THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Nói thừa quá nhiều (1)

Đối với loại nước thuốc do Dương sư điều chế ra, hắn ngay cả một phần vạn lòng tin cũng không có. Nhưng giống như lời đối phương nói, nếu như không nghĩ ra được biện pháp khác, vậy lão tổ này sợ rằng ngay cả ba phút cũng sống không nổi.

Dù sao cũng là sắp chết, còn không bằng thử một lần!

Bất kể nói thế nào, vị Dương sư này cũng thành công trị cho thê tử của Lăng Thiên Vũ và đám người Đỗ Mạc Hiên, cho dù hành động của hắn trong nửa ngày qua vô cùng không đáng tin cậy, có phần khiến người ta giống như hòa thượng sờ không thấy tóc, cũng là hy vọng duy nhất.

Qua mười lần hít thở, hắn cắn răng một cái:

- Được, ta thử xem!

Chỉ có thể xem ngựa chết thành ngựa sống.

Lúc này quả thật không biện pháp gì tốt.

Đưa ra quyết định, Thẩm Truy bệ hạ cắn răng một cái cầm bình ngọc trên bàn, đi vài bước đến trước mặt lão tổ.

- Lão tổ, đắc tội...

Hắn lấy thìa cạy miệng ra, đổ nước thuốc xuống.

- Ô ô...

Tuy rằng Thẩm Hồng lão tổ đều sẽ chết bất cứ lúc nào, trên thực tế còn có có chút ý thức. Cảm nhận được nước thuốc bị cứng rắn rót vào, hắn thiếu chút nữa khóc ròng.

Chuyện lúc trước, hắn cơ bản đều nhìn thấy ở trong mắt. Hắn biết hành động của vị Dương sư tìm tới cuối cùng này, trong lòng đầy uất nghẹn.

Hắn lại đường đường là lão tổ của Thiên Huyền vương quốc, cường giả siêu cấp địa vị so được tôn kính hơn quốc vương bệ hạ. Nước độc còn chưa có trải qua kiểm nghiệm lại lấy tới... để cho hắn làm thú thử thuốc! Hơn nữa còn là thử nghiệm loại độc dược một khi có sai lầm, lại chết ngay lập tức...

Mạng của ta thế nào lại khổ như vậy. Muốn sống yên ổn cũng không dễ dàng. Muốn chết yên ổn, cũng không được...

Rất nhanh, nước thuốc trong bình ngọc đã được Thẩm Truy bệ hạ cứng rắn rót đến trong miệng Thẩm Hồng lão tổ.

Khụ khụ!

Chỉ thấy Thẩm Hồng chớp mắt, thân thể giãy dụa vài cái, lại không có động tĩnh gì nữa.

- Lão tổ...

Sắc mặt Thẩm Truy bệ hạ nhất thời trắng bệch, lui về phía sau mấy bước, thất thanh khóc rống lên.

Thất bại sao?

Không chỉ lão tổ là nền tảng của Thiên Huyền vương quốc, quan trọng hơn chính là ân tình và quan hệ máu mủ chém không đứt với hắn!

Gọi Thẩm Hồng là lão tổ, thật ra chính là quốc vương bệ hạ hai đời trước, gia gia ruột thịt của hắn. Gia gia ruột thịt lúc này tự nhiên chết ở trước mặt của hắn, hơn nữa còn là bị hắn cứng rắn rót thuốc mới chết. Trong lòng hắn khổ sở thế nào, có thể tưởng tượng được.

- Nếu nước thuốc dễ điều chế như vậy, độc sư cũng lại không đáng giá rồi...

Lưu Lăng lắc đầu, nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa:

- Dương sư, tuy rằng không sử dụng thuốc, Thẩm Hồng cũng sẽ chết, nhưng hắn thật sự chết dưới nước thuốc của ngươi. Chắc hẳn là xem như ngươi giết người!

- Giết người?

- Không sai. Nước thuốc là do ngươi điều chế ra, cũng theo lệnh của ngươi nói, rót hết vào. Hiện tại người đã chết, không phải trách nhiệm của ngươi thì là trách nhiệm của ai?

Ánh mắt Lưu Lăng sáng ngời nhìn qua.

- Dương sư, ngươi không phải rất có lòng tin về nước thuốc sao?

Thẩm Truy bệ hạ cũng nhìn qua, ánh mắt mang theo sự chất vấn.

Ta nghe lời ngươi nói, mới rót hết cho lão tổ uống. Lúc này thì hay rồi, vừa rót hết người liền chết...

- Trách nhiệm của ta?

- Không sai, Thẩm Hồng là nền tảng của Thiên Huyền vương quốc, hiện tại chết ở dưới nước thuốc của ngươi. Không bằng ngươi lại thay thế hắn trấn thủ ở đây, xem như là bồi thường cho bọn họ đi!

Lưu Lăng nói. Thật ra hắn cũng biết, không rót nước thuốc, Thẩm Hồng cũng chắc chắn phải chết. Hắn cố ý nói như vậy, mục đích chính là vì điều này.

Thẩm Hồng có tác dụng lớn nhất là trấn thủ vương quốc, khiến cho rất nhiều thế lực không dám rục rịch. Nếu hắn đã chết, chỉ cần vị Dương sư này đáp ứng lưu lại, hiệu quả khẳng định càng mạnh hơn so với hắn còn sống.

Thậm chí Thiên Huyền vương quốc còn có thể nhảy lên một cái, thăng cấp trở thành vương quốc nhị đẳng, hoặc nhất đẳng.

- Trấn thủ nơi này?

Trương Huyền lắc đầu:

- Không có khả năng!

Hắn dự định chờ Thẩm Truy bệ hạ tìm tới bí tịch Thông Huyền cảnh, lại rời đi. Canh giữ ở chỗ này sao?

Đùa kiểu gì vậy!

- Không có khả năng? Lẽ nào Dương sư ra tay không những không có cứu sống Thẩm Hồng, trái lại hại chết hắn, lại không có một chút hối hận và xấu hổ nào?

Lông mày Lưu Lăng nâng lên.

- Hại chết? Ngươi suy nghĩ quá nhiều... Ta còn tưởng là chuyện gì lớn!

Trương Huyền mỉm cười:

- Yên tâm đi, có ta ở đây, muốn chết làm gì có thể dễ dàng như vậy được!

Nói xong hắn bước hai bước đi tới phía trước Thẩm Hồng lão tổ đang nằm, giơ bàn tay lên, một tai đánh tới.

Bốp!

Âm thanh vang dội.

Khụ khụ!

Ngay sau đó, tiếng ho khan vang lên lần nữa. Chỉ thấy Thẩm Hồng đã không còn nhúc nhích, lại phun ra một ngụm nước thuốc, chậm rãi mở mắt.

- Điều này...

Tất cả mấy người đều choáng váng.

Chương 232: Nói thừa quá nhiều (2)

Đám người Lưu Lăng, Trịnh Phi Vốn còn muốn nói chuyện, mắt mỗi một người giống như sắp rơi trên mặt đất, rất sợ mình nhìn nhầm.

- Lão tổ, ngài...

Vẻ mặt Thẩm Truy bệ hạ nghi ngờ đi lên phía trước, chết sống không thể tin được.

- Ngươi, loại người bất hiếu này, muốn làm ta sặc chết sao? Khụ khụ...

Thẩm Hồng thổi râu mép lên, căn bản không có bất kỳ dáng vẻ suy yếu, chết bất cứ lúc nào như trước đó.

- Dương sư, đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra...

Thẩm Truy bệ hạ vội vàng nhìn qua.

Rõ ràng nhìn thấy được lão tổ không nhúc nhích, thế nào đột nhiên tỉnh lại, còn có thể nói chuyện?

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Không chỉ là hắn, ngay cả ba người Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi cũng cảm thấy nhận thức của mình sắp sụp đổ.

Người chết sống lại?

Đây không phải là sự thật chứ?

- Thân thể Thẩm Hồng suy yếu, đã sắp chết. Ta bảo ngươi cho hắn uống nước thuốc này, kết quả ngươi trực tiếp đổ vào trong. Nước thuốc sền sệt chặn ở khí quản, khiến cho hắn thoạt nhìn giống như người chết... Về phần vì sao tinh thần tỉnh táo? Rất đơn giản, nước thuốc của ta điều chế thành công, có tác dụng!

Thần sắc Trương Huyền thản nhiên.

Thoạt nhìn rất kỳ quái, nói ra thật ra vô cùng đơn giản.

Hắn điều chế nước thuốc thập toàn, lại là thông qua Đồ Thư Quán kiểm nghiệm, công hiệu tất nhiên không có vấn đề. Thẩm Hồng mặc dù sắp phải chết, sau khi dùng vẫn có hiệu quả, trong khoảng thời gian ngắn lại khôi phục tinh khí thần.

Ban đầu, thoáng cái liền có hiệu quả. Kết quả Thẩm Truy bệ hạ đổ cả bình vào, nhiều nước thuốc như vậy, chặn cản ở cỏ họng, không trực tiếp sặc chết lại quá tốt rồi.

Chính là nhìn ra được điểm ấy, mới một cái tát quất tới, chấn khai nhét vào yết hầu nước thuốc, khiến cho hắn lại tỉnh táo.

- Điều này...

Nghe xong lời giải thích, Thẩm Truy bệ hạ, ba vị danh sư đều bối rối.

Điều chế đồ lung tung, không ngờ... thật sự dùng được?

Độc sư khác điều chế nước thuốc, chuẩn bị các loại dụng cụ, rất sợ xuất hiện bất kỳ sai lầm nhỏ nào. Người này lại hay rồi. Hai tay tùy tiện đảo... tự nhiên cũng có thể thành công...

Ông trời, ngươi đùa giỡn ta sao? Đương nhiên, cái này còn chưa làm cho bọn họ chấn động kinh ngạc. Mấu chốt nhất chính là... một khắc trước Dương sư này còn không biết loại nước thuốc này là cái gì. Sau một khắc lại điều chế ra được...

Trời xanh ơi, mặt đất ơi, ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra hay không?

Chẳng lẽ lại thật sự giống như lời hắn nói, lập tức học tập?

Nhắm mắt lại ở tại chỗ đứng một hồi đã gọi là học tập sao?

Hơn nữa còn học được nghề nghiệp độc sư này...

Bốn người dù thế nào cũng cảm thấy như mình nằm mơ.

- Cảm ơn ân cứu mạng của Dương sư...

Sự chấn động kinh ngạc của mọi người còn chưa có kết thúc, lại thấy Thẩm Hồng lão tổ giãy dụa từ trên giường bò xuống tới, ôm quyền.

Nước thuốc thập toàn, bất kể cách tử thần gần tới mức nào, chỉ cần dùng, là có thể hồi quang phản chiếu, giống như người bình thường, sống thêm một khoảng thời gian.

Mặc dù không có thực lực, xuống giường lại vô cùng đơn giản.

- Không cần những lễ tiết này. Ngươi bây giờ đánh một bộ quyền cho ta xem.

Lười nói thừa với đối phương, Trương Huyền khoát tay áo.

Điều chế nước thuốc làm cho đối phương có thể hoạt động, mục đích chính là cái này. Nếu đã đứng dậy, lại làm nhanh một chút đi. - Đánh quyền? Hiện tại thân thể ta suy yếu, một điểm chân khí cũng không lấy ra được. Cho dù đánh cũng vô dụng... Vẫn không cần bêu xấu đi!

Thẩm Hồng lắc đầu:

- Trải qua sinh tử, ta cũng nghĩ thông suốt. Vương quốc có thể bảo vệ được thì bảo vệ. Không bảo vệ nổi, cũng là do số mệnh đã định. Không cần thiết phải liều mạng cưỡng ép...

- ...

Trương Huyền.

Ta muốn ngươi đánh quyền, là muốn cho Đồ Thư Quán hình thành sách, biết được ngươi rốt cuộc có vấn đề gì xảy ra. Ngươi tới nói thao thao bất tuyệt với ta làm gì?

Còn chơi lên triết học...

- Thẩm Hồng lão đệ từng trải sinh tử có loại cảm ngộ này, thật sự là không tệ! Tất cả phú quý cũng không có tác dụng. Thực lực bản thân mới là quan trọng nhất. Quyền lợi của vương quốc tuy tốt, lại hạn chế sự phát triển của ngươi. Bằng không, dựa vào thiên phú của ngươi, khẳng định sớm đã đột phá đạt được Tông Sư.

Trương Huyền còn chưa kịp nói, Lưu Lăng ở bên cạnh lại thoả mãn gật đầu, trong mắt đầy tán dương.

- Đúng vậy. Đáng tiếc ta lĩnh ngộ muộn!

Thẩm Hồng lão tổ thở dài một tiếng, lại nhìn về phía Trương Huyền:

- Tuy rằng như vậy, vẫn cảm ơn Dương sư giúp đỡ, khiến cho ta khôi phục ý thức. Cho dù không có thực lực, ta cũng cảm thấy hết sức cao hứng...

Thẩm Hồng lão tổ đang muốn nói tiếp, liền thấy sắc mặt Dương sư trước mắt tái xanh, rất khó coi. Ngay sau đó một cái tát đánh qua.

Bốp!

Vừa lúc đánh vào trên gáy.

Bịch!

Thẩm Hồng lão tổ mới nói phân nửa, trước mắt tối sầm, lập tức nằm thẳng dưới đất, ngất đi.

- Bảo ngươi đánh quyền thì đánh quyền. Nói thừa thật sự nhiều...

Vỗ vỗ tay, Trương Huyền hừ một tiếng.

Hắn quay mặt lại, liền nhìn thấy Thẩm Truy bệ hạ, ba vị danh sư trợn mắt hốc mồm nhìn qua.

Chương 233: Phương pháp trị liệu kỳ lạ cho Thẩm Hồng (thượng) (1)

Thảo nào Trương Huyền tức giận. Thời gian nước thuốc thập toàn có thể khiến cho người ta hồi quang phản chiếu có hạn, chỉ có khoảng một nén hương. Người này không đánh quyền, không ngừng ở đây thao thao bất tuyệt, còn nói cảm ngộ nhân sinh gì đó.

Cảm ngộ em gái ngươi ấy!

Không nhanh để cho Thiên Đạo Đồ Thư Quán nhìn ra căn bệnh, sau một nén hương ngươi sẽ chết, ngược lại là xong hết mọi chuyện. Còn ta không phải ở lại chỗ này thay ngươi bảo vệ Thiên Huyền vương quốc sao?

Lại nói, thanh danh của ta làm sao bây giờ?

Danh tiếng bị phá hủy, sau này còn làm sao vui vẻ lừa gạt tiền được nữa?

Cho nên, thấy đối phương không đánh quyền, hắn không thể tiếp tục kìm chế được, một cái tát đánh cho hôn mê.

Dù sao hiện tại người này đã dùng nước thuốc, hôn mê cũng sẽ không chết.

Còn đối với Trương Huyền mà nói, đánh quyền và hôn mê sau đó bắt mạch, đều như nhau.

Hắn đánh rất thoải mái. Thẩm Truy, ba danh sư mỗi một người đều phát điên.

Không phải vừa cứu cho hắn tỉnh lại sao?

Đánh cho hôn mê làm gì?

Chẳng lẽ thật sự có một loại phương pháp khiến người ta hôn mê mới có khả năng khám bệnh sao?

- Dương sư...

Thẩm Truy bệ hạ đang muốn hỏi, chỉ thấy Dương sư trước mắt khoát tay áo:

- Được, đừng nói nhảm. Thời gian không nhiều lắm!

Nói xong hắn lười để ý tới mấy người đang trợn mắt hốc mồm, ngồi xổm xuống bắt mạch cho Thẩm Hồng.

Oong!

Trong đầu hắn chấn động. Đồ Thư Quán cuối cùng xuất hiện một quyển sách. Trên đó viết hai chữ Thẩm Hồng.

Hắn nhẹ nhàng mở ra.

- Thẩm Hồng, gia gia của Thẩm Truy quốc vương bệ hạ Thiên Huyền vương quốc, cường giả nửa bước Tông Sư...

Phía trên ghi lại lịch sử cùng chỗ thiếu hụt trên thân thể của Thẩm Hồng.

- Dương sư, lão tổ còn có thể cứu được không?

Chuyện bắt mạch, trước đó đã nghe Lăng Thiên Vũ nói qua, cũng không có ý kiến gì. Thấy hắn nhăn mày lại, Thẩm Truy bệ hạ không nhịn được đã đi tới.

Ngay cả đám người Lưu Lăng, Trang Hiền cũng vô cùng khẩn trương.

Vị Thẩm Hồng này bị tuổi tác hạn chế, sinh mạng đi tới điểm cuối. Bọn họ không có cách nào trị liệu, càng không có biện pháp giúp hắn đột phá. Bọn họ muốn nghe thử cách nhìn của vị Dương sư này.

- Cứu hắn tỉnh lại trước đã!

Vung tay lên, Trương Huyền lại không khẩn trương và sốt ruột như trước nữa.
- Vâng!

Thẩm Truy bệ hạ bấm ở nhân trung của lão tổ, đồng thời đưa chân khí vào trong cơ thể hắn. Thẩm Hồng đang hôn mê từ từ tỉnh dậy.

- Dương sư...

Thẩm Hồng tỉnh lại, nhìn về phía Trương Huyền trước mắt, hình như còn muốn hỏi tại sao lại đánh hắn. Lời nói còn chưa ra khỏi miệng, lời của người đối diện vang lên.

- Thẩm Hồng, hiện tại cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất, đột phá Tông Sư tiếp tục sống sót. Thứ hai, giống như vừa rồi ngươi đã nói vậy, chết cũng không sao, ta cũng lại lười ra tay cứu giúp.

Trước tiên phải xác nhận đối phương có nguyện ý sống hay không. Không nguyện ý, người lợi hại hơn nữa cũng không có cách nào.

- Ta... còn có thể sống? Có thể đột phá Tông Sư sao?

Ban đầu hắn còn có ý kiến về chuyện Trương Huyền một tát đánh hắn hôn mê. Vừa nghe nói như thế, toàn thân Thẩm Hồng chấn động, sắc mặt kích động trở nên trắng bệch.

Đột phá Tông Sư khó khăn tới mức nào, hắn đều biết rõ ràng. Đến cuối cuộc đời, hắn vẫn chưa từng thành công. Hiện tại hắn đã sắp chết, hoàn toàn không có chút tiềm lực nào có thể đào khoét nữa... Còn có thể thành công sao?

- Muốn đột phá, là có thể thành công. Không muốn thì thôi, không cần lại tiêu hao tâm thần của ta.

Thần sắc Trương Huyền thản nhiên.

- Dĩ nhiên muốn... Khẩn cầu Dương sư truyền thụ cho ta đột phá phương pháp...

Làm gì có can đảm dám do dự, Thẩm Hồng lập tức quỳ gối. Cảm giác không thoải mái trước đó đã biến mất không thấy bóng dáng.

Vừa rồi mới “thông suốt sáng tỏ” cũng chỉ bởi vì không có cách nào tự mình an ủi mình mà thôi.

Có cơ hội đột phá, kẻ ngu si mới muốn tìm cái chết.

- Muốn sống đơn giản. Chỉ có điều...
Đi vòng quanh Thẩm Hồng một vòng, Trương Huyền hình như đang quan sát cái gì. Hắn dừng bước, ánh mắt mang theo sự thâm thúy:

- Phải nghe lời của ta, hoàn toàn dựa theo lời ta nói để làm, không nên phản bác, không nên phản kháng. Bằng không, ta cũng không có cách nào khiến cho ngươi thành công. Nói cách khác, bảo ngươi làm cái gì, thì ngươi làm cái đó, toàn lực phối hợp, không cần hỏi thăm.

- Cái này đơn giản, là chuyện nhỏ mà thôi!

Còn tưởng rằng chuyện phức tạp tới mức nào. Nghe được dễ dàng như vậy, Thẩm Hồng liền vội vàng gật đầu đáp ứng.

Trước đây thời điểm lão sư dạy dỗ tu luyện, cũng không phải như vậy sao?

Cho là chuyện nhỏ, hắn không thèm quan tâm. Vừa nói xong hắn cũng nhìn thấy được đám người Thẩm Truy bệ hạ và ba danh sư nhìn qua. Mỗi một đều đầy vẻ thông cảm.

Không thông cảm cũng không được. Vị Dương sư này bẫy chết người không đền mạng. Còn chưa bắt đầu trị liệu, khiến ngươi mở miệng đáp ứng. Dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng biết khẳng định không phải là chuyện tốt.

- Thế nào?

Thấy loại ánh mắt này, Thẩm Hồng kỳ quái.

Hai ngày nay hắn đều nửa chết nửa sống, cũng không biết điển cố Trang sư đột phá, còn lấy vấn đề của mình ra nói.

- Không có gì...

Cố nén kích động muốn mở miệng, Thẩm Truy bệ hạ che trán.

Thủ đoạn kỳ lạ của Dương sư, hắn xem như đã thấy qua... Xem ra vị lão tổ này nhà mình sẽ giống như Trang sư, sắp bị tàn phá.

- Đồng ý là tốt rồi. Thẩm Truy bệ hạ, đi tìm vũ cơ trong cung tới đây, cần người có vóc dáng đẹp!

Thấy hắn đồng ý, Trương Huyền gật đầu, bàn tay vẫy một cái, vẻ mặt chính khí.

- Vũ cơ?

Trên đầu Thẩm Truy bệ hạ và ba danh sư dâng lên dấu hỏi.

Vũ cơ chỉ biết khiêu vũ, cơ bản không có tu vi gì. Tìm các nàng tới làm gì?

Các nàng qua, là có thể khiến cho Thẩm Hồng đột phá sao?

Hơn nữa, cần người vóc dáng đẹp... Ta tại sao nghe lời này, không giống như chữa bệnh vậy?

- Vâng...

Trong lòng kỳ quái, Thẩm Truy bệ hạ lại biết trí tuệ của Dương sư, người như hắn không thể hiểu được. Hắn không có quá nhiều do dự, xoay người phân phó.

Động tác của vương cung rất nhanh. Thời gian mười mấy lần hít thở, mười mấy vũ cơ dáng người cao ráo, xinh đẹp động lòng người đi đến.

Tuy rằng so với đám người Trầm Bích Như còn xa mới bằng được, nhưng cũng là mỹ nữ trăm người mới có một. Động tác, tư thái, cử động đều khiến người ta đặc biệt hưởng thụ.

- Dương sư, ngươi xem những người này được không...

Chương 234: Phương pháp trị liệu kỳ lạ cho Thẩm Hồng (thượng) (2)

- Không sai. Chỉ là y phục mặc có hơi nhiều. Bỏ tất cả những ống tay áo này đi!

Trương Huyền tiếp tục phân phó.

- Mặc nhiều quần áo?

Sắc mặt ba danh sư càng thêm cổ quái.

Tìm vũ cơ, cởi quần áo... Trời ạ, đây là hỗ trợ đột phá sao?

Thế nào lại có cảm giác đang đi dạo trong kỹ viện, lựa chọn nữ nhân trong lòng...

Nếu không phải một lòng muốn xem hắn rốt cuộc sử dụng thủ đoạn gì, sợ rằng bọn họ cũng đợi không nổi nữa.

Trước đó đã đoán được thủ đoạn của hắn không chính thống. Nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới... lại không chính thống như thế.

Danh sư người ta lợi hại đều cực kỳ nghiêm túc, nói năng thận trọng, thủ đoạn đều quang minh lỗi lạc, đường đường chính chính. Ngươi thì hay rồi... Cứu người cũng giống như đi dạo kỹ viện...

Tuy rằng còn không biết hắn muốn làm gì, nhưng mấy người đã có dự cảm không lành.

...

Những vũ cơ này đều là vương cung ngự dụng, đừng nói cởi quần áo, cho dù làm những chuyện khác, cũng sẽ không chút do dự. Nghe được phân phó, chỉ mấy hơi thở bọn họ lại bỏ trường sam bên ngoài. Tất cả tháo bỏ, lưu lại áo lót bó sát người.

Cảnh xuân vô hạn.

- Được rồi, Thẩm Truy bệ hạ, ngươi lại giúp ta chuẩn bị vài thứ...

Trương Huyền xoay đầu lại, hạ giọng, lặng lẽ phân phó.

- Dương sư cần gì nói thẳng là được... Cái gì?

Nói phân nửa, lời nói thoáng cái dừng lại. Thẩm Truy bệ hạ giống như là bị người bóp lấy cổ, mắt trợn tròn, thiếu chút nữa thì điên mất:

- Dương sư, nếu như... Ngươi có hứng thú, muốn bao nhiêu, ta cho người đưa tới phủ đệ của ngươi bấy nhiêu. Ở chỗ này... không tốt lắm đi?

- Không cần nói nhảm nhiều như vậy làm gì. Nhanh đi đi!

Trương Huyền một cước đạp tới.

- Vâng...

Vẻ mặt buồn bã giống như đưa đám, Thẩm Truy đi an bài.

Trong ba danh sư, Lưu Lăng có thực lực mạnh nhất. Hai người nhỏ giọng nói chuyện với nhau, vẫn bị hắn nghe được. Hắn cũng thoáng lảo đảo, trước mắt hiện ra sao đen.

- Hắn bảo Thẩm Truy làm gì?

Nhìn vẻ mặt của hắn, biết chắc đã nghe được cái gì, Trang Hiền, Trịnh Phi không nhịn được hỏi.

- Hắn bảo Thẩm Truy bệ hạ đi tìm một thứ...

Vẻ mặt Lưu Lăng vỡ mộng.
- Thứ? Là thứ gì khiến cho Thẩm Truy chấn động kinh ngạc như thế?

- Là... xuân dược!

- Xuân dược?

Trang Hiền, Trịnh Phi đầu tiên là sửng sốt. Ngay lập tức đồng tử mỗi một người liền trợn tròn.

Trời ạ!

Đã sớm đoán được phương pháp của Dương sư này không phải tốt lành gì. Nghe được thứ này, bọn họ đều không nhịn được nữa, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Thật đúng như bọn họ đã suy đoán, bẫy chết người không đền mạng!

Giúp người đột phá, đã thấy qua cần thuốc bổ, cần đan dược, cần linh bảo, cần bí tịch. Nhưng vừa mở miệng đòi xuân dược, bọn họ thật đúng là lần đầu tiên nghe được, lần đầu tiên thấy.

Tìm vũ cơ, cởi quần áo. Sau đó tìm thứ này, làm thật sự triệt để... Đại ca, ngươi đây là giúp người đột phá, hay giúp người lớn bảo vệ sức khoẻ?

Ba người lại nhìn về phía Thẩm Hồng cách đó không xa hoàn toàn không hay biết gì cả, tràn ngập sự thông cảm.

Ngày hôm qua Trang sư bị bao tải bịt kín đánh ngoan độc một trận, chí ít danh tiết còn. Thật sự bởi vì đột phá, ở trước mặt mọi người làm ra chuyện đồi phong bại tục gì, còn không một hơi không thể được, lập tức chết đi?

Thời điểm mấy người đầy suy sụp, Thẩm Truy bệ hạ đã sai người ta tìm tới một cái bình ngọc, chứa đầy thuốc được chế tạo đặc biệt.

Trong hậu cung ba nghìn mỹ nữ, hắn cũng không thể ngoại lệ. Mấy thứ này tìm ra được cũng không phức tạp.

- Nuốt vào!

Cầm bình ngọc trong tay, Trương Huyền đi tới trước mặt Thẩm Hồng.

- Vâng!
Thẩm Hồng lão tổ cũng không biết bên trong chứa cái gì, trên mặt đầy tín nhiệm và sùng bái, tiếp nhận bình ngọc, không chút do dự nuốt thuốc xuống.

Nhìn động tác sảng khoái như vậy, ba đại danh sư, Thẩm Truy bệ hạ lông mày giật mạnh.

- Được, đi cùng các nàng khiêu vũ.

Thấy hắn uống thuốc xong, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

- Khiêu vũ?

Thẩm Hồng sửng sốt.

Hắn là một lão đầu, cùng những nữ tử như hoa như ngọc này khiêu vũ? Khiêu vũ cái gì?

Mấu chốt là... các nàng mặc ít như vậy, nếu thật sự qua, rất dễ dàng va chạm ma sát...

Trong lòng hắn đang rầu rĩ, lại cảm thấy trong cơ thể có một cảm giác khô nóng từ dưới bụng sinh ra. Hắn lại nhìn về mười mấy vũ cơ phía trước mắt, không ngờ phát sinh một chút kích động.

Tăng tăng tăng!

Kích động này càng lúc càng mãnh liệt, rất nhanh lại không nhịn được nữa.

Không thể không nói, Thẩm Truy bệ hạ tìm tới thuốc này rất lợi hại, tốc độ thiêu đốt cũng rất nhanh. Mấy hơi thở qua đi, hai mắt Thẩm Hồng đã ửng đỏ, có phần không nhịn được.

Ăn loại thuốc này vào, cho dù không mấy quyến rũ, cũng khó có thể chịu đựng được. Hiện tại trước mắt hắn xuất hiện thêm nhiều nữ tử trẻ tuổi như hoa như ngọc, xinh đẹp động lòng người, hơn nữa quần áo “đơn giản” như vậy, hắn có thể nhịn được mới là kỳ lạ.

Gào thét một tiếng, Thẩm Hồng lão tổ lại muốn tiến lên.

- Ngăn cản hắn, để cho những vũ cơ kia khiêu vũ ở trước mặt hắn, càng lẳng lơ càng tốt!

Trương Huyền tiếp tục phân phó.

- Vâng!

Trên đầu Thẩm Truy bệ hạ đổ đầy mồ hôi.

Trời ạ, đây là biện pháp đột phá gì vậy? Ăn xuân dược, lại chỉ có thể nhìn?

Vù vù vù!

Rất nhiều vũ cơ nghe được phân phó, nhảy càng thêm thướt tha nhiều vẻ, càng gợi cảm, lẳng lơ.

Dáng người kiều mị không ngừng uốn éo, làn da trắng như tuyết phản xạ ánh sáng, cho người ta một loại cảm giác ôn hòa như ngọc. Nhất là động tác, vừa lúc nắm lấy chỗ ngứa ngáy của nam nhân, đừng nói Thẩm Hồng nuốt vào xuân dược, ngay cả ba đại danh sư nhìn thấy được, cũng có chút môi khô khốc, trong lòng ngứa ngáy.

- Đây thật là... muốn giúp người đột phá sao?

Vốn tưởng rằng bị chùm đầu đánh một trận khiến người ta đột phá đã đủ kỳ lạ. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, điều này càng kỳ lạ hơn...

Ba đại danh sư cũng sắp khóc. Nhìn thấy được cảnh này bọn họ mới biết được, mấy năm nay những lý luận, quy tắc bọn họ học được, đều muốn nổ tung!

Chương 235: Phương pháp trị liệu kỳ lạ cho Thẩm Hồng (hạ) (1)

- Thẩm Truy, ngươi cho ta ăn cái gì?

Cảm nhận được trên người có khí tức khô nóng không có cách nào phát ra, khiến cho hắn phát điên, Thẩm Hồng cuối cùng cũng cảm thấy được điểm không bình thường, không nhịn được rít gào.

- Là... xuân dược...

Thẩm Truy không thể làm gì khác hơn là theo thực tế trả lời.

- Xuân dược? Ta làm nãi nãi ngươi...

Thẩm Hồng thoáng lảo đảo.

Đã tháy hãm hại phụ thân, hãm hại nương, chưa thấy qua hãm hại gia gia. Cho gia gia ruột của mình dùng xuân dược. Ta làm nãi nãi ngươi. Ngươi muốn đùa chết ta sao?

Thẩm Hồng cảm thấy trực tiếp phát điên rồi.

- Lão tổ, đừng trách ta. Là Dương sư muốn ta làm như thế. Ta cũng không có cách nào...

Thẩm Truy bệ hạ cũng sắp khóc.

Trước đó rót thuốc cho lão tổ, thiếu chút nữa khiến hắn chết, trong lòng đã có bóng ma. Lúc này còn bị chửi cho máu chó đầy đầu...

Ta trêu ai, ta ghẹo ai!

Không phải muốn cho gia gia sống thêm một khoảng thời gian sao?

Kết quả, ý tốt lại biến thành như vậy...

- Dương sư?

Hai mắt đỏ ngầu, đè nén sự nóng nảy trong lòng, Thẩm Hồng liếc mắt thoáng nhìn Trương Huyền cách đó không xa, thấy vẻ mặt hắn thản nhiên, không dính bụi trần. Hắn xoay đầu lại, một tát đánh vào trên mặt Thẩm Truy bệ hạ:

- Ngươi thối lắm. Dương sư đường đường là danh sư, chính trực cao thượng, làm sao có thể cho ta ăn thứ này? Còn dám đi hắt nước bẩn lên trên người Dương sư. Ngươi có tin ta hiện tại lại bóp chết ngươi hay không!

- ... Thẩm Truy.

Chính trực cao thượng?

Hắn chính trực chỗ nào? Vừa rồi không phải tát một cái, đánh gia gia bất tỉnh sao?

Còn hắt nước bẩn...

Ta không nghe theo mệnh lệnh của hắn, dám cho ngươi ăn thứ này sao?

Thẩm Truy bệ hạ oan uổng muốn nôn ra máu.

Thẩm Truy bệ hạ ngẩng đầu nhìn lại về phía Dương sư cách đó không xa, muốn để cho hắn giải thích vài câu, lại thấy người này đang chắp hai tay ở sau lưng, nhìn chếch lên nóc nhà, bộ dạng nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, mọi việc đều không để ý tới.

Hình như hắn đang nói, việc này là do ngươi làm, ta căn bản không biết...

- Ngươi là một tiểu súc sinh. Mệt ta trước đây thương ngươi như thế... Ai nha, ta không nhịn được nữa. Đừng cản ta...

Thẩm Hồng lão tổ mắng một câu, cũng lại không chịu nổi lửa nóng sắp sôi trào trong ngực, giống như sói rú lên một tiếng, liền phóng về phía thân thể rất nhiều mỹ nữ đang uốn éo ở trước mắt. Nhưng còn chưa có xông lên được hai bước, hắn lại cảm thấy trên gáy tê rần.

Bịch!

Hắn nằm trên mặt đất, lại ngất đi.

Ra tay vẫn là Trương Huyền.

Nhìn thấy được lão tổ lại bị đánh ngất xỉu, Thẩm Truy bệ hạ thở phào nhẹ nhõm:

- Dương sư, tiếp theo phải làm thế nào?

- Cứu cho hắn tỉnh lại, sau đó để cho những vũ cơ kia tiếp tục khiêu vũ ở trước mặt hắn...

Trương Huyền phân phó.

- Tiếp tục?

Môi Thẩm Truy bệ hạ run rẩy.

- A, đúng rồi. Chờ hắn tỉnh lại, nói vừa rồi là ngươi đánh hắn ngất xỉu. Còn nữ, một lát nữa khi nhìn thấy được hắn không khống chế được tâm tình, tiếp tục đánh ngất xỉu. Chỉ có điều, ngươi đừng ra tay, để cho ta tới. Đương nhiên, phải thừa nhận với hắn là ngươi đánh...

Trương Huyền nói.

- ...

Thẩm Truy bệ hạ.

Làm cho tỉnh lại, đánh bất tỉnh nữa? Ngươi là bị nghiện, hay muốn làm gì?

Mấu chốt nhất chính là... bảo ta thừa nhận ta ra tay...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau