THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2271 - Chương 2275

Chương 2271: Xuất Khiếu kiếp (1)

Thánh Vực ngũ trọng Xuất Khiếu cảnh, Nguyên Thần ly thể, muốn trở nên càng thêm cường đại, nhất định phải trải qua Xuất Khiếu kiếp.

Cho dù vũ khí đạt tới Xuất Khiếu cảnh, linh tính cũng không ngưng tụ được Nguyên Thần, thoát ly ràng buộc, có điều lại có thể biến hóa ra hai chân, đi lại giống như người, linh hoạt hơn trước kia rất nhiều.

Cái lô đỉnh trước mắt này, vốn đạt đến nửa bước Xuất Khiếu, giờ phút này dung hợp Kim Tinh Huyền Thạch, quả nhiên một lần đột phá ràng buộc, đưa tới Xuất Khiếu kiếp.

Mây đen càng lúc càng lớn, vén lên nóc phòng, bụi bặm tung bay, lộ ra bầu trời bên ngoài.

Trong căn phòng có rất nhiều Luyện Khí sư, lần thứ nhất nhìn thấy luyện chế vũ khí đạt tới Xuất Khiếu, tất cả đều kích động run rẩy, không có một cái rời đi.

- Răng rắc!

Lôi đình nổ vang, vô số tia chớp màu xanh lam vướng víu, tựa hồ muốn xé rách không khí.

- Cái lô đỉnh này, làm sao chưa rèn luyện, liền đưa tới... Xuất Khiếu kiếp?

Tần hội trưởng khó tin.

Luyện chế vũ khí, có ba bước, thứ nhất hòa tan kim loại, khoáng thạch; thứ hai rèn luyện khí thai; thứ ba tôi thép!

Đối với Luyện Khí sư lợi hại, hai cái trước đều không khó, khó nắm giữ nhất là cái thứ ba.

Rất nhiều vũ khí, chất liệu có thể hoàn mỹ dung hợp hay không, có thể để cho phẩm chất tiến thêm một bước hay không, liền nhìn Luyện Khí sư tôi thép.

Trước kia rất nhiều thủ pháp, rất nhiều hắn đều xem không hiểu, vốn cho rằng tôi thép sau cùng, có thể để cho mình mở rộng tầm mắt, chân chính kiến thức đến trình độ của Luyện Khí sư lợi hại, nằm mơ cũng không có nghĩ đến...

Còn chưa kịp rèn luyện, liền đưa tới Xuất Khiếu kiếp!

- Không phải không rèn luyện, mà là... đang định rèn luyện!

Yết hầu của Lâm Kiệt đại sư phát khô.

- Đang định? Đại sư ý là... dùng lôi đình rèn luyện?

Con ngươi co rụt lại, Tần hội trưởng ý thức được cái gì, thân thể cứng đờ.

- Không sai, hắn định dùng lôi đình tôi thép...

Lâm Kiệt đại sư gật đầu.

- Xuất Khiếu kiếp, hung mãnh cuồng bạo, cường giả Xuất Khiếu cảnh chân chính cũng rất khó chống lại, để một vũ khí vừa mới tấn cấp mượn nhờ thứ này...

Tần hội trưởng cảm thấy không phải mình điên rồi, mà là Trương sư kia điên rồi.

Xuất Khiếu kiếp, là lôi đình, vô cùng hung mãnh, rất nhiều cường giả Xuất Khiếu cảnh cũng e ngại, không dám đón đỡ!

Danh Sư đường Cẩu đường chủ, đã sớm đột phá cảnh giới, lại ngay cả một đạo lôi kiếp cũng không dám tiếp, cũng là bởi vì tuổi già sức yếu, cảm thấy không chịu nổi, hơi không cẩn thận sẽ hồn phi phách tán. Đồ vật khủng bố như thế, mọi người tránh còn không kịp, cái tên này... vậy mà dùng để tôi thép, nói cách khác, hấp thu lực lượng sấm sét vào vũ khí...

Lá gan quá lớn đi!

Hơi không cẩn thận, tất cả cố gắng trước đó sẽ hủy hoại chỉ trong chốc lát còn không có gì... Mấu chốt nhất là, vô cùng có khả năng không chịu nổi, nổ tung tại chỗ.

Vũ khí Xuất Khiếu cảnh đột nhiên nổ tung, tương đương với loại cường giả cấp bậc này tự bạo...

Làm không cẩn thận toàn bộ phân bộ của bọn họ sẽ bị xóa sổ.

Hoàn toàn xoá tên khỏi Danh Sư đại lục.

- Mọi người nhanh lui về phía sau, lệnh tất cả mọi người rời khỏi...

Nhịn không được nữa, vội vàng lớn tiếng phân phó.

Toàn bộ Luyện Khí sư thất tinh của Thanh Nguyên thành đều hội tụ ở đây, định nghe Lâm Kiệt đại sư giảng bài, thật muốn bị nổ chết, sẽ thật sự hoàn toàn kết thúc rồi...

- Vâng!

- Trốn...

- Nhanh đi mời người Danh Sư đường tới... Không khống chế được, rất có thể sinh linh đồ thán!

Rất nhiều Luyện Khí sư cũng ý thức được nguy hiểm, từng cái vẻ mặt trắng bệch, vội vã lao ra ngoài.
Rất nhanh trong phòng chỉ còn lại có Trương Huyền, Lâm Kiệt đại sư, Tần hội trưởng cùng Sở Tường.

Thời khắc này Sở Tường cũng bị dọa đến vẻ mặt trắng bệch, không ngừng run rẩy, vội vàng nhìn về phía Trương sư cách đó không xa đang chỉ điểm hắn, lại thấy hai tay đối phương chắp sau lưng, nhìn lên lôi đình trên bầu trời, chẳng những không có một chút e ngại, ngược lại mang theo hưng phấn nồng đậm.

- Trương sư...

Nuốt ngụm nước bọt, hô lên.

- Không cần lo lắng, Xuất Khiếu kiếp mà thôi, Kim Nguyên đỉnh có thể vượt qua!

Biết đối phương lo lắng cái gì, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Rèn luyện bình thường, cho dù cũng có thể phát huy lực lượng của Kim Tinh Huyền Thạch, nhưng uy lực khẳng định kém xa lôi đình rèn luyện, làm như vậy, không chỉ có thể để tất cả tài liệu hoàn mỹ dung hợp, quan trọng hơn còn có thể làm cho cả lô đỉnh mang theo lực lượng sấm sét, cùng cường giả Xuất Khiếu cảnh khác giao chiến, chiếm ưu thế cực lớn!

Răng rắc!

Thời điểm mọi người khiếp sợ, đạo lôi điện thứ nhất đã bổ xuống.

Rơi vào trên người Kim Nguyên đỉnh, bị nhẹ nhõm hấp thu, không có gây nên bất kỳ gợn sóng nào, ngược lại để ánh sáng lộng lẫy trở nên càng thêm loá mắt, như phẩm chất càng kiên cố hơn.

- Cái này...

Lâm Kiệt đại sư có chút không dám tin tưởng:

- Bản thân lô đỉnh này là Thánh khí trung phẩm, giờ phút này lại dung hợp Kim Tinh Huyền Thạch, có thể chống lại đạo lôi kiếp thứ nhất không tính là gì, nhưng linh tính trong đó làm sao một chút việc cũng không có?

Linh tính giống như Vu Hồn, thuần âm, e ngại nhất là lôi đình!

Hút lôi điện vào binh khí rèn luyện, linh tính tự nhiên sẽ bị công kích...

Làm không cẩn thận sẽ bị chôn vùi!

Nhưng linh tính của lô đỉnh này một chút việc cũng không có, ngược lại khống chế đỉnh lô, vặn vẹo ở trên không trung, một bộ tiểu nhân đắc chí...

Đến cùng xảy ra chuyện gì?

- Linh tính của Kim Nguyên đỉnh, trải qua một lần lôi đình xung kích, linh tính đã lột xác, cho dù lôi đình của Xuất Khiếu kiếp không yếu, nhưng cũng rất khó làm bị thương đối phương!

Thấy vị đại sư này sắp làm chuyện điên rồ, Trương Huyền lắc đầu, giải thích một câu.

Ở Lôi Đình chi hải, Kim Nguyên đỉnh vì cứu người, linh tính bị lôi điện đánh cho ngủ say, kinh nghiệm khi đó, so với giờ phút này còn cường đại hơn mấy chục lần!

Trận pháp cấp tám, cho dù không có người chủ trì, uy lực cũng không phải Xuất Khiếu kiếp có thể so sánh được.

Chương 2272: Xuất Khiếu kiếp (2)

Nguyên nhân chính là như vậy, Trương Huyền mới dám dùng lôi điện tôi thép.

- Trải qua lôi đình?

Giờ mới hiểu được, Lâm Kiệt đại sư thở phào nhẹ nhõm, có điều lập tức lộ ra vẻ lo lắng:

- Xuất Khiếu cảnh chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong, đối ứng bốn đạo lôi kiếp, không biết...

Kim Nguyên đỉnh này, có thể đạt tới cảnh giới gì?

Cường giả Xuất Khiếu cảnh bình thường, đạt tới sơ kỳ, kinh nghiệm sơ kiếp, chỉ có một tia chớp, mặc dù khó có thể chịu đựng, nhưng chỉ cần chống đỡ được, Nguyên Thần củng cố thương thế, sẽ trở nên càng thêm cường đại, sau này ở trong lôi kiếp, lại trải qua sẽ đơn giản hơn không ít.

Sơ kỳ đến trung kỳ, rất nhiều người đều tu luyện mấy chục năm, trên trăm năm, như vậy mới có đầy đủ thời gian, để Nguyên Thần củng cố vết thương do lôi đình mang tới.

Vũ khí khác biệt.

Một lần tấn cấp quá nhiều, trực tiếp đạt đến Xuất Khiếu đỉnh phong mà nói, sẽ dẫn tới bốn đạo lôi kiếp, sơ, trung, hậu, đỉnh phong...

Bốn đạo lôi kiếp chung một chỗ tới, linh tính không được khôi phục, vô cùng có khả năng không chịu nổi, sụp đổ.

- Phương pháp luyện khí của Sở Tường còn yếu chút, cho dù phối hợp không tệ, vẫn như cũ không có đạt tới Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, hẳn là hậu kỳ!

Tính toán một chút, Trương Huyền nói.

Mặc dù Kim Tinh Huyền Thạch thưa thớt, hơn nữa đối vũ khí có bổ ích rất lớn, nhưng trước kia chất liệu của Kim Nguyên đỉnh quá yếu, lại thêm phương pháp luyện khí của Sở Tường hơi yếu...

Cho dù có hắn chỉ điểm không có xuất hiện bất kỳ sai lầm, nhưng đạt tới Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ đã là cực hạn.

Bất quá, chớ xem thường cảnh giới này.

Tu vi đạt tới Thánh Vực ngũ trọng, mỗi một tiểu cấp, đều khó hơn lên trời, vây khốn không biết bao nhiêu người.

Thực lực của Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, cộng thêm trải qua lôi điện rèn luyện, Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong bình thường cũng chưa chắc có thể là đối thủ, loại thực lực này, đừng nói Thanh Nguyên phong hào đế quốc, e là cho dù ở Tiềm Xung phong hào đế quốc, cũng được cho đứng đầu nhất.

- Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ? Cần trải qua ba đạo lôi kiếp... Chỉ sợ rất khó!

Khóe miệng co quắp một cái, khuôn mặt Lâm Kiệt đại sư cực kỳ lo lắng.

Một lần đạt tới hậu kỳ, cần trải qua, sơ kiếp, trung kiếp cùng hậu kiếp, ba đạo lôi điện, một đạo đáng sợ hơn một đạo, muốn thông qua... Khó như lên trời.

- Ta biết!

Trương Huyền gật đầu:

- Bất quá, ta tin tưởng Kim Nguyên đỉnh có thể thành công!
Một lần vượt qua ba đạo lôi kiếp, rất khó, bất quá... chỉ có kháng qua, mới coi như chân chính thành công rèn luyện, thực lực tăng nhiều.

Không trải qua mưa gió làm sao có thể thấy cầu vồng? Cho dù Kim Nguyên đỉnh thoạt nhìn có chút không đáng tin cậy, nhưng dù sao cũng là linh tính sống không biết bao nhiêu năm, được không biết bao nhiêu người của Danh Sư học viện tẩm bổ, nắm giữ ý niệm cùng tinh thần của Danh Sư, nhất định có thể tiếp tục kiên trì.

Nếu không, ban đầu ở Lôi Đình chi hải, cũng không phải ngủ say, mà là trực tiếp tử vong.

Oanh!

Thời điểm nói chuyện, đạo lôi điện thứ hai lần nữa rơi xuống.

Lần này so với vừa rồi càng thêm hung mãnh, còn chưa tới trước mặt, không khí tựa như bị sấm sét xé rách cháy đen, bất cứ lúc nào cũng sẽ nứt ra.

Răng rắc!

Lôi đình rơi vào trên người Kim Nguyên đỉnh, để hắn run rụt lại, thân hình bay ở trên không cũng không vững vàng, trực tiếp rơi trên mặt đất, đập ra một cái hố to.

Thoạt nhìn chật vật, nhưng vẫn kiên trì chịu đựng.

Ầm ầm!

Đạo thứ hai kết thúc, không chờ đối phương phản ứng, đạo lôi đình thứ ba đổ xuống.

Đạo này càng thêm cường đại, điện mang màu xanh đậm, to chừng vại nước, bổ về phía Kim Nguyên đỉnh.

- Không tốt!

So với trong tưởng tượng thì lớn hơn nhiều, có khả năng không kiên trì nổi! Nhìn thấy uy thế của lôi điện, Trương Huyền không còn bình tĩnh như trước đó, vẻ mặt căng thẳng.

Mặc dù hắn tin tưởng Kim Nguyên đỉnh, nhưng lôi đình trước mắt thực sự quá đáng sợ, thật muốn trùng kích đến, làm không cẩn thận, sẽ hồn phi phách tán tại chỗ, linh tính biến mất.

- Kim Nguyên đỉnh, thôn phệ Địa Hỏa, lấy hỏa đối lôi...

Biết chỉ bằng vào đối phương, khẳng định chống không được, Trương Huyền vội vàng hô, đồng thời lật tay một cái, một đống trận kỳ xuất hiện.

Giơ tay lên bắn ra.

Sưu sưu sưu sưu!

Trận kỳ rơi vào bốn phía Kim Nguyên đỉnh, lập tức tạo thành một trận pháp kích hoạt Địa Hỏa.

Lôi đình to lớn, mạnh mẽ chống đỡ là khẳng định không kháng nổi, đã như vậy, liền lấy mạnh đụng mạnh!

Dùng Địa Hỏa đối kháng lôi điện.

Hừng hực!

Trận pháp dẫn động, Địa Hỏa cuộn trào mãnh liệt, lập tức bị trận pháp rút ra, hình thành ngọn lửa màu tím sậm.

Kim Nguyên đỉnh cũng biết đến thời khắc sống còn, giãy dụa từ trong hố bò lên, mở nắp lò ra khẽ hấp.

Rầm!

Hỏa diễm lập tức đi vào trong đỉnh lô, tạo thành một Hỏa Long to lớn.

Hỏa Long phun ra ngoài, cùng lôi điện xung kích chung một chỗ.

Oanh!

Đất rung núi chuyển, hai cổ lực lượng khổng lồ hình thành sóng xung kích tán dật, thời gian nháy mắt, toàn bộ kiến trúc của Luyện Khí sư sụp không biết bao nhiêu.

- Công hội của ta...

Con mắt nhảy một cái, Tần hội trưởng khóc.

Ngươi đã nói không xông đường, ta mới để ngươi luyện khí...

Biến thành như vậy, về sau ta làm sao đối mặt liệt tổ liệt tông?

Chương 2273: Ngọc Phi Nhi kiên trì cùng kiêu ngạo (1)

Hô!

Đạo lôi đình thứ ba biến mất, mây đen trên trời giống như hoàn thành nhiệm vụ, chậm rãi tiêu tán, Kim Nguyên đỉnh cũng thở phào nhẹ nhõm, xụi lơ ngồi dưới đất, như một bãi bùn nhão.

Đạt tới Xuất Khiếu cảnh, nó đã không giống trước đó, loại hình chân vạc không cách nào nhúc nhích, đã giống như người, có thể làm ra hoạt động đơn giản, thậm chí đi lại.

Đi tới trước mặt, bàn tay của Trương Huyền chạm lên người nó một cái, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Tên này liên tục trải qua ba đạo lôi kiếp, mặc dù kiệt sức, nhưng linh tính còn không có chịu đến tổn thương quá lớn, chỉ cần yên tĩnh tu dưỡng, có lẽ ba tháng thời gian liền hoàn toàn khôi phục.

Đương nhiên, sử dụng bảo vật khôi phục linh tính đặc thù, có thể để cho tốc độ khôi phục tăng nhanh hơn không ít.

- Ngươi về Thiên Nghĩ Phong sào trước, tới dưới Bồ Đề thụ tu luyện...

Trương Huyền dặn dò một tiếng.

Trong Thiên Nghĩ Phong sào có Thánh Vực Bồ Đề thụ, thứ này có công hiệu cực lớn với linh hồn, linh tính của Kim Nguyên đỉnh bị hao tổn, để nó trợ giúp, xem như đúng bệnh hốt thuốc.

- Vâng!

Biết tình huống của mình, Kim Nguyên đỉnh không nói thêm lời, thân thể nhoáng một cái biến mất ở trước mắt mọi người.

Trương Huyền xoay người lại, nhìn về phía Sở Tường:

- Đa tạ Sở huynh giúp ta rèn luyện, những quáng thạch này, coi như thù lao của ngươi...

Lúc trước từ trong tay Sở Thiên Hành, nhận được không ít khoáng thạch, vừa rồi thời điểm rèn luyện Kim Nguyên đỉnh, trừ Kim Tinh Huyền Thạch, cho dù cũng dùng không ít, nhưng vẫn còn thừa một bộ phận rất lớn, đối phương giúp mình một tay, vô luận như thế nào cũng phải bày tỏ một chút.

- Không cần... trải qua lần luyện khí này, ta đối với luyện khí có lĩnh ngộ mới, đã vô cùng cảm kích...

Sở Tường vội vàng xua tay.

Cơ hội luyện khí lần này, đối với hắn mà nói, là tôi luyện rất lớn, chỉ chỗ tốt này, liền càng trực tiếp hơn khoáng thạch, bảo vật.

- Cũng được!

Thấy đối phương khăng khăng không muốn, Trương Huyền cũng lười kiên trì.

Gia hỏa này nhìn người khiêu vũ liền có thể lấy ra một viên Tinh Nguyên thượng phẩm, vừa nhìn liền biết thân thế không kém, một chút khoáng thạch mà thôi, đối với hắn mà nói, quả thực không quá quan trọng.

- Cái này... Tần hội trưởng, thật không tiện, Luyện Khí sư công hội biến thành như vậy...

Giải quyết xong Sở Tường, đi tới trước mặt Tần hội trưởng.

Phát sinh nổ lớn, cũng là hắn không ngờ tới, lúc đầu đối phương cho hắn mượn chỗ luyện khí, là xuất phát từ hảo tâm, hiện tại làm toàn bộ công hội thành phế tích, thực sự băn khoăn.

May mắn, không có nhân viên thương vong, nếu không thật sự muôn lần chết khó chuộc tội lỗi. - Như vậy đi, ta để người Danh Sư đường tới giúp ngươi xây dựng lại...

Tràn đầy lúng túng nói.

- Vậy làm phiền Trương sư...

Tần hội trưởng thở phào nhẹ nhõm.

Danh Sư đường xuất thủ, hẳn là không cần một ngày, những kiến trúc sụp đổ này liền có thể khôi phục như lúc ban đầu, thậm chí so với trước kia càng tốt hơn, như vậy mà nói, xem như trong họa được phúc.

- Ừm!

Trương Huyền gật gật đầu, nói chuyện này cho Ngô sư, để hắn phái người tới, bản thân lại lần nữa nhìn về phía Lâm Kiệt đại sư:

- Thật không tiện, chậm trễ đại sư giảng bài, ngươi tiếp tục đi... Ta cáo từ trước!

- ...

Khóe miệng Lâm Kiệt đại sư giật một cái.

Tất cả Luyện Khí sư đều chạy, ta giảng bài cho ai? Lại nói... nhìn thấy phương pháp luyện khí tinh diệu như vậy, ta lại giảng giải một chút kỹ thuật cấp thấp... Cho dù không bị người khác xem thường, cũng xấu hổ nói không nên lời ah!

Sớm biết liền không đáp ứng giảng bài...

Danh Sư đường có một đại năng như vậy, còn để cho mình tới...
Suy nghĩ một chút liền tổn thương không thôi.

Không để ý tới hai người u sầu, phất tay cáo từ, Trương Huyền cũng không trực tiếp về Danh Sư đường, mà bay ra Thanh Nguyên thành, đi tới nhà gỗ mà trước đó Thanh Điền Hoàng bắt giữ hắn.

Nơi này cực kỳ yên tĩnh, ít ai lui tới, vừa vặn có thể giải quyết vấn đề của Ngoan Nhân.

Hô!

Điểm về phía trước, Thiên Đạo chi thư xuất hiện ở trước mắt, hít sâu một hơi, bàn tay Trương Huyền trảo một cái.

Rầm!

Trái tim cùng ngón tay in ở phía trên chậm rãi lơ lửng.

Trước đó thực lực của mình không đủ, một mực trấn áp đối phương ở trên Thiên Đạo chi thư, chưa hề thả ra qua, hiện tại ý định để hắn thoát ly, trải qua lôi kiếp.

Dù sao đối phương đã hiến tế linh hồn, cũng không sợ phản bội.

Xì xì xì!

Thoát ly Thiên Đạo chi thư, tựa như thoát ly gông xiềng, trái tim cùng ngón tay, lập tức phóng ra sát lục chi khí nồng đậm, toàn bộ nhà gỗ giống như bị nước biển rót đầy, lực lượng bắn ra bốn phía, khí tức kinh người.

- Tốt rồi, nắm chặt thời gian luyện hóa Vu Hồn của Thanh Điền Hoàng, tăng thực lực lên, nếu không, gặp được Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc, ta sợ chết là ngươi!

Thấy tên này còn có thời gian rảnh rỗi khoe khoang, Trương Huyền hừ một tiếng.

- Vâng!

Ngoan Nhân không dám nói nhảm, tiếp tục thôn phệ Vu Hồn của Thanh Điền Hoàng.

Trong Tại Thiên Đạo chi thư bị áp chế, tốc độ cắn nuốt không nhanh, giờ phút này lực lượng phát huy đến cực hạn, thời gian không dài, liền nghe tiếng hô càng ngày càng nhỏ, Thanh Điền Hoàng bị thôn phệ không còn một mảnh, hoàn toàn biến mất.

Ầm ầm!

Nương theo Vu Hồn bị thôn phệ sạch sẽ, bầu trời xuất hiện một đoàn mây đen.

Hắn cũng đưa tới Xuất Khiếu kiếp.

Khác biệt Kim Nguyên đỉnh, cho dù Ngoan Nhân mất đi ký ức, cũng là lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm, cho dù Xuất Khiếu kiếp đáng sợ, nó độ qua cũng không khó.

Đồng dạng đánh xuống ba đạo kiếp vân, giống như Kim Nguyên đỉnh, đạt đến Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ, lúc này mới ngừng lại.

Vu Hồn của Thanh Điền Hoàng chỉ là Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ, mặc dù cung cấp năng lượng không ít, nhưng Ngoan Nhân đạt tới hậu kỳ đã là cực hạn.

Chương 2274: Ngọc Phi Nhi kiên trì cùng kiêu ngạo (2)

- Ừm, nhanh chóng điều chỉnh, hai ngày sau ta liền dẫn ngươi đi đầm lầy Tề Bắc, tranh thủ thôn phệ đối phương...

Thấy hắn thành công, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Có hai Xuất Khiếu cảnh hậu kỳ bảo hộ, khẳng định sẽ an toàn hơn không ít, lại thêm thực lực của hắn cũng đột nhiên tăng mạnh, đạt đến Thánh Vực tam trọng Thai Anh cảnh đỉnh phong, chỉ cần Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc không cao hơn Xuất Khiếu cảnh, có lẽ tính nguy hiểm không lớn.

- Về Chiến Sư đường...

Lần nữa thu Ngoan Nhân vào Thiên Đạo chi thư, Trương Huyền bay trở về Chiến Sư đường.

Lần này chỉ qua ba bốn canh giờ, nhưng bất kể sức chiến đấu hay năng lực bảo vệ tính mạng, lại tăng lên gấp bội.

Lúc này, thành viên của ba Chiến Sư đường đến đây trao đổi, đã cùng Huyền Huyền hội tiến hành trao đổi sâu, hai bên đã đạt thành hiệp nghị sau này cùng chung phát triển.

Đối với những thứ này, Trương Huyền cũng không để ý tới, đang định tìm Hình đường chủ thương nghị sự tình đi đầm lầy Tề Bắc, chỉ thấy Ngọc Phi Nhi đi tới.

- Trương sư, Lạc Thất Thất đi rồi...

- Đi?

Trương Huyền sững sờ:

- Đi nơi nào?

Buổi sáng còn để cho mình theo nàng một ngày, dạy luyện đan một canh giờ...

Làm sao thời gian nháy mắt liền đi?

- Ta cũng không biết!

Ngọc Phi Nhi lắc đầu.

- Có nói gì hay không?

Trương Huyền khó hiểu, cho dù bị mình cự tuyệt, cũng không đến mức không từ mà biệt a? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

- Nàng nói trong nhà có một số việc, muốn tạm thời rời một đoạn thời gian...

Ngọc Phi Nhi gật đầu.

- Trong nhà có chuyện xảy ra?

- Ừm, thời điểm vừa tới Danh Sư học viện, ta xem qua giới thiệu, là về Bạch Viễn đế quốc, hẳn là công chúa của đế quốc này, mấy ngày trước ta nghe nói Bạch Viễn đế quốc phát sinh náo động, hoàng thất thương vong không ít người, hẳn là trở về giải quyết a!

Ngọc Phi Nhi phỏng đoán nói.

- Bạch Viễn đế quốc... Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Thời điểm mới quen Lạc Thất Thất, quả thực nghe ai giới thiệu qua, là công chúa của đế quốc nào đó, chỉ là không nghĩ tới là Bạch Viễn đế quốc.

Là đế quốc nhất đẳng, có điều cường đại hơn Hồng Viễn đế quốc một chút, nhưng so với Thanh Nguyên đế quốc kém một đoạn rất lớn.

- Bạch Viễn chỉ là đế quốc nhất đẳng, thực lực mạnh nhất chỉ có Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, Thất Thất là cường giả nhị trọng, sức chiến đấu cùng cấp bậc càng vô địch... Có lẽ rất nhanh có thể giải quyết vấn đề!

Thấy hắn có chút lo lắng, Ngọc Phi Nhi nói.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Gần đây thực lực của Lạc Thất Thất bạo tăng, đối phó một đế quốc biến cố, có lẽ dễ như trở bàn tay, không tính là gì.

Chỉ là, học sinh liên tiếp rời khỏi, để hắn vẫn còn có chút thất lạc.

- Trương sư, thật ra thì... Ta cũng ý định về Hồng Viễn đế quốc!

Dừng lại một chút, Ngọc Phi Nhi nhìn qua.

- Ngươi cũng muốn đi?

Trương Huyền cau mày.
- Vâng, vừa rồi ta suy nghĩ mấy canh giờ, cũng coi như nghĩ rõ ràng, ngươi là cửu thiên chi long, không có khả năng ở lại loại địa phương nhỏ này, cũng chỉ có tiểu công chúa Lạc gia mới có thể xứng với ngươi, ta... Chỉ là công chúa của đế quốc nhất đẳng nho nhỏ, không cần thiết hy vọng hão huyền, đi theo sau lưng, một mực rầu rĩ, còn không bằng trở về dốc lòng tu luyện, có lẽ có một ngày, cũng có thể đạt tới tình trạng để ngươi liếc nhìn ta một cái...

Ngọc Phi Nhi nói.

Tính cách của nàng quả quyết, đã làm ra quyết định, thì không có gì có thể xoắn xuýt, nói thẳng ra.

Cùng Trương Huyền ở chung bất quá nửa năm, nhưng thiên phú của đối phương, nàng nhìn ở trong mắt.

Lúc đầu còn thấp hơn nàng, nhưng bây giờ đã cao hơn không biết bao nhiêu, tiếp tục nữa, chênh lệch sẽ càng lúc càng lớn.

Như vậy mỗi ngày theo ở phía sau, chém không đứt tình cảm của mình, còn không bằng nên rời đi trước, bình tĩnh một đoạn thời gian lại nói.

- Cái này...

Không nghĩ tới đối phương có thể nghĩ thông nhanh như vậy, Trương Huyền không khỏi bội phục, nhẹ gật đầu:

- Vậy ngươi phải bảo trọng!

Chữ tình này, ngay cả tâm cảnh như hắn cũng không thể hóa giải, vì Lạc Nhược Hi, liều mạng cố gắng, đối phương mấy canh giờ liền có thể nghĩ tới những thứ này, hơn nữa dứt bỏ tình cảm trong lòng...

Phần tâm tính này, xem như cực mạnh.

Chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, về sau tất nhiên có thể đạt tới tình trạng mà phụ thân nàng Ngọc Thần Thanh mãi mãi cũng không đạt tới.

- Ừm, Trương sư... Tạm biệt!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Ngọc Phi Nhi xoay người đi ra ngoài.

Tới tiêu sái, đi cũng rất quyết đoán.

Xem ra nàng cũng nhìn rõ quyết tâm của mình, trong lòng chỉ có Lạc gia tiểu công chúa, tiếp tục vướng víu khiến người chán ghét, còn không bằng lui thân rời khỏi, lưu một ấn tượng tốt.

- Ta biết ý nghĩ của Thất Thất giống như ta, xử lý sự tình trong nhà chỉ là việc phụ, trọng yếu nhất chính là bị cự tuyệt... Không dám đối mặt. Nàng cũng rời khỏi, nghĩ biện pháp tu luyện, ta cũng muốn tăng thêm tốc độ, tuyệt không thể kém nàng!

Rời khỏi Chiến Sư đường, quay đầu nhìn điện đường to lớn phía sau, Ngọc Phi Nhi xiết chặt nắm đấm.

Nàng cùng Lạc Thất Thất đều là người vô cùng kiêu ngạo, thật vất vả thích một nam tử, kết quả bị song song cự tuyệt, trong lòng khẳng định nhẫn nhịn một hơi.

Quả thực, bây giờ chúng ta không xứng với ngươi, như vậy chúng ta dùng càng nhiều cố gắng trả giá, tranh thủ một ngày kia, đạt tới tình trạng có thể để ngươi nhìn thẳng!

Đây là kiên trì của Ngọc Phi Nhi ta, cũng là sự kiêu ngạo của ta!

Mà nếu như một mực theo ở sau lưng, tiếp nhận chỉ điểm cùng ân huệ, thời gian lâu dài, cho dù thực lực tăng thêm, chỉ sợ cũng không dám tiếp tục sinh ra tâm tư khác.

Chương 2275: Đi đầm lầy Tề Bắc (1)

Thân là Danh Sư thất tinh, ý nghĩ của Lạc Thất Thất cùng Ngọc Phi Nhi, Trương Huyền tự nhiên có thể nhìn ra, có điều, có người ưa thích, đối với tình cảm khác thật không muốn chạm nhiều, cho dù thời gian ngắn để đối phương đau lòng, nhưng tốt hơn nhiều một mực để của nàng đau lòng.

Đau dài không bằng đau ngắn, trên tình cảm không thể có chút do dự cùng chần chừ nào, nếu không hại người hại mình.

Đưa mắt nhìn Ngọc Phi Nhi rời khỏi, tao loạn trong lòng bình tĩnh trở lại, lúc này Trương Huyền mới tìm Hình đường chủ.

Hiện tại trọng yếu nhất là giải quyết Ngoan Nhân ở đầm lầy Tề Bắc, nếu không tùy ý đối phương làm hại, không chỉ Danh Sư của Danh Sư đường, mình cũng không an toàn.

Dù sao, lực hấp dẫn của Thiên Nhận Danh Sư với Dị Linh tộc là quá lớn, cho dù hắn bị nhốt, không cách nào động thủ, nhưng chỉ cần tin tức truyền đi, sau này thời gian của mình cũng không dễ chịu, tất nhiên sẽ nghênh đón đuổi giết vô cùng vô tận.

- Nguy hiểm cho Danh Sư đường, chúng ta thân là một thành viên trong đó, chắc chắn sẽ không ngồi yên không lý đến! Trương sư, xin dẫn ta chung một chỗ!

Nghe xong chuyện này, ánh mắt của Hình đường chủ kiên định.

Chiến Sư đường, thuộc về một bộ phận của Danh Sư đường, Dị Linh tộc lại xuống tay với bọn hắn, thân là đường chủ, tự nhiên việc nghĩa chẳng từ.

- Tốt, ngươi tuyển hai người cùng ta chung một chỗ là được, không cần quá nhiều, nếu không rất dễ dàng gây nên chú ý, một khi đối phương trước thời hạn làm ra chuẩn bị, lại muốn chém giết liền khó khăn!

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Ngoan Nhân là tồn tại đã từng khiêu chiến Khổng sư, tin tức rò rỉ, đối phương có chút chuẩn bị, đừng nói giết chết, làm không cẩn thận còn sẽ vẫn lạc.

- Ta biết!

Rõ ràng mức độ nghiêm trọng của sự việc, Hình đường chủ nhẹ gật đầu, vội vã rời đi.

Thời gian không dài, Hồn điện Liêu điện chủ, cùng Nội Tức điện Ngụy điện chủ theo ở phía sau đi tới.

- Bọn họ tu luyện Lưu Ly Luyện Tâm kinh sớm nhất, tâm cảnh vững chắc, nếu như đối phương thật sự là Vu Hồn sư am hiểu công kích linh hồn, hai người bọn họ thích hợp nhất!

Hình đường chủ nói.

Trương Huyền gật đầu.

Vu Hồn sư am hiểu công kích linh hồn, làm ra đủ loại huyễn cảnh, tâm cảnh cao sẽ an toàn hơn không ít.

Liêu điện chủ là Tâm điện điện chủ, không thể nghi ngờ, Ngụy điện chủ tiếp xúc Lưu Ly Luyện Tâm kinh sớm nhất, tu luyện một đoạn thời gian, tất nhiên cũng có tiến bộ cực lớn, lại thêm thực lực của hai người này gần với Hình đường chủ, bọn họ ra tay, quả thực là thí sinh tốt nhất.

- Lần này đi, cửu tử nhất sinh, vô cùng có khả năng không về được, các ngươi cần nghĩ kĩ!

Vẻ mặt của Trương Huyền nghiêm túc nhìn qua. - Chúng ta biết!

- Dụng ý tổ kiến Chiến Sư đường, là giải quyết tai hoạ ngầm, xông pha chiến đấu, có thể vì nhân tộc mà chết, chết cũng vinh dự!

Ngụy điện chủ, Liêu điện chủ không có chút do dự.

- Vậy thì tốt, hiện tại đi Danh Sư đường, tụ hợp với đám người Ngô sư!

Thấy thái độ của bọn họ kiên định, biết đây là tinh thần mà Chiến Sư đường nhiều năm qua bồi dưỡng ra được, Trương Huyền không nói thêm lời, bay về phía Danh Sư đường.

Lúc này Ngô sư cũng tìm xong nhân thủ, ba vị trưởng lão thất tinh đỉnh phong trung thành tuyệt đối, còn có một vị, lại là người quen biết cũ... Trương Cửu Tiêu.

- Cửu Tiêu đi qua đầm lầy Tề Bắc, hơn nữa tự mình tiến vào ma quật, ta cảm thấy chỗ lão sư của Thanh Điền Hoàng ẩn thân, vô cùng có khả năng liên quan đến nơi này, để hắn dẫn đường tương đối phù hợp!

Ngô sư nói.

- Cái này...

Sửng sốt một chút, Trương Huyền gật đầu.

Trong ký ức của Thanh Điền Hoàng, tin tức liên quan tới Ngoan Nhân không nhiều, cũng không tỉ mỉ, không phải năng lực sưu hồn của hắn không đủ, mà là Ngoan Nhân cũng tinh thông Vu Hồn, tự nhiên biết làm sao loại bỏ ký ức, tránh khỏi nguy hiểm phát sinh.

Cho nên, ký ức trong đầu Thanh Điền Hoàng trên thực tế cũng không hoàn chỉnh! Trương Cửu Tiêu này đã đi qua ma quật, để hắn dẫn đường, tất nhiên có thể miễn không ít phiền phức.

- Trương sư, cho dù chúng ta có mâu thuẫn, ta đối với ngươi cũng có chút không chịu... Nhưng dính dáng nhân tộc, ta sẽ không lùi bước, bởi vì... ta là Danh Sư!

Trương Cửu Tiêu nhìn qua, biểu lộ kiên định.

- Đúng vậy, chúng ta đều là Danh Sư...

Không nghĩ tới hắn lại có loại ý nghĩ này, Trương Huyền có chút ngoài ý muốn.

Trước đó bởi vì sự tình Lạc Nhược Hi, cảm thấy Trương gia là loại gia tộc không để ý cảm thụ của người khác, dựa dẫm lực lượng, bá đạo đến cực điểm, không nói đạo lý, lúc này thấy thái độ của Trương Cửu Tiêu như thế, ý nghĩ trong lòng nhịn không được có chút đổi mới.

Đang cảm khái, chỉ thấy thanh niên trước mắt lông mi nâng lên, mang theo vẻ mặt không thể dao động:

- Hơn nữa, ta còn muốn vượt qua ngươi... Để ngươi biết, Trương Cửu Tiêu ta mới thật sự là thiên tài!

- Vượt qua ta?

Không nghĩ tới hắn ôm loại ý nghĩ này, Trương Huyền lắc đầu, dở khóc dở cười:

- Ngươi vui vẻ là được rồi...

Vượt qua bản thân? Có lẽ trên đời này sẽ có thiên tài mạnh hơn mình, nhưng tuyệt không phải vị trước mắt này.

Bất kể tâm cảnh, thực lực, phụ tu... Được rồi, không nghĩ nữa, tưởng tượng đều là ưu điểm, muốn vượt qua bản thân, loại chuyện tốt này... cũng chỉ có thể suy nghĩ một chút, làm không cẩn thận sẽ bị tiến công càng ngày càng lợi hại, cuối cùng đánh mất lòng tin.

- Người đã đông đủ, chúng ta lên đường đi!

Xác định nhân viên, không do dự nữa, Ngô sư tìm đến Thánh thú phi hành cấp bậc cao nhất của Danh Sư đường, mọi người tiến vào bên trong, nhanh chóng bay về phía đầm lầy Tề Bắc.

Đầm lầy Tề Bắc, ở phía bắc Tề Bắc thành, cách Thanh Nguyên Đế đô chừng trăm vạn dặm, Thánh thú phi hành của Danh Sư đường, cho dù đạt đến Nguyên Thần cảnh đỉnh phong, muốn bay qua cũng cần ít nhất năm sáu ngày.

- Ta có chút đan dược, là trước khi đến chuyên môn luyện chế, đến lúc đó, tất cả mọi người ăn vào, có thể trừ bách độc, còn có thể dự phòng Vu Hồn sư đoạt xá...

Đứng ở trên lưng Thánh thú, Trương Huyền lấy ra mấy bình đan dược đưa tới.

Lần này đi đầm lầy Tề Bắc, cộng thêm hắn tổng cộng chín người, cho dù từng cái đều là tồn tại đỉnh phong nhất của Thanh Nguyên thành, nhưng đối phó lão quái vật sống không biết bao lâu như Ngoan Nhân, còn cần sớm chuẩn bị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau