THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2291 - Chương 2295

Chương 2291: Phá cúc (1)

Tên này không phải đã sớm chết rồi sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

- Chết? Thanh Điền Hoàng ta dễ dàng bị giết như vậy, làm sao có thể quản lý Thanh Điền nhất mạch, trở thành Hoàng giả?

Thanh Điền Hoàng cười lạnh, sát khí xao động:

- Ngươi giết bất quá là một phân thân của ta mà thôi!

- Phân thân?

Trương Huyền cau mày.

Điền Thanh là một đạo ý niệm đầu thai thành, xem như một trong phân thân, trước đó nhìn thấy gia hỏa mặt nạ đồng xanh, lại cũng chỉ là phân thân...

Thanh Điền Hoàng này, cũng quá thần thông quảng đại đi!

- Cái kia là ta chia cắt linh hồn, hao tốn năm trăm năm mới bồi dưỡng ra được... Bị ngươi giết, muốn chết như thế nào, ngày hôm nay có thể tác thành ngươi!

Thanh Điền Hoàng híp mắt lại, lộ ra hận ý nồng đậm.

Hắn là Hoàng giả của Dị Linh tộc, cho dù che giấu khá hơn nữa, đi vào cương vực nhân loại, hơn nữa liên hệ với Danh Sư, cho nên cực kỳ cẩn thận... gia hỏa mặt nạ đồng xanh, chỉ là hắn tiêu tốn đánh đổi cực lớn ngưng tụ thành phân thân.

Bản tôn vì an toàn, giấu ở nơi này.

Dù có năng lực của Vu Hồn sư, nhưng ngưng tụ phân thân cũng không biết tiêu tốn bao nhiêu, trọn vẹn bồi dưỡng năm trăm năm, kết quả bị tên này giết chết, hơn nữa giết hai cái, thậm chí ngay cả thập đại Vương giả cũng không bỏ qua...

Có thể nói, gia hỏa trước mắt này, hầu như diệt tộc toàn bộ Thanh Điền nhất mạch...

Hận ý trong lòng có thể tưởng tượng được, hận không thể nghiền xương thành tro, giết chết tại chỗ!

- Ta muốn tự nhiên là chết già...

Trương Huyền nói.

- Không thể tuỳ theo ý ngươi rồi!

Thanh Điền Hoàng hừ lạnh một tiếng, sát khí sôi trào.

Ầm ầm!

Thời gian nháy mắt, Trương Huyền liền cảm thấy hồn phách của mình giống như bị một cỗ lực lượng khổng lồ thu hút, bất cứ lúc nào cũng sẽ phá thể mà ra.

Biết đối phương đang thi triển câu hồn thuật, Trương Huyền nhíu mày.

Mặc dù Vu Hồn của hắn rất lớn, lại bởi vì không có tu luyện công pháp thích hợp, sức chiến đấu không mạnh, giờ phút này mạnh nhất là thân thể cùng chân khí.

Một khi hồn phách ly thể, tất nhiên rơi vào nguy hiểm.

Thiên Đạo chân khí vận chuyển, ổn định linh hồn, bàn chân xoay chuyển trên mặt đất, đột nhiên Trương Huyền lao ra ngoài. Dù sao đã là sinh tử đại thù, cũng không cần nương tay.

Rầm!

Chân khí hùng hồn lao nhanh ở trong kinh mạch, Trương Huyền tựa như biến thành hùng sư trên thảo nguyên, trường kiếm lăng không vạch một cái, cả người giống như biến thành một thanh trường kiếm đâm tới.

Nhân kiếm hợp nhất!

Ở Khí điện của Chiến Sư đường, đã học thư tịch liên quan tới kiếm thuật một lần, Thiên Đạo kiếm pháp đạt đến Thánh Vực, giờ phút này thi triển ra tuyệt chiêu nhân kiếm hợp nhất, kiếm khí lan tràn, tựa như một cầu vồng treo ở trên Địa Cung.

- Có chút bản lĩnh!

Không nghĩ tới gia hỏa trước mắt này, dùng thủ đoạn câu hồn không có sinh ra hiệu quả, ngược lại công kích đến, Thanh Điền Hoàng híp mắt, không để ý tới câu hồn nữa, bàn tay chộp tới.

Ông!

Không khí trước mắt đọng lại, tốc độ kiếm khí tiến lên lập tức trở nên chậm lại.

- Xuất Khiếu cảnh... Hậu kỳ?

Trong lòng Trương Huyền căng thẳng.

Đối phương vừa ra tay, hắn đã biết đạt đến thực lực gì.

So với gia hỏa mặt nạ đồng xanh, không biết cường đại hơn gấp bao nhiêu lần, thế mà đã đạt đến Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ!

Xuất Khiếu cảnh, mỗi một tiểu cấp trải qua một lần lôi kiếp, đạt tới hậu kỳ, đã trải qua ba lần lôi kiếp, căn bản không phải Thai Anh cảnh đỉnh phong như hắn có thể chống lại.
- Phá!

Trường kiếm bỗng nhiên xuống cắt, kiếm khí vô cùng sắc bén giống như cắt phá gấm lụa, đâm rách ràng buộc trước mắt.

Mới vừa cảm thấy thân thể thoải mái hơn rất nhiều, chỉ thấy Thanh Điền Hoàng lật tay, một chưởng ấn chụp tới.

Vẻ mặt khó coi, trường kiếm nâng lên, nghênh đón tiếp lấy.

Quá mức vội vàng chưa kịp thi triển ra toàn bộ lực lượng liền bị đánh trúng.

Bành!

Băng Vũ kiếm bay ngược ra, cắm vào trên vách tường cách đó không xa, không ngừng lay động, hắn cũng ngã xuống đất, đập ra một cái hố to.

Dù có thể vượt cấp chiến đấu, thế nhưng nhiều nhất tương đương Xuất Khiếu cảnh trung kỳ, so với hậu kỳ, còn kém một đoạn rất lớn.

- Chỉ chút trình độ ấy mà nói, hôm nay ngươi khó thoát khỏi cái chết!

Đánh bay Trương Huyền, Thanh Điền Hoàng cười lạnh, sát lục chi khí tràn ngập cả phòng, ngón tay lại vồ một cái, nghiền ép tới.

- Muốn giết ta, phải xem ngươi có thực lực cùng thủ đoạn này hay không!

Thân thể từ dưới đất nhảy dựng lên, Trương Huyền lật tay nhấn xuống.

Đại Bi Thiên Ma chưởng!

Ầm ầm!

Cùng tay của đối phương va chạm, sắc mặt đỏ bừng, lại liên tục lui về sau bảy tám bước.

Đối phương là Hoàng giả của Thanh Điền nhất tộc, sống không biết bao nhiêu năm, lý giải chiến đấu cũng không yếu, lại thêm tu vi cao xa, Trương Huyền tới đối chiến, vậy mà không chiếm được một chút tiện nghi.

- Nằm xuống đi!

Thanh Điền Hoàng cười lạnh, năm ngón tay giống như móc sắt.

Thi triển toàn bộ thực lực của Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, giam cầm bốn phía, bất kể Trương Huyền chạy đi đâu, cũng khó có thể tránh né.

- Chiêu này không chỉ công kích vật lý, còn mang theo công kích linh hồn, tâm cảnh hơi yếu, sẽ bị phá hủy tâm lý phòng ngự...

Nắm đấm căng thẳng.

Chiêu này của đối phương thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, chỉ là tiện tay trảo một cái, nhưng Trương Huyền lý giải võ kỹ cực sâu, liếc mắt liền nhìn ra đáng sợ.

Không chỉ có chân khí công kích, để cho người ta khó trốn tránh, còn có thể cho người ta một loại cảm giác ám chỉ cực mạnh.

Chương 2292: Phá cúc (2)

Thật giống như núi lớn sụp đổ, cho người ta một loại cảm giác không cách nào trốn tránh, một khi mặc cho loại ảo giác này mở rộng, cho dù thực lực có thể chống lại, cũng khẳng định chạy không khỏi.

Tâm cảnh vận chuyển, nội tâm khủng hoảng, lập tức biến mất không thấy hình bóng, lông mày nâng lên, Trương Huyền dừng bước, thi triển ra Hành Giả Vô Cương, trong chốc lát tránh thoát bàn tay của đối phương, đồng thời một ngón tay điểm ra.

Đại Tinh Thần Chỉ!

Ô ô!

Chỉ lực tựa như mũi tên bắn ra, đâm tới con mắt của Thanh Điền Hoàng.

- Có thể nhanh như vậy liền phát hiện được con mắt của ta có thiếu hụt... Không hổ là Danh Sư thất tinh đỉnh phong!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Thanh Điền Hoàng cũng không khẩn trương, cổ tay khẽ đảo, cong ngón búng ra.

Bành!

Một đạo quang mang đối đầu với Đại Tinh Thần Chỉ, hai hai tiêu tán trên không trung, Trương Huyền lần nữa lui về phía sau.

Chiến đấu bắt đầu, hắn liền mượn nhờ Thiên Đạo thư viện nhìn ra thiếu hụt cùng sơ hở trên người đối phương, chỉ bất quá thực sự tên này quá mạnh, nhất là có thể khống chế hoàn cảnh chung quanh, mặc dù biết mệnh môn, công kích không thể tới gần người, thì không có hiệu quả.

- Cấp bậc càng cao, biết công hiệu của mệnh môn sẽ càng thấp...

Trương Huyền hiểu được.

Thời điểm thực lực thấp, chỉ cần biết mệnh môn, có thể vượt cấp chém giết cường giả cao hơn hắn mấy cấp, nhưng nương theo tu vi càng ngày càng cao, tu luyện giả lĩnh ngộ không gian càng nhiều, lại muốn nhẹ nhõm làm được như vậy, gần như không có khả năng.

Bất quá, không dễ giết đối phương, nhưng đối phương muốn giết hắn cũng khó.

Bàn tay biến chưởng thành quyền, lăng không nhấc lên, đập qua.

Răng rắc! Răng rắc!

Không gian trước mắt giống như xuất hiện vết rách, nắm đấm như mang theo sấm sét, đập về phía Thanh Điền Hoàng.

Võ kỹ, Thiên Quyền Lôi Hải!

Là một vị cường giả Xuất Khiếu cảnh, lúc xung kích Xuất Khiếu kiếp, quan sát lôi đình mà biểu lộ cảm xúc sáng tạo, ở Thanh Nguyên đế quốc được cho bài danh phía trên, lúc này Trương Huyền thi triển ra, uy lực càng hơn.

Còn không có hoàn toàn phát huy, Địa Cung giống như bị lôi đình che kín.

Thiên Quyền Lôi Hải, uy lực kém Đại Bi Thiên Ma chưởng, nhưng ẩn chứa lôi đình, có ảnh hưởng rất lớn với Vu Hồn sư, dùng để đối phó Thanh Điền Hoàng mà nói, uy lực còn muốn mạnh hơn nữa.

Võ kỹ cũng không phải càng mạnh càng tốt, mà là tính nhắm vào cao, mới có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất.

Nguyên nhân chính là như vậy, vô số cường giả mới liều mạng sáng chế càng nhiều võ kỹ mới.

- Ừm?

Không nghĩ tới gia hỏa trước mắt này, chỉ có Thánh Vực tam trọng Thai Anh cảnh, không chỉ ngăn hắn luân phiên công kích, còn làm ra phản kích, vẻ mặt của Thanh Điền Hoàng khó coi, kìm lòng không được lui về sau hai bước, năm ngón tay mở ra, lại vồ một cái. Rầm!

Lôi đình trước mắt, giống như bị một cỗ lực lượng đặc thù bao bọc, nhẹ nhàng bóp một cái, đồng thời nổ tung.

- Ta là Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, trước sau trải qua ba lần lôi kiếp... Thiên lôi cũng không làm gì được ta, ngươi cảm thấy lôi đình bí thuật của ngươi có thể ảnh hưởng ta?

Hừ lạnh một tiếng, Thanh Điền Hoàng bước về phía trước, ở dưới khí tức cường đại tôn lên, như một cự nhân không cách nào rung chuyển, cho dù dùng hết thủ đoạn, cũng không có phương pháp tổn thương chút nào.

- Ảnh hưởng tới ngươi không lớn... Bất quá Băng Vũ kiếm của ta thì sao?

Trương Huyền cười một tiếng.

- Băng Vũ kiếm?

Thanh Điền Hoàng có chút không hiểu, nhíu mày.

Vừa rồi đối phương cầm trường kiếm trong tay, đã bị hắn đánh bay, cắm vào trên tường...

Nghĩ đến cái này, nhịn không được nhìn sang vị trí lúc nãy, vừa xem xét, con ngươi không khỏi co rụt lại.

- Kiếm đâu?

Thanh trường kiếm kia đã không thấy tung tích, chẳng biết lúc nào bị đối phương lấy đi.

- Ở phía sau ngươi!

Trương Huyền chỉ chỉ. Thanh Điền Hoàng sầm mặt lại, vội vàng xoay người, lại phát hiện không có cái gì.

- Nguy rồi!

Lúc này mới ý thức được bị đối phương lừa, thân thể nhoáng một cái, vội vàng nhảy qua một bên, có điều đã chậm, ngực tê rần, một chưởng ấn đánh tới, bị đánh kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, sắc mặt trắng nhợt.

Mặc dù đối phương vội vàng ra tay, lực công kích không mạnh, nhưng cũng để hắn có chút phát điên.

Đường đường Hoàng giả, lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm, thực lực đạt tới Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, lại bị một Thai Anh cảnh đánh...

Quả thực chịu đựng không nổi!

- Ta muốn giết ngươi...

Lần nữa gào thét, chân khí trong cơ thể sôi trào, đang muốn thi triển ra công kích mạnh nhất, liền nghe thanh niên nói.

- Ở phía dưới...

- Hừ, chiêu này còn có tác dụng với ta sao?

Thấy đối phương lại còn đến, Thanh Điền Hoàng cắn chặt hàm răng, bàn tay bỗng nhiên vỗ, lực lượng tuôn trào ra, đang định đập chết đối phương, liền nghe thanh âm ô ô từ phía dưới vang lên, cúi đầu xem xét, quả nhiên thấy thanh trường kiếm kia chẳng biết lúc nào giấu ở trong lòng đất, trực tiếp đâm lên.

- Không có người công kích, chỉ bằng vào linh tính liền muốn giết ta? Cũng quá coi thường ta đi...

Cười lạnh, bàn tay xoay một cái, vỗ tới thân kiếm, một khi tập trung, tất nhiên sẽ đánh nát, có điều lực lượng còn chưa hoàn toàn phát huy ra, liền cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ từ trên đầu tuôn tới.

Ngay sau đó liền thấy một cái lô đỉnh to lớn đặt mông ngồi xuống.

Vội vàng giơ tay chặn lại.

Oanh!

Lực lượng của đối phương cực mạnh, hai tay không có chống đỡ, đầu gối mềm nhũn, ngồi xuống.

Phốc!

Trường kiếm xuyên cúc mà vào.

Cánh hoa nở rộ từng đoá.

- Ah...

Thanh Điền Hoàng như là quỷ kêu.

Chương 2293: Phân Thân bí pháp (1)

- Chậc chậc...

Trương Huyền che mắt.

Quá tàn nhẫn, hắn cũng không đành lòng nhìn.

Đây chính là trường kiếm làm bạn hắn rất lâu, đâm vào cái chỗ kia, về sau còn dùng thế nào? Khẳng định thúi ngất trời!

Băng Vũ kiếm thực sự quá đáng thương...

Hắn đồng cảm binh khí của mình, Thanh Điền Hoàng lại cảm thấy sắp điên rồi.

Hoàng giả Dị Linh tộc, đại quan khống chế một phương, tự mình ra tay đối phó một tiểu tử Thai Anh cảnh đã rất mất mặt, thế mà còn bị đối phương bạo cúc...

Càng quan trọng hơn là... lô đỉnh ở phía trên đang dùng cái mông to lớn không ngừng cọ lung tung ở trên mặt hắn, dường như cảm thấy rất thoải mái...

Hai bút cùng vẽ, cảm giác nhục nhã mãnh liệt để hắn sắp phát điên.

- Tất cả các ngươi đều phải chết...

Gào lên một tiếng, chân khí trong cơ thể nổ tung.

Sưu!

Trường kiếm bị hắn chấn ra ngoài cơ thể, lô đỉnh cũng bay ra.

- Thật mạnh!

Rít lên một tiếng, Kim Nguyên đỉnh bay ở trên không, nhìn gia hỏa trước mắt tràn đầy cảnh giác.

Chân khí của đối phương trùng kích, cái mông của nó cũng đỏ.

- Quả thực rất mạnh!

Trương Huyền gật đầu.

Chỉ bằng vào thực lực của hắn, muốn làm đối phương bị thương, khẳng định không được, cho nên liền từng bước thiết lập ván cục, để Kim Nguyên đỉnh cùng Băng Vũ kiếm hai hai hợp tác, một lần liền đắc thủ!

Vốn cho rằng từ nơi đó cắm vào, coi như không chết, cũng gần như báo hỏng, không nghĩ tới còn có thể dùng chân khí bức kiếm ra, hơn nữa bộc phát ra lực lượng cường đại như thế!

Không hổ là Hoàng giả của Thanh Điền nhất mạch...

Hoa cúc kàm bằng sắt, khiến người ta ngưỡng mộ.

Rầm!

Còn không có cảm thán xong, chỉ thấy Thanh Điền Hoàng ở trong tiếng gầm gừ, thân thể càng lúc càng lớn, giống như ăn thuốc tăng trọng, thời gian nháy mắt liền cao hơn ba mét.

Trương Huyền khó hiểu.

Lớn như vậy có ý tứ gì? Thân thể biến lớn, tính linh hoạt sẽ yếu bớt, hơn nữa phạm vi bị công kích cũng tăng lớn, đây là tối kỵ trong chiến đấu.

Dưới tình huống bình thường, không có ngoài ý muốn đặc thù, căn bản là sẽ không để cho thân thể biến lớn, tên này đột nhiên tăng trưởng, để hắn không hiểu.

- Ah...
Nhìn không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy tay trái của đối phương bắt lấy tay phải, bỗng nhiên kéo một cái.

Tê lạp!

Thân thể vậy mà biến thành hai nửa.

- Cái này...

Chẳng lẽ cảm thấy hoa cúc bị đâm, không mặt mũi gặp người, xấu hổ tự sát?

Trương Huyền nháy con mắt.

Không chỉ hắn như vậy, Kim Nguyên đỉnh cũng đứng ở trên không, có chút ngẩn người.

Băng Vũ kiếm ở một bên càng đình chỉ nôn ọe, ngơ ngác nhìn qua, giống như gặp quỷ.

Bị đâm thì bị đâm, làm toàn thân nó thối hoắc, buồn nôn muốn ói...

Nó khóc ư? Náo loạn ư? Không có!

Làm người phải kiên cường!

Làm vũ khí cũng phải kiên cường!

Nó khó chịu như vậy cũng cố nhịn, ngươi một Hoàng giả, làm sao lại nghĩ không ra như vậy? Còn xé mình... thật hung ác!

- Chủ nhân, hắn không có chảy máu, hẳn là sử dụng bí pháp nào đó...

Một người hai vũ khí đang ngây người, không rõ ràng cho lắm, thanh âm của Ngoan Nhân đột nhiên vang lên.

- Bí pháp?
Trương Huyền cau mày.

- Ừm, ký ức của ta không được đầy đủ, có chút nhớ không rõ, có điều, mới vừa nhìn thấy bộ dáng này của hắn, nhớ tới Hoàng thất Dị Linh tộc có một loại bí pháp đặc thù!

Ngoan Nhân nói:

- Loại bí pháp này, tương đồng nhân tộc đột nhiên bạo tăng lực lượng, là tiếp nhận thống khổ to lớn, trong thời gian ngắn chia mình ra thành hai cái! Một khi thành công, chẳng khác nào sức chiến đấu tăng gấp đôi, bất quá cũng có thời gian hạn định, thời gian vừa tới, tự động khôi phục, hơn nữa tu vi giảm lớn... Đối phương hẳn là biết không phải đối thủ, ý định sử dụng bí pháp này!

- Phân tách? Còn có loại năng lực này?

Trương Huyền trợn mắt lên.

Một Thanh Điền Hoàng đã khó có thể đối phó, một khi thành công chia ra, chẳng phải sẽ xuất hiện hai cái? Mấu chốt nhất là, hai cái Thanh Điền Hoàng không phải vấn đề một cộng một bằng hai, mà là nắm giữ chung tư duy, phối hợp lại, chỉ sợ còn đáng sợ hơn Xích Thanh Lưỡng Nghi kiếm vừa rồi!

- Kim Nguyên đỉnh, Băng Vũ kiếm, mau ngăn cản tên này!

Trương Huyền la lên, đi đầu xông tới.

Một cái cũng không phải đối thủ, hai cái...

Làm không cẩn thận bọn họ đều vẫn lạc ở nơi này.

Rầm!

Người chưa đi tới, bàn tay đã bổ xuống.

Đao khí như rồng.

Hắn lấy tay làm đao, ý định chém đầu lâu của đối phương xuống.

Kim Nguyên đỉnh cùng Băng Vũ kiếm cũng kịp phản ứng, không để ý tất cả, đồng loạt phóng đi.

Bất quá còn chưa tới trước mặt, chỉ thấy Thanh Điền Hoàng bị xé rách thành hai nửa, thân thể không ngừng nhúc nhích, thời gian nháy mắt lại sinh ra hai tay cùng hai chân, đã biến thành hai người giống nhau như đúc.

Bành!

Chưởng đao của Trương Huyền bị một người bắt lấy, nhẹ nhàng lắc một cái, Trương Huyền lập tức bay ngược ra, lưng đâm vào vách tường, hơi đỏ mặt, phun ra máu tươi.

Bành bành bành!

Thiên Đạo chân khí vận chuyển, ngăn chặn thương thế, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Kim Nguyên đỉnh cùng Băng Vũ kiếm đều bị đánh bay, một cái cắm trên mặt đất, một cái đập ra hố to.

Thanh Điền Hoàng chia ra thành hai, sức chiến đấu quả nhiên đại tăng, dù Kim Nguyên đỉnh cũng là Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, lại không thể kháng trụ.

- Ép ta dùng ra chiêu này, ngươi cũng coi như chết vinh quang...

Hai thanh âm giao nhau chung một chỗ, cho người ta một loại cảm giác kỳ lạ, Thanh Điền Hoàng nhìn về phía Trương Huyền, như hận không thể xé vỡ hắn.

Giữ gìn hoa cúc không biết bao nhiêu năm, thế mà bị gia hỏa trước mắt này đâm, đã để hắn mất lý trí.

- Ngươi... Cái nào là phân thân, cái nào là bản tôn?

Chương 2294: Phân Thân bí pháp (2)

Bay ở trên không, ánh mắt cảnh giác, Trương Huyền tùy thời chuẩn bị tránh né công kích của đối phương, đồng thời hỏi.

Bất kể có phải là phân tách hay không, khẳng định có một cái là phân thân, một cái là bản tôn.

Không có khả năng hai cái đều là bản thể.

- Ngươi chết, ta sẽ nói cho ngươi...

Hai Thanh Điền Hoàng đồng thời lao đến.

Rầm!

Địa Cung giống như bị sát lục chân khí bao vây, Trương Huyền động một cái cũng cực kỳ khó khăn.

- Chặn hắn lại!

Bàn tay nhấn một cái, đánh vỡ không gian ràng buộc, Trương Huyền hét lớn.

- Ngươi cái bị đâm hoa cúc này, chơi không chết ngươi, ta liền không gọi Đỉnh Đỉnh...

Nghe được phân phó, Kim Nguyên đỉnh gào thét lao đến.

- Ngươi cũng phải chết!

Hai vị Thanh Điền Hoàng mí mắt nhảy một cái, tức giận đến sắp nổ tung.

Mới vừa rồi bị đâm một cái, có thể nói là đau đớn lớn nhất trong lòng, đối phương lại trực tiếp kêu ra, quả thực tội không thể tha!

Một cái trong đó nghênh đón tiếp lấy.

Rầm rầm rầm!

Cả hai đối chiến chung một chỗ.

Thấy Kim Nguyên đỉnh tách ra một cái, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường thương.

Kiện binh khí này giống như Băng Vũ kiếm, cũng là Thánh Khí hạ phẩm, ở trong Khưu Ngô cung lấy được rất nhiều vũ khí, có điều tất cả đều mất linh tính.

Rầm!

Cánh tay nâng lên, đâm ra một thương.

Xì xì xì!

Đâm vào trong không khí, phát ra tiếng xé gió.

Mặc dù Trương Huyền rất ít luyện thương, nhưng thương pháp của Trịnh Dương là hắn truyền thụ, thi triển ra Thiên Đạo thương pháp, so với kiếm pháp cũng không hề yếu.

- Cô cô cô!

Thấy trường thương của hắn đâm tới, Thanh Điền Hoàng không có trốn tránh, híp mắt lại, nhẹ nhàng điểm một cái, liền ngăn thương mang ở bên ngoài.

Móng tay của hắn đen kịt, sắc bén, hẳn là một loại vũ khí đặc thù.

Trường thương tới va chạm, Trương Huyền lập tức cảm thấy lực lượng khổng lồ điên cuồng vọt tới, lần nữa lui về phía sau mấy bước.
Đổi lại những người khác, liên tục chịu nhiều công kích như vậy, khẳng định đã trọng thương, lực lượng càng ngày càng yếu, nhưng Trương Huyền nắm giữ Thiên Đạo chân khí, năng lực khôi phục siêu cường, cho dù bị thương, cũng có thể khôi phục rất nhanh, trong thời gian ngắn, ngược lại thực lực không có ảnh hưởng quá lớn.

Bất quá Kim Nguyên đỉnh lại tương đương Thanh Điền Hoàng, nhưng không có chỉ điểm của mình, khẳng định không phải đối thủ, Băng Vũ kiếm thì càng không cần phải nói...

Tiếp tục nữa, làm không cẩn thận, sớm muộn gì cũng sẽ bị đối phương giết chết.

- Lại có thể phân tách ra phân thân, quả nhiên mạnh mẽ!

Hít sâu một hơi, khôi phục thương thế trong cơ thể, Trương Huyền lui về phía sau mấy bước, híp mắt lại.

- Bức ta phân tách ra phân thân, ngươi... nhất định phải chết!

Thanh Điền Hoàng cắn răng, vọt tới lần nữa.

Còn ở trên không, bàn tay liền lăng không đánh xuống.

Năm cái móng tay, giống như năm đạo kiếm khí, còn chưa tới trước mặt, liền muốn xé rách người.

Trường thương của Trương Huyền lay động, vội vàng chặn lại, đồng thời thi triển Hành Giả Vô Cương, lùi về mấy chục mét.

Hô hô!

Vừa mới rời khỏi tại chỗ, chỉ thấy tên này lần nữa đi tới.

Thanh Điền Hoàng thi triển bí pháp, tốc độ so với hắn cũng không hề yếu.

Liên tục lui bảy tám lần, thay đổi nhiều phương hướng, Trương Huyền cảm thấy lông tơ sau lưng nổi lên, vội vàng xoay người, chỉ thấy một Thanh Điền Hoàng khác chẳng biết lúc nào cũng xuất hiện ở sau lưng.

Giờ phút này Kim Nguyên đỉnh cắm ngược ở trên mặt đất, mấy cái đùi không ngừng run rẩy, như mới vừa bị tên này đánh thảm, trong thời gian ngắn không cách nào chiến đấu.

Băng Vũ kiếm cũng cắm ở trên mặt đất, không nhúc nhích, ngay cả tâm tình nhổ ra cũng không có.
- Ngươi chia ra phân thân, đường đường Hoàng giả, hai cái đánh một mình ta... Không công bằng!

Chậm rãi lui về phía sau, Trương Huyền cắn răng.

- Công bằng? Ngươi chết liền công bằng!

Hai Thanh Điền Hoàng đồng thời nói, mang theo cười lạnh:

- Nếu như ngươi có thể chia, thì thi triển ra, chia ra bao nhiêu ta cũng không ngại!

- Ta... Kkhông biết loại bí pháp này!

Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy cũng đừng trách ta, ngày hôm nay, ta liền dùng phân thân nghiền ép ngươi...

Trên mặt lộ ra dữ tợn, hai Thanh Điền Hoàng cười gằn.

Hai người đồng thời thi triển lực lượng, không gian bốn phía bị đọng lại, Trương Huyền giống như côn trùng bị giam cầm ở trong hổ phách, động cũng không thể động.

Chân khí trong cơ thể sôi trào, đã dùng hết toàn lực, Trương Huyền mới rời khỏi tại chỗ, không có bay bao xa, chỉ thấy hai Hoàng giả lần nữa đi tới trước mặt.

Bành!

Ngực tê rần, liền bị đánh bay ngược ra, mạnh mẽ đâm vào trên vách tường.

- Phốc!

Giãy dụa bay ra, lung lay như muốn từ không trung rơi xuống, xem ra đã bị trọng thương, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

- Cùng lắm thì mọi người cùng chết...

Cảm nhận được tuyệt vọng, Trương Huyền gào thét, chân khí trong cơ thể tăng lên, xem ra ý định tự bạo.

- Muốn tự bạo, nào có dễ dàng như vậy

Hai Thanh Điền Hoàng đưa bàn tay, đang muốn động thủ, chân khí còn chưa tới ngón tay, đầu đã tê rần, hai cái đầu đồng thời nổ tung.

Bành!

Giống như pháo hoa sáng chói.

Ngay sau đó hai cái nắm đấm từ đằng sau cổ của hai người duỗi ra.

- Ngươi...

Đầu bị nổ tung, Thanh Điền Hoàng dường như khó tin, con mắt lăn lăn, thấy rõ ràng người đánh lén hắn, không phải người khác... Chính là Trương Huyền.

Ngay sau đó nhìn thấy Trương Huyền đang “tự bạo” ngừng lại, trong mắt mang theo xem thường.

- Phân thân mà thôi, làm giống như ngưu bức lắm vậy!

Chương 2295: Thanh Điền Hoàng khóc (1)

Một Thanh Điền Hoàng đã rất khó chiến thắng, chia ra thành hai cái, gần như không có khả năng vượt qua, cho nên Trương Huyền thận trọng từng bước, trước giấu phân thân ở trong không gian giới chỉ, đặt ở một chỗ...

Sau đó một mực lui về phía sau, bày ra điểm yếu, dẫn đối phương tới vị trí tính toán tốt.

Cuối cùng làm bộ tự bạo, phân tán hai người chú ý, này mới để phân thân đánh lén thành công.

Nghe đơn giản, trên thực tế lại dính dáng rất nhiều, dùng chiêu số gì, trốn bao xa, dừng lại ở nơi nào...

Phân thân ở góc độ nào đánh lén mới không bị phát hiện...

Tính toán kỹ càng, lại thêm phân thân trải qua khoảng thời gian này tu luyện, lực lượng đơn thuần còn mạnh hơn bản tôn, lấy hữu tâm tính vô tâm, lúc này mới một lần đắc thủ.

Nếu không, chỉ bằng vào hắn cùng Kim Nguyên đỉnh, căn bản không có khả năng chiến thắng đối phương.

- Đáng ghét...

Đầu nổ tung, hai thi thể từ không trung rớt xuống, Trương Huyền lập tức nghe được tiếng gào thét tức giận, hai Vu Hồn phân biệt từ trong thi thể bay ra.

Nguyên Thần của Thanh Điền Hoàng!

Cái tên này phân tách thân thể, Nguyên Thần cũng chia thành hai.

Ầm ầm!

Nguyên Thần vừa xuất hiện, không gian chung quanh càng thêm cứng lại, như lâm vào bùn lầy, đừng nói tiến lên, có thể duy trì tại nguyên chỗ cũng rất khó.

Mất đi thân thể ràng buộc, Nguyên Thần càng thêm cường đại, dường như có thể phát ra lực chiến đấu mạnh hơn.

Hô!

Chịu đến thu hút, hai Nguyên Thần ở trên không trung chậm rãi dung hợp lại, lần nữa tạo thành một.

Xem ra Phân Thân bí pháp của đối phương, dù có thể biến thành hai cái, nhưng thân thể hủy đi, Nguyên Thần rất khó duy trì nguyên trạng.

- Ta muốn ngươi chết...

Khôi phục lại, không còn ưu thế vừa rồi, khuôn mặt của Thanh Điền Hoàng tái mét, gào lên một tiếng, lần nữa bắt tới Trương Huyền.

Đường đường Hoàng giả Dị Linh tộc, thi triển bí pháp, làm người không ra người quỷ không ra quỷ, không những không chém giết đối phương, ngược lại thân thể bị hủy, buồn bực để hắn sắp nổ tung.

Nếu như nói trước đó, chỉ là bởi vì kế hoạch bị phá hư, thuộc hạ tử vong, muốn chém giết đối phương giữ lại mặt mũi, mà bây giờ, là không đội trời chung.

- Vừa rồi đã nói muốn ta chết... Ta vẫn sống rất tốt, đừng hô, trước bắt lấy ta lại nói... Nghe đối phương uy hiếp, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, không những không tránh, ngược lại vọt tới.

Xì xì xì xì...

Bàn tay của Nguyên Thần Thanh Điền Hoàng tiếp xúc với thân thể của hắn, giống như băng gặp sắt nóng, phát ra thanh âm bị ăn mòn, thời gian nháy mắt liền xuất hiện một cái động lớn.

- Ah...

Thanh Điền Hoàng vội vàng rút tay về, giống như gặp quỷ nhìn qua, không thể tưởng tượng nổi:

- Ngươi, ngươi...

Vừa rồi thời điểm có thân thể, đánh đối phương dục tiên dục tử, chỉ có thể trốn tránh, hiện tại còn lại Nguyên Thần, dựa theo tình huống bình thường, đối phương nên càng thêm e ngại mới phải, làm sao lại biến thành như vậy, ngược lại Nguyên Thần mình bị hủ thực?

- Cường giả Xuất Khiếu cảnh khác, ta không chống lại được, nhưng đối với ngươi, lại có rất nhiều phương pháp...

Không để ý tới đối phương khiếp sợ, nhẹ nhàng cười một tiếng, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, chân khí trong cơ thể lập tức bừng lên, che kín cả đại sảnh.

Đối phó Nguyên Thần Xuất Khiếu khác, lấy thực lực của hắn bây giờ, chỉ có thể bị động chịu đòn, nhưng đối phương là Vu Hồn sư, lấy năng lực Vu Hồn thành tựu Nguyên Thần...

Thiên Đạo chân khí đúng lúc là khắc tinh!

Chỉ cần thả Thiên Đạo chân khí ra ngoài, cho dù lực lượng của đối phương mạnh mẽ, cũng không có cách nào chống lại!
Thật giống như dùng chuỳ sắt đập đá, cho dù lực công kích của cái trước rất lớn, nhưng chỉ cần mỗi lần dính vào một chút, thời gian lâu dài cũng sẽ bị ăn mòn đến cái gì cũng không còn sót lại.

- Đáng ghét...

Thanh Điền Hoàng giận đến run rẩy.

Giờ khắc này, hắn rốt cuộc minh bạch, ở dưới đối phương từng bước tính toán, lúc đầu hắn chiếm cứ ưu thế rất lớn, đã rơi vào bị động.

Nhìn bốn phía giăng đầy chân khí, vẻ mặt hắn trắng bệch.

Thân là Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, có thể rõ ràng phát hiện, chân khí bốn phía đúng là khắc tinh của hắn, thật muốn xông vào, tất nhiên sẽ bị tiêu diệt, càng ngày càng yếu.

- Muốn ta chết, trước kéo ngươi đệm lưng...

Thanh Điền Hoàng cắn chặt hàm răng, gào lên một tiếng, bàn tay lăng không bắt đến.

Chân khí của đối phương quái dị như vậy, có thể ăn mòn Nguyên Thần, vậy liền liều mạng Nguyên Thần bị ăn mòn sạch sẽ, cũng muốn trước chém hắn xuống ngựa!

Cùng lắm thì mọi người đều chết!

Ầm ầm!

Dùng ra toàn lực, uy thế của Thanh Điền Hoàng càng mạnh, một cái nháy mắt, Trương Huyền giống như rơi vào đầm lầy lần nữa.

- Bách túc chi trùng tử chi bất cương... không hổ là Thanh Điền Hoàng, quả nhiên lợi hại!

Lắc đầu, toàn thân huyệt đạo Trương Huyền mở ra, chân khí trong cơ thể tuôn trào, không gian bị giam cầm lần nữa vỡ ra, cũng không cần võ kỹ, một chưởng bổ tới.

Bất kể nói thế nào, đối phương cũng là Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, trải qua ba lần lôi kiếp, quả nhiên không phải thực lực như hắn có thể tuỳ tiện chém giết.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Chân khí tuôn ra, ở trên không trung hội tụ thành chưởng ấn, tiếp xúc Nguyên Thần của đối phương, lập tức phát ra thanh âm thịt nướng nhỏ mỡ lên than.

- Ah...

Nguyên Thần của Thanh Điền Hoàng lập tức nhỏ một vòng.

- Đáng ghét...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau