờ, tranh đấu dần dần yếu xuống.

Trước đó mặt người hung mãnh, dần dần phát sinh biến hóa.

- Các ngươi chờ ở chỗ này, ta đi qua nhìn một chút! Nói với mọi người một tiếng, Trương Huyền đi thẳng về phía trước.

- Trương sư, ta cùng ngươi chung một chỗ, có nguy hiểm cũng có thể chăm sóc lẫn nhau...

Ngô sư vội vàng mở miệng.

- Không cần, ngươi đi qua cũng chỉ là vướng víu...

Trương Huyền khoát tay, tốc độ cực nhanh.

- ...

Ngô sư.

- Chủ nhân... May mắn không làm nhục mệnh, ta gạt bỏ hắn rồi...

Vừa tới trước hòn đảo, một ý niệm truyền vào trong óc, đúng là Dị Linh tộc mình thuần phục.

- Tốt!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, thoả mãn gật đầu.

- Mặc dù gạt bỏ hắn, nhưng ta cũng bị thương nghiêm trọng, khả năng còn cần ngủ say một đoạn thời gian...

Thanh âm của Ngoan Nhân tiếp tục vang lên.

Lần trước thôn phệ ngón tay, liền ngủ say rất lâu, lần này thôn phệ một cái còn mạnh hơn mình, khẳng định càng không chịu nổi.

- Được... Bất quá ngươi lớn như thế, làm sao ta mang ngươi đi?

Trương Huyền nháy con mắt.

Đối phương đường kính chừng hai ba dặm, không gian giới chỉ của hắn, căn bản không mang được, cho dù Thiên Nghĩ Phong sào, trong khoảng thời gian này tăng trưởng, hoàn toàn khác biệt trước kia... Cũng không chứa nổi lớn như vậy.

- Chủ nhân yên tâm, ta có thể tiếp tục ẩn thân ở trong Thiên Đạo chi thư...

Tiếng nói kết thúc, hòn đảo to lớn nhoáng một cái, trực tiếp đi vào trong một quyển thư tịch.

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

Thiên Đạo chi thư còn có loại năng lực này? Ngay cả chính hắn cũng không biết!

Hô!

Thư tịch rơi vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng mở ra, lập tức nhìn thấy một cái đầu người, một trái tim cùng một ngón tay lơ lửng ở trong đó, tựa như một bức tranh lập thể, cực kỳ yên tĩnh.

Chương 2323: Về Thanh Nguyên thành (1)

Trương Huyền mắt sáng rực lên.

Hòn đảo lớn như thế, Thiên Đạo chi thư cũng có thể chứa, không hổ là sản phẩm của thư viện, chất lượng không thể chê.

Thu hồi thư tịch, Trương Huyền bay về.

Lần này tới đầm lầy Tề Bắc, mặc dù vô cùng mạo hiểm, nhưng thu hoạch cũng cực kỳ phong phú, không nói trước sau khi Ngoan Nhân dung hợp, tất nhiên thực lực tăng nhiều, chỉ nói hơn trăm khôi lỗi Xuất Khiếu cảnh trung kỳ, liền tuyệt đối có thể trở thành một đại chiến lực.

Triệt để thuần phục mà nói, một khi thả ra, Thánh Vực lục trọng sơ kỳ gặp gỡ, chỉ sợ cũng bị quần ẩu một hồi, không cách nào phản kháng.

Mấu chốt nhất là, những khôi lỗi này khác biệt khôi lỗi Dị Linh tộc lần trước thu phục, thuộc về vật phẩm Thiên Công, không mang theo bất luận khí tức Dị Linh tộc gì, cho dù ở Danh Sư đường cũng có thể tùy ý sử dụng, không cần lo lắng cái gì.

- Trương sư... hòn đảo kia đâu?

Trở lại trước mặt mọi người, đám người Ngô sư cực kỳ nghi ngờ nhìn qua.

- Chuyện này dính dáng quá lớn, các ngươi không nên hỏi nhiều...

Trương Huyền lắc đầu.

Lừa gạt đối phương, nói dối, chung quy có ngày vạch trần, đã như thế, còn không bằng không nói.

- Vâng!

Mọi người nhẹ gật đầu.

Dù tò mò, nhưng nghĩ đến đối phương là Thiên Nhận Danh Sư, tất cả đều nhịn xuống.

- Trương sư, chuyện lần này, có bẩm báo Tổng bộ Danh Sư đường hay không?

Mọi người vừa bay đi, Ngô sư nhịn không được nhìn qua.

Chơi đùa không biết bao lâu, trời đã sáng, một đêm kinh hồn, may mắn tất cả mọi người đều không tổn thất.

- Thôi được rồi...

Trương Huyền lắc đầu.

Dính dáng tới Ngoan Nhân, nhất định sẽ liên lụy Thiên Đạo chi thư, giải thích vô cùng phiền phức.

- Cái này...

Ngô sư dừng lại một chút:

- Nếu như không bẩm báo, Cẩu đường chủ, Điền Thanh phó đường chủ tử vong liền không có cách nào giải thích, chỉ sợ càng thêm phiền phức... Danh Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc, chết hai vị đường chủ, nhiều Danh Sư thất tinh như vậy, nếu đầu hổ đuôi rắn kết thúc mà nói, tổng bộ tất nhiên phái người điều tra, đến lúc đó càng thêm phiền phức.

- Là như vậy ah...

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Dựa theo ý nghĩ của hắn, khiêm tốn lấy đi chỗ tốt, tất cả mọi người giả vờ không biết...

Bất quá, xảy ra nhiều chuyện như vậy, muốn điệu thấp cũng khó khăn.

- Chủ động bẩm báo mà nói, chúng ta có thể quyết định giấu diếm cái gì, có thể miễn đi không ít phiền phức...

Ngô sư biết hắn lo lắng, nói.

Vị Trương sư trước mắt này, mặc dù tuổi trẻ, tính cách lại hết sức trầm ổn, có thể giấu diếm sự tình Thiên Nhận Danh Sư đến bây giờ, hành động điệu thấp, có thể nói tấm gương.

Người điệu thấp như vậy, tự nhiên không muốn huyên náo dư luận xôn xao!

Bất quá, chuyện quá lớn, không bẩm báo không được, nói trước thời hạn, có thể loại bỏ tin tức bất lợi, đối với bọn hắn đều có chỗ tốt.

- Ừm!

Suy tư một chút, Trương Huyền khẽ đảo cổ tay, hai bộ thi thể xuất hiện ở trước mắt:

- Đây là thi thể của Thanh Điền Hoàng, ngươi báo lên tổng bộ, nói tất cả đều là hắn làm ra, hiện tại đã đền tội! - Thi thể của Thanh Điền Hoàng?

Ngô sư cực kỳ kinh ngạc.

Không phải đã chết rồi sao? Tại sao lại xuất hiện một cái? Thấy hắn không hiểu, Trương Huyền cẩn thận giải thích tình huống một chút, Ngô sư giờ mới hiểu được, khiếp sợ tột đỉnh.

Không hổ là Hoàng giả sống không biết bao nhiêu năm, phân thân một cái tiếp một cái, như con gián đánh không chết!

Nếu như không phải vị trước mắt này, bọn họ gặp gỡ, chỉ sợ đã sớm bị giết, chết không biết bao nhiêu lần.

- Chém giết Hoàng giả của Thanh Điền nhất mạch, cùng thập đại Vương giả, công lao cực lớn, hiện tại ta liền báo tổng bộ, chờ bọn họ phán quyết...

Rõ ràng xảy ra chuyện gì, Ngô sư biết vị trước mắt này lo lắng, lại không nói chuyện hòn đảo biến thành đầu người.

- Ừm!

Thấy hắn rõ ràng ý tứ của mình, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Chỉ cần không nói sự tình Ngoan Nhân là được.

Thanh Điền Hoàng mà thôi, chết thì chết, không tính là việc lớn gì.

Vừa vặn có thể mượn nhờ thi thể này, giải thích Thanh Nguyên đế quốc phát sinh rất nhiều quái sự.

- Chuyện này tới Danh Sư đường chúng ta thông bẩm đi, có thể gửi hình ảnh, tin tức chuẩn xác hơn một chút, cũng càng trực quan một chút!

Quý Thiên Hùng nói xen vào.

- Như vậy tốt nhất!

Ánh mắt Ngô sư sáng lên, ngay sau đó quay đầu, nhìn về phía Trương Huyền, muốn nghe theo ý kiến của hắn.

Danh Sư đường, nắm giữ vật phẩm có thể trực tiếp truyền hình ảnh cho tổng bộ, thi thể Thanh Điền Hoàng dính dáng lớn như thế, tự nhiên phải truyền đến phía trên mới được.

- Như vậy đi, Ngô sư, các ngươi đi chỗ Quý sư, giải thích với tổng bộ, ta còn có việc, liền về Thanh Nguyên thành trước!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

Mặc dù Ngoan Nhân nói lấy Lưu Dương áp chế, hắn giả bộ rất bình tĩnh, trên thực tế đã sớm muốn trở về nhìn một chút, đến cùng như thế nào.

Chương 2324: Về Thanh Nguyên thành (2)

Dù trong tính cách Lưu Dương không có đặc thù, thoạt nhìn cực kỳ bình thường, nhưng dù sao cũng là học sinh hắn mang từ Thiên Huyền vương quốc đi ra, từng bước một đi đến ngày hôm nay, tiếp cận một năm thời gian, sớm đã có cảm tình sâu đậm.

- Như vậy... cũng tốt!

Biết hắn lo lắng cái gì, Ngô sư nhẹ gật đầu.

Thương nghị xong xuôi, không nói thêm lời, đến buổi trưa, mọi người rốt cục đi ra đầm lầy, ngồi Thánh thú phi hành đi tới trên không Tề Bắc thành, đám người Ngô sư bay xuống, Trương Huyền thì tiếp tục bay về phía Thanh Nguyên thành.

Mọi người rời khỏi, Trương Huyền không chần chờ chút nào, thân thể nhoáng một cái, đi vào Thiên Nghĩ Phong sào.

- Ta muốn giết ngươi...

Vừa mới tiến vào liền nghe một tiếng gào thét tức giận.

Bành bành bành bành!

Ngay sau đó là thanh âm đánh người, đi tới trước mặt, chỉ thấy phân thân không ngừng cuồng đánh Vu Hồn của Thanh Điền Hoàng bị hút lên tế đàn, căn bản không cho đối phương cơ hội khôi phục.

Lúc này Thanh Điền Hoàng mỏng manh bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ, nhưng mà trên mặt vẫn cực kỳ dữ tợn, hận không thể phanh thây xé xác một người một phân thân.

- Được rồi, chớ ồn ào, ngoan ngoãn đừng động, để cho ta sưu hồn...

An ủi một câu, bàn tay của Trương Huyền đặt lên đầu của đối phương, tinh thần khẽ động, hồn thể từ trong mi tâm bay ra.

Xì xì xì xì...

Ở trong ánh mắt hoảng sợ của Thanh Điền Hoàng, một dây nhỏ lan tràn đi vào thức hải của đối phương.

Một canh giờ sau, Vu Hồn của Trương Huyền quay về, xoa xoa mi tâm, phun ra một ngụm trọc khí.

Lúc này ý thức của Thanh Điền Hoàng đã sụp đổ, bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất.

- Ngoan Nhân đã ngủ, ngươi luyện hóa thôn phệ tên này đi...

Nhìn phân thân khoát tay áo.

Còn không có rời khỏi đầm lầy, ý niệm của Ngoan Nhân liền lâm vào ngủ say, làm hại hắn muốn hỏi thăm cái gì cũng không kịp.

Đối phương ngủ say, giữ lại Nguyên Thần của Thanh Điền Hoàng cũng vô dụng, không bằng cho phân thân nuốt, có lẽ sẽ tăng thêm rất lớn.

- Được!

Phân thân hưng phấn, kéo lấy Thanh Điền Hoàng đi về phòng, thời gian không dài, liền truyền đến thanh âm thảm thiết.

Lắc đầu, không để ý đối phương, Trương Huyền vuốt vuốt ký ức vừa mới sưu hồn ở trong đầu. Sự tình liên quan tới Ngoan Nhân, cùng gần như hoàn thiện.

Sở dĩ Thanh Điền Hoàng hiệu trung với Ngoan Nhân, quả thực là vì đạt được truyền thừa của hắn, trở nên càng thêm cường đại, Ngoan Nhân muốn thu hắn làm đệ tử, là muốn mượn lực lượng của đối phương, tìm kiếm những bộ phận khác, khôi phục nguyên khí.

Dù sao mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.

- Ngoan Nhân chỉ truyền cho hắn công pháp tu luyện Vu Hồn trước ngũ trọng...

Thông qua sưu hồn, tìm được công pháp Vu Hồn mà Ngoan Nhân truyền cho Thanh Điền Hoàng, có điều chỉ từ Thánh Vực nhất trọng đến ngũ trọng.

- Vu Hồn, chuyển hóa thành Nguyên Thần, quả thực không dễ dàng như vậy

Trương Huyền nghiên cứu công pháp một lần, than thở.

Nguyên Thần, là linh hồn hội tụ nguyên thai, hình thành thai hậu, dần dần tăng trưởng thành, do chân khí cùng linh hồn tạo thành, bởi vậy, ly thể có thể sống sót, cũng có lực lượng của chân khí.

Vu Hồn khác biệt, là tu luyện linh hồn đơn thuần, trải qua đủ loại bí pháp rèn luyện, để nó nắm giữ sức chiến đấu có thể so với thân thể.

Cái trước bởi vì có chân khí truyền vào, mang theo hương vị quang minh chính đại, mà người sau, vô cùng âm lãnh, sợ hãi ánh sáng mặt trời cùng lôi đình, trên bản chất là không tương đồng.

Bởi vì là linh hồn đơn thuần, giống như cơ bắp không có khung xương, muốn chuyển hóa thành Nguyên Thần, độ khó bao lớn có thể tưởng tượng được.

Xuất Khiếu kiếp, là cửa ải khó lớn nhất.

Bởi vậy chức nghiệp Vu Hồn sư, cho dù có rất nhiều chỗ tốt, nhưng mà đạt tới Xuất Khiếu kiếp, không ít người chẳng khác nào đến đỉnh phong, khó có thể tinh tiến. Một vạn người, có thể thông qua lôi đình không tới một người.

Vị Thanh Điền Hoàng này, lại tu luyện tới Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, có thể nói là thiên tài trong thiên tài.

- Bất quá, ta tu luyện là Thiên Đạo Vu Hồn, bản thân chính là thuộc tính Dương, dung hợp thai hậu càng thêm cường đại, cũng không dính dáng vấn đề này!

Trương Huyền từ mới đầu, liền tu luyện Thiên Đạo Vu Hồn, không có thuộc tính âm hàn, càng dùng lôi đình rèn luyện qua, mặc dù chỉ là Thai Anh cảnh, lại tương tự như Nguyên Thần.

Vấn đề Vu Hồn sư thường gặp phải này, đối với hắn mà nói, vấn đề không lớn.

- Dung hợp bí tịch liên quan tới tu luyện linh hồn của Kinh Hồng sư, Khải Linh sư, công pháp Thiên Đạo Vu Hồn, từ Thánh Vực nhất trọng đến tứ trọng đều có, hai tầng đầu có thể trực tiếp tu luyện, hai tầng sau chỉ có thể tiếp tục tìm Tinh Nguyên thượng phẩm!

Công pháp ngũ trọng này, dung hợp rất nhiều thư tịch học tập được ở Thanh Nguyên đế quốc, rất nhanh hội tụ ra pháp quyết Thiên Đạo Vu Hồn trước Thánh Vực tứ trọng.

Hai tầng đầu, Linh Thạch thượng phẩm bình thường liền có thể tu luyện, không đến hai canh giờ, cũng đã tu luyện hoàn thành!

Nhưng mà hai tầng sau, thì cần Tinh Nguyên thượng phẩm, hiện tại trong tay hắn một viên cũng không có, chỉ có thể về Thanh Nguyên đế quốc lại nói.

Chuyến này làm trễ nải hơn mười ngày, chắc hẳn Chiến Sư đường ban thưởng cũng nên tới.

Xử lý xong Nguyên Thần của Thanh Điền Hoàng, Trương Huyền phóng ra các khôi lỗi lấy được.

Để Tâm Ma rời khỏi, sau đó mượn nhờ Sư Ngôn Thiên Thụ thuần phục, không đến ba ngày, đám người kia liền hiệu trung với mình, thành thuộc hạ trung thành.

Cách Thanh Nguyên thành còn có một đoạn thời gian, Trương Huyền cũng không vội vã, cẩn thận nghiên cứu không gian giới chỉ của Thanh Điền Hoàng một chút.

Bảo vật là không ít, có điều không có Tinh Nguyên thượng phẩm.

Xem ra tên này là cường giả Xuất Khiếu cảnh, cho dù có, khẳng định cũng đã dùng.

Lắc đầu, mặt mũi bất đắc dĩ, Trương Huyền đành phải mượn nhờ thời gian còn lại đọc thư tịch, tu luyện, không lãng phí một phút một giây...

Bên này Trương Huyền đi đường, trở lại Thanh Nguyên đế quốc, bên kia mấy người Ngô sư đã đến Danh Sư đường của Tề Bắc thành, tiến hành một loạt nghi thức, bàn tay của Quý Thiên Hùng nhẹ nhàng điểm một cái, một cỗ khí tức hùng hồn bỗng nhiên kích động, hư ảnh một lão giả chậm rãi xuất hiện ở trước mắt.

Danh Sư đường đường chủ của liên minh đế quốc, Danh Sư bát tinh, Hà Hiên!

- Xảy ra chuyện gì, lại phải dùng hình ảnh đưa tin tới ta?

Thanh âm vang lên, mang theo cảm giác áp bách nồng đậm.

Chương 2325: Trước mặt mọi người hành hình (1)

- Bẩm báo Hà đường chủ, tại hạ Thanh Nguyên thành Danh Sư đường phó đường chủ, Ngô Như Phong!

Ngô sư vội vàng tiến lên.

- Ta biết ngươi...

Hà đường chủ nhẹ gật đầu.

Thanh Nguyên đế quốc, mặc dù ở trong tám liên minh đế quốc, được cho là rất yếu, nhưng cũng thuộc về đơn vị độc lập, đối với người phụ trách một đường, tự nhiên vẫn biết một chút.

- Là như vậy, sự tình Điền Thanh phó đường chủ, Cẩu đường chủ cùng rất nhiều Danh Sư bị giết, đã tra ra manh mối, nên cố ý bẩm báo!

Ngô sư nói.

- A, đã tra ra được? Nói nghe một chút!

Hà đường chủ ngưng trọng lên.

Một phân bộ cấp dưới, đường chủ bị giết, là sự tình rất lớn, hắn một mực chú ý, chỉ bất quá phái ra Tống sư, đến nay không có tin tức.

Ngọc bài đưa tin bình thường, chỉ có thể đưa tin trong trăm vạn dặm, càng xa mà nói, chỉ có thể mượn nhờ loại đại trận cỡ lớn này đưa tin.

Tống sư đi Thanh Nguyên thành, một mực không mở ra trận pháp, do đó hắn cũng không rõ ràng tình huống cụ thể.

- Là như vậy… Điền Thanh phó đường chủ, là Hoàng giả Dị Linh tộc của Thanh Điền nhất mạch, một đạo ý niệm trùng sinh thành...

Ngô sư nói ra ngôn ngữ đã chuẩn bị từ trước.

Cơ bản không khác sự thật quá lớn, nhưng bỏ qua sự tình liên quan tới Ngoan Nhân.

- Một Hoàng giả Dị Linh tộc, tiềm phục trên đại lục hơn hai nghìn năm, ở Danh Sư đường bố trí ra hơn trăm nội gian, lại không có bị phát hiện?

Hà đường chủ hiển nhiên có chút không dám tin tưởng.

Một khi chuyện này truyền đi, tuyệt đối còn oanh động hơn giết mười vị Cẩu đường chủ.

Đây là Danh Sư đường không làm tròn bổn phận!

- Vâng... may mắn chúng ta ở dưới Trương sư dẫn dắt, thành công giết chết!

Cổ tay Ngô sư khẽ đảo, hai thi thể rơi trên mặt đất:

- Đây là thi thể của hắn!

Hà đường chủ vội vàng nhìn lại, không lâu sau, sắc mặt nghiêm túc:

- Quả thực là thi thể của Dị Linh Hoàng tộc, nếu không không có khả năng sử dụng loại bí pháp phân liệt này...
Thân là Danh Sư đường đường chủ của liên minh đế quốc, biết Dị Linh tộc càng thêm kỹ càng, biết chỉ có huyết thống Hoàng tộc, mới có thể thi triển bí pháp phân liệt.

Có thể thi triển ra, đã xác định thân phận của đối phương.

- Không chỉ như thế, Trương sư còn chém giết toàn bộ mười đại Vương giả của Thanh Điền nhất mạch...

Ngô sư nói tiếp.

- Chém giết Hoàng giả, Vương giả... Một thân một mình, tiêu diệt một chi mạch của Dị Linh tộc...

Dù chỉ là Hoàng tộc huyết thống thấp nhất, cũng cực kỳ đáng sợ!

Hà đường chủ nhẹ gật đầu, càng nói càng cảm thấy kinh ngạc, nhịn không được nói:

- Khó trách có thể xông đường thành công, phần thiên tư cùng hiểu biết này, quả thực lợi hại, đã không kém gì các Thánh tử! Không biết... Vị Trương sư này hiện tại ở đâu?

- Thanh Nguyên Hoàng đế Sở Thiên Hành hiệu trung Thanh Điền Hoàng, bắt đi học sinh của hắn, bây giờ gấp rút trở về cứu người...

Ngô sư giải thích.

- Đáng tiếc...

Không thể nhìn thấy đối phương, Hà đường chủ có chút than thở, nói tiếp:

- Lẻ loi một mình, giết chết một vị Hoàng giả, mười vị Vương giả của Thanh Điền nhất mạch, đồng thời phá hủy kế hoạch xâm nhập Nhân tộc của bọn họ, để vô số Danh Sư miễn trừ tai nạn... Công lao to lớn, không gì sánh được! Hiện tại ta liền trực tiếp ban cho hắn chức vị trưởng lão liên minh của Danh Sư đường liên minh đế quốc...

- Vâng!
Đám người Ngô sư xiết chặt nắm đấm.

Trưởng lão liên minh của Liên minh đế quốc, nghe đơn giản, trên thực tế lại đại biểu địa vị cùng tôn nghiêm cực cao.

Dưới tình huống bình thường, chỉ có Danh Sư bát tinh chân chính mới có tư cách này.

Trương sư cũng thành trưởng lão liên minh, chỉ cái thân phận này, đừng nói mình, xem như Danh Sư đường đường chủ của Tiềm Xung đế quốc tới, cũng phải tự xưng vãn bối, không dám có chút đi quá giới hạn.

- Giấy chứng nhận trưởng lão liên minh, ta sẽ sai người mau chóng chuẩn bị, chờ các ngươi trở lại Thanh Nguyên thành, kích hoạt Truyền Tin Bích, sẽ có thể thu được!

Hà đường chủ cười cười.

- Đa tạ Hà đường chủ!

Ngô sư vội vàng quỳ gối.

- Không cần khách khí, có thể chém giết Dị Linh tộc, phá hư hành động của bọn họ, loại công lao này, trưởng lão liên minh mà thôi, không tính là gì! Ngô Như Phong, lần này ngươi hiệp trợ Trương sư hoàn thành chuyện này, công lao cũng bất khả hạn lượng... Từ hôm nay trở đi, chính thức trở thành Danh Sư đường đường chủ của Thanh Nguyên đế quốc, đạt được một cơ hội đến liên minh đế quốc bồi dưỡng!

Hà đường chủ tiếp tục nói.

- Vâng...

Ngô sư hơi đỏ mặt, kích động đến toàn thân run rẩy.

Trở thành đường chủ, đối với hắn mà nói không tính là gì, trọng yếu nhất chính là một cơ hội bồi dưỡng.

Loại bồi dưỡng này, sẽ có Danh Sư bát tinh tự mình giảng bài, đối tu vi, hiểu biết của hắn, đều có tăng lên rất nhiều, là vô số người chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Sở dĩ Cẩu đường chủ muốn an ổn về hưu, chính là hi vọng trong quá trình đương nhiệm không có sai sót, thu hoạch được một cơ hội như vậy.

Đáng tiếc, hắn không làm tròn bổn phận, cuộc đời này đã định trước không có cơ hội.

- Chư vị Chiến Sư phối hợp Trương sư, đi địa phương nguy hiểm, vì chém giết Thanh Điền Hoàng, làm ra cống hiến to lớn, ta sẽ báo chuyện này lên phân bộ Chiến Sư đường của liên minh đế quốc, ban thưởng cho các ngươi!

Bàn giao Ngô sư xong, Hà đường chủ nhìn về phía đám người Hình đường chủ.

- Đa tạ...

Hình đường chủ vội vàng khom người.

- Được rồi, mau chóng phái người đưa thi thể tới, thi thể Hoàng giả Dị Linh tộc, cẩn thận nghiên cứu mà nói, đối với chúng ta chiến thắng Dị Linh tộc, có trợ giúp rất lớn!

Hà đường chủ khoát tay áo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau