THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2256 - Chương 2260

Chương 2256: Chiến Tử lệnh! (2)

Hắn cũng cảm thấy không phải đối thủ, Chiến Sư thủ ở đầu rồng lại kịp phản ứng, trường thương nghênh tiếp, va chạm nhau, phát ra hàn mang.

Trịnh Dương không sợ chút nào, thân thể nhẹ nhàng nhoáng một cái, dưới chân bước ra, thoạt nhìn động tác rất nhỏ, nhưng chẳng biết tại sao tốc độ lại cực nhanh, trong nháy mắt liền đi tới trước mặt một vị Chiến Sư ở đuôi rồng, trường thương quét ngang.

Bành!

Đầu thoáng một phát, liền đánh bay đối phương, ngay sau đó tiếp tục thi triển thương pháp, liên tục điểm ra, sau ba chiêu, hai vị còn lại cũng bị đánh bại, đuôi rồng phá giải.

- Thương pháp thật nhanh...

Tất cả Chiến Sư ở trên quảng trường đều xiết chặt nắm đấm, từng cái kích động đến sắc mặt đỏ lên.

Nhất là người Võ Kỹ Điện, ánh mắt càng tỏa sáng.

Phá đuôi rồng, Trịnh Dương tổng cộng dùng năm chiêu, mỗi một chiêu thoạt nhìn cực kỳ đơn giản, ngoại trừ đâm thẳng, chính là quét ngang, nhưng ẩn chứa áo nghĩa chung cực của thương pháp, khiến người ta không thể không tránh, không thể không phòng.

Chỉ một thương này, coi như là bọn hắn tu luyện mấy trăm năm, thậm chí cả đời, cũng vĩnh viễn không đạt được.

Đương nhiên, đuôi rồng là đơn giản nhất, ngay sau đó là Long bối.

Ba người ở Long bối, so với Trịnh Dương cao hơn ba, bốn, năm tiểu cấp.

Đồng dạng xông qua rất nhanh, tuy khó khăn một ít, nhưng không có trở ngại.

- Tổng cộng dùng mười bảy thương!

Hình Đường chủ tính toán thoáng một phát.

Xông qua Long bối, đi vào trước mặt đầu rồng.

Ba người này phân biệt cao hơn Trịnh Dương sáu, bảy, tám tiểu cấp, vừa ra tay, Phong Lôi cuồn cuộn, lực lượng như nước thủy triều.

Trong chốc lát khí tức che khuất bầu trời, bầu trời cũng bị che lấp.

Như là Chân Long xuất hiện, phong vân giăng đầy, thiên địa biến sắc.

Trịnh Dương đứng ở trong đó thật giống như lá khô trên mặt hồ, tiện tay có thể bị dìm ngập, lại thủy chung lơ lửng trên không, sừng sững không ngã.

Bành! Bành! Bành!

Không biết qua bao lâu, mây bay mưa tản, Trịnh Dương lần nữa hiển lộ thân hình, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, trên đầu liên tục chảy mồ hôi.

Trên thân xuất hiện ít nhất hơn mười miệng máu, thương thế rất nặng... Bất quá, ba người ở đầu rồng cũng bị đâm ngã trên mặt đất, hiển nhiên... thông qua!

- Chỉ còn có Long Châu cuối cùng...

Long Môn Trận của Tổng bộ, có Long Châu tọa trấn, này mới khó khăn nhất.
Ba trăm năm qua, có thể xông qua Long Môn Trận đơn giản hoá không có Long Châu, tiếp cận mười cái, nhưng xông qua Long Châu, không có một vị.

Đứng ở tại chỗ hít vài hơi, hơi khôi phục một chút, Trịnh Dương tiếp tục đi về phía trước, miệng vết thương có máu tươi chảy xuôi, thuận theo mũi thương nhỏ trên mặt đất, nhưng hắn không có ngừng, ngược lại bước chân càng chạy càng ổn định.

Tựa hồ, trong lòng có tín niệm vĩ đại chèo chống, cho dù chết cũng sẽ không lui về phía sau.

Oanh oanh oanh!

Cùng Long Châu đối kháng.

Cả hai chiến đấu sắp xé rách không gian, trường thương của Trịnh Dương bị đánh gãy.

Bất quá vẫn không có buông tha, lực quyền, chưởng lực, thân pháp, thối công... Một chiêu so với một chiêu tinh diệu, cuối cùng lấy thân hóa thương, phá Long Châu phòng ngự.

- Ba trăm tám mươi tám chiêu...

Hình Đường chủ đếm xong, yết hầu phát khô.

Cùng vị Long Châu này đối chiến, Trịnh Dương lại có thể dùng tiếp cận bốn trăm chiêu.

Cho dù đánh bại, cũng kém không nhiều lắm đến cực hạn, toàn thân bị huyết dịch dính đầy, trên thân hầu như không có một chỗ hoàn hảo.

- Có thể trở thành Chiến Tử... cũng không dễ dàng a!

Chứng kiến bị trọng thương như thế, cũng tiếp tục kiên trì, vĩnh viễn không buông bỏ, tất cả Chiến Sư trầm mặc.

Nói thật, đổi lại bọn hắn, khả năng ở vị trí Long bối, liền kiên trì không nổi, không quan hệ thực lực, mà là tín niệm.
Vị Trịnh Dương này, giống như mang theo lòng tin không thể thua, coi như thân thể bị đâm ra mười mấy lỗ thủng, cũng kiên trì đánh bại đối thủ, đi tới thành công.

Điểm ấy, là bọn hắn vĩnh viễn không thể bằng được.

- Trịnh Dương ta, chỉ là một thiếu niên tu luyện thương pháp bình thường ở Thiên Huyền Vương quốc!

Hình ảnh xông Long Môn Trận chấm dứt, Trịnh Dương lần nữa xuất hiện ở trước mặt mọi người, lúc này thương thế đã hoàn hảo.

- May mắn gặp ân sư! Là hắn truyền thụ ta thương pháp, làm gương tốt, giảng thuật cho ta chuẩn tắc làm người, từng bước một ngược dòng mà lên, mới có hôm nay.

- Thương đạo, tức Nhân đạo! Tu luyện, tức tu luyện nhân sinh. Ta trổ hết tài năng trở thành Chiến Tử, cũng không phải thực lực chân chính vượt qua những người khác, mà là... ta có chuẩn tắc cùng mục tiêu làm người.

- Hy vọng tất cả Chiến Sư, đều có thể nhận thức...

- ... Cuối cùng, ta ban bố Chiến Tử lệnh thứ nhất…

- Cẩn tuân Chiến Tử dạy bảo!

Tất cả mọi người của Chiến Sư đường đều quỳ một chân trên đất, cúi đầu ôm quyền.

Chiến Tử lệnh, tương đương với Đường chủ lệnh của Chiến Sư đường, tương đương với nguyên soái lệnh trong quân đội, phàm là Chiến Sư, phải vô điều kiện tuân thủ.

- Ân sư thụ nghiệp của ta, không có hắn, sẽ không có ta hiện tại, về sau tất cả mọi người Chiến Sư đường, vô luận là người nào, nhìn thấy hắn, đều phải lấy lễ đệ tử đối đãi!

- Vâng!

Mọi người gật đầu đáp ứng.

Tôn kính lão sư, đây là người người đều phải tuân thủ, lão sư của Chiến Tử, lão sư của Đường chủ tương lai, cũng chính là lão sư của toàn bộ Chiến Sư đường.

Dám vô lễ, chính là bất kính với toàn bộ Chiến Sư đường.

- Ân sư của ta, luôn luôn điệu thấp, tin tức này, chỉ tồn tại ở trong nội bộ Chiến Sư đường, có người truyền ra bên ngoài, giết không tha!

Trong mắt Trịnh Dương sôi trào sát khí.

- Vâng!

Mọi người lần nữa đáp.

- Rất tốt, hy vọng các ngươi có thể nhớ kỹ tên của hắn...

- Thầy ta... Trương Huyền!

Chương 2257: Linh nguyên đan! (1)

- Trương Huyền?

Triệu Nghị Đường chủ yên lặng nhớ kỹ tên, âm thầm gật đầu.

Nếu như Chiến Tử kính trọng ân sư như thế, về sau nhìn thấy, nhất định phải cung kính hữu lễ, không thể vượt qua.

Trong lòng đang nói thầm, sau đó chứng kiến một bóng người từ đằng xa bay tới, thẳng tắp rơi ở cách đó không xa, nhìn Chiến Tử hư ảnh ở trên không trung, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt phức tạp.

- Hình Đường chủ, đây là người của ngươi sao? Chiến Sư lệnh tập hợp vang lên, tới chậm thì thôi... Chiến Tử phát biểu, chẳng những không hành lễ, trong mắt lại không có chút cung kính nào, Chiến Sư của các ngươi, lại có tố chất như vậy sao?

Ánh mắt nheo lại, Triệu Nghị Đường chủ giận dữ.

Chiến Tử vừa mới giáo huấn xong, muốn tất cả nhân viên Chiến Sư Đường tôn kính thầy của hắn, liền toát ra gia hỏa nay, là không biết chữ chết hay suy nghĩ có vấn đề?

- A, hắn không phải người Chiến Sư đường chúng ta, là Hội trưởng Huyền Huyền hội lúc trước ta nói với ngươi, Viện trưởng Danh Sư Học Viện Trương... Triệu đường chủ, ngươi muốn làm gì?

Quay đầu nhìn thoáng qua, Hình Đường chủ mỉm cười, đang muốn giới thiệu, chỉ thấy Triệu Nghị đứng dậy, hai bước đi vào trước mặt Trương sư, ánh mắt như điện.

- Ta mặc kệ ngươi là Hội trưởng Huyền Huyền hội, hay là người nào, Chiến Tử của Chiến Sư đường phát biểu, kính xin lập tức rời đi, nếu không, đừng trách ta không khách khí!

Chiến Tử phát biểu, thuộc về cơ mật của Chiến Sư đường, đối phương không phải người trong nội đường, chẳng lẽ muốn đánh cắp cơ mật quân sự?

- Không khách khí?

Trương Huyền nhíu mày.

Vừa bay trở về, muốn nhìn kết quả giao lưu hội như thế nào, lại thấy được hư ảnh của Trịnh Dương, đang cảm khái, đệ tử rốt cuộc lớn lên, biết thông cảm lão sư khổ cực rồi... Đã bị vị trước mắt này uy hiếp.

- Phải...

Sắc mặt Triệu Nghị trầm xuống, đang muốn nói chuyện, liền chứng kiến một ngón tay lăng không chỉ đến.

Lạch cạch!

Nhẹ nhàng búng.

Vèo!

Hắn biến sắc, phản kháng cũng không kịp, đã bị bắn bay, lưng đâm vào trên đại điện Chiến Sư đường, phát ra nổ vang kịch liệt.

Đang nhìn học sinh của mình từng bước một đi tới đỉnh phong, thay hắn cảm thấy cao hứng... Loại thời điểm này, Trương Huyền không muốn bị người quấy rầy.

Tới đây quấy rối, bắn bay là được!

Làm xong những thứ này, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, tiếp tục nhìn về phía không trung.

Giống như đối phương nói, thời điểm Trịnh Dương vừa tới, hoàn toàn chính xác chỉ là thiếu niên tu luyện thương pháp bình thường, hơn nữa vừa mới thất tình... Hiện tại, không chỉ thương pháp siêu quần, còn trở thành Chiến Tử của Chiến Sư đường!

Ngắn ngủn không đến một năm, biến hóa to lớn khiến người ta cảm khái.

- Lão sư chỉ là phụ trợ, trọng yếu là... chính ngươi nỗ lực!

Trong lòng thở dài, ánh mắt Trương Huyền lộ ra vẻ hài lòng. Hắn dạy dỗ Thiên Đạo công pháp bản rút gọn, mặc dù là công pháp ít thiếu sót nhất, nhưng nếu như bản thân không nỗ lực, không hăm hở tiến lên, cũng không có tác dụng.

Thật giống như Tôn Cường... Không nói nữa, đều là nước mắt.

Trịnh Dương, ở trong mấy thân truyền của mình, thiên phú không tính tốt nhất, nhưng lại là người dũng cảm tiến tới nhất.

Cố chấp đối với thương pháp, cùng tình yêu đối với thương pháp, mới khiến cho hắn đi tới hôm nay.

Cũng không phải đơn thuần là bản thân dạy tốt.

- Đáng giận...

Từ trong bức tường nghiền nát chui ra, Triệu Nghị nghiến răng.

Đi quát lớn gia hỏa không tuân quy củ này, vốn tưởng rằng đối phương sẽ xám xịt rời đi, nằm mơ cũng không nghĩ đến, trực tiếp hành hung bản thân một trận!

Ở Chiến Sư đường, ngang nhiên xuất thủ với một vị Đường chủ, tội không thể thứ!

Đang muốn xông qua giáo huấn đối phương, chỉ thấy Hình Đường chủ vội vã bay tới.

- Hình Đường chủ, Hội trưởng Huyền Huyền hội này, đang ở trước mặt Chiến Tử, ngang nhiên xuất thủ với ta, ta bất kể có phải khách nhân của ngươi hay không, cũng đừng trách ta không khách khí...

Hàm răng cắn rung động, Triệu Nghị tức sắp bạo tạc nổ tung.

Đệ tử đánh không lại chủ nhà, bởi vì gia hỏa này; còn bị một nữ hài chà đạp... Nói thật, đối với cái gọi là Hội trưởng, hắn đã sớm nghẹn lấy một bụng hỏa rồi.

Vừa vặn có Chiến Tử làm cớ, không giáo huấn một lần, liền không phải Chiến Sư...

- Ngươi hãy nghe ta nói, hắn không chỉ là khách nhân đơn giản như vậy... Hình Đường chủ vội nói.

- Ta biết rõ Chiến Sư đường các ngươi được chỗ tốt của hắn, nhưng mà hắn không tôn trọng Chiến Tử, chính là miệt thị Chiến Sư đường chúng ta, ta không ra tay, còn có tư cách gì thống lĩnh một phân bộ?

Hừ một tiếng, Triệu Nghị tiếp tục đi thẳng về phía trước.

- Vậy thì, ngươi đi giáo huấn a...

Thấy vị Đường chủ này làm sao cũng kéo không được, Hình Đường chủ cũng có chút không vui, phất ống tay áo:

- Đúng rồi, ta quên nói cho ngươi, vị Hội trưởng Huyền Huyền hội này, tên là... Trương Huyền!

- Trương Huyền?

Bước chân đang tiến lên lập tức ngừng lại, Triệu Nghị run rụt thoáng một phát:

- Vị Trương sư Chiến Tử vừa nói kia?

- Ngươi nghĩ sao?

Không nói thêm lời, Hình Đường chủ quay người đi tới vị trí của mình, tiếp tục quì xuống.

Cái đồ chơi gì a... Còn không nghe khuyên!

Ngươi lợi hại, tiếp tục đánh cho ta xem!

- Hắn là... lão sư của Chiến Tử?

Trước mắt tối đen, Triệu Nghị lung lay thoáng một phát, thiếu chút nữa ngất đi.

Khó trách tùy tiện chỉ điểm ba ngày, có thể làm cho bọn hắn tay trắng trở về, nguyên lai là lão sư của Chiến Tử!

Vù vù!

Cứng ngắc tại nguyên chỗ, không biết như thế nào cho phải, chỉ thấy Chiến Tử hư ảnh ở trên không trung dặn dò hoàn tất, chậm rãi biến mất.

Lúc này tất cả Chiến Sư mới đứng dậy, lần nữa quay đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, từng cái tràn đầy sùng bái.

- Bọn họ đều biết...

Trước mắt Triệu Nghị tối đen.

Phiền toái lớn rồi.

Chiến Tử vừa nói, phải cung kính với lão sư của hắn, bản thân muốn không khách khí với người ta...

Sắc mặt đỏ lên, đang nghĩ ngợi làm sao đi tới xin lỗi, chỉ thấy Ngụy Thiên Thư, Lưu Tần Sơn chẳng biết lúc nào đã đi tới trước mặt Trương sư, tất cả đều là vẻ mặt cung kính:

Chương 2258: Linh nguyên đan! (2)

- Bái kiến Trương sư, người Chiến Sư đường chúng ta cũng muốn cùng Huyền Huyền hội trao đổi, không biết Trương sư có thể đồng ý hay không?

- Chúng ta cũng nghe qua đại danh của Huyền Huyền hội, cũng muốn tới trao đổi...

Khóe miệng Triệu Nghị co lại.

Hai gia hỏa này cũng quá vô sỉ đi.

Lúc trước cũng giống như mình, bất mãn với Hội trưởng Huyền Huyền hội, hiện tại vừa nói thân phận, lập tức tiến lên, xin trao đổi... tôn nghiêm đâu?

- Các ngươi thương nghị với Hình Đường chủ đi!

Thấy người vọt tới càng lúc càng nhiều, Trương Huyền lắc đầu, quay người rời đi.

Trịnh Dương trở thành Chiến Tử, trong lòng của hắn tràn đầy vui mừng, sự tình trao đổi, liền giao cho những người khác, mình cũng chẳng muốn tiếp tục xử lý.

Trở lại chỗ ở, không lâu sau, Hình Đường chủ đi tới.

- Trương sư, ở dưới huấn luyện của ngươi, phân bộ chúng ta đã nhận được toàn bộ hai mươi danh ngạch... Bất quá, ban thưởng khả năng cần vài ngày mới có thể đến!

- Đại khái bao lâu?

- Cho dù Tổng bộ dùng phương pháp đặc thù truyền tống, bất quá nhanh nhất cũng phải mười ngày!

Suy nghĩ một chút, Hình Đường chủ nói.

- Mười ngày!

Lắc đầu, Trương Huyền tràn đầy bất đắc dĩ.

Còn nghĩ lập tức có thể bắt được Linh Thạch, mau chóng đột phá đến Thai Anh cảnh đỉnh phong, xem ra vẫn không thể như nguyện.

Tu luyện... sao lại khó khăn như vậy?

Bây giờ suy nghĩ một chút, thực hoài niệm lúc trước cả đêm tăng một cấp.

- Trương sư... Còn cần Tinh Nguyên thượng phẩm?

Thấy biểu lộ của hắn, Hình Đường chủ đoán ra được.

- Ân! Ngươi còn có đường khác?

Trương Huyền nhìn qua.

- Linh Thạch ta không có phương pháp, nếu như Trương sư chỉ là tu luyện mà nói... Linh Nguyên đan dược lực hùng hậu, thậm chí đối với cường giả Xuất Khiếu Cảnh cũng có trợ giúp, không biết đối với Trương sư có hữu dụng hay không!

Hình Đường chủ nói.

- Linh Nguyên đan?

Trương Huyền sững sờ.
Trong thư tịch Danh Sư Đường, cũng có quan hệ tới luyện đan. Linh Nguyên đan hắn cũng từng gặp, là một loại đan dược thất tinh, cùng Tinh Nguyên thượng phẩm hoàn toàn chính xác có hiệu quả tác dụng như nhau, có thể tăng lên tu vi, chỉ là chưa bao giờ thấy qua thực tế, cũng chưa từng thấy qua đan phương, không biết có hữu dụng hay không.

- Ta chỗ này vừa vặn có một viên, Trương sư có thể thử một chút, nếu hữu dụng, ngược lại có thể đi tìm Ngô hội trưởng, hắn có không ít!

Bàn tay của Hình Đường chủ khẽ đảo, một bình ngọc xuất hiện ở lòng bàn tay.

Trương Huyền vẹt nắp bình ra, quả nhiên thấy một viên dược hoàn tinh hồng sắc lơ lửng ở trong đó, tản mát ra linh khí nồng đậm.

Tiện tay lấy ra, để vào trong miệng.

Linh khí lập tức hòa tan, một cỗ lực lượng ôn nhuận đi khắp toàn thân, lực lượng tinh thuần chậm rãi hội tụ về phía đan điền.

- Hữu hiệu...

Cảm thụ một chút, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Dùng Linh Thạch tu luyện đã quen, trong lúc nhất thời không nhớ ra vật khác, trên thực tế, không ít bảo vật cũng có thể thay thế!

Thật giống như Địa Mạch linh dịch trước kia, có thể thay thế Linh Thạch trung phẩm, thậm chí hiệu quả còn tốt hơn.

Đan dược cũng là một trong những vật thay thế.

Linh Nguyên đan cái, cho dù ẩn chứa linh khí kém Tinh Nguyên thượng phẩm không ít, nhưng với hắn mà nói, tác dụng không nhỏ, so với Linh Thạch bình thường thì hùng hậu hơn nhiều.

Đầy đủ mà nói, cũng có thể trùng kích Thai Anh cảnh đỉnh phong.

- Trương sư... Không cần luyện hóa dược lực sao?

Thấy vị trước mắt này trực tiếp nuốt vào trong miệng, ngay cả tu luyện cũng không cần tu luyện, Hình Đường chủ không thể tin được.
Loại Linh Nguyên đan cấp bậc này, coi như là hắn dùng, cũng cần tiêu phí thời gian rất lâu, mới có thể hoàn toàn hóa giải... gia hỏa trước mắt này, cứ ăn như vậy, chẳng lẽ không sợ linh khí quá nhiều, bạo thể mà chết sao?

- Luyện hóa xong rồi a...

Trương Huyền nói.

Một viên đan dược nho nhỏ mà thôi, bên này vừa ăn xong, bên kia liền tiêu hóa sạch sẽ rồi, căn bản không cần chuyên môn tu luyện.

- Đã xong?

Khóe miệng của Hình Đường chủ co lại, rốt cuộc biết vì sao thực lực vị trước mắt này tiến bộ nhanh như vậy.

Không nói cái khác, chỉ là “tốc độ tiêu hóa”, liền không phải người bình thường có thể so sánh.

- Ở Luyện Đan Sư Công Hội, loại đan dược này nhiều không?

Trương Huyền hỏi.

Nếu như muốn mượn nhờ loại đan dược này tấn cấp mà nói, cần số lượng chỉ sợ vượt qua một trăm viên, không biết Công Hội có nhiều như vậy hay không.

- Cụ thể ta cũng không biết, cái này khả năng phải đi hỏi thăm Ngô hội trưởng...

Hình Đường chủ nói.

Ngô hội trưởng, Ngô Hóa Vũ, ban đầu thời điểm ở Danh Sư Học Viện luận đan, để cho đối phương thuyết phục, cam tâm tình nguyện đưa tới Đoạn Tục Thảo, cẩn thận nói tiếp, còn là quen biết đã lâu.

- Ân, ta sẽ đi Luyện Đan Sư Công Hội ngay bây giờ!

Trương Huyền nói.

Lạc Nhược Hi ở ba tháng sang năm, phải cùng Trương gia thành hôn, tu luyện cấp bách, không dám có chút trì hoãn.

Cáo từ Hình Đường chủ, vừa mới đi ra chỗ ở, chỉ thấy Lạc Thất Thất đã đi tới.

- Lão sư...

Thấy là nàng, Trương Huyền có chút nhức đầu.

Hắn là người có bạn gái, bị đệ tử thổ lộ, hết sức khó xử a.

Bất quá trực tiếp đào tẩu, tôn nghiêm của lão sư cũng không có chỗ thả.

- Lão sư, ngươi... có thể theo giúp ta một ngày không?

Sắc mặt có chút khó coi, Lạc Thất Thất nhìn qua, mang theo chờ đợi:

- Chỉ một ngày!

Chương 2259: Vi sư thay ngươi làm chủ! (1)

- Làm sao vậy?

Thấy hốc mắt của nữ hài có chút phiếm hồng, tựa hồ mới vừa khóc, Trương Huyền nhíu mày.

Tuy bị thổ lộ, không phải hắn muốn nhìn đến, nhưng nếu có người chọc đệ tử mà nói, tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình!

- Không có gì...

Lạc Thất Thất nhìn qua:

- Chỉ là muốn cùng lão sư ở chung một lát!

- Ách, được rồi!

Thấy bộ dạng này của đối phương, khả năng có tâm sự gì, Trương Huyền đành phải lắc đầu.

Quá mức ưu tú, bị người ưa thích là bình thường, chỉ cần có thể bảo trì bản tâm, coi như ở chung một mình, cũng không coi vào đâu.

Làm được đoan chính, đối phương tự nhiên sẽ bỏ đi ý niệm trong đầu, tránh né càng nhiều, ngược lại sẽ làm đối phương đoán mò, gây nên càng nhiều phiền toái nữa.

Thấy hắn đáp ứng, Lạc Thất Thất vui vẻ:

- Vậy... Chúng ta tìm một chỗ an tĩnh đi, nơi đây quá ồn!

Chiến Sư đường, Huyền Huyền hội... Khắp nơi đều là người quen, hoàn toàn chính xác có chút nhao nhao.

Trương Huyền gật đầu.

Hai người bay ra phía ngoài, không lâu sau đi vào một ngọn núi lớn ở ngoài thành, ngồi ở bên vách núi.

Ngồi ở trên tảng đá, nhìn phòng xá trùng điệp vô tận trước mắt, Lạc Thất Thất không biết nghĩ cái gì.

Gió núi thổi lất phất mái tóc, khoác lên khuôn mặt không hề có khuyết điểm, cả người như tiên tử ở trong tranh đi ra.

Không thể không nói, nữ hài này hoàn toàn chính xác rất đẹp, hơn nữa rất có khí chất, từ trong ra ngoài làm cho người ta cảm giác rất yên tĩnh.

Thoải mái, sạch sẽ.

- Có phải là có tâm sự gì không? Tuy vi sư không phải cái gì cũng làm được, nhưng chỉ cần đủ khả năng, tuyệt sẽ không lùi bước!

Thấy đối phương đưa hắn đến nơi đây, cũng không nói chuyện, Trương Huyền nhíu mày.

Bộ dáng của đối phương, nhất định là có tâm sự, nhưng không nói, mình cũng không có biện pháp giúp giải quyết.

- Không có gì, chỉ là nghĩ tới một việc khi còn bé.

Nở nụ cười, Lạc Thất Thất yên tĩnh nhìn về phía Thanh Nguyên Thành:

- Khi còn bé, ta thích làm nhất, chính là lúc rỗi rãnh ngồi ở trên nóc phòng, nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn, điểu tước phi hành bốn phía... cảm thấy thật vui vẻ.

- Có một lần, ta thích một kiện bảo vật, cực kỳ muốn, liền quấn quít lấy cha, để cho hắn giúp ta tìm kiếm, bị ta quấn bất đắc dĩ, phụ thân đáp ứng... Bất quá, cần ta ở trong thời gian quy định học được một bộ công pháp, vì vậy ta nỗ lực tu luyện, tu luyện tu luyện, không biết ngày đêm, trọn vẹn một năm, cuối cùng thành công! Phụ thân cũng không có lỡ hẹn, tìm được bảo vật cho ta.
- Bắt được bảo vật, trong ngày hôm ấy, ta cực kỳ vui vẻ, đây chính là hao tốn công phu rất lớn mới lấy được, mỗi ngày đều tùy thân mang theo, thậm chí ôm nó ngủ... Đáng tiếc, về sau, một lần cùng người chiến đấu, bị hủy diệt rồi... Ta khóc trọn vẹn ba ngày, phụ thân lại tìm cho ta một cái giống như đúc, nhưng mà ta đã không muốn rồi!

Hai tay ôm bắp chân, cái cằm của Lạc Thất Thất khoác lên trên, đầu nghiêng nhìn qua:

- Lão sư biết tại sao không?

Trương Huyền lắc đầu.

- Là vì no không phải thứ ta thích... Dù giống như đúc, cũng không phải rồi!

Lạc Thất Thất nói.

- Ân!

Không biết trả lời như thế nào, Trương Huyền đành phải lên tiếng.

Kỳ thật khi còn bé, người người đều trải qua loại tình huống này, một vật phẩm cực kỳ yêu thích, một khi hủy, coi như là mua giống nhau, cũng không còn loại chờ mong này nữa.

Đây là không phải vật phẩm có thể thay thế.

- Về sau chậm rãi lớn lên, ta cũng dần dần rõ... Ưa thích đồ vật, chưa hẳn thật có thể một mực có được!

Nhìn qua, Lạc Thất Thất tựa hồ có không ít lời muốn nói, rồi lại nói không nên lời.

- Xảy ra chuyện gì? Là có người ăn hiếp ngươi? Nếu như tội ác tày trời, vi sư thay ngươi giết hắn!

Thấy nàng thần tình không đúng, Trương Huyền nhíu mày.

- Phốc xuy!
Lạc Thất Thất nở nụ cười, vẻ mặt thú vị nhìn qua:

- Ngươi thật có thể thay ta giết hắn?

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu.

- Là lão sư ngươi ăn hiếp ta, động thủ đi...

Lạc Thất Thất nói.

- ...

Trương Huyền im lặng.

Không nghĩ tới lại bị nha đầu kia hố.

Lần trước trong nội tâm nàng có nghi hoặc, bản thân hỗ trợ giải đáp, sau đó bị thừa cơ thổ lộ, lần này, xem ra lại là như thế, giả trang ra một bộ điềm đạm đáng yêu, chỉ cần đáp lời, liền tiến vào hố sâu.

Đang không biết trả lời như thế nào, chỉ thấy ánh mắt nữ hài mông lung nhìn qua:

- Lão sư, lần trước ngươi không trả lời, ngươi biết ta đối với ngươi... Không chỉ là ưa thích!

- Không biết lớn nhỏ, nếu như tìm ta chỉ là muốn nói những thứ này, vi sư đi trước!

Trương Huyền đứng dậy.

- Chỉ đùa lão sư một chút thôi... Đừng nóng giận!

Thè lưỡi, Lạc Thất Thất vội nói.

- Cũng không vui chút nào, về sau không thể như vậy nữa!

Trương Huyền khoát tay.

- Vâng! Lão sư... Có thể dạy ta luyện đan một lần không?

Nhẹ gật đầu, Lạc Thất Thất dừng lại một chút, nhìn qua.

- Có thể!

Trương Huyền gật đầu:

- Muốn học luyện đan dược nào?

Đan dược có rất nhiều chủng loại, mỗi một loại đều có phương pháp luyện chế bất đồng.

Chương 2260: Vi sư thay ngươi làm chủ! (2)

- Ta muốn học tập luyện chế Linh Nguyên đan cấp bảy, không biết lão sư có thể dạy cặn kẽ một lần không...

Lạc Thất Thất nói.

- Linh Nguyên đan?

Trương Huyền sửng sốt.

Vừa nói với Hình Đường chủ, bản thân muốn Linh Nguyên đan, tính toán đi Luyện Đan Sư Công Hội tìm kiếm, không nghĩ tới Lạc Thất Thất lại muốn học tập.

- Vâng!

Lạc Thất Thất mở trừng hai mắt.

- Có đan phương cùng dược liệu không?

Chần chừ một chút, Trương Huyền nói.

Nếu như nàng muốn học, vừa vặn có thể suy tính phương pháp luyện chế thoáng một phát, đến lúc đó đi Luyện Đan Sư Công Hội, có thể miễn không ít phiền toái.

- Ta sớm chuẩn bị xong...

Nhẹ nhàng cười cười, cổ tay của Lạc Thất Thất khẽ đảo, lấy ra một cái Ngọc Bài đưa tới, thần thức của Trương Huyền quét qua, nội dung phía trên lập tức đi vào trong đầu.

Đúng là đan phương của Linh Nguyên đan.

Hắn đối với luyện đan, lý giải đạt tới thất tinh đỉnh phong, dựa theo đan phương cân nhắc một lần, đã tìm ra phương pháp luyện chế tốt nhất.

- Đây là dược liệu...

Đang muốn nói, chỉ thấy Lạc Thất Thất cười dịu dàng nhìn qua, bàn tay như ngọc trắng khẽ đảo, trước mắt xuất hiện một đống lớn dược liệu.

- Ngươi từ đâu tìm đến thế?

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền sửng sốt.

Nữ hài lấy ra dược liệu, mỗi một cây đều có mấy ngàn năm tuổi, loại cấp bậc này đều là giá trên trời.

Linh Nguyên đan bình thường, dược vật năm mươi năm đã có thể thành công, mấy nghìn năm, dược tính đầy đủ, hơn không chỉ gấp mười lần.

- Lão sư biết rõ ta thích nghiên cứu, đã từng tìm được một di tích, những dược này vật, chính là từ bên trong lấy được!

Lạc Thất Thất giải thích.

- Thật sự là vận khí tốt!

Trương Huyền cảm khái.

Căn cứ thủ pháp luyện chế binh khí, có thể phỏng đoán ra địa quật mà Ngô Dương Tử bị bắt, riêng phần cẩn thận này, tìm được một hai di tích, cũng hoàn toàn chính xác không coi vào đâu.

- Lão sư, những dược vật này, có thể luyện chế Linh Nguyên đan a?

Lạc Thất Thất nhìn qua. - Đương nhiên có thể, không chỉ như thế, khẳng định còn có thể luyện chế ra cấp bậc cực cao...

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Bất quá, dược liệu quá mức quý giá, không thể có chút sai lầm, nếu không một khi nổ lô, chúng ta đều chịu không nổi!

Dược liệu này quá trân quý, chỉ cần trình tự không sai, luyện chế ra Linh Nguyên đan rất đơn giản, nhưng dược vật trân quý như thế phối chế tốt rồi, gây chuyện không tốt có thể đánh vỡ phẩm cấp của Linh Nguyên đan lúc trước, để cho đối phương đạt tới cấp bậc cao hơn cũng chưa biết chừng!

- Ân!

Lạc Thất Thất gật đầu.

- Nếu là loại dược vật cấp bậc này, phương pháp luyện chế lúc trước cần cải tiến thoáng một phát...

Niên hạn dược liệu bất đồng, phương pháp luyện chế tự nhiên cũng không giống nhau, đứng ở tại chỗ, Trương Huyền cân nhắc một lần, tìm một phương pháp càng thêm thích hợp, lúc này cổ tay khẽ đảo, thả Kim Nguyên đỉnh ra.

Tuy gia hỏa này là khí đỉnh, nhưng thực lực mạnh mẽ, chỉ cần tăng thêm mấy cái phong ấn, dùng để luyện đan không có vấn đề quá lớn.

- Để nó luyện chế đi! Ít nhất có thể bảo chứng sẽ không nổ lô!

- Vâng!

Lạc Thất Thất lên tiếng.

Hết thảy chuẩn bị thỏa đáng, Trương Huyền lấy ra giấy bút, viết trình tự luyện đan ra, để cho nữ hài nhớ kỹ, lúc này mới chuẩn bị bắt đầu.

Có hắn ở một bên chỉ điểm, cộng thêm trình tự lúc trước, quá trình luyện chế cực kỳ thuận lợi, không lâu sau, lô đỉnh mở ra, linh khí nồng đậm phóng thẳng tới bầu trời, năm viên thuốc bay ra, muốn chạy trốn.

- Là đan dược chuẩn cấp tám! Ánh mắt sáng lên, Trương Huyền phân phó một tiếng, Kim Nguyên đỉnh vọt lên, bắt lấy đan dược đào tẩu, cất vào bình ngọc đã sớm chuẩn bị tốt.

Linh Nguyên đan, là đan dược cấp bảy, nhưng mà Lạc Thất Thất cho dược liệu dược linh quá cao, dược tính đầy đủ, vậy mà luyện chế được năm viên chuẩn cấp tám, cho dù không có đạt tới cấp tám, dược hiệu cũng vượt xa Linh Nguyên đan bình thường.

- Có thể luyện chế ra dược vật cấp bậc như thế, ngươi đã hoàn toàn học được phương pháp luyện chế Linh Nguyên đan...

Đưa bình ngọc cho nữ hài, Trương Huyền cười cười.

Những đan dược này không riêng gì chuẩn cấp tám, hơn nữa còn đạt đến đan văn, hoa văn chảy xuôi, làm cho người ta cảm giác tùy thời có thể phá không bay đi.

Đan dược chia làm: Thành đan, sung mãn, hoàn mỹ, đan văn.

Có thể luyện chế ra đan văn, nói rõ lý giải đối với loại đan dược này, đã đạt đến đỉnh phong nhất.

Chỉ cần sau khi trở về nghiêm túc tiêu hóa, lý giải tất nhiên có thể tăng lên một cấp bậc.

- Là lão sư chỉ điểm mới thành công, đan dược quy lão sư!

Cánh tay duỗi ra, Lạc Thất Thất đưa chai thuốc tới.

- Ta không thể nhận...

Trương Huyền lắc đầu.

Dược liệu là của đối phương, cũng là đối phương luyện chế, tuy bản thân chỉ điểm, nhưng còn chưa đủ để lấy thù lao nhiều như vậy.

- Như vậy đi, ta một viên, còn dư lại bốn viên cho lão sư, nếu như ngươi cảm thấy ta thua thiệt mà nói, có thể dùng Linh Thạch mua sắm!

Biết rõ ý nghĩ của hắn, Lạc Thất Thất lấy ra một viên, còn dư lại đưa tới.

- Vậy... cũng tốt!

Chần chừ một chút, Trương Huyền gật đầu.

Hắn vừa vặn cần Linh Nguyên đan, loại cấp bậc này, một viên có thể so sánh với hơn mười viên bình thường, đã có bốn viên đan dược này, trùng kích Thai Anh cảnh đỉnh phong có lẽ không còn khó khăn!

Lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, ở Giám Bảo Các lấy được một vạn viên Linh Thạch thượng phẩm, để vào trong đó đưa tới.

Tiện tay tiếp nhận, Lạc Thất Thất cất Giới Chỉ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Trương Huyền, trong mắt mang theo chờ đợi:

- Lão sư, vừa rồi ngươi nói, có người ăn hiếp ta, ngươi sẽ xuất thủ, đúng không?

- Ân!

Không nghĩ tới nàng sẽ hỏi ra lời này, Trương Huyền sửng sốt một chút, nhẹ gật đầu:

- Thực sự có người ăn hiếp ngươi, vi sư... thay ngươi làm chủ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau