THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2251 - Chương 2255

Chương 2251: Ba! Ba! Ba! (1)

- Cái vỉ đập ruồi này là làm từ trúc a, vừa mềm lại không có lực lượng, dùng cái này đối kháng Bôn Lôi chưởng?

- Gia hỏa này suy nghĩ có vấn đề?

- Tiêu Đàm là siêu cấp thiên tài của Võ Kỹ Điện, tinh thông võ kỹ tới cực điểm... Dựa theo tình huống bình thường, coi như kém Lăng Hiên, khẳng định cũng có thể chiến một trận, cầm cái vỉ đập ruồi đi lên... Đây là điên rồi sao?

Chứng kiến bộ dạng của Tiêu Đàm, tất cả mọi người bối rối, ngay cả đám người Liêu Điện Chủ cũng khóe miệng co giật, muốn bới tóc.

Đối với Tiêu Đàm, bọn hắn có kỳ vọng thật lớn, kết quả gia hỏa này bị Trương Sư huấn luyện vài ngày, như thế nào cũng biến thành bệnh tâm thần rồi hả?

Cầm Thánh Khí hạ phẩm, thậm chí Bán Thánh khí... còn có thể chịu được, một cái vỉ đập ruồi, hư nhượt không có lực lượng... như vậy cũng dám lên đài, đây là muốn chơi a!

- Ngươi... Xác định dùng cái này luận võ với ta?

Sắc mặt của Lăng Hiên cũng đỏ lên, tức sắp nổ tung.

Chiến Sư trao đổi, trang trọng hơn nữa có uy nghiêm, gia hỏa này thì ngược lại, cầm vỉ đập ruồi tới, quả thực không để vào mắt, cố ý nhục nhã.

- Ân! Nếu như ngươi cảm thấy chịu thiệt, có thể sử dụng binh khí!

Tiêu Đàm gật đầu.

- Ngươi...

Hàm răng cắn khanh khách rung động, Lăng Hiên hất đại thủ lên:

- Không cần, hôm nay ta dùng hai tay giáo huấn ngươi, cho Thanh Nguyên Chiến Sư đường các ngươi biết rõ... Yếu chính là yếu, giày vò nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng!

Rầm ào ào!

Kèm theo hắn nói, một chưởng đánh ra, tiếng sấm vang rền, chân khí như điện, thời gian nháy con mắt, toàn bộ đài tỷ thí đã bị khí tức che kín, tựa hồ đi nhầm một bước sẽ bị công kích, lâm vào bị động.

- Thử xem đi!

Tiêu Đàm lên tiếng, cũng không nhiều lời, giơ vỉ đập ruồi, đánh ra về phía Lôi Đình.

- Muốn chết...

Thấy đối phương thực có can đảm dùng cái đồ chơi này ngạnh kháng Bôn Lôi thủ của hắn, Lăng Hiên nghiến răng, bàn tay cuồn cuộn, mãnh liệt vỗ xuống.

Hắn muốn dùng lực lượng mạnh nhất, một chiêu đánh bại đối phương, để cho đối phương biết rõ... Cái gì là cường giả chân chính.

- Không cần nhìn, thắng bại đã định!

Triệu Nghị Đường chủ lắc đầu.

- Đúng vậy, bôn lôi như điện, chiến lực như cầu vồng, mặc dù chỉ là Thánh Vực nhị trọng trung kỳ, trên thực tế Thánh Vực tam trọng cũng chưa hẳn có thể thắng được, Bán Thánh khí cũng có thể đánh nát ngay tại chỗ... Một cái vỉ đập ruồi... Khẳng định không kiên trì nổi!

Lưu Tần Sơn Đường chủ cũng gật đầu. - Xem ra năm nay Thanh Nguyên đế quốc, đoán chừng một danh ngạch cũng lấy không được rồi...

Ngụy Thiên Thư Đường chủ nhẹ nhàng cười cười, lời còn chưa dứt, chợt nghe ba… thoáng một phát, thanh âm thanh thúy, vang vọng toàn bộ đại sảnh.

- Làm sao vậy?

Nhịn không được sững sờ, vội vã ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Bôn Lôi thủ của Lăng Hiên còn chưa tới trước mặt Tiêu Đàm, đối phương liền một vỉ đập ruồi vỗ vào trên mặt.

Toàn bộ khuôn mặt đỏ từng điểm, tựa như dùng muôi vớt.

- A... Ta muốn giết ngươi!

Hiển nhiên cũng không nghĩ tới vỉ đập ruồi của đối phương nhanh như vậy, bị đánh mặt, Lăng Hiên tức sắp nổ tung, lại đánh ra một chưởng.

Ba!

Bàn tay còn chưa tới trước mặt đối phương, lần nữa giòn vang, vỉ đập ruồi rơi vào trên mặt.

- Ta...

Lăng Hiên thật muốn nổ, thân thể lóe lên, trên đài lập tức xuất hiện năm cái huyễn ảnh, khiến người ta nhìn không ra đến cùng bao nhiêu cái là thật.

Thân là Chiến Sư, thân kinh bách chiến, tuy bị nảy hai cái, tràn đầy khuất nhục, nhưng cũng biết, vị trước mắt này cho dù giả bộ quái dị, nhưng lực chiến đấu chân chính lại không thể khinh thường, lúc này thi triển ra thân pháp võ kỹ cường đại nhất.

Thất Xảo Huyễn Bộ!

Võ kỹ Thánh Vực trung kỳ, hoàn mỹ thi triển ra, có thể xuất hiện bảy cái huyễn ảnh, khiến người ta phân biệt không thấy chân thật hư giả.
Lực công kích không bằng Bôn Lôi thủ, nhưng danh khí lại vượt xa, từ khi luyện thành, chưa bao giờ thất bại.

- Năm cái huyễn ảnh, đã được hắn tu luyện đến tình trạng xuất thần nhập hóa, ngay cả ta cũng phân biệt không thấy...

Triệu Nghị Đường chủ vuốt râu, đang muốn nói hai câu, vãn hồi chút mặt mũi, chợt nghe phía trước lần nữa Ba… một tiếng.

Vỉ đập ruồi rơi vào trên mặt đối phương.

- A...

Lăng Hiên phát điên, dưới chân gia tốc, huyễn ảnh càng thêm mê mang, khó có thể phân biệt.

Ba! Ba! Ba!

Liên tục ba đập, mỗi một lần đều chuẩn xác vỗ vào trên mặt, tựa hồ huyễn ảnh đối với vị trước mắt này, không có chút ảnh hưởng nào.

- Lăng Hiên, hắn dùng binh khí, ngươi sử dụng kiếm...

Thấy người của mình một mực bị đánh, ngay cả lông của đối phương cũng không có làm bị thương một cây, Chiến Sư của Sùng Viễn Đế Quốc cũng nhịn không được nữa, trong đám người không biết người nào hô một câu.

- Được...

Biết vị trước mắt này không dễ đối phó, cổ tay của Lăng Hiên khẽ đảo, một thanh trường kiếm Thánh Khí hạ phẩm xuất hiện, còn không có thi triển, Kiếm Khí liền giống như cầu vồng kích xạ ra, thời gian nháy con mắt, toàn bộ đài tỷ thí sóng khí cuồn cuộn.

- Hàn Vũ kiếm ý... Là năm Lăng Hiên hai mươi ba tuổi, cảm ngộ đông vũ, bản thân cảm ngộ ra, thi triển một kiếm gọt giũa bát phương, không ai trốn được...

Triệu Nghị Đường chủ tiếp tục nói, như trước chưa nói xong, chỉ thấy Tiêu Đàm đứng ở trong Kiếm Khí, không có quá nhiều động tác, vỉ đập ruồi trong tay lần nữa dựng thẳng lên.

Ba! Ba! Ba!

Lại là liên tiếp ba cái, cả bộ mặt của Lăng Hiên nảy sưng lên.

Rầm ào ào!

Dưới bi phẫn, trường kiếm của Lăng Hiên đưa ra, các loại kiếm chiêu lộn xộn thay nhau mà đến.

Tiêu Đàm cầm vỉ đập ruồi trong tay, như hồ điệp xuyên thẳng qua bụi hoa, dù đóa hoa lại dày, cũng có thể nhẹ nhõm tránh thoát, không dính mảy may, càng trọng yếu nhất là, trên tay không có ngừng chút nào.

Ba! Ba! Ba! Ba!

Thanh âm ổn định mà có tiết tấu, nghe như là đang diễn tấu âm nhạc.

- Cái này...

Ba đại Chiến Sư đường khác trừng to mắt, không thể tin được, đám người Hình Đường chủ cùng Liêu Điện Chủ cũng hai mặt nhìn nhau, có chút phản ứng không kịp.

Chương 2252: Ba! Ba! Ba! (2)

Phương pháp huấn luyện của Trương Huyền, bọn hắn đều xem, quả thực giống như lừa người, như thế nào... một cái nháy mắt, Tiêu Đàm biến hóa lớn như vậy?

- Thật là lợi hại, không nghĩ tới đập ruồi có uy lực lớn như vậy, ta thấy tận mắt Tiêu Đàm ở nhà vệ sinh tìm ruồi, vỗ xuống một cái, nói đánh gãy chân trước, tuyệt sẽ không vỗ tới chân sau!

- Con ruồi nhỏ như vậy, hơn nữa lại phi hành, có thể làm được điểm ấy sao?

- Đúng vậy, lực khống chế có thể nói tinh tế như tơ...

Trên khán đài, mấy vị Chiến Sư của Thanh Nguyên đế quốc lặng lẽ nói.

- A, ta hiểu được...

Nghe được hai người đối thoại, Liêu Điện Chủ vỗ đùi, bừng tỉnh đại ngộ.

- Rõ cái gì?

Ngụy điện chủ nhìn qua.

- Tiêu Đàm là thiên tài Võ Kỹ Điện, tu luyện võ kỹ chủng loại pha tạp, hỗn tạp, thời điểm chiến đấu, rất dễ dàng phân tán tinh thần, sức chiến đấu tự nhiên cũng triển khai không đến cực hạn... Trương Sư để cho hắn đập ruồi, thoạt nhìn không có tác dụng gì, trên thực tế lại liên lụy đến đạo lý Đại Đạo đến giản! Từng con ruồi phi hành lộ tuyến bất đồng, đại biểu võ kỹ cùng thân pháp bất đồng, nếu như muốn đánh trúng, cần quan sát lộ tuyến, sớm dự đoán... Quan trọng nhất là, càng có thể làm cho hắn ma diệt tâm táo bạo, học tập tất cả võ kỹ, thông hiểu đạo lí...

Liêu Điện Chủ giải thích.

- Cái này...

Ngụy điện chủ trầm tư.

Cẩn thận ngẫm lại, đúng là như thế.

Thân là thiên tài Võ Kỹ Điện, bản thân Tiêu Đàm cũng rất kiêu ngạo, lại để cho đối phương đập ruồi, tất nhiên đã trải qua đấu tranh tâm lý, nghĩ biện pháp vượt qua, đến triệt để thích ứng, lý giải võ kỹ tự nhiên sẽ đạt tới một tình trạng mới.

Nguyên nhân chính là như thế, bất kể đối phương biến chiêu như thế nào, di động như thế nào, cũng chạy không khỏi... chân con ruồi cũng có thể vuốt ve, không bị thương căn bản, mặt đối thủ lớn như vậy, tránh được mới lạ.

Ba ba ba ba!

Thanh âm càng ngày càng vang dội.

- Ngừng... Ta nhận thua!

Không biết qua bao lâu, Lăng Hiên thi triển tất cả võ kỹ một lần, kết quả ngay cả một cọng lông của đối phương cũng không có làm bị thương, đành phải uể oải dừng tay.

Lúc này mặt đã không thành hình dáng, sưng giống như cái bánh nướng.

- Thanh Nguyên đế quốc, Tiêu Đàm chiến thắng!

Có người nhận thua, so đấu lập tức có kết quả.

- Ta, Thiên Vân Đế Quốc Bạch Tốn, Thánh Vực nhị trọng sơ kỳ, đồng dạng muốn thỉnh giáo cao thủ của Chiến Sư đường Thanh Nguyên đế quốc!

Rầm ào ào!
Một thanh niên thân thể cường tráng nhảy lên đài cao.

- Ta Thánh Vực nhị trọng sơ kỳ, cùng ngươi chiến một trận!

Thạch Hạo đi tới.

- Bạch Tốn là thiên tài của Quyền Pháp Điện Thiên Vân Đế Quốc, một đôi thiết quyền có thể nói vô địch, gia hỏa dọn vệ sinh kia muốn thắng được, rất khó!

- Khục khục, hắn không phải nhân viên dọn vệ sinh, là thiên tài của Nội Tức Điện chúng ta, Thạch Hạo!

...

Chứng kiến hai người lên đài, Chiến Sư song phương đều xiết chặt nắm đấm.

- Hình Đường chủ, ngươi cảm thấy người của ngươi có thể chiến thắng không?

Lưu Tần Sơn Đường chủ nhìn qua.

Nếu như nói vừa rồi tất cả mọi người cảm thấy Thanh Nguyên Chiến Sư đường triệt để chán chường, nhưng thực lực của Tiêu Đàm, để cho đối phương lau mắt mà nhìn, một lần nữa nhìn thẳng vào.

- Ta... Cũng không biết!

Hình Đường chủ lắc đầu.

Nói thật, phương pháp huấn luyện của Trương Sư thực sự quá quái dị, coi như là hắn, cũng hoàn toàn không hiểu.

Thạch Hạo đường đường thiên tài của Nội Tức Điện, đi chà bồn cầu vài ngày... Ai biết thực lực tăng tiến hay lui về sau?

- Muốn thắng được Bạch Tốn, tuyệt đối không có khả năng! Vẻ mặt Ngụy Thiên Thư Đường chủ tự tin:

- Ta có tự tin tuyệt đối với hắn, hắn là học sinh thân truyền của ta, quyền pháp vô địch, căn bản không ai có thể chiến thắng...

Vù vù!

Nói còn chưa dứt lời, ở trên bục chiến đấu đã bắt đầu.

Bạch Tốn biết rõ Chiến Sư thi đấu, không có chút lưu tình, một quyền oanh kích đến.

Dùng sức chiến đấu mạnh nhất.

Ngay thời điểm nắm đấm sắp rơi vào trước mặt Thạch Hạo, chỉ thấy bàn tay hắn dài ra, trực tiếp đặt ở trên mặt đối phương, như chùi bồn cầu, dùng sức lau.

- Ngươi...

Khóe mắt của Bạch Tốn muốn nứt ra.

Gào thét một tiếng, nắm đấm lần nữa kéo tới, không khí tựa hồ bị nghiền ép bạo liệt, bất quá còn không có tới trước mặt đối phương, bàn tay của đối phương lần nữa xuất hiện ở trên mặt mình, tiếp tục tẩy tẩy, chà xát ra một đống bùn đất.

- Mặt ngươi... Thật nhiều ngày không có rửa a!

Thạch Hạo phủi tay ở trên quần áo.

- ...

Bạch Tốn.

- Ta giết ngươi...

Bàn tay nhoáng một cái, sắc mặt Bạch Tốn xanh mét, trên nắm tay mang lên bao tay, lần nữa oanh kích đến.

Chiến Sư của Quyền Pháp Điện, bao tay có thể phát huy ra sức chiến đấu càng mạnh hơn nữa, tương đương với sử dụng binh khí.

Thấy hắn dụng binh khí, Thạch Hạo cũng không xoắn xuýt, bàn tay trảo một cái, chổi lông gà ném ở cách đó không xa xuất hiện.

- Phá Băng quyền!

Gầm lên một tiếng, bao tay phát ra ánh sáng rực rỡ, Bạch Tốn xuống dưới một quyền, tựa hồ muốn nghiền thân ảnh trước mắt thành bụi phấn.

Nắm đấm mới đưa về phía trước, cách thân thể của đối phương còn một đoạn, đột nhiên cảm thấy trên mặt xiết chặt... Một cái chổi lông gà rồi nhét vào trong miệng, mang theo mùi thối, ở bên trong xoay vài cái.

- ...

Bạch Tốn.

Chương 2253: Huyền Huyền hội, Lạc Thất Thất! (1)

- Thạch Hạo nội tức hùng hồn, lúc cùng người chiến đấu ưa thích dựa vào lực lượng nghiền ép, đối mặt đối thủ cấp bậc thấp, tự nhiên nhẹ nhõm đánh bại, nhưng đồng cấp thậm chí cao hơn, ngược lại sẽ gia tốc chân khí tiêu hao, không phải là phương pháp chiến đấu cao minh...

Bờ môi của Liêu Điện Chủ phát khô nói.

- Chổi lông gà nhu nhược, vừa dùng lực liền đứt, Trương Sư lại để cho hắn dùng thứ này chùi bồn cầu, trên thực tế là để cho đối phương khống chế lực lượng, để cho hắn khống chế chân khí càng nhỏ... Ba ngày chà mấy vạn bồn cầu, chân khí tinh tế, lực chưởng khống cũng càng mạnh mẽ, lúc này mới có thể một lần hành động chiến thắng!

- Còn Tiêu Tần, tính cách vội vàng xao động, muốn hắn đi bắt chim, là vì tôi luyện sự kiên nhẫn của hắn, hơn nữa điểu tước linh động, cần phi hành mới càng dễ bắt, tôi luyện linh hoạt của hắn...

- Lục Kiến Lăng, tính cách nhu nhược, lại để cho hắn đi thổ lộ bốn phía, thậm chí ngay cả nam nhân cũng đùa giỡn, cho dù ngắn ngủn ba ngày, đảm lượng cùng tâm trí cũng đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất, cùng người đối chiến, tự tin bạo tăng, đừng nhìn chỉ có chút tự tin, trên thực tế lại có thể để cho sức chiến đấu triển khai to lớn...

- Còn Đổng Thụy, mặc dù là thiên tài của Phòng Ngự điện, nhưng mà tu luyện đầu hơi yếu, theo trên cây dốc ngược xuống, có thể rèn luyện phòng ngự của đầu, còn có thể rèn luyện đảm lượng, rơi vỡ như vậy còn không sợ, gặp được đối thủ tự nhiên dám cứng rắn va chạm... Phòng Ngự điện, dựa vào là nhục thân cùng man lực vô địch, nếu như nhìn thấy địch nhân, bó tay bó chân, sức chiến đấu liền triển khai không ra...

- Trần Tiểu Húc, là...

Kèm theo chiến đấu tiếp tục tiến hành, Liêu Điện Chủ càng ngày càng hưng phấn, nắm đấm bóp càng ngày càng chặt.

Thời gian nháy con mắt liền tiến hành hơn mười trận, nguyên bản bọn hắn cho rằng Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc không cách nào chiến thắng, lại đều nhẹ nhõm chiến thắng, không thua một trận!

Thẳng đến lúc này, rốt cuộc rõ, Trương Sư an bài huấn luyện đáng sợ cỡ nào!

- Hắn nhìn ra thiếu sót của hai mươi Chiến Sư này, sau đó dùng phương pháp đơn giản nhất tiến hành tôi luyện, chùi bồn cầu, đập ruồi, bắt chim... Những động tác này, thoạt nhìn đơn giản, trên thực tế là Đại Đạo đến giản, để người ta từ trong bình thường lĩnh ngộ võ đạo khắc sâu nhất!

Ánh mắt của Hình Đường chủ càng ngày càng sáng, rốt cuộc hiểu được.

Lúc trước, chứng kiến kế hoạch huấn luyện của Trương Sư, hắn cũng phát mộng, vốn tưởng rằng đối phương xằng bậy, hiện tại mới hiểu được... cực kỳ sắc bén!

Mọi người Chiến Sư đường, bởi vì quanh năm tu luyện, võ kỹ cùng ý thức chiến đấu, thậm chí phản ứng, tất cả đã cố định, muốn trong ba ngày ngắn ngủn cải biến, hầu như không có khả năng!

Lại để cho đối phương buông võ kỹ, buông tu luyện, làm một ít sự tình người bình thường có thể làm, tâm cảnh triệt để trầm tĩnh lại, sau đó lại để cho đối phương luyện tập nhiều hơn, tự nhiên sẽ trở thành bản năng!

Thật giống như Thạch Hạo cùng người chiến đấu, dùng bàn tay chà loạn... Kỳ thật cũng không phải cố ý, mà là chùi bồn cầu thời gian dài, dưỡng thành thói quen mà thôi.

- Buồn cười, ta còn cho rằng lần này nhất định phải thua...

Cười khổ lắc đầu.

Lúc trước còn tràn đầy lo lắng, cảm thấy huấn luyện như vậy phải thua không thể nghi ngờ, nằm mơ cũng không nghĩ đến, Trương Sư sớm đã nắm trí châu!

Khó trách ba ngày cũng không trở về, còn có thời gian đi Danh Sư Đường chơi... Xem ra đã sớm biết, huấn luyện như thế này không có bất cứ vấn đề gì...

Tư duy của cao nhân không giống bình thường, không phải loại người như hắn có thể phỏng đoán.

Trong nháy mắt, Hình Đường chủ càng thêm bội phục Trương Sư, tràn đầy sùng bái.
Mặt hắn hưng phấn, ba đại Chiến Sư đường đường chủ mới vừa rồi còn cực kỳ kiêu ngạo, bây giờ lại sốt ruột, ỉu xìu.

Làm sao cũng không nghĩ đến, một đám Chiến Sư thoạt nhìn lộn xộn, giống như ăn mày, thực lực lại có thể mạnh mẽ như thế!

Bọn hắn phí hết tâm huyết tìm đến Chiến Sư, vậy mà không có một cái nào là đối thủ, toàn bộ bị nghiền ép!

Cái này gọi là chuyện gì!

- Hình Đường chủ, Chiến Sư của các ngươi... Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Nhịn không được nữa, Triệu Nghị Đường chủ hỏi.

Cùng đối phương thi đấu không biết bao nhiêu năm, Chiến Sư của đối phương đến cùng có trình độ gì, mọi người nhìn thấy tận mắt, liên tiếp nhiều trận như vậy, người của bọn hắn một cái cũng không thắng... Đủ để nói rõ vấn đề!

Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, không còn là kẻ yếu năm đó, đã trở nên vô cùng cường đại rồi.

- Nói thật, ba ngày trước, sức chiến đấu của đám người Thạch Hạo còn không bằng thiên tài của các ngươi, là... trải qua đặc huấn, mới thoát thai hoán cốt, đạt đến loại thực lực này!

Hình Đường chủ không có giấu giếm nói.

- Đặc huấn? Ba ngày đặc huấn thì đến được loại thực lực này?

- Làm sao có thể?

- Ba ngày, thời gian ngắn như vậy, khả năng ngay cả một bộ võ kỹ đơn giản nhất cũng học không được a! ...

Ba đại Đường chủ không thể tưởng tượng nổi.

Người khác tu luyện, đều là lấy mười năm làm đơn vị, ba ngày... Có thể làm gì? Khả năng ngay cả võ kỹ còn không có lý giải, cũng đã kết thúc.

- Là Hội trưởng Huyền Huyền hội ta mới vừa nói, tự mình chế định kế hoạch huấn luyện cho bọn hắn, nhằm vào thiếu sót, tiến hành rèn luyện, lúc này mới tiến bộ rất nhanh...

Vẻ mặt Hình Đường chủ tràn đầy kiêu ngạo.

- Hội trưởng Huyền Huyền hội?

Ba đại Đường chủ liếc mắt nhìn nhau.

- Vâng!

Hình Đường chủ gật đầu:

- Mặc dù hắn từ đế quốc nhất đẳng đến, nhưng lý giải với chiến đấu, với võ kỹ, dĩ nhiên đạt đến tình trạng không thể tưởng tượng, không phải chúng ta có thể phỏng đoán... Nguyên nhân chính là như thế, chúng ta mới tiến hành trao đổi với Huyền Huyền hội, hy vọng có thể để cho Chiến Sư chúng ta trở nên càng cường đại hơn!

- Một Danh Sư từ đế quốc nhất đẳng tới, tùy tiện chỉ điểm ba ngày, khiến cho bọn hắn đại hoạch toàn thắng, dựng ở thế bất bại?

Mọi người vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Rầm ào ào!

Đang khiếp sợ, chợt nghe trên đài ồn ào, tiếng la kích động của vô số người vang lên.

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy giao lưu hội chấm dứt, ba đại Chiến Sư đường sáu mươi vị tu luyện giả của bọn hắn, tất cả đều bị đánh bại.

Nói cách khác... Lần này tuyển chọn hai mươi danh ngạch, đều bị Chiến Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc bao trọn.

- Cái này...

Khóe miệng nhảy loạn, ba đại Đường chủ đều cảm thấy có chút phát điên.

Trước khi đến, bọn hắn cảm thấy lần này ít nhất có thể bắt được mười tám danh ngạch, làm sao cũng không ngờ... Một cái cũng không có đạt được!

Tất cả Chiến Sư đều thất bại thảm hại!

Chương 2254: Huyền Huyền hội, Lạc Thất Thất! (2)

- Hội trưởng Huyền Huyền hội kia ở đâu? Có thể mang bọn ta tiếp kiến không? Chúng ta cũng muốn nhìn xem, người được ngươi thổi trên trời hiếm thấy, dưới đất không còn như thế, đến cùng có thực lực như thế nào!

Biết rõ thất bại thành cái dạng này, không thể vãn hồi, ba đại Đường chủ đều nghẹn lấy một hơi, Ngụy Thiên Thư Đường chủ nhịn không được nói.

- Hắn... Bây giờ không có ở Chiến Sư đường!

Hình Đường chủ lắc đầu.

Trương Sư đi khảo hạch Danh Sư thất tinh rồi, hắn cũng không tiện quấy rầy.

- Không có ở Chiến Sư đường? Vậy mang bọn ta đi Huyền Huyền hội, ta cũng muốn nhìn xem, tổ chức của đế quốc nhất đẳng kia, đến cùng có thể có mị lực gì, cho ngươi tâm phục khẩu phục như vậy!

Triệu Nghị nói.

- Cái này... Cũng tốt!

Chần chừ một chút, Hình Đường chủ nhẹ gật đầu.

Đi Huyền Huyền hội nhìn xem, không phải là đại sự gì.

Bề ngoài giống như người Huyền Huyền hội, cũng rất thích tiếp đãi Chiến Sư, thuận tiện đập bọn hắn một trận a.

Không để ý tới mọi người Chiến Sư đường hoan hô nữa, Hình Đường chủ dẫn đường, không lâu sau liền đi tới chỗ ở của Huyền Huyền hội, còn không có đi vào trong đó, liền chứng kiến một nữ hài đi ra.

- Thất Thất cô nương, đây là Chiến Sư đường Đường chủ của ba đại đế quốc Sùng Viễn, Thiên Vân cùng Hạo Hải, muốn đến đây cùng Huyền Huyền hội chúng ta trao đổi một phen, không biết bây giờ có rãnh không?

Hình Đường chủ ôm quyền.

Vị trước mắt này hắn nhận ra, đúng là Lạc Thất Thất, thực lực mạnh nhất Huyền Huyền hội.

Vài ngày không gặp, tu vi tựa hồ lại có tiến bộ, dĩ nhiên đột phá Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong, đạt đến nhị trọng sơ kỳ.

- Trao đổi? Có thể! Các ngươi áp chế tu vi, cùng lên đi!

Lạc Thất Thất xoay người lại, tú mi hơi giương.

- Cái này...

Nghe bảo để cho bọn họ cùng tiến lên, trên mặt Triệu Nghị không vui:

- Chúng ta là Chiến Sư đường đường chủ, đều đạt tới Xuất Khiếu cảnh, ngươi cảm thấy để cho chúng ta đè thấp tu vi, có thể thắng được?

- Tiểu cô nương, tuổi còn trẻ có thể đạt tới loại thực lực này, thiên phú không tồi, bất quá... Cho dù có thiên phú, cũng không phải là vốn liếng coi trời bằng vung!

Ngụy Thiên Thư cũng lắc đầu. - Lúc chúng ta tuổi còn trẻ, cũng là tồn tại lấy một địch mười, tuy hiện tại tuổi già lực lượng suy yếu, nhưng muốn thắng được, cũng không dễ dàng như vậy!

Lưu Tần Sơn nói.

- Có thể thử xem a!

Thấy ba đại Đường chủ không tin, Lạc Thất Thất cười một tiếng.

- Nếu như Hình Đường chủ nói Huyền Huyền hội thần hồ kỳ kỹ như thế, vậy để ta nhìn xem các ngươi đến cùng có bao nhiêu lợi hại!

Thấy nữ hài không thèm để ý bọn hắn nói, Triệu Nghị tiến về phía trước một bước, áp chế tu vi đến Thánh Vực nhị trọng sơ kỳ.

Hai người khác cũng áp chế tu vi xuống.

Vù vù!

Triệu Nghị lóe lên đi vào trước mặt Lạc Thất Thất, như Cự Long ra biển, làm cho người ta cảm giác uy áp mãnh liệt.

Cho dù áp chế tu vi, nhưng dù sao cũng là cường giả Xuất Khiếu Cảnh, Nguyên Thần cường đại, nhất cử nhất động vẫn làm cho người ta cảm giác khó có thể chống lại.

- Ha ha!

Không để ý tới áp lực này, thân thể mềm mại của Lạc Thất Thất di động, thời gian nháy con mắt đã đi vào trước mặt, bàn tay khẽ đảo chúi xuống, một cỗ kình khí lập tức hóa giải lực lượng của đối phương.

Triệu Nghị kìm lòng không được lắc lư một cái, đồng tử co rụt lại. Cao thủ so chiêu, liếc có thể nhìn ra thực lực mạnh mẽ hay không.

Nữ hài trước mắt này, ở đồng cấp, vậy mà còn mạnh hơn hắn!

Khó trách dám lớn lối như vậy.

- Hừ!

Khuôn mặt trầm xuống, cũng không còn ý khinh thường, mãnh liệt tiến lên, Triệu Nghị thi triển võ kỹ, lăng không trảo một cái, đang muốn bắt nữ hài, chỉ thấy nàng dĩ nhiên đi vào trước mặt Ngụy Thiên Thư cùng Lưu Tần Sơn, bàn tay như ngọc trắng cuồn cuộn đánh ra.

Giống như mới vừa nói, nàng muốn lấy một địch ba.

Oanh oanh oanh!

Bị công kích, hai đại Đường chủ cũng nhịn không được nữa, chỉ có thể xuất thủ đánh trả, bốn người lập tức chiến đấu chung một chỗ.

Đùng! Đùng! Đùng!

Mười cái hô hấp sau, vẻ mặt Triệu Nghị đỏ bừng, ngực dính hai chưởng, chỉ là bị đánh nát quần áo, không có làm bị thương da thịt, hiển nhiên đối phương lưu tình.

Hai mươi hô hấp sau, Ngụy Thiên Thư cùng Lưu Tần Sơn cũng lui lại mấy bước, nói không ra lời.

- Chúng ta thua...

Ba người đồng thời ôm quyền.

Bọn hắn liên thủ lại không thắng được nữ hài này, đổi lại trước kia, tuyệt không thể tin được, mà bây giờ, đã xảy ra không thể thật hơn.

Vừa rồi nếu không phải đối phương hạ thủ lưu tình, chỉ sợ đã bị thương.

- Không biết các hạ... xưng hô như thế nào?

Bị đối phương đánh bại, tâm phục khẩu phục, thần sắc của Triệu Nghị ngưng trọng nhìn qua.

Thua ở trong tay ai, như thế nào cũng phải biết tên, nếu không thật xấu hổ chết người ta rồi.

Chắp hai tay sau lưng, nữ hài ngẫng đầu, nhẹ nhàng cười cười, tựa như trăm hoa đua nở.

- Huyền Huyền hội, Lạc Thất Thất!

Chương 2255: Chiến Tử lệnh! (1)

- Lạc Thất Thất?

Ba người nhớ kỹ tên.

Thân là Đường chủ, từng cái đều là tồn tại lấy một địch mười, đồng cấp có thể nói vô địch, dù vậy cũng không phải đối thủ của nữ hài, đủ thấy thực lực đối phương cường đại!

- Không biết... Thất Thất cô nương có hứng thú gia nhập Chiến Sư đường của Sùng Viễn Đế Quốc chúng ta hay không?

Triệu Nghị tiến về phía trước.

- Không có hứng thú!

Lạc Thất Thất lắc đầu.

Muốn gia nhập Chiến Sư đường, nàng đã sớm tham gia khảo hạch, căn bản không có khả năng chờ tới bây giờ... Nói thật, hiện tại nàng chỉ muốn ở bên người lão sư, chỗ nào cũng không muốn đi.

- Cái này...

Bị cự tuyệt không hề chần chờ, biết rõ đối phương tâm chí kiên định, muốn thuyết phục rất khó, vẻ mặt Triệu Nghị cười khổ, đang muốn nói hai câu, chợt nghe một tiếng sấm rền nổ vang.

Ở Chiến Sư đại điện của Chiến Sư đường phát ra Lôi Âm trầm lắng, dường như tùy thời có thể xé rách thương khung.

- Là lệnh tập hợp Chiến Sư!

Đồng tử co rụt lại, sắc mặt của tứ đại Đường chủ đều biến đổi.

Chiến Sư đường, thủ vệ một phương an toàn, bình thường đều là huấn luyện, tu luyện, nhưng một khi kèn vang lên, nhất định phải lập tức tập hợp, không thể có chút kéo dài.

- Đi tới...

Không kịp nói tỉ mỉ, mấy người không dám dừng lại, vội vã bay vút về phía Chiến Sư đại điện.

Có thể gõ vang cái này, nói rõ nhất định đã xảy ra đại sự.

Thời gian nháy con mắt, đi vào quảng trường trước Chiến Sư đại điện, lúc này tất cả Chiến Sư đã hoàn tất tập hợp, từng cái một đứng vững, thần thái ngưng trọng.

Phần phật!

Bốn vị Đường chủ đi vào phía trước nhất, liền cảm thấy một đạo năng lượng chấn động kịch liệt, ở trên không trung tạo thành một màn sân khấu thật lớn.

- Là tổng bộ có tin tức thông truyền...

Chứng kiến cái này, đám người Hình Đường chủ nhẹ nhàng thở ra.

Còn tưởng rằng là địa phương nào xuất hiện chiến sự, muốn bọn hắn ra chiến trường, hiện tại xem ra, cũng không phải như thế.

Chiến sự mà nói, sẽ trực tiếp thông truyền đến trong đầu mỗi người, lập tức xuất phát, sẽ không xuất hiện loại năng lượng chấn động này.
Ầm ầm!

Đang phỏng đoán đến cùng xảy ra chuyện gì, dưới năng lượng chảy xuôi, thanh âm của một lão giả chậm rãi vang lên, vang vọng bên tai mỗi người.

- Chiến Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc, Chiến Sư Trịnh Dương, khiêu chiến Chiến Tử thành công, thành tân Chiến Tử của Chiến Sư đường!

Rầm ào ào!

Ngay sau đó, trên màn sân khấu năng lượng, một bóng người chậm rãi hiển hiện, tay cầm trường thương, mang theo khí tức lăng lệ ác liệt, tựa như tùy thời có thể phá không mà ra.

Lúc này Trịnh Dương so với trước càng thêm lợi hại, nếu như nói trước kia, mặc dù hắn là thần binh lợi khí, lại không trải qua chiến đấu, không có dính qua máu tươi, mà bây giờ, bộc lộ tài năng, nhất cử nhất động, đều làm cho người ta áp lực thực lớn.

Giống như chạm tới một cây chủy thủ, tiện tay vạch phá da thịt.

- Chiến Tử?

Đồng tử của Triệu Nghị, Ngụy Thiên Thư, Lưu Tần Sơn co rút lại, thân thể cứng ngắc.

Chiến Sư đường hơn ba trăm năm không có Chiến Tử rồi, xuất hiện một vị, đại biểu cái hàm nghĩa gì, bọn hắn cực kỳ rõ ràng.

Vốn tưởng rằng Thanh Nguyên đế quốc chỉ là quốc gia bị thua, Chiến Sư đường càng chán chường không chịu nổi, làm sao cũng không nghĩ đến, tuyển chọn Chiến Sư, lại có thể khảo hạch Chiến Tử thành công!

Không nói cái khác, chỉ là “ân tình tiến cử” này, cũng đủ để một bước lên mây, lên như diều gặp gió rồi.

Yết hầu phát khô, ba người nói không ra lời.

Trao đổi một cái danh ngạch cũng không bắt được, còn có chút nén giận, cảm thấy thời vận không tốt, hiện tại mới biết được, ở đâu là vận khí không tốt, mà là thực lực người ta cường đại, bọn hắn căn bản chống không lại.
Đồng tử của Hình Đường chủ cũng co rút lại.

Trịnh Dương còn không tới Chiến Sư đường, mà tiễn đưa thẳng đến Tổng bộ, cho rằng tám chín phần mười không thành công, nằm mơ cũng không nghĩ đến... Hoàn thành!

Chiến Tử... Chiến Sư đường đường chủ tương lai, Đại Lục Chiến Thần tương lai!

Xuất hiện ở phân bộ của bọn hắn...

Ô...ô...ng...

Đang rung động, chỉ thấy hình ảnh trên màn sân khấu trước mắt biến đổi, trường thương của Trịnh Dương quét qua, thẳng tắp vọt tới một con rồng lớn.

- Xông Long Môn Trận...

Hình Đường chủ gật đầu.

Muốn trở thành Chiến Tử, đầu tiên phải xông qua Long Môn Trận.

Long Môn Trận chia làm Long vĩ, Long bối cùng Long thủ, mỗi một vị trí đều có ba tu luyện giả, cấp bậc phân biệt tương đương người xông cửa, cao hơn một tiểu cấp, hai tiểu cấp, ba tiểu cấp... Một mực cao hơn tám tiểu cấp!

Hơn nữa bọn hắn hình thành trận pháp, muốn thông qua, phải đánh bại, độ khó to lớn có thể nghĩ.

Nguyên nhân chính là như thế, ba trăm năm qua, không ai thành công.

- Tổng bộ truyền tống hình ảnh Chiến Tử phá Long Môn trận tới đây, để cho tất cả Chiến Sư quan sát, là vì cỗ vũ sĩ khí, để cho chúng ta biết rõ Chiến Tử cường đại, đồng thời cũng hiểu rõ, khảo hạch công bằng công chính, không có ăn gian!

Cái tình cảnh này, là Tổng bộ dùng Ngọc Tinh ghi chép xuống, truyền đưa tới, tự nhiên có ý nghĩa riêng.

Không chỉ vì để cho người biết được thực lực của Chiến Tử, càng trọng yếu là... lập uy!

Để cho tất cả Chiến Sư biết Chiến Tử cường đại, từ đó xác lập uy nghiêm vô thượng.

Phần phật!

Trong lòng phỏng đoán, sau đó chứng kiến Trịnh Dương ở trên màn sân khấu, đã đi tới trước mặt đuôi rồng.

Trường thương đâm ra, như sấm, như điện, tốc độ nhanh khiến người ta thấy không rõ lắm, trực tiếp đâm tới.

- Thật mạnh...

Cảm nhận được tốc độ của thương này, Hình Đường chủ chỉ cảm thấy cổ rét run, liên tục run rẩy.

May mắn không đối chiến với vị này, nếu như cấp bậc giống nhau, khẳng định đã bị đâm thủng cổ họng ngay tại chỗ, ngay cả phản ứng cũng không kịp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau