THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2241 - Chương 2245

Chương 2241: Chung một chỗ lẫn nhau tổn thương! (1)

Cái tế đàn này, dùng phương pháp đặc thù của Dị Linh Tộc luyện chế, cần sát lục chi khí mới có thể kích hoạt, càng trọng yếu là, dính dáng bí mật của Vu Hồn Sư, đối phương là Danh Sư, làm sao có thể kích hoạt?

Thanh Điền hoàng cảm thấy sắp điên rồi.

Người khác không biết thứ này đáng sợ, hắn biết rất rõ ràng a.

Một khi vận chuyển, có thể câu bắt linh hồn người vào trong đó, cường giả Xuất Khiếu Cảnh cũng khó chống lại.

Xì xì xì!

Trong lòng khiếp sợ còn không có chấm dứt, liền cảm thấy hấp lực càng lúc càng lớn, Vu Hồn lơ lửng trên không trung rút cuộc khống chế không nổi, bị gắt gao hút lấy, giống như tùy thời bị truyền tống đến một nơi khác.

- Ngươi muốn chết...

Vừa sợ vừa giận, trong lòng biết rõ trúng quỷ kế của gia hỏa này, Thanh Điền hoàng gào thét một tiếng, Vu Hồn xòe bàn tay ra, thẳng tắp chộp tới đoàn hồn phách kia.

Còn chưa tới trước mặt, chỉ thấy hồn phách này không bị tế đàn ảnh hưởng chút nào, nhẹ nhàng nhoáng một cái, liền tiến vào trong cơ thể kim nhân.

- Kim nhân này là ta luyện chế... Ta muốn ngươi chết, cũng chỉ là sự tình một ý niệm...

Không nghĩ tới đối phương đào tẩu, Thanh Điền hoàng càng thêm tức giận, lần nữa hét lớn, tinh thần khẽ động, huyệt đạo của Vô Hồn Kim Nhân lập tức phong bế, lực lượng trong cơ thể sôi trào, tựa hồ tùy thời sẽ nổ tung.

Kim nhân là hắn luyện chế, nhất niệm có thể để nó tự bạo.

Khống chế huyệt đạo phong bế, chính là giam Linh Hồn ở trong đó, không cách nào đào tẩu.

Lúc trước Trương Huyền cũng dùng loại phương pháp này, âm chết Ngọc Diệp Vương.

- Không cần làm phiền ngươi...

Thanh âm của Trương Huyền vang lên, ngay sau đó, chợt nghe PHỐC! một tiếng, Vô Hồn Kim Nhân như bị xé mở quần áo, từ trung gian trực tiếp vỡ ra.

Hồn thể của hắn lập tức đi ra, lớn chừng mười thước.

Đổi lại trước kia, bị nhốt ở trong cơ thể Kim Thân, huyệt đạo phong bế, hắn cũng trốn không thoát, nhưng mà linh hồn của hắn trải qua Diễn Không Thiên Thư thu nhỏ lại, một khi khôi phục, thật giống như voi cất vào bao tải, người sau tự nhiên không chịu nổi, ngay tại chỗ xé rách ra.

- Đây là hồn thể của ngươi... sao sẽ lớn như vậy...

Chứng kiến Trương Huyền trực tiếp xé rách Kim Thân thành hai nửa, Thanh Điền hoàng bối rối.

Thân là Vu Hồn Sư, biết rõ hồn thể lớn đại biểu hàm nghĩa là cái gì, cái trước mắt này, trực tiếp đạt tới mười thước... Cái này cần hồn lực mạnh bao nhiêu?

- Không đúng, ngươi là... Vu Hồn Sư?

Lời nói nói phân nửa, đột nhiên kịp phản ứng, đồng tử co rụt lại.

Chỉ có Vu Hồn Sư mới có hồn thể cường đại như thế, đối phương không phải Danh Sư sao? Tại sao lại biến thành Vu Hồn Sư?

Hắn có chút nổi điên.

Truyền thừa của Vu Hồn Sư bị diệt sạch, vì học tập, hắn hao tốn không biết bao nhiêu, đối phương là thiên tài Danh Sư vạn năm không gặp, lại cũng biết... Quả thực phá vỡ thế giới quan của hắn. - Chớ khẩn trương...

Thấy hắn có chút thất thố, Trương Huyền an ủi một câu, đi vào trước mặt nhục thân của đối phương, tinh thần khẽ động, Vu Hồn lần nữa thu nhỏ lại đến như Chân Nhân, dọc theo mi tâm chui vào.

- Ngươi muốn làm gì?

Thấy một màn như vậy, Thanh Điền hoàng sốt ruột.

Đó là nhục thể của hắn, một khi Linh Hồn của đối phương chui vào, chẳng khác nào đoạt xá, Vu Hồn của mình không có nơi để đi!

- Đã bảo ngươi chớ khẩn trương, vừa rồi không phải ngươi dạy ta làm sao sử dụng Vô Hồn Kim Nhân sao? Ta thử xem có thể đoạt xá nhục thể của ngươi hay không...

Trong khi nói chuyện, Vu Hồn thuận lợi đi vào cơ thể của Thanh Điền hoàng, không lâu sau liền mở mắt, đồng thời vặn vẹo cổ thoáng một phát.

- Ân, thử một chút... Cảm giác cũng không tệ lắm!

“Thanh Điền hoàng” nhếch miệng cười cười, bàn tay dựng thẳng lên, mãnh liệt đánh tới hồn thể trên tế đàn.

Ầm ầm!

Sát lục chi khí tuôn ra, lực lượng như sông lớn sôi trào.

- Thật mạnh!

Cảm nhận được nhục thân mang đến lực lượng, Trương Huyền nhịn không được cảm khái.

Tuy trong không gian giới chỉ của hắn cũng có hai mươi nhục thân Dị Linh tộc luyện chế Khôi Lỗi, nhưng so với cái này, kém nhiều lắm, căn bản không có ở trên một cấp bậc.

Một cái như sông biển, một cái như dòng suối nhỏ. - Ngươi...

Thanh Điền hoàng cảm giác muốn nổ tung.

Không nghĩ tới hắn đường đường Hoàng giả Dị Linh Tộc, lại bị người âm, mấu chốt nhất là, còn cầm nhục thể của mình, công kích linh hồn của mình!

Vô luận nhục thân hay Vu Hồn bị thương, với hắn mà nói, đều là tai nạn có tính chất huỷ diệt!

- Đáng giận!

Biết không ngăn cản, Vu Hồn nhất định sẽ bị một cái tát chụp chết, tinh thần của Thanh Điền hoàng khẽ động, một cỗ lực lượng cuồng bạo lập tức ngưng tụ thành, cùng chưởng lực va chạm chung một chỗ.

Ầm ầm!

Hai cỗ lực lượng giao phong, Trương Huyền khống chế nhục thân kìm lòng không được lui về sau bảy tám bước.

- Lợi hại, không nghĩ tới là cường giả Xuất Khiếu Cảnh chính thức!

Trương Huyền nhịn không được nói.

Còn tưởng rằng Thanh Điền hoàng này, nhiều nhất giống như Thiên Diệp Vương, đạt tới ngụy Xuất Khiếu, không nghĩ tới hồn thể trải qua Lôi Kiếp, là cường giả Xuất Khiếu Cảnh chân chính!

Vu Hồn là thuộc tính âm, độ khó trải qua Lôi Kiếp, so với Nguyên Thần bình thường càng khó khăn... Hắn có thể thành công, thiên phú đáng sợ, nghe rợn cả người.

- Đi ra thân thể của ta...

Không để ý tới Trương Huyền kinh ngạc, Thanh Điền hoàng gào rú, Vu Hồn lăng không trảo một cái, Trương Huyền cảm thấy không khí chung quanh như bị giam cầm, còn muốn tiến công sẽ rất khó.

Loại giam cầm này, giống như Cẩu Đường Chủ lúc trước, bất quá uy lực cường đại gấp bội.

Nếu như lúc trước Cẩu Đường Chủ có thể phát huy ra lực lượng như vậy, hắn khẳng định đã sớm nhận thua, xông đường thất bại.

Nhục thân bị giam cầm, Trương Huyền cảm thấy một cỗ lực lượng xé rách cực lớn quét tới, tựa hồ muốn kéo linh hồn của hắn ra khỏi nhục thân.

- Đừng có gấp, ta sẽ đi ra...

Biết rõ đối phương sử dụng thủ đoạn nào đó, tính toán cưỡng ép túm ra, Trương Huyền lắc đầu, bàn tay khẽ đảo, đánh tới ngực “mình”.

Bành!

Thân hình liên tiếp lui về phía sau, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, nhục thân thiếu chút nữa bị đánh chết ngay tại chỗ.

- Ngươi...

Thanh Điền hoàng liên tục run rẩy.

Chương 2242: Chung một chỗ lẫn nhau tổn thương! (2)

Có thể lại vô sỉ chút sao?

Đây là nhục thân của ta...

Bành!

Đang tức đến không biết nên nói cái gì, liền thấy đối phương lần nữa vỗ ngực một chưởng.

Phốc!

Phun ra càng nhiều máu tươi...

- Dừng tay!

Bị tế đàn bao phủ, không đào thoát được, Thanh Điền hoàng rống to.

Đối phương tiếp tục đánh như vậy, nhục thân bị hủy, coi như Vu Hồn chạy thoát, cũng là chó nhà có tang, thực lực tất nhiên giảm bớt đi nhiều.

- Ngươi trước dừng tay, ta sẽ dừng tay...

Lười để ý đến đối phương gào thét, bàn tay của Trương Huyền giơ lên, tùy thời có thể công kích.

- Được, ta dừng tay...

Vẻ mặt tràn đầy hận ý, Thanh Điền hoàng thu tay trở về, hàm răng sắp cắn nát.

Không có biện pháp không dừng tay, tiếp tục công kích nữa, hắn thật sợ mình sẽ bị đập nát... Thật muốn như vậy, nhục thân này, muốn trở về cũng phế đi.

Ầm ầm!

Vừa rút lực lượng ở bốn phía về, không giam cầm đối phương nữa, Thanh Điền hoàng đang muốn nói chuyện, liền chứng kiến một bàn tay bổ tới.

Chỉ thấy bản thân dừng lại, đối phương lại không ngừng, ngược lại một cái tát đập tới.

- Ta @# $%...

Vu Hồn lắc lư, thiếu chút nữa bị chụp chết ngay tại chỗ, Thanh Điền hoàng cảm thấy cả người sắp muốn điên rồi.

Từ khi trở thành Hoàng giả của Thanh Điền nhất mạch, lúc nào chịu qua loại ủy khuất này!

Xuất thủ cũng không phải, không ra tay cũng không phải, vô luận làm như thế nào, bị đánh đều là bản thân.

- Dừng tay...

Kìm lòng không được vận dụng lực lượng ngăn trở công kích của đối phương, đang muốn làm mấy thứ gì đó, chỉ thấy đối phương giơ tay lên, lần nữa đánh tới nhục thân.

Phốc phốc phốc!

Lần này ác hơn, máu tươi điên cuồng phun ra, nội tạng tựa hồ cũng nhận lấy thương thế khó có thể chữa trị.

Rút lực lượng về, đối phương lại bổ tới Vu Hồn một chưởng.
- ...

Liên tục như thế, Thanh Điền hoàng chỉ cảm thấy hồn thể càng ngày càng yếu.

Đường đường cường giả Xuất Khiếu Cảnh, càng là Vu Hồn Sư, lại có thể bị một gia hỏa Thánh Vực nhị trọng sắp đùa chơi chết, cả người cảm thấy sắp kiên trì không nổi!

Người... Không nên vô sỉ như vậy có được hay không!

Ngươi không phải Danh Sư sao?

Danh Sư không nên chú ý đạo nghĩa, chú ý quy tắc sao?

Nào có đoạt xá nhục thân người khác, tới tiến công Linh Hồn của đối phương chứ?

Như vậy bảo ta đánh như thế nào?

- Không được, tiếp tục như vậy, coi như Vu Hồn không chết, nhục thân cũng khẳng định phế đi...

Có thể trở thành Hoàng giả của Thanh Điền nhất mạch, hơn nữa bố cục lâu như vậy, tự nhiên không phải thế hệ đơn giản.

Cho dù phương pháp của đối phương vô sỉ, nhưng lại không thể không nói, đối phó tình huống hiện tại là hữu hiệu nhất.

Sợ ném chuột vỡ bình, không dám hạ tử thủ với nhục thân, đối phương chẳng khác nào một mực dựng ở thế bất bại, bản thân chỉ có thể bị động ăn đòn.

Cực kỳ nghiêm trọng, rút cuộc ngăn cản không nổi hấp lực của tế đàn.

Vù vù!

Liền biến mất khỏi tại chỗ, bị hấp thu vào.
- Nguy rồi...

Thấy gia hỏa này bị đánh không thể chống cự hấp lực, bị tế đàn hút đi, sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

Một bên khác của tế đàn là địa cung, nhục thân của bản thân vẫn còn ở đó, gia hỏa này thực lực cường đại như thế, thật muốn động thủ, phiền toái không nhỏ.

- Nắm chặt thời gian đi qua...

Biết rõ chậm trễ nữa, gây chuyện không tốt thật sẽ xuất hiện đại phiền toái, tinh thần khẽ động, Vu Hồn từ trong thân thể đối phương bay ra, bàn tay vẫy vẫy, thu thi thể đối phương vào không gian giới chỉ.

Hắn hồn phách mà đến, không có đeo giới chỉ, này cái là của Thanh Điền hoàng, nắm nhục thân của đối phương, Giới Chỉ tự nhiên cũng ở trong tay.

Không kịp nhìn kỹ, giấu Giới Chỉ ở một nơi hẻo lánh, lúc này thân thể mới nhoáng một cái, sau một khắc đã đi tới trước mặt tế đàn.

Phần phật!

Hào quang lóe lên, cũng từ tại chỗ biến mất.

...

Vù vù!

Thanh Điền hoàng xuất hiện ở địa cung.

- Cái gì?

- Là Vu Hồn!

Vu Hồn của hắn mang theo âm hàn chi ý, vừa xuất hiện đã bị đám người Ngô sư phát hiện, tất cả đều đồng loạt đứng lên, tràn đầy cảnh giác.

- Nhiều Danh Sư như vậy?

Chỉ trong chốc lát, Danh Sư Đường lại tới rất nhiều Danh Sư, chừng hai ba mươi vị, những người này thủ hộ ở chung quanh, là bảo vệ Trương Huyền, không nghĩ tới trực tiếp “thấy được” Thanh Điền hoàng.

- Bị bọn hắn bắt lấy, thì xong rồi...

Da đầu nổ tung.

Bản thân bị thương, lại gặp được nhiều Danh Sư như vậy, coi như hắn là cường giả Xuất Khiếu Cảnh chính thức, gây chuyện không tốt cũng sẽ vẫn lạc.

- Hả? Đó là nhục thể của hắn... Thật tốt quá, ngươi đã đoạt xá ta, ta liền đoạt xá ngươi...

Nhìn quanh một vòng, đang suy tư làm sao bây giờ, đột nhiên thấy được thân thể Trương Huyền, ánh mắt Thanh Điền hoàng nheo lại.

Ngươi bất nhân, vậy đừng trách ta bất nghĩa!

Cùng lắm thì... Chúng ta chung một chỗ tổn thương lẫn nhau a!

Chương 2243: Ngươi là đang tìm ta sao? (1)

- Nguy rồi, Vu Hồn này muốn đoạt xá Trương Sư!

- Nhanh ngăn trở!

Cảm nhận được Vu Hồn thẳng tắp phóng về phía Trương Huyền, đồng tử đám người Ngô sư co rụt lại, nhao nhao xuất thủ.

Vu Hồn của Thanh Điền hoàng, cho dù trải qua Lôi Kiếp, như trước mang theo âm hàn, dùng thần thức dò xét mà nói, rất dễ dàng phát hiện tung tích.

Rầm rầm!

Lực lượng như mưa.

- Hừ!

Liên tục trúng mấy chưởng, ánh mắt của Thanh Điền hoàng nheo lại.

Mới vừa rồi bị động ăn đòn, là vì đối phương đoạt xá nhục thể của hắn, bản thân sợ ném chuột vỡ bình, không dám thi triển công kích mạnh nhất, bọn Danh Sư này, cho dù thực lực không kém, nhưng hắn chỉ muốn đào tẩu mà nói, căn bản ngăn không được.

- Giam cầm!

Người đang ở trên không trung liền điểm tới.

Rầm ào ào!

Một đạo gợn sóng quét tới bốn phía, không gian trong địa cung như bị một cỗ lực lượng khổng lồ cố định, mọi người thời gian nháy con mắt, tựa như lâm vào đầm lầy, vô luận hành động hay công kích, đều nhận lấy hạn chế.

- Là cường giả Xuất Khiếu Cảnh...

Trương Cửu Tiêu biến sắc, sốt ruột la lên.

Có thể thi triển ra lực lượng cường đại như thế, giam cầm tất cả công kích của bọn hắn, thực lực của Vu Hồn này dĩ nhiên trải qua Lôi Kiếp, đạt đến Xuất Khiếu chính thức!

Cường giả loại này, căn bản không phải nhiều người có thể chiến thắng.

- Du Long đại trận!

Cũng biết vị trước mắt này không dễ đối phó, Ngô sư hét lớn.

Du Long đại trận là trận pháp mà mỗi vị Danh Sư của Danh Sư Đường đều tu luyện, dùng để ứng đối nguy hiểm.

Rầm ào ào!

Tiếng la chấm dứt, trận pháp cũng đã hình thành, hơn hai mươi Danh Sư hình thành trận pháp, toàn bộ địa cung lập tức bị khí tức cường đại càn quét, nhẹ nhàng chấn động, gông cùm xiềng xích lúc trước bao phủ, tựa như khối băng vỡ vụn ra.

Xuất Khiếu cảnh giam cầm, cũng không phải giam cầm không gian chính thức, mà là dùng lực lượng cường đại phong tỏa bốn phía, lực lượng vượt qua cực hạn, tự nhiên sẽ không chịu nổi.

Không nghĩ tới bọn Danh Sư này phản ứng nhanh như vậy, thời gian nháy con mắt liền hình thành trận pháp đột phá giam cầm, Thanh Điền hoàng không dám chần chờ, Vu Hồn mãnh liệt xông lên, đi vào trước mặt Trương Huyền, thuận theo mi tâm chui vào!

- Hặc hặc!

Vừa tiến vào trong cơ thể đối phương, Thanh Điền hoàng nhịn không được cất tiếng cười to.

Không phải muốn giết ta sao?

Hiện tại ta tiến vào thân thể của ngươi, nhìn ngươi giết như thế nào!

- Trương Sư...

Không nghĩ tới Vu Hồn này thật đoạt xá Trương Huyền, đám người Ngô sư đều tròng mắt đỏ hoe, cực kỳ sốt ruột.

Tuy bọn hắn hiểu rõ chức nghiệp Vu Hồn không nhiều lắm, nhưng biết rõ, một khi bị đoạt xá, hồn phách của mình chẳng khác nào bị gạt bỏ, người triệt để chết đi! Trương Sư đang tu luyện, được nhiều người như vậy thủ hộ, rõ ràng còn xuất hiện cái sọt lớn, quả thực tội không thể thứ cho!

Rầm ào ào!

Trong nháy mắt bao quanh vây lại, từng cái đằng đằng sát khí.

- Như thế nào? Muốn động thủ sao? Tới đây a! Trước đánh chết vị Danh Sư thiên tài này của các ngươi lại nói...

Khống chế được nhục thân của Trương Huyền, Thanh Điền hoàng hưng phấn hét lớn, bất quá, tiếng la còn không có chấm dứt, đồng tử đột nhiên co rút lại, như gặp quỷ rồi:

- A... Đây là cái gì? Không...

- Phù phù!

Nằm trên mặt đất liên tục run rẩy, có tiếng kêu thảm thiết xông thẳng vân tiêu.

- Ách?

Đám người Ngô sư đang tính công kích, từng cái hai mặt nhìn nhau, không biết như thế nào cho phải.

Vừa rồi còn kiêu ngạo cực kỳ khủng khiếp, như thế nào trong chớp mắt liền như vậy rồi hả?

- Không, ta không đoạt xá nữa, để cho ta rời đi... Để cho ta rời đi...

Kêu thảm thê lương, Vu Hồn của Thanh Điền hoàng điên cuồng giãy giụa muốn lao ra nhục thân của Trương Huyền, lại phát hiện tất cả huyệt đạo đã bị phong bế, căn bản trốn không thoát.

- Đừng giết ta, ta không muốn thương tổn lẫn nhau, thật không muốn, để cho ta đi còn không được sao, van cầu ngươi...

Xì xì xì xì...

Tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng vang, Thanh Điền hoàng như gặp được chuyện vô cùng đáng sợ.

Thanh âm càng ngày càng nhỏ, dần dần biến mất.
Vù vù!

Tế đàn lóe lên, Trương Huyền xuất hiện.

Thanh Điền hoàng thực lực mạnh mẽ, vạn nhất náo ra chuyện gì, liền phiền toái lớn rồi!

Mới xuất hiện, đang muốn tìm kiếm Thanh Điền hoàng, liền chứng kiến trước mắt đứng đầy Danh Sư.

- Lại tới nữa một cái, chết đánh hắn cho ta!

Không biết người nào hô một tiếng.

Còn không kịp phản ứng, Trương Huyền liền cảm thấy lực lượng cường đại bao phủ tới.

Thiên Đạo công pháp tu luyện Vu Hồn, mặc dù không có âm hàn, mọi người không thấy bộ dáng, nhưng thần thức vẫn có thể phát hiện.

Dưới tình huống bình thường, thần thức rất ít liên tục vận chuyển, bởi vậy lặng lẽ rời đi, lặng lẽ đến, cũng sẽ không bị phát hiện, hiện tại tế đàn vận chuyển, lại có tiền lệ Vu Hồn Sư, thần thức đã sớm tập trung xung quanh, vừa xuất hiện đã bị phát hiện!

Đùng đùng!

Công kích điên cuồng quét tới, da đầu của Trương Huyền lập tức nổ tung.

Này là cái tình huống gì?

Chỉ đi ra ngoài một lát, làm sao sẽ đến nhiều Danh Sư như vậy?

Lại vì sao điên cuồng công kích ta?

Đây là... Điên rồi sao?

Thanh Điền hoàng đâu?

Mấu chốt nhất là, bây giờ còn không thể giải thích, một khi giải thích, thân phận Vu Hồn Sư liền giữ không được, tất nhiên sẽ gây nên sóng to gió lớn ở Danh Sư Đường, phiền toái không ít.

Phiền muộn sắp thổ huyết, thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền lần nữa thu nhỏ lại, khó khăn lắm tránh thoát mọi người công kích.

Mãnh liệt nhảy tung, rất nhanh vọt tới nhục thể của mình.

- Còn nữa, muốn chết!

- Giết hắn đi...

Tất cả mọi người điên rồi.

Vừa rồi không có thủ hộ được Trương Sư, để cho một Vu Hồn đoạt xá, không nghĩ tới cái này vừa đến, lại càng thêm cả gan làm loạn, còn muốn xông lại, quả thực là có thể chịu đựng nhưng không thể nhẫn nhục!

Rầm rầm!

Các loại công kích lan tràn, triệt để ngăn trở chung quanh thân thể Trương Huyền.

- ...

Trương Huyền phát điên.

Không đi giáo huấn Thanh Điền hoàng, sao đám người kia lại nhằm vào mình hả?

Chương 2244: Ngươi là đang tìm ta sao? (2)

- Đỉnh Đỉnh, tới đây!

Trong lòng vội vàng gọi Kim Nguyên đỉnh ở cách đó không xa.

Đối phương thần phục hắn, có thể dùng tinh thần tiến hành câu thông.

- Chủ nhân...

Nghe được thanh âm, Kim Nguyên đỉnh vội vàng bay tới.

- Mau đưa ta đến tế đàn...

Mọi người công kích rậm rạp chằng chịt, căn bản không qua được, vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể dựa vào nó hỗ trợ.

- Vâng!

Kim Nguyên đỉnh lên tiếng, lô đỉnh vù vù thoáng một phát, đi vào trước mặt nhục thân của Trương Huyền.

- Mọi người tránh ra...

Ở trong tiếng gầm gừ, mãnh liệt đụng tới, “thi thể” Trương Huyền ở dưới va chạm, thẳng tắp xông về trước.

Đùng đùng!

Một hồi thanh âm gãy xương vang lên.

- ...

Trương Huyền che trán.

Ngươi không thể nhẹ một chút được sao?

Sớm biết Kim Nguyên đỉnh không đáng tin cậy, không nghĩ tới không đáng tin cậy như vậy...

Cực kỳ phiền muộn, nhưng cũng biết, bây giờ không phải là thời điểm nói những điều này, thấy nhục thân bay tới, Vu Hồn khẽ động, mãnh liệt chui vào.

Chân khí trong cơ thể chuyển một cái, thương thế trên người phục hồi từ từ, mở mắt, nhìn về phía mọi người.

- Vừa rồi Thanh Điền hoàng đến, các ngươi có phát hiện không...

Nói còn chưa dứt lời, chỉ thấy mọi người đằng đằng sát khí, tùy thời sẽ động thủ.

- Các ngươi muốn làm gì?

Ánh mắt nheo lại.

- Ngươi là ai? Coi như đoạt xá Trương Sư, cho rằng có thể chạy thoát sao?

Ngô sư quát lớn.

Thần thức thăm hỏi xuống, bọn hắn từng “chứng kiến”, Vu Hồn vừa tới kia tiến vào thân thể của Trương Sư, đoạt xá, từng cái đều sắp tức điên rồi.

Một cái đoạt xá thì thôi, liên tục hai cái...

Các ngươi đây là cảm thấy Danh Sư Đường chúng ta dễ khi dễ... thân thể Trương Sư trở thành sân chơi sao?

- Ta là Trương Huyền, vừa rồi tu luyện, hiện tại đã tỉnh lại...

Biết rõ mọi người cũng là lo lắng hắn, Trương Huyền lắc đầu.
- Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ tin tưởng lời này?

Ngô sư lắc đầu.

Mọi người cũng không tin.

Vu Hồn vừa mới vào, ngươi liền mở mắt... Ngươi nói là Trương Sư, làm sao có thể!

- Không tin?

Trương Huyền nhíu mày:

- Ngô sư, vừa rồi ngươi công kích ta, sử dụng chiêu thứ bảy của Lục Hợp Kiếm pháp, trong đó có tám chỗ thiếu sót, theo thứ tự là Kiếm Khí không tinh, khí tức không tinh khiết, lực lượng bất chính, tinh khí chưa đủ...

Biết rõ giải thích như thế nào cũng không có tác dụng, chẳng muốn nói nhảm, Trương Huyền nói thẳng ra vấn đề trên chiêu số của hắn.

Loại năng lực này, chỉ có Danh Sư mới có, dùng để chứng minh bản thân không còn gì tốt hơn.

- Cái này...

Nghe được đối phương nói, thân thể Ngô sư nhoáng một cái.

- Một chỗ thiếu sót cuối chung là vì ở Khâu Ngô cung bị Ma Âm quấy nhiễu, Linh Hồn bị hao tổn, đến bây giờ không có triệt để khôi phục... Không biết ta nói đúng không?

- Ách, vâng...

Dừng lại một chút, Ngô sư gật đầu.

- Như vậy tin ta là Trương Huyền chưa?

Trương Huyền nhướng mày.

- Vâng...

Ngô sư vội vàng gật đầu. Có thể nói ra nhiều thiếu sót như vậy, còn nói ra sự tình Khâu Ngô cung, tự nhiên là Trương Sư không thể nghi ngờ.

- Xảy ra chuyện gì? Tại sao các ngươi công kích ta?

Thấy mọi người xác nhận thân phận, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, đồng thời có chút nghi hoặc cau mày.

Bản thân đủ cẩn thận rồi, kết quả mới xuất hiện đã bị phát hiện, còn thiếu chút nữa bị đánh chết, đến cùng xảy ra chuyện gì?

- Là như thế này...

Ngô sư tranh thủ nói sự tình vừa rồi một lần.

- Ngươi nói... Một Vu Hồn tiến vào thân thể của ta, sau đó... không ngừng kêu thảm?

Lông mi nhảy dựng, Trương Huyền không thể tin được.

Thanh Điền hoàng này có phải ngốc hay không... Trong cơ thể mình tất cả đều là Thiên Đạo chân khí, đúng là khắc tinh của Vu Hồn, trực tiếp xông tới, giống như dê xông vào bầy hổ, có cái gì khác nhau?

Vốn nghĩ rằng đối phương đào tẩu khó có thể bắt lấy nữa, không nghĩ tới, bản thân tự tìm đường chết...

- Xem ra, là thấy ta đoạt xá nhục thể của hắn, sử dụng rất tốt, nên muốn thử xem a...

Xoa xoa mi tâm.

Đường đường Hoàng giả của Thanh Điền nhất mạch, cường giả Xuất Khiếu Cảnh, không nghĩ tới lại có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như thế, cái này tốt rồi, đoán chừng bị Thiên Đạo chân khí của mình ăn mòn thành tro tàn, theo người ta bốc hơi.

- Ta không sao, vừa rồi tu luyện công pháp đặc thù, cả người không có ý thức... Đoán không sai, hai Vu Hồn chui vào trong cơ thể ta đã bị tàn phá!

Khoát tay áo, Trương Huyền cũng không giải thích.

- Vâng!

Thấy hắn nói như vậy, mọi người không muốn hỏi nhiều.

Người khác khó hiểu, Ngô sư lại lòng dạ biết rõ.

Thân là Thiên Nhận Danh Sư, nhục thân dễ dàng bị đoạt xá như vậy, đoán chừng Khổng Sư đã sớm chết, làm sao có thể trở thành Vạn Thế Chi Sư.

- Cảm tạ chư vị thay ta Hộ Pháp...

Biết rõ mọi người là vì hắn, mới dũng mãnh như thế, Trương Huyền ôm quyền cảm kích.

- Trương Sư khách khí!

Tất cả mọi người đều gật đầu.

Hàn huyên hai câu, Trương Huyền không nói thêm nữa, mà tràn đầy kỳ quái nhìn lại trong thân thể.

Coi như Thanh Điền hoàng đi vào trong cơ thể bị Thiên Đạo chân khí giết... người mạnh như thế cũng có thể lưu lại cái gì mới phải, không có khả năng cái gì cũng không còn a!

- Hắc hắc, ngươi là đang tìm ta sao?

Đang nội thị, đột nhiên một thanh âm âm trầm vang lên ở trong đầu, giống như quỷ mỵ, âm hàn rét thấu xương.

Chương 2245: Một con mắt! (1)

- Người nào?

Trương Huyền chỉ cảm thấy tóc gáy toàn thân dựng đứng.

Nói chuyện ở trong đầu hắn, lại không biết rõ tình hình... Rút cuộc là người nào?

Vội vàng nhìn về phía địa phương thanh âm vang lên, như thấy được một thông đạo ngăm đen, lan tràn không biết bao xa, liếc nhìn không tới cuối.

- Vào đi!

Thấy hắn phát hiện thông đạo, thanh âm âm lãnh vang lên lần nữa, ngay sau đó Trương Huyền liền cảm thấy thân thể nhoáng một cái, ý thức xuất hiện ở trước mặt thông đạo.

Lại có thể bị đối phương hút đến nơi này.

- Ngươi rút cuộc là người nào?

Khuôn mặt khó coi, Trương Huyền nhìn vào trong thông đạo, sau đó chứng kiến một con mắt thật to xuất hiện ở trước mắt, lúc mở lúc đóng, tựa như chiếu xạ tâm linh con người, khiến người ta sinh ra tạp niệm.

- Khó trách có thể làm cho thuộc hạ của ta thảm như vậy... Nguyên lai là Thiên Nhận Danh Sư! Nhiều năm như vậy, Thiên Nhận Danh Sư lại xuất hiện...

Tiếng cười lạnh vang lên.

- Ngươi có thể nhìn ra ta là Thiên Nhận Danh Sư?

Ánh mắt nheo lại, trong lòng Trương Huyền căng thẳng.

Thân phận của hắn, coi như là Thánh Vực thất trọng như Lạc Thừa Tân cũng nhìn không ra, đối phương lại liếc xem thấu, không khỏi quá lợi hại đi!

- Ngay cả cái này cũng nhìn không ra, thì có tư cách gì tranh đấu với Khổng Sư nhiều năm như vậy?

Lóe lên một cái, ánh mắt khẽ nói.

- Cùng Khổng Sư tranh đấu nhiều năm? Ngươi là... Ngoan Nhân?

Nhíu mày, ánh mắt Trương Huyền nheo lại.

Lúc trước, Ngoan Nhân phong ấn trong Thiên Đạo chi thư đã nói với hắn, bí pháp câu bắt Linh Hồn là đặc thù của mình, đoán không sai, một phần của Ngoan Nhân ở đầm lầy Tế Bắc... Không nghĩ tới lại xuất hiện ở đây!

Hơn nữa còn là một con mắt thật to!

- Ngươi nghe nói qua ta?

Nhẹ nhàng cười cười, thanh âm tiếp tục vang lên:

- Cũng đúng, ta vây khốn Khổng Sư ở Trần Thái, thiếu chút nữa giết hắn... coi như Danh Sư Đường vì giữ gìn tôn nghiêm của Vạn Thế Chi Sư, khẳng định cũng sẽ ghi chép lại!

- Vây khốn Khổng Sư?

Trương Huyền sững sờ.

Ngoan Nhân trong Thiên Đạo chi thư, bởi vì chết một phần thân thể, ký ức bị hao tổn, không ít chuyện về Khổng Sư cũng không nhớ kỹ, cái trước mắt này rõ ràng biết càng nhiều.
Khổng Sư ở trong lòng hắn vẫn luôn là tồn tại vô địch, ở toàn bộ Danh Sư Đại Lục, càng là người người kính ngưỡng... Lại bị Ngoan Nhân khốn ở Trần Thái thiếu chút nữa chết...

Việc này, là chưa từng nghe nói qua.

- Xem ra ngươi không biết, bất quá, không biết cũng không sao... Có thể nuốt một vị Thiên Nhận Danh Sư, lực lượng nhất định có thể khôi phục không ít, đến lúc đó... Có thể tránh thoát chỗ đó, biển rộng bằng ngư dược, trời cao mặc chim bay rồi...

Ánh mắt tỏa ánh sáng, thanh âm của Ngoan Nhân tràn đầy hưng phấn:

- Xem ra chỉ có thể ủy khuất ngươi, chết đi cho ta!

Vù vù!

Ngay sau đó Trương Huyền liền cảm thấy hắc động trước mắt sinh ra một cỗ hấp lực cực lớn, tựa hồ muốn thôn phệ hồn phách của mình vào.

- Nguy rồi... Đây là Ngoan Nhân tự mình thi triển chi thuật câu bắt...

Sắc mặt khó coi.

Lúc trước, Thanh Điền hoàng mượn nhờ tế đàn, thiếu chút nữa không chống lại được, Ngoan Nhân tự mình thi triển, làm sao ngăn cản!

Cảm nhận được mình tùy thời bị thông đạo màu đen hấp đi, da đầu Trương Huyền nổ tung.

Không hổ là Ngoan Nhân đã từng chiến đấu với Khổng Sư, thực lực bây giờ, coi như trăm không còn một, cũng không phải hắn có thể chống lại!

Chênh lệch thật sự quá lớn!

- Tiếp tục như vậy nữa, sớm muộn gì cũng bị nuốt vào...

Tuy không biết thông đạo màu đen trước mắt là cái gì, nhưng chỉ cần ngã vào trong đó, coi như không chết cũng không xê xích gì nhiều, Trương Huyền cắn chặt răng, gắt gao kiên trì, cùng thời khắc đó, tinh thần lặng lẽ câu thông Ngoan Nhân trong Thiên Đạo chi thư.
- Nếu như đoán không sai, ứng với đầu lâu cùng mắt phải của ta...

Sóng tinh thần của Ngoan Nhân truyền đến.

- Nên làm cái gì bây giờ?

Trương Huyền vội vàng nói.

- Loại phương pháp Linh Hồn câu bắt này, tuy lợi hại, nhưng khoảng cách quá xa, còn rất khó làm được, thật giống như Thanh Điền hoàng mượn tế đàn... Ta khôi phục thực lực đến đỉnh phong, cách xa nhau mấy vạn, hơn mười vạn dặm, cũng có thể câu giết chủ nhân... nhưng bây giờ mà nói... Hẳn là mượn kết nối nào đó, chỉ cần chặt đứt kết nối, liền an toàn!

Suy nghĩ một chút, Ngoan Nhân nói.

Thời điểm lực lượng mạnh nhất, cách xa nhau mấy vạn dặm, hơn mười vạn dặm, giết một Thánh Vực nhị trọng, chỉ cần chuẩn bị thỏa đáng, có huyết dịch của đối phương, một ý niệm có thể làm được, nhưng lúc trước bị đánh vỡ nát, khắp nơi đều là tàn thi, coi như khôi phục nhiều hơn hắn, muốn làm được điểm ấy, cũng là không thể nào.

Khả năng duy nhất là giống như Thanh Điền hoàng lúc trước, mượn các loại đồ vật như tế đàn!

- Kết nối? Không sai!

Nghe được lời của hắn, Trương Huyền sửng sốt một chút, linh quang lóe lên:

- Là hồn phách của Thanh Điền hoàng...

Vu Hồn của Thanh Điền hoàng đi vào thân thể của mình, gia hỏa này có lẽ là mượn lực lượng của hồn phách, mới muốn câu lấy mình.

- Xem ra gia hỏa này còn không có bị ăn mòn sạch sẽ, ta cũng muốn nhìn xem, ngươi ở địa phương nào...

Đã biết nguyên nhân, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, ý thức chống cự hấp lực của thông đạo màu đen, đồng thời thần thức lan tràn, cẩn thận tìm kiếm ở trong người.

- Đã tìm được...

Không lâu sau, quả nhiên bị hắn phát hiện một Vu Hồn giấu ở trong góc thức hải.

Dưới tình huống Thiên Đạo chân khí không người khống chế, có thể du tẩu toàn thân, cũng rất khó đi vào thức hải, xem ra gia hỏa này ẩn núp đến nơi đây, tránh thoát một kiếp.

- Hừ!

Tinh thần khẽ động, Thiên Đạo chân khí lập tức lao qua.

- A...

Thanh Điền hoàng kêu thảm, Trương Huyền cảm thấy thông đạo màu đen cực nhanh lui về phía sau, con mắt thật to cũng lắc lư hai cái, tùy thời biến mất.

- Không nghĩ tới bị phát hiện rồi, bất quá không sao cả, ngươi nhất định sẽ chết ở trên tay của ta...

Phát ra gào thét trầm lắng, ánh mắt đã mất đi tung tích.

Lúc này Trương Huyền mới phát hiện, bản thân như trước đứng ở trong địa cung, vẫn không nhúc nhích, trên đầu tràn đầy mồ hôi lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau