THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2316 - Chương 2320

Chương 2316: Thiến Hoàng đế (hạ) (2)

Đi tới Thanh Nguyên thành, đầu tiên là hắn bị bắt, sau đó là Lưu Dương...

Thật con mẹ nó tưởng là Cường ca ta dễ khi dễ sao? Không biểu hiện ra chút uy phong, không biết Mã vương gia có ba con mắt!

- Vâng!

Mấy vị Độc sư đi tới trước mặt Sở Thiên Hành, đè tứ chi của hắn lại.

- Ngươi muốn làm gì? Ta là Hoàng đế của Thanh Nguyên đế quốc, các ngươi làm như vậy, là đại nghịch bất đạo... Danh Sư đường sẽ không bỏ qua cho các ngươi...

Vốn cho rằng nói đùa, thấy hắn nghiêm túc, vẻ mặt của Sở Thiên Hành tái xanh.

Hoàng đế của phong hào đế quốc, Chúa Tể trên hàng tỉ người...

Từ trước tới nay đều là hắn dạy bảo người khác, bây giờ bị người đè lại thiến...

Buồn bực mãnh liệt để hắn sắp hộc máu.

- Danh Sư đường? Hừ, Danh Sư đường thật muốn quản việc này, sớm đã giết loại u ác tính như ngươi, còn cần đến ta động thủ?

Khoát tay áo, Tôn Cường tiếp tục dặn dò:

- Cởi quần hắn ra!

Một vị Độc sư nghe được mệnh lệnh, đi tới trước mặt, đang muốn cởi quần, chỉ thấy Hứa trưởng lão đi tới.

- Ân công, đừng động thủ, làm máu me khắp người, quá tàn nhẫn...

Nghe hắn khuyên, Sở Thiên Hành thở phào nhẹ nhõm, lần nữa nhìn sang, cực kỳ cảm kích.

Mặc dù lão giả này dùng độc rất lợi hại, nhưng vẫn biết đúng mực, chờ tránh thoát kiếp nạn này, có thể phong làm vương hầu... bày tỏ cảm kích.

- Quả thực có chút tàn nhẫn...

Tôn Cường nhíu mày, ngừng lại:

- Vậy ngươi nói làm như thế nào?

Nói thiến đối phương, cũng chỉ là nhất thời tức giận, Hứa trưởng lão nói chuyện, cũng cảm thấy có chút không ổn.

- Như vậy đi...

Chần chờ một chút, Hứa trưởng lão khẽ đảo cổ tay, lấy ra một cái bình ngọc, lấy ra một viên đan dược, đưa cho Sở Thiên Hành:

- Ăn cái này!

- Ăn?

Sở Thiên Hành sửng sốt một chút, cực kỳ do dự.

Bất quá, Độc sư khác cũng không có tính tình tốt như vậy, thấy hắn chần chừ, liền cầm lấy viên thuốc nhét vào trong miệng.

- Đây là cái gì?

Tôn Cường nhìn qua.
Để hắn dừng tay, mình lại mớm thuốc...

Có ý tứ gì?

- A, đây là một loại độc dược, sau khi ăn xong, không cần thiến cũng sẽ tự rụng... Hơn nữa là vĩnh cửu, cho dù dùng Đoạn Tục đan cũng vô dụng, không tàn nhẫn, lại có thể miễn cho về sau dài ra lại, nhất cử lưỡng tiện!

Hứa trưởng lão nói.

- Tự rụng...

Thân thể nhoáng một cái, Sở Thiên Hành chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại.

Mới vừa rồi còn nghĩ đối phương thật tốt, về sau phong hầu...

Kết quả là cho hắn ăn cái này...

Buồn bực đến vẻ mặt đỏ lên, phun ra một ngụm máu tươi.

Thân thể lay động kịch liệt, quả nhiên cảm thấy nửa người dưới mát lạnh...

Dường như thật có thứ gì đó tróc ra.

- Ta...

Không chịu nổi nữa, mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

- Cái này...

Thuốc thật mạnh!

Nhìn thấy trong đũng quần chảy ra máu tươi, có đồ vật gì rớt xuống, không cần đao cũng giải quyết vấn đề, nhìn về phía Hứa trưởng lão, Tôn Cường cực kỳ bội phục.
Không hổ là Độc sư người người kính sợ, đủ loại thủ đoạn kỳ lạ khó lường, bị đùa chơi chết, cũng không biết chết như thế nào.

- Làm hắn tỉnh lại, hỏi thăm một chút, Lưu Dương bị giam ở đâu!

Không thèm để ý vị Hoàng đế bệ hạ đã phế bỏ này, Tôn Cường khoát tay áo.

- Vâng!

Hai vị Độc sư đi tới, thời gian không dài, liền hỏi ra địa phương giam giữ.

Thủ đoạn của Độc sư, quá mức kinh khủng, dưới đủ loại độc dược, người sắt cũng không kiên trì nổi, huống chi một Hoàng đế sống an nhàn sung sướng.

Vội vã đi tới địa lao giam giữ Lưu Dương, chỉ thấy người sau thoi thóp, bị giày vò đến sắp tắt thở.

- Tiểu thiếu gia...

Vội vàng đi tới trước mặt, Tôn Cường vội vàng lấy ra mấy viên đan dược chữa thương lúc trước thiếu gia cho hắn, cho đối phương ăn.

Có kinh nghiệm lần trước hắn bị bắt, thiếu gia sợ bọn họ trọng thương, chuyên môn lấy chút đan dược đặt ở không gian giới chỉ, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

Uống thuốc vào, qua một hồi thật lâu, lúc này Lưu Dương mới khôi phục lại, nhìn về phía Sở Thiên Hành bị mọi người đè lên, lửa giận thiêu đốt, tựa như hỏa diễm.

Vốn cho rằng đối phương thật sự là hảo tâm tới mời hắn, nghĩ biện pháp hóa giải mâu thuẫn cùng lão sư, nằm mơ cũng không nghĩ đến, thế mà vừa đến liền bị say ngất... Chịu đến khuất nhục như vậy!

- Ta muốn giết hắn!

Gầm lên giận dữ, một chân đạp tới.

Bành!

Lần nữa bay ngược ra, Sở Thiên Hành đâm vào trên tường, từng ngụm từng ngụm hộc máu.

- Đây là quyền sáo ngươi đưa ta, ngươi tới làm vật thí nghiệm thứ nhất đi!

Lấy ra quyền sáo mang trên tay, đi tới trước mặt, Lưu Dương vận chuyển Thiên Đạo quyền pháp, thẳng tắp nện lên.

Bành!

Ngực lập tức xẹp xuống, xương sườn của Sở Thiên Hành đứt gãy.

Giơ nắm đấm lên, Lưu Dương đang muốn tiếp tục động thủ, Hứa trưởng lão ở một bên giật mình.

- Không tốt, hắn, hắn... Chết!

- Chết rồi?

Lưu Dương sững sờ, vội vàng nhìn lại, lúc này mới phát hiện, Sở Thiên Hành quả nhiên vẻ mặt hoảng sợ, chẳng biết lúc nào, đã cắt đứt hô hấp.

- Cái này nguy rồi...

Nhìn thấy Hoàng đế chết ở trước mặt, sắc mặt mọi người trắng nhợt, ngay cả Tôn Cường cũng kìm lòng không được cứng ngắc.

Chương 2317: Bỏ trốn (1)

Mặc kệ đối phương hỗn đản như thế nào, vô sỉ ra sao, nhưng dù sao cũng là Hoàng đế của Thanh Nguyên phong hào đế quốc, giáo huấn một chút có thể, để hắn muốn sống không được, muốn chết không xong cũng không sao...

Nhưng trực tiếp giết chết, liền làm trái quy củ.

- Chuyện lớn rồi...

Hứa trưởng lão cực kỳ hoảng sợ.

Mặc dù bọn hắn rất muốn báo thù, nhưng trảm giết một vị Hoàng đế, Danh Sư đường tất nhiên sẽ truy xét kỹ càng, mọi người ai cũng trốn không thoát.

Cho dù có tội, cũng cần Danh Sư đường xét xử, mới có thể quyết định, giết như thế, không khác nào khiêu chiến một phong hào đế quốc.

- Ai làm nấy chịu, là ta giết, ta chịu trách nhiệm hoàn toàn!

Lưu Dương xiết chặt nắm đấm, cắn răng.

- Làm sao phụ trách?

Tôn Cường nói:

- Ngươi đại biểu không phải cá nhân, mà là thiếu gia!

- Ta...

Lưu Dương nghẹn lời.

Đúng vậy, vô luận hắn phụ trách như thế nào, cũng dính dáng tới lão sư, đây là chuyện không có cách giải quyết.

Vận mệnh của hắn ở một khắc bái sư kia, cũng đã cùng lão sư liên kết chặt chẽ, không cách nào chia cắt.

- Vậy làm sao bây giờ?

Vẻ mặt Lưu Dương thấu đỏ.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng chỉ là hài tử mười mấy tuổi, tu luyện, cố gắng coi như cũng được, gặp được loại đại sự này, đã luống cuống.

- Ta cũng không biết làm sao bây giờ!

Tôn Cường lắc đầu.

Nếu như lão gia ở đây liền tốt, bằng thân phận cùng thực lực của hắn, giải quyết chuyện này, có lẽ dễ như trở bàn tay; thiếu gia ở đây cũng được, thông minh cơ trí, nhiều thủ đoạn, có lẽ... cũng có thể giải quyết nguy nan.

Nhưng mà hắn... Thực sự nghĩ không ra biện pháp.

Hoàng đế một nước bị giết như thế, oanh động thực sự quá lớn.

- Về Chiến Sư đường trước đi, nghĩ biện pháp liên hệ thiếu gia lại nói!

Nghĩ nửa ngày cũng không biết đến cùng nên làm cái gì, Tôn Cường không thể làm gì khác hơn nói.

- Chỉ có thể như vậy

Đám người Hứa trưởng lão biết thiếu gia của ân công là một vị Danh Sư thất tinh, hơn nữa xông đường thành công, bản lĩnh phi phàm, hiện tại cũng chỉ có tìm hắn, mới có thể nghĩ ra phương pháp giải quyết.

Đoàn người nhanh chóng đi về Chiến Sư đường.

Bọn họ vừa rời khỏi, ở một góc hoàng cung, một bóng người vùng vẫy mấy lần, muốn đứng lên, cuối cùng vẫn không được. - Cái này... Xông đại họa rồi, nhất định phải nhanh báo tin Danh Sư đường!

Điều chỉnh ba canh giờ, cảm thấy dược lực yếu bớt, lúc này mới đứng dậy, nhanh chóng ly khai Hoàng cung.

Lúc này bên ngoài trời đã sáng choang, đi tới trước Danh Sư đường, đã đổi quần áo...

Lại là một vị Danh Sư thất tinh!

Trước đó Ngô sư nghe theo Trương Huyền phân phó, phái người theo dõi Sở Thiên Hành, điều tra có chỗ không đúng hay không...

Phái ra chính là vị này!

Lặng lẽ ẩn núp, vốn định tìm kiếm chứng cứ của Hoàng đế bệ hạ, nằm mơ cũng không nghĩ đến, thấy được một màn đám người Lưu Dương thí quân, hơn nữa hắn cũng trúng độc...

Muốn ngăn cản cũng không có lực lượng.

- An trưởng lão, ngươi đã tới, Tống sư ở sáng sớm liền đến, đang nổi trận lôi đình...

Nhìn thấy hắn tới, một vị Danh Sư vội vàng tiến lên đón.

- Tống sư?

An trưởng lão nhíu mày.

- Là Danh Sư chuẩn bát tinh ở phân bộ Tiềm Xung đế quốc tới, lần trước Trương sư xông đường, Cẩu đường chủ trình lên tổng bộ, phái tới người, ngày hôm nay đến...

Vị Danh Sư này giải thích.

- Chuẩn bát tinh?

Con ngươi của An trưởng lão co rụt lại.
Giữa Danh Sư thất tinh cùng Danh Sư bát tinh, tồn tại hai cái xưng hô, theo thứ tự là, nửa bước bát tinh cùng chuẩn bát tinh!

Tu vi đạt tới Xuất Khiếu cảnh chân chính, liền có tư cách xưng là nửa bước bát tinh, mà đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, mới được xưng chuẩn bát tinh!

Vị Tống sư kia là loại cấp bậc Danh Sư này, nói rõ tu vi đã đạt đến Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, cách Thánh Vực lục trọng đã không kém quá nhiều.

Thánh Vực lục trọng, Lĩnh Vực cảnh, ngưng tụ lĩnh vực thuộc về mình, ở trong phạm vi này, khống chế lực lượng tuyệt đối, có thể nói vô địch!

- Vâng!

Vị Danh Sư này gật đầu.

- Tới thật đúng lúc, ta vừa vặn có chuyện bẩm báo lên, cụ thể xử trí như thế nào, liền do hắn quyết định...

An trưởng lão nhẹ gật đầu.

Hoàng đế một nước bị giết, đã vượt ra phạm vi hắn có thể khống chế, chỉ có thể như thực chất báo lên, quyết định như thế nào, chỉ có thể dựa vào đối phương phán quyết.

Theo sát ở sau lưng vị Chiến Sư này, thời gian không dài đi tới đại điện của Danh Sư đường, còn không có tiến vào, liền nghe một thanh âm không vui vang lên.

- Cẩu đường chủ bị giết, Điền phó đường chủ bị giết, còn chết nhiều Danh Sư thất tinh như vậy, các ngươi lại không tìm hung thủ, ngược lại giống như người không việc gì, là quên trách nhiệm của Danh Sư, hay sinh ra trì trệ? Quả thực là oai phong tà khí! Ta xem Thanh Nguyên phân bộ các ngươi, cũng nên chỉnh đốn một chút rồi! Ngô Như Phong đâu? Cẩu đường chủ không phải nói, để hắn tạm thay vị trí đường chủ sao? Người đâu?

Đi vào gian phòng, nhìn thấy một lão giả đứng ở giữa đại sảnh, nhìn về phía một đám trưởng lão lớn tiếng quát.

Hẳn là Tống sư trong truyền thuyết kia.

Một đám trưởng lão, tất cả đều cúi đầu, không dám thở mạnh.

Đối phương đại biểu cho tổng bộ, lại thêm mình cũng là Danh Sư chuẩn bát tinh, dưới cơn thịnh nộ, ai dám phản bác? Cũng khó trách tức giận, một Danh Sư đường sừng sững trên vạn năm, chính phó đường chủ đều chết, còn chết nhiều Danh Sư thất tinh như vậy...

Càng bị một thanh niên hai mươi tuổi xông đường thành công...

Mất hết mặt mũi của Danh Sư đường.

- Ngô phó đường chủ bế quan...

Một vị trưởng lão nói.

- Bế quan? Xảy ra chuyện lớn như vậy, thân là người phụ trách một phương phân bộ, còn có mặt mũi bế quan? Có tâm tư bế quan?

Nghe nói như thế, Tống sư tức giận sắp nổ tung.

Toàn bộ phân bộ đều sắp bị diệt, thế mà còn có thể bế quan...

Thật sự là thiên tài!

- Tìm hắn tới cho ta... Đúng rồi, còn có Trương Huyền xông đường thành công kia, cùng nhau mang tới cho ta!

Tống sư hơi vung tay.

- Mang... Trương sư làm gì?

Chương 2318: Bỏ trốn (2)

- Phân bộ của các ngươi, chuyện phát sinh gần đây, đều liên quan đến hắn, ta muốn tận mắt nhìn một chút, đến cùng là thần thánh gì, có thể quấy đến một Danh Sư đường, một phong hào đế quốc gà chó không yên!

Tống sư khẽ nói.

Thân là Danh Sư, trước khi tới đây cũng đã chuyên môn điều tra qua.

Nguyên nhân gây ra sự kiện, là bởi vì Thanh Nguyên đế quốc Trung Thanh Vương bắt một vị quản gia kêu Tôn Cường...

Sau đó mâu thuẫn càng náo càng lớn, cuối cùng đưa đến xông đường.

Mới đi đến Thanh Nguyên thành hơn mười ngày, liền gây ra động tĩnh lớn như vậy, hắn thật muốn nhìn một chút, Trương Huyền này đến cùng là thần thánh phương nào, có dạng bản lĩnh gì.

- Vâng...

Một vị trưởng lão lên tiếng, đi ra ngoài.

An trưởng lão tiến lên đón.

- Tống sư, tại hạ An Như Pháp trưởng lão... muốn bẩm báo một việc!

- Ta nghe nói qua ngươi, xem như trưởng lão uy tín lâu năm của Thanh Nguyên đế quốc, chuyện gì, cứ nói không sao cả!

Tống sư nhẹ gật đầu.

- Là như vậy… Đêm qua, Hoàng đế của Thanh Nguyên đế quốc Sở Thiên Hành, giam giữ học sinh Lưu Dương của Trương Huyền Trương sư, sau đó... nửa đêm, quản gia Tôn Cường, tính cả dư nghiệt của Độc điện, hạ độc toàn bộ hộ vệ hoàng cung, cứu người ra... Còn giết Sở Thiên Hành...

An trưởng lão nói rõ chi tiết tận mắt nhìn thấy ra.

- Giết Sở Thiên Hành? Sở Thiên Hành chết rồi?

Con ngươi Tống sư co rụt lại, sững sờ tại nguyên chỗ.

- Vâng!

An trưởng lão gật đầu.

- Ai giết?

Tống sư vội vàng nhìn qua.

- Là... học sinh của Trương sư, Lưu Dương, một quyền... Đánh chết!

An trưởng lão nói.

- Cái này...

Đánh giết Hoàng đế của một phong hào đế quốc, quả thực không để Danh Sư đường vào mắt!

Đáng ghét, đáng ghét!

Khuôn mặt Tống sư tái mét.

Danh Sư đường canh giữ một phương, bảo hộ một phương an bình.

Vị Trương sư này, mặc dù thiên tư vô song, nhưng vừa đến liền huyên náo toàn bộ đế quốc gà chó không yên, thậm chí Hoàng đế cũng bị học sinh của hắn giết, Danh Sư đường làm sao bàn giao với dân chúng đế quốc? Quả thực... Tội không thể tha!

- Lập tức mang Trương Huyền cùng học sinh của hắn tới cho ta! Hàm răng cắn chặt, Tống sư xiết chặt nắm đấm.

Phát sinh chuyện lớn như vậy, nhất định phải nắm chặt thời gian xử lý, nếu không, náo lên dân biến, đừng nói hắn, xem như Tổng bộ Danh Sư đường cũng không nắm được cục diện.

- Vâng...

Mấy vị trưởng lão nhận lệnh, xoay người đi ra ngoài.

Thời gian không dài, một tên mập theo ở phía sau đi đến.

- Bái kiến Tống sư, tại hạ quản gia của Trương Huyền Trương sư, Tôn Cường!

Người béo ôm quyền.

- Ngươi chính là Tôn Cường?

Híp mắt lại, Tống sư nhìn qua.

Nói thật, nói tất cả sự tình là bắt nguồn ở trên người Trương sư, còn không bằng nói là tên này làm!

- Vâng, thiếu gia nhà chúng ta, hiện nay không ở Thanh Nguyên thành...

Tôn Cường vội nói.

- Không có?

Vẻ mặt của Tống sư càng thêm khó coi.

- Thiếu gia cùng Ngô sư, cùng đi ra đuổi bắt hung thủ giết chết Cẩu đường chủ! Vì phòng ngừa hung thủ nghe được tin tức, trước thời hạn tránh né, cố ý nói là bế quan!

Tôn Cường giải thích.
Hắn biết thiếu gia cũng không phải bế quan, nếu đối phương là tổng bộ tới, tự nhiên phải nói rõ sự thật.

- Đuổi bắt hung thủ?

Lúc này vẻ mặt của Tống sư mới hòa hoãn một chút, nói tiếp:

- Vậy Lưu Dương đâu?

Trương sư không có mặt, Lưu Dương là hung thủ giết chết Thanh Nguyên Hoàng đế đâu? Làm sao không theo tới?

- Hắn...

Vẻ mặt của Tôn Cường xấu hổ:

- Hắn cũng rời Thanh Nguyên thành, không biết tung tích!

- Rời khỏi, không biết tung tích? Có ý tứ gì?

Khí tức trên thân áp bức đến, mọi người chung quanh đều cảm thấy thân thể phát run, Tống sư nhìn chằm chằm người béo trước mắt, tựa hồ muốn xé nát hắn.

- Bẩm báo Tống sư, sau khi ngộ sát Sở Thiên Hành bệ hạ, Lưu Dương tự giác áy náy, liền lặng lẽ rời đi, ta cũng không biết đi nơi nào...

Tôn Cường vội nói.

Hắn thực sự nói thật.

Từ hoàng thành trở lại Chiến Sư đường, an ủi Lưu Dương vài câu, liền nghĩ biện pháp liên hệ thiếu gia, kết quả liên hệ nửa ngày lại không có liên hệ được, lúc trở lại lần nữa, liền phát hiện vị tiểu thiếu gia này đã biến mất không thấy gì nữa.

Chỉ lưu lại một phong thư.

- Lặng lẽ rời khỏi? Ta xem là bỏ trốn a!

Tống sư híp mắt lại, xoay người phân phó, đằng đằng sát khí:

- Lập tức lục soát toàn thành, bắt lấy hung thủ giết người cho ta...

- Vâng!

Một đám Danh Sư đi ra ngoài.

- Thân là một quản gia nho nhỏ, không tuân thủ quy củ, thế mà dẫn người xông vào hoàng cung, dùng độc hạ độc hộ vệ... Đồng dạng tội không thể tha! Người tới, trước bắt Tôn Cường này xuống, chờ bắt được Lưu Dương, lại cùng nhau thẩm tra xử lí!

Tống sư quát.

Nghe được hắn nói, lần nữa có Danh Sư đi tới.

- Áp ta xuống? Còn muốn bắt tiểu thiếu gia?

Không nghĩ tới vị Tống sư này quyết định như vậy, Tôn Cường nhíu mày, có chút không vui nhìn qua:

- Thật to gan, ngươi có biết lão gia nhà chúng ta là ai không?

Chương 2319: Sôi trào đi, linh tính! (1)

- Ta không quản lão gia của ngươi là ai, hoàng tử phạm pháp tội như thứ dân! Áp xuống cho ta!

Bàn tay vẫy một cái, Tống sư căn bản không cho hắn cơ hội phản bác.

Tôn Cường còn muốn nói cái gì, liền bị một cỗ lực lượng phong bế tu vi, không còn gì để nói, ngay sau đó hai vị Danh Sư đi tới trước mặt, trực tiếp áp đi.

- Ô ô...

Tôn Cường tức giận sắp nổ, nhưng không có biện pháp gì.

Hắn là quản gia của lão gia, một Danh Sư chuẩn bát tinh nho nhỏ, cũng dám đối xử với hắn như vậy, quả thực lật trời rồi!

- Những Độc sư phóng độc kia, tất cả đều bắt tới cho ta, trông coi chặt chẽ, ngàn vạn lần không thể để cho bọn hắn chạy trốn...

Không để ý tới người béo tức giận, Tống sư tiếp tục phân phó.

Rất nhanh, toàn thể Danh Sư đường tham gia, nửa ngày sau, đám người Hứa trưởng lão lần nữa bị giam vào nhà tù.

Ngay sau đó tiếp tục lục soát, nhưng lật cả Thanh Nguyên thành một lần, cũng không có tìm được tung tích của Lưu Dương, như đột nhiên hư không tiêu thất, mất đi tung tích...

Chuyện phát sinh bên này, Trương Huyền cũng không hiểu rõ tình hình, mà nhìn về phía mặt người to lớn.

- Để Sở Thiên Hành đi mời Lưu Dương, sau đó giam giữ hắn, dùng để áp chế ta, quả thực là biện pháp tốt... Chỉ là, ta còn có chút không hiểu, Sở Thiên Hành đường đường Hoàng đế, vì sao phải hiệu trung với ngươi?

Thật ra thì điểm ấy không chỉ Trương Huyền khó hiểu, ngay cả rất nhiều Danh Sư ở đây cũng không rõ ràng cho lắm.

Sở Thiên Hành là Hoàng đế một nước, địa vị cao quý, muốn cái gì có cái đó, tại sao lại ruồng bỏ Danh Sư đường, ruồng bỏ Nhân tộc, cùng Dị Linh tộc thông đồng làm bậy? Phải biết, một khi điều tra ra chuyện này, nhất định là đánh chết tại chỗ, không có chút lưu tình nào.

- Vì cái gì?

Ngoan Nhân cười lạnh:

- Cái này phải hỏi Danh Sư đường các ngươi!

Trương Huyền cau mày.

- Hắn là Đế Vương một nước, dựa theo đạo lý nên hiệu lệnh thiên hạ, không người không theo... Nhưng mà có Danh Sư đường các ngươi, cái bệ hạ này tính là gì? Bất kể làm chuyện gì, đều phải xem sắc mặt của các ngươi, nói thật, đã sớm chịu đủ rồi!

Ngoan Nhân khẽ nói:

- Có cái Tâm Ma này, ta lại khống chế một chút, muốn thu phục cho ta sử dụng, ngươi cảm thấy rất khó sao?

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ tại nguyên chỗ, nói không ra lời.

Đối phương nói không sai.
Có thể trở thành chủ nhân một nước, nhất định là hùng tài đại lược...

Loại người này, làm chuyện gì cũng bị Danh Sư đường hạn chế, tương đương với ở trên cổ gác một thanh kiếm, bất cứ lúc nào cũng sẽ chém giết...

Đổi lại ai, trong lòng khẳng định đều sẽ không cam lòng.

Rõ ràng là Hoàng đế, lại phải nghe theo người khác phân phó...

Không vừa lòng càng ngày càng nhiều, cuối cùng khó có thể khống chế.

Trương Huyền lắc đầu.

Vị Sở Thiên Hành này, chỉ thấy quyền lợi của mình bị áp chế, nhưng chưa từng nghĩ tới, không có Danh Sư đường, Thanh Nguyên đế quốc khẳng định sớm đã bị đế quốc khác chia cắt, hoặc bị Dị Linh tộc diệt tuyệt... Da không còn, lông mọc ở đâu!

Không có Danh Sư đường, làm sao có thể có một đế quốc hùng mạnh!

Bất quá, đối phương nói đơn giản, nhưng Trương Huyền biết, sự thật khẳng định phức tạp hơn rất nhiều...

Sở Thiên Hành này, sở dĩ kiếm tẩu thiên phong, nhất định là đã trải qua cái gì, cuối cùng hình thành Tâm Ma, không cách nào khu trừ, mới bị Thanh Điền Hoàng cùng Ngoan Nhân sử dụng, ủ thành sai lầm lớn.

- Tốt rồi, sự kiên nhẫn của ta có hạn, mau chóng trả lời chắc chắn đi, nếu không, không chỉ học sinh, người thân của ngươi chết, bọn họ, bao quát cả ngươi, cũng đều phải chết ở chỗ này!

Lười nhác tiếp tục nhiều lời, thanh âm của Ngoan Nhân vang lên.

Khí lưu cuồng bạo tuôn xuống, thổi đến mọi người ngã trái ngã phải, một chút lực lượng phản kháng cũng không có.

- Mặc dù ta rất cưng chiều học sinh, nhưng lấy bọn họ uy hiếp, để cho ta quy thuận Dị Linh tộc... Vẫn là nghĩ ta quá đơn giản!
Lắc đầu, thanh âm của Trương Huyền càng ngày càng vang dội:

- Thân là Danh Sư, làm gương tốt, lấy thân thụ giáo! Nếu như ta cũng đầu hàng, làm sao có thể giáo dục học sinh? Làm gương sáng cho người khác? Ta truyền thụ lý niệm, kiến thức cho bọn hắn, như vậy cũng không thể phân biệt ra, ngược lại bị hại mà nói, chỉ có thể nói rõ học nghệ không tinh! Cho dù bị giết, cũng không thể tránh được...

Dù không hy vọng học sinh của mình xảy ra chuyện, nhưng thân là lão sư, càng không nguyện ý làm ra tấm gương hỏng, để học sinh đi đến đường rẽ.

Thật muốn như vậy, còn sống cùng chết khác nhau ở chỗ nào? Người, có việc nên làm, có việc không nên làm!

Nếu không, có gì khác súc sinh? Đây là kiên trì của hắn, cũng là kiên trì của một vị Danh Sư nên có!

- Rất tốt, đã như vậy, đều chết đi cho ta!

Thấy bắt học sinh của đối phương áp chế, cũng không hề bị lay động, biết tâm tính kiên định, muốn thu phục gần như không có khả năng, Ngoan Nhân không nói nhảm nữa, gào lên một tiếng.

Ầm ầm!

Lực lượng khổng lồ xâm nhập đến, Ngô sư, Hình đường chủ thi triển lồng năng lượng chặn uy áp hơi đỏ mặt, tất cả đều phun ra máu tươi.

Thực lực của đối phương vượt qua quá nhiều, căn bản không ngăn cản được.

- Trương sư, đi mau...

Ngô sư cắn răng liều mạng kiên trì, hét lớn.

- Không cần đi, hắn đang trì hoãn thời gian, ta cũng như vậy mà thôi...

Trương Huyền cười cười, lần nữa nhìn về phía mặt người to lớn:

- Ngươi cảm thấy bây giờ ngươi đã thắng?

- Ngươi có ý tứ gì?

Thấy biểu lộ của đối phương không có chút lo lắng cùng hoảng sợ, ngược lại mang theo tự tin nồng đậm, Ngoan Nhân nhíu mày, trong lòng sinh ra linh cảm không lành.

- Không có gì, ngươi vì triệt để khống chế cả hòn đảo, ta nói với ngươi nhiều như vậy, cũng là vì kéo dài thời gian...

Thanh âm của Trương Huyền thản nhiên.

Nếu như không phải vì kéo dài thời gian, cho dù trong lòng có nghi vấn, cũng không cần thiết cùng đối phương nói nhiều như vậy!

- Kéo dài thời gian? Ngươi kéo dài thời gian có ích lợi gì? Bớt ở chỗ này phô trương thanh thế...

Ngoan Nhân nhướng mày.

Chương 2320: Sôi trào đi, linh tính! (2)

Cái đầu lâu này, là Thanh Điền Hoàng dùng không biết bao nhiêu Thiên Công sư liên thủ với Luyện Khí sư chế tạo thành, hao tốn không biết bao nhiêu, triệt để nắm giữ, dù chỉ là Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, nhưng Lĩnh Vực cảnh bình thường cũng khó mà chống lại!

Đám người kia, chẳng qua là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, trung kỳ, chờ thời gian lại dài có ích lợi gì? Đồng dạng chỉ có một con đường chết!

- Đương nhiên hữu dụng... Tốt rồi, không dài dòng với ngươi nữa... Thời gian dài như vậy, còn không ra?

Lười nói nhảm, thanh âm của Trương Huyền mang theo mê hoặc đặc thù vang vọng bốn phía.

Nương theo hắn nói, mọi người vội vã nhìn trái phải, lại phát hiện sao trời dày đặc, một cái quỷ ảnh cũng không có.

- Ta còn tưởng thật có giúp đỡ gì, nguyên lai chỉ là phô trương thanh thế...

Ngoan Nhân cười lạnh.

Gia hỏa này trước đó liền dùng qua một lần, làm hại Thanh Điền Hoàng bị một kiếm đâm thủng hoa cúc, hiện tại lại muốn phô trương thanh thế!

Thật có giúp đỡ mà nói, khẳng định đã sớm tới, làm sao có thể chờ đến bây giờ?

- Chết đi!

Lần nữa hừ lạnh, lực lượng hung mãnh lật úp xuống.

Bất quá còn chưa rơi xuống, mọi người liền thấy đầu lâu trên bầu trời kìm lòng không được lắc lư một cái.

Ngay sau đó, hòn đảo không bị khống chế, không ngừng run rẩy.

- Chuyện gì xảy ra? Ngươi... Ngươi làm cái gì?

Con ngươi co rụt lại, Ngoan Nhân thét lên.

- Không có gì, chỉ là... khải linh cho hòn đảo này mà thôi!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng, nói.

Thời điểm ở tầng cuối cùng, từng mượn nhờ thư viện dò xét bốn phía.

Lại có một phát hiện kinh người, cả hòn đảo là một chỉnh thể.

Biết sự tình này, sau đó ở trong đầu suy diễn, nơi nào còn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Ngay sau đó, hao phí một canh giờ, lặng lẽ cho cái này Thiên Công vật phẩm Khải Linh.

Động tác của hắn rất bí ẩn, lúc ấy ý niệm của Ngoan Nhân còn bị tế đàn vây khốn, không có phát giác.

Về sau thả Ngoan Nhân ra, ý niệm của người sau kéo dài thời gian, là vì lan tràn cả hòn đảo, khống chế đầu lâu!

Đối phương kéo dài, Trương Huyền tự nhiên hết sức vui vẻ, bởi vì hắn cùng hòn đảo dung hợp càng nhiều, liền tương đương với dung hợp càng nhiều linh tính... Đến lúc đó, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, giống như Hình đường chủ, Trương Cửu Tiêu lúc trước, rất khó chia cắt.

- Khải Linh? Khải Linh cho cả hòn đảo?

Ngoan Nhân thét lên, giống như gặp quỷ rồi, khó có thể tin.

Hắn biết chức nghiệp Khải Linh sư, cho dù Khải Linh sư cửu tinh, cũng nhiều nhất Khải Linh cho trường kiếm, lô đỉnh mà thôi, hơn nữa mỗi Khải Linh một lần, đều tiêu hao rất nhiều, cần nghỉ ngơi rất lâu...

Cái khôi lỗi do Thiên Công sư luyện chế này, đường kính chừng hai ba dặm... Khải Linh cho cái đồ chơi này...

Cần nhen nhóm bao nhiêu lần? Làm sao có thể có người làm được?

- Xem ra tin tức ta Khải Linh cho Khải Linh sư công hội, Thanh Điền Hoàng không có nói cho ngươi...

Trương Huyền lắc đầu.

Trước đó hắn còn một mực lo lắng, đối phương biết tin tức mình đã từng Khải Linh cho cả công hội, sẽ trước thời hạn phòng bị, hiện tại xem ra suy nghĩ nhiều!

Thanh Điền Hoàng cùng Ngoan Nhân, đồng sàn dị mộng, loại tin tức mấu chốt này, có thể nói cho mới là lạ!

Như vậy cũng tốt, không có phòng bị, mới có thể một lần đắc thủ.

Nếu không, muốn thành công thật không có dễ dàng như vậy.

- Cho dù Khải Linh lại như thế nào, ta vẫn có thể giết ngươi...
Ngoan Nhân gào lên một tiếng, điên cuồng gào thét, đầu lâu lơ lửng giữa không trung giãy dụa muốn bay trở về, chém giết thanh niên trước mắt, chỉ thấy đối phương lắc đầu, bàn tay duỗi ra, bỗng nhiên nâng lên.

- Sôi trào đi... Linh tính!

Ầm ầm!

Nương theo lời của hắn, hòn đảo giống như đến mùa xuân, một cái nháy mắt, vô số cây cối mọc ra.

Cây xương rồng, cỏ đuôi chó, đủ loại đóa hoa...

Lít nha lít nhít, không thể đếm hết được.

- Ah...

Bị linh tính quấy nhiễu, ý niệm của Ngoan Nhân bắt đầu xuất hiện hỗn loạn, như người nhân cách phân liệt, đã không khống chế nổi lực lượng của mình.

- Cái này...

Lần nữa nhìn qua, đám người Ngô sư, Hình đường chủ không ngừng nuốt nước bọt.

Khải Linh sư, luôn luôn là đại danh từ sức chiến đấu không mạnh, chức nghiệp phụ trợ trong phụ trợ...

Làm sao cũng không nghĩ đến, còn có thể dùng như vậy!

Dị Linh tộc trước mắt này, dựa theo tình huống bình thường, khẳng định không thể chiến thắng, sẽ bị chém giết, kết quả...

Lại bị thủ đoạn của Khải Linh sư làm thần trí hỗn loạn, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Tưởng là những linh tính này có thể đồng hóa ta? Linh tính bình thường mà thôi, sau khi ta diệt sát chúng, đồng dạng có thể chém giết ngươi...

Đầu lâu gào thét lần nữa.

Năng lực Khải Linh của đối phương mạnh hơn, cũng chỉ là linh tính bình thường, nhiều nhất để hắn không cách nào khống chế hòn đảo, thời gian ngắn rơi vào hỗn loạn, thời gian dài, lấy thực lực của hắn, hoàn toàn có thể gạt bỏ sạch sẽ.

- Giết chết, ngươi có thể làm được, chỉ bất quá…

Trương Huyền lắc đầu:

- Không có cơ hội...

Hô!

Một quyển thư tịch xuất hiện ở trong lòng bàn tay, phía trên loáng thoáng vẽ lấy một ngón tay cùng một trái tim.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau