THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2276 - Chương 2280

Chương 2276: Đi đầm lầy Tề Bắc (2)

- Vâng!

Mọi người nhận lấy đan dược, cẩn thận cất kỹ.

- Trận pháp hợp kích của Chiến Sư đường không tệ, nhân số bao nhiêu cũng có thể tùy ý tổ hợp, vẫn như trước có không ít thiếu hụt, ta vừa mới cải tiến một chút, cũng ghi lại phương pháp phối hợp ở phía trên, các ngươi truyền đọc một chút, thừa dịp hiện tại học tập...

Lần nữa lấy ra một quyển sách, Trương Huyền đưa tới.

Chiến Sư đường cùng Danh Sư đường đều có trận pháp hợp kích, đối với người khác, loại trận pháp này xem như cực kỳ lợi hại, nhưng đối với hắn mà nói, sơ hở tầng tầng, thực sự nhìn không được, vừa rồi phi hành, đã cải tiến một phen.

- Cải tiến trận pháp của Chiến Sư đường?

Hình đường chủ cùng đám người Liêu điện chủ nhìn nhau, chỉ chốc lát, từng cái vẻ mặt thấu đỏ, hô hấp dồn dập.

Vốn cho rằng trận pháp của Chiến Sư đường bọn họ, trải qua nhiều năm rèn luyện, đã đạt tới tình trạng không cách nào sửa chữa, nằm mơ cũng không nghĩ đến, so sánh với trận pháp Trương sư sửa đổi, kém không biết bao nhiêu vạn dặm.

Rất nhanh, truyền đọc trận pháp một lần.

Xem hết trận pháp cải biến qua, sắc mặt của Trương Cửu Tiêu cũng lúc đỏ lúc trắng, qua không biết bao lâu mới lắc đầu.

Trận pháp chi đạo, khẳng định là không sánh bằng vị trước mắt này...

Chỉ có thể nhìn chỗ khác có thể vượt qua hay không.

- Dù thiên tài lợi hại hơn nữa, cũng sẽ có thiếu hụt... Hắn khẳng định cũng có, chỉ cần ở chung lâu, tất nhiên có thể tìm tới...

Áp chế buồn bực trong lòng xuống, Trương Cửu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, đang định bắt đầu học tập trận pháp, chỉ thấy Trương Huyền nhìn lại:

- Trương huynh, ngươi là người Trương gia, ta vừa vặn muốn hỏi ngươi một việc...

- Trương sư mời nói!

- Là như vậy, ta nghe nói Trương gia các ngươi có một tuyệt thế thiên tài, huyết mạch cực kỳ tinh thuần... Không biết có phải thật hay không?

Dừng lại một chút, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Biết người biết ta, bách chiến bách thắng.

Vị này là người Trương gia, trước nghe ngóng một chút lại nói, cũng có thể sớm chuẩn bị.

- Ta ở Trương gia thuộc về bàng chi, tối đa chỉ có tư cách tiến vào gia phả của chi nhánh, phủ đệ hạch tâm không có tư cách đi qua. Ngươi nói là vị tiểu thiếu gia kia a, ta nghe nói qua, năm nay hai mươi tuổi... Thiên phú vô song, cho dù không phải đương thời đệ nhất, cũng chênh lệch không xa... Chần chờ một chút, Trương Cửu Tiêu nói:

- Bất quá, chưa bao giờ thấy qua.

Chuyện Trương gia tiểu thiếu gia này, thời điểm ra đời huyên náo động tĩnh rất lớn, cũng không phải bí mật, nói ra cũng không tính là gì.

- Ngươi cũng chưa thấy qua?

- Đúng vậy, đệ tử hạch tâm, loại bàng chi như chúng ta thấy rất ít...

Trương Cửu Tiêu gật đầu.

- Ta nghe nói... vị tiểu thiếu gia này của các ngươi cùng Lạc gia tiểu công chúa có hôn ước, không biết có phải thật hay không?

Trương Huyền hỏi tiếp.

- Cái này... Ta cũng không rõ ràng! Cơ mật hạch tâm, gia tộc không cho phép chúng ta hỏi, cũng không cho phép nói lung tung!

Dường như có chút kiêng kị, Trương Cửu Tiêu không muốn dây dưa sự tình này nữa.

- Ừm, vậy ngươi đã gặp đệ tử hạch tâm chưa, so với ngươi, thiên phú như thế nào?

Trương Huyền tiếp tục nói. - Ta? Chúng ta là sâu kiến cùng Thần Long, không thể so sánh!

Cười khổ một tiếng, Trương Cửu Tiêu nhìn qua:

- Không nói cái khác, thiên phú của Trương sư ngươi xem như cực cao, nhìn chung lịch sử Thanh Nguyên Đế quốc, có thể vượt qua, khả năng cũng không nhất định có... Nhưng so sánh với những đệ tử hạch tâm kia, còn kém quá nhiều!

- Ta cũng kém rất xa?

Lông mày nhíu một cái, Trương Huyền khó tin.

Hắn tu luyện Thiên Đạo công pháp, mặc dù không nói tiến bộ rất nhanh, nhưng cũng không chậm, chẳng lẽ còn có người càng thêm thiên tài hơn mình?

- Đúng vậy, Trương sư không cần không tin! Đệ tử hạch tâm lợi hại, chỉ cần kích hoạt huyết mạch, cho dù trước đó không tu luyện, cũng có thể nhẹ nhõm đạt tới Nguyên Thần cảnh, trực tiếp trùng kích Xuất Khiếu, thậm chí cao hơn! Không phải loại thực lực như chúng ta có thể nghĩ tới!

Trương Cửu Tiêu cười khổ.

Thiên phú thứ này, không có cách nào so sánh.

Thật giống như Dị Linh tộc, vừa ra đời liền nắm giữ thực lực Hóa Phàm cảnh, rất nhiều đệ tử hạch tâm, chỉ cần kích hoạt huyết mạch, có thể trực tiếp đạt tới cảnh giới cực cao, người bình thường căn bản không có cách nào bằng được.

- Kích hoạt huyết mạch? Đệ tử Thánh Nhân quý tộc, huyết mạch càng tinh khiết hơn, thời điểm kích hoạt tiến bộ càng lớn?

- Đúng vậy, cái này có chút tương tự một ít linh thú, huyết mạch càng tiếp cận cổ thú, thực lực cũng sẽ tiến bộ càng lớn!

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Thánh Nhân quý tộc sừng sững vài vạn năm!

Trương Cửu Tiêu gật đầu.

- Nói như vậy, huyết mạch của ngươi cũng không tinh thuần?

- Ta chỉ là bàng chi trong bàng chi, huyết mạch mỏng manh, tự nhiên xa xa không bằng...

Trương Cửu Tiêu xấu hổ.

- Huyết mạch đã trọng yếu như vậy, vậy có phương pháp chiết xuất huyết mạch, hoặc là... Để đẳng cấp huyết mạch tăng thêm hay không?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Chương 2277: Quý Thiên Hùng (1)

- Tăng lên huyết mạch? Cái này sao có thể...

Trương Cửu Tiêu lắc đầu:

- Huyết mạch của Thánh Nhân quý tộc, vừa ra đời liền định hình, thậm chí rất nhiều hạch tâm chân chính, còn chưa ra đời, ở trong thai liền có thể xác định đẳng cấp... Giống như thể chất đặc thù, đây là trời sinh, chẳng lẽ còn có thể thông qua ngoại lực thay đổi thể chất một người sao?

- Cái này...

Trương Huyền dừng lại.

Bởi vì không tiếp xúc qua Thánh Nhân quý tộc, rất nhiều chuyện không hiểu rõ tình hình, nhưng học sinh thể chất đặc thù lại có hai vị.

Triệu Nhã cùng Ngụy Như Yên, một cái Thuần Âm thể, một cái Tiên Thiên độc thể, quả thực không phải Hậu Thiên có thể tu luyện.

Thật giống như con giun, bất kể cố gắng như thế nào, đều khó có khả năng biến thành Thần Long, đây là khoảng cách, không có cách nào bù đắp.

Nếu không, sớm đã tăng đám người Trịnh Dương, Lưu Dương, Tôn Cường thành huyết mạch đặc thù, nhanh chóng tiến bộ.

- Xem ra ta nghĩ quá đơn giản...

Lắc đầu.

Trước đó từng có kinh nghiệm tăng lên huyết mạch cho linh thú, còn tưởng rằng Thánh Nhân quý tộc cũng có thể, hiện tại xem ra là nghĩ quá dễ đãng.

- Huyết mạch chỉ là mới đầu tu luyện nhanh, thành tựu cao, nhưng cũng có thiếu hụt, cái kia chính là muốn vượt qua tổ tiên rất khó! Bởi vậy, Thánh Nhân quý tộc vài vạn năm đến nay, nhiều nhất chỉ giữ vững môn đình, muốn đột phá, xung kích cao hơn, sẽ rất khó làm được...

Trương Cửu Tiêu nói tiếp.

Bất cứ chuyện gì đều có lợi có hại.

Huyết mạch tinh thuần, thiên phú cực cao, có thể để cho giai đoạn trước tu luyện như hổ thêm cánh, nhưng mà muốn phá cảnh giới của Tiên Tổ năm đó, sẽ rất khó làm được.

Vậy thì giống như đế quốc, thành tựu của hậu thế muốn vượt qua Hoàng đế khai quốc, không quá dễ đãng.

Lại hỏi thăm một hồi, Trương Cửu Tiêu có thể nói, đều nói rõ chi tiết một lần, không thể nói, không nói tới một chữ.

Rõ ràng quy định của Thánh Nhân quý tộc, Trương Huyền cũng không hỏi nhiều.

Mặc dù đối phương không có lộ ra tin tức trọng yếu, nhưng thông qua trao đổi đã biết, hôn ước của Trương gia cùng Lạc gia quả thực có, mà vị thiên tài Trương gia kia, cũng giống như Mộc sư nói, cực kỳ thần bí, chỉ nghe qua có người như vậy, đừng nói tung tích, ngay cả cái bóng cũng không gặp qua.

Bất quá, căn cứ Trương Cửu Tiêu phỏng đoán, vị thiên tài này, cho dù chỉ hai mươi tuổi, nhưng thực lực chỉ sợ ít nhất cũng đạt tới Thánh Vực thất trọng! Chưa thấy qua vị này, nhưng gặp đệ tử hạch tâm khác, trong đó một vị huyết mạch đẳng cấp cao, đã đạt tới cấp bậc này, tuổi tác cũng không đến ba mươi.

Đẳng cấp huyết mạch thấp hơn hắn cũng có thể lợi hại như vậy, vị tiểu thiếu gia kia, không cần nghĩ, khẳng định càng thêm đáng sợ!

- Thánh Vực thất trọng...

Trong lòng Trương Huyền sinh ra áp lực nồng đậm.

Lạc Thừa Tân chính là loại cao thủ cấp bậc này.

Tùy tiện một cái ý niệm trong đầu, thậm chí ngay cả võ kỹ cũng không cần động, liền có thể áp chế hắn, không có chút sức phản kháng nào, chênh lệch bao lớn, không thể tính toán.

- Thánh Vực cấp, sau khi đạt tới Nguyên Thần cảnh, mỗi tấn thăng một tiểu cấp đều cần tiêu tốn đánh đổi cực lớn... Xem ra, muốn thuận lợi cưới Lạc Nhược Hi, cần cố gắng càng lớn!

Nắm đấm xiết chặt.

Sau Thánh Vực tứ trọng, mỗi một bước, đối với linh khí, thiên phú đều có yêu cầu cực cao, vị tiểu thiếu gia kia của Trương gia, mặc kệ có lộ diện hay không, thật đạt đến Thánh Vực thất trọng, bản thân không nắm chặt thời gian, chắc chắn sẽ không phải đối thủ.

Nếu ngay cả tình địch đánh cũng đánh không lại, thì làm sao có khả năng cướp Lạc Nhược Hi về?

- Tu luyện a...

Cảm nhận được áp lực, còn lại mấy ngày, Trương Huyền trừ tu luyện, là tiêu hóa thư thịch trong đầu. Không chỉ tu vi càng thêm củng cố, lý giải võ kỹ cũng càng ngày càng cao, nhất là cẩn thận nghiên cứu Khưu Ngô cổ thánh lưu lại Diễn Không thiên thư, lĩnh ngộ không gian càng ngày càng tinh xảo, mặc dù chỉ là Thai Anh cảnh, đã có thể thi triển ra không gian ràng buộc mà cường giả Xuất Khiếu cảnh mới có thể sử dụng!

Một khi thi triển, người trong phạm vi năm mét như lâm vào đầm lầy, bất kể tốc độ hay tiến công, đều sẽ giảm mạnh, ở trong phạm vi này chiến đấu, xem như Hình đường chủ, một ngón tay cũng có thể nhẹ nhõm nghiền ép, chớ nói chi là đám người Ngô sư.

- Đây chỉ là bởi vì Thai Anh cùng chân khí của ta quá mạnh, ảnh hưởng tới không gian, còn lĩnh ngộ cùng lý giải không gian vẫn quá yếu...

Cách nhị trọng còn có một khoảng cách!

Biết vị trí thiếu hụt của mình, Trương Huyền cũng không tự đại.

Diễn Không thiên thư chia làm ngũ trọng, mặc dù hắn đã đạt tới đệ nhất trọng đỉnh phong, nhưng không gian chi thuật bác đại tinh thâm, cách nhị trọng còn kém không biết bao nhiêu.

Tu luyện không biết thời gian, sau sáu ngày, Thánh thú ngừng lại ở trên một thành thị.

- Trương sư, đây chính là Tề Bắc thành, cũng gọi Tế thành.

Ở trong rất nhiều thành thị của Thanh Nguyên đế quốc, được cho bài danh rất cao!

Ngô sư chỉ về phía trước.

Trương Huyền cúi đầu nhìn lại, lập tức nhìn thấy một thành phố khổng lồ, ở dưới mây trắng như ẩn như hiện, vô số kiến trúc cao vút đứng sừng sững ở tại chỗ, không biết bao nhiêu, nhìn không thấy phần cuối.

Quả thực là một thành thị rất lớn, cho dù kém Thanh Nguyên thành, nhưng so với Hồng Viễn thành lại hùng vĩ hơn nhiều.

- Đầm lầy Tề Bắc vô cùng nguy hiểm, không chỉ mặt đất làm cho không người nào có thể đi lại, trên không cũng khó dùng sức. Muốn đi vào trong đó, nhất định phải tìm kiếm địa hình quen thuộc, nếu không, cho dù thực lực của chúng ta không yếu, làm không cẩn thận còn chưa có tìm ra đối phương, đã bị thiên nhiên nuốt hết!

Ngô sư giới thiệu.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Thông qua đọc sách, đối với đầm lầy Tề Bắc, hắn cũng có biết rõ nhất định.

Giống như đối phương nói, cực kỳ kỳ lạ, cường giả Nguyên Thần cảnh cũng không thể phi hành, chỉ có thể từng bước đi lại.

Nếu như không có một người quen dẫn đường, làm không cẩn thận sẽ rơi vào bẫy rập, hoặc bị một chút Thánh thú đặc thù vây công, thậm chí rơi vào sào huyệt tràn đầy độc trùng.

Chương 2278: Quý Thiên Hùng (2)

Dựa theo thực lực của mọi người, mặc dù những thứ này không tính là gì, nhưng tất nhiên sẽ chậm trễ hành trình, thậm chí lộ ra dấu vết, để Ngoan Nhân phòng bị trước thời hạn.

- Danh Sư đường đường chủ của Tề Bắc thành… Quý Thiên Hùng, là bạn tốt của ta, nhân phẩm tuyệt đối đáng tin, vừa rồi ta đã đưa tin, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ tới, đến lúc đó để hắn dẫn đường cho chúng ta, có thể miễn đi không ít phiền phức!

Ngô sư nói tiếp.

- Quý Thiên Hùng, ta nghe nói qua, từng ở Chiến Sư đường của chúng ta một đoạn thời gian, thực lực không kém!

Liêu đường chủ nói xen vào.

- Đúng vậy, Hàn Băng chân khí của hắn, phối hợp Hàn Băng Chỉ, có thể kết nước thành băng, ở loại địa phương như đầm lầy, là thực dụng nhất, có hắn dẫn đường, nếu gặp phải nguy hiểm, cũng sẽ không bị động như vậy.

Ngô sư gật đầu, đối với người bạn thân này của mình, có tự tin cực mạnh.

Thời điểm nói chuyện, Thánh thú đã đi tới bầu trời của Tề Bắc thành, mọi người liền thấy một lão giả bay tới.

Trương Huyền nhìn lại, đại khái chừng năm mươi tuổi, tinh thần khỏe mạnh, đôi mắt tựa như mắt ưng, sáng ngời hữu thần, cho người ta một loại cảm giác khôn khéo.

Thực lực ở Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, toàn thân tựa như ẩn núp một tòa băng sơn, vừa nhìn liền biết tu luyện pháp quyết thuộc tính hàn băng.

Nhìn thấy hắn, Ngô sư vội vàng gọi, đợi đối phương đi vào nhà gỗ, liền giới thiệu:

- Vị này là Tề Bắc thành Danh Sư đường đường chủ, Quý Thiên Hùng Quý sư! Vị này là Trương Huyền Trương sư, Chiến Sư đường Hình đường chủ...

Giới thiệu mọi người một lần.

Nghe được Trương Huyền, Quý sư cực kỳ cung kính:

- Quý Thiên Hùng gặp qua Trương sư!

Mặc dù cùng Thanh Nguyên thành cách nhau trăm vạn dặm, tin tức nhưng Trương Huyền xông đường vẫn là nghe nói.

Một người đơn đấu một Danh Sư đường, một người đã đủ giữ quan ải, không người có thể địch, chỉ điểm này đã làm cho người kính sợ.

- Không cần khách khí!

Trương Huyền cười cười:

- Lần này mời ngươi tới, chắc hẳn Ngô sư đã nói rõ tình huống!

- Ngô sư đã nói rõ ràng! Quý sư gật đầu.

- Vậy là tốt rồi, chúng ta ý định đi vào chỗ sâu trong đầm lầy, tìm kiếm cái gọi là quỷ quật, khả năng cần Quý sư giúp dẫn đường một chút!

Trương Huyền nói.

- Quỷ quật là chỗ hết sức kỳ quái, cũng không có địa điểm cố định, có ít người cho dù đến qua, cũng chưa chắc có thể tìm được, ta cũng chỉ có thể thông qua kinh nghiệm, tìm kiếm được phạm vi đại khái, cụ thể có thể tiến vào bên trong hay không, lại không cách nào xác định!

Quý sư nói.

Quỷ quật, mặc dù ở đầm lầy Tề Bắc, nhưng không ở một vị trí cố định, muốn tìm được cần vận may.

- Chỉ cần ngươi mang bọn ta tìm tới vị trí là được, Trương Cửu Tiêu Trương sư kia, từng tiến vào bên trong, có lẽ có thể phát hiện!

Trương Huyền cười cười.

- Được!

Quý sư đáp ứng.

Quỷ quật có thể rèn luyện tâm cảnh, hàng năm Danh Sư đến đây tìm vận may không phải số ít, có ít người thành công, cũng có chút người mất tung tích, vĩnh viễn biến mất.

Mặc dù Trương Cửu Tiêu tới qua một lần, nhưng cũng là có người dẫn theo đi qua, đầm lầy giống như sa mạc, biến hóa cực lớn, cho dù lần nữa tới, vẫn cần phải có người dẫn đường, có điều một khi tìm được vị trí xác thực, có lẽ có thể giống như lần trước, thuận lợi tiến vào bên trong. - Liên tục phi hành nhiều ngày như vậy, chư vị có muốn đến Danh Sư đường nghỉ ngơi một chút hay không?

- Không cần, nhanh đi đi! Nếu không ta sợ có càng nhiều Danh Sư bị hạ độc thủ!

Trương Huyền xua tay.

Chậm trễ một ngày, nguy hiểm liền tăng thêm một phần, tất cả mọi người là tu luyện giả, trên đường tu luyện có thể thay thế giấc ngủ, cũng không cảm thấy mệt mỏi.

- Vậy thì tốt, lên đường đi!

Quý sư cũng không già mồm, chỉ huy Thánh thú phi hành tìm đúng phương hướng, trực tiếp bay tới đằng trước.

Vị trí đầm lầy ở phía bắc, bay đại khái một canh giờ, mọi người lập tức nhìn thấy một đầm lầy đen kịt liên kết cùng thiên địa, không biết bao xa.

- Xuống ở đây đi, đầm lầy phía trước khí lưu rất loạn, nắm giữ rất nhiều khí tràng đặc thù, hơi không cẩn thận sẽ rơi vào trong đó, rất khó chạy ra, muốn đi vào chỉ có thể đi bộ!

Lại bay một hồi, để Thánh thú rơi xuống đất, Quý sư giới thiệu.

Đầm lầy Tề Bắc, không chỉ mặt đất có đầm lầy ăn người, trên không cũng có một số khí tràng di động, phi hành ở phía trên, hơi không cẩn thận sẽ bị thôn phệ, không rõ sống chết.

Rời khỏi lưng thú, mọi người nhìn về phía trước.

Trong đầm lầy mọc đầy cây cối màu đỏ tươi, tương tự lá sen, bày ra ở trên mặt đất, lan tràn tới chỗ sâu.

- Những cái này gọi là sen ăn thịt người, đừng nhìn rất đẹp, lại hết sức nguy hiểm, Hóa Phàm cảnh bị bắt lại cũng rất khó chạy trốn!

Giới thiệu một chút, Quý sư lăng không trảo một cái, nhặt lên một hòn đá không lớn ném tới lá sen.

Rầm!

Hòn đá tiếp xúc lá sen, lập tức bọc trong đó, trong nháy mắt quấy vỡ nát, hình như bị một cỗ lực lượng đặc thù thôn phệ.

- Cái này...

Trương Huyền nhíu mày.

Không phải tận mắt nhìn thấy, tuyệt không dám tin tưởng, trên thế giới còn có loại thực vật này.

Chương 2279: Xuất Khiếu kiếp (1)

Vừa rồi trong nháy mắt sen ăn thịt người thôn phệ lực lượng, vừa nhanh vừa hung ác, lại chuẩn, giống như Quý sư nói, chỉ sợ Hóa Phàm cảnh bình thường khó mà chạy trốn.

Nếu như trồng thứ này ở trong phủ đệ, người bình thường muốn vào, chỉ sợ cũng khó khăn.

- Trừ sen ăn thịt người, dưới đầm lầy còn sinh hoạt một ít độc trùng đặc thù, rơi vào trong đó, một khi bị cắn, sẽ tê liệt toàn thân, thực lực không thể thi triển ra được, cuối cùng dần dần chìm vào đầm lầy, biến thành từng chồng bạch cốt, hàng năm Danh Sư, tu luyện giả tử vong ở đây, không ít hơn mười vạn người, nguyên nhân chính là như vậy, cấm địa này từng bị phong làm một lần, không cho phép tu luyện giả đến đây mạo hiểm!

Quý sư vừa nói, vừa từ trong giới chỉ lấy ra một miếng thịt chín, tiện tay ném vào đầm lầy cách đó không xa.

Thịt còn phiêu phù ở trên đầm lầy, chỉ nháy mắt, từng hắc trùng từ trong bùn chui ra, cắn lên, miếng thịt lấy tốc độ mắt trần có thể thấy được hóa thành nước đặc, tựa như bị hủ thực.

Thấy cảnh này, sắc mặt mọi người đều trở nên khó coi.

Trước khi đến liền biết nơi này rất đáng sợ, chỉ là không nghĩ tới đáng sợ như thế, cho dù bọn họ đều là cường giả trên Nguyên Thần cảnh, cũng không nhịn được sống lưng rét run.

- Bất quá mọi người cũng không cần quá mức lo lắng, tử địa lợi hại hơn nữa cũng sẽ có sinh cơ, trong ao đầm sẽ có chút mặt đất lộ thiên, liên tiếp chung một chỗ, như là cầu nổi, chỉ cần tìm đúng những địa phương này, chúng ta liền có thể tiến lên, không cần lo lắng quá nhiều!

Quý sư cười cười, thân thể nhoáng một cái, bước ra xa hơn mười thước, đã đi tới chỗ một cứng rắn trong đầm lầy:

- Mọi người đi sát ở sau ta, không nên đạp sai hay tụt lại phía sau!

Nói xong tiếp tục nhảy tới, liên tiếp vài chục cái, người đã đến hơn vài trăm mét.

Trương Huyền nhìn kỹ, chỗ hắn đặt chân, màu sắc thoáng khác biệt địa phương khác, có chút rêu xanh, cho dù không có cây cối, lại cho người ta một loại cảm giác có thể thai nghén sinh mệnh, hoàn toàn khác biệt những nơi còn lại.

- Những mặt đất này, tự nhiên hình thành khả năng rất nhỏ, đoán chừng là hậu nhân xây dựng ra ra...

Hắn không biết nguồn gốc của đầm lầy, nhưng một khi hình thành, nhất định là một chỗ sụp đổ toàn thể, mấy chục mét liền có một chỗ có thể để người đứng, này tự nhiên là người làm ra.

- Đi thôi!

Không suy nghĩ những vấn đề này, để Thánh thú phi hành ở ngoài đợi chờ, đám người Trương Huyền theo sát ở phía sau nhảy tới.

Tất cả mọi người là cường giả Thánh Vực, trí nhớ mạnh mẽ, mặc dù đối phương chỉ đi một lần, nhưng vị trí cụ thể đã ghi vào trong óc, theo sát mà lên, không có chút sai lầm nào.

- Quý sư, ta nghe nói nơi này có Thánh thú, không biết sinh tồn như thế nào?

Bọn họ tiến đến một lần cũng phiền toái như vậy, Thánh thú làm sao sống được?

- Mảnh đầm lầy này, đi vào sâu sẽ có một vài lục địa, đường kính lớn nhất cũng chỉ có mấy dặm, bởi vì môi trường đặc thù, có thể sinh ra một chút linh dược hoặc khoáng thạch đặc thù, không ít Thánh thú vì tăng lên bản thân, sẽ chiếm núi làm vua, canh giữ ở một chỗ, chiến đấu, thậm chí giết chết tu luyện giả đến đây thám hiểm!

Quý sư giới thiệu một chút: - Nhìn, phía trước có một nơi như vậy!

Mọi người nhìn qua, quả nhiên thấy cách đó không xa có một mảnh lục địa, xanh mơn mởn, giống như đảo hoang trong biển, mọc đầy cây cối, thậm chí có không ít chim tước sinh hoạt.

Nhanh chóng tiến lên, đi hơn mười phút, liền tới trước mặt.

Mảnh lục địa này, đường kính đại khái chừng năm trăm mét, đứng sừng sững lấy một đồi núi không lớn, lơ lửng ở trên đầm lầy, như một cái mai rùa móc ngược.

Đi tới phía trên, mọi người rơi xuống.

- Chúng ta mau mau đi thôi, tận lực ở trước khi trời tối chạy tới nơi trung tâm, nếu không, ban đêm đầm lầy càng thêm đáng sợ!

Thấy mọi người tò mò ý định dạo một vòng, Quý sư nói.

- Ừm!

Nhìn mặt trời một chút, Trương Huyền dặn dò:

- Đi thôi!

Mặc dù cách trời tối còn sớm, nhưng phạm vi đầm lầy thực sự quá lớn, lại không thể phi hành, chạy tới như vậy mà nói, không có một hai canh giờ, chỉ sợ rất khó làm được, không thể dở dang.
Có Quý sư dẫn đường, quả thực an toàn hơn không ít, lục địa có Thánh thú, trước thời hạn đi vòng, chỗ nguy hiểm cũng trước thời hạn tránh đi, đi tiếp cận hai canh giờ, rốt cục đi tới chỗ sâu của đầm lầy.

Trên đường gặp mấy đợt tu luyện giả thám hiểm, nhìn thấy bọn họ đều chủ động lách qua.

Vì che giấu tung tích, mặc dù mọi người không có mặc Danh Sư bào, nhưng thực lực bày ở nơi đó, trong thành thị có Danh Sư đường tọa trấn, mọi người giảng quy củ, không dám làm loạn, mà ở đây một khi phát hiện trong tay những người khác có bảo vật, lẫn nhau chặn giết, giết người cướp của cũng không phải số ít.

Loại địa phương này ở ngoài vòng pháp luật, chỉ cần ném thi thể vào đầm lầy, cho dù Danh Sư tới, cũng khó có thể dò xét.

- Hòn đảo phía trước là trung tâm của toàn bộ đầm lầy, muốn tìm quỷ quật, phải trước tới nơi này, sau đó lại nghĩ biện pháp, dò xét từ từ, xem như là ta cũng không có biện pháp tốt hơn!

Lại đi nửa canh giờ, mặt trời đã rơi về phía tây, lúc này Quý sư mới chỉ về phía trước nói.

Theo ngón tay hắn chỉ, mọi người nhìn lại, lập tức nhìn thấy một lục địa to lớn xuất hiện ở trước mắt, đường kính chừng bảy tám dặm, một ngọn núi dốc đứng sừng sững trong đó, đủ loại cây cối lít nha lít nhít, từ xa nhìn lại, tựa như một thành thị.

- Đi qua đi!

Theo sát hắn, mọi người đi tới ở trên đảo.

Không khác lục địa phía ngoài, thậm chí linh khí nơi này càng thêm nồng đậm, cho người ta một loại cảm giác khí tức sảng khoái.

- Khó trách sẽ có Thánh thú ở chỗ này, không muốn rời khỏi... Ở đây tu luyện, quả thực có thể làm ít công to!

Cảm thụ một cái, Trương Huyền gật đầu.

Nơi này linh khí nồng đậm, là bảo địa tu luyện tự nhiên, tu luyện ở đây, tốc độ tấn cấp tất nhiên vượt xa ngoại giới.

Không ít Thánh thú, khẳng định cũng phát hiện những bí mật này, biết rõ nguy hiểm, nhưng vẫn đổ xô tới.

- Đêm nay nghỉ ngơi ở chỗ này đi, tìm quỷ quật, bình minh lại tính, ban đêm độc trùng ở trong đầm lầy sẽ leo ra, một khi gặp gỡ, liền nguy hiểm...

Cổ tay khẽ đảo, Quý sư lấy ra một ít nước tiểu Thánh thú cao cấp, tưới ở bốn phía, dùng để cảnh cáo độc trùng, độc thú, để bọn chúng không dám đến.

Đi một ngày đường, mọi người cũng cảm nhận được đầm lầy đáng sợ, không nói thêm lời, lấy ra đồ vật mà mình chuẩn bị từ trước.

Rượu ngon thịt nướng, thức ăn cũng coi như phong phú.

Ăn cơm tối xong, Trương Huyền cũng không nghỉ ngơi, khoanh chân ngồi dưới đất tiếp tục tu luyện.

Chương 2280: Xuất Khiếu kiếp (2)

Thiên Đạo chân khí chảy xuôi ở trong người, không ngừng cọ rửa Thai Anh, tranh thủ để nó mau chóng lột xác.

Tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân tới cảnh giới hoàn mỹ, Trương Huyền hấp thu rất nhiều công pháp ở Phòng Ngự điện, hội tụ thành Thiên Đạo kim thân, hiệu quả cũng không tệ, giờ phút này thân thể của hắn cho dù so ra kém Kim Nguyên đỉnh, cũng không kém nhiều.

- Ừm?

Tu luyện không biết bao lâu, đột nhiên cảm thấy cách đó không xa co1 một cỗ năng lượng không ổn định, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt Hình đường chủ đỏ lên, tựa hồ có chút áp chế không nổi lực lượng trong cơ thể.

- Làm sao vậy?

Hắn vội đi tới trước mặt.

Những người khác cũng từ trong tu luyện thức giấc, đồng loạt vây quanh.

- Trương sư, ta muốn độ Xuất Khiếu kiếp...

Hình đường chủ nói.

Trương Huyền nhíu mày.

Nguyên Thần của Hình đường chủ có tổn hại, dựa vào giúp đỡ của hắn, nhận được chữa trị, rất nhanh đột phá nửa bước Xuất Khiếu, đạt đến ngụy Xuất Khiếu cảnh, dựa theo tình huống bình thường, chỉ cần hắn bằng lòng, lúc nào cũng có thể dẫn động lôi kiếp, trở thành cường giả Xuất Khiếu cảnh chân chính, làm sao đột nhiên bắt đầu ở đây?

- Xảy ra chuyện gì?

Trương Huyền hỏi.

- Ta cũng không biết, vừa rồi chỉ tu luyện một hồi, liền cảm thấy Nguyên Thần đã đạt tới trạng thái sung mãn, muốn áp chế lại áp chế không nổi...

Vẻ mặt đỏ lên, chân khí trong cơ thể Hình đường chủ dọc theo lỗ chân lông bắn ra bốn phía, ngay sau đó mọi người liền cảm thấy bầu trời trên đầu u ám, lôi kiếp đã tới.

- Không cần khẩn trương, Xuất Khiếu kiếp mà thôi, nhờ vào thực lực của ngươi, có thể nhẹ nhõm vượt qua!

Ra hiệu mọi người rời khỏi khu vực lôi kiếp, không nên bị ảnh hưởng, Trương Huyền cười cười nói.

Thân là Chiến Sư đường đường chủ, sức chiến đấu kinh người, mặc dù lôi kiếp tới có chút vội vàng, nhưng muốn vượt qua không khó lắm.

Ầm ầm!

Mới vừa nói xong, lôi điện liền bổ xuống.

Phần phật! Tinh thần khẽ động, Nguyên Thần của Hình đường chủ rời khỏi thân thể, trực tiếp bay về phía lôi điện.

Xì xì xì!

Tới đụng một cái, giống như sợi bông bị liệt hỏa thiêu đốt, hình thể không ngừng thu nhỏ, tựa hồ thừa nhận dằn vặt khó có thể chịu đựng.

- Ừm?

Trương Huyền nhíu mày.

- Xuất Khiếu kiếp vô cùng nguy hiểm, bình thường không phải mượn nhờ thân thể đối kháng sao? Sao Nguyên Thần của Hình đường chủ lại xuất khiếu, đi nghênh đón? Cái này... Quá nguy hiểm!

Ngô sư cũng có chút không thể tưởng tượng nổi.

Xuất Khiếu kiếp, lôi đình rèn luyện Nguyên Thần, dựa theo tình huống bình thường, vì để dễ vượt qua, rất nhiều tu luyện giả đều mượn nhờ thân thể chống cự một bộ phận lôi điện, còn lại để Nguyên Thần hấp thu...

Hình đường chủ ngược lại tốt, trực tiếp Nguyên Thần Xuất Khiếu nghênh đón, cái này không khác tự tìm đường chết.

- Hắn hẳn là không bị bản thân khống chế...

Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, Trương Huyền sầm mặt lại.
- Không nhận khống chế?

Mọi người không hiểu.

- Có lẽ có Vu Hồn sư động thủ với hắn, biết hắn muốn đột phá, dẫn động Nguyên Thần của hắn, muốn mượn nhờ lực lượng sấm sét, trước diệt trừ hắn, hoặc là để chúng ta vì chú ý hắn, hao tổn khí lực...

Trương Huyền híp mắt lại.

- Vu Hồn sư? Chúng ta... Bị phát hiện?

Đám người Ngô sư đều sầm mặt lại.

Bọn họ đổi đi Danh Sư phục, không có chút trì hoãn đi tới nơi này, là muốn ở trước khi lão sư của Thanh Điền Hoàng phát hiện nhóm người mình, tìm được đối phương.

Không nghĩ tới hoàn toàn không biết gì cả, người của mình cũng đã trúng chiêu.

- Hẳn là vậy...

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền tiếp tục nhìn lên không, chỉ thấy ở dưới lôi đình thiêu đốt, Nguyên Thần của Hình đường chủ càng ngày càng yếu nhỏ, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị làm hao mòn sạch sẽ.

Mặc dù thực lực bản thân hắn rất mạnh, nhưng Nguyên Thần từng nhận qua tổn hại, lại thêm bản thân chưa chuẩn bị, Xuất Khiếu kiếp đánh tới, Nguyên Thần mạnh mẽ chống đỡ, đã có chút không chịu nổi.

- Tiếp tục như vậy, Hình đường chủ có thể sẽ chết...

Ngụy điện chủ cùng Liêu điện chủ cuống cuồng.

Thân là lão bằng hữu ở chung mấy trăm năm, hai người không cách nào trơ mắt nhìn bằng hữu của mình bị lôi đình đánh chết.

- Trương sư, ngươi có biện pháp nào không, mau cứu hắn đi...

Hai người đồng loạt nhìn qua.

Nơi này nếu có ai có thể cứu người, khả năng cũng chỉ có vị trước mắt này.

- Yên tâm...

Không cần hai người nói, Trương Huyền cũng sẽ động thủ, không chần chờ chút nào, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, nhìn về phía trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau