THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2231 - Chương 2235

Chương 2231: Bắt! (1)

Thanh Nguyên Thành, trong một tửu quán, mấy người ngồi ở trong đó, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía một phủ đệ cách đó không xa.

- Trương Sư, đây là chỗ ở của Trần Triết...

Ngô sư lặng lẽ truyền âm.

Khi trời tối, bọn hắn liền đến nơi này, có Danh Sư đường sớm an bài, không có gây nên bất luận kẻ nào chú ý.

- Ân!

Thần thức lan tràn, phủ đệ cách đó không xa đều ở trong đáy mắt.

Thần thức của người khác, cho dù là Ngô sư, cũng chỉ có thể lan tràn 400 thước, mà Trương Huyền, phạm vi 2500 thước, chung quanh chỉ cần có gió thổi cỏ lay, đều có thể sớm biết trước, căn bản không cần ẩn núp đến trong nhà của Trần Triết.

- Cái phủ đệ này xây dựng ngược lại rất xa hoa, rất chắc chắn!

Quét một vòng, Trương Huyền cảm khái.

Trần Triết này, ở trong mắt hắn không có danh khí gì, cũng không hiển sơn lộ thủy, trên thực tế là Danh Sư lục tinh đỉnh phong không thể thật hơn, càng là học sinh thân truyền của Phó đường chủ... Toàn bộ Đế Đô, cũng coi như là thân phận tương đối cao quý.

Bởi vậy phủ đệ của hắn, các loại trận pháp bố trí rậm rạp chằng chịt, thậm chí có đạt đến thất tinh, lắp đặt thiết bị so sánh với phủ thân vương, cho dù xa xa không bằng, nhưng so với gia tộc bình thường thì mạnh hơn nhiều lắm.

Năm bước một lầu, mười bước một các; hành lang đan xen...

Không biết Ngô sư dùng phương pháp gì, cả phủ đệ cũng không vì Trần Triết chết mà gây ra động tĩnh quá lớn, ngược lại cực kỳ bình tĩnh.

- Trương Sư, chúng ta cần sớm làm mấy thứ gì đó không?

Ngô sư trầm tư một lát, nói:

- Theo ta được biết, Điền Thanh này có một thanh Thánh Khí trung phẩm, cấp bậc khả năng không bằng Kim Nguyên đỉnh, lại có thể dung hợp với thực lực của hắn, càng tăng thêm sức mạnh, phát huy ra sức chiến đấu rất mạnh!

- Không cần sớm chuẩn bị, chuẩn bị quá nhiều, vạn nhất đối phương phát hiện, trốn đi, chúng ta liền phiền toái!

Trương Huyền lắc đầu.

Sớm chuẩn bị tự nhiên tốt nhất, chỉ là phủ đệ của đối phương bố trí đủ loại trận pháp, mai phục càng nhiều Danh Sư, động tĩnh như vậy quá lớn, vạn nhất con cá không mắc câu, ngược lại sẽ phiền toái.

- Vậy...

Ngô sư có chút bận tâm.

- Không cần lo lắng, thực lực của hắn coi như rất mạnh, chỉ cần không có vượt qua Cẩu Đường Chủ, chúng ta tự bảo vệ mình sẽ không có vấn đề, đến lúc đó động tĩnh náo lớn, hoàn toàn có thể truyền tin người Chiến Sư đường đến...
Trương Huyền nói.

Vị Điền Thanh này hắn đã giao thủ qua, không phải là đối thủ của mình, cho dù có pháp bảo gì lợi hại, nhóm người mình tự bảo vệ không có vấn đề, thật sự không được, lại để cho Hình Đường chủ dẫn người tới, tinh nhuệ của Chiến Sư đường ra hết, coi như đối phương là cường giả Xuất Khiếu Cảnh chính thức, ở chỗ này cũng khó trốn vẫn lạc.

- Cũng đúng!

Gật gật đầu, Ngô sư nhẹ nhàng thở ra.

Biết có thể sẽ gặp đại chiến, mọi người vừa quan sát vừa tu luyện, điều chỉnh trạng thái của mình đến đỉnh phong.

Đợi không biết bao lâu, ánh trăng có chút tây hạ, đột nhiên Trương Huyền đứng dậy:

- Đến rồi!

Đám người Ngô sư sững sờ.

Bọn hắn vô luận ánh mắt hay thần thức cảm ứng, đều không có vật gì, tìm không thấy nửa cái bóng người, cái gì đã đến?

- Đã đi vào phủ đệ...

Thấy bọn họ khó hiểu, Trương Huyền lắc đầu:

- Từ dưới đất tới!

- Dưới mặt đất? Mọi người cực kỳ bất khả tư nghị nhìn qua.

Dưới mặt đất, thần thức khó có thể xuyên thấu, như vậy cũng có thể phát hiện?

- Đối phương cực kỳ cẩn thận, theo sát vách phủ đệ, lặng lẽ lẻn vào, không biết dùng bí pháp gì, chui xuống dưới đất, tuy động tác rất nhỏ, bất quá... ta sớm liền phát hiện thân ảnh của hắn, hiện tại tới bắt rùa trong hũ a!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

Loại thủ đoạn chui xuống dưới đất này, ban đầu ở Tĩnh Viễn Thành Độc Điện đã gặp một lần, là tuyệt chiêu am hiểu nhất của Thanh Điền thập đại Vương Giả… Thổ Diệp Vương.

Chính bởi vì gặp qua, thời điểm thần thức của hắn lan tràn, tình huống dưới mặt đất cũng lặng lẽ quan sát, vừa vặn thấy được một màn này.

- Tốt!

Mọi người đứng dậy, bay ra cửa sổ, bay về phía phủ đệ, đi vào chính giữa sân nhỏ, Trương Huyền ý bảo mọi người lặng lẽ trốn ở bốn phía, bản thân thì đến một chỗ, nhẹ nhàng búng ra, mấy trận kỳ chọc vào mặt đất.

Ô...ô...ng...

Bàn chân đạp mạnh mặt đất, nhướng mày:

- Đi ra!

Bành!

Mặt đất lập tức đung đưa, một bóng người bị hắn cứng rắn rút ra, trùng trùng điệp điệp ngã trên mặt đất.

Người này mặc hắc y, che giấu ở trong đêm tối, thấy không rõ lắm, bất quá tất cả mọi người đều có thực lực Nguyên Thần Cảnh, thị lực kinh người, lập tức nhận ra dung mạo.

- Điền Thanh, quả nhiên là ngươi...

Sắc mặt Ngô sư trầm xuống:

- Tới cho ta!

Nói xong, đại thủ trảo một cái, một cỗ lực lượng cường đại nghiền ép tới, tựa hồ muốn xé nát người.

Vù vù!

Tựa hồ không nghĩ tới có người mai phục ở nơi đây, đồng tử của Điền Thanh co rụt lại, hai tay ngăn trở công kích của hắn, thân thể nhoáng một cái, cấp tốc thoát ra.

Chương 2232: Bắt! (2)

- Trốn? Chạy thoát sao?

Cười khẽ một tiếng, ngón tay của Trương Cửu Tiêu bắn ra, kiếm quang gào thét, từ không trung trút xuống.

Đúng là trường kiếm Thánh Khí trung phẩm của hắn.

Nghe qua Trương Huyền giảng bài, tuy thanh kiếm này còn không có đột phá nửa bước Xuất Khiếu, nhưng lực lượng cường đại hơn, cộng thêm tu vi của Trương Cửu Tiêu phối hợp, Kiếm Khí huy hoàng, đi ngang qua mấy chục thuớc, thời gian nháy con mắt liền đi tới trước mặt Điền Thanh.

Sắc mặt trầm xuống, Điền Thanh cũng không do dự, lòng bàn tay cuồn cuộn, đồng dạng rút ra một thanh trường kiếm nghênh đón.

Đinh đinh đinh!

Kiếm quang ở trên không trung liên tục va chạm mấy mươi lần, Trương Cửu Tiêu liên tiếp lui về phía sau.

Coi như thực lực của hắn mạnh mẽ, nhưng đối phương cao hơn hắn trọn vẹn một đại cấp, binh khí cấp bậc giống nhau va chạm, trên lực lượng vẫn hơi có không bằng.

Ngăn trở Ngô sư, đánh lui Trương Cửu Tiêu chỉ là trong nháy mắt, thân thể nhảy tung, Điền Thanh vừa nhảy ra hơn nửa thước, liền cảm thấy vài đạo lực lượng hung mãnh từ bốn phía xé rách đến.

Đúng là mấy vị trưởng lão của Danh Sư Đường đến đây.

Mấy người kia đều là Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, biết rõ vị trước mắt này cường đại, nên không dám giấu dốt, tất cả đều lấy ra binh khí, Kiếm Khí bốn phương tám hướng, tạo thành một vách tường vắt ngang ở trên không.

Một khi vị này tiếp tục nhảy lên, tất nhiên sẽ bị chém thành hai đoạn.

Sắc mặt khó coi, biết rõ phía trên không đường có thể đi, trường kiếm của Điền Thanh rung động, cả người mượn lực, lập tức hạ xuống, vừa ổn định thân hình, công kích của Ngô sư, Trương Cửu Tiêu lần nữa cuốn tới.

Vừa đến nơi đây, Trương Huyền liền làm ra an bài, lực công kích của Ngô sư, Trương Cửu Tiêu mạnh nhất, chủ lực tiến công, còn dư lại bốn người ở một bên yểm hộ, hình thành thiên la địa võng, không thể để cho gia hỏa này chạy thoát.

Thấy mấy người vây công, Điền Thanh không phải đối thủ, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, trong mắt hiển hiện hoa văn, nhìn lại bốn phía.

Nếu như đối phương mạo hiểm đến đây, như vậy nơi đây khẳng định có bí mật đối phương cho rằng còn trọng yếu hơn sinh mệnh.

Đây là hậu hoa viên của phủ đệ Trần Triết, không có người nào, hơn nữa trước chiến đấu liền phong ấn bốn phía, nên càng không có người biết được.

Xem một vòng, đột nhiên nhướng mày.

Đi vào trước mặt mấy cây đại thụ trong nội viện.

Là Lưu Hương thụ Thánh Vực cấp, có thể kết Lưu Hương quả.

Tuy thứ này thuộc về dược liệu Thánh Vực, lại không có tác dụng để người ta tăng tu vi, tác dụng duy nhất là quả cây, có thể làm cho mùi thơm trong người bảo tồn một năm... Là phu nhân, nữ hài mới ưa thích sử dụng.

Không nghĩ tới hậu hoa viên của Trần Triết, lại có tới bảy gốc, còn chưa đến trước mặt, liền cảm thấy mùi thơm nồng nặc, bay thẳng lỗ mũi, khiến người ta có chút say mê.
Không thể không nói, mùi thơm của Lưu Hương quả hoàn toàn chính xác dễ ngửi, nếu như đặt ở trên người cô gái, hoàn toàn chính xác có thể làm người mê dục tiên dục tử, không cách nào tự kìm chế.

Bất quá, Trương Huyền không phải chuyên môn nhìn loại thánh dược này, mà ở dưới lòng bàn chân đo đạc một vòng.

- Thất Tinh Tỏa Tức trận... Dùng dược liệu Thánh Vực cấp, thay thế trận kỳ, phong tỏa khí tức, tiến hành che giấu, biện pháp này hoàn toàn chính xác không tệ!

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Thân là Trận Pháp Sư thất tinh đỉnh phong, người khác thoạt nhìn, đây chỉ là mấy cây quả, nhưng hắn rất nhẹ nhàng liền nhìn ra, là một trận pháp đặc biệt.

Giống như tỏa tức trận lúc trước hắn bố trí, có thể phong tỏa khí tức, tuy đơn giản, nhưng mượn lực lượng của Thánh Vực Lưu Hương thụ, đạt đến cấp bậc thất tinh đỉnh phong, lại phối hợp trận pháp khác ở chung quanh yểm hộ, không cẩn thận quan sát mà nói, coi như là hắn, cũng không có phát hiện.

Vừa rồi phải dùng Minh Lý Chi Nhãn, phát giác được nơi này có linh khí dao động, mới suy tính ra.

- Một Danh Sư lục tinh, ở trong nhà bố trí tỏa tức đại trận thất tinh đỉnh phong... Ta cũng muốn nhìn xem, phía dưới này ẩn giấu cái gì!

Lại đi hai bước, bàn chân lần nữa đạp mạnh.

Rầm ào ào!

Mặt đất lập tức bị xốc lên, một cửa đá xuất hiện ở trước mắt.

Bàn tay nhẹ nhàng chúi xuống, xóa đi phù văn ở phía trên, Trương Huyền nhấc chân đi vào.

Đằng sau cửa đá có cầu thang đi xuống, không biết dùng cái gì điêu khắc thành, đen kịt, ở dưới hào quang của Dạ Minh Châu chiếu rọi, cũng có chút thấy không rõ lắm. Vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn, lúc này mới rõ ràng hơn không ít.

- Là Tinh Huy Thạch...

Trương Huyền nhíu mày.

Sau khi xem xong thư tịch của Giám Bảo Sư Công Hội cùng Danh Sư Đường, đã biết không ít khoáng thạch kỳ lạ ở trên đại lục.

Tinh Huy Thạch, một loại đá cổ quái, có thể hấp thu hào quang, để cho một khu vực vô cùng đen tối, ánh mắt cũng nhìn không rõ.

Đương nhiên, nếu có phương pháp đặc thù mà nói, đồng dạng có thể làm cho nó phát ra hào quang hấp thu, chiếu rọi xung quanh, tựa như tinh thần.

Nguyên nhân chính là như thế, mới có cái tên này.

Trước mắt, đưa tay không thấy được năm ngón, rõ ràng cho thấy bị dùng thủ pháp đặc thù tinh luyện qua, chỉ có thể hấp thu, không cách nào kích hoạt.

Bất quá, đối với Trương Huyền mà nói, ảnh hưởng không lớn, chậm rãi đi xuống.

Đại khái đi bảy tám chục mét, mặt đất cứng rắn, ngẩng đầu nhìn lại, nhịn không được sững sờ.

Là một địa cung rộng lớn.

Trung gian là một cái động thật lớn đi thông địa tâm, vô số dung nham bị một đại trận giam ở trong đó, phóng ra năng lượng cực lớn.

- Trận pháp này... Chỉ sợ đạt tới bát tinh!

Trận pháp trước mắt này, dùng tài liệu đặc thù chồng chất thành, cấp bậc không kém ở Khâu Ngô cung chút nào, chỉ sợ đã đạt đến bát tinh.

Hậu hoa viên của một Danh Sư lục tinh, ẩn giấu một trận pháp thất tinh đỉnh phong che dấu khí tức không nói, địa cung phía dưới còn có trận pháp bát tinh...

Nói không kỳ quái, quỷ mới tin.

- Đây là cung cấp động lực cho cái gì...

Trận pháp này, là hội tụ lực lượng của địa tâm dung nham cho một thứ gì đó, tiến hành thúc giục.

Ngẩng đầu nhìn sang địa phương năng lượng của trận pháp hội tụ, đồng tử của Trương Huyền co rụt lại:

- Đây là, đây là...

Chương 2233: Điền Thanh đã chết! (1)

Chỉ thấy trước mắt, một tế đàn thật lớn ở dưới lực lượng trận pháp trùng kích, yên tĩnh lơ lửng ở trên không trung, bởi vì không có kích hoạt, thoạt nhìn có chút u ám, tựa như lan tràn đến chỗ sâu, kéo dài qua lịch sử.

- Cái tế đàn này... rất giống ta từ trong tay Hồng Diệp Vương lấy được, chẳng lẽ là... tế đàn của Dị Linh tộc?

Sắc mặt trầm xuống.

Cái tế đàn này, giống cái trong tay Hồng Diệp Vương như đúc, chỉ là phức tạp hơn nhiều, nhìn qua đã biết rõ, nhất định là đồ vật chỉ Dị Linh tộc mới có.

Minh Lý Chi Nhãn nhìn lại, trên tế đàn điêu khắc vô số chữ viết, những chữ này, cực kỳ cổ quái, không phải văn tự nhân loại, cũng không phải của Thú Tộc.

Bất quá nhìn thoáng qua, Trương Huyền liền nhận ra được.

- Là... văn tự như Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại!

Văn tự này, hắn gặp qua, giống như kiểu chữ Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại, viết nhiều, có thể sinh ra lực lượng không gian.

- Chỉ sợ là đại trận truyền tống... Có thể truyền tống Dị Linh tộc đến nơi đây!

Lúc trước liền đoán được, Trần Triết này có khả năng phản bội Nhân tộc, đầu nhập vào Dị Linh Tộc, hiện tại xem ra nhất định là thật.

Tế đàn do trận pháp bát tinh cung cấp lực lượng, nếu như không nhìn lầm, vô cùng có khả năng truyền tống Dị Linh tộc tới đây... Hai mươi năm trước Dị Linh tộc quy mô xâm lấn, cũng có thể có quan hệ tới bên này!

Nếu không, địa quật bị phong ấn, muốn đưa ra nhiều Dị Linh tộc như vậy, làm sao có thể?

- Xem ra Điền Thanh này, cũng phản bội Nhân tộc...

Biết rõ Trần Triết đầu nhập vào Dị Linh tộc, Điền Thanh cũng thành hiển nhiên rồi.

Trần Triết chỉ là một Danh Sư không nhập lưu của Danh Sư Đường, muốn làm ra chuyện lớn như vậy, hơn nữa giấu giếm thầy của hắn, khẳng định là không thể nào!

Khả năng duy nhất, là đối phương cũng tham dự!

Nói cách khác, Điền Thanh Phó đường chủ, Danh Sư thất tinh đỉnh phong quyền lợi lớn nhất của Danh Sư Đường lúc trước, kỳ thật sớm đã đầu phục Dị Linh tộc, là một gian tế!

- Ta nói, vừa tới Thanh Nguyên Thành, cái gì cũng không có làm, điệu thấp trung thực, an phận thủ thường... vì sao đối phương trực tiếp tìm ta phiền toái, thì ra là thế...

Nghĩ thông suốt những thứ này, kết hợp lúc trước phỏng đoán, Trương Huyền bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn vừa tới Thanh Nguyên Đế Đô, hơn nữa một mực rất ít xuất hiện, không giống ban đầu ở Danh Sư Học Viện, gây rắc rối bốn phía... Dù vậy, đối phương vẫn nhằm vào bản thân...

Lúc trước không rõ, hiện tại xem ra, hẳn là muốn báo thù thay đám người Thiên Diệp Vương.

Thanh Điền thập đại Vương Giả, tất cả đều ngã ở trong tay mình, không muốn báo thù, đó là giả dối.

- Thanh Điền nhất mạch, Điền Thanh, Trung Thanh Vương... Ha ha, ta sớm nên nghĩ đến a! Lắc đầu.

Thanh Điền nhất mạch, bị bản thân chỉnh chết đi sống lại, thập đại Vương Giả đã chết chín, bị tuần phục một cái... Có thể nói toàn quân bị diệt.

Loại tình huống này, nghe được tên Điền Thanh, nên lập tức nghĩ đến mới phải.

Chỉ bất quá, thân phận đối phương đặc thù, chẳng qua là cảm thấy làm việc không công bằng, như thế nào cũng không nghĩ đến, có quan hệ với Thanh Điền nhất mạch.

Điền Thanh... Thanh Điền, Trung Thanh Vương... Trung tâm với Thanh Điền nhất mạch sao?

Hơn nữa, hai vị này đều từ trong lần Dị Linh tộc đại chiến kia trổ hết tài năng, lập công vô số...

- Được rồi, mặc kệ đối phương là người nào, trước hủy diệt cái tế đàn này lại nói, hủy diệt rồi, coi như muốn truyền tống tới, cũng làm không được...

Biết rõ những thứ này liên lụy quá lớn, cho dù đoán được bảy tám phần, còn cần chứng cớ xác thực mới có thể xác nhận, Trương Huyền không hề suy nghĩ nhiều, cổ tay khẽ đảo, Băng Vũ Kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Rầm ào ào!

Chân khí trong cơ thể tuôn ra, Kiếm Khí phun trào.

Ở Chiến Sư đường học tập ba ngày, Thiên Đạo Kiếm pháp lại có tinh tiến, nếu như Băng Vũ Kiếm đạt tới Thánh Khí trung phẩm mà nói, coi như là không cần trận pháp, cũng có thể nhẹ nhõm bổ Cẩu Đường Chủ ở dưới kiếm.

- Phá!

Trường kiếm lăng không, Trương Huyền đang định bổ tế đàn, để cho Dị Linh tộc không còn đường tới, liền cảm thấy một cỗ lực lượng đặc thù mãnh liệt kéo tới, ý nghĩ mê muội.
Ngay sau đó, cảm thấy một cỗ lực lượng xé rách cực lớn, dẫn dắt Linh Hồn, muốn xé nát hồn phách của hắn.

- Đây là...

Thân thể nhoáng một cái, chiêu số công kích trì hoãn, Trương Huyền kìm lòng không được lắc lư hai cái.

Loại bị dẫn dắt Linh Hồn này, lúc trước đã trải qua.

Tên xui xẻo Tàng Hư kia từng thi triển qua một lần với hắn.

Chỉ bất quá, lực lượng của đối phương rất nhỏ, hồn phách của hắn cường đại, không có chút ảnh hưởng nào, nhưng hiện tại cỗ lực lượng lôi kéo này cực kỳ hùng hồn, chỉ cần không kiên trì nổi, liền vô cùng có khả năng bị hút đi.

- Mượn trận pháp này...

Lắc lư hai cái, Thiên Đạo chân khí trong cơ thể vận chuyển, lập tức dừng hẳn xuống, ánh mắt lần nữa rơi xuống tế đàn trước mắt, lập tức hiểu được.

Đối phương tất nhiên là mượn trận pháp này, mới khiến cho uy lực đại tăng, nếu không lấy linh hồn của hắn, coi như lực lượng cường đại hơn Tàng Hư gấp mười lần, chỉ sợ cũng dao động không được.

- Linh Hồn công kích tinh thuần như thế, người này nhất định là người giết chết Trần Triết...

Đối phương mượn nhờ tế đàn, ngay cả linh hồn của mình cũng có thể xúc động, muốn gạt bỏ Trần Triết, khẳng định cực kỳ đơn giản.

Xem ra đoán không sai, Trần Triết chính là người này giết chết.

- Ta dụ bắt bọn hắn... Bọn hắn cũng ở đây dụ bắt ta, khó trách dễ dàng như thế!

Biết rõ còn có người giấu ở một bên, lợi dụng tế đàn thôn phệ linh hồn của hắn, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, ánh mắt Trương Huyền híp lại.

Hắn chỉ là tình thương thấp chút, phương diện khác lại cực kỳ thông minh, thậm chí kèm theo tâm cảnh khắc độ gia tăng, đã đa trí như yêu.

Để cho Ngô sư công khai khen ngợi Trần Triết, mục đích là vì hấp dẫn Điền Thanh, Điền Thanh đi ra, kết quả bản thân lại bị Linh Hồn công kích... Xem ra, đối phương cũng không ngốc, biết là cạm bẫy vẫn còn tới đây, mục đích không phải vì hủy diệt tế đàn này, mà là hấp dẫn mình tới, sau đó thừa cơ săn giết!

Vốn tưởng rằng đối phương là con mồi, không nghĩ tới, bản thân đã thành con mồi.

- Chẳng lẽ có quan hệ tới Ngoan Nhân?

Trong lòng khẽ động, vội vàng liên hệ đối phương ở trong không gian giới chỉ.

- Chủ nhân, đây là bí pháp của ta, bất quá người thi triển không phải ta, dù chỉ là một phần thân thể, mượn nhờ loại tế đàn này thi triển mà nói, chủ nhân cũng không chống lại được!

Thanh âm của Ngoan Nhân vang lên.

Chương 2234: Điền Thanh đã chết! (2)

Trương Huyền gật đầu.

Cho dù Thiên Đạo Vu Hồn của hắn cường đại, đáng tiếc cấp bậc quá thấp... Đối phương thật sự là Ngoan Nhân mà nói, muốn hút đi Vu Hồn của bản thân, quá dễ dàng.

- Không phải một phần của ngươi... vậy sẽ là ai?

Trong lòng đang kỳ quái, trong đầu mê muội lần nữa, cỗ lực lượng vừa rồi kéo tới lần nữa, còn hung mãnh hơn hồi nãy.

Xem ra đối phương thấy một lần không thành công, đã tiến hành lần thứ hai.

- Cơ tới nhìn xem...

Nếu như đối phương muốn hấp thu linh hồn của mình, không bằng tương kế tựu kế, đi tới nhìn xem.

Cùng Ngoan Nhân thương nghị thoáng một phát, đã biết một ít bí mật của phương pháp này, Trương Huyền đi vào trước mặt tế đàn, lấy ra bút lông vẽ vài nét, lúc này mới không áp chế hồn phách của mình nữa.

Vù vù!

Vu Hồn từ trong mi tâm bay ra.

- Hồn thể của ta quá lớn, như vậy đi tới, đối phương nhất định sẽ sớm chuẩn bị... thu nhỏ lại một ít!

Hồn thể của hắn chừng mười thước, một khi bị hút đi tới, sẽ bại lộ thực lực, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười, ngón tay điểm ra, Diễn Không Thiên Thư vận chuyển.

Thời gian nháy con mắt hồn thể, cao mười mét liền áp súc giống như nhục thân.

Tuy chỉ tu luyện Diễn Không Thiên Thư nhất trọng, nhưng phong tỏa lực lượng Linh Hồn, vẫn có thể làm được.

Vù vù!

Không có chống cự, bị lực lượng trong tế đàn khẽ hấp, hồn thể của Trương Huyền lập tức bay đi.

Ô...ô...ng...

Tế đàn lóe lên hào quang, hồn thể liền biến mất khỏi tại chỗ.

...

Trương Huyền đi vào địa cung, chứng kiến tế đàn, Điền Thanh Phó đường chủ bị mọi người vây công, cũng có chút kiên trì không nổi.

Toàn thân máu tươi, trên thân rách mướp.

Bị sáu cao thủ không kém hắn vây công, coi như sức chiến đấu của hắn mạnh, cũng rất khó đào thoát.

- Điền Thanh, thúc thủ chịu trói đi, nếu không chúng ta sẽ giết chết ngay tại chỗ!

Ngô sư hừ lạnh. Lúc trước Cẩu Đường Chủ tuyên bố, chỉ cần gặp được Điền Thanh Phó đường chủ, có thể giết chết ngay tại chỗ!

Nếu như gia hỏa này ngu xuẩn mất linh, mọi người sẽ không để ý mang theo thi thể trở về.

- Giết ta? Vậy... Mọi người cùng nhau chết!

Biết rõ không cách nào đào tẩu, vẻ mặt tràn đầy dữ tợn, gào thét một tiếng, lực lượng trong cơ thể Điền Thanh dồn dập bạo tăng.

- Nguy rồi, hắn muốn tự bạo, nhanh phong tỏa bốn phía!

Đồng tử co rụt lại, Ngô sư hét lớn.

Cường giả nửa bước Xuất Khiếu Cảnh tự bạo, uy lực cực lớn, thật muốn mặc kệ nổ tung, phạm vi hơn một nghìn mét sẽ biến thành Địa Ngục.

Trần Triết chết chưa hết tội, nhưng người nhà của hắn, cùng với vô số dân chúng chung quanh đều vô tội, thân là Danh Sư, không thể để cho đối phương bị thương tổn.

- Vâng!

Thần sắc mọi người đều ngưng tụ, chân khí trong cơ thể phóng ra, bảo hộ bốn phía.

Làm như vậy, nhất định sẽ trọng thương, thậm chí tử vong, nhưng mấy người không chần chờ cùng do dự chút nào.

- Không cần khó khăn như vậy, bản đỉnh tới cũng!

Mọi người thấy chết không sờn, chợt nghe một thanh âm la lên, một cái lô đỉnh thật lớn từ trên trời giáng xuống.
- Lạch cạch!

Điền Thanh Phó đường chủ đang tính tự bạo, bị đè bẹp xuống đất.

Sợ xuất hiện nguy hiểm, Trương Huyền sớm phóng Kim Nguyên đỉnh ra, lưu ở bên ngoài.

Gia hỏa này thấy mọi người không thể chống lại, lúc này mới xông tới.

Phần phật!

Điền Thanh bị chấn xuống, thân thể khổng lồ của Kim Nguyên đỉnh chuyển một cái, mở nắp lò ra, nuốt Điền Thanh vào.

Oanh!

Vừa nuốt xong, chợt nghe một tiếng nổ kịch liệt vang lên, ngay sau đó nắp lò mở ra, bốc lên khói trắng, như nấc một cái.

Phù phù!

Một thi thể rách rưới bị phun ra.

- Mùi vị quá kém, thật khó ăn...

Lắc lư một cái, Kim Nguyên đỉnh tựa hồ muốn nôn mửa, nhưng nghĩ tới mình không có dạ dày, đành phải hậm hực.

Thân là Thánh Khí trung phẩm, cho dù uy lực tự bạo của đối phương rất lớn, như muốn nổ nát vụn, còn là làm không được.

Mọi người nhảy dựng.

Ngô sư cùng Kim Nguyên đỉnh xuất sinh nhập tử qua, biết rõ gia hỏa này cường đại, chỉ là không nghĩ tới, lần này sau khi thức tỉnh, lại trở nên lợi hại hơn rồi.

Nuốt gia hỏa tự bạo vào cũng không việc gì... Xem ra kèm theo thời gian chuyển dời, gia hỏa này đạt tới Xuất Khiếu cảnh chính thức, chỉ là vấn đề thời gian.

- Đã chết...

Trương Cửu Tiêu đi vào trước mặt thi thể, nhìn thoáng qua nói.

- Đã chết?

Ngô sư vội vàng đi tới.

Dò xét một phen, Ngô sư có chút không dám tin tưởng.

Điền Thanh này chạy nhanh như vậy, dựa theo đạo lý, không phải là loại thấy chết không sờn, vì sao sẽ dễ dàng chết như vậy?

Chương 2235: Có người nghĩ tới ta rồi hả! (1)

- Thu thi thể của hắn, mang về Danh Sư Đường!

Nếu như chết rồi, hết thảy ân oán liền tiêu tan.

Thở dài một tiếng, Ngô sư khoát tay áo.

Vị Điền Sư này, tay cầm quyền hành, cho dù chỉ là Phó đường chủ, trên thực tế quyền lợi lại tương tự Đường chủ, một người độc đại... Vốn tưởng rằng sớm muộn gì cũng có thể trùng kích Danh Sư bát tinh, đạt tới cảnh giới cao hơn, nằm mơ cũng không nghĩ đến, cuối cùng chết ở nơi đây.

Ngẫm lại cũng khiến người ta thổn thức.

Đắc tội ai cũng không nên đắc tội Trương Huyền... Xem ra lúc trước quyết định là rất đúng.

Hai vị Trưởng Lão đi vào trước mặt, thu thi thể, lúc này Ngô sư mới nhìn quanh một vòng:

- Trương Sư đâu?

Vừa rồi chiến đấu kịch liệt, hắn không dám lơ là, cũng không chú ý Trương Huyền đi nơi nào.

- Chủ nhân tiến vào cái động kia rồi...

Kim Nguyên đỉnh nhảy thoáng một phát.

- Động?

Lúc này đám người Ngô sư mới phát hiện, góc hoa viên chẳng biết lúc nào có thêm một cái cửa đá.

- Là tỏa tức trận che giấu khí tức, lúc này mới không có phát hiện...

Đi vào trước mặt, Ngô sư nói.

Trận pháp này, phong tỏa hết thảy khí tức, vì vậy coi như bọn hắn chiến đấu ở cách đó không xa, cũng không có phát hiện.

Bất quá, thời điểm trận pháp che giấu nhìn không ra, hiện tại cửa đá mở rộng, giống như cái chai mở nắp bình, lại không phát hiện được, liền không xứng làm Danh Sư thất tinh rồi.

- Vào xem!

Nhẹ gật đầu, Ngô sư nhấc chân đi vào.

Đám người Trương Cửu Tiêu theo đuôi, mới vừa đi không xa chợt nghe một thanh âm tràn đầy phiền muộn:

- Kéo ta một chút...

Mọi người quay đầu, lúc này mới phát hiện, Kim Nguyên đỉnh cũng tính toán tiến đến, chỉ bất quá bị chắn ở bên ngoài cửa đá, ba cái chân vừa thô vừa to bị kẹt ở bên ngoài cửa, tràn đầy u oán.

Gia hỏa này có thể biến lớn, nhưng muốn nhỏ liền không dễ dàng như vậy rồi.

Thật giống như Vu Hồn của Trương Huyền, muốn nhỏ tiến vào Nguyên Thai lại chết sống làm không được.

Mọi người đập nát cửa hộ nó, lúc này mới cứu được lô đỉnh ra.

Nện vỡ nát mặt đất, lúc này Kim Nguyên đỉnh mới hài lòng đi theo sau lưng mọi người, cực kỳ kiêu ngạo, bay về phía thềm đá. Không lâu sau đi tới địa cung.

Thấy được dung nham cùng tế đàn, cũng nhìn thấy Trương Huyền ngồi dưới đất không nhúc nhích.

- Trương Sư...

Mọi người vây quanh tới.

Sắc mặt Ngô sư trắng nhợt, trong mắt tràn đầy không thể tin được:

- Không còn hô hấp cùng tim đập, Trương Sư đã chết? Điều này sao có thể?

Vị trước mắt này, không cảm giác được hô hấp cùng tim đập chút nào, giống như pho tượng.

Hắn là Thiên Nhận Danh Sư, lại là Thiên Nhận Thánh Giả, làm sao có thể chết ở loại địa phương nhỏ này?

Đang không biết làm sao, chợt nghe Kim Nguyên đỉnh quát.

- Chết? Chết cái gì chứ? Chủ nhân nhà ta đang tu luyện công pháp đặc thù nào đó, các ngươi đều đi chỗ khác chơi đi!

Thời điểm ở Khâu Ngô cung, Kim Nguyên đỉnh mang Trương Huyền đi vào dung nham, biết rõ hắn tu luyện công pháp nào đó, hồn phách ly thể, nhục thân giống như đã chết, nên không kỳ quái.

- Công pháp?

- Công pháp gì có thể làm cho người một chút tri giác cũng không có?

Mọi người nhíu mày, cũng không tin.

Thân là Danh Sư, kiến thức rộng rãi, cho tới bây giờ còn không gặp hay nghe nói qua công pháp tu luyện gì, thân thể sẽ trở nên giống như tử thi! - Trên đời này làm sao có loại công pháp đó?

Trương Cửu Tiêu cũng lắc đầu.

Thân là con em gia tộc, kiến thức rộng rãi, xem qua không ít chuyện kỳ quái, thế nhưng giống như hiện tại, trái tim không nhảy, hô hấp không có, thân thể có chút cứng ngắc... Mấu chốt nhất là, nói chuyện cũng không nghe thấy, một chút ý thức cũng không có...

Không phải tử vong là cái gì?

Coi như Nguyên Thần Xuất Khiếu, cũng sẽ có tim đập, hô hấp.

Nghe được lời của hắn, mọi người cũng có nghi hoặc đồng dạng.

- Thích tin hay không thì tùy!

Kim Nguyên đỉnh vặn vẹo thân thể khổng lồ thoáng một phát.

Nếu như có mặt, khẳng định đã sớm khinh bỉ mọi người rồi.

Một đám Danh Sư, kiến thức còn không bằng lô đỉnh như mình, thật sự là ngu ngốc!

- Ta dùng chân khí dò xét thoáng một phát sẽ biết...

Có phải chết hay không, chỉ cần dò xét một phen sẽ biết được.

Nói xong cũng không đợi Kim Nguyên đỉnh nói chuyện, bàn tay của Trương Cửu Tiêu duỗi ra, bắt về phía Trương Huyền.

Chân khí đi vào trong cơ thể, chỉ cần kinh mạch còn bảo trì mềm mại, ngũ tạng còn tràn ngập hoạt tính, liền cho thấy còn sống.

Bàn tay vừa mới rơi vào trên người Trương Huyền, liền cảm thấy một cỗ lực lượng hung mãnh tuôn ra, tựa hồ bị hung thú gì nhìn chằm chằm, đồng tử co rụt lại, tóc gáy toàn thân Trương Cửu Tiêu dựng đứng.

Đang muốn tránh né, nhưng không còn kịp rồi, chỉ chứng kiến một bàn tay, mang theo lực lượng vô cùng vô tận, bổ xuống khuôn mặt anh tuấn của hắn.

Ngay sau đó, miệng méo xệch, bộ mặt vặn vẹo giống như hồ lô, bay ngược ra.

Phốc! Vèo!

Trong miệng thổ huyết, thân thể bay ngược, trùng trùng điệp điệp đâm vào trên vách tường địa cung, sắc mặt trắng bệch như là giấy trắng.

Vách tường bị nện ra hố to, như lạp xưởng bị đinh ở phía trên, Trương Cửu Tiêu kìm lòng không được nước mắt chảy ròng.

- Ta chỉ thử xem... chết chưa thôi, không cần khí lực lớn như vậy a...

Thân là người bị hại, tự nhiên biết rõ vừa rồi một chưởng kia là của ai, không phải người khác, đúng là Trương Huyền ngồi dưới đất, tựa như tử thi.

Chẳng phải thử xem ngươi chết chưa thôi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau