THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2236 - Chương 2240

Chương 2236: Có người nghĩ tới ta rồi hả! (2)

Lại giống như giết người, đánh ta thành như vậy?

Trong nháy mắt, Trương Cửu Tiêu cảm thấy tủi thân.

Dù sao từ khi nhận thức gia hỏa này, sẽ không có một ngày tốt lành.

Giùng giằng từ trên vách tường bò ra, lần nữa nhìn về phía đối phương, chỉ thấy đầu sỏ đánh bay mình kia, chẳng những không có chút áy náy, ánh mắt cũng không có mở ra, vẫn không nhúc nhích ngồi ở tại chỗ.

Giống như chuyện vừa rồi, cùng hắn không có nửa xu quan hệ.

- Ta đã nói, chủ nhân đang tu luyện công pháp nào đó, hết lần này tới lần khác không nghe...

Thấy một màn như vậy, Kim Nguyên đỉnh lắc lư thân thể một cái, trong giọng nói tràn đầy vẻ “đáng đời ngươi”.

- Thật sự là tu luyện...

Khóe miệng đám người Ngô sư co lại.

Thấy qua tu luyện cổ quái, nhưng chưa thấy qua cổ quái như vậy.

Trên đời thật sự có loại công pháp này?

- Nếu như Trương Sư tu luyện, chúng ta liền chờ ở chỗ này, Cổ Trưởng Lão, ngươi đi Danh Sư Đường, mang người tới, phong tỏa nơi đây, báo cáo chi tiết sự tình cho Tổng bộ!

Một lát sau, Ngô sư phân phó.

- Vâng!

Một vị Trưởng Lão lui ra ngoài.

...

Trước mắt trời đất quay cuồng, Trương Huyền lần nữa mở to mắt, đã đi tới một gian phòng cũ nát.

Dưới thân như cũ là tế đàn, có lẽ cùng cái ở địa cung kết nối, bên kia Linh Hồn bị rút đi, đã đến bên này.

Trên tế đàn có một cỗ hấp lực đặc thù, giam cầm hắn ở phía trên, không cách nào nhúc nhích, trong thời gian ngắn rất khó đào thoát.

- Trương Sư, chúng ta lại gặp mặt!

Đang muốn nhìn xem tình huống chung quanh, chợt nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên, ngẩng đầu nhìn lại, chứng kiến cách đó không xa, một người mang mặt nạ đồng xanh nhìn mình, chắp hai tay sau lưng.

- Là ngươi?

Nhíu mày, Trương Huyền nhận ra được.

Đúng là lúc trước ở Giám Bảo Các, cầm họa quyển Bát Cảnh của Vô Bi lão nhân nhờ người phá giải phong ấn.

- Không sai!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nhẹ gật đầu, xoay người lại: - Nếu như ta không nhìn lầm, nội dung bức họa kia phong ấn, bị ngươi sửa đổi rồi a!

- Sửa đổi?

Lắc đầu, Trương Huyền nhướng mày, vẻ mặt ngôn từ chính nghĩa:

- Điều này sao có thể? Không nói trước ta có năng lực như thế không, cho dù có, thân là Danh Sư, cũng không có khả năng tùy ý sửa đổi họa quyển của người khác, cái này là xâm phạm tác quyền của người khác, bị người phỉ nhổ!

- Làm không được?

Ánh mắt của người mang mặt nạ bằng đồng xanh lập tức híp lại:

- Bức họa kia chỉ có ý thức của ngươi đi vào, sau khi cởi bỏ phong ấn liền biến thành một bộ dáng khác, không chỉ thái độ bất đồng, ngay cả ý cảnh cũng khác biệt, không phải ngươi, còn ai vào đây?

Cởi bỏ phong ấn, chứng kiến không phải bộ dáng mình phỏng đoán, mà là mỹ nữ tắm, hắn khó mà tin được.

Bất quá, sau khi trở về cẩn thận cân nhắc, lập tức phát hiện không đúng.

Có thể tìm được họa quyển Bát Cảnh, còn có thể phát hiện phong ấn trong đó, hắn lý giải thư họa, so với Mông Trùng hội trưởng cũng không kém chút nào.

Dưới phong ấn là mỹ nữ đi tắm, mặc dù hết sức bắt chước, nhưng so sánh với phương pháp vẽ tranh của Vô Bi lão nhân, vẫn có khác nhau rất lớn.

Vì có thể làm cho họa quyển hình thành, Vô Bi lão nhân tình nguyện gọt sạch một tầng, ở phía trên tăng thêm phong ấn... Đối với chỉnh tề cùng đối xứng của họa quyển, dĩ nhiên đạt đến một loại cảnh giới cố chấp.

Về sau vẽ vào, cho dù thoạt nhìn hình thành chỉnh tề, nhưng ở trên kèm theo một đống loạn thạch, hơn nữa màu sắc mực in còn mới, rất dễ dàng nhìn ra là có người cố ý tăng thêm.

Kết hợp với lúc trước cởi bỏ phong ấn, chỉ có ý thức của vị này đi vào trong đó, đoán ra được cũng không khó.

- Cái này có chút hiểu lầm ta, hình ảnh mỹ nữ tắm kia, tuy phạm vi không lớn, lại cực kỳ tinh tế, ý thức của ta đi vào họa quyển, tổng cộng không có bao nhiêu thời gian, ngươi cảm thấy... thời gian ngắn như vậy có người có thể vẽ ra được sao? Trương Huyền lắc đầu, trên mặt thành khẩn không nói ra được.

- Cái này...

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nhíu mày.

Điểm ấy hắn cũng vô cùng kỳ quái.

Từ khi ý thức của đối phương đi vào họa quyển, đến cởi bỏ phong ấn, tổng cộng không cao hơn ba phút, trong thời gian ngắn như vậy, làm ra một bức họa, dung hợp vào một bức họa khác, để người ta trong thời gian ngắn nhìn không ra kẽ hở, đừng nói hắn, coi như Thư Họa Sư bát tinh, chỉ sợ cũng rất khó làm được.

Bất quá, không phải vị trước mắt này mà nói, thì là ai?

Có thể cam đoan, bức họa này ngoại trừ ngày đó lấy ra, còn chưa cho những người khác xem qua.

- Thời gian ngắn, không cách nào vẽ tranh thì thôi, lại nói, ý thức đi vào trong đó cũng không phải một mình ta.

Thấy hắn chần chờ, Trương Huyền nói tiếp.

- Không phải một mình ngươi?

- Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi đã quên? Ý thức của Trương Cửu Tiêu kia cũng tiến vào, kết quả bị linh tính đánh lén, đầu đầy sầu riêng!

Trương Huyền nói.

- Không sai! Ý thức của Trương Cửu Tiêu cũng đi vào...

Sắc mặt của người mang mặt nạ bằng đồng xanh trầm xuống.

- Hắn là người của Trương gia, Thánh Nhân quý tộc đáng sợ, chắc hẳn không cần ta nhiều lời, gia tộc này, vốn ưa thích đoạt đồ của người khác, đừng nói một bức họa, gây chuyện không tốt người cũng đoạt! Nếu như biết rõ phương pháp giải quyết phong ấn, có lẽ trên người có pháp bảo gì, lặng lẽ sử dụng, thừa cơ sửa lại nội dung bên trong, để ngươi cũng không phát hiện được!

Trương Huyền nói.

- Thánh Nhân Trương gia...

Khóe miệng của người mang mặt nạ bằng đồng xanh co lại, ánh mắt lộ ra sợ hãi.

Xem ra hắn nghe nói qua Thánh Nhân quý tộc này, hơn nữa biết rõ thực lực của đối phương đáng sợ.

...

Hắt xì!

Vừa thoa thuốc xong, Trương Cửu Tiêu cảm thấy khuôn mặt thoải mái một chút, đột nhiên hắt hơi một cái, vẻ mặt ngạc nhiên, đây là... Có người nghĩ tới ta rồi hả?

Một mực bị đả kích, đột nhiên có người lo lắng, ngẫm lại cũng có chút kích động!

Chương 2237: Mặt nạ đồng xanh yêu cầu! (1)

- Không đúng! Nếu như là Thánh Nhân quý tộc xuất thủ, khẳng định đường đường chính chính, trực tiếp nghiền ép ta rồi, không cần phải lặng lẽ làm việc...

Sau khi khiếp sợ, người mang mặt nạ bằng đồng xanh nhíu mày, kịp phản ứng.

Thánh Nhân Trương gia, được xưng Danh Sư Đại Lục đệ nhất gia tộc, bên trong cao thủ nhiều như mây, nhiều vô số kể, nếu thật đã biết bí mật của bức họa này, khẳng định đã sớm tìm tới, một tát chụp chết mình rồi, không cần phải che lấp.

Mặc dù có Danh Sư Đường tọa trấn, đại bộ phận sự tình chú ý quy tắc, nhưng ở trước mặt thực lực chân chính, quy tắc gì gì đó, cũng sẽ bị nghiền ép.

Trương gia, là loại có đủ thực lực nghiền ép hết thảy này.

- Dù sao ta nhìn thấy, chính là mỹ nhân đi tắm...

Thấy đối phương không tin, Trương Huyền lắc đầu:

- Thật sự không tin, có thể tìm người hỏi một chút, Trương Huyền ta, luôn luôn có thanh danh tốt...

- Đã đủ rồi! Kéo ngươi tới đây, là muốn ngươi để cho bức họa trở lại như lúc ban đầu!

Biết rõ tiếp tục xoắn xuýt vấn đề này, sẽ không dứt, đã chậm trễ rất lâu, người mang mặt nạ bằng đồng xanh hừ lạnh.

Cho dù lúc trước họa quyển bị người thêm vào nội dung mới, nhưng chỉ cần trình độ Thư Họa Sư đầy đủ, vẫn có thể phục hồi như cũ.

Dù sao niên đại bất đồng, chỉ cần trình độ đạt tới, không khó lắm.

Vị trước mắt này, có thể đơn giản phá vỡ phong ấn, làm được sự tình mình và Mông Trùng hội trưởng cũng làm không được, ở trên chức nghiệp thư họa, đã đạt đến trình độ cao nhất của Thanh Nguyên đế quốc, so với Vô Bi lão nhân lúc trước, cũng không kém chút nào, do hắn xuất thủ, khả năng hoàn thành thật lớn.

Trương Huyền lắc đầu:

- Không phải ta không muốn, mà là làm không được...

- Làm không được?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh cười lạnh, ánh mắt mang theo sát khí:

- Xem ra ngươi còn không có làm rõ tình cảnh của mình! Bây giờ ngươi bị ta bắt tới đây chính là Linh Hồn... Nói cách khác... nhục thân đã chết, bây giờ là người chết!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh nói.

- Người chết?

Trương Huyền lộ ra hoảng sợ:

- Ta chết rồi?
Cúi đầu nhìn thoáng qua, chứng kiến thân thể hư nhạt, sau đó trước mắt tối đen, trực tiếp sợ hôn mê bất tỉnh.

- ...

Chứng kiến động tác của gia hỏa trước mắt này, người mang mặt nạ bằng đồng xanh nắm tóc, có chút điên cuồng.

Linh Hồn của đối phương bị hắn dùng bí pháp rút đi, chỉ cần không phải suy nghĩ có vấn đề, liền khẳng định biết rõ!

Bản thân vừa nói, cố ý giả bộ kinh ngạc, còn giả bộ bất tỉnh... Đại ca, ngươi là hồn phách, choáng váng được sao?

Hồn thể bị giam cầm, chạy không thoát, cũng tán loạn không được, nhục thân đã chết... Dựa theo tình huống bình thường, không nên rất sợ hãi, không dám nhiều lời, ngoan ngoãn nghe theo phân phó sao?

Bộ dáng này, là cái tình huống gì?

- Không cần phải giả bộ, cái tế đàn này, đừng nói muốn choáng váng, muốn chết cũng làm không được...

Hận không thể đi lên một chưởng chụp chết đối phương, người mang mặt nạ bằng đồng xanh cắn răng nói.

- Choáng váng không được a...

Trương Huyền tràn đầy tiếc nuối ngồi dậy:

- Quên đi, trước không choáng, bất quá, ngươi nói ta xác thực làm không được!

Trong họa quyển cất giấu Khổng Sư hư ảnh, dùng mỹ nhân xuất dục đồ che lấp, liền đã định trước không thể nói ra, muốn phục hồi như cũ, tuyệt đối không có khả năng. Thấy gia hỏa này quả nhiên giả bộ bất tỉnh, hơn nữa một chút xấu hổ cũng không có, người mang mặt nạ bằng đồng xanh tức sắp nổ tung, nhưng mạnh mẽ nhịn xuống, ánh mắt nheo lại, trong giọng nói mang theo âm trầm cùng lạnh lùng:

- Đừng tưởng rằng là hồn phách, ta sẽ không có biện pháp giáo huấn ngươi! Có thể kéo ngươi từ một địa phương khác tới đây, tự nhiên biết rõ một ít bí pháp lợi hại, có thể làm cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!

- Dù sao cũng đã chết, tốt nhất giết chết ta a!

Vẻ mặt Trương Huyền lười biếng nói.

- Ngươi...

Ngực phập phồng, người mang mặt nạ bằng đồng xanh hô hấp khó khăn, cũng không biết là bị tức hay nghẹn:

- Ngươi đã không biết tốt xấu, ta liền thi triển Sưu Hồn thuật, sau khi sưu hồn, ngươi sẽ hồn phi phách tán, triệt để tử vong!

Rầm ào ào!

Nói xong cũng không đợi Trương Huyền trả lời, bàn tay lăng không trảo một cái, một cỗ lực lượng lập tức nghiền ép tới.

- Là... thủ đoạn của Vu Hồn Sư!

Chứng kiến động tác của hắn, ánh mắt Trương Huyền lóe lên.

Lần này cam tâm tình nguyện bị đối phương bắt, chính là muốn nhìn gia hỏa này rút cuộc là người nào, đến cùng muốn làm gì, không nghĩ tới đối phương trực tiếp thi triển ra thủ đoạn của Vu Hồn Sư...

Xì xì xì!

Trong lòng khiếp sợ, bất quá, Trương Huyền cũng không chống cự đối phương công kích, mà tùy ý để hắn đi vào trong đầu.

Bởi vì, đối phương thi triển hắn liền nhìn ra, cũng không phải sưu hồn thuật, mà là một loại Hồn Thuật dò xét.

Sưu hồn thuật tương đối bạo lực, một khi thi triển, hoàn toàn chính xác có thể biết tin tức trong đầu đối phương, nhưng đồng dạng sẽ phá hư hồn phách, cuối cùng dẫn đến hồn phi phách tán, thậm chí tử vong, Hồn Thuật dò xét bất đồng, có thể dò xét bí mật bản thân muốn biết, nhưng không tổn thương đối phương.

Xem ra gia hỏa này còn hy vọng hắn có thể xuất thủ, khôi phục họa quyển, không dám trực tiếp giết chết.

- Ta cũng muốn nhìn xem, ngươi đến cùng biết cái gì!

Quát lạnh một tiếng, ý niệm của người mang mặt nạ bằng đồng xanh du đãng ở trong ý thức của Trương Huyền, rất nhanh đã biết một ít sự tình muốn biết.

- Lại thật không biết bí mật dưới phong ấn...

Chương 2238: Mặt nạ đồng xanh yêu cầu! (2)

Thấy được càng nhiều, mày nhíu lại càng chặt.

Trải qua dò xét linh hồn, hắn nhìn ra, đối phương xác thực không biết rõ tình hình dưới phong ấn, nói cách khác, bức mỹ nhân xuất dục đồ kia có lẽ không quan hệ tới hắn!

Hơn nữa trải qua dò xét, có thể thấy được, tính cách đối phương chính trực, danh khí rất tốt không nói, là một Danh Sư ưu tú có thiên phú.

- Xem ra ta đoán sai rồi...

Xem hết những thứ này, ý niệm của người mang mặt nạ bằng đồng xanh lui ra.

Còn tưởng rằng là gia hỏa này sửa đổi họa quyển, hiện tại xem ra, hoàn toàn chính xác không phải, bất quá... nếu như đã nắm đến, nhất định phải để cho đối phương nghĩ biện pháp khôi phục nội dung lúc trước, nếu không những năm này vất vả, tất cả đều thành bọt nước.

- Quả nhiên là Vu Hồn Sư, hơn nữa cùng đám người Điền Thanh có quan hệ mật thiết...

Ý niệm của đối phương đi vào thức hải, Trương Huyền cũng lặng lẽ dò xét đối phương.

Chỉ bất quá, đạo ý niệm này quá nhỏ, ẩn chứa nội dung không nhiều lắm, nếu không mục đích, dụng ý của đối phương, sẽ bị dò xét rõ ràng.

Hắn lý giải Vu Hồn vượt xa đối phương, bố trí một cái biểu hiện giả dối, lừa gạt còn rất dễ dàng.

Trải qua điều tra, Trung Thanh Vương cùng Điền Thanh, có lẽ đều cùng hắn có quan hệ mật thiết nào đó, nguyên nhân chính là như thế, mới có thể để cho Điền Thanh mạo hiểm đi dụ dỗ đám người Ngô sư, hắn lặng lẽ ẩn giấu ở chỗ này, câu bắt linh hồn của mình.

- Ta vốn muốn sưu hồn, chỉ là một khi như vậy, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ, thật sự không còn có gì nữa... Hiện tại cho ngươi hai con đường để đi!

Biết rõ vị trước mắt này hoàn toàn chính xác không biết gì cả, người mang mặt nạ bằng đồng xanh hừ một tiếng:

- Thứ nhất, giúp ta khôi phục họa quyển, thành công, ta không chỉ không giết ngươi, còn có thể cho ngươi sống lại, thậm chí so với hiện tại càng mạnh hơn nữa!

- Thứ hai, sưu hồn, triệt để biến mất ở trong Thiên Địa! Nói thật, tuy ngươi rất hiểu rõ thư họa, nhưng Thư Họa Sư đạt tới thực lực như ngươi, toàn bộ Đại Lục không biết bao nhiêu, ngươi không đồng ý, ta sớm muộn gì cũng có thể phục hồi nội dung như cũ!

- Sống lại lần nữa?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Không sai!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh khẽ đảo cổ tay, một nhục thân xuất hiện ở trước mắt:

- Đây là Vô Hồn Kim Nhân, chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện thứ nhất, ta có thể cho hồn phách của ngươi ở tạm trong đó, như vậy chẳng khác nào đã có nhục thân, có thể sinh hoạt giống như người bình thường!

- Vô Hồn Kim Nhân...

Vô Hồn Kim Nhân của đối phương, so với trước kia Trương Huyền gặp qua, cấp bậc cao hơn nhiều lắm, hẳn là nhục thân của Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong luyện chế thành, không chỉ như thế, thủ pháp cũng cực kỳ tinh diệu, giống Chân Nhân như đúc, nhìn không ra vấn đề chút nào.
Có thể nói, Linh Hồn thật đi vào trong đó, thực giống như sống lại, Danh Sư thất tinh bình thường, chỉ sợ cũng rất khó phát hiện.

- Thân là Danh Sư, coi như không biết chức nghiệp Vu Hồn Sư, nhưng Vô Hồn Kim Nhân, cũng có thể nghe nói qua chứ! Không chỉ có thể để cho thực lực của ngươi bạo tăng, còn có thể để ngươi cải biến thân phận, trở thành nhân vật quyền cao chức trọng!

Thấy hắn khiếp sợ, người mang mặt nạ bằng đồng xanh cười lạnh.

- Trở thành nhân vật quyền cao chức trọng? Chẳng lẽ... Điền Thanh cùng Trung Thanh Vương, đều là Vô Hồn Kim Nhân?

Nhớ tới một sự kiện, đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Điền Thanh có thể trở thành Danh Sư Đường Phó đường chủ, thành phần bản thân khẳng định không có vấn đề, dĩ vãng trải qua tất nhiên cũng là trong sạch, sở dĩ phản bội Nhân tộc, chẳng lẽ là bị người luyện chế thành Vô Hồn Kim Nhân, sau đó áp đặt vào một hồn phách khác?

Còn có Trung Thanh Vương...

Thật muốn như vậy, liền thật đáng sợ.

Đường đường Vô Hồn Kim Nhân, biến thành Phó đường chủ cũng không có người phát hiện... Mấu chốt nhất là, hai cái này chỉ là muốn giết mình mới bại lộ... Như vậy không có bại lộ, sẽ có bao nhiêu?

Bí pháp rút ra Linh Hồn, sau đó thay đổi một Linh Hồn khác vào trong cơ thể đối phương...

Khó trách lúc trước Danh Sư Đường muốn tiêu diệt Vu Hồn Sư không lưu tình chút nào, chỉ là năng lực này, liền thật quá đáng sợ!

Bởi vì một khi đại quy mô thi triển, ngươi căn bản không biết, bên người rút cuộc là bằng hữu hay địch nhân.

- Trung Thanh Vương không phải Vô Hồn Kim Nhân, thứ này cũng không phải dễ luyện chế như vậy! Người mang mặt nạ bằng đồng xanh lắc đầu.

- Không phải?

- Hắn chỉ là đồ chơi hiệu trung với ta mà thôi!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh hừ một tiếng.

- Vậy... Điền Thanh thì sao?

Trương Huyền tiếp tục nhìn qua.

- Điền Thanh?

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh cười nhạo một tiếng, không có trả lời, mà nhìn qua:

- Muốn biết dung mạo dưới mặt nạ của ta không?

- Ân!

Trương Huyền gật đầu:

- Nếu như có thể để cho ta biết rõ ngươi rút cuộc là người nào, thì có thể tin tưởng lời của ngươi, đáp ứng điều kiện của ngươi! Nếu không, dù sao cũng đã chết, không cần phải hỗ trợ người giết ta!

Đối với người mang mặt nạ bằng đồng xanh này, hắn một mực rất ngạc nhiên, chỉ bất quá gia hỏa này từ khi nhìn thấy bản thân, thì không thi triển qua võ kỹ, vừa rồi Hồn Thuật dò xét, là thủ đoạn đặc thù của Vu Hồn Sư, không tính là võ kỹ.

Bởi vậy, trong đầu một mực không có hình thành thư tịch, cũng không biết rút cuộc là người nào.

Nếu có thể tháo mặt nạ xuống tự nhiên tốt nhất.

- Ta che lấp dung mạo, chỉ là vì không muốn để người khác phát hiện, bây giờ ngươi trốn không thoát, sinh tử chỉ ở nhất niệm của ta, cho ngươi xem cũng không sao...

Cười lạnh một câu, người mang mặt nạ bằng đồng xanh thò tay chậm rãi lấy mặt nạ trên mặt xuống.

Hồn phách của đối phương bị bản thân khống chế, sinh tử tất cả một ý niệm, căn bản không sợ làm ra phản kháng gì, vì vậy với hắn mà nói, cho xem chân dung cũng không coi vào đâu.

Thấy đối phương mở mặt nạ ra, Trương Huyền vội vàng nhìn sang, chỉ liếc nhìn, đồng tử co rụt lại, không thể tin được.

- Không thế nào, tại sao lại là ngươi?

Chương 2239: Ta là Thanh Điền Hoàng! (1)

Xuất hiện ở trước mắt, không phải người khác, đúng là Điền Thanh Phó đường chủ!

Hắn không phải đang chiến đấu với đám người Ngô sư sao?

Mấu chốt nhất là, bản thân lần đầu tiên nhìn thấy vị này, Điền Thanh đang bị giam giữ ở Danh Sư Đường, căn bản không có đi ra... Làm sao sẽ biến thành người mang mặt nạ bằng đồng xanh?

Trương Huyền không thể tin được.

Rồi ngoài dự liệu của hắn.

- Đúng vậy, Điền Thanh cùng ta đều là một người!

Điền Thanh Phó đường chủ gật đầu.

Gia hỏa này, từ khi bị bắt tới đây, vẫn không sợ hãi không lo lắng, hiện tại biểu lộ như vậy, để cho hắn cực kỳ thoả mãn.

- Không đúng... Ngươi không phải Điền Thanh, đoán không sai, hẳn là Thanh Điền hoàng a!

Nhíu mày, Trương Huyền nói ra phỏng đoán.

Mấy ngày nay hắn một mực hoài nghi, Điền Thanh vô cùng có khả năng là Thanh Điền hoàng, nếu không không có khả năng tìm bản thân phiền toái, cố ý hãm hại.

Chỉ là có chút chi tiết không nghĩ ra, không dám xác nhận mà thôi.

- Ngươi quả nhiên thông minh, bất quá, không nên nói ra...

Thanh âm của Điền Thanh Phó đường chủ trở nên cực kỳ âm trầm, một cỗ sát lục chi khí nồng đậm cuốn tới, khiến người ta trong nháy mắt tựa như lâm vào Luân Hồi Địa Ngục, khó có thể chống lại.

Cỗ sát lục chi khí này, còn muốn tinh thuần hơn Thiên Diệp Vương, ý thức kém một chút, có khả năng sẽ bị khí tức chấn nhiếp không chịu nổi, hôn mê bất tỉnh.

- Ngươi đã biết rõ ta là ai, có lẽ rõ, Dị Linh tộc cùng nhân tộc mâu thuẫn là không thể điều hòa... Quy thuận ta, không chỉ có thể sống, còn có hưởng thụ vinh hoa phú quý! Không đồng ý... Ta cũng không có biện pháp, đành phải giết chết rồi!

Thanh Điền hoàng không có phủ nhận, mà lạnh lùng nhìn qua, như nhìn người chết.

Đối phương phán đoán ra, tương đương vạch mặt, cũng không cần phải tiến hành ngụy trang.

- Ngươi là Thanh Điền hoàng, cũng là Điền Thanh... như vậy ở bên ngoài chiến đấu với đám người Ngô sư là ai? Ngươi... Một Dị Linh tộc, coi như ngụy trang tốt hơn nữa, nắm giữ quyền lợi của Danh Sư Đường, chỉ sợ cũng rất dễ dàng bị phát hiện a!

Trương Huyền nhịn không được nói.

Đây chính là địa phương hắn vẫn nghĩ không thông.

Nếu như Thanh Điền hoàng thật là Điền Thanh, ngụy trang thành Danh Sư bình thường, người khác nhìn không ra thì thôi, nhưng nắm giữ quyền lợi một phương, còn không có bị phát hiện, hắn cũng có chút không tin.

Danh Sư Đường thật ngu ngốc như vậy, ngay cả Dị Linh tộc lẫn vào cao tầng cũng không biết, khẳng định đã sớm bị diệt rồi.

- Điền Thanh là một đạo ý niệm của ta đầu thai, thân phận Danh Sư, là từng bước khảo hạch ra, tồn tại chân thật! Vì cái thân phận này, ta chuẩn bị tám trăm năm, không nghĩ tới... bị ngươi phá hư, ngươi nên biết, ta muốn giết ngươi như thế nào a!
Thanh Điền hoàng cười lạnh, sát cơ trong mắt như nước thủy triều.

Vì thân phận Điền Thanh này, hắn hao tốn không biết bao nhiêu giá cả, thậm chí không tiếc tổn thương vô số tính mạng tộc nhân.

Nếu không phải gia hỏa trước mắt này, khẳng định còn là Danh Sư Đường Phó đường chủ, chưởng quản tất cả quyền lợi!

800 năm vất vả, 800 năm trả giá, kết quả hóa thành tro bụi.

Đương nhiên, những năm này mượn nhờ Danh Sư Đường cùng Danh Sư, cũng tìm được tin tức rất trọng yếu, đã tìm được vật phẩm mình muốn.

Cách thành công, chỉ kém một bước nhỏ cuối cùng.

Nếu không nào có tâm tư cùng gia hỏa này nói nhiều như vậy, khẳng định vừa thấy mặt đã chém giết.

- Ý niệm đầu thai?

Trương Huyền sững sờ, sau đó giật mình.

Khó trách căn cứ quan sát của hắn, Điền Thanh kia, trên Nguyên Thần có thiếu sót rất lớn, không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ rất khó đạt tới Xuất Khiếu cảnh, vốn tưởng rằng là trong tu luyện xuất hiện vấn đề, nguyên lai... Chỉ là một đạo ý niệm đầu thai!

Ý niệm bản thân không trọn vẹn, tu luyện tới Nguyên Thần Cảnh coi như là đỉnh phong rồi, muốn Xuất Khiếu, hầu như không có khả năng.

Bởi vì ý niệm đầu thai, tương đương một lần nữa có sinh mệnh, thân phận chân thật chính là Điền Thanh, vì vậy coi như là Thư Viện, cũng không nhìn ra bản thân chủ nhân là người nào.

Việc này lại nói tiếp đơn giản, thân là Vu Hồn Sư, tự nhiên biết rõ độ khó.

Ý niệm là âm tính, sau khi đầu thai, tương đương âm hồn quấn thân, thai nhi mới sinh ra, rất dễ dàng bởi vậy chết non.
Mấu chốt nhất là, loại đầu thai này, có tổn hại thiên hòa, là Thiên Đạo không dung, coi như có thể may mắn thành công, cũng cần tiêu phí giá cả thật lớn.

Mặc dù có được thủ đoạn của Vu Hồn Sư, xác xuất thành công cũng vạn không còn một!

Nếu không lúc trước Mặc Hồn Sinh cũng không đến mức vì Cửu Thiên Liên Thai mà dốc sức liều mạng, mà nghĩ biện pháp đi đầu thai một lần nữa rồi.

Đương nhiên, mấu chốt nhất là, sau khi ý niệm đầu thai, sẽ lâm vào ngủ say, có ít người khả năng cả đời thẳng đến sắp chết, cũng không thể thức tỉnh ký ức lúc trước, cuối cùng tầm thường vô vi cho đến chết.

Đây chính là thai mê, trong thai u mê.

Bởi vậy, đầu thai trừ khi là đến bước đường cùng, thật sự không có cách nào, bằng không không có người làm như vậy.

Hơn nữa mỗi đầu thai một lần, đối với Linh Hồn đều có tổn thương thật lớn, một lần không thành công, trên cơ bản không có cơ hội thứ hai.

Đối phương không chỉ thành công, còn trở thành Danh Sư thất tinh đỉnh phong, khống chế Danh Sư Đường, cho dù có bản thể ở sau lưng ủng hộ, cũng cực kỳ đáng sợ.

- Không sai! Không nên ăn mòn sự kiên nhẫn của ta, nếu như biểu lộ thân phận, trừ khi quy thuận ta, hiến tế Linh Hồn, nếu không ngươi nên biết, tuyệt đối không có khả năng còn sống rời đi.

Thanh Điền hoàng hừ lạnh.

Dám ở trước mặt đối phương hào phóng cho thấy thân phận, liền căn bản không quan tâm đối phương để lộ bí mật, bởi vì hắn đã hoàn toàn nắm giữ quyền chủ động.

Muốn đánh chết đối phương, chỉ ở một ý niệm mà thôi.

- Được rồi, ta quy thuận!

Trương Huyền gật đầu.

- Hả?

Thanh Điền hoàng sững sờ.

Ở trong phạm vi Nhân tộc, những năm này sinh hoạt hắn biết rõ Danh Sư kiên trì cùng tín niệm, gia hỏa trước mắt này, lúc trước kiêu ngạo như vậy, ngay cả Danh Sư Đường cũng có thể nhẹ nhõm xông qua... Vốn tưởng rằng sẽ có kiên trì, nằm mơ cũng không nghĩ đến trực tiếp đáp ứng.

Đây cũng quá sảng khoái a!

- Quy thuận phải hiến tế Linh Hồn...

Chần chừ một chút, Thanh Điền Hoàng nói.

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu.

Chương 2240: Ta là Thanh Điền Hoàng! (2)

- Vậy thì hiến tế đi...

Có chút không dám tin tưởng, bất quá Thanh Điền hoàng vẫn gật đầu.

Một khi hiến tế Linh Hồn, một ý niệm có thể để cho đối phương tử vong, không cần sợ phản bội, coi như đối phương quỷ kế đa đoan, cũng không có bất kỳ tác dụng.

- Chờ một lát, ta hiến tế Linh Hồn, ngươi thật có thể tìm cho ta một Vô Hồn Kim Nhân thích hợp ta? Để cho ta sống sót?

Trương Huyền cắt ngang lời của hắn.

- Điểm ấy không cần lo lắng!

Thanh Điền hoàng khoát tay, ánh mắt lộ ra khinh thường.

Còn tưởng rằng gia hỏa này cốt khí ra sao, nguyên lai là muốn sống.

Cũng khó trách, sinh tử trước mặt, rất nhiều Danh Sư bình thường xương cốt cứng rắn cũng sẽ chịu thua, thật giống như mấy tên trước, cũng ngoan ngoãn nghe bản thân phân phó.

- Vậy... có thể nói cho ta biết trước, phương pháp đi vào Vô Hồn Kim Nhân, để cho ta thử xem không?

Trương Huyền nói tiếp:

- Phải xác nhận có thể sống, ngươi không gạt ta, mới có thể thần phục! Lại nói, muốn ta hỗ trợ khôi phục họa quyển, cũng chỉ có thể cho ta nhục thân, không có nhục thân, chỉ bằng vào Linh Hồn, là không có biện pháp cầm bút vẽ a!

Vu Hồn của Vu Hồn Sư, có thể cầm lấy đồ vật, nhưng Linh Hồn hầu như không thể nào làm được.

- Cái này...

Nhăn mày lại, muốn xem gia hỏa trước mắt này đến cùng nghĩ cái gì, chỉ thấy mặt hắn đơn thuần, nhớ nghĩ tới cảnh tượng lúc trước ở trong thức hải của đối phương thấy, Thanh Điền hoàng nhẹ gật đầu:

- Cũng tốt, phương pháp đi vào Vô Hồn Kim Nhân rất đơn giản...

Nói xong, cẩn thận giảng giải phương pháp đi vào cùng khống chế Vô Hồn Kim Nhân một lần.

- Ta đã biết...

Thấy đối phương giảng giải cùng Mặc Hồn Sinh truyền thừa không kém nhiều, Trương Huyền lên tiếng.

Loại phương pháp này, hắn đã sớm ngưng tụ thành Thiên Đạo công pháp, hơn nữa đã học, lúc trước luyện chế tốt phân thân, chia lìa hồn phách đi vào trong đó, chính là dùng pháp quyết này.

- Ngươi buông ta ra, ta đi vào kim nhân...

Quẩy người một cái, phát hiện còn bị vây ở trong tế đàn, không cách nào nhúc nhích, Trương Huyền nói.

- Không nên chơi bịp bợm gì, Vô Hồn Kim Nhân này là ta luyện chế, tự nhiên biết rõ phương pháp hủy diệt, đừng tưởng rằng đi vào trong đó, là có thể đối kháng ta!

Thanh Điền hoàng hừ một tiếng. - Hồn phách của ta chỉ có Thánh Vực nhị trọng, kim nhân này lực lượng mạnh hơn nữa, với ta mà nói, tác dụng cũng không lớn, coi như thật mưu đồ làm loạn, cũng không phải đối thủ...

Trương Huyền nói.

Dừng lại một chút, Thanh Điền hoàng gật đầu.

Xem ra thật sự có chút thần hồn nát thần tính rồi.

Đối phương nói không sai, Linh Hồn một Thánh Vực nhị trọng mà thôi, càng lợi hại lại có thể thế nào?

Bàn tay lăng không trảo một cái, hào quang trên tế đàn lập loè, Trương Huyền cảm thấy trên thân buông lỏng, hồn phách bị khốn trụ lập tức đứng lên.

- Ta thử xem!

Đứng dậy, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, chui vào Vô Hồn Kim Nhân trước mắt.

Sau một khắc, kim nhân mở mắt.

Hoạt động thoáng một phát, cảm giác giống như khống chế Khôi Lỗi không có khác nhau quá lớn, Trương Huyền lắc đầu.

Người, là có xúc giác, Linh Hồn đi vào nơi đây, tuy có thể sống, nhưng không có xúc giác, giống như mượn xác hoàn hồn, trên thực tế không khác người chết!

Khó trách cho dù Vu Hồn Sư có thể sống lâu dài, cũng có không ít người không muốn học chức nghiệp này.

Làm người, tự nhiên muốn sinh hoạt bình thường, ai muốn sống ở trong u ám, kéo dài hơi tàn.
Thấy gia hỏa trước mắt này đi vào trong Kim Thân, không có động tác khác, lúc này Thanh Điền hoàng mới nhẹ nhàng thở ra.

Kim Thân là hắn luyện chế, đối phương đi vào trong đó, chẳng khác nào bị giam vào lồng sắt, muốn giết chết vô cùng đơn giản.

- Hiến tế đi!

Hừ một tiếng.

- Tốt...

Trương Huyền nhẹ gật đầu, khống chế kim nhân, hai bước đi vào trước mặt tế đàn:

- Nếu hiến tế, vậy thì dùng tế đàn này đi!

Nói xong kim nhân khẽ động, mi tâm có một đạo Linh Hồn bắn ra, chậm rãi lơ lửng ở trên không.

- Ân!

Không nghĩ tới gia hỏa trước mắt này như thế chủ động, Thanh Điền hoàng nhẹ gật đầu, cũng tới trước mặt tế đàn, thân thể nhoáng một cái, Vu Hồn ly thể.

Hắn tu luyện là công pháp Vu Hồn nhất mạch, hồn phách âm hàn băng lãnh, khiến người ta còn chưa tới trước mặt liền trông đã khiếp sợ.

Vu Hồn Sư, quan trọng là... Linh Hồn, chỉ có hiến tế cho hồn thể, mới có tác dụng.

- Hiến tế!

Hừ lạnh một tiếng, Thanh Điền hoàng hài lòng nhìn lại.

Vốn tưởng rằng đối phương là nhân vật tàn nhẫn, hiện tại xem ra, còn là quá trẻ tuổi.

Chỉ cần thành công hiến tế, chính là thuộc hạ trung thực của mình, sẽ không dám phản kháng.

- Tốt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, Vô Hồn Kim Nhân đột nhiên dọc theo tế đàn dạo qua một vòng, bàn tay vỗ xuống.

Ô...ô...ng...

Toàn bộ phù văn tế đàn lập tức phát sáng lên, thời gian nháy con mắt, một cỗ hấp lực cực lớn mãnh liệt thôn phệ về phía Vu Hồn của Thanh Điền hoàng.

- Ngươi... Sao có thể kích hoạt tế đàn?

Thanh Điền hoàng biến sắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau