THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2311 - Chương 2315

Chương 2311: Lưu Dương nguy cơ (hạ) (1)

- Là như vậy, Hoàng đế Thanh Nguyên đế quốc Sở Thiên Hành, muốn chữa trị quan hệ với Trương sư, đặc biệt tới lấy lòng... Trương sư bế quan tu luyện, không tiện gặp khách, cho nên hắn muốn mời ngươi đi qua.

Vị Chiến Sư này vội nói.

- Mời ta đi qua? Nói với hắn... Không rảnh!

Lưu Dương khoát tay áo.

Hiện tại hắn thiếu nhất là thời gian, từng phút từng giây cũng không lãng phí được.

- Lưu thiếu, tu luyện không thể một mực kéo căng dây đàn, còn cần kết hợp lao động nhàn hạ... dù vị hoàng đế này cùng Trương sư náo chút mâu thuẫn, có điều lần này trong mắt của ta, hình như là thành tâm cầu hoà, không bằng gặp mặt một lần, cũng coi như kết cái thiện duyên. Dù sao đối phương cũng là hoàng đế của Thanh Nguyên đế quốc, ngộ nhỡ bởi vậy ghi hận, xuống chút ám chiêu, chẳng phải là cho Trương sư thêm phiền phức?

Vị Chiến Sư này nói.

- Cái này... Cũng được!

Lưu Dương chần chờ một chút, nhẹ gật đầu.

Sáu vị đồng môn khác đều vì lão sư làm vẻ vang, tranh sáng, chỉ có hắn còn ăn bám lão sư...

Như là ký sinh trùng.

Không thể làm vẻ vang cho sư môn, nếu lại cho thêm phiền phức, hắn còn mặt mũi nào sống trên đời? Tuỳ ý đi tắm một chút, đổi một bộ quần áo sạch sẽ, theo sau lưng Chiến Sư đi tới đại sảnh.

- Ngươi chính là Lưu Dương tiểu huynh đệ, tại hạ nghe đại danh đã lâu! Có thể trở thành môn hạ của Trương sư, về sau tiền đồ vô lượng!

Thấy hắn đi tới, Sở Thiên Hành mặt đầy ý cười tiến lên đón, không có chút ra vẻ nào.

- Bệ hạ khách khí!

Lưu Dương hơi kinh ngạc, nhẹ gật đầu nói.

- Cũng không phải khách khí gì, ta là thật tâm muốn hòa giải quan hệ, ngươi cũng biết, lần trước bởi vì sự tình Trung Thanh Vương, cùng Trương sư huyên náo không quá vui vẻ...

Sở Thiên Hành vẫy tay một cái, sau lưng có một hộ vệ đi tới, đưa qua một cái hộp ngọc.

- Đây là bồi lễ ta chuyên môn đưa cho Trương sư nói xin lỗi, mong không nên chối từ!

Lưu Dương nhíu mày, tiện tay mở hộp ngọc ra, một cỗ linh khí nồng nặc lập tức phun ra ngoài.

Tinh Nguyên thượng phẩm, năm viên!

- Cái này...

Thân thể Lưu Dương cứng đờ.

Sự tình lão sư nhu cầu cấp bách Tinh Nguyên thượng phẩm, hắn cũng biết, nếu như có thể đạt được, xem như giúp cho lão sư rất lớn.

- Ha ha, cái này là cho Trương sư, ta cũng chuẩn bị quà tặng cho ngươi...

Thấy biểu lộ của hắn thay đổi, Sở Thiên Hành nhẹ nhàng cười một tiếng, lần nữa vẫy tay, lại một hộ vệ tiến lên, đưa tới một cái hộp:

- Ta biết tiểu huynh đệ quyền pháp vô địch, đặc biệt đi Luyện Khí sư công hội, tiêu tốn số tiền lớn chế tạo một bộ quyền sáo! Đã đạt đến Thánh Khí hạ phẩm, vừa vặn phù hợp ngươi... Kẹt kẹt!

Nương theo hắn nói, hộ vệ mở hộp ra.

Một đạo lực lượng nồng đậm từ bên trong tán dật ra, cúi đầu nhìn lại, quả nhiên là một bộ quyền sáo, phía trên tinh quang bắn ra bốn phía, cho người ta một loại cảm giác Thánh khí uy áp.

- Cái này...

Yết hầu của Lưu Dương phát khô, thân thể không tự chủ được cứng ngắc.

Nói thật, hắn đã sớm muốn một bộ quyền sáo, phối hợp quyền pháp có thể phát huy ra uy lực to lớn, chỉ là lão sư quá bận, hắn thật không tiện mở miệng, lúc này thấy được loại cấp bậc này, lập tức kích động.

- Vô công bất thụ lộc, vật trân quý như vậy…

Lưu Dương chần chờ một chút, nói.

- Tiểu huynh đệ nói gì vậy, có thể kết giao ngươi, xem như vận khí của ta, một Thánh Khí hạ phẩm mà thôi, không tính là gì!

Sở Thiên Hành nở nụ cười.

- Vậy thì tốt, bệ hạ đã khách khí như thế, ta liền nhận, bên lão sư, ta sẽ thay bệ hạ truyền thiện ý!

Đưa tay nhận lấy, mang trên tay, cảm giác lớn nhỏ vừa vặn phù hợp, càng xem càng ưa thích.

Kiện binh khí này, bởi vì là vừa mới chế tạo ra, còn không có linh tính, vừa đến tay liền có thể sử dụng, miễn đi phiền phức luyện hóa.

- Thật không cần khách khí!

Sở Thiên Hành cười nhìn qua: - A, đúng rồi, tối nay hoàng cung tổ chức gia yến, mấy con gái tuổi nhỏ của ta đã sớm nghe nói đại danh của ngươi, đòi muốn gặp mặt một lần, mong tiểu huynh đệ có thể qua một chút!

- Cái này...

Lưu Dương dừng lại một chút:

- Nếu là gia yến, ta đi qua không tốt lắm đâu...

- Khách khí, có thể gặp gỡ ở Thanh Nguyên đế quốc, chúng ta liền là người một nhà! Lúc đầu ta muốn mời Trương sư, đáng tiếc Trương sư bế quan, không cách nào rời khỏi... Nếu huynh đệ có thể đến, hoàng thất chúng ta cũng coi như rồng đến nhà tôm!

Sở Thiên Hành cười rạng rỡ, trong mắt mang theo thành khẩn.

- Ta còn muốn tu luyện...

Lưu Dương nói.

- Cũng không phải kéo một hai ngày a. Tiểu huynh đệ cũng có thể cùng những hoàng tử không nên thân của ta trao đổi một chút, thuận tiện dạy bảo bọn họ, để bọn họ biết đạo lý nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Nếu không tự cao tự đại, tưởng là vô địch thiên hạ...Để cho ta đau đầu!

Sở Thiên Hành nói tiếp.

- Cái này...

Lưu Dương chần chờ một chút, cuối cùng nhẹ gật đầu:

- Thôi được!

Đối phương cho quyền sáo, vừa vặn hắn cũng muốn thử một chút, nếu như có thể thừa cơ tăng cường uy danh của lão sư, cũng không coi là gì.

Nói thật, bảy đệ tử của lão sư, đi sáu cái, một cái so với một cái ưu tú...

Trong lòng của hắn áp lực quá lớn, nóng lòng chứng minh mình, hiện tại có cơ hội này, đương nhiên sẽ không chối từ.

Thấy bọn họ thương nghị xong, Chu điện chủ cũng không tiện nhiều lời.

Làm ra quyết định, Lưu Dương cũng không có gì có thể thu dọn, theo sát sau lưng Sở Thiên Hành, đi đến hoàng cung.

Đi vào hoàng cung, quả nhiên thấy yến hội đã bắt đầu, vô số hoàng tử, công chúa đi trong đó, từng cái tinh thần phấn chấn, lực lượng cường đại.

Không hổ là công chúa của phong hào đế quốc, một cái so với một cái xinh đẹp, ngồi ở trong đó, Lưu Dương nhìn một hồi, chỉ cảm thấy có chút hoa mắt.

Mặc dù kém đám người Triệu Nhã, Vương Dĩnh rất nhiều, nhưng từng cái xinh đẹp, nhất cử nhất động lộ ra phong tình, để hắn cũng có chút đạo tâm bất ổn.

- Lưu Dương công tử...

Lúc này, một thanh niên đi tới trước mặt.

- Ngươi là...

Chương 2312: Lưu Dương nguy cơ (hạ) (2)

Lưu Dương nhíu mày.

Từ quần áo có thể thấy được là một vị hoàng tử, chẳng qua địa vị không cao, trước đó lúc Sở Thiên Hành giới thiệu, cũng không nói tỉ mỉ qua.

- Tại hạ Sở Tường, là hoàng tử thứ bảy mươi bảy của Thanh Nguyên đế quốc...

Thanh niên cười khổ:

- Ta cùng Trương sư, từng có duyên phận gặp mặt hai lần, được cho là bằng hữu!

Nếu như Trương Huyền ở đây nhất định có thể nhận ra, không phải người khác, chính là Sở Tường gặp phải ở Kinh Hồng sư công hội cùng Luyện Khí sư công hội.

Không nghĩ tới, lại là một vị hoàng tử.

Khó trách, vừa ra tay liền là một viên Tinh Nguyên thượng phẩm.

Lúc trước Trương Huyền đòi Sở Thiên Hành một trăm viên linh thạch trao đổi Trung Thanh Vương, người sau từng nói qua, linh thạch ban thưởng cho hậu bối, trong quốc khố cũng không nhiều.

- Bạn của lão sư, thất kính thất kính!

Lưu Dương đứng dậy.

- Không cần khách khí...

Sở Tường cười gật đầu.

Hai người trò chuyện một hồi, trong lúc đó lại có mấy vị công chúa tới mời rượu, Lưu Dương hết sức cao hứng, uống nhiều mấy chén, mí mắt cảm thấy có chút mơ hồ, thân thể nhoáng một cái, hôn mê bất tỉnh.

- Người đâu, nhốt hắn vào địa lao, cắt đứt truyền tin, khống chế tất cả tin tức!

Sở Thiên Hành đi tới trước mặt, con mắt chợt lóe.

- Vâng!

Mấy hộ vệ đi tới, khóa Lưu Dương lại, mang đi xuống.

- Phụ hoàng, cái này... Đây là có chuyện gì?

Sở Tường sững sờ tại nguyên chỗ.

- Ngươi không cần phải để ý đến!

Sở Thiên Hành khoát tay áo.

- Nhưng... hắn là học sinh của Trương Huyền! Trương sư xông đường thành công, Danh Sư đường cũng sợ hãi, giam giữ học sinh của hắn, ta sợ...

Sở Tường cuống cuồng.

- Đủ rồi! Ngươi bình thường liều lĩnh, che giấu tung tích ở bên ngoài làm loạn thì thôi, chuyện này, ta tự có đúng mực!

Không thèm để ý đối phương, Sở Thiên Hành sải bước đi ra ngoài.

Sở Tường xiết chặt nắm đấm. Hắn là con trai thứ bảy mươi bảy của Hoàng đế, lại là Tần phi sinh ra, địa vị không cao.

Vì có thể gây chú trọng, cố gắng tu luyện, không chỉ thành Luyện Khí sư thất tinh, tuổi còn trẻ liền đạt đến Thai Anh cảnh...

Vốn cho rằng như vậy có thể được khen ngợi, ai biết...

Bị người hạ độc thủ, Nguyên Thần hao tổn.

Từ ngày đó bắt đầu, hắn mới hiểu được, hoàng gia không tình thân, có chỉ là lợi ích.

Ngay sau đó, mới đổi lại quần áo lụa là, lưu luyến thanh lâu cùng nữ nhân...

Thoạt nhìn phóng đãng ngỗ ngược, trên thực tế đều là giả tượng.

Bởi vì không làm như vậy mà nói, những hoàng tử tranh quyền đoạt thế kia khẳng định sẽ giết chết hắn.

Những thủ đoạn này của các hoàng tử, phụ hoàng không có khả năng không biết...

Nhưng không có khuyên can, để hắn càng thêm nản lòng thoái chí.

Vốn cho rằng lần này quan hệ Trương sư với thân thiết, phụ hoàng sẽ hoàn toàn đổi mới, không nghĩ tới bắt học sinh của đối phương.

Hắn và Trương Huyền gặp qua mấy lần, biết đối phương từ trước tới nay bao che khuyết điểm...

Vạn nhất xảy ra chuyện gì, phiền phức liền lớn.

- Không thể, phải nói chuyện này cho Trương sư... Nếu như về sau thật sự có hiểu lầm gì đó, cũng có thể giao thiệp tốt hơn...

Híp mắt lại, đã có quyết định. Thủ đoạn của Trương sư, hắn là tận mắt thấy, tuyệt đối là nhân vật như Thần Long, loại người này chỉ có thể kết giao, quyết không thể đắc tội.

Chẳng biết tại sao phụ hoàng lại muốn bắt học sinh của đối phương, nhưng nhìn bộ dạng, hỏi thăm khẳng định cũng hỏi thăm không ra...

Đã như vậy, không bằng lặng lẽ nói cho Trương sư, về sau nếu hai bên gây ra mâu thuẫn, cũng có thể từ đó hoà giải.

Biết bây giờ không phải là thời điểm nói nhiều, Sở Tường an tĩnh tham gia xong yến hội, lúc này mới ly khai Hoàng cung.

Trở lại chỗ ở của mình, nghỉ ngơi rất lâu, thay đổi y phục, lặng lẽ đi đến Chiến Sư đường.

- Ngươi tìm ai?

Một vị Chiến Sư chặn đường.

- Tại hạ là bạn của Trương sư, đặc biệt tới thăm hỏi!

Sở Tường đưa danh thiếp tới.

- Bạn của Trương sư? Ngươi chờ một chút!

Vị Chiến Sư này giật nảy mình, vội vã cầm danh thiếp đi ra ngoài.

Thời gian không dài, một tên mập theo ở phía sau đi tới.

- Nguyên lai là Sở Tường công tử, tại hạ quản gia Tôn Cường, thiếu chủ đã từng nói qua ngươi... Không biết tới tìm gia thiếu chủ là có chuyện gì?

Tôn Cường cười nhìn qua.

Thấy không phải Trương sư đi ra, Sở Tường có chút nóng nảy, nhịn không được nói:

- Ta có chuyện quan trọng tìm Trương sư, mong quản gia thông báo...

- Thiếu gia nhà ta đang bế quan tu luyện, không thể quấy nhiễu, ta cũng không có cách nào...

Tôn Cường khoát tay áo:

- Công tử có chuyện gì, nói với ta là được, đợi thiếu gia bế quan đi ra, ta lại nói cho hắn

- Cái này...

Thấy đối phương nói như vậy, dừng lại một chút, biết chắc không thấy được Trương sư, Sở Tường đành phải lắc đầu, bố trí cấm chế cách âm:

- Là như vầy, học sinh của Trương sư Lưu Dương... Bị phụ hoàng ta bắt...

- Lưu Dương tiểu thiếu gia bị bắt?

Tôn Cường sững sờ, con mắt lập tức híp lại.

Chương 2313: Thiến Hoàng đế (thượng) (1)

Người khác không biết tình cảm của Trương Huyền đối với mấy học sinh này, nhưng hắn một đường theo tới, là biết hết sức rõ ràng.

Vì đệ tử, một mình khiêu chiến một vương quốc; vì Triệu Nhã cùng Vương Dĩnh, mở miệng uy hiếp một phương thế lực lớn; vì Ngụy Như Yên, cam tâm phạm hiểm...

Tình cảm thầy trò, có thể so với nhật nguyệt.

Nếu như Lưu Dương quả thật xảy ra chuyện, có thể đoán được, vị thiếu gia này của mình tuyệt đối sẽ vọt thẳng đến Thanh Nguyên hoàng cung, không nháo đến long trời lở đất, quyết sẽ không bỏ qua.

- Làm sao bây giờ?

Trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Đối ngoại bày tỏ thiếu gia bế quan, nhưng hắn biết đi chỗ rất xa, trong thời gian ngắn căn bản không về được.

Trong lúc này, Lưu Dương xảy ra chuyện, trở về khẳng định sẽ lột da của hắn.

- Đa tạ Sở Tường công tử báo tin, tại hạ ghi nhớ vào lòng, hiện tại ta liền đi bẩm báo thiếu gia.

Hỏi thăm kỹ càng một lần, biết tình huống, Tôn Cường nhìn Sở Tường ôm quyền, xoay người quay trở về.

Thời gian không dài, đi tới nơi ở của Chu điện chủ.

- ... Chuyện chính là như vậy, mong điện chủ có thể phái người theo ta đi hoàng cung cứu người!

Nói rõ tin tức biết được một lần, Tôn Cường nói.

- Đi hoàng cung cứu người?

Chu điện chủ chần chờ:

- Cái này dính dáng quan hệ giữa Chiến Sư đường, Danh Sư đường cùng thế lực địa phương, mặc dù ta có thể phái Chiến Sư đi qua đòi người, nhưng mà rất dễ dàng kích phát mâu thuẫn! Cần trước thời hạn báo lên Danh Sư đường, báo lên tổng bộ mới có thể làm ra quyết định.

- Báo lên Danh Sư đường, tổng bộ?

Tôn Cường nhíu mày.

Lưu Dương bị giam ở trong cung, tình huống cụ thể ai cũng không biết, chậm trễ một ngày là một ngày nguy hiểm, nếu như lại đi theo quy trình mà nói, một khi xảy ra chuyện, người nào chịu trách nhiệm? Thật giống như lúc trước hắn bị giam, liền chịu nhiều đau khổ.

- Chiến Sư của Chiến Sư đường, tương đương với quân đội của đế quốc, muốn vận dụng, nhất định phải có thủ lệnh của Danh Sư đường! Ta cũng không có phương pháp... Ngươi trước chớ gấp, Lưu thiếu là học sinh của Trương sư, Sở Thiên Hành chắc hẳn sẽ không làm ẩu...

Chu điện chủ an ủi một câu.

Không phải hắn không nguyện ý giúp một tay, mà là phái Chiến Sư đi hoàng cung đế quốc đòi người, chẳng khác nào vạch mặt, trách nhiệm bao lớn, cho dù hắn là điện chủ, cũng không cách nào chống lại.

Nếu như đường chủ ở đây, có lẽ có thể quyết định, đáng tiếc đường chủ hết lần này tới lần khác không có mặt, một khi dẫn phát ra mâu thuẫn, đừng nói thân phận điện chủ của hắn, xem như thân phận Chiến Sư cũng có thể bị tước đoạt sạch sẽ. Chiến Sư, trọng khí của chức nghiệp Danh Sư, không có thể tuỳ ý vận dụng.

Nếu như người người đều vì chuyện riêng của mình vận dụng, Danh Sư đường còn có tư cách gì hiệu lệnh thiên hạ?

- Ngươi đã không đồng ý cứu người, chính ta nghĩ biện pháp!

Thấy đối phương lo lắng đủ loại, sắc mặt Tôn Cường tái xanh, khoát tay chặn lại, xoay người rời khỏi.

Đối phương có đủ loại lo lắng, như vậy hắn liền dùng phương pháp của mình đến giải quyết chuyện này.

Rời khỏi nơi ở của Chu điện chủ, tới chỗ Chiến Sư đường an trí Độc sư.

- Ân công!

Thấy hắn đi tới, người Độc điện đều mặt mũi mừng rỡ nghênh đón.

Hứa trưởng lão càng cực kỳ cảm kích.

Nếu như không phải vị trước mắt này, bọn họ đã sớm bị Trung Thanh Vương hành hạ chết, chớ nói chi là trở thành Chiến Sư, đi ở dưới ánh sáng!

- Ừm, lần này ta tới là muốn tìm các ngươi giúp một chút!

Không có bất kỳ che lấp, Tôn Cường nói thẳng ra mục đích của mình.

Lấy thực lực của hắn đi hoàng cung cứu người, khẳng định là không thể nào, chỉ có thể mượn tay những người khác. Mà những Độc sư này, không biết nguyên nhân gì, cực kỳ tôn kính hắn, cam tâm tình nguyện nghe theo phân phó, không gì thích hợp hơn.

- Ân công mời nói, chỉ cần chúng ta có thể làm được, thịt nát xương tan cũng không chối từ!

Rất nhiều Độc sư ánh mắt lấp lánh nhìn lại.

Tu luyện độc công tổ sư truyền thụ, thực lực mọi người đều có tiến bộ cực lớn, nhất là Hứa Du Hứa trưởng lão, giờ phút này đã đạt đến Thánh Vực tam trọng.

Thực lực tinh tiến chỉ là phụ, chủ yếu nhất là lý giải cùng cách dùng độc càng hơn một bậc.

Chỉ cần cấp bậc chất độc đầy đủ, cường giả Nguyên Thần cảnh tới cũng có thể chém giết.

- Trước đừng có vội đáp ứng, ta nói xong, các ngươi lại suy nghĩ.

Thấy đối phương trực tiếp đáp ứng, Tôn Cường khoát tay áo, nói tiếp:

- Là như vậy, Lưu Dương tiểu thiếu gia bị Thanh Nguyên Hoàng đế bắt, ta hy vọng có thể mượn tay của các ngươi giúp ta cứu người!

Rất nhanh, Tôn Cường nói ra ý kiến của mình.

- Đi Thanh Nguyên hoàng cung cứu người?

- Tên cẩu hoàng đế này, bao che Trung Thanh Vương, vừa nhìn liền biết không phải vật gì tốt!

- Dám xuống tay với Lưu thiếu, rõ ràng là không để ân công vào mắt, cần chúng ta làm thế nào?

- Có muốn chúng ta hạ độc chết tất cả người của hoàng thất hay không? Quấy cái long trời lở đất!

Nghe được Tôn Cường yêu cầu, tất cả mọi người Độc điện nổ tung.

Không có một cái nào chối từ, càng không có cự tuyệt.

Sự tình của ân công còn quan trọng hơn mạng của bọn hắn, huống chi lúc đầu bọn họ cũng không phải Danh Sư, không có quy tắc ràng buộc.

- Rất tốt!

Thấy đám Độc sư này không chần chờ chút nào liền đáp ứng, Tôn Cường nhẹ gật đầu, cực kỳ cảm động.

Chẳng biết tại sao, đám Độc điện này đối với hắn có tình cảm đặc thù, vừa thấy mặt liền cực kỳ cung kính, càng quan trọng hơn là, chuyện nguy hiểm như thế cũng trực tiếp đáp ứng, không có chút sợ hãi nào...

Chương 2314: Thiến Hoàng đế (thượng) (2)

Cái này chỉ sợ... là nhân cách mị lực a!

Thiếu gia lợi hại như vậy, đối phương cũng không cung kính, ngược lại cung kính với mình rất nhiều, chỉ bằng vào điểm ấy cũng có thể thấy được, ở trong mắt người Độc điện, mình quả nhiên nổi bật bất phàm, anh dũng vô địch.

- Vậy chúng ta liền thương nghị sách lược, chuẩn bị động thủ đi!

Cực kỳ tự hào, cảm thấy mình rốt cục có vương bá chi khí, Tôn Cường vung tay lên.

Dù nhiều Độc sư như vậy đồng thời ra tay, sức chiến đấu bất phàm, nhưng dù sao đối phương là hoàng thất của phong hào đế quốc, cực kỳ đáng sợ!

Ngạnh xông qua mà nói, khả năng còn không có nhìn thấy Lưu Dương, cũng đã toàn quân bị diệt, nhất định phải chuẩn bị kỹ càng.

- Lúc trước bị Trung Thanh Vương diệt môn, là bởi vì ở đêm khuya, tất cả mọi người nghỉ ngơi, hơn nữa không có phòng bị... Cũng không phải là nói Độc sư chúng ta dễ khi dễ!

Ánh mắt Hứa Du híp lại.

Mối hận diệt môn không có khả năng quên đi, mặc dù người động thủ nghe theo mệnh lệnh của Trung Thanh Vương, nhưng trên thực tế lại thực sự là binh lính của Thanh Nguyên đế quốc, càng là Sở Thiên Hành này ban cho quyền lực.

Cho nên trong lòng bọn họ, kẻ thù lớn nhất là vị hoàng đế này.

Vốn có cừu hận, lại thêm người của ân công cũng bị bắt nạt, làm sao có thể bỏ qua?

- Ân công, lúc trước Trung Thanh Vương cho chúng ta rất nhiều dược liệu, để chúng ta luyện chế Thanh Phong tán, những dược liệu này đầy đủ luyện chế mười tấn!

Một vị Độc sư đi lên phía trước:

- Lúc ấy bị bọn họ bắt, một lòng muốn chết, mặc dù không có luyện chế, nhưng mà dược liệu lại đặt ở trong không gian giới chỉ mang theo tới, những ngày gần đây, chúng ta học tập độc công ân công truyền thụ, có thời gian rảnh cũng luyện chế một chút... Ngưng luyện không ít, đều đạt tới Chí Tôn cấp! Nếu như chúng ta thật muốn đi hoàng cung cứu người, có thể sử dụng cái này...

- Chí Tôn Thanh Phong tán?

Tôn Cường sửng sốt một chút.

Đối với độc dược hắn một chữ cũng không biết, cái tên này nghe cũng không có nghe qua.

Chẳng qua thân là ân công, lại là đại cao thủ trong suy nghĩ của mọi người, làm sao có thể nói mình không biết!

Cau mày nói:

- Tổng cộng có bao nhiêu?

Hoàng thất phong hào đế quốc phòng vệ có thể tưởng tượng được, nếu như số lượng ít, không có khả năng thành công.

- Về số lượng, ân công không cần lo lắng, chừng hơn 500 cân!

Vị Độc sư này nở nụ cười. Bọn họ nhiều Độc sư như vậy học tập tổ sư lưu lại tuyệt học, không có những phương pháp khác luyện tập, vừa vặn có nhiều dược liệu như vậy, tự nhiên tiện tay luyện chế.

- Hơn 500 cân?

Khóe miệng co quắp, Tôn Cường cực kỳ rung động.

Cho dù không hiểu độc dược quá nhiều, nhưng cũng biết thứ này trên cơ bản đều tính toán theo tiền (*đơn vị tính lượng thuốc), mấy tiền liền có thể độc chết một mảng lớn cường giả, hơn 500 cân...

Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy kinh khủng.

- Thanh Phong tán, vô sắc vô vị, có thể theo gió mà bay, chỉ cần thừa dịp đêm tối, vung vào trong hoàng cung, không ai có thể chạy trốn!

Hứa trưởng lão nói.

- Vậy thì tốt, cứ quyết định như vậy đi! Nửa đêm động thủ...

Tôn Cường vốn là người không sợ trời không sợ đất, đối phương đã chuẩn bị xong độc dược, cứu người trước lại nói.

Lại cân nhắc kế hoạch kỹ càng, mọi người cảm thấy không có bất cứ vấn đề gì, lúc này mới nghỉ ngơi dưỡng sức.

Rất nhanh tới giờ tý.

Một đám Độc sư ở dưới Tôn Cường dẫn đầu, đồng thời đứng dậy, lặng lẽ rời Chiến Sư đường.

Bọn họ đã bị Chiến Sư đường hợp nhất, lại thêm có quản gia của Trương sư tự mình ra mặt, nên không gây nên chú ý của những người khác. Thừa dịp đêm tối, nhanh chóng tiềm hành, thời gian không dài liền đi tới một bên ngược gió trước hoàng cung.

Trên đường có không ít hộ vệ tuần tra, cùng binh sĩ thủ hộ, còn không có kịp phản ứng, liền bị đám Độc sư này độc lật, thậm chí ngay cả cơ hội truyền tin tức cũng không có.

- Tốt rồi, ở chỗ này đi, mặc dù gió không lớn, nhưng vị trí đủ cao, có thể khuếch tán cả hoàng cung...

Đi một vòng lớn, tìm được địa phương thích hợp nhất, Hứa trưởng lão thân là Độc sư thất tinh, nhìn chung quanh một vòng, xác định vị trí.

Mục đích của bọn hắn là Thanh Nguyên hoàng thất, không thể bởi vì cứu người mà tổn thương tới dân chúng, cho nên vị trí nhất định muốn chọn rõ ràng.

- Ừm!

Mọi người đồng thời nhẹ gật đầu, mỗi người huyền không phi hành, đứng vào vị trí.

Rầm!

Bàn tay vung ra, độc phấn lan tràn.

Chí Tôn Thanh Phong tán theo gió tung bay, chậm rãi rơi xuống hoàng cung, không có làm ai phát giác.

Dù hoàng cung nắm giữ rất nhiều trận pháp, đó cũng là nhằm vào tiến công mới có thể vận chuyển, thời điểm bình thường xem như hoàng thất của phong hào đế quốc cũng không có xa xỉ đến thời khắc duy trì vận chuyển.

Lại thêm Thanh Phong tán có thể theo lỗ chân lông thâm nhập, chỉ cần hô hấp sẽ không cách nào ngăn cản.

Nguyên nhân chính là như vậy, lúc trước mới có thể bị Dị Linh tộc giết trở tay không kịp, tử thương vô số.

Ngay cả Chiến Sư đường, đột nhiên gặp được cũng suýt chút nữa toàn quân bị diệt, huống chi người hoàng thất đang ngủ say.

Độc phấn từ từ tung bay, thời gian không dài, mọi người ở trên không liền thấy hộ vệ trong hoàng thất, một cái tiếp một cái ngã trên mặt đất, toàn bộ mất đi tri giác.

Thanh Phong tán chỉ có thể để cho người ta trong thời gian ngắn không có sức chiến đấu, sẽ không trí mạng, mặc dù uy lực của Chí Tôn cấp càng lớn, cũng chỉ hôn mê nhiều hơn mấy canh giờ mà thôi.

- Tốt rồi, tất cả đều choáng, hiện tại chúng ta trực tiếp đi tìm tên cẩu hoàng đế kia!

Rải xuống độc phấn xong, đại khái một nén nhang thời gian, thần thức của Hứa trưởng lão quét qua, lúc này mới gật đầu nói.

- Tốt, trước bắt lấy, thiến tên cẩu hoàng đế kia lại nói!

Ánh mắt của Tôn Cường phát lạnh.

Chương 2315: Thiến Hoàng đế (hạ) (1)

Trong hoàng cung.

- Thế nào? Tên kia có khuất phục hay không?

Ngồi ở sau bàn mặt, Sở Thiên Hành ngẩng đầu nhìn một người áo đen quỳ ở cách đó không xa, nhàn nhạt hỏi.

- Bẩm báo bệ hạ, tên kia tuổi không lớn lắm, nhưng là cái xương cứng, hỏi cái gì cũng không nói, giống như người câm, các huynh đệ đã dùng đủ loại hình pháp, vẫn không có mở miệng!

Người áo đen ôm quyền.

- Xương cứng? Xương cứng ta gặp qua không ít, trong tay ta, đều sẽ biến thành tôm chân mềm!

Ánh mắt nhíu lại, Sở Thiên Hành cười lạnh.

- Vâng... Bất quá, bệ hạ, chúng ta để hắn... Nói cái gì?

Người áo đen nghi ngờ.

Bệ hạ chỉ bảo bọn họ dùng hình, cũng không nói đối phương nhận tội cái gì, hoặc là muốn thẩm vấn ra cái gì, để hắn cực kỳ khó hiểu.

- Không cần nói cái gì, chỉ cần dằn vặt hắn ý niệm dao động, hoàn toàn khuất phục liền tốt, những chuyện khác, ta sẽ tự mình xử lý!

Sở Thiên Hành khoát tay áo.

- Vâng!

Người áo đen nhẹ gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Thấy hắn rời khỏi, ánh mắt của Sở Thiên Hành phát lạnh, đứng dậy.

Chỉ cần ý niệm của đối phương buông lỏng, mình liền có thể dựa theo Ngoan Nhân truyền thụ linh hồn bí pháp thuần phục, đến lúc đó, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó!

Rời ghế ngồi, đi ra ngoài điện, vừa đi ra gian phòng, liền thấy người áo đen vừa rồi nói chuyện với hắn nằm ở trên mặt đất, không nhúc nhích, hình như hôn mê bất tỉnh.

- Ừm?

Sầm mặt lại, vận chuyển chân khí toàn thân.

Hắn là cường giả nửa bước Xuất Khiếu cảnh, hơi sử dụng lực lượng, chân khí lập tức như thủy ngân chảy xuôi ở trong huyệt đạo, phát ra thanh âm phần phật.

Thuộc hạ lặng yên không tiếng động ngất đi, một chút động tĩnh cũng không có, chỉ sợ có cao thủ mai phục ở bốn phía.

Đang muốn đi qua nhìn một chút, thuộc hạ của mình bị ai ra tay, thân thể kìm lòng không được lắc lư một cái, con ngươi thu hẹp:

- Không tốt, là... Chí Tôn Thanh Phong tán!

Loại cảm giác này hết sức quen thuộc, chính là độc dược hai mươi năm trước, lúc Dị Linh tộc tiến công sử dụng.

Một khi ngửi vào, sẽ lập tức rã rời như bùn, nửa bước Xuất Khiếu cảnh cũng khó may mắn thoát khỏi.

Năm đó, chính là bị bắt, bị Thanh Điền Hoàng dằn vặt sắp tử vong, cuối cùng hiến tế linh hồn, trở thành khôi lỗi của đối phương, mới có thể chạy trốn.

- May mắn có giải dược...

Cổ tay khẽ đảo, một cái bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay, cố nén trong đầu mê muội, lấy ra một viên thuốc để vào miệng.
Hắn không giống Chiến Sư, chịu qua huấn luyện, cho dù mê muội cũng có thể kiên trì chiến đấu.

Dù tu vi là Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, lại là vô số dược liệu tích tụ lên, sức chiến đấu so với Nguyên Thần đỉnh phong bình thường cũng hơi có không bằng, chớ nói chi là Chiến Sư.

Viên thuốc vào cổ họng, lập tức tan ra, vốn cho rằng rất nhanh liền có thể khôi phục năng lực, ai biết đợi một hồi, không có phản ứng chút nào.

Thật giống như ăn thuốc giả vậy.

- Chuyện gì xảy ra?

Sắc mặt tái xanh.

Cái giải dược này, là Thanh Điền Hoàng tự mình cho, chỉ cần nuốt vào, liền sẽ không bị Thanh Phong tán ảnh hưởng...

Làm sao ăn hết rồi, vẫn rã rời vô lực? Đang khó hiểu, ý định tìm mấy loại thuốc giải độc khác thử một chút, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Thuốc này là dùng thủ pháp tổ sư truyền thụ cho luyện chế thành, dược lực mạnh mẽ hơn trước đó gấp năm lần, giải dược bình thường căn bản vô dụng!

Sầm mặt lại, vội vàng xoay người, liền thấy một đám người mặc quần áo khó hiểu đi tới.

Đám người Hứa trưởng lão biết hành động lần này dính dáng cực lớn, sau khi rời khỏi Chiến Sư đường, liền đổi lại quần áo trước kia, như vậy đại biểu là cá nhân, mà không phải Chiến Sư đường.

Bọn họ luyện chế Chí Tôn Thanh Phong tán, dùng phương pháp tổ sư truyền thụ cho luyện chế, dược hiệu cao, hao tổn ít, cho dù dùng giải dược trước kia cũng không có tác dụng gì.

Nếu không có chỗ dựa này, cũng không dám quang minh chính đại đến hoàng cung cướp người như vậy.

- Các ngươi có biết đây là địa phương nào không? Nơi này là Thanh Nguyên hoàng cung, dám động thủ với Hoàng đế, là đại nghịch bất đạo, tội không thể tha...

Sở Thiên Hành nhíu mày, lớn tiếng quát.

Bất quá lời còn chưa dứt, liền nghe một thanh âm tức giận vang lên:
- Tội không thể tha? Tha con mẹ ngươi!

Ngay sau đó, còn không kịp phản ứng, Sở Thiên Hành liền thấy một viên thịt to lớn lao đến hắn.

Bành!

Mắt tối sầm lại, bị một quyền bắn trúng hốc mắt, bay ngược ra ngoài, đụng lấy cây cột, đầu rơi máu chảy.

- Ngươi...

Sở Thiên Hành giãy dụa đứng dậy, nhìn thấy một tên mập xuất hiện ở trước mắt, vừa rồi một quyền kia, đúng là hắn đánh tới.

- Ngươi là quản gia của Trương sư... Tôn Cường?

Toàn thân hắn căng thẳng.

Trung Thanh Vương cũng là bởi vì tên này, mới bị làm suýt chút nữa chết, hắn cũng điều tra qua, vừa nhìn thấy dung mạo liền nhận ra được.

- Không sai, chính là Cường gia gia của ngươi!

Cười lạnh một tiếng, Tôn Cường quay đầu nhìn về phía một vị lão giả:

- Hứa trưởng lão, nhưng có dao găm không?

- Có!

Lấy ra một cây chủy thủ đưa tới, Hứa trưởng lão hơi nghi hoặc nhìn qua:

- Ân công muốn cái này làm gì?

- Cái tên này dám bắt Lưu Dương... Ta muốn thiến hắn!

Tôn Cường cắn răng.

- Thiến?

Khóe miệng đám người Hứa trưởng lão giật một cái.

Người trong hoàng cung, trúng độc chỉ là trong thời gian ngắn rã rời, sẽ không đả thương tu vi cùng tính mạng, cho dù Danh Sư đường thẩm tra, vì cứu người, tình huống bất đắc dĩ...

Lại thêm Trương sư xông đường thành công, tất cả đều ở trong khống chế.

Thật muốn thiến Hoàng đế... Chuyện liền nháo lớn rồi.

Tội thí quân a... tin tức truyền ra ngoài, Danh Sư đường cũng không gói được lửa.

- Tới mấy người, giúp ta đè lại, không làm phế gia hỏa này, ta không họ Tôn!

Tôn Cường trừng mắt, hừ lạnh.

Từ khi đi theo lão gia, chưa từng chịu oan ức như vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau