THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2301 - Chương 2305

Chương 2301: Lão sư yêu ngươi! (1)

Trương Huyền cau mày.

Đại não khống chế trụ cột, cho dù Ngoan Nhân nhỏ máu trùng sinh, thân thể phân chia thành vô số mảnh vỡ, chỉ cần đại não còn, những bộ phận khác tất nhiên cũng phải nghe theo lệnh lệnh.

Chính bởi vì có năng lực này, đối phương mới có thể tuỳ tiện khống chế Thanh Điền Hoàng, thậm chí nhiều Vô Hồn Kim Nhân cùng khôi lỗi như vậy, mới có thể thi triển Vu Hồn chi thuật, kéo linh hồn mình vào cái hắc động kia, bất cứ lúc nào cũng sẽ xé rách!

Trước đó không chống lại được, sau khi đạt tới Thai Anh cảnh đỉnh phong, đối phương lại muốn dùng loại phương pháp này giết hắn, đã rất khó, nhưng không có nghĩa là không đáng sợ!

Một lão quái vật sống vài vạn năm, mấu chốt còn có ký ức...

Ai biết có thể dùng ra thủ đoạn gì?

- Ngươi không dám mạnh mẽ chống đỡ hắn?

Chần chờ một chút, mới hỏi.

- Vâng! Không nói trước thực lực của hắn ra sao, cho dù thấp hơn ta, nhưng mà thân là đại não, ta cũng không cách nào chống lại, rất dễ dàng bị hắn khống chế, trừ khi... Hắn mất đi ý thức, ý niệm của ta chui vào...

Ngoan Nhân nói.

- Không có ý thức?

Trương Huyền cười khổ.

Điều đó không có khả năng.

Ý niệm của đối phương có thể tuỳ tiện lôi kéo hắn ra lỗ đen, đủ thấy mạnh mẽ, gạt bỏ...

Làm sao có thể làm được? Quả thực là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Hô!

Hai người trò chuyện, thông qua linh hồn câu thông, như điện quang hỏa thạch, toàn bộ quá trình không đến nửa cái hô hấp, ba khôi lỗi khác tiến về phía trước một bước, vây hắn lại, một tên trong đó vung quyền, lực lượng nghiền ép xuống.

- Kim Nguyên đỉnh!

Biết lấy thực lực của hắn bây giờ, căn bản không ngăn cản nổi ba đầu, gọi một tiếng, lô đỉnh bất ngờ xuất hiện, đặt mông đâm đến khôi lỗi trước mắt.

Bành!

Nắm đấm cùng cái mông đối đầu, phát ra nổ vang giống như chuông lớn, khôi lỗi liên tục lui về phía sau mấy bước.

Kim Nguyên đỉnh không phải đối thủ của Thanh Điền Hoàng, nhưng gặp loại khôi lỗi chỉ biết dùng man lực này, hai bên chiến đấu, phòng ngự cùng thể trọng của nó chiếm ưu thế rất lớn, cả hai đối chiến, đồng dạng thế lực ngang nhau, cái trước còn càng hơn một bậc.

Thở phào nhẹ nhõm, Trương Huyền còn chưa kịp thả lỏng, hai khôi lỗi còn lại lần nữa lao đến.

Rầm rầm!

Phong lôi khuấy động, khí tức như hồng, không khí chung quanh như bị xé rách.

- Ta là phân thân, gia hỏa kia mới là Trương Huyền, ngươi nhìn hắn mãnh liệt như thế nào a...

Sắc mặt trắng nhợt, Trương Huyền vội vàng la lên.

- ...

Phân thân.
- Ta thật chỉ là phân thân, các ngươi ai từng thấy phân thân còn lợi hại hơn bản tôn sao?

Một bên trốn tránh, Trương Huyền một bên rống to.

Nghe được hắn nói, một khôi lỗi chần chờ một chút, đi về phía phân thân, phối hợp tên còn lại động thủ, thời gian nháy mắt, liền đánh đầu người sau thành bánh rán.

- ...

Phân thân muốn khóc.

Bản tôn của người khác đều cương trực công chính, ngay thẳng vô tư, gặp được nguy hiểm liền đứng ra...

Bản tôn của mình, con mẹ nó là cái gì a...

Quả thực...

Bất quá, dường như lần trước gặp được nguy hiểm, cũng là hắn trước thời hạn chạy nha...

Tràn đầy buồn bực, ra sức cùng hai khôi lỗi chiến đấu, thời gian không dài, trên thân liền liên tục chịu mấy quyền, ngực, xương sườn đều chiệu không nổi.

May mắn là Cửu Thiên Liên Thai luyện chế thành, không sợ đập, nếu không sớm đã đi đời nhà ma.

- Phân thân, ngươi nghĩ biện pháp cuốn lấy những khôi lỗi này, ta trước giải quyết một cái, lại đến giúp ngươi!

Đang tức giận muốn nổ tung, liền nghe thanh âm của bản tôn truyền tới.

- Được!

Nghe được đối phương cũng không phải cố ý bỏ qua hắn, lúc này phân thân mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy trong lòng thoải mái không ít.

Rầm rầm rầm!

Dùng hết toàn lực, lại thêm hắn căn bản không cần phòng ngự, hai khôi lỗi tới chiến đấu, thế mà cũng chỉ đánh ngang tay.
- Có ý tứ… Bất quá, mặc kệ các ngươi ai là phân thân, ai là bản tôn, ngày hôm nay đều khó mà chạy trốn...

Ngoan Nhân hiển nhiên cũng không nghĩ tới phân thân lại có thực lực như thế, cùng hai khôi lỗi chiến đấu cũng không rơi vào thế hạ phong, hừ một tiếng, đang định nói tiếp, đột nhiên dừng lại:

- Ngươi, ngươi... nhanh động thủ cho ta!

Nghe được hắn lo lắng như thế, phân thân tràn đầy nghi ngờ, liên tục hai quyền đẩy lùi hai khôi lỗi, vội vàng nhìn lại bản tôn, vừa xem xét, cũng không kìm lòng được ngốc tại chỗ.

Chỉ thấy khôi lỗi đuổi giết bản tôn, chẳng biết lúc nào hai đầu gối quỳ xuống đất, nhìn về phía bản tôn, vẻ mặt tôn sùng.

Bản tôn không biết nói thứ gì, khôi lỗi kích động đến run rẩy, khó tự kiềm chế.

- Ta sát...

Nuốt ngụm nước bọt, vẻ mặt phân thân như gặp phải quỷ.

Mình đánh chết đánh sống, đầu bị đánh bạo nhiều lần, cũng không có tổn thương đối phương chút nào, bản tôn không biết nói cái gì, khôi lỗi liền quỳ xuống...

Khác biệt thật quá lớn!

Cẩn thận nghe qua, liền nghe thanh âm tràn đầy cổ vũ của bản tôn vang lên:

- ... Đi đi, lão sư yêu ngươi!

Vừa dứt lời, khôi lỗi đuổi giết bản tôn liền trực tiếp lao đến hắn.

- Ta...

Phân thân biến sắc, bị dọa đến muốn trốn tránh, chỉ thấy khôi lỗi này đã cùng một khôi lỗi khác đối chiến chung một chỗ.

Bành bành bành bành!

Hai khôi lỗi đánh khó phân thắng bại, không ai nhường ai.

Khóe miệng của phân thân co giật, thở phào nhẹ nhõm, đang nghĩ đối phó khôi lỗi trước mắt, chỉ thấy bản tôn đi tới trước mặt, trong thanh âm mang theo ý vị đặc thù:

- Thân là khôi lỗi, chỉ có thể nghe theo ý niệm của người khác, là bi ai cỡ nào, đến, nghe lời của ta...

Rất nhanh, gia hỏa đánh hắn dục tiên dục tử, cũng giống như khôi lỗi vừa rồi, quỳ xuống, tràn đầy thành khẩn.

- Đi thôi!

Nương theo bản tôn nói, khôi lỗi này vọt tới khôi lỗi đang đối chiến với Kim Nguyên đỉnh.

- Tốt rồi...

Không để ý tới phân thân khiếp sợ, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Lĩnh ngộ sư giả chi tâm, hữu giáo vô loại, ngay cả vũ khí của Trương Cửu Tiêu cũng có thể nói đến bái sư, khôi lỗi có được ý niệm của mình, tự nhiên càng thêm đơn giản.

- Chiêu này của ngươi quá lợi hại, đối phó khôi lỗi mọi việc đều thuận lợi, so với chiến đấu còn mạnh hơn...

Phân thân nhịn không được cảm khái.

Chương 2302: Lão sư yêu ngươi! (2)

- Ngươi muốn học? Muốn học, ta có thể dạy ngươi...

Bản tôn nhìn qua.

- ...

Phân thân kìm nén đến sắc mặt đỏ lên:

- Hai ta là cùng một người, không cần trang bức... Không phải là Sư Ngôn Thiên Thụ sao? Ai không biết!

Nói xong, thân thể nhoáng một cái, đi tới trước mặt khôi lỗi đang chiến đấu kia, bàn tay duỗi ra, như là cha xứ:

- Thân là khôi lỗi, chỉ có thể nghe theo ý niệm của người khác, là bi ai cỡ nào, đến, nghe lời của ta...

Bành!

Đầu bị một quyền đánh bẹt.

- Ta...

Phân thân phát điên.

Mọi người là cùng một người, nói lời giống nhau, bản tôn nói hết, trực tiếp quỳ xuống, ta nói xong, bị đánh nổ tung...

Đây cũng quá không coi phân thân là cái gì đi!

- Ai...

Nhìn thấy bộ dáng này của phân thân, Trương Huyền lắc đầu.

Cùng là linh hồn của mình phân tách, lúc nào cái phân thân này mới có thể khiêm tốn, nội liễm giống như mình đây? Ngày ngày chỉ muốn trang bức, không có để cho người ta bớt lo, chút nào!

- Tìm Ngoan Nhân lại nói!

Không tiếp tục để ý khôi lỗi cùng phân thân chiến đấu, Minh Lý Chi Nhãn lóe lên, nhìn xung quanh đại điện.

Vẫn như cũ là điện đường trống trải, trừ bốn khôi lỗi thì không có bất kỳ vật gì khác.

- Khẳng định còn có cơ quan...

Biết cái gọi là quỷ quật này, bị Ngoan Nhân kinh doanh bố trí không biết bao nhiêu cơ quan, đang định cẩn thận tìm kiếm, liền nghe thanh âm của Ngoan Nhân vang lên.

- Có thể dựa vào sư giả chi tâm, Sư Ngôn Thiên Thụ, mê hoặc khôi lỗi của ta... quả nhiên giống như Khổng sư, quần công vô địch! Nhưng ngươi cho rằng, ta cùng Khổng sư giao chiến nhiều lần, chẳng lẽ một chút phòng bị cũng không có sao?

- Phòng bị?

Trương Huyền cau mày.

Vội vàng quay đầu, nhìn lại khôi lỗi cách đó không xa, chỉ thấy khôi lỗi vừa rồi nghe hắn nói, lắc lư hai lần, đầu nổ tung.

Phù phù!

Ngã trên mặt đất.

- Ngươi lưu lại hậu chiêu?

Trương Huyền sầm mặt lại.
Không hổ là Ngoan Nhân, luyện chế khôi lỗi cũng lưu lại một tay, không nghe lời, có thể gạt bỏ.

- Không có biện pháp dự phòng, ta có thể sống đến hiện tại?

Ngoan Nhân cười lạnh một tiếng, khẽ nói.

Sống mấy vạn năm, cùng Khổng sư giao thủ mấy lần, điểm ấy phòng bị cũng không có...

Khẳng định sớm đã bị Danh Sư đường diệt không biết bao nhiêu lần.

Nắm đấm Trương Huyền căng thẳng.

Chém giết khôi lỗi hắn thu phục, không riêng gì để hắn mất đi hai đại trợ lực, chủ yếu hơn chính là, giết gà dọa khỉ.

Sư giả chi tâm thêm Sư Ngôn Thiên Thụ, mặc dù uy lực vô tận, nhưng cũng là lấy đức phục người, lấy lý phục người, không phải cưỡng ép tẩy não.

Khôi lỗi có linh tính, nhìn thấy đồng bạn của mình bị chém giết, trên ý niệm có chống đối, lại muốn thuận lợi thu phục, liền gần như không có khả năng!

Ầm ầm!

Đang cảm thấy đối phương quả nhiên thông minh, phá hủy phương pháp của hắn, chỉ thấy hai khôi lỗi còn lại càng thêm điên cuồng lao đến.

Nhìn thấy đồng bạn chết, bọn chúng cảm nhận được sinh mệnh nguy cơ, càng thêm ra sức động thủ.

Phân thân cùng Kim Nguyên đỉnh, bị hai gia hỏa không muốn mạng này công kích, liên tiếp lui về phía sau.

- Ta xem ngươi làm sao ngăn cản...

Ngoan Nhân cười lạnh, đắc ý không nói ra được.

- Thật ra thì không cần ngăn cản...

Thấy phân thân có thể giải quyết, Trương Huyền cũng không ra tay, mà lắc đầu.
- Không cần ngăn cản?

- Không sai, muốn đối phó bọn họ, thật ra thì rất đơn giản...

Than thở một tiếng, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, Ma Giáp cùng Ma Ất xuất hiện ở trước mắt.

Thời điểm đi vào Địa Cung, hắn liền thu lại những Tâm Ma này.

- Đi, đoạt xá hai khôi lỗi kia...

- Vâng!

Ma Giáp, Ma Ất hóa thành hai đoàn hắc khí, trực tiếp bay đi.

Hô!

Tâm Ma vô hình vô chất, tu luyện giả cũng ngăn không nổi, khôi lỗi tự nhiên càng không có phương pháp, thời gian nháy mắt liền chui vào mi tâm.

Ừng ực!

Ừng ực!

Tâm Ma đi vào trong cơ thể, hai khôi lỗi lập tức mất đi năng lực chiến đấu, lắc lư mấy lần, ngã trên mặt đất.

- Ngươi... Dùng Tâm Ma?

Ngoan Nhân run rẩy.

Thứ này là hắn làm ra...

Không nghĩ tới thời khắc mấu chốt thành tay chân của đối phương...

- Không sai, mặc dù Tâm Ma không cách nào gạt bỏ linh tính của khôi lỗi, cũng không có cách nào để nó nghe lời của ta, nhưng vây khốn đối phương một đoạn thời gian, để hắn không cách nào chiến đấu, là rất dễ dàng!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Tâm Ma, có thể khiến người ta tư duy hỗn loạn, không cách nào chiến đấu, dù không khống chế được khôi lỗi, nhưng để nó mất đi sức chiến đấu, không tìm phiền phức, còn là rất đơn giản.

- Rất tốt, rất tốt, ngươi có thể khống chế ngăn cản hai khôi lỗi, nhưng ngăn cản được nhiều như vậy sao?

Ngoan Nhân hừ lạnh, nương theo hắn nói, một cơ quan trong đại điện mở rộng, một đám khôi lỗi chạy ra, chừng hơn trăm.

- Nhiều như vậy?

Sắc mặt phân thân trắng nhợt, Kim Nguyên đỉnh cũng vội vàng co lại thân thể.

- Ta có nhiều khôi lỗi như vậy, ngươi có nhiều Tâm Ma như vậy sao?

Ngoan Nhân cười như điên.

Tiếng cười còn không có kết thúc, chỉ thấy mí mắt của thanh niên nhấc lên, lắc đầu.

- Thật không tiện, ta lại thực sự có!

Chương 2303: Thiên Công tỏa (1)

Phần phật!

Nương theo hắn nói, Ma Ảnh lóe lên, nháy mắt một cái, một đống lớn Tâm Ma xuất hiện ở trước mắt.

Chừng hơn một trăm con.

Lúc trước ở Tâm điện của Chiến Sư đường, Tàng Nhu lấy ra một đống lớn Tâm Ma, muốn giết hắn, đều bị thuần phục cất lại, lúc này vừa vặn phát huy được tác dụng.

Xì xì xì xì...

Hơn một trăm Tâm Ma, trực tiếp vọt tới đám khôi lỗi.

- Đây là của ta, không được giành với ta!

- Ta nhìn thấy trước, cút...

- Ta là Ma Bính, hắn là Ma Đinh, lão sư tự mình lấy tên, không có tên sắp xếp ở đằng sau đi!

Đám Tâm Ma đột nhiên nhìn thấy nhiều khôi lỗi như vậy, tất cả đều hưng phấn vọt tới, thời gian nháy mắt, khôi lỗi còn chưa tới trước mặt, liền từng cái nằm ở trên mặt đất.

- Ngươi, ngươi...

Ngoan Nhân điên rồi.

Vì luyện chế những khôi lỗi này, không biết dùng bao nhiêu tài liệu cùng pháp bảo, vốn cho rằng có thể trở thành quân chủ lực, chiến vô bất thắng, công vô bất khắc, nhẹ nhõm chém giết kẻ trước mắt này, nằm mơ cũng không nghĩ đến, người ta đã sớm chuẩn bị xong hậu chiêu.

Nhiều Tâm Ma như vậy...

Nhà ngươi là mở cửa hàng Tâm Ma, bán Tâm Ma sao!

- Mau dậy đi...

Hắn tức giận gào thét.

Bất quá, khôi lỗi trúng Tâm Ma, tất cả đều hai mắt trừng trừng, không nhúc nhích, biến thành cương thi.

- Chủ nhân, đánh chết tất cả bọn hắn đi, nếu không Tâm Ma không khống chế được, bọn chúng sẽ xông lại...

Kim Nguyên đỉnh đi tới trước mặt, lần nữa khôi phục thần thái hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, cái mông to lớn vặn vẹo uốn éo, hận không thể đặt mông ngồi chết một cái.

- Đánh chết?

Trương Huyền lắc đầu:

- Mặc dù đây đều là khôi lỗi, nhưng cũng có ý thức của mình, tất cả đều giết chết, thực sự không đành lòng!

Những khôi lỗi này, đều được khải linh qua, giống như Kim Nguyên đỉnh, thuộc về vũ khí đặc thù, trực tiếp giết, quá mức tàn nhẫn.

- Vậy...

Kim Nguyên đỉnh sững sờ.

Không giết, ngộ nhỡ Tâm Ma không khống chế nổi, nhiều như vậy, bọn họ còn không bị đánh chết tươi? - Ai, ta tới xử lý đi!

Lắc đầu, vẻ mặt Trương Huyền trách trời thương dân, bàn tay lớn vồ một cái.

Rầm!

Tất cả khôi lỗi nằm dưới đất, đều bị thu vào không gian giới chỉ.

Những người này đang hỗn loạn, căn bản không biết chống cự, lại thêm mình là vũ khí, cho dù tiến vào bên trong cũng sẽ không chết.

- ...

Kim Nguyên đỉnh.

- ...

Ngoan Nhân cũng kìm nén nói không ra lời, suýt chút nữa hộc máu.

Những khôi lỗi này đều là của hắn... Của hắn...

Đây là giặc cướp!

Ngươi như vậy không phải xử lý không tốt, mà là đã sớm nghĩ kỹ xử lý như thế nào a!

Cực kỳ buồn bực, nhưng cũng biết không có bất kỳ biện pháp nào.

Cái tên này nhiều Tâm Ma như vậy, để ý thức của khôi lỗi rơi vào hỗn loạn, ngay cả lực chiến đấu cũng không có, lại tức giận cũng không có tác dụng gì.

- Ai, cải tạo nhiều khôi lỗi như vậy, để bọn chúng bỏ ác theo thiện, công đức vô lượng! Ta cũng coi như vì Danh Sư đường làm ra cống hiến!

Không để ý tới Kim Nguyên đỉnh cùng phân thân nói không ra lời, Trương Huyền cảm khái một câu, một bộ yên tâm thoải mái, đi tới trước cơ quan vừa rồi khôi lỗi lao ra, nhẹ nhàng đẩy. Lại xuất hiện thông đạo đi xuống phía dưới, vẫn như cũ để phân thân đi ở phía trước chui xuống.

Lần này không có nguy hiểm, rất nhanh tới một Địa Cung.

- Này thoạt nhìn giống như mê cung...

Kim Nguyên đỉnh nhìn một vòng, nhịn không được nói.

Địa Cung trước mắt, không phải một cái phòng lớn, mà là vô số phòng nhỏ, lít nha lít nhít, đâu đâu cũng có con đường, thoạt nhìn giống như mê cung.

Mấu chốt nhất là, không nhìn thấy phần cuối, không biết lan tràn bao xa ở dưới đất, hình như toàn bộ hòn đảo đều che kín loại vật này.

- Cái này... Dùng để làm gì?

Phân thân không hiểu ra sao.

Không chỉ bọn họ, ngay cả Trương Huyền cũng sững sờ tại nguyên chỗ.

Lấy nhãn lực của hắn, có thể thấy được những mê cung này giống như gian phòng, đều dùng chất liệu đặc thù rèn luyện thành, hao tốn không biết bao nhiêu.

Nếu như nói trước đó nhiều khôi lỗi như vậy, tiêu tốn không nhỏ, những gian phòng này, khẳng định càng lớn, chí ít vượt qua khôi lỗi mấy chục lần, gấp trăm lần!

- Chẳng lẽ là để những khôi lỗi kia ở?

Kim Nguyên đỉnh suy nghĩ một chút nói.

- Để khôi lỗi ở? Cho dù một trăm khôi lỗi, cũng ở không được nhiều như vậy...

Thần thức liếc nhìn liền có thể nhìn thấy, hơn vạn gian phòng, cho dù khôi lỗi ở, cũng không ở nhiều như vậy?

- Đừng suy nghĩ, cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng cho Ngoan Nhân đánh lén...

Không nghĩ ra, không hiểu rõ đến cùng xảy ra chuyện gì, Trương Huyền lắc đầu, dọc theo thông đạo giống như mê cung đi thẳng về phía trước.

Đổi lại những người khác, chẳng mấy chốc sẽ choáng váng, có điều, ở dưới Minh Lý Chi Nhãn, dây nhỏ kết nối vẫn như có như không xuất hiện, theo ở phía sau đi gần mười phút, không biết đi ngang qua bao nhiêu gian phòng, lần nữa xuất hiện ở trước một cửa đá lan tràn xuống phía dưới.

Nếu như đã đi tới nơi này, không do dự nữa, hai người một đỉnh bước vào.

Mới đi ra thềm đá, liền cảm thấy một cỗ sát lục chi khí nồng đậm, cuộn trào mãnh liệt lao đến, như muốn xé nát ý thức của mọi người.

Phân thân còn có thể tiếp nhận, Kim Nguyên đỉnh không ngừng lay động, đã chống lại không được.

Dù cấp bậc của nó tấn thăng đến Thánh khí trung phẩm, thực lực càng đạt tới Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, nhưng dù sao chỉ là linh tính, không phải linh hồn, đối mặt sát khí hung mãnh của Dị Linh tộc, còn có vẻ quá mức yếu kém.

- Ngươi đi về trước đi!

Thu hắn vào không gian giới chỉ, Trương Huyền cùng phân thân đồng thời ngẩng đầu nhìn lại.

Chương 2304: Thiên Công tỏa (2)

Chỉ thấy trong cung điện rộng lớn, một cái hộp hình vuông treo ở trung tâm, bốn cái xích sắt khảm nạm ở trong vách tường, không biết tài liệu gì luyện chế, hiện ra hàn quang đen kịt.

Sát lục chi khí chính là từ bên trong thả ra.

- Ngoan Nhân... ở trong này?

Phân thân ngẩn ngơ.

- Rất có thể!

Lông mày của Trương Huyền cau chặt.

Có thể tản mát ra sát lục chi khí nồng đậm như vậy, lực lượng huyết mạch đã vượt qua Thanh Điền Hoàng, chỉ sợ cũng chỉ Ngoan Nhân mới có thể có.

Dưới hộp là cái tế đàn, tương tự cái mà vừa rồi Trương Huyền sử dụng đối phó Thanh Điền Hoàng, chỉ là càng lớn, phía trên khắc hoạ văn lộ kỳ quái, đồng dạng mang theo tiêu sát chi ý, dường như chỉ cần nhìn, sẽ bị chém giết thành hai đoạn.

Phân thân nhặt lên một tảng đá, ném về phía tế đàn.

Ầm!

Mấy đạo kiếm mang từ trên tế đàn sinh ra, chém tảng đá thành bột phấn.

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

Tế đàn trong tay hắn, là dùng để bắt giữ linh hồn, cái này giống như là sát trận, có thể tuỳ tiện chém giết người.

Những kiếm mang kia, xem như hắn tiến vào bên trong, khẳng định cũng sẽ bị chặt thành bánh thịt.

Nói cách khác... Bất kể là ai, muốn tới gần hộp sắt, sẽ bị kiếm mang cắn giết, bỏ mình tại chỗ.

- Ngoan Nhân, ngươi ở nơi nào?

Nhìn một cái, Minh Lý Chi Nhãn nhìn không thấu cụ thể là cái gì, Trương Huyền nhìn quanh một vòng.

- Có thể gọi ra tên của ta, xem ra ngươi đối với lịch sử của Danh Sư đường biết đến không ít! Bất quá, ngươi có thể tìm tới nơi này, lại như thế nào? Không mở ra cái hộp này, liền không cách nào giết ta...

Thanh âm của Ngoan Nhân vang lên.

- Ngươi ở trong hộp?

Trương Huyền híp mắt lại.

- Không sai, cho dù ngươi biết, dám thả ta đi ra không?

Ngoan Nhân cười nhạo.

- Cái này...

Trương Huyền chần chừ.

Lúc trước ở phủ đệ của Trần Triết, thời điểm đối phương dùng lỗ đen bắt giữ mình, giống như đã nói qua, chỉ cần nuốt Thiên Nhận Danh Sư như hắn, liền có thể chạy ra ràng buộc...
Hiện tại xem ra, hẳn là cái hộp này.

Thật muốn hắn mở ra, đối phương thừa cơ chạy đến, Ngoan Nhân ở trong Thiên Đạo chi thư cũng không cách nào chống lại...

Mình khẳng định cũng không phải đối thủ.

Nhưng không thả ra, có hộp sắt bảo hộ, muốn giết chết cũng biến thành không có khả năng.

- Xem trước một chút đây là vật gì!

Trong lòng nghi ngờ, Trương Huyền cũng không cuống cuồng, mà từng bước một đi tới hộp sắt.

Đi về phía trước, sát lục chi khí càng nồng đậm, đổi lại đám người Ngô sư, cho dù là Danh Sư bát tinh, chỉ sợ cũng sẽ không chịu nổi, tinh thần sụp đổ.

Nhưng Trương Huyền khác biệt, Thiên Đạo chân khí vận chuyển ở trong người, áp lực lập tức biến mất, rất mau tới bên ngoài tế đàn.

Nơi này hắn tạm thời còn không dám đi vào, nhưng khoảng cách gần như vậy, nhờ vào Minh Lý Chi Nhãn, đã có thể thấy rõ ràng hộp sắt đến cùng là cái gì.

Từ bên ngoài nhìn vào, không có một chút khe hở, như một cái cục sắt, đường kính khoảng năm mươi centimet.

- Đây là cái gì?

Phân thân cũng đi tới.

- Không nhìn lầm, hẳn là... Thiên Công tỏa của Thiên Công sư!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

- Thiên Công tỏa?

Phân thân không hiểu.
Những ngày gần đây, hắn một mực ở trong không gian giới chỉ, Trương Huyền đọc thư tịch sở học kiến thức, còn chưa kịp dung hòa, bởi vậy lượng kiến thức còn xa xa không bằng.

- Thiên Công tỏa là Thiên Công sư sáng tạo ra cơ quan nghiêm mật nhất, dùng để giam giữ một ít bảo vật đặc thù hủy diệt không được, một khi khóa lại, cho dù là người thiết kế cũng mở không ra, cưỡng ép phá vỡ, sẽ trực tiếp hủy diệt đồ vật bên trong!

Trương Huyền nói.

Phân thân ngẩn ngơ.

- Thứ này khác Thiên Công tinh hộp, thiết kế ra chính là vì phong ấn!

Trương Huyền gật đầu.

Trước kia hắn gặp qua Thiên Công tinh hộp, dù khó mở ra, nhưng tìm được phương pháp vẫn có thể mở, mà Thiên Công tỏa trước mắt này, là nút chết, mục đích rất đơn giản, là khóa đồ vật ở bên trong, không cho phép đi ra.

Có thể nói, một khi khóa kín, Thần Tiên cũng không phá nổi.

Cưỡng ép động thủ, sẽ chỉ làm bên trong hủy diệt.

- Nếu là thứ này, chẳng phải đơn giản? Chỉ cần bạo lực xung kích, để Thiên Công tỏa tự động hủy diệt, Ngoan Nhân không phải chết sao?

Phân thân nháy con mắt.

Bọn họ cũng không phải tới cứu Ngoan Nhân, có thể chết ở bên trong, tự nhiên tốt nhất.

- Cái này... Không có đơn giản như vậy!

Trương Huyền lắc đầu, cũng không nói chuyện, mà dọc theo bốn phía quay một vòng, nâng cằm, như có điều suy nghĩ.

Thật đơn giản giống như phân thân nói, Ngoan Nhân làm sao bỏ mặc nhóm người mình tiến đến? Mặc dù không cách nào tới gần Thiên Công tỏa, chỉ cần nghĩ biện pháp dùng chân khí va chạm, có lẽ không đụng vào tế đàn, sẽ không gặp phải công kích a!

Nếu thực đơn giản như thế, Ngoan Nhân quá dễ chết.

Hắn không tin người mạnh như thế, có thể đơn giản bị chém giết như vậy.

- Chia ra bốn phía nhìn một chút, xem có phát hiện gì không!

Tinh thần khẽ động, Trương Huyền truyền qua sở học mình gần đây kiến thức cho phân thân, mình thì vòng qua tế đàn, đi tới bốn phía.

Địa Cung rất lớn, bức tường giống như mê cung phía trên, toàn bộ dùng đặc thù chất liệu luyện chế thành, không còn là loại hình nham thạch.

Nhíu mày, Trương Huyền duỗi ngón tay, nhẹ nhàng chạm một cái.

Hô!

Một quyển thư tịch xuất hiện ở trong óc.

Nhìn một cái, Trương Huyền nhíu mày.

- Cái này...

Chương 2305: Thả Ngoan Nhân ra (1)

Xem hết nội dung thư tịch, Trương Huyền thở ra một hơi.

Trầm tư một chút, đi tới góc phòng, khoanh chân ngồi xuống.

Không biết qua bao lâu, phân thân đi tới, nghi ngờ hỏi:

- Ngươi làm gì thế?

- Mỗi lần ta có vấn đề nghĩ không ra, đều ưa thích diện bích suy tư, cân nhắc thiên địa vũ trụ, nhân thế tang thương...

Xoay đầu lại, vẻ mặt của Trương Huyền tràn đầy học vấn.

- Diện bích suy nghĩ? Vũ trụ tang thương?

Phân thân ngơ ngác.

Lúc nào mình có kỹ năng này? Vì sao trước kia không biết? Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng biết bản tôn làm như vậy, khẳng định có mục đích của mình, nên không hỏi nhiều:

- Ta đi dạo, ngươi tiếp tục...

Nói xong xoay người rời khỏi.

Đại khái qua một canh giờ, Trương Huyền mới thở ra một hơi, đứng dậy.

Lúc này ánh mắt của hắn có chút ửng hồng, tựa hồ có chút tiêu hao tinh thần, lắc lư mấy lần suýt chút nữa ngã quỵ.

Phân thân vội vàng đi tới trước mặt đỡ lấy, hắn mới ổn định thân hình.

- Ta không sao!

Lắc đầu, Thiên Đạo chân khí vận chuyển ba cái chu thiên, lúc này Trương Huyền mới cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

- Vừa rồi ta kiểm tra qua chung quanh, trừ những vật này, không còn cơ quan, không có gì bất ngờ xảy ra, đây là tầng cuối cùng của hòn đảo!

Thấy hắn khôi phục, phân thân thấp giọng nói.

Hơn một canh giờ, hắn đã nhìn chung quanh một lần.

Tiếp nhận kiến thức của bản tôn trong khoảng thời gian này, lý giải với trận pháp cùng Thiên Công đều đạt đến thất tinh đỉnh phong, như vậy cũng tìm không ra vấn đề, nói rõ chung quanh có lẽ không còn cơ quan nữa.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy làm sao bây giờ?

Phân thân cau mày:

- Thật chẳng lẽ phải phá hư Thiên Công tỏa này, thả Ngoan Nhân ra?

Hắn biết bản tôn khẳng định biết thứ gì, nhưng không muốn nói.

- Nếu như chúng ta thật phá hư Thiên Công tỏa, khẳng định sẽ bị tế đàn chém giết, trở thành chất dinh dưỡng của Ngoan Nhân!

Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy... - Nghĩ biện pháp phá hư tế đàn này, tế đàn bị hủy, Thiên Công tỏa sẽ tự nhiên mở ra...

Trầm tư một chút, Trương Huyền nói.

- Đơn giản như vậy?

Phân thân có chút không tin.

Thiên Công tỏa được thiết kế ra, liền không cách nào mở, phá hư tế đàn, liền có thể mở ra...

Thật hay giả?

- Chỉ có thể thử một chút, lại nói, cho dù muốn phá vỡ Thiên Công tỏa, trước phải phá hủy tế đàn, nếu không căn bản không có cách nào tiếp cận...

Trương Huyền lắc đầu.

- Trên tế đàn có kiếm khí đặc thù, thủ hộ Thiên Công tỏa, muốn tới gần, chỉ có thể trước phá nó.

Đi tới trước mặt, Trương Huyền nhìn sang.

Tế đàn này so với mấy cái trước càng thêm phức tạp, hoa văn, văn tự ở phía trên nhìn hoa cả mắt, căn bản không phân biệt được tác dụng.

Cổ tay khẽ đảo, lấy ra một chuôi Thánh Khí hạ phẩm không có linh tính ném vào.

Sưu sưu sưu sưu!

Thời gian nháy mắt, Thánh khí liền bị kiếm khí xé vỡ nát.

Khóe miệng của phân thân giật một cái.

Thân thể của hắn, mặc dù băm cũng có thể hội tụ, nhưng linh hồn còn chưa đủ mạnh, thật muốn đi vào, nhìn uy thế của những kiếm khí kia, hồn phách khẳng định sẽ bị gạt bỏ.
Tế đàn vận chuyển, con mắt của Trương Huyền đóng lại, một lát sau lần nữa mở ra, lật bàn tay một cái, lấy ra một đống trận kỳ.

- Cầm trận kỳ làm gì?

Phân thân không hiểu.

Không phải nghĩ biện pháp phá hư tế đàn sao? Dùng thứ này làm gì?

- Người thiết kế tế đàn này, thủ đoạn cực kỳ cao minh, đã đạt đến bát tinh, nếu như ngạnh xông qua phá trận mà nói, sẽ dẫn tới trận pháp bạo liệt, vô cùng nguy hiểm, cho nên... ta ý định lấy trận phá trận!

Trương Huyền nói.

- Lấy trận phá trận?

Phân thân hiểu được.

Lấy trận phá trận, là dùng một trận pháp mới, quấy nhiễu trận pháp hiện tại vận chuyển, phá hư kết cấu.

Nói dễ, trên thực tế lại rất khó.

Trận pháp lúc đầu liền ảnh hưởng cảnh vật chung quanh, lại muốn sắp đặt một cái mới, hơn nữa uy lực tương đương đối phương...

Độ khó bao lớn, có thể tưởng tượng được.

Bất quá, phân thân biết bản tôn đã quyết định làm như vậy, khẳng định là chuẩn bị tốt rồi, lúc này không nói thêm lời, lui về phía sau mấy bước, trở lại chỗ thềm đá.

Trương Huyền hít sâu một hơi, thân thể lơ lửng giữa không trung, bàn tay đột nhiên lắc một cái.

Ô ô ô ô!

Lòng bàn tay có hàng trăm cây trận kỳ trực tiếp bắn ra ngoài, rơi vào các nơi hẻo lánh.

Ầm ầm!

Một cái đại trận lập tức vận chuyển.

- Là Tụ Tinh trận...

Phân thân nhận ra được.

Không phải là sát trận, cũng không phải huyễn trận, mà là một loại... Tụ Linh trận!

Dù trận pháp này không có đạt tới cấp tám, nhưng cũng đạt đến tình trạng chuẩn cấp tám, sử dụng lực lượng thiên địa tinh thần, hội tụ linh khí.

Dùng loại này phá hư tế đàn?

- Quả thực là biện pháp tốt...

Mặc dù có đôi khi cảm thấy bản tôn rất yếu, thực lực kém xa hắn, nhưng lúc này là phục sát đất.

Uy lực của tế đàn cực mạnh, lấy thực lực của bản tôn, muốn dùng trận hủy diệt trận pháp cấp tám của đối phương, là lực bất tòng tâm, nhưng loại Tụ Linh trận này liền không giống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau