THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2261 - Chương 2265

Chương 2261: Thánh Vực tam trọng đỉnh phong! (1)

Bất kể như thế nào, đối phương cũng là học sinh của hắn, thật muốn có người ăn hiếp, tuyệt đối sẽ không ngồi im mà nhìn không để ý tới.

Giống như đám người Lộ Trùng vậy.

- Đa tạ lão sư...

Thấy vị trước mắt này ánh mắt kiên định, không chần chờ cùng dao động chút nào, nhớ tới ban đầu ở trong địa cung, vì cứu nàng, liều mình cùng Khôi Lỗi Dị Linh tộc đối chiến, Lạc Thất Thất mỉm cười.

Cùng vị trước mắt này ở chung hơn nửa năm, biết rõ cách làm người của hắn.

Vì đệ tử có thể một mình đối kháng toàn bộ Vương quốc, vì quản gia có thể ngạnh kháng đệ nhất Vương gia của phong hào đế quốc, Danh Sư Đường Phó đường chủ... Bá đạo cộng thêm bao che khuyết điểm, chỉ là loại tính cách này, bản thân thật muốn xảy ra chuyện, tuyệt đối sẽ xuất thủ, không chần chờ chút nào.

Đây cũng là nguyên nhân nàng thích đối phương.

Tính tình chân thật, gan dạ sáng suốt, có đảm đương, có quyết đoán!

Không có chút ra vẻ cùng dối trá.

- Tốt rồi, có thể được ngươi nói như vậy, ta rất vui vẻ, lão sư, ta đi về trước!

Lạc Thất Thất cười nói:

- Cũng không chậm trễ ngươi nữa...

- Đi đi!

Trương Huyền gật đầu.

Tuy không có nói rõ, nhưng đã dùng hành động từ chối nhã nhặn.

Trải qua chuyện ngày hôm nay, nàng sẽ biết rõ, trong lòng mình, chỉ là đệ tử, cái gọi là ưa thích, khẳng định không thể nào thực hiện, có lẽ... Sau đó sẽ đè loại tâm tư này xuống, cuối cùng có thể tìm được lương xứng phù hợp nàng.

- Lão sư, ta đi trước!

Thở nhẹ một tiếng, Lạc Thất Thất quay người bay đi, thời gian nháy con mắt liền biến mất ở trước mắt, hẳn là trở về Thanh Nguyên Thành.

Thấy nàng rời đi, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra.

Cùng đối phương ở chung hơn một canh giờ, lại giống như đánh một trận chiến.

Xem ra sau này, thật phải thu liễm một ít, phải càng thêm điệu thấp, nếu không càng nhiều nữ hài thích mình, bay cũng không thoát khỏi được. Quá mức ưu tú, chính là ưu thương như vậy.

Lắc đầu, đang muốn tìm một chỗ luyện hóa Linh Nguyên đan mới luyện chế, trùng kích Thai Anh cảnh đỉnh phong, chỉ thấy một bóng người bay tới, không phải người khác, là Ngọc Phi Nhi!

- Trương sư, ngươi không có phúc hậu, ở chỗ này một mình dạy Thất Thất luyện đan... lại không nói với ta, ta cũng muốn học!

Vừa đến trước mặt, Ngọc Phi Nhi liền hừ một tiếng, hiển nhiên đối với hai người một mình ở chung có chút không vui.

Hai người các nàng đều biểu lộ, Trương sư lại một mình ở cùng Lạc Thất Thất, trong lòng nhịn không được có chút ghen tuông.

- Ta chỉ là dạy nàng luyện đan, không có gì...

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền lắc đầu, biết rõ cùng vị trước mắt này, nói thẳng tốt nhất, nên chẳng muốn quanh co lòng vòng:

- Nói thật với ngươi đi, kỳ thật... ta đã có người yêu mến!

- Người nào? Thất Thất?

Vẻ mặt Ngọc Phi Nhi cảnh giác.

- Không phải nàng, là... tiểu công chúa của Thánh Nhân quý tộc Lạc gia!
Trương Huyền nói.

- Thánh Nhân Lạc gia?

Ngọc Phi Nhi không thể tin được:

- Thánh Nhân quý tộc cao cao tại thượng, làm sao Trương sư có thể nhận thức? Hơn nữa còn là tiểu công chúa...

Thánh Nhân quý tộc, từng cái đứng ở đỉnh phong nhất của Đại Lục, có thể nói tồn tại vô địch! Hồng Viễn hoàng thất của nàng so sánh, nhỏ yếu đến cái gì cũng không tính.

Trương sư từ Thiên Huyền Vương quốc đến, làm sao có thể nhận thức loại người này, hơn nữa thích đối phương?

- Ngươi có thể không tin... Còn tại sao lại nhận thức, vì sao sẽ thích nàng... Chỉ có thể nói vận mệnh cho phép, hơn nữa, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt!

Nhớ tới Lạc Nhược Hi, Trương Huyền mỉm cười.

Cùng nàng lần đầu tiên gặp mặt, là một lần hiểu lầm, cho rằng bị Linh Thú đuổi giết... Bây giờ suy nghĩ một chút, không có lần hiểu lầm này, sẽ không có hai người quan hệ tiến dần lên... Tựa như vận mệnh kỳ diệu.

Đã có người yêu, loại sự tình bị người thổ lộ này, cũng không muốn chạm phải, phải triệt để ngăn cản, phải sớm nói ra, nếu không sẽ sinh ra càng nhiều hiểu lầm, phiền toái cũng nhiều hơn.

- Ta không tin...

Sắc mặt Ngọc Phi Nhi trắng nhợt.

Vốn tưởng rằng Trương sư không có bạn gái, nàng cùng Lạc Thất Thất, thậm chí Hồ Yêu Yêu, chỉ cần chịu nỗ lực, đều có cơ hội, hiện tại xem ra đã chậm...

- Ngươi là nữ hài thật tốt, nhưng ta nói là sự thật!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ta...

Hô hấp dồn dập, Ngọc Phi Nhi dừng cả buổi, cắn răng một cái xoay người sang chỗ khác, hàm răng cắn môi, thanh âm nghẹn ngào:

- Trương sư, quấy rầy, ta đi về trước...

Cũng không đợi Trương Huyền trả lời, thẳng tắp bay ra ngoài, thời gian nháy con mắt liền biến mất.

Chương 2262: Thánh Vực tam trọng đỉnh phong! (2)

Tuy không nói gì, nhưng có thể từ trong thanh âm cảm nhận được tan nát cõi lòng.

Rất hiển nhiên, Trương Huyền “danh hoa” có chủ, để cho đối phương không thể tin được, cũng không muốn tiếp nhận.

- Ai!

Thấy thời gian nháy con mắt, đả thương hai nữ hài, Trương Huyền lắc đầu, thở dài một tiếng.

Kỳ thật, làm như vậy, cũng không phải là hắn cố ý.

Nên ngừng không ngừng, nhất định sẽ càng loạn.

Đối với hai nữ hài này, hắn không có chút tình yêu nam nữ nào.

Duy chỉ có Lạc Nhược Hi, vừa nhìn thấy liền động tâm.

Có Thiên Đạo Thư Viện, cùng là người của hai thế giới, hắn luôn làm việc lão luyện, trong ổn có lễ... Có thể vì đối phương, sẽ như một thiếu niên tranh giành tình nhân, điên cuồng đập Phùng Huân một trận, cũng có thể cố ý đi đả kích Trương Cửu Tiêu, đơn giản là trong lòng ghét Trương gia...

Nhưng mà, dù hai người này rất đẹp, ưu tú, cũng ưa thích hắn... nhưng mình không có như thế.

Ngược lại chỉ như sư trưởng đối đãi đệ tử.

Vì vậy, hắn hiểu được tình cảm của mình.

Đã như vậy, dây dưa không rõ, còn không bằng thừa dịp các nàng lâm vào còn chưa sâu, khoái đao chặt đứt đay rối, không cho đối phương bất cứ hy vọng nào.

Như vậy tất cả mọi người có thể nhẹ nhõm.

- Không thèm nghĩ nữa, trước tăng thực lực lên tới Thai Anh cảnh đỉnh phong lại nói!

Biết mình phán đoán không sai, lắc đầu, dứt bỏ những ý nghĩ này, Trương Huyền khoanh chân ngồi xuống.

Nơi đây cực kỳ yên tĩnh, không có một bóng người, đúng là nơi tu luyện tuyệt hảo.

Điều chỉnh lực lượng trong cơ thể, điều chỉnh hô hấp, đại khái qua một canh giờ, trạng thái thân thể đạt tới đỉnh phong nhất, lúc này mới lấy ra một Linh Nguyên đan nuốt xuống.

Lạc Thất Thất luyện chế Linh Nguyên đan, dùng đều là dược liệu mấy nghìn năm, mỗi một cây đều có dược lực cực kỳ hùng hồn, hơn nữa đạt đến cấp bậc đan văn, một viên đan dược, so với viên của Hình Đường chủ thì cường đại gấp mấy chục lần.

Dược lực đi vào ngực, lập tức cảm thấy tựa như hỏa diễm hừng hực đang không ngừng thiêu đốt, một dòng nước ấm dọc theo kinh mạch du tẩu toàn thân, cuối cùng hội tụ ở trước mặt Thai Anh.

Thai Anh đạt tới Thánh Vực tam trọng trung kỳ, tựa như một hài đồng bảy tám tuổi, nhất cử nhất động mang theo lực lượng hùng hậu, tựa hồ thiên địa cũng có thể đánh nát. Tâm thần của Trương Huyền an tường, tinh thần nội thị, dựa theo Thiên Đạo công pháp tu luyện, chậm rãi vận chuyển chân khí, một khi cảm giác linh khí chưa đủ, liền nuốt một viên Linh Nguyên đan.

Tu vi cùng lực lượng, cũng không ngừng liên tiếp kéo lên.

Thai Anh cảnh trung kỳ!

Thai Anh cảnh hậu kỳ!

Thai Anh cảnh đỉnh phong!

Sau nửa canh giờ.

Nguyên Thai đạt đến khoảng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo giống hắn như đúc, chỉ là lộ ra có chút non nớt.

Hình thể vẫn là hài nhi, cao mười mét, không có càng cao lớn hơn.

- Cuối cùng đã tới!

Thở dài một tiếng, Trương Huyền cảm khái.

Vì tu luyện tới cảnh giới này, thật sự là biến đổi bất ngờ, hao tốn thật lớn, may mắn, công phu không phụ lòng người, trải qua một phen nỗ lực cùng vất vả, rốt cuộc đã luyện thành.

Bất quá, Lạc Thất Thất cho hắn bốn viên Linh Nguyên đan, cũng tiêu hao hầu như không còn, một lần nữa trở nên một nghèo hai trắng. Tinh thần nội thị, chỉ cảm thấy chân khí ở trong kinh mạch chảy xuôi càng thêm trôi chảy, lực lượng so với lúc trước, cũng có tăng lên gấp bội.

Bàn tay duỗi ra, nhẹ nhàng sờ không trung.

Bành!

Một tiếng bạo tạc nổ tung vang lên, sau đó lực lượng khổng lồ lan tràn, nham thạch dưới chân ở dưới trùng kích vỡ thành bột phấn.

May mắn hắn sớm phi hành, nếu không khẳng định sẽ người đầy bụi đất.

- Đây là lực lượng của Thai Anh cảnh đỉnh phong?

Nắm đấm xiết chặt, trên mặt Trương Huyền hưng phấn khó có thể ngăn chặn:

- Thật mạnh!

Mặc dù không có cường giả tới so sánh, không biết thực lực xác thực đến cùng cao bao nhiêu, nhưng giờ phút này lại để cho hắn gặp được Thanh Điền hoàng mà nói, chỉ sợ một quyền có thể đánh thành thịt nát, căn bản không phải đối thủ.

Rầm ào ào!

Đứng dậy, khí tức toàn thân thu liễm, không còn áp bách như vừa rồi, ngoại nhân thoạt nhìn, chỉ là Thánh Vực tam trọng đỉnh phong bình thường.

Cho dù thực lực tăng lên, điệu thấp vẫn là bản tính của hắn, có thể không rêu rao, tận lực không rêu rao, giảm bớt không ít phiền toái.

- Đạt tới loại cấp bậc này, Linh Nguyên đan bình thường, đối với ta tác dụng cũng không lớn rồi, có đi Luyện Đan Sư Công Hội hay không, đã không còn ý nghĩa...

Vốn lần này đi ra, là vì đi Luyện Đan Sư Công Hội, mua sắm chút Linh Nguyên đan, trùng kích cảnh giới cao hơn, bất quá kèm theo tu vi tăng lên, hơn nữa dùng Linh Nguyên đan đan văn... loại bình thường, trên cơ bản đã không có bất kỳ tác dụng rồi.

Mua nhiều hơn nữa, cũng không có hiệu quả, ngược lại không công lãng phí tiền, đã như vậy không cần phải giằng co.

- Quay về Chiến Sư đường đi, vừa vặn ba Đường chủ kia có mặt, tìm bọn hắn thử xem thực lực...

Nhẹ nhàng cười cười, đang định bay trở về Chiến Sư đường, tìm tứ đại Đường chủ luyện tay một chút, thuận tiện củng cố cảnh giới cùng tu vi, đột nhiên sửng sốt, cổ tay khẽ đảo, một Ngọc Bài xuất hiện ở lòng bàn tay.

Là Ngô sư truyền đến tin tức, nhìn thoáng qua, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

- Cẩu Đường Chủ... Đã chết?

Chương 2263: Danh Sư đường gặp chuyện không may! (1)

Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc.

Chiếu song song bày ở dưới đất, tám cỗ thi thể lạnh ngắt.

Từng thi thể, đều mặc y phục Danh Sư, trước ngực có bảy vì sao lóng lánh, lộ rõ thân phận.

Lão giả ở giữa nhất, Trương Huyền hết sức quen thuộc, bởi vì đãi ngộ hắn không công bằng, mới tiến hành xông đường, thậm chí còn cùng hắn chiến đấu một trận... Vốn tưởng rằng vị này sẽ đợi đến lúc Tổng bộ thẩm vấn, cuối cùng bị tước đoạt tư cách Đường chủ, không nghĩ tới, vậy mà đã chết ở nơi đây.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Trương Huyền nhíu mày, nhìn về phía Ngô sư.

- Là sự tình buổi sáng hôm nay... Dựa theo danh sách ngươi cho ta, ta mới thẩm vấn tám người, kết quả... trong nội đường liền chết tám vị Danh Sư!

Sắc mặt Ngô sư xanh mét.

Trương Huyền từ trong miệng Thanh Điền hoàng đã biết danh sách nội gian, truyền cho hắn, vì không đánh rắn động cỏ, lặng lẽ thẩm vấn, vừa mới thẩm vấn người thứ tám, chợt nghe thuộc hạ báo cáo, trong nội đường đã chết tám vị Danh Sư thất tinh.

Bao gồm... Cẩu Đường Chủ!

Sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

Thẩm vấn tám người, chết tám vị Danh Sư, hơn nữa đều là thất tinh, rất rõ ràng, đối phương đang cho bọn hắn cảnh cáo.

- Hơn nữa, cái chết của bọn hắn giống như Trần Triết, đều là linh hồn biến mất, chỉ còn lại có thân thể...

Ngô sư nói tiếp.

Trương Huyền trầm mặc.

Vừa mới vào, hắn liền phát hiện rồi, bao gồm Cẩu Đường Chủ ở bên trong mọi người, đều là bị người dùng thủ pháp câu hồn, câu đi ba hồn bảy vía, từ đó biến thành thi thể.

- Là... Ngoan Nhân!

Xiết chặt nắm đấm.

Có thể làm được điểm ấy, ngay cả Cẩu Đường Chủ cũng không thể may mắn thoát khỏi, chỉ sợ chỉ có Ngoan Nhân mới có thể làm được.

Chỉ là... Hắn ở đầm lầy Tế Bắc, căn cứ Thanh Điền hoàng cung cấp tin tức, tựa hồ bị cấm chế, không cách nào thoát ly... Làm sao có thể dùng loại bí pháp này giết nhiều Danh Sư như vậy?

- Bọn hắn bị phát hiện ở đâu?

Trong lòng nghi hoặc, quay đầu hỏi.

- Đều trong chỗ ở của mình, người nhà cho rằng đang nghỉ ngơi, trời sáng gọi không tỉnh mới phát hiện, dĩ nhiên đoạn tuyệt hô hấp! Nói một tiếng, Ngô sư nhịn không được nhìn qua:

- Có phải có quan hệ tới Thanh Điền hoàng hay không? Nhưng Thanh Điền hoàng... không phải bị giết rồi sao?

Thanh Điền hoàng thân là Vu Hồn Sư, có được loại bí pháp đặc thù này, sự tình giết chết Trần Triết, lúc trước Trương sư đã nói... Nếu như đều chết, là ai dùng ra chiêu này, quỷ dị như thế?

Vô duyên vô cớ tử vong, ngay cả một chút dấu hiệu cũng không có, lại huyên náo toàn bộ Danh Sư Đường lòng người bàng hoàng, sợ hãi.

Người đều sinh ra sợ hãi với đồ vật không biết cùng không thể lý giải, trước mắt cũng là như thế.

Cẩu Đường Chủ có thể nói là tồn tại thực lực mạnh nhất toàn bộ Thanh Nguyên Thành, hắn cũng không thể kháng trụ bị lặng yên không một tiếng động chém giết, bất kể là ai, đều sẽ cảm giác cổ rét run.

- Thanh Điền hoàng là chết, nhưng mà người phía sau hắn còn chưa chết!

Trương Huyền lắc đầu.

- Người đứng phía sau?

Ngô sư nghi hoặc.

Sự tình Ngoan Nhân liên lụy quá lớn, Trương Huyền cũng không nói ra, mặc dù là hắn, cũng không biết tình hình.

- Ân, mặc dù Thanh Điền hoàng là một vị Hoàng giả của Dị Linh Tộc, nhưng Vu Hồn Sư truyền thừa đoạn tuyệt, hắn có thể học được... là sau lưng có người truyền thụ! Người động thủ, hẳn là cái này!

Trương Huyền gật đầu.
- Người truyền thụ Thanh Điền hoàng chức nghiệp Vu Hồn? Người này... sẽ có thực lực gì? Vượt qua đẳng cấp của phong hào đế quốc, ta có thể lập tức trình báo Tổng bộ, để cho đối phương phái người tới!

Đồng tử co rụt lại, Ngô sư vội nói.

Danh Sư Đường có quy củ của Danh Sư đường, dưới tình huống bình thường, sự tình phân bộ có thể giải quyết, nhiều nhất gửi cái văn bản báo cáo, sẽ không để cho người phía trên xuống.

Thứ nhất, người Tổng bộ bề bộn nhiều việc, không có rảnh thay thuộc hạ chùi đít; thứ hai, đối với người phân bộ cũng là cơ hội rèn luyện.

Sự tình gì cũng mời Tổng bộ... Danh Sư cao cấp còn không vội vàng chết?

Bất quá... một khi thực lực vượt qua đẳng cấp của phong hào đế quốc, liền không giống, sẽ liên lụy không biết bao nhiêu người sinh linh đồ thán, hoàn toàn có thể xin Tổng bộ, phái Danh Sư cao hơn xuống xử lý việc này.

- Phái người tới đây, đại khái cần bao lâu?

Trương Huyền nhíu mày.

- Tiềm Trùng phong hào đế quốc cách chúng ta gần nhất, có được Danh Sư nửa bước bát tinh... Để cho bọn họ phái người tới, đại khái cần chừng mười ngày... Còn có đế quốc liên minh có Danh Sư bát tinh, hiện tại truyền tin, nhanh nhất cũng phải hai mươi ngày mới có thể tới!

Tính toán thoáng một phát, Ngô sư nói.

- Mười ngày, hai mươi ngày? Quá muộn...

Trương Huyền lắc đầu, thần sắc ngưng trọng:

- Đợi những người này chạy tới, ta sợ Danh Sư Đường sẽ chết càng nhiều!

- Vậy làm sao bây giờ?

Ngô sư có chút gấp.

Mười ngày, hai mươi ngày hoàn toàn chính xác quá muộn, đối phương giết người ở vô hình, trong vòng một đêm liền chết tám cái... Thật muốn động thủ, thời gian dài như vậy, chỉ sợ Danh Sư thất tinh của toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc, cũng không sai biệt lắm bị giết tuyệt.

- Người sau lưng Thanh Điền hoàng kia, đến cùng là thực lực gì, ta cũng không rõ ràng lắm, bất quá... chắc có lẽ không vượt qua Xuất Khiếu cảnh! Nếu không Tổng bộ Danh Sư Đường khẳng định đã sớm phát hiện...

Không có trả lời câu hỏi của hắn, Trương Huyền phân tích.

Tổng bộ Danh Sư Đường, tuy bỏ mặc quyền lực, gặp được khó khăn lại để cho phân bộ cấp dưới xử lý, nhưng sẽ thường xuyên tuần tra thiên hạ, một khi phát hiện sinh mệnh vượt qua đẳng cấp xuất hiện, sẽ đích thân xuất thủ xử lý.

Phong hào đế quốc, tồn tại cao nhất, chính là Xuất Khiếu cảnh... ánh mắt Ngoan Nhân này, có thể ở chỗ này không bị phát hiện, nói rõ... có lẽ không có đánh vỡ cực hạn này.

- Coi như không cao hơn Xuất Khiếu cảnh... Nhưng Xuất Khiếu cảnh, mỗi một tầng đều có chênh lệch rất lớn... Chỉ cần vượt qua sơ kỳ, không phải là chúng ta có thể chống lại!

Chương 2264: Danh Sư đường gặp chuyện không may! (2)

Ngô sư nói.

Xuất Khiếu cảnh, Nguyên Thần Xuất Khiếu, có thể mượn nhờ lực lượng tự nhiên, khống chế hoàn cảnh bốn phía, mỗi tăng lên một tiểu cấp, liền cần trải qua một lần Lôi Kiếp, trải qua càng nhiều, thực lực liền càng mạnh, từng tiểu cấp đều không thể so sánh nổi, thậm chí có thể nói có khác nhau một trời một vực.

Lấy Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ cùng trung kỳ làm thí dụ, cho dù cả hai chỉ kém một tiểu cấp, nhưng sức chiến đấu lại kém gấp bội.

Người trước, mười cái chung vào một chỗ, thậm chí bố trí thành trận pháp, cũng chưa hẳn là đối thủ của người sau.

Bởi vậy, coi như đối phương như trước là Xuất Khiếu cảnh, nhưng đạt tới đỉnh phong... cùng sơ kỳ, chênh lệch quá xa, căn bản không có khả năng chiến thắng.

- Ta biết rõ, nhưng cấp bậc cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm... Bất quá, bây giờ không phải thời điểm xoắn xuýt cái này, chẳng lẽ ngươi không kỳ quái, gia hỏa này là làm sao giết chết những người kia sao?

Nhíu mày, Trương Huyền biết rõ chỉ bằng vào loại phỏng đoán này, là không thể nào biết được thực lực đối phương, mà là dọc theo những thi thể kia dạo qua một vòng, mở miệng nói.

- Giết chết như thế nào?

- Đúng vậy, ngày đó ta bị Thanh Điền hoàng đánh lén, biết rõ thủ đoạn của bọn hắn, mượn nhờ tế đàn, thậm chí Linh Hồn, cũng có thể xâm nhập ý thức người khác, câu hồn phách đi... Nói cách khác, vô luận bí pháp chiêu hồn lợi hại ra sao, cũng cần môi giới mới có thể thi triển... Giết chết tám người này, môi giới là cái gì? Có cẩn thận điều tra hay không?

Trương Huyền hỏi.

Ngoan Nhân dùng phương pháp chiêu hồn, khoảng cách gần, có thể trực tiếp tiến hành, nhưng cách xa nhau mấy vạn dặm, chỉ có thể mượn nhờ các loại đồ vật.

Tỷ như... Tế đàn!

Nhưng tế đàn Ngô sư mang đi, chờ Tổng bộ thẩm tra, những người này... là chết như thế nào?

- Cái này... Ta không có chú ý điểm ấy...

Sửng sốt một chút, Ngô sư không biết trả lời như thế nào.

- Cẩn thận điều tra thêm, có lẽ có thể tra ra cái gì...

Phân phó một tiếng, Trương Huyền không nói thêm lời, Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển nhìn sang các thi thể.

Trước khi Cẩu Đường Chủ chết biểu lộ mang theo hoảng sợ, hẳn là gặp sự tình gì hắn không thể tin được.

Từng đạo hoa văn ở trong mắt chảy xuôi, xem một lát, Trương Huyền lắc đầu.

Nguyên nhân Cẩu Đường Chủ chết giống như Trần Triết, đều là Linh Hồn bị câu đi, biến thành thi thể.

Coi như là Minh Lý Chi Nhãn, cũng nhìn không ra cái gì.

- Đúng rồi, Trung Thanh Vương kia đâu? Giam ở địa phương nào?

Không nhìn ra cái gì, Trương Huyền nhớ tới một người, vội vàng hỏi. - Hắn bị bắt lần nữa, nhốt ở trong địa lao của Danh Sư Đường, tin tức nhất định là truyền không ra... Ngày hôm qua trong đêm, Sở Thiên Hành bệ hạ tính toán cầu kiến... Bất quá bị ta cự tuyệt!

Suy nghĩ một chút, Ngô sư nói.

- Sở Thiên Hành cầu kiến?

Trương Huyền nhíu mày.

Gia hỏa này chỉ là Vương gia, cũng không phải thân nhi tử của hoàng đế, như thế nào vừa ra sự tình liền tới? Không tiếc tiêu phí giá cả cực lớn?

- Vâng, bất quá hai người bọn họ không gặp được... Chắc có lẽ không có vấn đề gì?

Ngô sư nói.

- Cái này không rõ lắm, nhưng Sở Thiên Hành rất có thể cũng có vấn đề!

Thần sắc của Trương Huyền ngưng trọng.

Trung Thanh Vương thông qua ký ức của Thanh Điền hoàng, đã xác định có vấn đề... Vị Hoàng Đế này lại thân cận như thế, muốn nói không có vấn đề, hắn cũng không tin.

- Có cần bắt tới thẩm vấn hay không?

- Trước không vội, một khi thẩm vấn, động tĩnh lập tức náo lớn, đến lúc đó càng thêm náo động... Hiện tại việc cấp bách là tìm môi giới giết chết những người này, rút cuộc là cái gì... Sau đó lại nghĩ biện pháp diệt trừ hắc thủ phía sau màn!

Trầm tư một lát, Trương Huyền phân tích:
- Chỉ có hắc thủ chết rồi, mọi người mới có thể chính thức an toàn.

- Cũng đúng!

Ngô sư gật đầu.

Trương sư nói không sai, động thủ với một Hoàng Đế của đế quốc, rất dễ dàng làm lòng người bàng hoàng.

Gây nên náo động không nói, càng trọng yếu nhất là, điều tra nhưng không tìm được chứng cứ, ảnh hưởng danh dự của Danh Sư Đường.

Danh Sư Đường tọa trấn một phương, muốn xuất thủ với đế quốc, nhất định phải có bằng chứng, để người ta không có biện pháp phản bác, nếu không, sẽ để cho đế quốc khác nghĩ như thế nào?

Chẳng phải người người cảm thấy bất an?

Chỉ là hoài nghi, xa xa chưa đủ.

- Ta liền phái người đi thăm dò...

Nghĩ thông suốt điểm ấy, Ngô sư nói.

- Không chỉ thăm dò, khả năng còn phải chuẩn bị một số người, sau đó cùng đi đầm lầy Tế Bắc một chuyến!

- Đầm lầy Tế Bắc?

Ngô sư khó hiểu.

- Ta hoài nghi hắc thủ kia giấu ở nơi này...

Trương Huyền giải thích.

- Tốt, ta sẽ chọn lựa lực lượng tinh nhuệ nhất của Danh Sư Đường, còn có cao thủ Chiến Sư đường chung một chỗ!

Ngô sư nói.

- Ân, ngươi sớm chuẩn bị, ta cũng chuẩn bị một chút...

An bài xong, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Muốn đi đầm lầy Tế Bắc tìm kiếm Ngoan Nhân, cần làm hai chuyện, thứ nhất, thực lực của Kim Nguyên đỉnh lại đề thăng một ít, tranh thủ lại để cho đối phương đạt tới Xuất Khiếu cảnh; thứ hai, mau chóng để cho Ngoan Nhân thôn phệ xong Thanh Điền hoàng, vượt qua Lôi Kiếp!

Như vậy thực lực mới có thể chính thức đạt tới Xuất Khiếu cảnh, nếu không... Lấy tu vi của hắn hiện tại, Ngoan Nhân lại không đủ mạnh... Tùy tiện đi tới, gây chuyện không tốt sẽ biến thành thuốc bổ cho đối phương, đến lúc đó thật sự sẽ không còn biện pháp.

Chương 2265: Luyện Khí sư công hội! (1)

Biết rõ Ngoan Nhân ở đầm lầy Tế Bắc xuất thủ, chắc chắn sẽ không lưu tình, Trương Huyền không dám ngừng nghỉ, rời Danh Sư Đường, đi tới Luyện Khí sư Công Hội.

Theo lý, Ngoan Nhân không động thủ nhanh như vậy, nhưng Thanh Điền hoàng chết, thân phận Thiên Nhận Danh Sư bại lộ, khẳng định cũng làm cho đối phương có cảm giác áp bách.

Một khi tên kia có thể tránh thoát đầm lầy phong tỏa, thứ nhất muốn giết, nhất định là mình.

Vì vậy phải sớm chuẩn bị, tiên hạ thủ vi cường, không chỉ vì an toàn của mình, càng trọng yếu là, không thể để cho những Danh Sư thủ hộ Nhân tộc này, vô duyên vô cớ chết như thế.

- Bây giờ Kim Nguyên đỉnh là nửa bước Xuất Khiếu cảnh, nếu như dung nhập Kim Tinh Huyền Thạch, khẳng định có thể để cho cấp bậc của đối phương tăng nhiều, coi như không đạt tới Thánh Khí thượng phẩm, cũng có thể để cho phẩm chất càng hơn một bước, trùng kích Xuất Khiếu cảnh chính thức không khó!

Một bên đi về phía trước, một bên phỏng đoán.

Kim Tinh Huyền Thạch là từ bảo tàng của Ngô Dương Tử lấy được, sau khi phân cho Lạc Thất Thất một phần, trong tay còn có một khối, chỉ là một mực không có thời gian dung hòa vào Kim Nguyên đỉnh mà thôi.

Hiện tại nếu như quyết định đi đầm lầy Tế Bắc, tốt nhất là sớm võ trang thoáng một phát.

Luyện Khí sư Công Hội, cách Danh Sư Đường đại khái bốn năm dặm, không lâu sau liền tới.

Luyện Khí sư, bây giờ hắn còn chỉ là lục tinh khảo hạch ở Danh Sư Học Viện, cũng không có đạt được huy chương thất tinh, lấy ra huy chương mang ở trước ngực, nhấc chân đi vào.

Luyện Khí sư Công Hội ở Thanh Nguyên Thành, náo nhiệt giống như những địa phương khác, mỗi ngày đến đây mua sắm binh khí nhiều vô số kể, không biết bao nhiêu.

Nơi đây bán ra, cấp bậc cao nhất là Thánh Khí hạ phẩm, cao hơn lại cần định chế (*hàng đặt theo yêu cầu), thậm chí tiêu phí giá lớn mua sắm, đương nhiên, cơ bản có tiền mà không mua được.

- Trương sư? Thật là ngươi?

Đang muốn hỏi thăm Hội trưởng Luyện Khí sư Công Hội, chợt nghe một thanh âm kinh hô vang lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Sở Tường lúc trước nhìn thấy ở Kinh Hồng Sư Công Hội, đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt hưng phấn.

- Sở Tường công tử...

Trương Huyền cười cười.

Vị trước mắt này, cũng coi như giúp hắn một lần, lần nữa gặp lại, không thể không để ý tới.

- Đa tạ Trương sư sớm dặn dò, thương thế trên linh hồn của ta, hiện tại đều tốt rồi!

Sở Tường khom người.

Ở Kinh Hồng Sư Công Hội, vị Trương sư này sớm bàn giao một câu, thời điểm Duy Quân Độc Vũ, Tử Yên Tiên Tử mới tận tâm tẫn trách, để cho thương thế của hắn nhận được chữa trị, hiện tại hoàn hảo không tổn hao gì.

- Không có gì...

Trương Huyền lắc đầu.

Sự tình một câu, không coi vào đâu, chỉ là đáng tiếc viên Tinh Nguyên thượng phẩm kia của đối phương... Kỳ thật nếu xem mình khiêu vũ mà nói, khẳng định khỏi nhanh hơn!
- Ta nghe nói Trương sư xông đường... Thật sự là lợi hại...

Cảm kích xong, Sở Tường tràn đầy kích động, vẻ mặt sùng bái.

- Không có gì, chỉ là tùy tiện xông xáo, tùy tiện xông xáo...

Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Xông đường huyên náo động tĩnh rất lớn, thanh âm vang vọng toàn bộ Thanh Nguyên Thành, lúc trước đối phương nhận biết mình, hơi chút nghe ngóng liền hiểu, căn bản không giấu giếm được.

- Tùy tiện xông xáo...

Sở Tường trợn trắng mắt.

Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc đứng sừng sững không biết bao nhiêu năm, nhiều năm như vậy không có việc gì, ngươi vừa đến liền thành công xông đường, chỉnh phân bộ của người ta dục tiên dục tử, lại để cho Đường chủ tự nhận lỗi từ chức... Cái này gọi “tùy tiện” mà nói, Danh Sư Đường khác còn không tươi sống hù chết?

- Lần này Trương sư tới, chẳng lẽ là cảm thấy Luyện Khí sư Công Hội không vừa mắt... Cũng tính toán xông thoáng một phát?

Thấy hắn không muốn nhiều lời, Sở Tường nhớ tới một việc, nhìn lại.

Từ khi vị Trương sư này đi vào Thanh Nguyên Thành, sẽ không an ổn qua một ngày, vốn ở Khải Linh Sư Công Hội, làm cho Công Hội chạy tán loạn... Sau đó xông đường, bây giờ chạy đến đây, sẽ không lại muốn làm sự tình gì chứ?

- Khục khục!

Không nghĩ tới bản thân làm người chính trực, vậy mà cho đối phương ấn tượng ác liệt như vậy, Trương Huyền ho khan một tiếng, có chút lúng túng:

- Kỳ thật... Ta là người thành thật, làm sao có thể làm ra loại chuyện này, ngươi suy nghĩ nhiều... - Người thành thật?

Khóe miệng Sở Tường co lại, gặp qua không ít người thành thật, nhưng “trung thực” như vậy, còn có là lần đầu tiên thấy.

- Không xông đường, vậy hẳn là giống như ta, chuyên môn tới đây quan sát Lâm Kiệt Đại Sư luyện khí a!

- Lâm Kiệt Đại Sư?

- Ân, hắn là Luyện Khí Đại Sư của Tiềm Trùng đế quốc, đạt đến nửa bước bát tinh, chỉ là đi ngang qua nơi đây, Tần Hội trưởng cố ý mời hắn giảng bài, cũng triệu tập tất cả Luyện Khí sư đạt tới thất tinh của Thanh Nguyên Thành tới... ta cũng may mắn được mời!

Sở Tường nói.

- Ngươi là Luyện Khí sư thất tinh?

Gia hỏa trước mắt này, ở kỹ viện cũng có phòng riêng, vốn tưởng rằng là một quần áo lụa là, không nghĩ tới, rõ ràng còn là Luyện Khí sư thất tinh.

- Đó là đương nhiên, ta ở trên luyện khí thiên phú cực cao...

Vẻ mặt Sở Tường đắc ý:

- Nếu Trương sư đối với luyện khí, có cái gì không hiểu, có thể hỏi ta, bằng vào quan hệ của chúng ta, ta nhất định sẽ chi tiết bẩm báo, tuyệt không giấu giếm!

- Ta biết rồi!

Biết rõ đối phương hảo tâm, Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Vừa vặn có việc cần phiền toái ngươi, có thể làm phiền dẫn ta đi gặp Hội trưởng Luyện Khí sư Công Hội không?

- Ngươi muốn gặp Tần Hội trưởng? Cái này đơn giản...

Sở Tường nhấc chân đi thẳng về phía trước:

- Đi theo ta!

- Ân!

Trương Huyền theo sát ở phía sau.

Có người giới thiệu, vừa vặn có thể miễn đi không ít phiền toái.

Đi theo sau lưng đối phương, Trương Huyền cũng biết tên vị Luyện Khí sư Hội trưởng này, Tần Hướng, là một Luyện Khí sư thất tinh đỉnh phong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau