THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2221 - Chương 2225

Chương 2221: Chưởng pháp từ trên trời rơi xuống! (1)

Trương Cửu Tiêu khóc.

Là khóc thật.

Thân là con em gia tộc, gặp qua vô số thiên tài, biết rõ thiên tài đáng sợ, bị loại người này đả kích, có thể rất nhanh khôi phục lại, nhưng bị binh khí bản thân luyện hóa đánh một trận, mấu chốt còn uy hiếp hắn, lại không sao bình tĩnh...

Để cho hắn tràn đầy tan vỡ, đau lòng không cách nào hô hấp.

Đây là binh khí của ta sao?

Nghe cái tiết học, còn phản bội sao?

Tràn đầy phiền muộn, nhịn không được nghe một chút, vừa nghe xong, chân khí trong cơ thể nhịn không được dựa theo đối phương nói vận chuyển.

- Cái này... phương pháp tu luyện thật lợi hại, đặt ở gia tộc cũng được cho là cao cấp nhất... lại trực tiếp truyền ra?

Trương Cửu Tiêu lắc lư.

Con em gia tộc, nhãn lực tự nhiên là có.

Nội dung đối phương giảng giải, không có chút nào biến hoá, rồi lại trực chỉ hạch tâm Đại Đạo, có thể làm cho người tu luyện càng thêm nhẹ nhõm, càng thêm như ý... Chỉ bằng vào điểm này, liền mạnh hơn không biết bao nhiêu pháp quyết.

- Không được, không thể tiếp tục nghe, nếu không ta khẳng định cũng sẽ được ân huệ, trở thành học sinh của hắn...

Cảm giác ánh mắt có chút mê ly, Trương Cửu Tiêu nghiến răng.

Tuy tâm cảnh của hắn so với Trương Huyền không tính là gì, nhưng so với Danh Sư thất tinh bình thường, cường đại hơn thật sự nhiều lắm, hơn nữa cách đối phương khá xa, cho dù Sư Ngôn Thiên Thụ lợi hại, nhưng còn có thể bảo trì thanh tỉnh.

Cố nén dục vọng nghe tiếp, giùng giằng từ trên tường đi ra, đang nghĩ làm sao phá hư đối phương giảng bài, chỉ thấy một nữ tử mông cối xay đi tới.

- Tới đây đỡ ta một chút...

Quẩy người một cái, không có đứng lên, thở ra một hơi, Trương Cửu Tiêu gọi.

Hắn biết rõ nữ tử trước mắt này, là người hâm mộ trung thực, đối với hắn mê luyến đến tình trạng điên cuồng, đừng nói bảo đối phương đỡ thoáng một phát, coi như nhìn một cái, cũng hưng phấn rất nhiều ngày.

Ba!

Xòe bàn tay ra, đang chờ đối phương kích động nhảy loạn, chỉ cảm thấy ngực tê rần, một nắm đấm thẳng tắp đập tới khuôn mặt của hắn.

Vèo!

Lần nữa bay ngược ra, đụng vào trên vách tường, từng ngụm từng ngụm thổ huyết.

- Câm miệng, lần sau lại thấy ngươi quấy rầy Trương Sư giảng bài nữa, ta thấy ngươi một lần đánh một lần!
Hừ lạnh một tiếng, cối xay lần nữa lắc mông chậm rãi đi xa.

- ...

Trương Cửu Tiêu.

Binh khí phản bội, không nghĩ tới người hâm mộ trung thành nhất cũng phản bội, vị Trương Huyền này, đến cùng có ma lực gì?

Phiền muộn sắp thổ huyết, lần nữa nghe một lát, lần này rút cuộc không chống lại được, chân khí trong cơ thể lập tức dựa theo đối phương nói vận chuyển.

Lực lượng cùng khí tức bởi vì bị thương mà tổn thương, cũng rất nhanh khôi phục...

Tu luyện càng nhiều, càng cảm thấy ảo diệu, ánh mắt dần dần mê ly...

- Tốt rồi, hôm nay liền giảng đến đây! Nếu có nghi vấn gì, sau khi tan học, có thể tới hỏi ta!

Không biết qua bao lâu, khoát tay áo, thanh âm của Trương Huyền chấm dứt.

- Vâng, lão sư!

Trên vạn Danh Sư của Chiến Sư đường đồng loạt quỳ gối, từng cái thật lòng khâm phục.

Cho dù vị Trương sư này giảng bài không lâu, nhưng lại làm cho bọn họ được ích lợi không nhỏ, về sau tất nhiên có thể tu vi tăng nhiều.

Trương Cửu Tiêu cũng quỳ xuống, không chần chờ chút nào.

- Đã xong... Chứng kiến mọi người như vậy, biết rõ lại để cho bọn họ ngăn trở là không thể nào, Cẩu Đường Chủ thoáng cái như già mấy trăm tuổi.

Danh Sư đường của Thanh Nguyên đế quốc, hơn vạn Danh Sư, vốn tưởng rằng có thể thành công ngăn cản đối phương, để cho đối phương không cách nào thành công, kết quả... Người ta nói một tiết học, toàn bộ biến thành đệ tử...

Biết sớm nghịch thiên như vậy... sẽ không giúp đỡ Điền Thanh nói chuyện.

- Đến phiên các ngươi...

Lòng đang tràn đầy phiền muộn, chợt nghe thanh âm của thanh niên tiếp tục vang lên, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Huyền đang nhìn hắn cùng Điền Thanh Phó đường chủ.

Xông đường cửa thứ nhất, là khiêu chiến tất cả Danh Sư của Danh Sư Đường, hiện tại tất cả Danh Sư đã thành đệ tử của đối phương... Chỉ còn lại có hắn cùng hai vị Phó đường chủ.

Ngô sư lại giao hảo với đối phương, chắc chắn sẽ không xuất thủ... Nói cách khác, chỉ còn lại có hắn cùng Điền Thanh.

- Nếu như đến trình độ này, ta và ngươi chiến một trận...

Dứt bỏ phiền muộn trong lòng, Cẩu Đường Chủ phun ra một ngụm trọc khí.

Dù sao mất mặt cũng ném thành như vậy, không quan tâm ném nhiều một ít.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là cường giả Xuất Khiếu Cảnh, tuy không có trải qua Lôi Kiếp, không tính là Xuất Khiếu chính thức, nhưng thực lực tuyệt không phải Điền Thanh, Ngô sư có thể so sánh!

- Điền Thanh, ngươi ở một bên nhìn xem, không nên động thủ, coi như Danh Sư Đường chúng ta thua, cũng không thể đánh mất tôn nghiêm!

Thấy Điền Phó Đường Chủ cũng rục rịch, Cẩu Đường Chủ hừ một tiếng.

Đường đường Danh Sư thất tinh đỉnh phong, động thủ với một Danh Sư lục tinh, đủ xấu hổ chết người ta rồi, hai cái chung một chỗ vây công mà nói, thật sự không mặt mũi gặp người.

- Vâng!

Trong mắt hiện lên một đạo lãnh ý, Điền Thanh không biết nghĩ cái gì, không nói thêm gì nữa.

- Trương Sư, cho dù Cẩu Đường Chủ không có vượt qua Lôi Kiếp, không tính là cường giả Xuất Khiếu Cảnh chính thức, nhưng thực lực không phải là ta có thể chống lại, thời điểm đối chiến, ngươi phải cẩn thận...

Đi vào địa phương cách Cẩu Đường Chủ không đến mười thước, thanh âm của Ngô sư lặng lẽ vang lên bên tai.

Chuyện ngày hôm nay hắn nhìn ở trong mắt, bất luận đúng sai, mặc kệ phát sinh chuyện gì, Trương Sư tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Chương 2222: Chưởng pháp từ trên trời rơi xuống! (2)

Cường giả Xuất Khiếu Cảnh, chia làm ngụy Xuất Khiếu cùng Xuất Khiếu chính thức, người trước là chỉ Nguyên Thần có thể thoát ly nhục thân, nhưng không có trải qua Lôi Kiếp.

Không có trải qua Lôi Kiếp rèn luyện, coi như Nguyên Thần cường đại, cũng có cực hạn nhất định, thật giống như Trương Huyền không có trải qua Phong Thánh kiếp mà nói, sức chiến đấu tuyệt đối không có khả năng đạt tới tình trạng như thế.

Hình Đường chủ chính là ngụy Xuất Khiếu, thực lực cường đại hơn nửa bước Xuất Khiếu, nhưng so với Xuất Khiếu cảnh sơ kỳ chính thức còn có khoảng cách nhất định.

Dù vậy, cũng cực kỳ đáng sợ, có thể điều động hoàn cảnh cùng không gian chung quanh, khiến người ta khó lòng phòng bị.

- Ra tay đi!

Biết rõ vị trước mắt này, hẳn là ngoại trừ Lạc Thừa Tân, là đối thủ cường đại nhất, ánh mắt Trương Huyền ngưng trọng.

Phần phật!

Cũng không nói chuyện, ánh mắt của Cẩu Đường Chủ nheo lại, hai tay khẽ đảo, lăng không ép tới.

Chưởng lực của hắn cũng không hùng hậu, chân khí thoạt nhìn cũng không hùng hồn, nhưng mà phối hợp thêm Nguyên Thần lực, không gian bốn phía giống như bị đọng lại, trở nên sền sệt.

- Xuất Khiếu cảnh điều khiển không gian, khiến người ta hành động khó khăn, nếu như ta không học tập Diễn Không Thiên Thư, khả năng còn không có xuất thủ, đã bị giam cầm trong đó, không cách nào nhúc nhích...

Cảm nhận được cảnh vật chung quanh biến hóa, trong lòng Trương Huyền cảm khái.

Cường giả Xuất Khiếu Cảnh không hổ là tồn tại cao nhất của Thanh Nguyên đế quốc, coi như không có trải qua Lôi Kiếp, cũng không phải thực lực như hắn có thể chống lại.

- Lui!

Không vui không buồn, không có chút tâm tình chấn động nào, bàn chân vẽ một cái, thẳng tắp lui về phía sau.

Không có đạt tới Xuất Khiếu chính thức, phạm vi khống chế sẽ có hạn chế, chỉ cần có thể thoát ly, liền không bị ảnh hưởng chút nào.

- Lui được không?

Cười lạnh một tiếng, Cẩu Đường Chủ lăng không trảo một cái, mọi người cảm thấy toàn bộ không gian như sụp đổ, tốc độ lui về phía sau của Trương Huyền lập tức chậm lại.

Võ kỹ, Hổ Khiếu cầm nã thủ!

Mặc dù chỉ là võ kỹ Thánh Vực sơ kỳ bình thường, nhưng ở trong tay đối phương lại thi triển ra uy lực vượt qua trung kỳ.

Xì xì xì!

Chân khí hình thành luồng khí xoáy, tựa như một cái lồng giam rơi xuống.

Cảm thấy thân thể dính nhớp, tốc độ lui về phía sau của Trương Huyền lần nữa giảm bớt.

Lúc trước một cái hô hấp, có thể rời khỏi hơn mười mét, hiện tại khả năng ngay cả nửa mét cũng lui không được.

- Không hổ là Danh Sư... Cảm khái một tiếng, Trương Huyền đột nhiên đình chỉ lui về phía sau, thân thể nhoáng một cái, người đã biến mất.

- Nguy rồi!

Thấy lực lượng của mình cầm không, đồng tử co rụt lại, Cẩu Đường Chủ đang muốn nói chuyện, lại chứng kiến một bóng người đột ngột xuất hiện ở trước mắt, bàn tay nhẹ nhàng ấn xuống.

Đối phương lại có thể mượn nhờ lực lượng đại cầm nã thủ của hắn, thừa cơ cận thân.

Bất quá, thực lực của hắn cũng không chỉ như thế.

- Cường giả Xuất Khiếu Cảnh bị cận thân, có thể nói hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Bất quá, thực lực như ngươi có thể tiến tới sao?

Cười lạnh liên tục, mi tâm có một đạo hào quang lập loè, Nguyên Thần của Cẩu Đường Chủ hiển hiện ở trên không trung, thời gian nháy con mắt, Trương Huyền giống như bị giam cầm, rõ ràng bàn tay cách đối phương chỉ có không đến nửa mét, nhưng lại không cách nào đến gần.

- Đây là thực lực của Xuất Khiếu cảnh?

Các đốt ngón tay trắng bệch, Trương Huyền rốt cuộc rõ ràng chênh lệch với đối phương.

Mặc dù hắn học được Diễn Không Thiên Thư, đối với không gian đã có nhất nghiên cứu định được, nhưng thực lực so sánh với loại cường giả này, dùng sức mạnh còn là làm không được.

- Xem ra... Đây chính là cực hạn của ta!

Biết cực hạn của mình ở nơi nào, Trương Huyền không thăm dò nữa, khiếu huyệt toàn thân trong nháy mắt tựa như nổ tung.

Chân khí hùng hồn, theo huyệt đạo phun ra, hai tay như biến thành ngàn vạn, lẫn nhau chồng lên, mãnh liệt đánh ra.
- Thiên Thủ Như Lai chưởng? Uy lực của chiêu này làm sao sẽ mạnh như vậy?

- Giống như chiêu này được cải biến rồi, nếu không tuyệt sẽ không có loại uy lực này...

Các Danh Sư nhận ra chiêu chưởng pháp này, tất cả đều sững sờ.

Thiên Thủ Như Lai chưởng, là võ kỹ Thánh Vực trung phẩm, cho dù có thể làm cho người đánh ra trăm chưởng, hình dáng như thiên thủ, nhưng trên thực tế bởi vì lực lượng phân tán, lực lượng mỗi một chưởng không phải rất mạnh, gặp được đối thủ thực lực mạnh hơn mình, nhiều nhất đưa đến tác dụng mê hoặc, không có hiệu quả quá lớn.

Nhưng Trương Sư thi triển hoàn toàn bất đồng, mỗi một chưởng đều lực lượng cường đại, tựa như mang theo khí tức hủy diệt thiên địa, đừng nói đồng cấp, coi như là Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong đụng phải, cũng có thể bị đánh bại ngay tại chỗ!

- Đột nhiên bộc phát ra nhiều chưởng như vậy... Cần chân khí hùng hậu như thế nào?

Một vị Danh Sư nhịn không được hô lên.

Mọi người đồng thời trầm mặc, từng cái cảm thấy yết hầu phát khô.

Đúng vậy, trong nháy mắt đánh ra trên trăm chưởng, mỗi một chưởng đều bảo trì lực lượng đỉnh phong, chiêu này... Coi như là học được, cũng không có chân khí duy trì.

Bởi vì tất cả chân khí trong cơ thể chung vào một chỗ, cũng chưa đủ bộc phát ra nửa chiêu.

Hí...iiiiii á!

Lực lượng hung mãnh trùng kích, không gian bốn phía bị giam cầm như tơ lụa bị xé rách, Trương Huyền nhẹ nhàng nhảy ra, thoát ly Nguyên Thần khống chế, bay đến không trung.

Ngón cái ngón giữa xiết chặt, bàn tay khẽ đảo, mãnh liệt nhấn xuống một cái.

Ầm ầm!

Một chưởng ấn thật lớn phá không mà đến, thẳng tắp đánh về phía Nguyên Thần của Cẩu Đường Chủ.

- Cái này, cái này...

Thấy một màn như vậy, Trương Cửu Tiêu ở đằng sau đám người sắc mặt trắng nhợt, nhìn về phía một vị Danh Sư ở bên người:

- Ngươi có nhớ trong Danh Sư đường, có chưởng pháp nào từ trên trời giáng xuống không?

- Không nhớ rõ!

Vị Danh Sư này lắc đầu.

- ...

Trương Cửu Tiêu.

Chương 2223: Không dạy! (1)

- Nổi danh nhất, là Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại Đại Bi Thiên Ma Chưởng! Truyền thuyết năm đó Khâu Ngô Cổ Thánh, cảm thán mẫu thân tử vong, mà không có thể ở bên người hiếu thuận, dưới bi thống sáng chế chiêu chưởng pháp này, bi thiên, bi địa, bi nhân... Có năng lực công kích Linh Hồn Nguyên Thần, nghe nói... một chiêu số trong đó, chính là từ trên trời đáp xuống!

Trương Cửu Tiêu vội vàng giải thích, yết hầu phát khô.

Thân là con em gia tộc, cho dù huyết mạch không tinh tinh khiết, không chiếm được tài nguyên tốt nhất bồi dưỡng, nhưng tri thức cùng kiến thức còn đặt ở nơi đó, xa xa không phải Thanh Nguyên đế quốc có thể so sánh.

Khâu Ngô Cổ Thánh, năm đó tùy tùng Khổng Sư, danh khí thật lớn, Đại Bi Thiên Ma Chưởng coi như không phải chưởng pháp đỉnh phong nhất của hắn, danh khí lại không nhỏ.

Vù vù!

Kèm theo lời của hắn, lực lượng trong lòng bàn tay Trương Huyền càng hội tụ càng mạnh, tựa như xoáy lên vòi rồng, thổi mọi người đồng loạt lui về phía sau.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn dưỡng mà thân không đợi!

- Hả?

Tựa hồ cũng nhận ra chiêu này, thân thể Cẩu Đường Chủ run lên, không tự chủ được run rẩy.

Người hắn sùng bái nhất, chính là Khâu Ngô Cổ Thánh, tự nhiên biết rõ Đại Bi Thiên Ma Chưởng, đầu nhìn thoáng qua, liền kích động sắp nổ.

Tìm kiếm nhiều năm không thể được, nằm mơ cũng không nghĩ đến... thanh niên trước mắt này lại có thể nhẹ nhõm thi triển ra, hơn nữa tinh thuần như thế, cường đại như thế!

Rầm ào ào!

Đang rung động, liền cảm thấy chưởng lực nghiền ép xuống.

Trương Huyền có Minh Lý Chi Nhãn, nắm chắc chiến đấu cực kỳ cường đại, đối phương tâm tình kích động, lỗ thủng lớn như thế tự nhiên liếc nhìn ra.

Nguyên Thần của Cẩu Đường Chủ bị một chưởng đánh về trong cơ thể, thân thể lung lay hai cái, kìm lòng không được lui về sau bảy tám bước, sắc mặt đỏ bừng, máu tươi từ khóe miệng tràn ra.

Hiển nhiên bị thương không nhẹ.

- Cẩu Đường Chủ Xuất Khiếu cảnh bị... Trương Sư đả thương?

- Hai người kém ba đại cấp...

- Thật lợi hại...

Danh Sư khác không nhận ra Đại Bi Thiên Ma Chưởng, nhưng chứng kiến Cẩu Đường Chủ bị kích thương, tất cả đều thân thể cứng ngắc, không thể tin được.

Cẩu Đường Chủ ở trong lòng bọn họ chính là biểu tượng vô địch, người mạnh nhất Danh Sư Đường, giao thủ không đến ba chiêu, liền thổ huyết lui về phía sau, quả thực nghe rợn cả người.

- May mắn vừa rồi chúng ta nghiêm túc nghe giảng bài, không có đi khiêu chiến, nếu không... Sợ là hiện tại nằm trên mặt đất rồi! - Đúng vậy, là Trương Sư nhân từ...

Xoa xoa mồ hôi lạnh trên đầu, mọi người tràn đầy may mắn.

Lúc trước còn có cảm thấy trúng Sư Ngôn Thiên Thụ, không thể biểu hiện ra thực lực, có chút thực xin lỗi Danh Sư Đường, giờ phút này không còn áy náy.

Loại thực lực này, cùng chân khí hùng hậu, coi như là thật tiến lên, cũng đánh không lại a!

- Chiêu này của ngươi...

Ổn định thân hình, Cẩu Đường Chủ ngăn chặn thương thế, vội vàng nhìn qua, đang muốn hỏi thăm rõ ràng, chỉ thấy thanh niên đối diện lần nữa vỗ tới.

Lần này chưởng lực càng thêm hùng hồn, mặc dù không có mượn nhờ xu thế từ trên trời đáp xuống, nhưng uy lực không kém chút nào.

- Để cho ta nhìn xem, cái này đến cùng có phải Đại Bi Thiên Ma Chưởng thật hay không...

Biết rõ đang chiến đấu, không có thời gian chú ý, sẽ không đi suy nghĩ nhiều, trong lòng Cẩu Đường Chủ tính toán, cũng tiến lên đón.

Vừa rồi hắn một mực sử dụng không gian phong tỏa chỉ cường giả Xuất Khiếu Cảnh mới có, mà bây giờ, muốn dùng lực lượng chân khí bản thân, cùng đối phương chính thức đại chiến một trận.

Hai tay giao nhau ở trước ngực, như vằn nước, tầng tầng đánh về phía trước, phát ra thanh âm bén nhọn.

Võ kỹ Thánh Vực trung kỳ... Vạn Thủy Điệp Vân!
Chiêu này truyền thuyết là một vị Danh Sư, quan sát suối nước cùng dòng nước có cảm ngộ sáng chế, hai tay chồng lên, tựa như dòng nước liên miên không dứt, liên hợp lại, lại giống như đám mây, che khuất bầu trời.

Cẩu Đường Chủ ở trên chiêu này đắm chìm không biết bao nhiêu năm, sớm đã đạt đến tình trạng lô hỏa thuần thanh, một chiêu vừa ra, Đại Bi Thiên Ma Chưởng đã bị ngăn ở bên ngoài, khó có thể hạ xuống.

Trương Huyền cũng không lui về phía sau, bàn tay phải tiếp tục gia trì lực lượng, tay trái nâng lên, nhẹ nhàng điểm xuống, đầu ngón tay có tinh thần xoay tròn, một đạo hào quang cấp tốc phóng về phía trước.

- Đại Tinh La Chỉ Lực?

- Một tay thi triển chưởng pháp, một tay thi triển chỉ lực?

Tất cả mọi người ngẩn ngơ, ngay cả Trương Cửu Tiêu cũng nhìn sửng sốt, không thể tin được.

Chưởng pháp cùng chỉ lực, thuộc về hai loại võ kỹ, phương pháp chân khí vận chuyển trong người càng không thể ở chung, dưới tình huống bình thường, trước thi triển chưởng pháp, phía sau thi triển chỉ pháp, hoặc là trình tự điên đảo, đều không là vấn đề, nhưng đồng thời thi triển, bàn tay phải chưởng pháp, tay trái chỉ pháp... Liền khó khăn!

Đừng nói bọn hắn, ngay cả Cẩu Đường Chủ chỉ sợ cũng làm không được.

Ô ô ô!

Đại Tinh La Chỉ Lực phá không bắn tới, Vạn Thủy Điệp Vân của Cẩu Đường Chủ lập tức bị đâm thủng một lỗ nhỏ, chưởng lực cũng như dòng nước kích động, không còn lực phòng ngự như lúc trước.

Rặc rặc!

Cùng thời khắc đó, lực lượng của Đại Bi Thiên Ma Chưởng nghiền ép tới, để cho đối phương liên tiếp lui về phía sau.

- Lợi hại!

Không nghĩ tới dùng toàn lực, vẫn bị đối phương bức lui về phía sau, ánh mắt của Cẩu Đường Chủ ngưng trọng, biến chưởng thành quyền, lần nữa lao đến.

Oanh oanh oanh!

Tốc độ của hai người cực nhanh, không đến một phút đồng hồ, liền ngươi tới ta đi đối công trên trăm chiêu.

- Lúc Cẩu Đường Chủ còn trẻ, thiên phú vô song, nắm giữ không biết bao nhiêu võ kỹ, vừa rồi liên tiếp chiến đấu, dùng ít nhất hơn mười loại... Lợi hại như thế, ta có thể lý giải, nhưng Trương Sư, giống như dùng càng nhiều, đã dùng hơn tám mươi loại vũ kỹ...

Một vị Danh Sư khuôn mặt trắng bệch, nhìn xem chiến đấu trong sân, nhịn không được thì thào tự nói.

Cẩu Đường Chủ hơn chín trăm tuổi, trở thành Đường chủ hơn năm trăm năm, tuổi thọ dài như thế, học tập rất nhiều võ kỹ, để cho nó đạt tới tinh thông, không gì đáng trách... Nhưng Trương sư này, mới hai mươi tuổi, đồng dạng thi triển ra nhiều võ kỹ như vậy, từng cái uy lực đều rất mạnh, hạ bút thành văn, rõ ràng đều lý giải sâu đậm...

Đây là làm sao làm được?

Chương 2224: Không dạy! (2)

- Dùng tám mươi bảy loại rồi...

Một vị Danh Sư nói.

Nghe hắn nói như vậy, những người khác cũng chú ý, từng cái con mắt trợn tròn, có chút không dám tin tưởng.

Bọn hắn tu luyện võ kỹ, mỗi một môn đều cần tiêu phí không biết bao nhiêu tinh lực, thậm chí đắm chìm cả đời, cũng khó có thể đạt tới lô hỏa thuần thanh, vị trước mắt này, tiện tay một võ kỹ, thấp nhất cũng nắm giữ đến đại thành... Quả thực nghe rợn cả người.

- Xem ra... tên tuổi đệ nhất thiên tài của Trương Cửu Tiêu, phải đổi người rồi!

Trong lòng mọi người cảm khái.

Lúc trước bọn hắn đều cảm thấy Trương Cửu Tiêu chính là một độ cao không thể vượt qua, chứng kiến vị trước mắt này, mới biết được cả hai căn bản không ở cùng một cấp bậc.

- Không nên a...

Không giống mọi người khiếp sợ, Ngô sư ở một bên nhíu mày.

- Ngô sư, làm sao vậy?

Một vị Danh Sư đi vào trước mặt.

- Trương Sư am hiểu nhất đúng là ở chỗ rất nhỏ tìm được thiếu sót tiến hành công kích, lần chiến đấu này lại không làm như vậy, ngược lại thi triển ra nhiều võ kỹ... Như thế nào cảm giác như tôi luyện bản thân?

Trầm tư cả buổi, Ngô sư nói ra nghi ngờ trong lòng.

Năng lực của Trương Sư, những người khác không rõ ràng, hắn là thấy tận mắt qua.

Có thể liếc nhìn ra công pháp, võ kỹ của người khác thiếu sót, tiến hành lợi dụng, cuối cùng đưa đến hiệu quả không tưởng được...

Nhưng chiến đấu với Cẩu Đường Chủ lâu như vậy, các loại võ kỹ trùng điệp bất tận, lại không công kích chỗ thiếu sót, thoạt nhìn, không phải là muốn lập tức đánh bại đối thủ, mà là... tôi luyện lực lượng của mình!

- Tôi luyện?

Vị Danh Sư này nhoáng một cái.

Nếu như lúc trước có người nói với hắn, gia hỏa Thần Thức cảnh chiến đấu với Xuất Khiếu cảnh, không nghĩ biện pháp chiến thắng, còn muốn tới tôi luyện... Hắn nhất định sẽ cảm thấy đối phương điên rồi, hoặc là choáng váng... Tận mắt nhìn đến đủ loại kỳ tích, nghe Ngô sư nói, cho dù cảm thấy khó tin, nhưng cũng biết đây là thật!

Chiến đấu với Cẩu Đường Chủ, cũng chỉ là tôi luyện... Vị này đến cùng tự tin mạnh như thế nào, sức chiến đấu lợi hại ra sao?

Oanh oanh oanh!

Lần nữa đánh ba chiêu, dồn ép Cẩu Đường Chủ lui về phía sau, lúc này Trương Huyền mới phun ra một ngụm trọc khí.
Ngô sư đoán không sai, thật sự là hắn đang tôi luyện võ kỹ.

Thật vất vả gặp được đối thủ như thế, để hắn triển khai lực lượng toàn thân đến cực hạn, ở Chiến Sư đường học tập rất nhiều võ kỹ, sử dụng càng ngày càng thuận tay, càng thêm thông hiểu đạo lí.

- Không hổ là Xuất Khiếu cảnh, bây giờ ta xác thực không phải là đối thủ...

Lắc đầu, trong lòng Trương Huyền thở dài.

Cho dù lực chiến đấu của hắn tăng nhanh, nhưng đáng tiếc, không đột phá đến Thai Anh cảnh, kém Xuất Khiếu cảnh còn quá lớn, chỉ bằng vào lực lượng mà nói, căn bản không cách nào thắng được.

Tuy bình thường chiến đấu thắng được đối phương rất khó, nhưng muốn đánh bại đối phương, thủ đoạn nhiều lắm!

Bàn tay cuồn cuộn, chúi xuống phía dưới, ngăn trở đối phương tiến công, Trương Huyền nhướng mày, ngón tay nhẹ nhàng búng ra.

Sưu sưu sưu sưu!

Thanh âm nức nở nghẹn ngào vang lên, trên trăm trận kỳ kích xạ ra, thời gian nháy con mắt liền rơi vào bốn phía Cẩu Đường Chủ.

Bàn chân nhẹ nhàng đạp lên mặt đất.

Trận pháp trong nháy mắt đã bị kích hoạt.

Tại Khâu Ngô cung thì đến trận pháp thất tinh đỉnh phong, chỉ bằng vào thực lực chiến thắng rất khó, nhưng mượn nhờ trận pháp, liền dễ dàng hơn nhiều.

Phần phật! Sương mù sinh ra, bao phủ Cẩu Đường Chủ.

Trương Huyền bố trí là trận pháp cấp bảy trung kỳ, uy lực không tính quá mạnh mẽ, nhưng coi như là Cẩu Đường Chủ muốn phá vỡ, cũng cần tiêu phí ít nhất hơn mười cái hô hấp.

Hai người chiến đấu, bản thân liền không kém nhiều, hơn mười cái hô hấp... Có thể nói quyết định sinh tử.

Trận pháp xuất hiện, mọi người cái gì cũng nhìn không tới, thần thức cũng lan tràn không vào, chỉ cảm thấy mặt đất lắc lư kịch liệt, tiếng nổ vang càng ngày càng mạnh, tất cả đều hoảng sợ.

Rặc rặc!

Đại khái duy trì mười lăm giây, trận pháp chậm rãi tiêu tán, trận kỳ bị Trương Huyền thu hồi vào trong Giới Chỉ.

Thấy nhanh như vậy liền chấm dứt chiến đấu, mọi người đồng loạt nhìn về phía Cẩu Đường Chủ, tất cả đều ngốc tại chỗ.

Chỉ thấy Đường chủ mới vừa rồi còn tiên phong đạo cốt, tóc bạc mặt hồng hào, giờ phút này đầu chọc ở dưới đất, toàn thân máu tươi, không có một chỗ hoàn hảo.

Hiển nhiên vừa rồi thời gian ngắn như vậy, đã bị điên cuồng công kích, bị đánh cha ruột cũng nhận không ra.

Rầm ào ào!

Cẩu Đường Chủ từ dưới đất rút đầu ra, chẳng những không có bởi vì thất bại mà cảm thấy thống khổ, ngược lại nhìn về phía thanh niên trước mắt, trong mắt tràn đầy chờ mong cùng hưng phấn:

- Trương Sư, xin hỏi... vừa rồi ngươi thi triển là Đại Bi Thiên Ma Chưởng của Khâu Ngô Cổ Thánh?

- Phải!

Trương Huyền gật đầu, cũng không phủ nhận.

- Không biết... Bộ chưởng pháp này...

Cẩu Đường Chủ trù trừ thoáng một phát, cắn răng nói:

- Có thể dạy ta hay không?

- Như thế nào? Muốn học?

- Vâng!

- Không dạy!

Chương 2225: Cẩu Đường Chủ nhận thua! (1)

Cho dù lĩnh ngộ sư giả chi tâm, hữu giáo vô loại.

Nhưng vị Cẩu Đường Chủ này, trong lòng hoài riêng, không phân biệt thị phi, nhận người không rõ... Nhân vật như vậy, thực lực càng mạnh, đối với nhân tộc càng là tai họa, làm sao có thể truyền thừa chưởng pháp lợi hại như thế của Khâu Ngô Cổ Thánh?

Trương Huyền tính khí hiền lành, nhưng không phải người hiền lành.

Người nào có thể thu làm đệ tử, người nào không thể nhận, có được đúng mực nhất định.

- Là ta ý nghĩ hão huyền rồi...

Vẻ mặt của Cẩu Đường Chủ ảm đạm.

Tự tay bức đối phương tiến hành xông đường, bây giờ muốn học tập võ kỹ của đối phương, điều này sao có thể?

Không có giết chết ngay tại chỗ, đã coi như rất nể tình rồi.

- Ta thua...

Lắc đầu, Cẩu Đường Chủ cao giọng tuyên bố:

- Trương Sư xông đường thông qua cửa thứ nhất!

Cửa thứ nhất là chiến thắng tất cả Danh Sư của một Danh Sư Đường, hiện tại hoàn thành.

- Chậm đã... Ta và Điền Thanh Phó đường chủ chưa có đánh qua... Ta sợ hắn không phục!

Trương Huyền cắt đứt lời của đối phương.

- Ta cũng không phải đối thủ, Điền Thanh tự nhiên càng không phải, vì vậy đánh hay không, đã không có ý nghĩa...

Cẩu Đường Chủ lắc đầu.

- Ta không phải đối thủ, ta nhận thua!

Điền Thanh ôm quyền.

Thấy đối phương nhận thua, Trương Huyền tràn đầy tiếc hận.

Nói thật, hắn thật hy vọng đối phương đáp ứng, sau đó đánh một trận tơi bời, trước đánh bán thân bất toại, vĩnh viễn không có biện pháp hành tẩu lại nói.

Bất quá, nếu như nhận thua, liền ngại ngùng động thủ.

Dù sao đây chỉ là xông đường, không phải giết người diệt khẩu.

- Danh Sư tháp ở bên cạnh, Trương Sư đi theo ta... Trong Danh Sư tháp ẩn chứa ý niệm Danh Sư của cả Danh Sư Đường, những người này, có đạt đến bát tinh hạ phẩm, thậm chí cao hơn... Muốn thông qua, làm cho đối phương nhận thức, rất khó.

Bởi vậy, cửa thứ nhất khiêu chiến tất cả Danh Sư cũng chiến thắng, đối với xông đường mà nói, coi như là rất dễ dàng.

Chính thức khó khăn là ở đây.

Trong lịch sử không biết bao nhiêu thiên tài bị khốn ở chỗ này.

Đi theo sau lưng, chỉ chốc lát liền chứng kiến một tháp cao bảy tầng đứng sừng sững ở trước mắt, làm cho người ta cảm giác ổn trọng như biển, trấn áp bát phương.

Biết rõ cửa này so với trước càng khó khăn, Trương Huyền hít sâu một hơi, tinh thần tập trung, đẩy cửa đi vào.

Thấy hắn biến mất, một vị Danh Sư nhịn không được mở miệng:

- Trương Sư... Có thể thành công sao?

- Rất khó, cho dù Danh Sư Đường của Thanh Nguyên đế quốc, ở trong bát đại phong hào đế quốc, không tính quá gần phía trước, nhưng trong lịch sử, cũng xuất hiện bốn vị Danh Sư bát tinh. Trong đó Hạ Sư lợi hại nhất, càng đạt đến bát tinh trung phẩm! Bọn hắn lưu lại ý niệm, bác học uyên thâm, chỉ sợ không dễ dàng thông qua như vậy!

Một vị Danh Sư hiểu rõ tình hình nói.

- Đúng vậy, Danh Sư có thể tới bát tinh, đã sắp đạt tới đỉnh phong của toàn bộ Đại Lục rồi, số lượng tri thức, tâm cảnh hay lý giải tu luyện, đều không phải người bình thường có thể chống lại...

Vị Danh Sư thứ nhất gật đầu.

- Ai, chỉ mong Trương Huyền có thể thông qua, hắn có thể thông qua, thân là đệ tử, cũng có vinh quang a!
- Đúng vậy, ta cũng hy vọng hắn có thể thông qua, nhiều năm như vậy không ai xông đường rồi, nếu như xông ở chỗ chúng ta, hơn nữa thành công, danh khí sẽ cao bao nhiêu, về sau đi ra ngoài cũng có tư cách kiêu ngạo...

Trên mặt hai người tràn đầy chờ mong.

- Phốc!

Nghe hai người đối thoại vào trong tai, Cẩu Đường Chủ toàn thân tổn thương, không cách nào áp chế máu tươi ở trong ngực, lại phun ra vài ngụm, lúc này mới thôi.

Người khác xông đường, Danh Sư bổn đường đều hận không thể chém giết, cạnh mình thì ngược lại, tất cả đều ước gì đối phương thành công...

Đây chính là Danh Sư Đường của các ngươi, một khi bị người xông đường thành công... Các ngươi cũng sẽ rất mất mặt có được hay không? Kiêu ngạo cái rắm!

- Chính nghĩa được ủng hộ, vô đạo thì thiên phạt... Cẩu Đường Chủ, vô luận Trương Sư có thể thông qua hay không, ngươi đã làm mất lòng người, chỉ sợ dù Tổng bộ không truy cứu trách nhiệm, Danh Sư trong nội đường, đoán chừng cũng không còn ai nguyện ý nghe theo ngươi phân phó...

Chứng kiến nét mặt của hắn, Ngô sư biết rõ hắn nghĩ cái gì, lắc đầu.

Sự tình Điền Thanh Phó đường chủ mưu hại Trương Sư, coi như rất che giấu, nhiều Danh Sư như vậy đồng thời thấy, lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, khẳng định không giấu giếm được.

Chỉ bằng vào sức một mình, liền chống lại cả Danh Sư Đường, hơn nữa thu làm đệ tử... Cho dù chỉ là tình nghĩa bán sư, cũng đầy đủ để cho tất cả mọi người đổi cái nhìn rồi.

Một vị Đường chủ, vì không gây chuyện, an ổn về hưu... phóng túng Phó đường chủ mưu hại Danh Sư khác... Cái tội danh này, sẽ khiến vô số Danh Sư phỉ nhổ, khó có thể trở mình.

- Ta...

Cẩu Đường Chủ mặt xám như tro.

Từ khi đối phương hô lên xông đường, hắn đã biết, bản thân mình làm Đường chủ, còn muốn trở mình đã khó khăn.

Chỉ là không nghĩ tới... các Danh Sư lúc trước còn chung một chỗ kề vai chiến đấu, bây giờ phản bội triệt để như thế.

- Chẳng lẽ... Ta thật làm sai?

Thân thể lung lay, sắc mặt ảm đạm.

Làm Đường chủ năm trăm năm, địa vị cao đã quen, lại để cho hắn không có tâm bình thường như trước kia, hết thảy đều lấy địa vị của mình cân nhắc... Cuối cùng đạt được loại báo ứng này, coi như là trừng phạt đúng tội.

- Vị Trương sư này... Đến cùng lai lịch ra sao?

Nghẹn ngực khó chịu, cũng nhịn không được nữa, hỏi lên.

- Hắn là nhân vật thiên tài nhất mà ta đã thấy...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau